
Giữa hàng ngàn linh mục đang ngày đêm âm thầm dâng hiến nơi những vùng sâu vùng xa, hay những vị mục tử tận tụy trên tòa giảng, sự xuất hiện của Linh mục Antôn Maria Vũ Quốc Thịnh (sinh năm 1973, thụ phong năm 2008), Hiện đang phục vụ tại: Nhà thờ Plei Chuet, Phường Thắng Lợi, Thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai. trên mạng xã hội lẽ ra phải là một cánh tay nối dài của Dòng Chúa Cứu Thế (CSsR) để loan báo Tin Mừng. Với bề dày tu học và sứ vụ hiện tại ở Nhà thờ Plei Chuet (Gia Lai), ngài được kỳ vọng là một ngọn đuốc đức tin giữa đại ngàn.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự kỳ vọng ấy, cộng đồng mạng lại biết đến ngài nhiều hơn qua biệt danh "Người Giồng Trôm" (hoặc bút danh Lm Anmai CSsR). Không phải nổi tiếng vì những bài giảng hùng hồn chấn hưng đạo đức, cũng không phải vì những thước phim bác ái lay động lòng người, cái tên này nổi lên như một "hiện tượng lạ" đầy tai tiếng.
Thay vì hình ảnh một vị linh mục nghiêm trang, khắc khổ, người ta thấy một "KOL" (người có sức ảnh hưởng) trong chiếc áo giáo sĩ nhưng lại mang tâm hồn của một "playboy" thế tục. Những người theo dõi trang của vị linh mục này không khỏi bàng hoàng khi chứng kiến sự trượt dài trong các nội dung đăng tải. Đó không phải là sự "hòa nhập" để loan báo Tin Mừng, mà là sự "hòa tan" đến mức biến chất. Sự tôn nghiêm của chức thánh đã bị lu mờ bởi khát vọng hư danh ảo ảnh của những nút like, những lượt share vô hồn.
Điều gì đã khiến dư luận phẫn nổ đến vậy? Đó chính là nội dung. Hãy nhìn thẳng vào sự thật trần trụi mà tài khoản "Người Giồng Trôm" đã phơi bày.
Những nội dung "bẩn" dưới danh nghĩa "chia sẻ" Thật khó tin khi lướt qua một Nick Facebook của một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế mà người xem lại bắt gặp những video quay màn hình, những hình ảnh mang tính chất nhạy cảm, thậm chí là gợi dục. Những câu chuyện về "yêu đương", những dòng trạng thái lấp lửng, ướt át, gợi trí tò mò về xác thịt hoàn toàn không phù hợp với bậc sống độc thân khiết tịnh vì Nước Trời. Linh mục là người đã chọn khước từ những hạnh phúc lứa đôi trần thế để trở nên "người của mọi người", nhưng cách mà "Người Giồng Trôm" thể hiện lại giống như một người đang khao khát, tiếc nuối, hoặc thậm chí là cổ xúy cho những cảm xúc trần tục tầm thường. Đây là một sự xúc phạm nặng nề đối với những tín hữu đang nhìn vào ngài như một tấm gương đạo đức.

Sự thô thiển núp bóng "hài hước" Chưa dừng lại ở đó, sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm khi những nội dung tục tĩu được đăng tải công khai. Có những bài đăng, video mang tính chất "câu view" rẻ tiền, sử dụng ngôn ngữ đường phố, chợ búa, thiếu văn hóa. Phải chăng vị linh mục này nghĩ rằng để "gần gũi giới trẻ" thì phải nói tiếng lóng, phải chia sẻ những clip nhảy nhót uốn éo, hay những câu chuyện tiếu lâm mặn mòi? Đó là một sự ngộ nhận tai hại. Giới trẻ cần một người cha tinh thần dẫn dắt họ thoát khỏi vũng lầy của văn hóa độc hại, chứ không cần một linh mục nhảy xuống vũng lầy đó để "tắm chung" với họ.
