Fwd: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 20-02-2026 (SỐ 035-2026)

5 views
Skip to first unread message

Giu Tran

unread,
Feb 20, 2026, 12:54:52 PMFeb 20
to


---------- Forwarded message ---------
From: soan....@hotmail.com <soan....@hotmail.com>
Date: Fri, Feb 20, 2026 at 7:23 AM
Subject: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 20-02-2026 (SỐ 035-2026)
To:



GOOD MORNING VIET NAM - CANADA - USA

ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 20-02-2026  (SỐ 035-2026)

Image insérée
Image insérée



MỤC LỤC

  1. Mùa XUÂN THẦN THOẠI
  2. Tết Miền Thơ Ấu 
  3. Du khách mê trải nghiệm ăn ong giữa rừng Cà Mau
  4. Tôi đã thấy Chúa
  5. Hơn 110.000 người Anh xuống đường phản đối nhập cư
  6. Khai Bút Đầu Xuân
  7. Katalin Karikó - Người cứu sống hàng triệu người trong đại dịch COVID-19



Mùa XUÂN THẦN THOẠI
5681 Hoa AnhDaoNgTThem
Tôi bước xuống phi trường Narita mà tưởng mình còn mơ ngủ.
 Kéo chiếc vali nhỏ tôi cố chạy theo cho kịp mẹ nuôi. Mẹ dừng lại nhìn tôi mỉm cười từ ái.
      Thoáng chốc mẹ đã quên mình là lính đi nhanh. Còn tôi chân có vấn đề và là một đứa bé trong trại mồ côi lần đầu tiên ra khỏi Việt Nam. Mẹ đưa tay định kéo hành lý dùm tôi. Nhưng tôi giữ lại và cương quyết tự làm cho mình. Bề nào tôi cũng là một thanh niên ở độ tuổi đang lớn.
        Mẹ đi sát bên tôi. Hai mẹ con trình giấy tờ ở hải quan và xuống nhận hành lý. Qua khu vực kiểm soát hai mẹ con đẩy xe ra ngoài. Đây là lần đầu tiên tôi được đi máy bay và thật vô cùng tuyệt vời tôi được đến nước Nhật. Một đất nước mà tôi chỉ biết qua sách vở và trong những giấc  mơ.
       Tôi không biết làm sao để diễn tả tâm trạng tôi lúc này. Mọi thứ vượt ngoài tầm hiểu biết và tưởng tượng của tôi. Tôi nhắm mắt lại và thầm thì với chính mình:
-Đây là nước Nhật. Mình đang ở nước Nhật.
       Tôi không thể hình dung được đi máy bay là như thế này. Sự phục vụ của phi hành đoàn lịch sự nhã nhặn như vậy.  Máy bay có đủ những tiện nghi cần thiết cho hành khách. Thức ăn đựng trong những hộp nho nhỏ còn nóng hổi và ngon như thế.Tôi đã đặt chân đến nước Nhật với những con người và phương tiện tân tiến nhất nhì thế giới. Ơn trên đã mở cho tôi cánh cửa của thiên đàng. Tôi bước vào đó ngỡ ngàng với cái chân tàn tật với tâm hồn đầy sẹo của quá khứ.
       Mẹ không để tôi đẩy hành lý mà kêu tôi đi theo. Một người trung niên đã đợi sẵn bên ngoài. Mẹ giới thiệu đây là bạn cùng đơn vị của mẹ.   Tôi run run bắt tay sau lời chúc mừng của bác ấy. Bác đẩy xe và mẹ bấm thang máy để đi lên. Bãi đậu xe ở tầng lầu. Hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ. Tôi không thể hiểu họ nói những gì, chỉ biết họ rất thân tình, vui mừng gặp lại nhau.
        Để túi xách nhỏ vào xe. Tôi ngồi vào băng sau và thấy mình như say sóng. Mọi việc diễn tiến như chuyện cổ tích mà tôi giống như cô bé Lọ Lem được hoàng tử chọn để kết hôn.
*****
       Tôi là một đứa bé mồ côi từ lúc mới sinh ra đời. Không phải cha mẹ tôi chết mà họ đã vứt tôi trước cửa nhà một vị hảo tâm. Tôi chỉ nghe mẹ nuôi tôi nói như vậy. Người mẹ nuôi tôi không phải là người phụ nữ da trắng đang ngồi phía trước xe. Mà là một người phụ nữ VN đã bị mất con trong một lần sinh khó. Người chồng phản bội đã bỏ bà với cái thai trong bụng để đi theo một người đàn bà khác trẻ đẹp hơn.
       Đau khổ cùng cực vừa mất con lại mất chồng. Mẹ nuôi tôi gục ngã và trở nên loạn trí, lúc nào cũng đi tìm con. Bà nghĩ con mình còn sống và đang bị thất lạc ở một nơi nào đó. Ông Bà ngoại tôi đem con gái về chăm sóc. Với trái tim yêu thương con vô tận, ông bà đã đến bệnh viện xin một đứa bé bị cha mẹ bỏ rơi đem về cho con gái, nói là đã tìm được đứa cháu ngoại bị thất lạc. 
       Đứa con đó cũng không phải là tôi, mà là người con nuôi lớn nhất của mẹ. Mẹ tôi lần hồi bình phục với đứa con còn đỏ hỏn mới đôi ba ngày tuổi. Ông bà ngoại coi đứa bé như ruột thịt. Thương yêu và hết lòng chăm sóc. Rồi tiếng lành đồn xa. Thêm một đứa trẻ mới sinh được vứt trước nhà ông bà ngoại. Rồi đứa thứ hai và tới tôi là đứa thứ ba.
       Mẹ tôi đã vứt tôi trước cửa nhà này và biến mất. Không biết bà có núp ở một góc nhà nào đó để theo dõi tiếng khóc của tôi. Hay rình xem mẹ nuôi tôi đã làm gì với đống vải nhăn nhúm quấn lấy tôi mới sinh được 3 ngày tuổi. Nói chung là bà ra đi không thương tiếc.
        Đương nhiên là tôi không biết gì hết. Tôi không biết cha mẹ mình là ai và vì sao họ bỏ rơi tôi. Tôi không biết lúc đó mình khóc nhiều hay ít? Tôi bú sữa bò hay nước cháo để sống còn.Tôi dễ nuôi hay èo uột, Bốn đứa con nít chỉ biết ăn biết bú khóc mãi không thôi. Hẳn chỉ có những người có trái tim thật nhân từ và nhẫn nại mới mở lòng ra cưu mang như vậy. Ông bà ngoại làm việc nhiều hơn để nuôi bầy cháu nhỏ không ruột thịt với mình. Mẹ nuôi tôi mất một đứa con, nhưng có đến 4 đứa khác để bù trừ. Mẹ quên cả bệnh, mẹ quên cả bản thân mình. Mẹ quần quật cả ngày để chỉ sống vì chúng tôi. Nhà không giàu có mấy, còn ít đất đai ông bà để lại, ông bà ngoại cắt bán dần để nuôi chúng tôi.
      Khi tôi lớn hơn một chút, tôi nhận thức được tôi khác hơn các anh chị của mình. Một cái chân tôi không đi được. Tôi đi từng bước khó nhọc mà người xung quanh gọi tôi là “Thằng thọt”. Tôi buồn lắm mỗi khi chạy chơi với các anh chị trong nhà. Tôi luôn bị thua thiệt vì sự không nguyên vẹn của mình. Trong tôi là sự mặc cảm về thân phận tật nguyền.
      Mẹ nuôi tôi không gì vậy mà hất hủi tôi. Bà yêu thương tôi hơn các anh chị khác. Bà thường gọi đùa tôi là “Con trai đích tôn” Lúc đầu tôi không hiểu gì cả vì trước tôi đã có anh Ba. Sau này trong một lần trò chuyện tôi đã hiểu và thương yêu ông bà ngoại và mẹ hơn bao giờ hết.
       Nguyên do là lúc nhỏ tôi bị sốt tê liệt. Ông bà ngoại đã bán nốt miếng đất hương quả ông bà cố để lại cho cháu đích tôn mà chạy chữa cho tôi.   Tôi thoát chết, nhưng một chân đã bị rút teo lại.Tội nghiệp mẹ tôi đã cố gắng tập cho tôi đi lại, bao nhiêu thuốc thang để cái chân tôi được như bây giờ. Tôi mang một cái chân bất toàn và mang nghĩa tình bất tận của ông bà và mẹ tôi. Những người không hề có dính dáng với máu mủ, ruột thịt.
       Tôi lớn lên trong căn nhà tình nghĩa đó. Ông bà ngoại ngày một già, tiền bạc cũng không còn. Mẹ tôi bôn ba buôn bán không đủ nuôi mấy miệng ăn đang độ tuổi lớn. Chúng tôi không thể đến trường đều đặn mà phải cùng nhau đi làm để phụ kiếm sống. Các anh chị tôi thay nhau vừa bán vé số vừa đi học. Tôi cũng vậy, la lết ở các bến xe, nhà hàng để kiếm cơm .
