
MỤC LỤC
Mời đọc cho biết trước khi ĐI Du Lịch Ấn Độ.
Lời giới thiệu
Đây là một bài phiếm luận thuộc loại tả chân, thực tế và nên đọc – cho dù là bài dùng nhiều chữ nghĩa quái đản của “văn hóa Hà lội” – Bài viết cũng dành cho những ai có dự tính đi hành hương hay du lịch Ấn Độ… và đặc biệt nhất là cho người Việt đang sống bất cứ ở đâu mà cảm thấy không bằng lòng với cuộc sống hiện tại của chính mình…Người viết đã có lời nhắn nhủ người đọc ở cuối bài là:“Cứ đi du lịch Ấn Độ đi, quý vị sẽ thấy yêu cuộc sống mà quý vị hiện đang có hơn bao giờ hết...”
Phải đọc mới thấy rõ được !!???
Trần Vn Giang
— Phần 1 —
Vì dịch Covid, nên tôi có tranh luận với chồng về nước Ấn Độ.
Tranh luận mãi không ai chịu ai. Tôi chê Ấn Độ bẩn thỉu, mọi rợ, lạc hậu, gian tà; Sông Hằng thì quá quá tởm; Dân Ấn uống nước sông Hằng, ỉa đái tắm rửa trên sông Hằng; Xác chết cũng thủy táng thả trôi trên sông Hằng; Tro cốt hỏa táng cũng rắc trên sông Hằng... Không mọi rợ thì biết định nghĩa nó là gì?
Chồng tôi bảo là tôi chỉ nói linh tinh, phong tục tập quán người ta như thế, mọi cái gì mà mọi. Dân Ấn Độ tôn thờ sông Hằng. Sông Hằng đối với họ rất linh thiêng làm gì có chuyện ỉa đái và thả người chết trôi sông. Nền văn minh sông Hằng thuộc 1 trong 3 nền văn minh thế giới em không biết à?
Nói chung, tôi và chồng thuộc 2 thái cực khác nhau. Chồng tôi thích những nơi hào nhoáng, sang chảnh, nhiều “shopping mall,” đèn điện sáng trưng, hàng quán đông đúc náo nhiệt. Tôi thì ngược lại, nếu đi nghỉ ngơi tôi thích nơi yên tĩnh vắng vẻ. Nếu đi du lịch đó đây, tôi thích khám phá, thích thâm nhập vào đời sống người dân ở mỗi nơi, muốn tìm hiểu văn hóa tập tục con người.
Thế nên, với những gì mắt thấy, tai nghe, tay cầm sờ nắm, tôi đã được sống và có kinh nghiệm tại chính nơi đó thì tôi không thể đồng ý với chồng được. Chồng tôi cũng từng đi công tác Ấn Độ, nhưng 1 bước là lên xe đưa rước, đến công ty làm việc xong thì về khách sạn.
Cuối tuần sẽ có người đưa đi chơi, thăm những nơi nổi tiếng. Bởi vậy nên chồng tôi “đếch biết mẹ gì về Ấn Độ.” Tôi thì chỉ ở Ấn Độ có nửa tháng thôi, nhưng đó là nửa tháng tôi lang thang khắp nơi, vào từng ngõ ngách. Nằm phố ngủ lều cũng có, tụt quần ỉa đường cũng có, vạ vật đu cửa tầu đi vài trăm kilo-mét cũng có luôn.
Giờ chồng tôi lại cứ nói cái kiểu “thằng chết cãi thằng khiêng, bảo thủ bố của bảo thủ.” Nhân cái chuyện tranh luận với chồng thì lại nhớ chuyện cái ngày đó, đã theo chân các anh tôi sang Ấn (Hội bạn này tôi thân như chị em gái nhé, cho nên không ngượng ngùng e thẹn gì hết).
Hồi đó, tôi nghe kể về Ấn rồi, cũng đọc qua qua rồi, bởi khi đó “Internet” chưa phát triển như bây giờ, nên thông tin cũng không đầy đủ lắm. Chỉ biết đại khái là bẩn, rất bẩn và rất rất bẩn.
Trước ngày đi, tôi chuẩn bị 90 chai nước tinh khiết cho 15 ngày, 5 bịch to giấy ướt (“wet wipe papers”), 10 cuộn giấy vệ sinh, nồi cơm điện “mini,” mấy kílô gạo, 2 thùng phở Viphon, 1 thùng mì gói, 1 thùng miến Phú Hương, rất nhiều bánh quy, bánh mì, cá chỉ vàng, pate hộp, cá ngừ ngâm dầu, giò chả, thịt nguội tất cả đều hút chặt chân không (“air-tight vacuumed”). Tôi gọi cho mấy anh: "Các anh chuẩn bị đồ ăn và nước mang theo nhé, em mang hết sức rồi. Các anh cân đồ của các anh xem để em mua thêm hành lý."
Các ông ấy cười: "Mang làm đếch gì, đến cứt tôi còn ăn được thì lo cái gì."Rồi đến ngày ra sân bay, các anh thấy tôi vali lớn vali bé thì chửi um lên: "Mẹ con điên, sang đó còn di chuyển khắp nơi, tha lôi thế đéo nào được." Ok, fine!
Tới New Delhi, các anh hăm hở đi tìm quán ăn. Hàng quán nhan nhản vỉa hè nhưng người bán hàng với bộ quần áo có lẽ vài nghìn ngày không thay, người ngợm tay chân đen như cổ trâu cứ thọc vào bốc bải, thìa muỗng ca cốc cáu bẩn, dầu mỡ nhếch nhác làm các anh tôi sợ đến không thể ăn.
Thế là chuyển hướng lê lết đi tìm quán. Vào 1 quán tạm gọi là sạch, nhưng họ không có thịt lợn cũng chẳng có thịt bò, tóm lại không thịt cũng không rau. Chả biết hàng ngày họ ăn cái gì nữa, chỉ thấy toàn bột mì nướng chấm cà ri, bắp cải thái sợi trộn cà ri, đậu đỗ nấu cà ri, cái gì cũng có cà ri, cái gì cũng mỡ và mặn, mùi nồng nàn khét lẹt.
Gọi ra 1 bàn rồi thì cũng cố mà nuốt không nổi. Mà cái giống đàn ông ý, cứ đói là nó yếu lả... Không có thịt thì các anh càng lả. Ờ, chết các anh chưa? Thích chửi em nữa không?
Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi lang thang ra sau khách sạn khám phá phố phường. Tôi thấy phía bên kia đường rất đông người ngồi xếp hàng ngang sát bờ tường, 1 số khác thì ngồi ôm gốc cây, tất cả đều có vẻ nghiêm trang (!), ngay ngắn và tuyệt đối tập trung, mỗi người tay cầm 1 chai nước.
Tính tôi luôn luôn tò mò, tôi tiến tới gần xem bọn họ đang làm gì, đến khi cách thằng đầu hàng khoảng 1m thì tôi mới vỡ lẽ ra là chúng nó đang ngồi... ỈA giời ạ!!!
Tôi mới bảo mấy anh là xem hộ tôi thằng nào đang rửa đít, để em xem nó dùng tay phải hay tay trái. Bởi theo tôi biết thì dân Ấn chỉ dùng tay trái để rửa đít, còn tay phải để bốc ăn.
Mấy ông chửi tôi thiếu điều muốn đánh: "Bố con điên! Bố mày đang buồn nôn bỏ mẹ, mày đi mà tìm một mình. Bố mày về thôi."
Tôi mới cười sằng sặc: "Các anh không được về, chờ em xem tí thôi. Các anh bỏ em ở đây chúng nó để nguyên cứt lao vào hiếp em thì tởm lắm…"
Theo kế hoạch, bọn tôi đi tới thành phố cổ Varanasi (vùng đất thánh!) của tín đồ Hồi giáo và Phật giáo.Tôi quyết định dứt khoát phải đến đây để xem tận mắt thánh địa ta thế nào!
<image.png>Varanasi, thành phố tâm linh bên bờ sông Hằng
Tới nơi (vùng đất thánh) thì đã có rất đông du khách phương Tây. Chắc các chú Tây cùng có chung tính tò mò giống tôi, nghĩa là muốn được tận mắt thấy những điều mà họ đã được nghe rất nhiều nhưng không thể hình dung được. Tôi đọc ở đâu đó, người ta viết "TP Varanasi lộng lẫy bên bờ sông Hằng," tôi khẳng định luôn thằng nào viết thế là cực kỳ mất dạy. Lộng lẫy ở đâu tôi không thấy, chỉ thấy ngột ngạt, khói bụi, hôi thối và ô nhiễm.
Để tới được sát bờ sông nơi có các lò thiêu hỏa táng thì bọn tôi phải đi bộ xa lắm, xe “tuktuk” không thể vào sâu được vì người dân Ấn nằm ngồi ngổn ngang, đường mấp mô bậc lên bậc xuống. Đi bộ cỡ 4-5 cây số thì bọn tôi vào tới nơi, dọc đường gặp vô số người ăn mày nằm ngồi la liệt.
Mà ăn mày ở đây kỳ cục lắm kìa. Khi tôi cho họ đồ ăn. Họ cầm ăn mà không có lời cảm ơn hay tiếng cười chào gì đâu, cứ cầm ăn rồi trừng trừng mắt mà nhìn thôi. Và xung quanh thì có rất nhiều bọn cò mồi nó cứ túm theo khách mời chào gì đó không ai hiểu gì ráo.
Có khi nào nó tưởng bọn tôi đến vì đang chờ chết mà mời bọn tôi vào hỏa táng không nhỉ? Tôi nói thế vì ở khu này có rất nhiều phòng trọ. Những người Ấn sắp chết sẽ tới đây thuê phòng nằm chờ chết, khi nào chết thì người nhà bó vải rồi khiêng ra lò thiêu.