Thói "Sân si" và căn bệnh ngôi sao Mạng xã hội của "Người Giồng Trôm" còn bộc lộ một cái tôi quá lớn. Những tranh luận gay gắt, thái độ ăn thua đủ với cộng đồng mạng, sự so bì về lượng tương tác... tất cả vẽ nên chân dung của một người háo danh hơn là một tu sĩ khiêm nhường. Thay vì dùng MXH để hòa giải, để xoa dịu, ngài lại biến nó thành chiến trường để thỏa mãn cái tôi, để chứng tỏ mình "chất", mình "hiện đại".
Khi đối diện với những chỉ trích, phản ứng thường thấy của những trường hợp như Lm. Anmai là sự phòng vệ bằng những lý lẽ ngụy biện, nghe qua thì có vẻ hợp lý nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm.
"Linh mục cũng là con người" – Cái cớ cho sự buông thả? Đây là câu cửa miệng phổ biến nhất. Đúng, linh mục là con người, có hỉ nộ ái ố, có yếu đuối. Nhưng! Chức thánh không phải là một chiếc áo khoác muốn mặc thì mặc, muốn cởi thì cởi. Khi đã bước lên bàn thánh, người linh mục đã cam kết một lối sống "thuộc về Chúa". Câu nói "linh mục cũng là người" nên được dùng để kêu gọi sự cảm thông khi họ vấp ngã vô tình, chứ không phải là tấm kim bài miễn tử để biện minh cho việc cố ý đăng tải những nội dung dơ bẩn. Nếu muốn sống "như một người bình thường" với đầy đủ quyền tự do yêu đương, tự do văng tục, tự do khoe thân... thì hãy can đảm cởi bỏ chiếc áo dòng và trở về đời sống giáo dân. Đừng vừa muốn hưởng sự kính trọng của chức thánh, vừa muốn thỏa mãn những dục vọng tầm thường của thế gian. Đó là sự giả hình!

Lạm dụng "Tự do ngôn luận" và "Nhân quyền" Trong Giáo hội, tự do đích thực là tự do làm điều thiện, tự do để yêu mến Chúa trọn vẹn hơn. Việc viện dẫn "tự do ngôn luận" hay "quyền con người" để bảo vệ cho hành vi đăng ảnh nhạy cảm hay nói chuyện tục tĩu là một sự đánh tráo khái niệm trắng trợn. Giáo luật và kỷ luật tu trì không tước đoạt nhân quyền, nhưng nó đòi hỏi sự tự nguyện khước từ một số quyền lợi thế tục để đạt đến sự trọn lành. Một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế - dòng tu với linh đạo rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó - lại dùng quyền tự do của mình để chạy theo thị hiếu rẻ tiền trên mạng xã hội, đó là một sự phản bội lại lời khấn dòng.
Hành vi của "Người Giồng Trôm" – Lm. Anmai không chỉ là chuyện cá nhân. Nó đang gây ra những vết thương sâu hoắm vào thân mình Giáo hội.
Sự sụp đổ của hình tượng và khủng hoảng đức tin Người giáo dân, đặc biệt là những tân tòng hoặc những người đang tìm hiểu đạo, họ sẽ nghĩ gì khi thấy một linh mục chia sẻ những thứ ô uế? Đức tin của họ sẽ lung lay tận gốc rễ. Họ sẽ tự hỏi: "Nếu linh mục còn sống như vậy, thì lời giảng trên tòa có giá trị gì?". Đây chính là "gương mù, gương xấu" mà Chúa Giêsu đã cảnh báo nặng nề trong Tin Mừng. Một bài đăng nhảm nhí của linh mục có thể phá hủy công sức truyền giáo của cả một cộng đoàn trong nhiều năm.

Đầu độc giới trẻ Giới trẻ Công giáo ngày nay đang bị bao vây bởi văn hóa hưởng thụ. Họ cần những ngọn hải đăng để định hướng. Nhưng khi nhìn vào Facebook của "Người Giồng Trôm", họ thấy sự đồng lõa. Họ sẽ nghĩ rằng: "Cha còn đăng được, cha còn xem được, thì mình ngại gì?". Vô hình trung, vị linh mục này đang cổ võ cho lối sống buông thả, tầm thường hóa các giá trị đạo đức mà Giáo hội gìn giữ.