       Ông ngoại bệnh nặng,  mẹ tôi phải ở nhà chăm sóc. Tôi 8 tuổi ôm tập vé số len lỏi chốn chợ đời. Trái tim nhân hậu của con người dường như bị đánh mất trong xã hội lừa đảo. Tôi thường xuyên bị đánh vì giành mối.   Có lúc về nhà trắng tay, cả xấp vé số lẫn tiền bị trấn lột. Có những cạm bẫy mà xã hội đã đưa anh em chúng tôi lạc bước. Đồng tiền của người nghèo đổi bằng nhiều thứ trong đó có sự gian xảo lọc lừa. Đồng tiền nhàu nát và bẩn thỉu, có khi đổi bằng nước mắt và cả chính máu và mạng sống của mình.
       Bụi đời cũng có lắm phe nhóm, băng đảng, tốt và xấu. Ngoại và mẹ dạy chúng tôi phải lương thiện và nhịn nhục. Lương thiện chỉ từ chết đến bị thương. Bản năng sinh tồn không cho phép con người khoanh tay khi bị đàn áp và ức hiếp. Anh Ba tôi đã không nhịn nổi phải  chống cự và đánh lộn để bênh vực em. Một lần gây ra ẩu đả đổ máu đụng đến công an can thiệp.
       Cuối cùng của bi kịch đời người là tất cả anh em chúng tôi bị lôi ra khỏi vòng tay mẹ nuôi và bị đưa vào trại mồ côi. ( trừ chị Hai tôi có giấy tờ xin nuôi chính thức. )
       Tôi rời xa căn nhà thân yêu đã cưu mang tôi khôn lớn là ngày giỗ đầu ông ngoại. Năm đó tôi vừa 12 tuổi. Một đứa bé tàn tật, mồ côi lăn lóc chợ trời mưu sinh thì thiên hạ nhìn tôi không mấy mỹ cảm. Còn tôi, tôi đã biết mái nhà xiêu vẹo thiếu thốn mọi thứ có tình thương yêu thật sự.   Còn trại mồ côi nơi tiếp nhận những đứa bé bụi đời chỉ là giải quyết vấn nạn của xã hội. Tôi không muốn đi vì mẹ nuôi tôi bây giờ hay đau yếu. Bà ngoại tôi già rồi cần người chăm sóc đỡ đần. Đã đến lúc chúng tôi giúp đỡ họ phần nào, nhưng chúng tôi bị buộc phải xa lìa trong nước mắt. Tôi tự nhủ với lòng sẽ có ngày trở về phụng dưỡng trả ơn.
       Tất cả chúng tôi bị đưa lên xe và bước vào một cuộc sống mới. Nơi đây giống như là nơi tập trung cải tạo, giáo dục thiếu nhi mồ côi lẫn bụi đời. Chúng tôi phải sống với rất nhiều bạn đồng trang lứa. Họ cũng lang thang để kiếm sống như chúng tôi. Tuy nhiên tôi có phước hơn họ là đã từng có một mái nhà, có ông bà và mẹ. Có gia đình ấm cúng thương yêu dù chẳng ruột rà. Còn họ đủ mọi thành phần bị gom bắt đưa về đây . Có bạn hút xì ke lên cơn nghiện la hét cả đêm. Có bạn người đầy những vết sẹo vì đâm thuê chém mướn. Có bạn chuyên nghề móc túi hay dẫn gái ăn sương. Họ thích sống bụi đời. Họ tự do quậy phá quen rồi. Họ không muốn cuộc sống tù túng bó buộc nơi này. Tâm lý của họ là phó cho định mệnh. Họ tin đời họ chẳng bao giờ có tương lai tươi sáng. Họ không hề muốn thay đổi làm lại cuộc đời.
       Nghe lời dặn dò của mẹ nuôi trước lúc ra đi. Tôi siêng năng học chữ, học nghề. Tôi không trốn trại ra ngoài. Tôi chấp hành kỷ luật dù khó đến đâu. Tôi nhịn nhục dù bị bức hiếp rất nhiều của những người bạn chung phòng. Tôi tự nhủ:” Không thể chống trả được, thì đây là cơ hội  để học và thay đổi ” Tôi nhớ lời ông ngoại đã nói” Dù chân con có tàn tật, nhưng đầu óc con minh mẫn. Hãy cố gắng.” Đêm đêm tôi úp mặt xuống gối khóc vì nhớ mẹ nhớ ông bà. Tôi nhớ quá chừng căn nhà nghèo nàn dột nát mà ấm cúng thâm tình. Họ tuy không giàu có, nhưng trái tim và lòng nhân ái của họ thật bao la.
       Một ngày tôi được gọi lên văn phòng. Trước mặt tôi là một người phụ nữ da trắng trung niên. Đây là người đã làm thủ tục để xin con nuôi tại Việt Nam và được giới thiệu tới nơi này. Không hiểu vì lý do gì  mà tôi được chọn ra đây với hai người bạn khác. Những người đạt đủ tiêu chuẩn theo yêu cầu của hai bên. 
       Tôi lặng người đi vì hồi hộp. Tôi có được chọn không? nếu chọn tôi sẽ đi đâu?. Cuộc sống thế nào? Tôi còn có cơ hội để thăm viếng và giúp đỡ mẹ nuôi tôi  không? Tôi run run cúi mặt lo lắng. Người phụ nữ có mái tóc vàng thật đẹp, gương mặt phúc hậu bước lại gần tôi. Bà nắm bàn tay tôi ấm áp. Bà nhìn tôi trìu mến. Có lẽ thành tích của tôi ở trường khiến bà hài lòng. Bà không hề kỳ thị với cái chân tật nguyền của tôi. Trong mắt bà tôi nhìn thấy sự cảm thông, chia sẻ và yêu thương.
       Tôi được mời lên văn phòng nhiều lần để làm thủ tục giấy tờ. Tôi bằng lòng làm con nuôi người phụ nữ có gương mặt phúc hậu ấy. Tôi sẽ có thêm một bà mẹ. Sẽ bước qua một bước ngoặt mới. Tôi sẽ cố gắng học tập và làm tốt bản thân. Còn những gì kế tiếp thật tình tôi không dám nghĩ đến.
        Người nhận nuôi tôi là một người phụ nữ Mỹ độc thân. Bà là nữ Đại Úy không quân trong quân lực Hoa Kỳ. Bà là một người tham gia nhiều chương trình từ thiện tại VN. Hiện tại bà đang công tác tại một căn cứ không quân của Mỹ tại Nhật Bản.
Sau bao nhiêu lần mẹ nuôi tôi đi đi về về, tốn rất nhiều tiền để hoàn tất giấy tờ thủ tục. Tôi chính thức được công nhận làm con nuôi của mẹ Lisa theo đúng luật định. Bà là một người phụ nữ có lòng hảo tâm. Khi nghe tôi kể về quá khứ của mình, bà đã đến nhà mẹ nuôi tôi và giúp đỡ cho họ. Bà cho tôi đi học thêm sinh ngữ và chỉ dạy tôi rất nhiều về cuộc sống ở Mỹ để dễ hội nhập
*****
       Tôi đến nơi này, một căn cứ không quân Hoa Kỳ trong lòng nước Nhật. Hai mẹ con tôi sống trong một căn hộ được chính phủ cấp khang trang. Tôi được giới thiệu với các bạn bè của mẹ. Ban đầu tôi rất mặc cảm vì thân thế của mình. Nhưng dần dà tôi mới thấy rõ những tư tưởng phóng khoáng của người Mỹ. Họ tôn trọng giá trị và tự do của mỗi con người không phân biệt xuất thân. Những người lính nơi đây cho tôi một cảm giác ấm áp tình thân như người trong một gia đình.
       Tôi thấy mình thật hạnh phúc và may mắn có thêm một bà mẹ nuôi hết sức tốt bụng. Bà đã coi tôi như con đẻ, chăm sóc tôi chu đáo, chuẩn bị cho tôi tất cả để tôi không thiếu thốn thứ gì. Bà đã bỏ tất cả thời gian sau giờ công tác để dạy tiếng Anh cho tôi. Trong nhà mọi nơi, mọi chỗ đều có gắn những mẩu giấy nhỏ ghi rõ tên bằng Anh ngữ của đồ vật đó. Bà lấy ngày nghỉ để dẫn tôi đi chơi. Chỉ cho tôi và dạy tôi nói cho đúng. Bà mời cô giáo đến tận nhà dạy tôi học thêm để theo kịp bạn bè khi tới lớp.
       Mỗi ngày bà nấu cho tôi những món ăn Mỹ lẫn Việt Nam mà bà học được trên Internet. Có khi ngon, có khi dở nhưng tôi rất thích vì mẹ đã nấu bằng cả trái tim. Bà đã cho tôi một tấm gương về cuộc sống tự lập và sự tốt đẹp của người quân nhân Hoa Kỳ.