Người có tiền thì thuê trọ chờ chết và mua củi để thiêu, không tiền thì nằm vạ vật ngoài đường. Tiền nhiều mua nhiều củi, tiền ít mua ít củi. Chi phí thiêu và cúng trừ tà khoảng 35 triệu VND. Sau khi thiêu xong họ sẽ thả hết cả tro và cốt xuống sông Hằng. Mà thiêu củi có 4 tiếng thì cốt làm sao tan được, nên nói chung là không có cảnh đẹp đẽ như phim Hàn quốc bê lọ tro ra sông rắc đâu hà.
Tôi thấy có rất nhiều xác người đang thiêu còn dở dang cũng được đem ra thả trôi song. Tôi đoán là do nhà đó ít tiền nên chỉ mua được từng đó củi thôi. Những người không có tiền thì nằm luôn ngoài đường để chờ chết, khỏi cần phòng trọ và cũng chẳng có tiền mua củi hỏa táng, họ bó vải và liệng hay thả xác trôi sông.
Ngoài ra, phụ nữ có thai, trẻ em, người chết vì rắn độc cắn cũng không hỏa táng, vì họ cho rằng những người đó “chết thiêng” nên chỉ bó vải trôi sông thủy táng luôn. Việc người dân tắm táp trên sông, uống nước trên sông và dập dềnh vài xác chết trôi bên cạnh là chuyện bình thường.
Lúc chưa đến thì tôi háo hức hăm hở lắm, đến nơi rồi thì tôi ho sặc sụa, nôn ọe, nước mắt nước mũi giàn dụa bởi khói củi đốt xác và mùi khí uế. Tuyệt nhiên không thấy 1 ai tỏ ra khóc thương cho người chết. Tất cả mọi người làm việc bình thản như họ đang xây nhà vậy.
Tôi có nghe nói đó là tập tục của họ, tuyệt đối không khóc, không buồn và không có đàn bà (?). Trộm nghĩ, với tình trạng xác chết trôi sông như thế, vô phúc mình có bị nó cướp giết rồi bó vải trôi sông thì có giời mà tìm ra.
Sau trận đi “xem ỉa” và “xem thủy hỏa táng” thì các anh tôi đã biết sợ nguồn nước, bởi vì hàng ngày quán ăn dùng nước giếng và nước sông để nấu nướng, rửa rau, rửa bát. Chỉ cần 1 cơn mưa thì các thứ xú uế mà bọn họ đại tiện ra đường phố sẽ tràn xuống sông và tràn vào giếng.
Lúc này 90 chai nước của tôi bắt đầu phát huy giá trị. Hôm trước các anh chửi tôi là con điên, nay đã phải quay sang tôi xin xỏ vì sau khi nhìn cái cảnh đó, các anh đã không còn tin tưởng vào nguồn nước ở cái xứ này, dù là nước đóng trong chai. Các anh quay sang dỗ tôi: "Thôi, mày nhường nước cho bọn anh. Mày không rửa bim bim vài ngày cũng đéo chết đâu, nhưng không có nước thì bọn tao chết. Về mà có lỡ viêm nhiễm gì thì anh cho mày tiền đi khám phụ khoa.”
Tổ sư các anh, chửi em nữa đi… Đấy em nhịn rửa bím để nhường nước cho các anh đấy… đéo gì lắm nữa.
Mỗi lần di chuyển từ tỉnh này sang tỉnh khác, là phải đi tầu hỏa hoặc xe đò. Và đi tầu hỏa ở bên này là nỗi kinh hoàng đối với bọn tôi. Thời đó nó không bán vé trên mạng và tàu cũng chưa có có điều hòa không khí. Bọn tôi phải đi tàu chợ. Mà thối một cái là ra nhà ga chúng nó không bán vé. Họ bắt bọn tôi mua lại của công ty du lịch. Dĩ nhiên là với giá đắt gấp mấy lần. Vé thì không có số ghế, nó bảo mày tìm chỗ nào đu được thì cứ đu (?).
Lúc đầu tôi cứ tưởng tụi nó nói bố láo thế thôi, nhưng khi vào tàu thì kín mít chỗ. Người đi tàu ngồi lên cả nóc tàu, bám vào cửa tàu, đu ở cửa sổ, và chúng nó ngồi lên cả cái giàn để hành lý phía sát trần tàu đó. Tóm lại hở chỗ nào thì chen chỗ đó.
Bọn tôi cũng cố gắng tìm 1 chỗ để đu và ráng bỏ qua vụ nôn ọe vì mùi hôi của người. Nhưng mà đu cả mấy trăm kilo-mét chứ ít gì đâu? Nhưng vẫn chưa khốn nạn bằng việc đang đi giữa đường thì tôi buồn ỉa, tôi nhăn nhó kêu với các anh tôi: "Chết em rồi, em ỉa ra quần mất!" Các anh bảo: "Ở nhà thì kêu cả tuần mới ỉa 1 lần. Sang đây đã đéo có ‘toilet’ mà ngày đéo nào cũng đòi ỉa thế."
Chẳng là bên đó họ xây nhà nhưng không có cái khái niệm phải xây “toilet,” nên mỗi lần tôi buồn ỉa thì các anh phải đưa tôi ra đường ỉa bậy. Chứ nếu để tôi tự đi một mình thì “khả năng” tôi bị bắt cóc và hiếp dâm rất cao, chính bởi vậy mà các anh mới biết ngày nào tôi cũng đi ỉa (!).
Cuối cùng thì tôi cũng nhịn được đến khi tàu dừng, và việc đầu tiên khi tàu vào ga là tôi phi như tên bắn nhảy qua cả đầu lũ người đang nằm la liệt ở sân ga để tìm chỗ đi ỉa.
Tôi tuy chạy rất nhanh mà tay vẫn túm theo 1 anh để canh chừng hộ tôi...
— Phần 2 —
Nếu nói Ấn Độ toàn người nghèo đói thì cũng không đúng.
Có một số người Ấn rất giàu, họ sống trong những ngôi nhà lộng lẫy xa hoa, lúc nào nước hoa thơm phức, mang “đồ hiệu” từ đầu đến chân và người nghèo không được phép đến gần họ. Ngay cả khi họ đi ngoài trời nắng, nếu bóng của họ hắt xuống mặt đường thì người nghèo cũng bị cấm không được giẫm lên chiếc bóng của họ. Sự chênh lệch giàu nghèo, phân biệt đối xử giữa 2 tầng lớp là chuyện không thể tưởng tượng được ở xứ này.
Nghịch cảnh của Ấn Độ là kinh tế tăng trưởng thì cứ tăng trưởng, còn người nghèo mạt hạng thì vẫn cứ nghèo. Sự nghèo khổ của người dân hiển hiện ở khắp mọi nơi và nếu ta chỉ xem Ấn Độ trên phim ảnh thì không bao giờ ta hình dung ra được cái nghịch cảnh nghèo khó đó. Chỉ khi ta chạm vào thực tế mới thực sự “sốc” hết biết!
Chưa cần nói đến những nơi xa xôi, mà ngay ven ngoại ô New Delhi ta cũng đã được chứng kiến thực tế kinh hoàng. Những người vô gia cư nằm ngồi la liệt, những con ngõ chật hẹp bụi bẩn, đầy rẫy rác thải, nước tiểu và phân bò. Những sạp bán hàng ăn ruồi nhặng bu kín, những ánh mắt đục ngầu đờ dại cứ nhìn tròng chọc vào ta như thể ta là những sinh vật lạ.
Đi bộ lang thang nhiều, ăn uống lại không đầy đủ nên tôi chóng đói. Có gói bánh trong túi mà không tài nào ăn nổi vì những điều xung quanh: Không khí ngột ngạt, khói bụi, ồn ào, còi xe và rất nhiều cứt bò. Dù cho tôi có đủ can đảm để ăn giữa cái không gian hỗn loạn ấy, thì chưa kịp bỏ miếng bánh vào mồm thì đã có cả 1 đàn trẻ thơ chạy theo tôi, xin cho bằng hết.
Không biết có phải vì nước sinh hoạt hiếm, hay vì người nghèo ở đây không có thói quen tắm rửa mà rất nhiều những đứa trẻ cởi truồng, người đầy đất cát cáu ghét như rất lâu rồi chưa tắm. Người lớn cũng không hơn, đầu tóc, quần áo, chân tay bê bết, họ ngồi bán nước ép hoa quả mà tất cả vật dụng bán hàng đều bẩn như thể nó được lưu trữ từ một nghìn năm trước.
Hầu hết những người đàn ông Ấn Độ mà tôi gặp, cho dù nghèo hay không nghèo, cho dù vô gia cư hay buôn bán nhỏ lẻ (không tính tầng lớp học thức và giàu có), họ đều có chung một thói quen rất xấu là thọc tay gãi “chim” mọi nơi mọi lúc.
Ta sẽ được chứng kiến cái hoạt cảnh vài thằng râu dài đến rốn, đứng nói chuyện ồn ào như chợ vỡ và liên tục thọc tay vào quần gãi sồn sột là chuyện thường tình (vì không bao giờ mặc "sịp" và cứ để con chim tự do ngoe nguẩy mới chết!).