Vũ khí cho những thế lực thù địch Chúng ta không thể ngây thơ trước bối cảnh xã hội hiện nay. Những sai phạm của các linh mục trên mạng xã hội chính là "mồi ngon" cho các thế lực chống phá Giáo hội. Họ sẽ vin vào những hình ảnh phản cảm của Lm. Vũ Quốc Thịnh để quy chụp, bôi nhọ cả hàng giáo phẩm, tấn công vào uy tín của Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo hội Việt Nam. Sự thiếu cẩn trọng và lối sống buông thả của một cá nhân đang biến thành gánh nặng cho cả tập thể.
Đã đến lúc chúng ta không thể im lặng hay dung túng cho cái gọi là "phong cách riêng" quái gở này nữa. Sự im lặng của cộng đồng chính là sự tiếp tay cho cái xấu lộng hành.
Đối với Linh mục Anmai (Người Giồng Trôm): Hãy nhìn lại chiếc áo dòng ngài đang mặc và Bí tích ngài đã lãnh nhận. Mạng xã hội là ảo, nhưng trách nhiệm cứu rỗi các linh hồn là thật. Những nút like, những comment tung hô của đám đông hiếu kỳ không thể cứu ngài trong ngày phán xét. Hãy dừng lại trước khi quá muộn. Hãy xóa bỏ những nội dung rác rưởi, sám hối công khai và trở về với căn tính đích thực của một tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế. Đừng để danh xưng "Cha" thiêng liêng trở thành đề tài đàm tiếu trên các diễn đàn.
Đối với Dòng Chúa Cứu Thế và các Đấng Bản Quyền: Cộng đồng dân Chúa khẩn thiết kêu gọi sự can thiệp mạnh mẽ và dứt khoát từ phía Nhà Dòng. Cần có những biện pháp kỷ luật nghiêm khắc, thậm chí là đình chỉ tác vụ hoặc hạn chế sử dụng mạng xã hội đối với những linh mục gây scandal kéo dài. Sự bao dung là cần thiết, nhưng bao dung không đồng nghĩa với bao che cho sự hoen ố lây lan. Giáo hội cần sự thanh sạch để đứng vững.
Đối với cộng đồng mạng Công giáo: Chúng ta cần có thái độ phân định rõ ràng. Không like, không share, không tung hô cho những hành vi lệch chuẩn của các giáo sĩ. Hãy mạnh dạn lên tiếng, report (báo cáo) những nội dung xấu độc, dù người đăng là ai. Sự thần tượng hóa linh mục một cách mù quáng chính là mảnh đất màu mỡ để những cái tôi lệch lạc phát triển. Chúng ta yêu mến các linh mục, nhưng chúng ta yêu mến Chân Lý và Sự Thánh Thiện hơn.
Vụ việc của "Người Giồng Trôm" – Lm. Anmai, CSsR là một hồi chuông báo động đỏ về tình trạng "tục hóa" của linh mục trong thời đại số. Đó là một nốt nhạc sai lạc làm chói tai trong bản hòa ca thánh thiện của Giáo hội.
Chúa Giêsu đã dạy: "Anh em là muối cho đời. Nhưng nếu muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi" (Mt 5,13).
Đừng để những chiếc áo dòng trở nên "vô dụng" trên mạng xã hội. Đừng để danh dự của Giáo hội bị chà đạp bởi những ngón tay trượt trên màn hình điện thoại vì những dục vọng thấp hèn. Hãy trả lại cho mạng xã hội Công giáo sự trong sáng, và trả lại cho chức linh mục sự thánh thiêng vốn có. Đó không chỉ là mong mỏi, mà là mệnh lệnh của lương tâm đối với mỗi người Công giáo hôm nay.
Mạng xã hội thường tạo ra ảo giác về sự ẩn danh, khiến người ta dễ dàng bộc lộ những khía cạnh bản năng. Tuy nhiên, với Tu sĩ:
Sự nhất quán: Không có khái niệm "Linh mục trên bàn thờ" và "người trần tục trên Facebook". Đời sống thánh hiến là 24/7. Mọi hình ảnh, bình luận (comment), hay lượt chia sẻ (share) đều phải phản chiếu căn tính của Đức Kitô.