       Tôi đã đến trường và có nhiều bạn. Mỗi sáng tôi ra đón xe bus trước nhà để đến trường trong căn cứ . Tuy hơi khó khăn trong vấn đề ngôn ngữ nhưng tôi cố gắng nghe và cố gắng rèn luyện. Tôi là một thanh niên đầy đủ sức khỏe. Một học sinh trung học có triển vọng. Tôi có một người mẹ tốt bụng xinh đẹp và tài ba. Tôi sẽ đi lên bằng chính đôi chân không được nguyên vẹn của mình. Bằng nghị lực và niềm tin vào ngày mai tôi tin tôi sẽ thành công.
       Con người không ai có thể chọn xuất thân của mình. Tôi đã không may mắn được mẹ ruột thương yêu, đùm bọc. Mẹ bỏ rơi tôi có lẽ vì mẹ có nỗi khổ riêng tư. Tôi cám ơn mẹ không vất tôi ở thùng rác hay bên vệ đường mà đặt tôi vào tay một gia đình nhân đức. Hai người mẹ nuôi cho tôi thấy tình mẫu tử tuyệt vời trong trái tim người phụ nữ. Tôi không trách mẹ ruột và càng yêu kính mẹ nuôi. Trong đời tôi may mắn có đến 3 bà mẹ. Xin ơn trên cho tất cả các bà mẹ của tôi đều được bình an.
       Tôi cũng không mặc cảm mình là người Việt nam nói không rành tiếng Mỹ. Rồi ngày qua ngày tôi sẽ nói rành rọt như họ. Tôi cũng không vì cái chân không được nguyên vẹn mà bỏ rơi ý chí và ước mơ của mình. Tôi sẽ học giỏi và sẽ là một bác sĩ quân y tương lai như mẹ nuôi. Tôi sẽ giúp đỡ những trẻ em khuyết tật, những đứa bé mồ côi từng khổ sở như tôi.
       “Không có gì là không thể thực hiện nếu mình quyết tâm.” Mẹ nuôi tôi đã nói với tôi như vậy. Tôi tin tưởng bà sẽ bên cạnh giúp tôi thực hiện ước mơ của mình. Nơi căn cứ cũng có vài gia đình sĩ quan người Việt. Tôi đã đến đó, đã được cùng họ trò chuyện bằng tiếng mẹ đẻ của mình. Tôi đã nhận những thân tình và những lời dặn dò khuyên bảo. Đây là đồng hương, là những người cùng chung ngôn ngữ và màu da. Tôi đến với họ thường xuyên mỗi khi rảnh rang. Tôi nghe họ kể chuyện đời họ, chuyện về người cha Sĩ quan đi tù Cộng Sản. Chuyện người mẹ bán hết đồ đạc để thăm nuôi. Chuyện những người anh, người chị vượt biên trên biển cả. Chuyện những ngày đầu đến Mỹ và lý do tại sao họ có mặt ở đây.     Những câu chuyện thật bi thương và cảm động mà những ngày ở VN tôi không hề nghe hay biết. Tôi đã được thấy một lá cờ khác lá quốc kỳ mà tôi được biết. Lá cờ vàng với ba sọc đỏ mà con trai người cựu Sĩ quan VNCH trân trọng cất giữ.
       Tôi đã được ăn những thức ăn VN thật ngon và có những đứa em rất dễ thương để vui đùa và yêu thương. Đất nước Mỹ, quê hương Việt Nam của tôi nằm trong căn cứ này. Một căn cứ ấm áp tình người, tình đồng đội và tình gia đình.
       Tôi không hề cô đơn hay cảm thấy lẻ loi mà tôi thấy mình rất hạnh phúc. Ơn trên đã không bạc đãi mà đã cho tôi rất nhiều ân sủng và phước lành. Tôi phải nắm lấy những may mắn đó mà bước tới bằng tấm lòng biết tri ân và báo đáp. Tôi đã nhờ mẹ Lisa nối đường dây để tôi liên lạc với mẹ và bà ngoại. Vài tháng tôi dành dụm tiền quà để gửi về VN giúp đỡ Mẹ Có lần mẹ Lisa đã gửi số tiền khá lớn để trang trải tiền bệnh viện cho ngoại tôi. Một ngày nào đó trong tương lai tôi sẽ về lại VN. Bằng chính đồng lương của mình kiếm được, tôi sẽ xây nhà cho mẹ nuôi và bà ngoại. Tôi sẽ cho mẹ tôi sống cuối đời no ấm, đầy đủ và hạnh phúc. Đứa con mẹ nhặt trước cửa nhà sẽ không bao giờ quên công ơn của mẹ.
       Tôi đã ở đây một thời gian khá dài. Tôi đã được Mẹ Lisa cho đi thăm viếng những thắng cảnh ở Nhật. Tôi đã thấy hoa Anh Đào rực rỡ trên đất nước Phù Tang. Đã thấy mùa thu tuyệt đẹp trong căn cứ, trong công viên lẫn khắp nẻo đường Nhật Bản. Tôi đã chạm được với tuyết và nhìn tuyết rơi trắng xóa mùa Đông. Tôi đã có bạn học, tôi đã có tất cả những gì tôi từng mơ ước.
Mẹ Lisa lại nói với tôi:
-Mẹ là quân nhân, là lính Mỹ phục vụ nước ngoài, mẹ không được ở một nơi cố định. Chỉ còn hơn một năm nữa chúng ta sẽ đổi đến một nơi khác mà mẹ không biết ở đâu. Cho nên con phải ráng học, chấp nhận và thích ứng khi con sẽ phải đến học một trường khác, quốc gia khác. Mỗi nơi chúng ta đến cho ta một bài học về xứ sở và con người, ngôn ngữ và đời sống nơi đó. Nó sẽ giúp cho con kiến thức và tầm nhìn xa hơn. Hãy thưởng thức và ghi nhận những gì con biết. Không ai dễ có được sự trải nghiệm đó đâu con. 
        Mùa Xuân đã về trong căn cứ. Tôi cùng mẹ tham dự những buổi liên hoan dành cho gia đình binh sĩ. Tôi hãnh diện làm con của mẹ, tôi hãnh diện là con trai một người lính Mỹ.Tôi cố gắng học tập, giúp mẹ những việc nặng nhọc, tôi phụ mẹ cắt cỏ, quét lá, dọn dẹp nhà cửa và nấu cho mẹ những món ăn VN mẹ thích. Tôi sẽ cho mẹ niềm vui để mẹ xóa đi nỗi buồn cô đơn của một người phụ nữ độc thân. Tôi sẽ cho mẹ một tình cảm mẹ con ấm áp. 
       Gia đình chúng tôi lấp lánh ánh đèn trên cây thông Giáng Sinh. Hạnh phúc bao trùm hai mẹ con tôi trong đêm giá lạnh. Tình yêu thương không phân biệt màu da và chủng tộc. Mẹ con tôi hai con người thiếu thốn tình mẫu tử. Chúng tôi sẽ bù đắp cho nhau và xây dựng mái ấm gia đình. 
        Ngày tết Nguyên Đán năm nay rơi vào ngày cuối tuần. Mẹ tôi cũng trang trí trong nhà vài hình ảnh ngày tết mà mẹ mua ở Việt Nam. Ngày mồng một, gia đình thiếu tá Nguyễn mời chúng tôi tới nhà. Năm nay mẹ bác ấy đến thăm và ở lại ăn Tết cùng con. Tôi mặc áo quần lịch sự. Mẹ Lisa mặc áo dài VN màu kem in những cánh mai vàng thật đẹp. Mẹ nói mẹ đã mua khi về VN làm giấy tờ mà chưa bao giờ được mặc.
       Nhà bác Nguyễn mời thêm nhà bác Hiến cũng ở trong căn cứ. Ba gia đình VN vui Tết quê hương. Mẹ bác Nguyễn cũng mặc áo dài, bà khen mẹ Lisa mặc áo dài quá đẹp. Bà vui vẻ nhận những lời chúc của các con cháu và mọi người. Bà chúc mọi người sức khỏe và thành công, chúc tôi học giỏi. Bà tặng chúng tôi những bao lì xì màu đỏ, màu vàng có in hình lá cờ VN hoặc trống đồng rất đẹp. Thú thật lần đầu tiên tôi cầm trên tay phong bao có hình lá cờ vàng với ba sọc đỏ. Thật lạ và đẹp. Một biểu tượng của lịch sử mà tôi cần phải học hỏi. Hôm đó tôi được ăn Tết VN thật sự. Bà đã cho chúng tôi thưởng thức thịt kho tàu, canh khổ qua, nem, chả giò và phở bò thật ngon. Bà nói ở đây không có điều kiện nên bà không thể gói bánh tét hay bánh chưng, bà chỉ gói ít bánh tét chuối ăn cho vui để nhớ. 
       Đây là cái Tết đầu tiên mà tôi đón nhận với tất cả niềm vui hạnh phúc và hy vọng. Đêm nay tôi sẽ ngủ thật ngon với nhiều mộng đẹp tương lai.  Mùa Xuân nơi đây, trong căn cứ này  sẽ là mùa Xuân thần thoại của riêng tôi.
Nguyễn thị Thêm.
(Viết thay cho cháu Tuấn khi gặp cháu trong căn cứ Yokota Nhật Bản)