Đàn ông Ấn Độ rất lỗ mãng, coi thường phụ nữ tột độ. Khi đi ngang qua 1 đám đàn ông, cho dù có ăn mặc kín đáo thì chúng vẫn buông những lời cợt nhả và lia những ánh mắt thô tục về phía người phụ nữ. Nếu một người phụ nữ bị hiếp dâm ở Ấn Độ thì lỗi thuộc về người phụ nữ đó, kể cả cảnh sát cũng có định kiến rằng "chắc cô ta phải làm gì sai trái thì mới bị cưỡng bức." Và người phụ nữ bị cưỡng bức là do cô ta để cho người ta cưỡng bức, vậy thì lỗi thuộc về cô ta.
Đến vấn đề công nghệ. Trước giờ tôi vẫn nghĩ Ấn là 1 cường quốc công nghệ thông tin. Nhưng khi tới đây ta mới té ngửa rằng đéo có mạng, sim mua tại sân bay thì không dùng được, sim phone mỗi tỉnh là mỗi mạng khác nhau, sim mua tỉnh nào thì dùng tại tỉnh đó, điện thoại “roaming” cũng không được luôn. Làm sao bây giờ? Chết nửa đời người vì không biết tìm giải pháp nào đây?
Ấy vậy, dù bẩn thỉu và nghèo đói, nhưng tôi không thể phủ nhận Ấn Độ có thiên nhiên tuyệt đẹp, có lịch sử văn hóa lâu đời với rất nhiều cung điện, đền đài như những kiệt tác nghệ thuật. Mấy anh em tôi thuê xe đi thảo nguyên chơi 3 ngày, căng lều ngủ giữa thảo nguyên mênh mông bát ngát chẳng còn nhớ gì đến những con người nghèo khổ và những bữa ăn đậm đặc mùi cà ri.
Ở đây chỉ có những cánh đồng cỏ xa tít chân trời, có đỉnh Himalaya quanh năm tuyết trắng, có tiếng đàn “ghita” vang xa và giọng hát vút cao…
Để mà nói về sự phiền toái, nhiễu nhương thì các cơ quan, tập thể, nhân viên nhà nước ở Ấn Độ là số 1. Ví dụ như máy bay hạ cánh lúc 12giờ đêm thì tôi phải xếp hàng từ lúc đó tới tận trưa hôm sau mới làm xong thủ tục nhập cảnh và nhận hành lý.
Không thể nào hiểu được! Còn du khách mang hộ chiếu ra ga mua vé tầu, sẽ được nhân viên nhà ga cấu kết với du lịch, đẩy khách ra mua vé giá cao gấp vài lần. Tôi nói nhân viên ga cấu kết với du lịch là bởi vì mấy ông Tây vẫn vào ga mua được vé.
Bọn Ấn phân biệt khách Tây và khách Á để bắt nạt, mà Á cũng tùy loại Á mà chúng chèn ép. Vào khu tham quan thì bị kiểm tra khám xét, thu “phone,” thu thiết bị; khu vực gửi đồ thì chẳng có cái quy củ nào cả, có mà cụ tôi sống lại cũng chẳng dám vứt đồ đạc đó để vào.
Mỗi lần đi xe "bus," đi “taxi,” đi “tuktuk” đều phải mặc cả mỏi mồm vẫn cứ bị chặt chém. Đi mua hàng mà không có tiền lẻ thì nó lờ đi không trả tiền thừa, đòi thì nó cả vú lấp miệng em hoặc cướp luôn. Đi vào khu khách du lịch hay tới sẽ gặp lũ cò mồi, cứ đu theo nói nhức óc, và mắt trước mắt sau là bị móc túi rồi.
Có một “sự cố” khi lang thang trên phố, làm tôi khóc tu tu như đứa trẻ con. Như tôi đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần rằng đường phố nơi những người dân nghèo sống, thường nhan nhản rác thải, rác “nilon” và cứt. Nếu không may chúng mày có bị đi lạc đến một đất nước mà chúng mày không biết đó là đâu, nhưng trên phố chúng mày nhìn thấy rất nhiều cứt thì chắc chắn chúng mày đã lạc tới Ấn Độ.
Tôi luôn mồm cảnh tỉnh các anh tôi cẩn thận kẻo dẵm phải cứt, trong khi cái thân tôi còn lo chưa xong. Với thị giác mù dở của tôi thì việc tránh không giẫm phải cứt trên đường, được coi là bộ môn nghệ thuật tránh “mìn” nâng lên một tầm cao mới. Cẩn thận khủng khiếp, đề phòng khủng khiếp, ấy thế mà thế đéo nào tôi lại dẵm bép một phát. Nhìn xuống thì dưới chân tôi đã gọn gàng 1 bãi cứt, rất mềm và đương nhiên là thối inh.
Tôi chết trân tháo giầy đứng nhìn. Đáng lẽ ra tôi đã đủ bình tĩnh để suy nghĩ, nhưng các anh tôi cứ cười làm tôi ức quá, nước mắt tôi tràn ra, tôi khóc tu tu. Tôi mà biết thế này thì tôi đã mang theo mẹ nó 10 đôi giầy rồi, nhưng tôi ngu quá, tôi lại mang có 1 đôi và bây giờ đôi giầy của tôi đã dính cứt.
Ai đó sẽ hỏi sao không rửa, thì đọc lại đoạn trên hộ tôi. Nước uống còn không có, tôi lấy nước đâu để rửa giầy giời ạ!.
Các anh tôi an ủi: "Thôi vứt đi, vào thành phố tìm hàng giầy, anh mua cho đôi khác…" Hành trình đi tìm mua giầy ở cái vùng xa xôi hẻo lánh, nó gây trầm cảm cho bọn tôi không kém gì lúc tôi dẫm vào cứt. Đi mãi đi mãi không gặp cái chợ hay siêu thị nào, thực sự bọn tôi rất lo lắng, vì không thể đi chân đất thế này mãi được, lỡ dẫm vào cái gì đó rồi bị nhiễm trùng, uốn ván thì chỉ có bỏ xác ở đây.
Nhìn thấy 1 người phụ nữ đi đôi dép, bọn tôi ngỏ ý muốn mua lại đôi dép đó, mà không có cách nào để giao tiếp. Cuối cùng các anh tôi cũng vận dụng hết tài năng, tay chân mồm miệng để lôi được đôi dép từ chân bà ta ra nhét vào chân tôi, xong rút mấy tờ tiền múa may một hồi. Cuối cùng thì bà cô cũng đồng ý bán. Kể cũng lâu rồi nên tôi không còn nhớ phải trả đôi dép đó bao nhiêu tiền.
Đến Ấn Độ du lịch bụi thì quý vị tạm quên mình là nữ giới đi, nên ăn mặc hầm hố như đàn ông, bịt mặt bịt đầu kín mít, đeo kính râm để tránh bị quấy rối tình dục. Nếu đi 1 nam 1 nữ thì cũng không lấy gì bảo đảm là sẽ an toàn, bởi chúng thường có nhiều hơn 2 thằng, và không ai bảo đảm cái khách sạn mà mình ở nó không công khai thông tin cá nhân của mình cho bọn đang chầu chực ngoài kia.
Nói là thế, nhưng thực tình tôi vẫn khuyên quý vị nên tới Ấn Độ một lần.Đến để thêm biết về thế giới, đến để thay đổi cái nhìn về cuộc sống. Quý vị đã từng tuyệt vọng về cuộc sống chưa? Quý vị đã từng đau khổ chưa?Quý vị có từng chán nản vì nghèo khó?Quý vị có từng thấy căm hận một ai đó vì bị đối xử bạc bẽo?Vậy hãy một lần đến Ấn Độ đi, khi trở về Việt Nam quý vị sẽ cảm thấy mình cực kỳ hạnh phúc.
Tới Ấn Độ quý vị sẽ học được bài học về sự khổ đau, quý vị sẽ thấy những con người ở đó họ chẳng có gì cả. Nhìn những người nằm hấp hối bên vệ đường chờ chết, mạng người đâu có nghĩa lý gì. Họ sẵn sàng sống khổ hạnh với một đức tin mạnh mẽ, họ thờ tới mấy triệu vị thần trong đó có đủ các thể loại trâu, bò, voi, khỉ, cua, rắn, chuột, lươn, chim... bởi vậy họ sẵn sàng chết đói chứ không ăn thịt động vật. Họ mang thân mình ra để kéo xe, thồ hàng chứ không để trâu bò kéo xe, người có thể chết chứ bò không thể chết.
Ấn Độ giống như một nhà thương điên khổng lồ, nó cũng giống như địa ngục của trần gian. Vẫn biết rằng sống ở đời mình phải nhìn lên cao mà phấn đấu, nhưng đôi khi phải biết nhìn xuống dưới để thấy ta đang có quá nhiều.
Hạnh phúc đôi khi giản đơn thế đấy.
Cứ đi Ấn Độ đi, quý vị sẽ thấy yêu cuộc sống mà quý vị đang có hơn bao giờ hết.
Ai có kỹ thuật quân sự tốt hơn: Nga hay Mỹ?



Sự Thành Công Của Người Việt Tị Nạn

Người Việt Nam tị nạn ở Hoa Kỳ cũng như ở các quốc gia khác trên thế giới thành công vượt bậc về học vấn, thương mại. Có 9 tỷ phú người Mỹ gốc Việt ở Hoa Kỳ và một số tỷ phú ở các quốc gia khác trên thế giới. Triệu phú thì nhiều lắm, người già cũng là triệu phú, người trẻ cũng là triệu phú. Sự thành công của người Việt tị nạn trong nhiều lãnh vực, đặc biệt về y khoa, giáo dục, chính trị, kinh tế, truyền thông và thể thao. 46 năm tha hương nhưng thành công của người Việt tị nạn làm cho các trường đại học Mỹ cũng như ở các quốc gia khác đang nghiên cứu hành trình của người Việt Nam tị nạn. Các trường đại học lớn như UCI ở miền Nam California, Harvard ở Boston, và các trường đại học ở miền Đông cũng viết về lịch sử của người Việt Nam tị nạn.
