Tập 2: Các đặc điểm "bảo thủ cực hữu" của Huynh đoàn Thánh Piô X (SSPX)
Khi nhìn lại lịch sử gần một thế kỷ của phong trào do Đức Tổng Giám mục Marcel Lefebvre khởi xướng, một câu hỏi tự nhiên được đặt ra: điều gì khiến SSPX không chỉ đơn thuần là một nhóm "bảo thủ về phụng vụ," mà thường xuyên bị giới quan sát — kể cả nhiều người trong chính giới Công giáo bảo thủ — gán nhãn "cực hữu"? Cần nói rõ ngay từ đầu: đây là một tổ chức tôn giáo, không phải một đảng phái chính trị, và phần lớn giáo dân gắn bó với Huynh đoàn đơn giản vì yêu mến Thánh lễ Latinh truyền thống. Nhưng ở cấp độ định chế, lãnh đạo và xuất bản phẩm chính thức, có một chuỗi đặc điểm nhất quán, xuyên suốt nhiều thập kỷ, đáng được nhìn nhận thẳng thắn.
1. Bác bỏ có hệ thống các văn kiện cốt lõi của Công đồng Vatican II
Lefebvre công khai gọi những cải tổ hậu Công đồng là "những điều mới mẻ phá hủy Giáo hội," đặc biệt nhắm vào Tuyên ngôn Tự do Tôn giáo (Dignitatis Humanae) — văn kiện công nhận quyền tự do tôn giáo như một quyền phổ quát của con người. Việc bác bỏ này đặt SSPX vào thế đối lập với một nguyên tắc nhân quyền hiện đại mà chính Giáo hội chính thức đã thông qua từ 1965.
2. Ngôn ngữ coi chính Roma đương đại là "nhiễm bệnh," không còn chính thống
Trong tuyên bố ngày 21/11/1974, Lefebvre gọi Roma hậu Công đồng là mang khuynh hướng "tân hiện đại và tân Tin Lành," đồng thời cầu mong "Roma... trở lại là Roma Công giáo." Đây là kiểu ngôn từ đặc trưng của các phong trào cực đoan tôn giáo: không chỉ bất đồng quan điểm mà còn phủ nhận tính chính danh của chính cơ quan quyền lực tối cao mà họ vẫn tuyên bố trung thành.
3. "Vâng phục có điều kiện" — chỉ tuân theo Giáo hoàng khi đồng ý với ngài
Đây là mô-típ lặp lại xuyên suốt các lần rạn nứt 1975, 1988 và 2026: SSPX luôn khẳng định bằng lời rằng mình trung thành với Giáo hoàng, nhưng trên thực tế từ chối vâng lời mỗi khi mệnh lệnh cụ thể (đóng chủng viện, ngừng truyền chức) đi ngược ý muốn của họ.
4. Gắn phụng vụ với hệ tư tưởng — coi cải cách Thánh lễ là dấu hiệu lạc giáo
Việc kiên quyết duy trì độc quyền Sách lễ 1962 và coi Sách lễ mới của Đức Phaolô VI là biểu hiện của "chủ nghĩa hiện đại" cho thấy một đặc điểm cực đoan hóa: biến một vấn đề mục vụ/nghi thức — vốn Giáo hội chính thức coi là hai hình thức hợp pháp song song — thành ranh giới ý thức hệ giữa "chính thống" và "phản bội."
5. Ủng hộ công khai chế độ Vichy và tôn vinh Thống chế Pétain
Lefebvre từng ca ngợi "trật tự Công giáo của Pétain," và Huynh đoàn tổ chức các cuộc hành hương đến mộ ông. Năm 1987, chính Lefebvre gọi Pétain là người đã "phục hồi nước Pháp về mặt tinh thần và đạo đức," thậm chí công khai cầu nguyện và bày tỏ niềm tin rằng Pétain đang ở trên thiên đàng — dù Pétain sau này bị kết án phản quốc vì cộng tác với Đức Quốc xã.
6. Che giấu tội phạm chiến tranh
Đây là một sự kiện cụ thể, có hồ sơ pháp lý, không phải suy diễn: Huynh đoàn từng che giấu Paul Touvier — người bị kết án tử hình vắng mặt năm 1946 vì tội ác thời Vichy — và ông này bị cảnh sát bắt giữ năm 1989 ngay tại một tu viện do SSPX điều hành ở Nice, sau đó bị kết tội đồng lõa trong tội ác chống nhân loại vì ra lệnh xử tử nhiều người Do Thái.