Tết Miền Thơ Ấu 
- Nguyễn Quang Lập

  • Cứ gần đến tết mình lại ngồi nhớ con Hà, hơn bốn chục năm rồi không sao quên được nó. Con Hà cũng bốn tuổi, trắng trẻo xinh xắn, cười có lúm đồng tiền chấm phẩy. Nó ở sát ngay nhà mình, chẳng biết thân nhau từ khi nào nữa.
    Tết năm 1960 mình năm tuổi, con Hà cũng năm tuổi. Nó sinh tháng giêng, mình sinh tháng ba, nó nói tau hơn mi hai tháng, mi phải kêu tau bằng chị chớ, mình nói ẻ vô kêu mi bằng chị, nó nhăn răng cười, lúm đồng tiền chấm phẩy hồng tươi.

    Ngày 22 vẫn chưa thấy có gì, trong nhà ngoài ngõ vẫn vắng hoe, sang đến ngày 23 bỗng rộn ràng hẳn lên, nhà nào cũng dựng cây nêu, đã nghe mùi hương khói, mùi xôi, mùi thịt cá thơm lừng. Người lớn tất bật hết chạy chợ lại nháo về nhà mua mua bán bán, có khi vừa chợ về đã vội vã nháo trở ra.
    Mình với con Hà cũng đi chợ tết, đứng chôn chân gian hàng đồ chơi. Hàng tò he ngày thường đã thích, ngày tết thì mê đi, bao nhiêu anh hùng hảo hán xanh xanh đỏ đỏ, đứng đứng ngồi ngồi trên tấm chiếu hoa. Con Hà nói ông Quan Công đó tề, mình nói ông Trương Phi đó tề, mình nói a a Tôn Ngộ Không, con Hà nói a a Trư Bát Giới… Hai đứa mải mê nhìn, thèm quá thích quá, nước mũi nước miếng chảy xuống tận cổ.

    Ngày 23 tết hai đứa đứng ngửa cổ nhìn ba mình dựng cây nêu trước cổng. Cu kêu ba tiếng cu kêu/ Trông mau tới Tết dựng NÊU ăn chè. Cây tre tươi cao vói treo lủng lẳng cái giỏ nhỏ đựng cau trầu, buộc mảnh vải vàng tươi bay phấp phới và gắn mảnh tôn sắt màu đỏ hình mũi tên trỏ về hướng Đông, chỉ có vậy thôi mà ngây ngất.
    Con Hà nói nhà tau cũng trồng cây nêu rồi, mình nói nêu nhà tau cao hơn, con Hà cong môi, nói nêu nhà tau cao hơn, mình nói nêu nhà tau, nó nói nêu nhà tau… rồi nhăn nhăn răng cười, túm tay mình nhảy chân sáo, vừa nhảy vừa hát

    Cành đa lá dứa treo kiêu (cao)/ Vôi bột rắc ngõ chớ trêu mọi nhà./ Quỷ vào thì Quỷ lại ra/ Cành đa lá dứa thì ta cứa mồm.

    Lâu lâu hai đứa lại đứng ngửa cổ nhìn mãi mảnh vải vàng bay phấp phới. Mình nói áo cà sa của Phật đó, con Hà nói áo Phật mần chi, mình nói ba tau nói Phật mặc áo cà sa bay lượn trên không, xua đuổi ma quỷ. Con Hà chỉ cái mũi tên sắt, nói cái nớ mần chi, mình nói ngón tay Phật đó, con Hà tròn xoe mắt, nói rứa a, tay Phật mà rứa a.

    Mình nói ừ, Phật chỉ tay hướng Đông, hét bớ ma quỷ cút đi cút đi, ma quỷ con mô liều mạng xông vô, Phật chĩa ngón tay nhọn hoắt đâm phát lòi mắt, đâm phát trúng tim, ma quỷ chết luôn, a ha ha. Con Hà cười theo, đập tay mình kêu dzê-ê!
    Mình nói ma quỷ chết hết rồi, ông bà tổ tiên mới từ trời sa xuống cây nêu, lấy cau trầu trong giỏ ăn, rồi bay xuống bàn thờ ăn tết với cả nhà. Con Hà nói ai nói ai nói, thiệt không thiệt không. Mình nói ba tau nói. Con Hà lại nhảy lên, nói a ha rứa là ông bà không chết ông bà chỉ đi xa thôi, đập tay mình kêu dzê-ê!

    Hai đứa cùng tụi con nít kéo nhau chạy từ nhà này sang nhà khác, tranh nhau chỉ trỏ tranh nhau khoe khoang, đứa này nói nêu nhà tau cao, đứa kia nói nêu nhà tau cũng cao, nhà tau có xôi, nhà tau cũng có xôi, nhà tau có xôi gấc có thịt gà, nhà tau cũng có thịt gà có cả cái đầu heo, nhà tau cũng có đầu heo, phét phét nhà mi không có, có có không tin thì thôi… rồi nhảy cà tẩng hét vang ôi ôi tết đến rồi sướng quá sướng quá.
    Nghe tiếng lợn kêu nhà nào cả lũ ba chân bốn cẳng chạy đến nhà đó, chầu chực chờ người lớn ném cho cái bong bóng lợn, thổi phồng lên làm quả bóng, cột dây kéo chạy ù ù dọc triền sông.
    Mình cầm bong bóng chạy trước, con Hà chạy sau, nói cho tau chơi với cho tau chơi với. Đuổi không kịp, nó đứng dậm chân mếu máo, nói ẻ vô chơi với mi nữa. Mình đưa bong bóng cho nó, nó cầm bóng chân chạy miệng kêu a a a…vang cả triền sông.

    Chiều tối mạ mình sai bê cái chậu nhỏ đựng ba con cá chép ra thả sông, con Hà chạy theo, nó con gái không được mạ nó cho đi thả cá. Hai đứa vừa đi vừa ngắm ba con cá, con Hà nói ông Thổ công cưỡi con mô, mình nói con ni nì, nó nói ông Thổ công to nhất à, mình nói ừ to nhất. Con Hà lại hỏi ông Thổ địa cưỡi con mô, bà Thổ kì cưỡi con mô, mình chỉ bừa con ni con ni, thế mà nó cũng tin.

    Bờ sông đầy người thả cá chép. Hai đứa bắt từng con một thả sông, miệng hát Nay mừ tứ hải đồng xuân/ Tam dương khai thái, muôn dân hòa bình, mắt mơ màng ngước lên trời cao như thấy ba ông bà Thổ công, Thổ địa, Thổ kì cưỡi cá chép bay đến Thiên đình. Mình chép miệng, nói mình được cưỡi cá chép bay lên trời cái hè, con Hà gật gật, nói ừ, hai đứa ngồi một con liệng vòng vòng vèo qua nhà chào ba mạ rồi bay vút lên trời he he.

    Chiều ba mươi đã háo hức áo mới, mặc vào chạy rông khắp xóm khoe, cứ đứng ngoài ngõ nhà người ta nhìn vào, muốn khoe lắm nhưng ngượng, có người khen chà, cu Lập có cái áo đẹp hè, sướng rêm, lại chạy sang nhà khác.

    Tất nhiên mình chạy sang nhà con Hà đầu tiên, con Hà sờ sờ vuốt vuốt cái áo, nói áo ca rô đẹp hè đẹp hè. Mình nói anh Mĩ tau ở Liên Xô gửi về đó, nó nói Liên Xô ở mô, mình nói ở ngoài Hà Nội tề, xa lắm.

    Mặc được nửa tiếng lại cởi ra cất, nói để mai mồng một mặc cho mới, nhưng được nửa tiếng lại lôi ra mặc, ngắm ngắm nghía nghía, lại cất đi, lại lôi ra mặc, loay hoay với cái áo suốt chiều ba mươi.

    Năm nào cũng thế, có áo thôi quần có quần thôi áo, như thế cũng đã sướng lắm rồi, ôm cái áo ngửi ngửi mùi vải mới sướng ngây ngất. Mạ nói tắm tắm rồi mạ cho mặc áo mới, thế là nhảy cẫng lên, lạnh mấy cũng tắm. Nồi nước tắm tất niên đầy lá hương nhu lá hồi lá sả lá bưởi lá chanh… thơm điếc mũi.
    Mình ngồi trong chậu tắm, con Hà chạy vòng quanh lêu lêu, nói ê ê lớn rồi mà ở lỗ (cởi truồng) xấu quá xấu quá. Đến lượt nó tắm, mình chạy vòng quanh lêu lêu, nói ê ê điệu điệu, giả đò tắm cả quần, con nít tắm cả quần điệu điệu.