Đại diện cho Giáo hội: Khi mặc chiếc áo dòng (dù là trong ảnh đại diện), mọi phát ngôn của Tu sĩ không còn là ý kiến cá nhân đơn thuần, mà mặc nhiên được cộng đồng coi là tiếng nói của Giáo hội. Do đó, sự thận trọng là tuyệt đối cần thiết.
Trước khi đăng tải bất cứ điều gì, hãy tự đặt câu hỏi: Bài viết này để làm sáng danh Chúa hay để đánh bóng tên tuổi của tôi?
Tránh bẫy "Câu Like": Sự nổi tiếng trên mạng là một cám dỗ ngọt ngào. Việc chạy theo các trào lưu (trend) phản cảm, nhảy nhót thiếu đứng đắn, hay phát ngôn gây sốc để tăng tương tác là đi ngược lại đức khiêm nhường Kitô giáo.
Nội dung kiến tạo: Ưu tiên chia sẻ Lời Chúa, các bài suy niệm, gương bác ái, hoặc kiến thức đức tin. Nếu nội dung chỉ mang tính giải trí vô bổ hoặc khoe khoang đời tư xa hoa, nó đang làm nghèo đi hình ảnh của người mục tử.
Mạng xã hội là nơi dễ nảy sinh tranh cãi. Một Tu sĩ cần giữ cái đầu lạnh và trái tim nóng:
Kiểm chứng thông tin: Tuyệt đối không chia sẻ tin giả (fake news), tin đồn thất thiệt hoặc các nội dung mê tín dị đoan. Linh mục là người của Sự Thật.
Tranh luận trong ôn hòa: Khi đối diện với những ý kiến trái chiều, Tu sĩ không được "sân si", dùng từ ngữ chợ búa, mạt sát hay công kích cá nhân. Hãy dùng sự dịu dàng của người Mục tử để đối thoại, hoặc chọn cách im lặng khôn ngoan thay vì thắng thua trên bàn phím.
Đây là vùng nguy hiểm nhất mà nhiều người đã vấp ngã:
Nội dung nhạy cảm: Tuyệt đối tránh xa các nội dung khiêu dâm, gợi dục, hoặc các trào lưu cổ vũ lối sống buông thả. Việc một Linh mục bấm "like" hay theo dõi các trang "mát mẻ" là một scandal không thể biện minh.
Ranh giới cảm xúc: Cẩn trọng trong các tin nhắn riêng tư, các mối quan hệ "anh em kết nghĩa" hay "cha con thiêng liêng" mập mờ trên mạng. Sự minh bạch là tấm khiên bảo vệ ơn gọi độc thân khiết tịnh.
Quản lý thời gian: Đừng để việc lướt Facebook, TikTok chiếm dụng thời gian dành cho Cầu nguyện, soạn bài giảng và thăm viếng giáo dân. Một Linh mục "nghiện mạng" sẽ là một Linh mục xa rời thực tế.
Sự thinh lặng: Đôi khi, bài học lớn nhất mà một Tu sĩ có thể dạy cho cộng đồng mạng chính là sự thinh lặng thánh thiêng giữa một thế giới quá ồn àoĐể chiếc áo dòng không bị hoen ố trên không gian mạng, trước khi nhấn nút "Đăng" (Post), xin quý Cha, quý Tu sĩ hãy chậm lại 3 giây và tự hỏi:
Chúa Giêsu có sẽ đăng nội dung này không?
Bài viết này có gây cớ vấp phạm cho đức tin của ai không?
Nếu Giám mục/Bề trên của tôi nhìn thấy bài này, tôi có cảm thấy xấu hổ không?
Mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Xin hãy dùng nó như chiếc liềm để gặt hái các linh hồn về cho Chúa, đừng dùng nó như lưỡi dao cắt đứt sự hiệp thông và làm tổn thương Thân mình Mầu nhiệm của Người.