7. Chủ nghĩa bài Do Thái mang tính hệ thống trong xuất bản phẩm
Đây là mảng gây tranh cãi nhất, được tổ chức Southern Poverty Law Center (SPLC — Trung tâm Luật pháp Đói nghèo miền Nam, một tổ chức Mỹ chuyên theo dõi các nhóm cực đoan) tư liệu hóa chi tiết. Một bài viết năm 1997 trên tạp chí The Angelus của hai linh mục SSPX kêu gọi nhốt người Do Thái vào khu biệt cư (ghetto), đồng thời quy trách nhiệm cho người Do Thái về Cách mạng Pháp, chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản. Nhà sách Angelus Press của SSPX cũng từng bán các ấn phẩm bài Do Thái công khai — trong đó có "Nghị định thư của các Trưởng lão Sion," một tài liệu giả mạo khét tiếng đã bị vạch trần từ đầu thế kỷ 20.
8. Liên hệ với thuyết phủ nhận diệt chủng vượt ra ngoài trường hợp Williamson
Trường hợp nổi tiếng nhất là Giám mục Richard Williamson — một trong bốn giám mục được Lefebvre truyền chức năm 1988 — người công khai phủ nhận việc tồn tại phòng hơi ngạt trong một cuộc phỏng vấn năm 2009. Nhưng đây không phải hiện tượng cá biệt: một linh mục từng phục vụ tại nhà thờ trung tâm của SSPX ở Paris cũng công khai ca ngợi Léon Degrelle — người sáng lập đảng Rexist thân phát-xít và từng là sĩ quan Waffen-SS — cho thấy tính lặp lại trong một số nhánh của tổ chức, chứ không chỉ là "một con sâu làm rầu nồi canh."
9. Liên hệ với các đảng và phong trào cực hữu đương đại
Lefebvre từng công khai ủng hộ Jean-Marie Le Pen — lãnh đạo đảng cực hữu Front National — trên một tạp chí cực hữu Pháp năm 1985. Tổ chức Civitas, một hiệp hội chính trị cực hữu Pháp bị chính chính phủ Pháp giải thể năm 2023 vì tội bài Do Thái, có quan hệ lịch sử và chính thức mật thiết với SSPX.
10. Ủng hộ các chế độ độc tài Công giáo như mô hình chính trị lý tưởng
SSPX từng công khai ủng hộ các nhà độc tài như Videla (Argentina), Franco (Tây Ban Nha) và Salazar (Bồ Đào Nha) — phản ánh một dòng tư tưởng coi các chế độ độc tài mang danh nghĩa Công giáo là mẫu hình chính trị lý tưởng, đối lập hoàn toàn với nền dân chủ tự do hiện đại. Một linh mục SSPX từng phát biểu năm 2001 rằng ông "ghét nền cộng hòa và căm ghét nền dân chủ."
11. Thần học loại trừ cực đoan hóa cả với các tôn giáo khác
Trong bối cảnh trực tiếp liên quan đến sự kiện 2026, "Tuyên ngôn Đức tin Công giáo" mà SSPX công bố ngày 14/5/2026 khẳng định rằng mọi người đều phải là thành viên Giáo hội Công giáo mới được cứu rỗi, áp dụng không phân biệt cho người Do Thái, Hồi giáo, người ngoại đạo và người vô thần. Đây là lập trường cực đoan đến mức từng khiến một linh mục khác (Leonard Feeney) bị chính Tòa Thánh vạ tuyệt thông năm 1953 vì diễn giải tương tự về nguyên tắc "ngoài Giáo hội không có ơn cứu độ."
Một lưu ý cần thiết để giữ tính công bằng
Những đặc điểm trên chủ yếu gắn với ban lãnh đạo lịch sử, một số linh mục cụ thể, và các ấn phẩm chính thức — không phải mọi giáo dân SSPX đều biết đến hay tán thành các nội dung này. Bản thân SSPX với tư cách định chế cũng chưa bao giờ chính thức tuyên bố chủ nghĩa bài Do Thái là giáo lý của mình, và một số nhân vật (như Williamson) sau đó bị chính SSPX khai trừ vì đi quá xa. Tuy vậy, mức độ lặp lại và tính hệ thống của các sự kiện trên qua nhiều thập kỷ — từ Vichy đến Touvier đến các ấn phẩm Angelus — cho thấy đây không phải là những "tai nạn" cá biệt, mà là một dòng chảy tư tưởng có tính nhất quán trong lịch sử tổ chức, đủ để giải thích vì sao nhãn "cực hữu" được gán cho SSPX không phải là một sự vu khống tùy tiện.
* Bài viết do MS biên soạn, có sử dụng AI hỗ trợ tra cứu, tổng hợp tư liệu và factcheck. Người biên soạn chịu trách nhiệm về nội dung cuối cùng.