    Đêm trừ tịch hầu như không ngủ, mọi đêm chín mười giờ đã ngủ lăn lóc thế mà đêm ấy tỉnh như sáo, mắt mũi hoảnh, hết chạy ra sân xem mâm cúng ngoài trời lại chạy vào loanh quanh bên nồi bánh chưng mạ nấu, nghe ba kể ông nội làm gì, ông ngoại làm gì. Thích nhất là chuyện cụ thần hoàng làng làm quan to nhà Lê, cụ kị làm lưỡng quốc lương y chữa bệnh cho cả vua ta lẫn vua Tàu, lâng lâng tự hào, túm tay ba giật giật, nói cụ kị giỏi nhất chưa ba, ba nói giỏi nhất, thích quá nhảy cà tẩng hét dzê-ê!

    Vừa lúc nghe tiếng con Hà gọi, nó không dám vào nhà chỉ đứng ngoài ngõ gọi khẽ, sợ kiêng, con gái phải quá Ngọ mồng một tết mới được sang nhà người ta. Mình chạy ra ngõ, con Hà cũng diện áo mới, áo lụa tơ tằm màu mỡ gà láng coóng, nó cười hì hì, nói nhà mi nấu chín bánh chưng chưa, mình nói chưa, nó xòe bàn tay ra, nói nhà tau nấu chín rồi, năm cặp! Mình nói nhà tau nấu mười cặp tề, nó thè lè lưỡi nghẹo cổ cười, nói phét phét, nồi nhỏ rứa mà mười cặp. Rồi nó bốc cho mình một nắm cốm rang thơm phức, nói tau về đây không mạ tau giết.

    Sáng mồng một háo hức chờ khách đến nhà cho tiền mừng tuổi, hồi đó tiền mừng tuổi chỉ năm xu một hào, khách sộp mới cho đến hai hào. Khách đến thì cứ giả đò chạy vô chạy ra, đến khi khách cho tiền thì giả đò ưỡn ẹo không lấy, mồm thì cháu không cháu không, mắt thì liếc nhìn mạ đợi lệnh, mạ cười nói thôi xin bác đi con, mới cầm lấy tiền chạy ù đi. Lúc lúc lại sờ vào túi lẩm nhẩm đếm tiền, thỉnh thoảng lại xổ ra cả ngồi đếm đi đếm lại, sung sướng vô cùng.
    Con Hà nói mi được mấy rồi, mình nói ba đồng chín, nó nói tau được bốn đồng hai ke ke ke. Mình tức lộn ruột, nói chị Nghĩa tau còn nợ tau hai đồng, nó cười khì, nói có mốc xơ, đồ ba đồng chín xí hổ quá hi hi. Mình tức suýt khóc, nó còn lêu lêu, đá cho một phát bẹp đít, nó mếu máo khóc, chị Nghĩa chạy ra kêu ba ơi mạ ơi, mồng một tết thằng Lập đánh nhau đây này. Hai đứa ù té chạy.

    Làng nào cũng thế, hễ tết đến là sân đình bày hết các trò chơi, chỗ này cờ thẻ, chỗ kia chọi gà, chỗ nọ đánh đu. Sáng mồng một đi chùa hái lộc xong mọi người tập trung về đấy cả.

    Vui nhất là hội bài chòi, người xúm đen xúm đỏ, trống đánh rền vang, người la kẻ hét. Xưa nghe nói hội bài chòi có dựng chín cái chòi, người chơi ở trong chín cái chòi ấy. Bây giờ thì không, chỉ thấy anh cu Tịnh đứng trên bục cao, cầm cái lọ thẻ hát hát nhảy nhảy. Người chơi ngồi xếp vòng tròn đen đặc, mỗi người có ba thẻ, hơm hớp chờ nghe xướng.

    Mình với con Hà chạy tới, chầu chực mãi mới mua được ba thẻ, mình nói để tau cầm thẻ cho, con Hà vui vẻ đồng ý liền, nó sợ con gái hay xui. Anh cu Tịnh lắc lắc ống thẻ, rút cái thẻ ra, ngó liếc cái số thẻ, rồi hát

    Chồng nằm chính giữa / Hai vợ hai bên / Lấy chiếu đắp lên / Gọi là ba bụng / Ba bụng bụng ba / Là con số ba!

    Con Hà nhảy lên, hét huơ đây đây. Mình với nó sướng rêm, đập tay nhau hét dzê-ê! Còn hai thẻ nữa, nếu trùng số cả ba thẻ là ăn giải. Con Hà chắp tay lạy lạy, miệng lầm bầm, còn số một số chín nữa… lạy trời lạy trời!

    Anh cu Tịnh lắc lắc ống thẻ, rút cái thẻ ra, ngó liếc cái số thẻ, rồi hát

    Đi đâu mang sách đi hoài / Cử nhân không đậu, tú tài cũng không… Con nhất trò nó vừa ra xong!

    Con Hà nhảy ra khỏi vòng, hét huơ làng trúng rồi! Mình với nó cầm tay nhau nhảy cà tẩng! Còn một số nữa, hồi hộp đến nghẹt thở.

    Anh cu Tịnh lắc lắc ống thẻ, rút cái thẻ, ngó liếc cái số thẻ, rồi hát, lần này đổi giọng, không biết điệu gì đó nghe thật du dương:

    Bà con lẳng lặng mà nghe/ Róc rách ống tre con gì nó ra đây/ Anh trai Ba Đồn đi bán chiếu tre/ Gặp em gái bến sông Gianh/ Thương ai lòng thấy bồn chồn… Con chín nó ra rồi/

    Ơi bà con ơi… Mình và con Hà như muốn bắn tung lên trời, ôm nhau sung sướng đến tức thở. Không mấy khi hô ba con liên tiếp trúng cả ba. Tiếng trống thúc một hồi, mọi người ồ lên, nói may hè, may hè…

    Phần thưởng chẳng có gì, chỉ có gói bánh và cái khăn mùi xoa, nhưng hai đứa sướng mê man suốt ba ngày tết. Ăn chung gói bánh, con Hà nói cái khăn để tau cất, mi cất mất liền, mình gật gật, nói ừ ừ, tụi mình là hai vợ chồng mà, nó nói đúng rồi hai vợ chồng, mình nói hai vợ chồng hay nhỉ, nó nói ừ ừ hai vợ chồng hay hè hay hè.

    Tết năm 1970 con Hà chết bom. Nhà nó sơ tán lên làng Đông cùng với nhà mình, phiên chợ 20 tết trúng bom chết mấy trăm người, tất cả các cây nêu làng Đông năm đó đều treo tang trắng. (Chuyện này mình đã kể trong Kí ức năm hào).

    Chị gái nó tên Hân đưa lại cái khăn cho mình, nói em giữ lấy, đừng có làm mất tội nghiệp con Hà. Liền mấy tết Thanh minh, năm nào mình cũng ra mộ nó, đặt lên khăn mùi xoa hai quả chuối, hai quả cam nhỏ, hai quả trứng gà, hai cái kẹo, ngồi với nó cả giờ rồi lủi thủi ra về.

    Đến khi vào đại học mình còn giữ được cái khăn mùi xoa, tết năm 1976 chị Hân xuống nhà mình chơi, nói em còn giữ cái khăn mùi xoa không, mình nói có. Chị ứa nước mắt khóc nghẹn, nói con Hà nhiều lần hiện về hỏi chị cái khăn, hình như nó nhớ em… cho chị xin chị hóa cho nó.