Những triệu phú, tỷ phú người Mỹ gốc Việt vang danh trên đất Mỹ: ông Chính Chu, giám đốc cấp cao của tập đoàn đầu tư tài chính Blackstone, doanh nhân gốc Việt tỷ phú Trung Dung, tỷ phú bất động sản Frank Jao, tỷ phú Hoàng Kiều, ông chủ khách sạn Trần Đình Trường, Bill Nguyễn, triệu phú gốc Việt đi lên từ hai bàn tay trắng, có duyên bán hàng cho Apple, ông Đoàn Trí Trung, ngôi sao đang lên của chip LED, ông Charlie Tôn Quý, vua nails tại Mỹ.
Thế hệ thứ 1 học lại lấy bằng bác sĩ như các bác sĩ Bùi Đồng, Võ Văn Tùng, dược sĩ Tâm Thường học lại đậu bằng dược sĩ, dược sĩ Bội Tú, Đỗ Kim Toàn, bác sĩ Nguyễn Văn Y, bác sĩ Huỳnh Hữu Cửu, bác sĩ Trần Cẩm Vân, bác sĩ Phùng Gia Thanh, bác sĩ Nguyễn Hùng, bác sĩ Phạm Đăng Long Cơ.
Về luật sư thì nhiều người học lại lấy bằng luật sư ở tiểu bang California như Đào Ngọc Thụy, luật sư Nguyễn Hữu Thống, luật sư Đoàn Văn Tiên, luật sư Nguyễn Hồng Nhuận mỗi lần tham dự hội ái hữu luật sư ở miền Nam California, chúng tôi rất hãnh diện về bằng hữu học cùng niên khóa như luật sư Đào Ngọc Thụy, năm 1977 đã đậu State Bar của tiểu bang California, miền Bắc California thì luật sư Nguyễn Hữu Thống cũng đậu State Bar cùng năm 1977. Những luật sư này học và đậu rất nhanh, hơn 1 năm sau đã đậu và lấy lại bằng luật sư của tiểu bang California làm cho bạn bè nể mặt: luật sư Đỗ Đức Hậu, luật sư Lê Tất Hào, luật sư Đoàn Văn Tiên, luật sư Nguyễn Trọng Nho, luật sư Hoan Ngô, luật sư Đặng Tiến Đạt, và luật sư Phan Huy Đạt.
Quân Lực Hoa Kỳ hiện nay có tất cả năm vị Tướng người Mỹ gốc Việt: ba Thiếu Tướng, một Chuẩn Tướng, và một Phó Đề Đốc: Thiếu Tướng Lục quân Lương Xuân Việt (vị tướng người Mỹ gốc Việt đầu tiên trong Quân Lực Hoa Kỳ), Thiếu tướng Lục quân Lapthe C. Flora (Châu Lập Thể), Thiếu tướng Thủy Quân Lục Chiến William H. Seely III, Phó Đế Đốc Hải quân Nguyễn Từ Huấn, Chuẩn tướng Không quân John Edwards.
Hình từ trái qua phải: Thiếu Tướng Lục quân Lương Xuân Việt, Phó Đế Đốc Hải quân
Nguyễn Từ Huấn, Chuẩn tướng Không quân John Edwards, Thiếu tướng Lục quân
Lapthe C. Flora, và Thiếu tướng Thủy Quân Lục Chiến William H. Seely III.
Bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, luật sư, giáo sư đại học, kỹ sư, thương gia, chủ tiệm nail, tiệm tóc, tiệm vàng, tiệm vải, cây xăng, tiệm rượu, tiệm tạp hóa, nhà hàng thì nhiều lắm. Cha mẹ làm chủ cơ sở thương mại nuôi con thành tài thì nhiều lắm, bằng cấp của Mỹ cũng nhiều lắm. Một gia đình có 5 bác sĩ, rể, dâu bác sĩ cũng nhiều. Nhiều gia đình nuôi con học thành tài luật sư, giáo sư đi học cũng nhiều lắm, tiền rừng bạc biển, quanh năm du lịch khắp năm châu bốn biển, chủ đài truyền hình, radio, chủ trung tâm nhạc.
Các giáo sư gốc Việt có nhiều đóng góp cho nước Mỹ: giáo sư Nguyễn Hữu Xương, tiến sĩ đại học California, Berkeley, giáo sư Nguyễn Thục Quyên, khoa hóa-hóa sinh đại học California, Santa Barbara, giáo sư tiến sĩ Tường Vũ, đại học Oregon- nghiên cứu di sản Việt Nam Cộng Hòa và lịch sử người Mỹ gốc Việt, giáo sư toán Vũ Hà Văn, đại học Yale, giáo sư Chi V. Dang, đại học Pennsylvania, đã từng là phó khoa trưởng y khoa đại học Johns Hopkins, tiến sĩ giáo dục linh mục Anthony Đào Quang Chính, nguyên giám đốc di dân mục vụ của Hội Đồng Giám Mục hoa Kỳ.
Người trẻ đi vào dòng chính như Cao Quang Ánh, dân biểu liên bang ở Louisana, Janet Nguyễn, nghị sĩ dân biểu tiểu bang California, Diệp Miên Trường, dân biểu tiểu bang California, Andrew Đỗ, Chủ tịch hội đồng giám sát Orange County, Tạ Đức Trí, thị trưởng gốc Việt đầu tiên ở Mỹ, thành phố Westminster, Võ Đức Minh, thị trưởng thành phố Fountain Valley, dân biểu Huy Võ ở Houston, Jocelyn Yow, người Mỹ gốc Việt trở thành thị trưởng thành phố Eastvale, Riverside County ở tuổi 25, Bảo Nguyễn, thị trưởng gốc Việt trẻ nhất thành phố Garden Grove, Rich Trần, thị trưởng thành phố Milpitas, chánh án Nguyễn Trọng Nho, chánh án di trú liên bang Phan Quang Tuệ, chánh án di trú liên bang Chris Phan, Cherrie Phạm, chánh án hình sự Orange County, Nhân T. Vũ, chánh án Orange County, Von T. Nguyễn Deroian, chánh án Santa Barbara County, Miranda Du, chánh án ở Las Vegas, Trúc Đỗ, chánh án ở San Diego, v.v.
Luật sư Andrew Đỗ, Chủ tịch hội đồng giám sát Orange County (tại Hero's Hall).
Chánh án di trú liên bang Chris Phan.
Luật sư Von T. Nguyễn Deroian và luật sư Nhân T. Vũ: hai luật sư gốc Việt
giữ chức chánh án ở tiểu bang California.
Cô Miranda Du, chánh án ở Las Vegas.
Những phụ nữ thành công như khoa học gia Vương Nguyệt Ánh, bà Cindy Nguyễn phụ nữ gốc Việt đầu tiên trúng cử Hội đồng thành phố New Orleans, Louisiana, bà Lê Duy Loan nữ kỹ sư gốc Việt rạng danh trên đất Mỹ, tốt nghiệp kỹ sư điện ở đại học Texas Austin khi mới 19 tuổi và lấy bằng MBA ở đại học Houston năm 1989, Janet Nguyễn đắc cử thượng nghị sĩ Mỹ, là người phụ nữ gốc Việt đầu tiên đã dành được chiếc ghế Thượng nghị sĩ ở Orange County, California, nữ khoa học gia vật lý thiên văn, Lưu Lệ Hằng đoạt hai Nobel Thiên văn, dân biểu Stephanie Murphy, Florida.
Về truyền thông, người Mỹ gốc Việt làm chủ rất nhiều, đài SBTN đã thành lập năm 1999, và bây giờ đài truyền hình 57 có từ 57.2 cho đến 57.20, đài 56.10, và radio thì có 106:30 FM, 1480 AM, cả 2 đài phát thanh 24/24 mỗi ngày. Báo chí thì có nhật báo, tuần báo, tuần báo thì có nhiều tiểu bang, như Người Việt ở Orange County, Seattle, báo Thằng Mõ ở San Francisco, San Jose, Los Angeles, Bút Tre ở Arizona phát hành 5 tiểu bang, ở Seattle cũng có báo, D.C có báo Thương Mãi Miền Đông, Houston có báo Xây Dựng, Florida có báo Người Việt, báo Gia Đình, báo Trẻ, Sài Gòn nhỏ, Sài Gòn mới, Florida Việt Báo. Miền Nam California thì có báo Viễn Đông, Việt Báo, Người Việt, Báo Mới, Công Luận, Saigon Times. San Diego có báo Người Việt Tự Do, Người Việt, báo Xây Dựng, Houston, Bưu Báo ở Washington, Vietnam News Agency ở D.C, Trẻ Vietnamese Magazine in Florida, Nhật Báo Calitoday ở Seatle, v.v.
Nhiều nhà văn, nhà thơ người Mỹ gốc Việt có sách xuất bản ở hải ngoại: nhà văn Mai Thảo, khoa học gia Nguyễn Xuân Vinh, nhà văn Nhã Ca, Trần Dạ Từ, nhà văn Huy Phương, bà Jackie Bông-Wright, nhà thơ Thy An, thi sĩ Cao Mỵ Nhân, nhà văn Đỗ Phương Khanh, họa sĩ-bác sĩ Lê Thành Ý, Vương Trùng Dương, Việt Hải, nhà văn Nguyên Giác Phan Tấn Hải, thi sĩ Chinh Nguyên, Phương Hoa, Hồ Đắc Huân, Nguyễn Lý Tưởng, Kiều My, nhà văn Duyên Anh, Nguyễn Thụy Đan, nhà thơ Cathy Linh Che, tiểu thuyết gia Việt Thanh Nguyễn, nhà thơ Ocean Vương.
Nhà thơ Ocean Vương.
Nhiều vận động viên, võ sĩ người Mỹ gốc Việt nổi tiếng: Cung Lê, cựu võ sĩ UFC, Ben Nguyễn, Steven Nguyễn, Nam Phan, võ sĩ MMA, Bi Nguyễn, nữ võ sĩ MMA. Cô Đỗ Thị Thúy Phượng (Haven Shepherd) vận động viên bơi lội cụt 2 chân, đại diện Mỹ tham dự thế vận hội cho người khuyết tật 2020 ở Nhật.
Cung Lê, cựu võ sĩ UFC.
Bất cứ người nào làm việc gì quyết tâm để hết tâm trí vào việc làm nhất định phải thành công. Làm việc dành dụm, đầu tư nhất định phải thành triệu phú. Có người suốt đời không bao giờ đi ăn tiệm, không đi mua sắm, không đi phố, không mua hàng rẻ, khi nào cần thứ gì thì đi mua thứ đó, không bị quyến rũ bởi hàng rẻ, không đi xe đẹp, không mua bóp đắt tiền, đọc sách thì vào thư viện sách gì cũng có, sách cũ, sách mới in cũng có, sách đủ loại, thư viện mở cửa rất muộn, vào thư viện đọc sách, không cần phải mua sách nhiều.
Tiết kiệm, mua nhà, đầu tư sinh lợi thì nhất định phải làm triệu phú, tỷ phú thì khó, nhưng làm triệu phú thì người nào cũng có thể thực hiện được giấc mơ nhỏ bé của mình. Có nhà để ở, có chung cư cho thuê, có cơ sở thương mại để làm việc, người nào có tiền mà làm việc xã hội giúp người nghèo, giúp người bất hạnh thì tiền cứ vào, năm nào tiền cũng vào, không cầu mong tiền vẫn vào, nhưng phải có trí tuệ tính đúng thời cơ.
Hãy thực hiện giấc mơ của mình, sự thành công của mình là nhờ bộ não của mình.
Mong đồng hương ở khắp nơi trên thế giới người nào cũng thành công trong việc làm hàng ngày, quan trọng nhất là giáo dục con cháu của mình thành người hữu dụng trong xã hội, đi bất cứ nơi nào cũng được mọi người thương yêu.
– Kiều Mỹ Duyên
(Orange County, 22/2/2022)
Tương Tác Giữa Thuốc Và Thực Phẩm
Bác Sĩ NGUYỄN THƯỢNG CHÁNH - DVM.

3- Các loại thuốc chống đau nhức có codeinevà narcotique

🥦🥑🥝🍇🍓🍈🍒🍑🍍🍋🍊🍐🍏




7 mẹo dưới đây sẽ giúp bạn cải thiện trí nhớ, minh mẫn như xưa!
Rất nhiều người đã trải qua việc như thế này: Có chuyện muốn nói, nhưng khi mở miệng ra thì không biết nói gì; Đi được nửa đường, nhưng lại không nghĩ ra là đi làm gì; Vừa đặt đồ xuống liền quên mất là để đâu rồi.
Suy giảm trí nhớ bắt nguồn từ nhiều phương diện. Một trong số các nguyên nhân đó là không khí trong phòng thiếu oxy, máu lưu thông không tốt, dẫn đến não bộ không được cung cấp đủ máu khiến xuất hiện các cảm giác đau đầu chóng mặt, suy giảm trí nhớ.
Thực ra chỉ cần một số động tác nhỏ trong cuộc sống – nếu bạn thường xuyên tập luyện sẽ rất có ích cho việc cải thiện trí nhớ.
Mẹo 1: Nâng cao chân
Khi phần cẳng chân được nhấc lên, cao hơn vị trí của tim một chút thì máu ở phần cẳng chân và đùi sẽ chảy về phổi và tim, không những có thể giảm áp lực cho tĩnh mạch ở cẳng chân và đùi mà còn khiến cho lượng máu cung cấp cho phần đầu tăng lên, khiến tinh thần của bạn trở nên sảng khoái.
Mẹo 2: Lắc đầu qua lại
Các động mạch ở cổ là đường ống để cung cấp máu cho não. Lắc đầu khiến cho những bộ phận này vận động, không những có thể tăng lượng máu cung cấp cho não mà còn có thể giảm khả năng chất béo ứ đọng lại trong động mạch cổ. Đồng thời nó cũng có tác dụng phòng ngừa bệnh cao huyết áp và thoái hóa đốt sống cổ.
Mẹo 3: Vươn vai
Cơ thể nếu ở trong một tư thế quá lâu, phần điểm cuối của mạch máu ở tay sẽ bị tích tụ rất nhiều máu. Động tác vươn vai là quá trình cơ bắp được thắt chặt và thả lỏng, lượng máu tích tụ cũng được đưa về tim.Tim sẽ nhận được nhiều máu để đưa đến các cơ quan trong cơ thể, trong đó đại não cũng được chia cho một phần.
Mẹo 4: Chải tóc
Mang theo bên mình một cây lược hoặc là lấy tay để chải tóc có thể cải thiện sự chuyển động của máu ở phần da đầu. Cách làm cụ thể: Mở nhẹ mười ngón tay, chải tóc từ trước ra sau từ trên xuống dưới, một ngày làm 3-4 lần, mỗi lần từ 3-5 phút có thể tác dụng nâng cao trí lực, tinh thần được thả lỏng và chăm sóc sức khỏe não, nó đặc biệt có ích cho những người mắc bệnh suy nhược thần kinh.
Mẹo 5: Cắn chặt răng
Khi cắn chặt răng, lượng nước bọt bài tiết ra sẽ tăng lên, trong nước bọt có chứa Parotin có tác dụng trì hoãn sự già yếu. Mấy năm gần đây có nghiên cứu phát hiện ra rằng, trong nước bọt có chứa thành phần ức chế ung thư, có tác dụng phòng ngừa các u ác tính ở đường tiêu hóa.
Mẹo 6: Vận động ngón tay
Ngón tay là đại não thứ hai của con người, thông qua việc vận động ngón tay có thể kích thích đại não, làm trì hoãn sự chết đi của các tế bào não. Duỗi các ngón tay ra, cuộn tròn chúng lại, hai động tác thực hiện xen kẽ nhau, hoặc là hai tay thay phiên nhau mát xa các đầu ngón tay. Bạn cũng có thể thường xuyên dùng tay để nắm các quả bóng tập gym, để hai quả bóng gym chuyển động trong tay. Hoặc là bạn có thể trộn gạo và đỗ đen lại với nhau sau đó lại nhặt tách chúng ra. Dùng những động tác này để vận động hai tay sẽ đạt được mục đích là tăng cường và duy trì trí nhớ của đại não.
Mẹo 7: Vận động kích thích
Vận động có thể kích thích sự hoạt động của lớp vỏ đại não khiến não khỏe hơn. Một tuần chạy bộ, đi nhanh 5 lần, mỗi lần tập trong nửa tiếng, tuy đơn giản nhưng lại giúp tăng cường trí nhớ. Nước chiếm 50% thể tích đại não, chăm chỉ uống nước không những có thể trì hoãn sự già hóa mà còn có ích cho đại não. Khi uống nước nên nắm vững nguyên tắc chia làm nhiều lần uống, mỗi lần uống một lượng nhỏ, đợi khi khát mới uống thì có nghĩa là cơ thể bạn khá thiếu nước rồi.

Trái Sầu
Giữ tâm hồn trẻ trung giúp bạn sống lâu và khỏe mạnh hơn



























Khí chất trẻ trung không nằm ở vẻ bề ngoài.
Vậy thì hãy thôi ám ảnh về thanh xuân.
Mọi người bị ám ảnh bởi việc trẻ mãi không già. Họ muốn tìm những thứ nhỏ nhặt để làm cho mình trông trẻ hơn và cảm thấy tốt hơn – đến mức thường khiến họ trở nên kiệt sức.
Khi bạn luôn lo lắng về việc “già đi” và điều đó có nghĩa là… bạn đang đặt rất nhiều áp lực lên tâm trí và cơ thể, căng thẳng làm gia tăng tốc độ lão hóa.
Các loại kem dưỡng da và chế độ làm đẹp đều có vị trí của chúng. Nhưng chúng không thực sự giúp bạn trẻ lâu. Chúng có thể làm cho da bạn căng mọng và ẩm hơn một chút, nhưng đó là ở mức độ bề mặt.
Chế độ ăn uống là một yếu tố có thể ảnh hưởng đến làn da và ngoại hình của bạn. Chất dinh dưỡng cung cấp cho tế bào những gì chúng cần để chúng luôn khỏe mạnh và sẵn sàng chiến đấu.
Tập thể dục rất tốt cho tuổi tác và giúp trẻ trung, khuyến khích năng lực thể chất, khả năng vận động, giảm viêm nhiễm, nhiều năng lượng hơn và lưu lượng máu tốt hơn.
Nếu những điều này có hiệu quả như nhau, thì thái độ sống quyết định tất cả. Đừng đánh giá thấp sức mạnh của trí óc bạn. Vâng, thói quen sống rất quan trọng. Nhưng nếu bạn ít nghĩ đến ý tưởng về “tuổi tác”, cố gắng sống và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất mà không có giới hạn về tuổi tác, bạn có thể sẽ vượt qua năm tháng tốt hơn rất nhiều và sống lâu hơn những người cứ mãi ám ảnh về thanh xuân.
Nói một cách đơn giản, đừng căng thẳng vì bạn đang lão hóa. Thậm chí đừng nghĩ về nó. Năm tháng không quyết định cuộc sống của bạn. Hãy sống vui vẻ, chăm sóc bản thân, luôn cập nhật những cuộc hẹn, và nhìn năm tháng trôi qua dù tuổi tác cũng trôi qua.
Nếu bạn cần giúp đỡ để vượt qua tuổi già của mình, chỉ cần nhớ bạn có thể đã từng hoặc luôn muốn trở thành như vậy. Tham gia các lớp học, đi đến câu lạc bộ, chơi với cháu và bắt đầu sống với niềm đam mê lớn hơn cho cuộc sống.
Mat Lecompte là một nhà báo về sức khỏe và thể chất. Bài báo này được xuất bản lần đầu tiên trên BelMarraHealth.com.
Mat Lecompte _ Tân Dân
Trong tiếng Hán có rất nhiều câu thành ngữ. Những thành ngữ này đều đến từ điển cố trong văn hóa cổ đại. Chẳng hạn như hiện nay những cụ già đã lớn tuổi nhưng vẫn duy trì được một tâm hồn trẻ trung, người già nhưng tâm không già ấy, chúng ta gọi họ là “Cải lão hoàn đồng”.
Trên thực tế, câu thành ngữ này đến từ một câu chuyện có thật trong lịch sử.
Vào thời nhà Hán, Hoài Nam Vương Lưu An là hoàng thân quốc thích, đảm nhiệm chức quan rất lớn. Nhưng ông vẫn chưa thấy hài lòng, thường nghĩ rằng nếu bản thân có thể trường sinh bất lão, vĩnh viễn không chết, như vậy thật là quá tốt.
Ông nghe nói rằng có một số Thần Tiên có thể trường sinh bất lão, do đó liền nghĩ trăm phương ngàn kế để nghiên cứu và khẩn cầu, hy vọng có được phương pháp trở thành Thần Tiên.
Một ngày nọ, có tám vị lão nhân tự xưng là Thần Tiên đến thăm viếng Lưu An. Người hầu gác cổng nhà Lưu An trước nay vốn dĩ rất xem thường người khác, vừa nhìn thấy tám vị lão nhân râu tóc đều bạc trắng, dáng vẻ lại yếu ớt bệnh tật, cậu đã không cho phép họ vào. Không những thế, cậu ta còn nói rằng: “Mọi người đều nói Thần Tiên sẽ không già, không chết, vĩnh viễn trẻ trung, mấy người các vị dáng vẻ già cỗi đáng thương như vậy, sao có thể là Thần Tiên được? Tôi thấy các vị nhất định là lừa đảo, muốn đến để lừa tiền chủ nhân nhà tôi. Tôi khuyên các vị hãy mau chóng rời khỏi đây, nếu không tôi gọi người đuổi các vị đi thì thật không hay cho lắm”.
Tám vị lão nhân nghe xong đều cười lớn, trong đó có một vị nói rằng: “Ngươi thấy bọn ta đều rất già, không tin rằng bọn ta là Thần Tiên, ngươi có phần xem thường người khác rồi. Nếu bọn ta ngay tại đây cải lão hoàn đồng, biến thành trẻ nhỏ, vậy ngươi có tin không?”
Nói rồi, tám vị lão nhân kia đều xoay người, quay lưng về phía người hầu kia. Trong chốc lát, khi tám người quay mặt lại thì đều đã biến thành tám đứa trẻ nhỏ. Người hầu kia trông thấy vậy thì hoảng hốt lắm, cho rằng đúng thật là Thần Tiên rồi. Cậu ta không dám nói thêm một lời nào nữa, nhanh chóng chạy vào đại sảnh báo với chủ nhân.
Thật ra rất nhiều sự việc mà khoa học hiện đại cho rằng là không thể hoặc gọi đó là “mê tín”, thì trong lịch sử đều có ghi chép thực tế.
Con người hướng về Thần, tin tưởng Thần thì Thần sẽ triển hiện cho con người nhìn thấy. Ngược lại, con người nếu không tin tưởng Thần, chống lại Thần, thì đương nhiên sẽ không cảm nhận được, cũng không nhìn thấy được các thần tích của Thần.
Minh Hue _ Oanh Lê
Mời nghe lại Bài
Đường Chiều để nhớ Saigon..
Trên Đời Này Những Thứ Quý Giá Đều Là Miễn Phí
Nhiều người hay than thở rằng cuộc đời này thật bất công. Thực ra, nếu suy ngẫm kỹ, bạn sẽ nhận ra rằng những thứ quý giá nhất trên đời này đều miễn phí. Cuộc sống vốn đơn giản, chỉ có điều chúng ta luôn làm cho mọi thứ phức tạp lên mà thôi.
Ánh sáng mặt trời là miễn phí
Trên thế gian này, không sinh vật nào có thể sống sót nếu thiếu ánh mặt trời. Thế nhưng có ai từng phải trả một đồng nào cho thứ ánh sáng kỳ diệu đó chưa?
Không khí là miễn phí
Phật dạy mạng người mong manh như hơi thở. Chúng ta có thể nhịn ăn vài tuần mà không chết, chúng ta có thể chịu khát được một vài ngày, nhưng chỉ nhịn thở vài phút là chúng ta sẽ chết. Chúng ta đang được hít thở không khí miễn phí nhưng lại coi đó là đương nhiên và không trân trọng, bởi vậy nên chúng ta thản nhiên phá hại môi trường, làm ô nhiễm bầu không khí chung. Có khi nào bạn ngồi thư giãn hít thở dưới tán cây xanh? Hãy tri ân nếu bạn đang có không khí trong lành miễn phí để thở hàng ngày.
Tình yêu thương là miễn phí
Mỗi người chúng ta đều trần trụi khi đến với thế gian này và đều nhận được sự che chở vô bờ bến của cha mẹ, một thứ tình thương không mong báo đáp in sâu trong máu thịt. Nhưng không có người cha mẹ nào nói với con mình rằng: "con cho mẹ tiền mẹ mới thương con".
Tình yêu thương này của cha mẹ, sẽ không giảm giá trị vì bạn đã trưởng thành, càng không mờ nhạt vì họ đã già đi, chỉ cần cha mẹ còn sống ở trên đời này, bạn vẫn nhận được tình yêu thương này trước sau như một. Nếu bạn đang được sống trong tình yêu thương của gia đình, người thân, hãy biết ơn điều đó.
Tình bạn là miễn phí
Người âm thầm ở bên cạnh bạn khi bạn cô đơn, người giơ cánh tay ra đỡ bạn khi bạn ngã, người cho bạn dựa vào vai an ủi bạn khi bạn đau lòng, người luôn sẵn sàng xuất hiện mỗi khi bạn cần giúp đỡ, thế nhưng người đó có bao giờ đổi những thứ đã cho đi thành tiền mặt, sau đó kêu bạn trả không?
Nụ cười
Mọi người vẫn thường nói: “Một nụ
cười bằng mười thang thuốc bổ”, nụ cười đem đến rất nhiều lợi ích: giảm căng thẳng,
tăng hưng phấn, khiến mọi người thêm gần gũi và yêu thương nhau hơn… Và đặc biệt,
không ai “đánh thuế” nụ cười cả, vậy tại sao chúng ta không cùng cười thật tươi
hằng ngày để cho cuộc đời thêm vui nhỉ?
Những cái ôm nồng ấm
Một điều cực kì tuyệt vời nữa
trong cuộc sống bạn có thể thoải mái trao và nhận, đó chính là những cái
ôm. Bạn đâu có phải trả phí khi muốn ai đó ôm mình hay muốn ôm người bạn yêu
thương đúng không? Vậy còn chần chừ gì nữa mà không thoải mái thể hiện tình cảm
chân thành nhất của bản thân với những cái ôm.
Những kỷ niệm đẹp
Còn có gió xuân, thì còn có mưa phùn, còn có ánh trăng trong vắt, thì còn có các vì sao lấp lánh trên trời…
Vậy nên bạn đừng có than thở nữa, hãy quan sát cuộc sống để thấy những điều tốt đẹp luôn hiện hữu. Hãy tri ân cuộc sống và hân hưởng những gì mình đang có.
Châu Yến biên dịch
Chuyện lạ thế giới
1-/ Gà mái hóa thành gà trống
Tháng 6/2008, bà Gill Whiteley sống tại Treales, Preston (Anh) đã vô cùng kinh ngạc khi chú gà mái Honor của mình đột nhiên tự chuyển giới thành gà trống. Bà Gill không thể tin vào tai mình khi Honor cất tiếng gáy dõng dạc và vô cùng sửng sốt khi trên đầu của chú gà mái quen thuộc là chiếc mào đang mọc to hơn, yếm thịt dưới cổ cũng dài hơn nhanh chóng.
Sau khi lên mạng tìm hiểu hiện tượng này, bà Gill mới biết được rằng hiện tượng thay đổi giới tính này ở gà chỉ xảy ra xác suất 1/10.000 và diễn ra khi chú gà mái có buồng trứng bị tổn hại, hàm lượng testosterone tăng lên, làm biến đổi hình dáng và tập quán sống của con gà từ cái sang đực.
2. Gã say may mắn nhất hành tinh
Shane White được mệnh danh là gã say may mắn nhất hành tinh khi anh đã thoát chết ngoạn mục nhờ sự trùng hợp xác suất khó tin. Đó là khi Shane say xỉn nghịch ngợm trèo cao đu người lên dây điện cao áp 25.000 volts vào đúng ngày trạm điện nơi này mất điện. Theo như giới thiệu của người dân địa phương thì khu vực này chỉ bị cắt điện trong đúng 7 phút mà Shane táy máy và đó là lần mất điện đầu tiên trong vòng 1 năm 3 tháng trở lại đây.
3. Dự đoán chính xác 100% kết quả xổ số
Tháng 9/2009, ảo thuật gia người Anh 39 tuổi Darren Brown thực hiện màn dự đoán tường thuật trực tiếp trên truyền hình kết quả xổ số. Điều đáng kinh ngạc là anh đã đoán trúng 100% 6 con số trúng giải và dành được số tiền thưởng 2 triệu 400 nghìn bảng Anh.
4. Quả táo "Bạch tuyết"
Một quả táo 2 nửa xanh đỏ rõ rệt như thể có ai đó nhuộm mầu lên khiến tất cả mọi người dường như không thể tin vào mắt mình và cho rằng nó được tạo giả. Tuy nhiên, đây hoàn toàn không phải là trò đùa vui tính mà quả táo trong truyện cổ tích Bạch Tuyết đã xuất hiện trong vườn táo của ông Ken Morrish sống tại vùng Colaton Raleigh gần Sidmouth thuộc thành phố Devon (Anh). Theo các chuyện gia cho hay, xác suất xuất hiện trường hợp này là 1/1 triệu.
5. 6 quả trứng, 12 lòng đỏ
Tháng 2/2010 cô Fiona Exon mở hộp trứng mua từ siêu thị Morrisons gần nơi đang cư trú Cumbria (Anh Quốc) và vô cùng sửng sốt khi đập số trứng này ra để chế biến thì liên tiếp thấy 6 quả trứng đều có 2 lòng đỏ. Đại diện của dịch vụ cung cấp thông tin về trứng của Anh (BEIS), ông Kevin Coles cho hay tỷ lệ 1 quả trứng có 2 lòng đỏ trong 1 hộp trứng là 1/1.000 và tỷ lệ 6 quả trứng 2 lòng đỏ là 1/1 nghìn tỷ.
6. Chim sẻ ‘bạch tạng’
Một nhà nhiếp ảnh gia nghiệp dư đã chụp được tấm hình chú chim sẻ toàn thân trắng muốt vào tháng 11/2008. Theo chuyên gia cho biết, tỷ lệ xuất hiện trường hợp này là 1/1 triệu, có khả năng được tạo nên bởi sự đột biến gen.
7. Em bé "vượt không gian thời gian"
John Rowland từ năm 14 tuổi đã được trẩn đoán mắc bệnh nặng ảnh hưởng tới khả năng sinh dục. Năm 1988, khi John 15 tuổi, gia đình đã quyết định lấy và bảo vệ tinh trùng của em trong môi trường đông lạnh trước khi tiến hành các loại hình phẫu thuật và trị liệu.
Thông thường, tuổi thọ của tinh trùng đông lạnh chỉ vào khoảng 7 năm nhưng cho tới tháng 7/2009, John 36 tuổi sau khi kết hôn đã sử dụng "của để dành" thành công. Vào tháng 6/2010, vợ anh đã sinh hạ được 1 em bé khỏe mạnh bụ bẫm trong niềm hạnh phúc hân hoan của gia đình.
8. 3 đời cha con, ông nội sinh cùng 1 ngày
Tỷ lệ được xác nhận là 1/272910 này xảy ra tại gia đình đang sống tại thành phố Romford, Essex (Anh). Cháu đích tôn Ben Fox ra đời vào đúng ngày sinh nhật ông nội Harry Fox 61 tuổi và cha ruột Lee Fox.
9. Sinh đôi 1 da đen 1 da trắng
Tháng 7/2010, khi Carol Fraser (42 tuổi) biết rằng mình đang mang bầu sinh đôi cô đã có 1 dự cảm hết sức đặc biệt. Và cho tới khi 2 đứa bé 1 trắng 1 đen ra đời thì vợ chồng cô mới thực sự tin vào điều kỳ diệu trong cuộc sống.
TNT
Uống cồn là uống rượu. Uống rượu phải say. Dĩ nhiên thế. Không say thì uống bia rượu làm gì?
Bài này nói về say rượu dưới góc nhìn khoa học, nhưng vì lấn cấn một chút tới tửu lượng của phụ nữ nên tôi mượn luôn câu thơ “Say đi em” trong tập “Thơ Say” của thi sĩ Vũ Hoàng Chương để đặt tựa cho bài báo này.
Bia rượu gọi chung là cồn. Dù đó là bia Sài Gòn, bia Hà Nội, Tiger hay Heineken…, rượu vang hay rượu nếp, rượu Gò Đen, Làng Vân, Vodka hay Cognac, Whisky…, tất cả đều là cồn, là ethanol, có công thức hóa học là C2H5OH. Chúng chỉ là khác mùi vị do “tạp chất” và độ rượu cao thấp.
Say nhanh say chậm
Note: hình trong bài là minh họa
Say nhanh hay chậm là do tốc độ hấp thu rượu vào máu. Hấp thu càng lẹ càng chóng say. Khoảng 20% bia rượu được hấp thu ở dạ dày, và 80% ở ruột non.
Con số 20% ở dạ dày không hề nhỏ. Vì vậy trước khi uống rượu cần “lót dạ” (dân trong nghề gọi là “đổ bể tông”), nhất là nên “đổ” trước những món nhiều bột đường (carbohydrates) và protein (cá, thịt, đậu…), hoặc vừa uống vừa phá mồi, thì hấp thu rượu sẽ chậm, nói cách khác, lâu say hơn.
Một yếu tố khác, rượu nồng độ càng cao, càng dễ hấp thu. Rượu nặng, khoảng 30 – 50 độ uống mau… xỉn hơn bia hoặc rượu vang. Bia khoảng 5 độ cồn, còn rượu vang khoảng 13 độ.
Quý bà dễ say hơn…
Thông thường phụ nữ uống rượu yếu hơn đàn ông. Điều này được khoa học giải thích như sau:
Thứ nhất, tổng lượng nước trung bình trong cơ thể đàn ông nhiều hơn đàn bà (62% so với 52%), nghĩa là dễ làm loãng rượu hơn. Như đã nói ở trên, rượu cao độ uống dễ xỉn hơn.
Thứ hai, tỉ lệ mỡ của mấy bà nhiều hơn nạc. Tôi không có ý nói mấy bà gầy hay béo, tôi chỉ muốn nhấn mạnh, tỉ lệ chất béo của mấy bà nhiều hơn so với đàn ông vai u thịt bắp cùng trọng lượng.
Sau khi được hấp thu, rượu – đúng hơn là chất cồn (ethanol)- hòa tan vào máu. Máu mang cồn đến khắp các mô trong cơ thể. Cồn vào được trong các mô là nhờ hòa tan vào nước có trong mô. Cồn không tan trong mỡ, nên không thể chui vào các mô mỡ được. Mỡ nhiều hơn nạc (như quý bà ), hậu quả là lượng cồn “tồn đọng” trong máu trong cao hơn. Lượng cồn trong máu cao thì dễ xỉn.
Và sau cùng, được xem là yếu tố quan trọng nhất, đó là cơ thể mấy bà có ít men chuyển hóa chất cồn. Nói cách khác, chuyển hóa rượu chậm hơn, nên cồn cứ luẩn quẩn trong máu, làm dễ xỉn hơn.
Tóm lại, quý bà uống rượu “yếu” hơn, dễ say hơn quý ông, nếu cùng uống một lượng rượu như nhau … nhưng chớ thách thức “say đi em”
Một phim bộ của Hàn Quốc mà tôi mới xem, “Nhà nữ sử học tập sự”, nói về vương triều Joseon (Triều Tiên) vào đầu thế kỷ 19. Bộ phim lôi cuốn, vì các sử gia thời đó được phép tham dự triều chính để ghi chép. Không ai, kể cả nhà vua, được phép gây áp lực sửa đổi, biên tập, và thậm chí không được xem bản thảo mà họ viết để bảo đảm tính trung thực của lịch sử.
Hai mươi năm trước, nhà vua đã giết anh soán ngôi. Cô sử gia tập sự Goo tình cờ nghe được chính vua nói chuyện mờ ám này với tể tướng. Vua chột dạ, nửa đêm cho mời Goo vào cung mời… nhậu để thăm dò, gài bẫy. Nhà nữ sử học xinh đẹp này tỉnh bơ tâu: “Tửu lượng của thần cao lắm, bệ hạ uống không lại đâu”.
Mà quả thật như thế, những ngày đầu đi làm ở Nghê Văn Quán (như viện Sử học bây giờ), Goo đã bị các đồng nghiệp nam khinh miệt, chế giễu, mời rượu. Cô chấp họ chơi xa luân chiến, lạnh lùng uống cạn từng chén rượu, knock-out từng người một mà không cần đụng tới “mồi” đưa cay.
Bộ phim gây ấn tượng với tôi vì tính trung thực của lịch sử được xem trọng thời đó. Nhưng bài này đang nói về rượu, về “say đi em”.
Trong thực tế, tôi biết, không ít bà có “năng khiếu” bia rượu thuộc hàng cao thủ, mặc dù hình thể thuộc loại có da, có thịt (mỡ). Chỉ nhìn họ uống cũng đủ thấy… say rồi: Cạn ly ngọt xớt, mặt lạnh như tiền, thần sắc không đổi. Thường ngày họ không uống. Khi cần thì uống như thế đó, uống để dằn mặt mấy tay bợm lè nhè, khoác lác.
Như đã nói ở trên, mau say hay chậm say là do nồng độ cồn trong máu nhiều hay ít. Có lẽ men (enzymes) chuyển hóa của những quý bà này bẩm sanh đã dồi dào một cách… “phi giới tính”, khiến cồn trong máu chuyển hóa nhanh, làm họ chậm say.
Ngược lại cũng có quý ông, chỉ cần ngụm rượu nhỏ cũng đủ làm đỏ bừng mặt, choáng váng, khó chịu lại là do enzyme chuyển hóa quá ít. Giới văn sĩ gọi trường hợp này là… “một nửa đàn ông là đàn bà”.
Chỉ muốn đập đầu vô tường?
Chuyển hóa bia rượu nghĩa là cơ thể dùng chất xúc tác là men (enzyme), biến cồn thành các chất khác để sử dụng hoặc thải ra ngoài. Nhưng trước khi chuyển hóa, cơ thể phải hấp thu rượu vào máu.
Sau khi hấp thu,
Khoảng 10% lượng cồn không chuyển hóa sẽ được bài tiết qua nước tiểu, phân, mồ hôi và hơi thở. Qua hơi thở là điều phiền toái vì cảnh sát sẽ thử độ cồn để phạt vi phạm, uống rượu mà còn lái xe.
Khoảng 90% lượng cồn được gan chuyển hóa thành acetaldehyde, rồi thành acid acetic. Sau cùng thì acid acetic bị các tế bào “đốt cháy” tạo năng lượng, sinh ra carbon dioxid (CO2) và nước. Uống nhiều bia rượu là nạp calo, không có lợi cho giảm béo là vì thế.
Chính chất acetaldehyde trong quá trình chuyển hóa gây nhức đầu sau cơn xỉn. Do đó nếu uống nhiều rượu, acetaldehyde sẽ chuyển hóa (chậm), không kịp thành acid acetic, hậu quả sáng hôm sau chỉ muốn đập đầu vô tường là vì vậy.
Để giảm nguy cơ cho bức tường vô tội, khi uống rượu, không những chỉ nên “phá mồi” mà còn “chữa cháy” (uống nước) càng nhiều càng tốt. Nước và đồ ăn có thể làm giảm bớt ngầy ngật khó chịu sau cơn say, nhưng giảm bớt không có nghĩa là không bị vật vã! Nhớ rằng, uống nước không làm giảm cơn say và cũng không thể bảo vệ lá gan.
Mật ngọt chết ruồi, rượu ngọt chết… người
Cocktail là đồ uống chứa rượu trộn với đủ loại (nước) trái cây. Một loại khác khá phổ biến là brunch, được xem là thức uống khai vị trong các party ở phương Tây. Brunch gồm trái cây thái miếng (không xay), thường là táo, cam, lê… với rượu (thường là rượu vang). Có thể thêm chút đường để quý bà dễ uống. Hương trái cây, vị ngòn ngọt, cảm giác lâng lâng, thì đúng là… “say đi em”. Vị ngọt bị cáo buộc là thủ phạm là mau say rượu.
Điều này oan cho… ngọt. Đường ảnh hưởng không đáng kể đến việc say mau say chậm. Rượu ngọt dễ uống, nên cũng dễ tiện tay nâng ly. Uống nhiều nên say hồi nào không biết.
Tuy nhiên, đường làm chậm tốc độ chuyển hóa của rượu, lượng acetaldehyde chậm chuyển thành acetic. Hệ quả là acetaldehyde tồn dư nhiều trong cơ thể, nên các loại rượu ngọt như rượu mùi, champagne, rượu vang loại ngọt… uống dễ nhức đầu là vậy.
Tin đồn trên bàn nhậu
Càng uống đô rượu càng tăng, tửu lượng càng cao mới anh hùng. Chuyện anh hùng bàn nhậu đúng sai xin để quý bà “nội nhân” phán xét, nhưng càng uống, đô rượu càng tăng là có thật.
Tăng đô chỉ là do hệ thống thần kinh đã quen với lượng độc chất cao hơn. Nhưng một khi cồn đã hấp thu vào máu thì tốc độ chuyển hóa cồn hầu như vẫn thế, chứ không phải uống được bia rượu nhiều hơn thì chuyển hóa cồn nhanh lên hơn. Tốc độ chuyển hóa không thay đổi mà lại nạp rượu nhiều quá thì hệ quả là tồn dư acetaldehyde sau cơn say xỉn.
“Lên đô” là dấu hiệu cảnh báo cho biết, cơ thể đã bắt đầu bị ảnh hưởng do rượu. Acetaldehyde vẫn được tạo ra, gan vẫn bị tàn phá mà mình không hay.
Lại có tin đồn, uống cà phê trước khi vào đấu trường… rượu thì sẽ cạn ly ngọt xớt hơn, khó say hơn. Đúng là chất caffeine trong cà phê làm người ta tỉnh táo hơn, nhưng uống càng nhiều, nồng độ rượu trong máu càng tăng; rồi đã say mà cứ tưởng mình tỉnh. Đến lúc nào đó, không còn kiểm soát được hành vi.
Điều chắc chắn là, rượu tăng một, cà phê tăng hai thì có thể giúp tỉnh táo chút đỉnh, dù vẫn say như thế. Còn đi tiếp rượu tăng ba thì có khi về nhà bị say âm ỉ cả tháng cả năm chưa hết.
Thơ say…
Tập “Thơ say” là tác phẩm đầu tay của Vũ Hoàng Chương xuất bản năm 1940 tại Hà Nội. Bài thơ của ông được nói đến nhiều nhất là “Mời say”. Giới văn chương đồn rằng Vũ Hoàng Chương thất tình một tiểu thư Hà Nội nào đó, rồi vùi đầu vào men rượu, vũ trường và kỹ nữ.
… Say đi em! Say đi em!
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bậc ngả nghiêng, cho điên rồ xác thịt!
Rượu, rượu nữa! Và quên, quên hết!…
Vũ Hoàng Chương được xem là thi bá của thế kỷ 20. Ông học đại học Luật, rồi bỏ. Học toán cũng bỏ ngang. Ông là thầy giáo mẫu mực, nho nhã, đi xích lô đến trường dạy Việt văn nổi tiếng một thời ở Miền Nam. Thơ ông đầy mộng ảo. Ông say thơ, say thuốc (phiện) là điều có thật, nhưng tôi chưa nghe ai nói đã từng ngồi đối ẩm (rượu) với ông. Có lẽ rượu chỉ là phương tiện để ông say thơ.
Vâng, rượu chỉ là phương tiện để đi vào thế giới chiêm nghiệm của riêng mình, là phương tiện chuyện trò với bằng hữu cho đậm đà hơn, chứ không phải để thể hiện cái tôi, như anh binh nhì khi say tưởng mình là đại tướng.
Tôi
không thể đưa ra lời khuyên nên uống (rượu) bao nhiêu là vừa. Xin dẫn
lời của danh y Hải Thượng Lãn Ông, Bán dạ tam bôi tửu, Lương y bất đáo
gia. Nghĩa là, tối ba ly rượu thì nghỉ chơi bác sĩ được rồi. Ly rượu hồi
xưa nhỏ như chén tống uống trà. Uống xong ba ly tí tẹo này mà không đàm
đạo cho phả hết hơi rượu thì liệu ra đường có thoát được máy test hơi
cồn của cảnh sát không… Tôi không chắc!
Vũ Thế Thành
BIỂU TÌNH DC & PHONG TỎA VÒNG ĐAI I-495
Ngày 21/02/22, nhiều điện báo Mạng Xã hội kể cả Fox News và Max News đều đưa tin các ĐOÀN XE TẢI Mỹ sẽ biểu tình tại Washington, DC để phản khán chính sách của Biden .
Theo Fox News, Đoàn Xe Tải từ Pennsylvania sẽ tiến về Washington, DC ngày Thứ Tư, 23/02/22 để phản đối và giúp phong tỏa vòng đai xa lộ I-495, chỉ mở một đưởng cho xe cứu thương hay công tác khẩn vaò ngày Thứ Sáu. Những người đi làm trên 495 sẽ bị trở ngại.
Người tổ chức cho biết biểu tình phản đối nhiều vấn đề như giá xăng dầu, di dân, và bắt buộc chích ngừa. Bob Bolus, người cầm đầu, nói “cuộc biểu tình phản đối lần này tương tự như “con trăn khổng lồ siết mồi,” nó siết chặt cho nghẹt thở và nuốt con mồi, đó là điều chúng tôi sẽ làm cho DC.”
“Chúng tôi sẽ không hứa an toàn hay sức khỏe của bất cứ ai, cách này hay cách khác,” Bolus nói.
Tin còn cho biết, để đối phó với biểu tình phản khán đang đe dọa ở thủ đô, cảnh sát DC đã hạn chế thời gian nghĩ phép và lập gần 500 viên chức CS cho các đơn vị đảm trách về bất ổn dân sự bắt đầu Thứ Tư, theo báo cáo của trạm CS.
Ngoài ra, còn nguồn tin từ Newsmax (Eric Boilling) cho biết một ĐOÀN XE TẢI, gọi là “Đoàn xe Nhân dân” gồm 1000 người tham dự, sẽ xuất phát từ Adelanto Stadium, California ngày 23/02/22 đi xuyên qua các thành phố và 8 tiểu bang, và cuối cùng đến Maryland ngày 5 tháng 3 để biểu tình phản đối tại Washington, DC.
TP (22.02.2022)
Xin đánh nguồn đính kèm vào google để xem chi tiết!
DC trucker convoy plans on shutting down Capital ... - Fox News
'The People's Convoy' Organizer to Newsmax: City Dates Set