    Mình ngồi yên rưng rưng, không biết nói sao./.
    Nguyễn Quang Lập

    Những câu chuyện kể về tuổi thơ của tác giả NQL thật dễ thương và cảm động.
    Chả Quế


Du khách mê trải nghiệm ăn ong giữa rừng Cà Mau
  • TPO - Lần đầu đặt chân đến Cà Mau, nhiều du khách không giấu được bất ngờ khi trực tiếp xem và lấy mật ong rừng U Minh Hạ, thưởng thức vị ngọt thanh giữa thiên nhiên hoang sơ vào những ngày Tết.
    1-3706.jpgNhững
     
    ngày Tết Nguyên đán, đông đảo du khách tìm về Khu du lịch sinh thái Sông Trẹm (tỉnh Cà Mau) để tham quan, vui chơi và trải nghiệm đời sống miệt rừng đặc trưng của vùng đất cực Nam Tổ quốc
    .2-1824.jpgĐến
     
    đây, du khách sẽ được cùng người dân đi đặt trúm lươn, câu cá đồng và thưởng thức các món ăn đặc sản
    dưới tán rừng U Minh Hạ huyền thoại
    .3-7455.jpgTuy
     
    nhiên, nhiều người cho rằng chuyến đi sẽ chưa trọn vẹn nếu chưa một lần tận mắt xem lấy mật ong và nếm thử bắp mật ngọt lịm ngay giữa rừng
    .4-4981.jpgSau
     
    khi chở khách len lỏi qua các con rạch bằng vỏ lãi để khám phá rừng tràm, ông Trương Văn Bảnh (46 tuổi, ngụ xã Nguyễn Phích) hướng dẫn du khách đứng vào vị trí an toàn, đội mũ lưới bảo hộ rồi trực tiếp biểu diễn kỹ thuật lấy mật ong rừng
    .
    5-8385.jpgTrước
     
    những tổ ong dài hơn 1 m treo lơ lửng trên cao, ông Bảnh dùng khói thổi mạnh vào tổ. Chỉ ít giây sau, hàng ngàn con ong bay ra bảo vệ “lãnh địa” với tiếng vo ve vang cả một góc rừng
    .6-5827.jpg“Đàn
     
    ong bay ra ngoài để lộ phần bắp mật vàng óng ánh nên tôi chỉ cần lấy con dao nhỏ cắt mật bỏ vào thùng. Với hàng chục năm gắn bó với nghề nên chỉ cần vài phút đã lấy xong một tổ ong”, ông Bảnh chia sẻ
    .7-453.jpgĐứng
     
    quan sát trong cảm giác vừa hồi hộp vừa thích thú, chị Nguyễn Ngọc Vân (tới từ Hà Nội) cho biết, vợ chồng chị đã đi du lịch nhiều nơi trong và ngoài nước nhưng đây lần đầu đến Cà Mau
    .8-2849.jpg“Tôi
     
    ấn tượng vì Cà Mau không chỉ có cảnh quan thiên nhiên đẹp, bà con nơi đây cũng rất dễ thương và mến khách. Khi về Hà Nội hay quê chồng ở Hà Lan, tôi sẽ giới thiệu với bạn bè hãy đến Cà Mau trải nghiệm ăn ong và thưởng thức mật giữa rừng vì nó rất tuyệt”, chị Vân nói và cho biết sẽ mua mật ong rừng về làm quà
    .
    c0526mp417-42-42-45still001.jpgTrước
     
    đó, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch đã công nhận Nghề gác kèo ong là Di sản Văn hóa phi vật thể quốc gia. Bên cạnh đó, mật ong rừng U Minh cũng được Hội đồng xác lập kỷ lục Việt Nam công nhận tốp 100 đặc sản quà tặng Việt Nam.


Tôi đã thấy Chúa
Từ Sâm

 

Những ngày đói rét của miền Bắc năm 1975 khi tôi đang trong  quân ngũ, luyện tập chuẩn bị vào Nam. Tôi đóng quân nhà cụ Rào ở thôn Lai Thị, xã Xuân Sơn, huyện An Lão, Hải Phòng.

Đêm Noel, tôi và mấy đứa trong đơn vị trốn trại, đi bộ lên Hải Phòng đến nhà thờ trung tâm. Chúng tôi chủ yếu xem hành lễ ra sao vì chưa thấy bao giờ. Phải đi lén lút sau khi điểm danh. Đến ngã ba An Tràng, lối từ Kiến An qua Cầu Niệm phải giả vờ phụ đẩy xe ba gác cho người dân ngoại ô bán rau đêm. Chúng tôi khoác áo dân sự bên ngoài, chụp mũ kín mặt để qua mặt quân cảnh đang kiểm tra quân lệnh nghiêm ngặt.

Người đông quá, không vào dự lễ được, mà chính quyền cũng chỉ cho dự lễ đến 9 giờ tối là hết. Chúng tôi cuốc bộ về. Quảng đường đi về hơn 20 cây số, mệt và đói rã rời sau bữa cơm chiều hai lưng bát lõng bõng canh rau muống già.

Nhìn đốm lửa lọt qua khe cửa mờ đục. Khát quá. Ghé vào quán lá ven đường gõ cửa, đã quá khuya. Cửa đóng. Tiếng rì rầm trong bóng đèn dầu mờ ảo. Họ đang cầu kinh một cách lén lút.

Tôi mệt lả, tiếng gió rít qua khe liếp như tiếng rốc két.

Tôi về nhà trọ đóng quân thì đã qua thời gian “Chúa giáng sinh nơi máng cỏ”.

Bà cụ Rào, mẹ liệt sĩ, cụ ở với cháu Trình tám tuổi. Con dâu cụ, vợ liệt sĩ tìm tổ ấm mới, để lại căn nhà lá xập xệ cũ nát và hai bà cháu như hai thân cây, một đang tàn úa, một đang lá mầm.

Cụ mở chốt cửa, lấy mảnh chăn rách nát và ố vàng như lá chuối khô phủ lên vai tôi. Tấm chăn còn hơi ấm. Bà pha trà vối và xuống bếp, tôi nghe có tiếng lửa than cời lên ran rát. Một lúc, cụ bê trên tay hai củ khoai sọ bốc khói đặt lên giường tre.Thiên đường cũng chỉ được vậy là cùng trong thời cơm cao gạo khó. Tôi ăn vội như sợ bay đi mất, cái rét lùi dần.

Tiếng chuông nhà thờ yếu ớt như hơi thở nhẹ từ rất xa rón rén thả tiếng ngân cuối cùng ngày của Chúa.

Cháu đến nhà thờ phải không. Cụ vừa hỏi vừa huơ lên bàn ngọn đèn dầu co ro trong từng đợt gió lùa. Cháu có gặp Chúa không.

Cháu không theo đạo cụ ạ, đi tìm hiểu thôi.

Tôi nhìn trên bàn thờ lạnh tanh, mấy cọng nhang yếu đuối, ngã nghiêng. Không hình của Chúa, không hình của Phật. Tôi không biết cụ theo đạo nào. Nếu có cũng không được bày biện một cách đàng hoàng. Cách nhà cụ vài trăm thước, ngôi Chùa cổ thành kho hợp tác và nhà Thờ thành nơi dựng cày bừa. 

Liệt sĩ, con trai cụ chỉ có ngày giỗ mới được nếm mùi hương của nhang và mùi chuối chín. Thời, cái bỏ vào mồm người sống cũng khó, lấy đâu ra tiền để tạ ơn người chết.

Chưa ăn hết nửa củ khoai thì kẻng báo động, tôi vụt như mũi tên hướng về phía doanh trại, chưa kịp nói lời cảm ơn.

Sau đó đơn vị chuyển quân và 30 năm sau tôi có dịp trở lại thì bà mất đã lâu và cháu Trình đi làm ăn xa.

Căn nhà cũ do đứa cháu của bà ở và chăm sóc. Tôi thắp nén nhang lên ban thờ. Nhìn bó nhang màu lòe loẹt. Những cây nhang Tàu mập mạp, căng tròn như béo phì, mùi hăng hắc khó chịu khác hẳn mùi hương trầm thoang thoảng ngày xưa.

Tấm hình bà nhỏ nhoi, gầy guộc như hình của Chúa.

Tôi nói thầm “cháu đã gặp Chúa trong đêm giáng sinh ở ngôi nhà này rồi bà ạ, Chúa đã cho cháu hơi ấm và củ khoai sọ nóng”.

Bà trả lời trong lặng im của làn khói vẽ lên nẻo niết bàn.

Tiềng chuông nhà thờ thức giấc giữa chiều đông, giật mình đổ chuông liên hồi…

 

 


Hơn 110.000 người Anh xuống đường phản đối nhập cư
  •  
    Cảnh sát Thủ đô London cho biết, cuộc tuần hành
    “Unite the Kingdom” do nhà hoạt động chống nhập
    cư Tommy Robinson tổ chức thu hút hơn 110.000
    người tham gia, trong khi cuộc phản biểu tình
    “Stand Up to Racism” khoảng 5.000 người.

    Cảnh sát Metropolitan cho biết họ bất ngờ trước quy
    mô đoàn người, mô tả rằng đoàn biểu tình “lớn đến
    mức chật kín con phố Whitehall”, con đường rộng,
    hai bên là các công trình chính phủ, nằm trên lộ trình
    được phép cho đi bộ.
     
    Cảnh sát Anh tham gia giữ trật tự khi đám đông biểu tình tràn xuống đường vào ngày 13/9. Ảnh: Reuters.
     
    Nhập cư hiện là một trong những vấn đề chính trị
    nóng nhất tại Anh, thậm chí lấn át cả các lo ngại về
    nền kinh tế suy yếu.

    Năm nay, nước này đang phải đối mặt với số lượng
    đơn xin tị nạn kỷ lục, với hơn 28.000 người nhập cư
    vượt eo biển Manche bằng thuyền nhỏ để tới Anh.
     

    Cuộc biểu tình phản đối người nhập cư ước tính có khoảng 110.000 người tham gia. Ảnh: Reuters.

    Cuộc biểu tình phản đối người nhập cư ước tính có
    khoảng 110.000 người tham gia. Ảnh: Reuters.

    img-0153.jpg
     
     
    Trên các tuyến phố London, cờ đỏ trắng của Anh
    được giăng kín, thậm chí được sơn vẽ trên lòng
    đường.

    Người ủng hộ coi đây là chiến dịch tự phát nhằm
    thể hiện lòng tự hào dân tộc.
    Ngược lại, các nhóm phản đối phân biệt chủng tộc
    cảnh báo rằng hành động này nguy cơ làm gia tăng
    chia rẽ xã hội.
     
    ++++
    Canada tuyên bố cắt giảm mạnh lượng người nhập cư từ năm sau - Ảnh 1.
     
    Cơ hội thường trú cho người nhập cư ở Canada ngày
    càng trở nên mong manh - Ảnh: MY JOB ONLINE

    Trong năm 2024-2025, tại Canada đã diễn ra một số
    cuộc xuống đường và biểu tình phản đối mức độ
    nhập cư cao, do lo ngại về áp lực lên nhà ở, cơ sở
    hạ tầng và dịch vụ xã hội.

    Phản ứng lại, chính phủ đã điều chỉnh kế hoạch,
    giảm mục tiêu tiếp nhận thường trú nhân xuống
    còn 395.000 (2025) và dự kiến thấp hơn vào
    2026-2027 để ổn định hệ thống.
     
    Người di cư chuẩn bị vượt qua biên giới từ Champlain, New York (Mỹ) để vào Canada. Ảnh tư liệu: AFP/TTXVN.
     
    Người nhập cưvượt qua biên giới từ Champlain, New York
    để vào Canada.

    Theo CBSA,tình trạng này phản ánh sự gia tăng số lượng
    người nước ngoài được phép nhập cảnh vào Canada trong những năm gần đây với tư cách là khách du lịch,lao động
    và sinh viên, cũng như sự gia tăng đột biến số người
    nhập cư.

    Để giải quyết sự gia tăng trên, CBSA đã được chính phủ
    tài trợ 30,4 triệu CAD (22,1 triệu USD) theo Kế hoạch
    Biên giới liên bang để mở rộng năng lực thực thi, cho
    phép trục xuất tối đa 20.000 người trong năm tài chính
    2025 .
    Cơ quan này cho biết thêm họ có khả năng thực hiện
    vượt mục tiêu này trong năm tài chính 2025.

    Cũng theo CBSA, khoảng 93% tổng số vụ trục xuất
    người nhập cư là do không tuân thủ quy định - tức
    là những người nhập cư sống ở Canada mà không
    có giấy phép .
    Chỉ có khoảng 17% số vụ trục xuất là do người nhập
    cư phạm tội hoặc là tội phạm có tổ chức.

    Suốt một thời gian dài, Canada đã luôn tự hào khi
    là quốc gia rất hoan nghênh và chào đón người
    nhập cư.
     
    Tuy nhiên những năm gần đây, thái độ này đã thay
    đổi một phần do có liên quan đến những cuộc tranh
    luận về người nhập cư khiến giá nhà tăng cao.

    Rất nhiều người Canada đã không còn đủ khả năng
    chi trả cho nhà ở kể từ khi thị trường nhà đất bắt
    đầu tăng lãi suất vào hai năm trước.

    Cùng với đó, lượng người nhập cư ở Canada cũng
    tăng mạnh đã đẩy dân số quốc gia cao kỷ lục, dẫn
    đến giá nhà và nhu cầu thuê đều tăng cao.

    Đây cũng là một trong nhiều vấn đề gây tranh cãi
    nhất trong giới chính trị Canada.
     
    Các cuộc thăm dò cũng chỉ ra ngày càng nhiều
    người dân Canada đồng tình với ý kiến hiện quốc
    gia này đang có quá nhiều người nhập cư ở lại,
    dẫn đến làn sóng phản đối người nhập cư và gia
    tăng nhiều vụ án nhắm đến nhóm đối tượng này.




    From: 'VietTuDo'
    Sent: Monday, November 10, 2025 at 09:34:37 AM EST
     
                              HAN QUOC TRUC XUAT BETOCON


     
     
     
    Nước Mỹ Không cần những người vô ơn.
    Quy tắc đơn giản:

    Mỹ cho bạn cơ hội nhập cư để thay đổi
    số phận và nếu không đóng góp gì cho
    quốc gia này thì cũng đừng làm rối loạn
    gây án nước người ta.

    Thế cho nên chưa đủ khả năng chấp
    nhận để được làm công dân chính thức
    mà còn phạm án thì luật họ đã vậy,
    kêu ca cái gì không biết nữa.
     

    Nước Mỹ là đất nước văn minh,nếu
    có ý chí làm ăn đàng hoàng lương 
    thiện thì cuộc sống cũng OK .
    Nhưng họ qua nước Mỹ mà làm những điều phạm pháp thì bắt buộc phải trục xuất về  Việt Nam thôi .
    Đó là do họ gây ra .
     

Khai Bút Đầu Xuân

 

 

 

Năm Nay,  Mã Đáo sẽ Thành Công

Tất cả khó khăn sẽ hạnh thông

Không còn bọn tham quyền cố vị

Cuộc sống người dân sẽ thong dong

NTH


Katalin Karikó - Người cứu sống hàng triệu người trong đại dịch COVID-19
  •  

    80C865B3-1D32-4D5D-93EC-A1A8393D4DCA.png

     

     
     Ngày 17 tháng 1 năm 1985.
    Katalin Karikó tròn 30 tuổi tại Szeged, Hungary.
     
    Món quà sinh nhật của bà đến trong một phong bì: thông báo chấm dứt hợp đồng. Trung tâm Nghiên cứu Sinh học, nơi bà làm việc sau khi lấy bằng tiến sĩ, đã mất nguồn tài trợ. Nền kinh tế Hungary thời cộng sản đang sụp đổ, ngân sách khoa học bị cắt giảm. Bà thất nghiệp.
     
    Karikó có một cô con gái hai tuổi tên Susan, và một giấc mơ mà không ai tin tưởng: rằng một phân tử mong manh gọi là RNA thông tin (mRNA) có thể cách mạng hóa y học, bằng cách dạy các tế bào người tự sản xuất protein điều trị bệnh.
     
    Bà lớn lên ở Kisújszállás, một thị trấn nông thôn 10.000 dân, không có nước máy hay tivi. Cha bà là thợ mổ thịt. Mẹ là kế toán. Cả hai đều không học hết trung học. Nhưng họ coi trọng giáo dục một cách mãnh liệt, và cô con gái thì yêu khoa học—đặc biệt là việc quan sát cha mổ gia súc, kinh ngạc trước cách các cơ quan phức tạp phối hợp với nhau để tạo nên sự sống.
     
    Giờ đây, ở tuổi 30, với bằng tiến sĩ hóa sinh nhưng không có việc làm, bà gửi đơn xin việc tới các phòng thí nghiệm khắp châu Âu và Mỹ.
     
    Đại học Temple ở Philadelphia hồi đáp. Giáo sư Robert Suhadolnik mời bà làm nghiên cứu sau tiến sĩ về RNA. Bà chấp nhận ngay lập tức.
     
    Nhưng rời khỏi Hungary cộng sản không hề đơn giản. Chính phủ hạn chế xuất ngoại tệ—mỗi công dân chỉ được mang theo 100 đô la Mỹ.
     
    Karikó và chồng là Béla bán chiếc xe Lada do Liên Xô sản xuất trên chợ đen. Họ đổi tiền forint Hungary sang bảng Anh—khoảng 900 bảng, tương đương 1.200 đô la. Sau đó Karikó khâu số tiền đó vào con gấu bông của Susan.
     
    Năm 1985, cả gia đình lên chuyến bay một chiều tới Philadelphia, mang theo toàn bộ tài sản của mình trong một con thú nhồi bông.
     
    Họ đến Mỹ không có mạng lưới hỗ trợ, không mối quan hệ, không sự đảm bảo nào. Lương khởi điểm của Karikó là 17.000 đô la/năm. Béla, một kỹ sư, nhận việc quản lý khu căn hộ để nuôi gia đình.
     
    Tại Temple, Karikó lao đầu vào nghiên cứu RNA. Bà làm việc không ngừng—đôi khi ngủ luôn trong phòng thí nghiệm, dành quá nhiều giờ bên bàn thí nghiệm đến mức Béla tính ra bà chỉ kiếm được khoảng 1 đô la một giờ.
     
    Nhưng sau ba năm, mọi thứ sụp đổ.
     
    Theo nhà báo Gregory Zuckerman, người giám sát của Karikó tại Temple đã báo cáo sai sự thật với cơ quan di trú rằng bà đang ở Mỹ bất hợp pháp. Bà phải thuê luật sư để chống lại nguy cơ bị trục xuất. Trong lúc đó, Đại học Johns Hopkins rút lại lời mời làm việc.
     
    Đến năm 1989, bà tìm được vị trí tại Đại học Pennsylvania (UPenn). Cuối cùng, bà có thể tập trung vào điều mình tin mRNA có thể làm: mang chỉ dẫn vào tế bào để sản xuất protein điều trị—biến cơ thể thành “nhà thuốc” của chính nó.
     
    Giới khoa học cho rằng bà đang lãng phí thời gian.
     
    mRNA nổi tiếng là cực kỳ không ổn định, phân hủy gần như ngay lập tức trong điều kiện phòng thí nghiệm. Khi Karikó khẳng định vấn đề nằm ở tạp nhiễm chứ không phải bản thân phân tử mRNA, không ai lắng nghe. Các nhà nghiên cứu khác đã từ bỏ RNA từ lâu.
     
    Suốt nhiều năm, bà nộp hết đề tài này đến đề tài khác. Tất cả đều bị từ chối. Trong học thuật, tài trợ không chỉ là tiền—mà là sự công nhận. Không có nó, bạn trở nên vô hình.
     
    Đến năm 1995, UPenn đã mất kiên nhẫn. Họ đưa ra lựa chọn: từ bỏ nghiên cứu mRNA hoặc chấp nhận bị giáng chức.
     
    Cùng năm đó, chồng bà mắc kẹt ở Hungary vì vấn đề visa. Bà vừa được chẩn đoán ung thư. Và giờ đây, trường đại học buộc bà rời khỏi con đường biên chế giáo sư.
     
    Bà chọn bị giáng chức.
     
    Lương của bà giảm xuống thấp hơn cả kỹ thuật viên trong phòng thí nghiệm. Con đường trở thành giáo sư khép lại. Bà bắt đầu tự hỏi liệu mình có không đủ thông minh, không đủ giỏi. Bà đã nghĩ đến việc rời bỏ khoa học hoàn toàn.
     
    Rồi năm 1997, bà gặp Drew Weissman… bên máy photocopy.
     
    Cả hai cùng chờ sao chép tài liệu và bắt chuyện. Weissman, một nhà miễn dịch học, nói rằng ông đang cố phát triển vắc-xin HIV. Karikó nói bà có thể tạo ra bất kỳ mRNA nào ông cần.
     
    Ông không gạt bà đi. Ông lắng nghe.
     
    Họ bắt đầu hợp tác,hai nhà khoa học làm việc trong lặng lẽ, với những nghiên cứu không ai tài trợ, đăng những bài báo không ai đọc.
     
    Bước ngoặt đến vào năm 2005.
     
    Karikó và Weissman phát hiện cách biến đổi hóa học mRNA,cụ thể là thay uridine bằng pseudouridine,để hệ miễn dịch không phá hủy nó ngay lập tức. Chỉ một thay đổi này đã khiến mRNA trở nên khả thi cho vắc-xin và liệu pháp điều trị.
     
    Họ gửi công trình tới Nature. Bị từ chối trong vòng 24 giờ—“từ chối ngay tại bàn biên tập”, thậm chí không chuyển cho phản biện. Nature gọi đó là “đóng góp mang tính gia tăng”.
     
    Gửi tới Science. Bị từ chối.

    Gửi tới Cell. Bị từ chối.
     
    Cuối cùng, sau nhiều lần chỉnh sửa và tranh luận với phản biện, tạp chí Immunity mới đăng bài vào năm 2005.
     
    Hầu như không ai chú ý.
     
    Trong nhiều năm, công trình bị bỏ quên. Cộng đồng khoa học vẫn hoài nghi công nghệ mRNA. Tài trợ tiếp tục lẩn tránh họ.
     
    Đến năm 2013, UPenn gần như đẩy Karikó ra ngoài. Ở tuổi 58, sau gần 25 năm làm việc, bà bị đuổi khỏi phòng thí nghiệm, đồ đạc bị vứt bỏ. Không một tổ chức nào ở Mỹ muốn nhận bà.
     
    Bà nhận việc tại BioNTech, một công ty công nghệ sinh học nhỏ của Đức mà ít ai biết đến. Suốt chín năm, bà đi lại giữa Mỹ và Đức, tự tay làm thí nghiệm, vẫn tin tưởng.
     
    Rồi tháng 1 năm 2020 đến.
     
    Một loại virus corona mới xuất hiện ở Trung Quốc. Chỉ trong vài tháng, nó trở thành đại dịch toàn cầu. Hàng triệu người chết. Nền kinh tế thế giới tê liệt. Nhân loại tuyệt vọng cần một vắc-xin—nhanh hơn bất kỳ vắc-xin nào từng có.
     
    Và đột nhiên, công nghệ “vô giá trị” mà Katalin Karikó dành cả đời theo đuổi trở thành niềm hy vọng lớn nhất của nhân loại.
     
    BioNTech, hợp tác với Pfizer, sử dụng công nghệ mRNA biến đổi của Karikó và Weissman để phát triển vắc-xin COVID-19. Moderna cũng làm điều tương tự. Cả hai loại vắc-xin đều cho hiệu quả trên 90%,chưa từng có với vắc-xin thế hệ đầu.
     
    Chúng được phát triển và phê duyệt chưa đầy một năm. Và đã cứu sống hàng triệu người.
     
    Khi Karikó biết kết quả thử nghiệm lâm sàng cho thấy vắc-xin hiệu quả, bà ăn mừng một mình trong bếp bằng cách ăn hết cả hộp đậu phộng phủ sô-cô-la Goobers.
     
    Ngày 2 tháng 10 năm 2023, Katalin Karikó và Drew Weissman giành Giải Nobel Sinh lý học hoặc Y học.
     
    Bà được ghi nhận là có lẽ là người đoạt Nobel đầu tiên chưa từng là giáo sư chính thức,một người “hoàn toàn ngoài dự đoán” nhưng đạt được một trong những thành tựu vĩ đại nhất của khoa học.
     
    Khi được hỏi làm sao bà kiên trì suốt bốn thập kỷ bị từ chối, câu trả lời của bà đơn giản đến lạ:
     
    “Tôi cảm thấy mình thành công ngay cả khi người khác cho rằng tôi thất bại, bởi vì tôi hoàn toàn kiểm soát được điều mình đang làm. Tôi không dừng lại vì tôi không khao khát sự công nhận.”
     
    Bà muốn những người trẻ,đặc biệt là người nhập cư và phụ nữ trong khoa học,hiểu một điều quan trọng: bị từ chối không có nghĩa là bạn sai.
     
    “Nếu ví dụ của tôi giúp họ,vì tôi từng bị giáng chức, bị từ chối, bị sa thải, thậm chí từng đối mặt nguy cơ trục xuất,nếu họ chỉ cần tiếp tục theo đuổi điều của mình, thì hãy coi sự từ chối như một huy hiệu.”
     
    Bà vẫn giữ con gấu bông ấy. Con gấu từng mang theo toàn bộ tương lai của gia đình, được khâu kín bởi một người mẹ tuyệt vọng nhưng không chịu từ bỏ giấc mơ.
     
    Con gấu đó đã đi từ Hungary cộng sản đến Philadelphia. Nó sống sót qua những cuộc chiến di trú, những sỉ nhục nghề nghiệp, nỗi lo ung thư và hàng thập kỷ bị giới khoa học khước từ.
     
    Và cuối cùng, công trình mà không ai muốn tài trợ đã trở thành công nghệ cứu sống hàng triệu người trong cuộc khủng hoảng y tế lớn nhất thời hiện đại.
     
    Katalin Karikó không chiến thắng vì bà thông minh nhất hay có quan hệ tốt nhất.

    Bà chiến thắng vì bà đơn giản là không chịu dừng lại, ngay cả khi cả thế giới nói với bà rằng điều đó là không thể.
     
    Đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ.
    Theo No Cap Archives 
     


--
====================================================================
Trên Facebook :
http://www.facebook.com/DaiHocKhoaHocSaiGon
====================================================================
 
Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn đã đăng ký vào Nhóm "KhoaHocSG" của Google Groups.
* Để đăng bài lên nhóm này, hãy gửi email đến "khoa...@googlegroups.com"
* Để RÚT TÊN ra khỏi nhóm này, gửi email đến "khoahocSG+...@googlegroups.com"
* Để có thêm tuỳ chọn (preference set up), hãy truy cập vào nhóm này tại: http://groups.google.com/group/khoahocSG?hl=vi
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "KhoaHocSG".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến khoahocsg+...@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/khoahocsg/MN2PR02MB659227A257FF419703427422FC68A%40MN2PR02MB6592.namprd02.prod.outlook.com.
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages