Fwd: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 27-03-2026 (SỐ 057-2026)

2 views
Skip to first unread message

Giu Tran

unread,
Mar 28, 2026, 9:58:33 AM (8 days ago) Mar 28
to


---------- Forwarded message ---------
From: soan....@hotmail.com <soan....@hotmail.com>
Date: Fri, Mar 27, 2026 at 8:05 AM
Subject: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 27-03-2026 (SỐ 057-2026)
To:



GOOD MORNING VIET NAM - CANADA - USA

ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 27-03-2026  (SỐ 057-2026)

Image insérée

Image insérée



MỤC LỤC

  1. Tây Tạng
  2. NHỮNG KÝ ỨC THƯƠNG ĐAU!
  3. Trận Đánh Cuối Cùng Của Địa Phương Quân
  4. Bức ảnh của cụ ông ngp dân Hội An đánh bại 14.500 tác phẩm quốc tế
  5. 4 Bài Test Đơn Giản Tiết Lộ Bạn Có Lão Hóa Khỏe Mạnh
  6. Blog Nguoi Phuong Nam
  7. Chuyện Một Vị Sư Ở Chùa Hương
  8. 25 Lý Do Khiến Bạn Không Còn Sợ Ung Thư



NHỮNG KÝ ỨC THƯƠNG ĐAU!

  • Image en ligne

    Image en ligne
    Vào ngày này của 51 năm về trước...
    Lúc đó đã ngoài giờ làm việc, trời rất là oi bức! Mặc dù cách đây đã nửa thế kỷ, tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh của đại tá Thái bá Đệ (đã mất) không đoàn trưởng 61 chiến thuật, đặc trách 3 phi đoàn phản lực A37 và 1 phi đoàn chiến đấu F5 tại Đà nẵng. Ông chỉ mặc độc nhất cái quần lính, mình để trần, mồ hôi nhể nhại, ngồi sau chiếc bàn nhỏ đặt ở ngoài hành lang BCH không đoàn. Có khoảng 20 người, đa số mặc đồ bay đứng nối đuôi nhau thành hàng dài, trên tay mỗi người cầm tờ giấy chờ ký, tôi đứng đằng sau cùng. Không nghe ai nói chuyện với ai, dáng mặt đăm chiêu, không khí cho thấy sắp xảy ra một biến cố lớn!
    Giữa lúc làn sóng người di tản từ Huế vô bít kín cả đường đèo Hải vân. Tr/tá Phạm đình Anh, phi đoàn trưởng 538 từ Biên hòa (nguyên PĐ về học F5E) cho phép tôi và th/úy Nguyễn Thi lái chiếc pick-up ra ngoài đó đón người thân. Đoạn đường chỉ có 105 km, tức khong 70 miles mà phải mất 2 ngày 2 đêm mới về lại được, không có thời gian để kể nhưng quý vị cũng hiểu, gian khổ và nguy hiểm tới mức nào! Huế lúc đó đã trở thành một thành phố chết, hầu hết đã bỏ nhà cửa ra đi, chỉ còn lại một số rất ít. Vô phương! Đứng ngoài đường chụm thành từng nhóm, nhìn theo xe chúng tôi chạy qua với ánh mắt khao khát. Tôi không thấy bóng dáng một người lính VNCH nào, cũng chẳng biết VC đang ở đâu? Ngày hôm sau (26/3/75) thì nghe tin Huế mất.
    Sắp xếp chỗ tạm trú cho người nhà ở ngoài phố xong là tôi vào ngay phi đoàn. Gặp Tr/tá Lê xuân Lan không đoàn phó tại khu trực F5 Alert-pad (căn nhà tứ giác nằm giữa sân đậu máy bay F5 gần sát phi đạo để hoa tiêu trực không chiến cất cánh cho nhanh), ông cho biết đã xin được một C130 chỉ ưu tiên dành cho KĐ61, khong 10 giờ tối hôm nay sẽ đáp xuống Đà nẵng, nhớ giữ kín! Tôi liền trở lại phi đoàn nhờ văn thư đánh gấp một danh sách gồm 16 người rồi lập tức mang đến đây.
    ... Cuối cùng tới lượt tôi, Đ/tá Đệ, một tay cầm tấm bìa cứng quạt, quạt, một tay cầm cây viết, ngước nhìn tôi vẫn tươi cười, nhưng ánh mắt thật buồn bã: “A! còn Lê Phiếu, đây rồi.” Nói xong ông đặt bút ký liền rồi đưa cho người lính đứng bên đóng dấu, anh này lại ăn mặc rất chỉnh tề, áo bốn túi thẳng nếp. Tôi nhận thấy nơi Đ/tá hôm đó có cái gì lạ lạ, không giống ngày thường, hình như ông đã đoán biết trước việc gì sẽ xảy ra và đây là lần cuối, giúp được cái gì cho đàn em là làm ngay!
    Cầm tờ giấy có khuôn dấu và chữ ký của Đ/T Đệ,người lớn thì kèm theo thẻ căn cước, con nít khỏi, QC cho vô cổng ngay.Khi đi qua trạm gác khu trực alert-pad, Hưng trâu (bay A37) lên đạn “róc, róc”, tôi bận lái xe, chưa kịp trả lời thì bà xã tôi đã nhanh nhẩu: “Xe anh Phiếu, xe anh Phiếu”. Vừa vào tới nơi đã thấy đám đông khoảng hơn trăm người đang tập trung ngay trước sân khu trực alert-pad. Tôi loáng thoáng thấy Hồ Ba, phi đội trưởng của tôi lúc đó cũng có mặt với một số người nhà, không biết anh trở ra Đà nẵng hồi nào? Bà con ban đầu còn  nhốn nháo, nhưng chỉ một lúc rồi cũng được sắp xếp thứ tự theo sự điều khiển của th/tá Hồ kim Giàu và tr/tá Lê xuân Lan (được biết 2 niên trưởng kính mến cũng bị kẹt lại và đi tù ngoài Bắc hơn 15 năm). Anh em phi đạo không biết do lệnh ai hay tự nguyện, đã kéo “rúp” (máy thổi hơi start cho F5 nổ máy) làm hàng rào ngăn chận người ngoài xâm nhập.
    Qua khỏi 10 giờ, rồi 12, vẫn không thấy động tĩnh, tr/tá Lan tiếp tục liên lạc và hứa hẹn, đám đông bắt đầu mất dần hy vọng, nhưng vẫn ngồi yên giữ chỗ, mắt nhắm nghiền vì quá mệt mỏi,tội nghiệp cho mấy ông bà cụ già và đàn bà thai nghén trong đó có ba mẹ tôi, bà nội vợ, bà xã tôi đang có bầu, lại vừa mới trải qua cuộc hành trình một ngày và một đêm đầy gian nan từ Huế vô...
    Phòng trực alert-pad lúc đó vẫn rực sáng, máy lạnh vẫn chạy đều. Xuyên qua kính cửa sổ tôi thấy anh em biệt đội không biết đang chơi bài, tán dốc hay nhắp cà phê? Vẫn cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, chỉ độc nhất một mình th/tá Nguyễn v Cổn, biệt đội trưởng từ Biên hòa ra tăng phái, tay cầm bình nước trà và cái tách nhỏ, đi lui đi tới nơi cái hành lang, lối vào nhỏ xíu của khu trực, thấy tôi, th/tá bước xuống và tiến lại gần vẫn cái bình trà trên tay; nhưng lần này có 2 cái tách, th/tá Cổn ra dấu đem mời ba mẹ tôi hoặc bà con ai đó. Ông không nói gì hết, chỉ khẽ lắc đầu, nhưng tôi đã đọc được ngụ ý ông muốn nói “chiến tranh khổ quá phải không?”Tôi lại nhìn vào phòng trực, chỉ trong một phạm vi nhỏ thế này mà đã chia thành hai ranh giới. Đến hơn 1 giờ sáng...vẫn chưa có dấu hiệu gì xảy ra, đám người vẫn ngồi bất động, không ai giống ai, tuy cùng một tâm trạng, nhưng có lẽ mỗi người đang đeo đuổi một ý nghĩ riêng... Th/tá Giàu và tr/tá Lan biến đi đâu mất. Tôi cũng lửng thửng tản bộ về phi đoàn, dù không với mục đích gì hết nhưng đúng là số xui tận mạng! Giữa đêm khuya tĩnh mịch, đèn vẫn sáng, không một bóng người, tôi bước từng bước chậm theo lối vào, ngước nhìn từng tấm ảnh lớn của mỗi hoa tiêu treo trên vách tường màu hồng, tay cầm nón bay tươi cười đứng bên chiếc F5. Lúc bấy giờ tất cả anh em đang ở Biên hòa học F5E và tôi biết rõ, họ sẽ không bao giờ còn trở về nơi đây nữa, chỉ độc nhất mình tôi và đây cũng là lần cuối cùng! Mắt tôi đỏ hoe theo ý nghĩ đó khi quay lưng từ biệt.
    Vừa bước ra khỏi cửa thì cái điện thoại, tôi vẫn còn nhớ số 2633 reo vang. Giọng của một ông bạn không thân lắm tên T từ bên kia đầu dây, cầu khẩn tôi gíup đỡ. Với bạn bè dù bất kỳ ai và trong hoàn cảnh nào, tôi rất nhiệt tình, và tôi đã hứa. Liền cấp tốc lái xe pick-up ra một địa chỉ ở số... đường Ng T Giang. Giữa lúc người ta đang say ngủ, tôi đấm cửa liên tục. Ban đầu họ không dám mở, chỉ hé cửa sổ, thấy chiếc xe KQ và tôi mặc đồ bay, người ta mới yên lòng và tiếp tôi. Sau khi giới thiệu sơ qua, tôi đi thẳng vào vấn đề, yêu cầu trong 5 phút phải quyết định, hoặc đi, bỏ lại tất cả và lên xe, hoặc ở lại. Sau khi hội ý, hình như một ông rể và một bà chị ở lại, còn tất cả lên xe trong đó có một cô sinh viên, tôi còn nhớ có cái tên rất Huế, Hương Giang. Tới cổng phi trường, QC vẫn còn làm việc rất nghiêm chỉnh, tôi nhớ hình như phải gọi th/tá Giàu can thiệp mới được vào.  
    Khi trở về lại khu vực alert-pad thì đã gần 2 giờ sáng, tình hình bấy giờ đã trở nên rất sôi động vì trên bầu trời chiếc C130 đang lượn vòng chuẩn bị đáp, anh em phi đạo đứng nối tay làm hàng rào ngăn chận người lạ xâm nhập, thỉnh thoảng một chiếc trực thăng từ đâu chớp nhoáng đáp xuống, xô bỏ người thân rồi vụt bay như con chim bói cá, còn những vị hành khách không mời này như đã được huấn luyện trước, nhanh chóng trà trộn vào đám quân ô hợp. Th/tá Giàu ra sức giữ trật tự, tr/tá Lan lớn tiếng trấn an: “Bà con yên chí, ai cũng được đi. Tất cả đồ đạc lớn nhỏ bỏ hết lên đây”. Vừa nói vừa chỉ chiếc xe pick-up: “Máy bay sẽ mang theo xuống phi trường SG, của ai sẽ lấy lại”... Thường ngày tôi thấy tr/tá đạo mạo, chính trực, hôm đó sao nói dối tài tình đến thế, chính tôi cũng lầm tưởng. Tr/tá Lan vừa nói xong, bà con nhào tới bỏ hết đồ đạc của mình, đầy nhóc khung xe và yên chí trở về chỗ cũ. (Sau đó th/tá Cổn giao chìa khóa xe cho tôi với một hàm ý nhưng tôi không hiểu và đã không nhận, đến khi ngồi tù 7 năm về, đói khổ quá, nhất là nhìn thấy mẹ già và mấy đứa con thiếu ăn cứ tưởng tượng hoài). Chỉ duy nhất có ba tôi ngồi ở hàng đầu, ông vẫn ôm chặt cái TV 12 inches tôi mua ở Mỹ gởi về lúc du học, ông quý lắm, bỏ hết nhà cửa mang theo chỉ mình nó. Mấy tháng sau ông mất, lúc tôi đang ở trên trại tù và cứ nhớ mãi hình ảnh này...
    Cuối cùng chiếc C130 đã đáp xuống, đi vòng vòng một hồi rồi quẹo vô phía đám đông đang ngồi chờ, đưa phần đuôi vào, tình hình bây giờ trở nên rất căng thẳng! Tuy nhiên đám quân ô hợp vẫn ngồi yên bất động và chờ lệnh, tới lúc này tôi mới biết th/tá Giàu đã dàn xếp, người già, trẻ con, đặc biệt đàn bà mang thai được ưu tiên ngồi hàng đầu, trong khi đó bà xã tôi có bầu hơn 8 tháng lại ngồi đằng sau cùng, cũng lỗi ti tôi, trong giờ phút quan trọng nhất lại bỏ đi. Tôi ra dấu cho bà xã tôi đứng dậy ra khỏi hàng và dẫn đi... được nửa chừng thì như một lệnh truyền từ hư vô, cả rừng người đồng loạt đứng dậy và cùng một lúc nhào tới. Cảnh hổn loạn xảy ra tức khắc... hoàn toàn bất khả kháng! Tr/tá Lan, th/tá Giàu, th/tá Cổn, tất cả chỉ biết đứng nhìn như đang xem một cuốn phim thời chiến. Cánh cửa sau của máy bay buộc lòng phải đưa lên lưng chừng, tới nước này tôi đành chịu thua, bỏ lại bà xã, tôi chạy đến leo lên máy bay và không phân biệt, nắm được tay ai là kéo lên, tôi nhận ra chị Xuân vợ Mai văn Minh, tôi phải dùng cả hai tay và cẩn thận hơn vì chị đang có bầu, vào lúc đó chỉ có mình tôi là làm công việc cứu hộ này. Kéo được khoảng 15 người thì máy bay rùng mình bỏ chạy như con bọ hung rực rảy bầy kiến bu. Ra tới gần phi đạo, lợi dụng khúc quẹo tôi nhảy xuống lăng mấy vòng, chiếc mũ “tây thi” rớt đâu mất, máu ướt bên trán, tôi cũng không bận tâm, vẫn ngồi yên bất động nhìn theo chiếc C130 cất cánh cho đến khi bóng nó mất hút trong màn đêm tôi mới đứng dậy trở vô. Khu vực alert-pad bấy giờ như một bãi chiến trường,chỉ thấy lác đác vài nhóm nhỏ người thua trận đang mò mẩm, và đâu đó có vài tiếng khóc nấc lên tng hồi... Anh em trực không chiến thì đã tắt đèn đi ngủ từ lúc nào. Tự nhiên tôi lại thấy nhớ nhớ cái đám quân ô hợp, mới hồi nãy còn đang náo loạn...
    Trọn nguyên cả một ngày hôm sau (27-3-75), từ sáng cho tới tối, không ăn không uống. Một người bạn có tình có nghĩa, Th/úy Ng văn Tiếu, luôn sát cánh bên vợ chồng tôi, cùng đi trên chiếc Jeep màu xanh lam của người bạn Mỹ cố vấn phi đoàn để lại, lái chạy quanh phi đạo tìm đường thoát cho vợ chồng tôi (riêng Tiếu thì đã có F5). Có chiếc trực thăng bị hư máy, thấy người ta ngồi đầy nhóc, vợ chồng tôi với cái bụng bầu tổ bố cũng leo lên rồi leo xuống. Tiếu vẫn ngồi trên xe đợi... Thỉnh thoảng cũng có 1-2 chiếc C130 đáp xuống đi vòng quanh không dám ngừng, một chiếc C119 đảo vài vòng trên phi đạo rồi bay mất. Có một số người bị chết vì trốn trong hốc bánh đáp của Boing... Chúng tôi cứ lái xe chạy vòng quanh, khi qua bên ngã Phước tường và dừng xe sát 1 chiếc C130 đang nổ máy ngoài phi đạo, thấy người ta bu đầy nhóc, không đóng cửa được, tôi và Tiếu nhìn nhau lắc đầu, bỏ cuộc! Chúng tôi trở về lại phòng trực alert-pad định nghỉ ngơi một lát thì gặp th/tá Cổn. Ông đưa vô phòng briefing, nói sơ qua trong trường hợp khẩn cấp, cứ việc heading 173 mà bay, khỏi cần hợp đoàn, chờ đợi v.v....
    Đêm thứ hai vẫn yên tĩnh, cho tới hơn nửa khuya, bọn VC bắt đầu pháo kích, càng lúc càng dữ dội, chủ tâm phá bỏ phi đạo, cắt đứt đường hàng không. Lúc đó, tôi và bà xã đang ở khu cư xá Trần v Thọ. Giữa lúc mưa pháo và trong tranh tối, tranh sáng, từ trong nhà nhìn ra đường, tôi thấy 6 bóng người đi thất thểu, máu me tùm lum, hình như tới bước đường cùng, họ không còn biết sợ hãi gì nữa! Dẫn đầu là một anh mặc đồ bay, mang lon đ/u, tôi bước ra cửa đưa tay ngoắc vô.Tôi đọc được tên trên ngực áo anh tên Tuấn (1), lái skyraider, một mình về đây, tìm cách đưa gia đình đi, nhưng không quen ai cả. Tôi đưa hết mọi người vô nhà, lấy xe jeep chở mình anh đi về hướng phi cảng dân sự, công nhận anh nầy giỏi thật, thấy 1 chiếc xe hơi của ai đậu bên lề đường, không biết bằng cách nào, chưa tới 5 phút là anh nổ máy được rồi lái chạy theo tôi về lại nhà. Có được phương tiện, anh như con chim sỗ lồng, ríu rít cám ơn.. Khi anh đi mất, tôi mới phác giác còn để li một cô em gái khoảng 19 tuổi khá xinh, không hiểu nguyên do tại sao, và cô này cũng không bày tỏ một phản ứng gì hết, chỉ lẻo đẻo theo vợ chồng tôi. Riêng Tuấn và những người còn lại, nhất là ông bố đang bị thương nặng, không biết số phận của họ sau đó đi về đâu? Chỉ biết 1 tin chính xác là có một A1 bị rớt ngoài biển do anh em phi đạo kể lại (anh Tuấn nếu còn sống hoặc quý vị nào biết tung tích về vị đ/u mà tôi rất có cảm tình này ở một trong mấy phi đoàn khu trục thì xin liên lc, cám ơn).
    Đến khoảng 2 giờ sáng thì tiếng đạn pháo thưa dần, tôi thấy anh em F5 lần lượt cất cánh từng chiếc một.. tiếng gầm rú của động cơ phản lực vang dội cả một vùng, át cả tiếng đạn pháo kích. Tiếu đã may mắn bay chiếc  F5D cất cánh từ hồi chiều, chở theo một đ/u kỷ thuật, hình như Trần lưu Úy cũng bay cùng lúc. Cũng trong đêm đó, một A37 crashed trên phi đạo, đ/u Đỗ Thạnh tử thương tại chỗ. Ngay sau khi chiếc F5 cuối cùng rời phi đạo, tôi lái xe tới khu trực alert pad, chạy thẳng vô ụ đậu, tôi còn nhớ số phi cơ 253, Tr/u Thành (2) trưởng toán phi đạo, từ trong chỗ tối sau bức màn chống pháo kích, lớn tiếng giọng bắc kỳ năm-tư: “Ai?” Nhận ra tôi anh dịu giọng: “Tất cả bay hết rồi, chỉ còn mình Hồng Tiễn. Mau lên! Tôi đi kêu tụi nó nổ máy, VC sắp pháo nữa đó”. Tôi nhìn con tàu, rồi quay lưng nhìn bà xã với cái bụng bầu ngồi yên lặng như pho tượng trên chiếc xe jeep giữa đêm khuya thanh vắng. Thường ngày vợ tôi rất ủy mị, tôi nhớ lúc tiễn tôi vô Biên hòa học F5E đã òa khóc như một đứa trẻ, đến nổi tôi phải xin tr/tá Anh trở ra. Nhưng vào lúc này đây,biết tôi đi sẽ không bao giờ trở về, nàng lại hối thúc “đi!.đi anh!.anh ơi!” Và tôi cứ tưởng bà xã tôi yếu đuối lắm, nhưng không... nàng đã chuẩn bị sẵn cho đứa con trong bụng 1 cái tên dù trai hay gái khi sanh ra “Lê anh Phiếu” nếu lúc đó tôi cất cánh..(bà xã tôi đã tâm sự khi bồng con lên trại tù ở trên núi thăm tôi lần đầu).
    Và tôi đã lắc đầu.. Thấy vậy, Thành xẳng giọng và dùng từ cấp bậc đối với tôi: “Thôi được, vậy thì trung úy về nhà đi..” (Đêm hôm sau, Thành đã chiến đấu rất anh dũng với VC và hy sinh tại chỗ này, tôi sẽ kể sau). Tôi thẩn thờ như người mất hồn, thấy phòng trực alert pad, đèn vẫn còn sáng. Tôi dừng xe bước vào, máy lạnh vẫn chạy đều, mấy ly cà phê đang uống dở, nước đá còn chưa tan..Khoảng nửa giờ trước đây, anh em còn đang sinh hoạt, bây giờ đã ở một thế giới khác.. thế giới của tự do, còn tôi thì sắp đối mặt với kẻ thù khát máu..Đang miên man, bỗng nghe có tiếng động nhỏ, 1 bóng người ngồi yên lặng trong góc tối, đầu cúi gầm, mặt quay vô tường, tôi bước lại gần nhìn kỷ mới nhận ra đại tá Đệ, không biết đại tá lúc đó đang nghỉ gì mà hai bờ vai rung lên từng hồi.. tôi chưa kịp hỏi và ông không quay lại mà vẫn biết là tôi: “Người nhà đâu rồi, sao không đi..!?” Tôi không trả lời, chỉ đứng yên đưa  tay chào mà nước mắt muốn rơi! Một hình ảnh đại tá Đệ vui tươi bên cạnh tr/tá Lan vừa đi vừa briefing, như đôi chim già dặn hướng về chiếc F5D cách đây chỉ mới 2 tuần... đâu mất rồi!? Hôm đó, tôi hân hạnh được bay wingman với 2 xếp lớn và không ngờ rằng, đó cũng là phi vụ cuối cùng trong cuộc đời bay bỗng của mình. Và lần gặp hôm nay, trong tình huống bi thương này cũng là lần cuối với vị đại tá mà tôi hằng kính mến...
    XIN CẢI CHÍNH
    1/ Đại úy Toàn bay skyraider chứ kg phải Tuấn (đêm khuya nhìn không rõ bản tên).
    2/ Có sự ngộ nhận trùng tên về một tr/u Thành nào đó bên Liên đoàn phòng thủ phi trường Đà Nẵng.
    Cám ơn bạn đọc
    Lê Phiếu
    (Hồng Tiễn)


Trận Đánh Cuối Cùng Của Địa Phương Quân

  • Image en ligne

    Huy hiệu Địa phương quân QLVNCH

    Đó là Quận Thủ Thừa của tỉnh Long An, nằm dọc theo Quốc lộ 4 khi chúng ta nhìn về bên phải từ hướng Sài Gòn đi xuống qua quận Bến Lức. Thời điểm mà tôi ghi lại những dòng chữ này xảy ra vào những ngày cuối tháng 3, năm 1975 khi Ban Mê Thuộc vừa thất thủ, áp lực của cộng quân đè nặng trên khắp 4 vùng chiến thuật. Chúng tôi đang ngăn chận đường dây xâm nhập của địch từ vùng Mỏ Vẹt, Ba Thu và Kiến Tường…
    Giờ này đại quân của VC đã tràn xuống. Trận đánh mở màn làm cho tôi xính vính. Tôi biết chủ lực bọn Cộng sản nằm bên kia biên giới Cam Bốt nhưng một bộ phận chính đang nằm ở phía bắc xã Long Ngãi Thuận, chúng hăm he muốn “chơi” Tiểu đoàn của Cử. Thiếu tá Cử xuất thân khóa 9 Thủ Đức, là một sĩ quan anh hùng, có tài chỉ huy và biết chỗ đứng của mình nên tôi rất kính trọng và quý mến ông. Tôi đối xử với ông như bạn, xung trận cùng nhau, chia sẻ ngọt bùi nơi trận địa. Tôi triệu Cử về, bàn định là phải tính kế với bọn này. Tôi làm lệnh hành quân dùng tuần giang đưa Tiểu đoàn Cử đi hành quân và thay thế khu này là một đại đội biệt lập. Tiểu đoàn dời đi buổi sáng và ngay trong đêm là đoàn tàu lại bốc đủ Tiểu đoàn đem về Mỹ An Phú, một xã đối diện, để ém quân đợi lệnh. Mưu kế của tôi và Cử có phần thành tựu. Ngay đêm sau, xã Long Ngãi Thuận bị tấn công. Địch chiếm ấp và vây hãm căn cứ hành quân của tiểu đoàn mà hiện chỉ có một đại đội biệt lập trấn đóng.2 khẩu 155 ly đã kín đáo dời lên xã Mỹ Lạc Thạnh từ trước. Tiểu đoàn Cử sẽ được chia làm hai cánh, một mặt chận đường rút, một mặt tấn công vào hông của địch, đồng thời trong đồn cũng nhận lệnh phản công mãnh liệt. Cuộc chạm súng bắt đầu từ tờ mờ sáng. Sư đoàn 3 Không quân cho 1 chiếc L19. Tôi yêu cầu quan sát viên ở lại để cho tôi được xử dụng máy bay. Người phi công là dân chịu chơi, bất chấp hiểm nguy, anh ta xuống thấp gần 500 bộ (khoảng 200 thước cách mặt đất) để tôi nhìn rõ hầm hố và khả năng tham chiến của địch. Địch đã kẹt cứng trong ấp là vùng sình lầy nước ròng, không giống như những vùng đất đỏ như Tam Giác Sắt, Bời Lời hay Dương Minh Châu nên không thể đào hầm hố để trú ẩn. Ở đây lộ mục tiêu là chết! Gần 3 tiếng đồng hồ tôi dùng phi pháo, đánh cho địch nhào ra trước khi Tiểu đoàn của Cử có thể tiến quân tiếp địch.
    Kết quả sau cùng,Tiểu đoàn của Cử toàn thắng.Mối thù tháng trước đã trả, nhưng vấn đề từ nay có lẽ phức tạp hơn thế nhiều. Một câu hỏi khúc mắc cứ lởn vởn trong đầu tôi. Từ trước đến nay lính Cộng Hòa gọi tụi cộng sản là “chuột” vì chúng luôn luôn trốn chui trốn nhủi, chỉ nhảy ra cắn trộm như nổ mìn, phục kích hay pháo kích, nay bỗng dưng chúng công khai ra mặt, đối đầu đánh lớn với quân mình; có thể là Mỹ yểm trợ chúng tôi yếu, hay chúng muốn đi đến hồi kết của chiến tranh?
    Chỉ huy là tiên liệu. Tôi phải lo toan trước khi quá trễ. Lợi dụng hai trận đánh lớn vừa qua, tôi động viên toàn thể quân sĩ từ bộ chỉ huy đến đơn vị, chỗ nào tôi cũng tạo không khí chiến tranh sôi sục. Lệnh tích lũy 60 ngày ăn với nước uống được ban hành, lính tráng hành quân liên miên trừ sĩ quan là không phải chạy, từ hạ sĩ quan trở xuống, nếu cấp trên gọi cấp dưới thì cấp dưới phải chạy, anh nào đi đứng tà tà là bị đưa đi ngay.Tất cả cao ốc, bồn nước, lính phải đặt bao cát, đem đồ ăn dự trữ trên đó. Làng xã nhân dân tự vệ cho vào khuôn phép, không còn đắc nhân tâm gì cả, anh nào lôi thôi bị đá thẳng cánh. Có lần Bộ chỉ huy tập báo động, Chỉ huy trưởng Cảnh Sát coi thường, vẫn để đèn, còn vặn máy thu thanh nghe cải lương trong khi lính Chi khu đang phải chạy vào hầm hố. Lập tức Chỉ huy trưởng Cảnh Sát bị gọi qua để nhắc nhở và cảnh cáo. Ngay ngày hôm sau, đích thân Cảnh sát trưởng phải đi hành quân với Chi khu. Hôm đó Trung tâm Phượng Hoàng lên kế hoạch hành quân cảnh sát ngay vào ổ Việt cộng, và tôi đã yêu cầu ông Thiếu tá Cảnh Sát nhảy tàu với tôi. Nước ngập tới ngực, chưa vào tới bờ đã bị du kích bắn tỉa. Chỉ huy trưởng Cảnh Sát mặt mày xanh lè, không phải vì nước lạnh mà vì mạng sống người cảnh sát đang làm việc ở nơi an lành bỗng dưng ra đây thí mạng “cùi”. Sau cuộc hành quân Phượng Hoàng này, mỗi khi Chi khu nổi còi báo động là đèn đóm tắt ngúm và bên cảnh sát kỷ luật hơn ai hết. Mọi người biết là lệnh thật, không còn ai đùa nữa. Chỉ thị ban ra điều được kiểm soát để thi hành nghiêm chỉnh. Tôi mật lệnh cho Đại úy Lộc,Trưởng Ban 4, khi có chiến tranh là lập tức thi hành 2 việc: Đem đoàn tàu ra thu kho gạo của ông Ba Bài về nuôi quân và phát cho lính phòng thủ ăn, đồng thời lấy lực lượng trừ bị chiếm cây xăng, lấy xăng cho lính chở quân. Hành động chiếm đoạt của tư này dễ làm tôi bay chức, có khi còn đi tù nữa, nhưng tôi nếu mọi sự xảy ra như dự đoán chắc cái mạng mình cũng sẽ chẳng còn, không lấy thì Việt cộng cũng nhào vô cướp, vô tình mình nhường đồ tiếp tế cho chúng đánh mình. Thà chơi trước, chết tính sau!
    Phần lính đã lo xong, phần dân cũng phải động viên tinh thần họ.Đại úy Phước được lệnh tổ chức Tiểu Diên Hồng tại quận để công khai cho dân lành biết là Thủ Thừa đánh Việt cộng đến cùng. Tất cả làng xã, viên chức, tư chức, thầy giáo, dân cử, thân hào nhân sĩ được mời đến rạp hát lớn của quận để dự lễ Tiểu Diên Hồng. Cả cái sân khấu rộng thênh thang, được Đại úy Phước chuẩn bị cho tôi. Phó quận, cảnh sát trưởng, 9 ông xã trưởng, 9 ông chủ tịch đại diện sẽ ngồi đối diện với hội trường. Không khí trang nghiêm và khí thế đấu tranh ngùn ngụt.Tôi tỏ bày tâm tôi thật, lòng tôi thật, thể hiện lên lời nói chân thành và rất mạnh dạn. Tôi không chấp nhận bất cứ 1 đầu hàng nào, kẻ nào bất kể quân hay dân mà quay lưng lại kẻ thù là bị tôi bắn trước. Hãy mạnh dạn chiến đấu,“sống hùng và chết hùng”. Tôi kết thúc những lời ngắn gọn trong một hội trường im phăng phắc. Tôi hiểu người dân dưới kia ưu tư nhiều lắm. Họ đã biết rằng miền Trung vừa thất thủ, quận Tánh Linh đã mất không đầy một tháng. Ở cái quận nhỏ này ta và địch đã trao  đổi nhau gần 200 mạng người.
    Tôi ra về với tiếng hô chào dõng dạc của Đại úy Phước làm mọi người phải đứng lên tiễn chân. Tôi biết là đã để lại sau lưng những người dân nhiều lo âu và ngại ngùng. Tôi nào khác họ? Cũng là con người thì ai cũng có những điều suy nghĩ giống nhau, nhưng tôi bị đưa lên cái thế có trách nhiệm, cái trách nhiệm này chỉ có đánh Việt cộng thì mới chết ít, còn chạy thì chỉ tổ chết nhiều. Chạy sao được? Đánh đã, sống chết tính sau. Quận Tánh Linh là vựa gạo của Quân khu, thế mà Việt cộng bao vây có 3 ngày, cả quận đầu hàng và đói. Bài học này tôi phải thuộc. Tôi đã không ngần ngại viết lệnh rõ ràng cho Đại úy Lộc đi tịch thu kho gạo của ông Ba Bài một khi Việt cộng tấn công.
    Đêm 8 rạng 9 tháng 4 năm 1975, một lực lượng Việt cộng đánh vào tỉnh Long An chiếm phi trường Cần Đốt, một lực lượng khác đánh vào bên hông tỉnh chiếm xã Lợi Bình Nhơn của Thủ Thừa. Cuộc chiến bắt đầu. Quả là sau những toan tính của con người có thiên định. Hai cánh quân đánh vào Long An chỉ là để dương đông kích tây để cầm chân quân tiếp viện. Chủ lực địch là công trường 6 (sư đoàn- thực ra cái lối hù của Việt cộng- chúng gọi là sư đoàn nhưng quân số chỉ bằng trung đoàn của ta) nằm phía sau cánh quận 5 cây số. Chúng tung từng toán đặc công tinh nhuệ, táo bạo đánh thẳng vào hông quận qua ngã chợ. Chúng mong giết tôi xong và chiếm Bộ chỉ huy Chi khu là chúng kéo cờ lên, đại quân của chúng sẽ tràn ngập, và với khí thế đó, quân ta phải tan hàng như đã chạy ở miền Trung.
    Có thể ĐứcTiền quân Nguyễn Huỳnh Đức đang an nghỉ trên mãnh đất này đã thương cho cái công khó nhọc của đám quân dân quận nhà nên Ngài mới tạo ra những cơ may hy hữu. Bọn cộng sản đã điều nghiên kỹ càng là không bao giờ đoàn tàu đi tuần lại về đậu ở đó trước 6 giờ sáng, nếu chúng đánh vào quận giờ đó thì gần như là lổ trống, chỉ thọc bộc phá phá hàng rào kẻm gai là giết được tôi dễ dàng. Không may, điều nghiên đúng, nhưng sai cho ngày hôm đó, vì nước thủy triều cao, đoàn tàu về bến lúc gần sáng, đúng lúc đặc công di chuyển đến nên vô tình chúng đã bị tao ngộ. Không chịu nổi những khẩu đại liên bên thành tàu, toán đặc công đành lẩn vào dân, chạy dạt ra chợ. 3 đêm trước, toán đặc công Việt cộng đã điều nghiên và thả lục bình để đánh chìm tàu, chiếc tàu đi tuần về đậu chệch trên bãi, phía trước đám lục bình mà Việt cộng đã giấu mìn. Đặc công Việt cộng cố vượt bóng đêm đẩy lục bình ngược con nước để đẩy đám lục bình tấp vô thành tàu. Lính gác nhanh trí thấy lục bình trôi ngược nước bèn nổ súng.Biết bị lộ, tên đặc công trên bờ đã hy sinh 2 tên dưới nước bằng cách phảicho nổ trái mìn.Tiếng nổ như trời gầm làm tôi hoảng hồn phóng mình ra khỏi hầm.
    Như vậy là cái may thứ nhứt đã giúp cho Bộ chỉ huy thoát chết. Cái may thứ hai: theo thường lệ, Đại úy Khánh, Trưởng Ban 3 ra lệnh cho 200 lính Nghĩa Quân về quận nhận lệnh đi phát quang xạ trường, tránh không cho Việt cộng ẩn núp. Khi toán đặc công dạt ra chợ thì trong quận đã có 200 lính với súng đạn sẵn sàng, Đại úy Khánh chỉ việc điều động cho đánh, công việc xẩy ra nhịp nhàng như ông Trời xếp sẵn.Tình trạng tấn công tràn ngập đã không xảy ra vì tất cả những chuẩn bị trước đã nhịp nhàng ăn khớp. Từ trong hàng rào phòng thủ, Đại úy Lộc ra liên lạc với đơn vị Thủy Quân Lục Chiến mới về tăng phái,phóng mình lên đoàn tàu trực chỉ nhà máy gạo Ba Bài. Trung đội trừ bị chiếm cây xăng. Bộ chỉ huy của tôi với Nhất kiếm (Ban 1), Nhị hà (Ban 2), Tam sơn (Ban 3), Tứ hải (Ban 4), Ngũ hổ (Ban 5) và Lục bảo (Ban 6) phân tán ngay vào các cánh quân chiến đấu trong đường phố. Lệnh oang oang của nhiều máy phóng thanh thuộc Chi Tin Tức Quận ra lệnh cho tất cả tàu bè dời về phía bên này sông, không cho địch chiếm để vượt sông. Nói là con sông thì hơi quá, nó chỉ là con kinhbề ngang 100 thước nằm ngang quận. Vài tên đặc công Việtcộng chạy lạc vào ThánhThất Cao Đài đã bị lực lượng chiếm cao ốc hạ sát ngay. Cả toán còn lại bị dồn vào trong rạp hát.Chúng tử thủ bên trong. Cảnh sát dã chiến và tổ tình báo Chi khu đã trổ nóc đánh xuống, giết một mớ và bắt sống trọn ổ. Thiếu tá Tống, Chỉ huy trưởng Cảnh sát tỉnh, đích thân chở tù binhvề khai thác.Trong khi đó tình hình ở tỉnh cũng lắng dịu,lực lượng Việt cộng đã bị đánh văng khỏi phi trường Cần Đốt. Vĩnh Đường gọi tôi báo Công trường 5 Việt cộng ở sau lưng nên ông cho 2 tiểu đoàn ĐPQ xuống tăng cường, dàn quân thanh toán bọn chúng. Vừa chiến thắng trận đầu lại bảo toàn được chủ lực, lòng tôi vui sướng vô cùng. Tin tức bay nhanh không tả. Phóng viên, ký giả từ Sài Gòn đổ xuống nườm nượp. Cả Đại tá Cục phó Cục Quân y cũng xuống ủy lạo thương binh.
    Hai Tiểu đoàn ĐPQ bây giờ đổ xuống ngập chợ. Cả cái quận lỵ nhỏ bé chứa toàn là lính. Lấy văn phòng quận làm tâm điểm, 1 tiểu đoàn cánh trái, 1 tiểu đoàn cánh phải lần lượt qua sông dàn quân xuất phát. Từ trên nóc công sự phòng thủ, tôi liên lạc với cả 2 cánh quân. Trên 600 người lính dàn hàng ngang đã tạo một chiều dài cả cây số. Tôi chưa cho lệnh tiến quân vì khi xã Lợi Bình Nhơn thất thủ, Chi khu đã ra lệnh cho Đại úy Hải, Đại đội trưởng Đại đội Biệt lập vượt sông Vàm Cỏ về làm tuyến án ngữ phía cầu Long An để chận đặc công Việt cộng có thể xâm nhập phá cầu, đồng thời cũng để dò xét dọc sông Vàm Cỏ xem Việt cộng có ém quân ở đó không. Hải chạm súng lẻ tẻ chứng tỏ chỉ có du kích quân chận mình. Đây là lúc 2 tiểu đoàn được lệnh xuất quân. Trời tháng Tư, chưa vào mùa cầy cấy, đất còn khô và nứt nẻ. Những thửa ruộng bỏ trống đã làm cho quân ta có xạ trường quan sát rất xa. 2 cánh quân liên lạc hàng ngang tiến song song. Từ trên lô cốt, tôi theo dõi bằng mắt và giữ liên lạc máy với 2 Tiểu đoàn trưởng. Quân đi khoảng 800 thước thì bắt đầu chạm địch. Điều khủng khiếp nhất là chạm súng trên một tuyến dài cả cây số, hỏa lực địch mạnh đến nỗi đạn cày dưới chân tôi như đàn dế rúc. Đủ loại súng mạnh, cối 61, cối 82 và 130 ly choảng liên hồi về phía bạn. Quân ta chỉ chống trả bằng những vũ khí cá nhân, và là khu dân chúng nên không thể dùng hảo lực pháo binh. Trời ạ! Không thể ngờ được. Sau những đợt hỏa lực dũng mảnh, cộng quân bắt đầu xung phong và tràn ngập. Chúng ùa lên đen cả cánh đồng trước mặt, cuộc cận chiến không xảy ra, nhưng tấn công biển người vũ bão. 2 tiểu đoàn ĐPQ buộc phải rút về tuyến A. Và chỉ chớp nhoáng là 600 người lính đâm đầu xuống nước. 2 tiểu đoàn tinh nhuệ đã bị địch áp đảo đến nỗi không còn sức phản công. Điềm may mắn cuối cùng là nhờ con sông thiên nhiên chắn lối, nếu không, sự lui quân của hai tiểu đoàn đã lôi theo 60 ngàn dân trong quận Thủ Thừa sẽ thất thủ chớp nhoáng vào tay địch. Tôi đứng như chết sững giữa lằn đạn của quân thù. Sự lâm nguy của tiểu đoàn làm tôi quên cả sợ chết, nếu không phản ứng kịp thì chỉ trong 5-10 phút nữa Việt cộng sẽ tràn đến bờ sông. Chúng sẽ tha hồ xả súng tiêu diệt quân ta đang loi ngoi dưới sông. Tuy nhiên, điều may mắn cuối cùng đã đến, cũng do lòng trời còn thương cái mạng quèn của tôi và đám quân dân, thảng hoặc sự linh thiêng của Đức Tiền quân một lần nữa đã xui khiến ra không chừng. Số là vịnh Thủ Thừa ăn thông với sông Vàm Cỏ, tại đây bị ảnh hưởng của nước thủy triều khi lên khi xuống, và nếu gặp nước ròng thì tàu bè xuống thấp, có khi mũi tàu chưa lên cao bằng bờ đất nên vũ khí trên tàu hoàn toàn bất khả dụng. Trong lúc này vào đầu tháng âm lịch, nước không lên mà cũng không xuống. Nó luôn luôn đầy bờ và giữ nguyên mực. Nhờ vậy khi tôi chỉ thị, đoàn tàu được che giấu từ cái lạch con tiến ào ra xung trận.
    Lệnh của tôi rất rõ ràng: di chuyển trên sông và tác xạ. Mỗi tàu có 6 đại liên 50. Một bên thành tàu là 3 đại liên. 6 chiếc tàu tuần giang có 18 khẩu đại liên, mỗi phút có thể nhả 6.000 viên đạn, đã di chuyển hàng dọc trên sông và tác xạ nhịp nhàng. Đại đội trưởng Tuần giang nhận lệnh rõ ràng, chiếc nào trúng B40 bị chìm là bỏ, không tàu nào được dừng lại để tiếp cứu tàu nào, tiếp tục xạ kích cho đến khi đẩy lui được địch. Đại quân của địch đang hăng tiết xung phong đến điểm chiến thắng, bất ngờ bị hỏa lực quá mạnh của đoàn Tuần giang làm chúng gục xuống như sung rụng. Bọn Cộng cũng phản ứng nhanh,chúng phản công bằng B40, B41 và các loại súng cối thi nhau nổ trên sông, rơi xuống như mưa bão. May mắn cho đoàn tàu ở thế di chuyển nên chưa chiếc nào trúng đạn, nhờ vậy mà hàng rào hỏa lực đã chận đứng được cuộc xung phong khổng lồ này. Đoàn tàu đã tạo một lưới lửa trên sông. Tôi vui mừng cứ đứng ỳ trên lô cốt quên cả sợ chết.4 thầy trò tiếp tục trên đỉnh lô cốt mà quan sát và liên lạc. Gần 1 tiếng đồng hồ sau, 2 tiểu đoàn ĐPQ mới ngoi lên khỏi mặt đất, tái bố trí và bắt đầu tiến lên để tiếp tục giao tranh với bọn Việt cộng.  
    2 tiếng đồng hồ sau đó địch bị đẩy lui hoàn toàn. Cám ơn tất cả những đấng thiêng liêng đã cho bọn Cộng sản chọn cuộc tấn công lúc nước thủy triều không xuống thấp,đã cho đoàn tàu không bị sứt mẻ,6 cái còn nguyên vẹn và tạo ra một chiến thắng lẫy lừng, cứu được Quận và cứu được 600 mạng lính. Địch chẳng còn bao nhiêu đã rút thật xa, không lấy được xác, chúng nằm ngổn ngang đầy một cánh đồng. Trận sống mái nghiêng phần thắng về quân ta, làm các đồn bót nức lòng lên tinh thần, các nghĩa quân bắt đầu làm chỉ điểm cho 2 con gà cồ 155 ly pháo kích vào những nơi địch quân lẩn trốn. Một trái đạn 155 ly nặng 45 kg, sức nổ tàn phá và sát hại 50 thước vuông. Với sự chỉ điểm của các đồn bót, buổi chiều hôm đó ta đã tác xạ khoảng 800 trái đạn, thương vong của địch lên cao độ khó mà phối kiểm.
    Ngày một ngày hai đã đi qua nhanh chóng. Quận nhà vẫn đứng hiên ngang. Chiến thắng Thủ Thừa đã vang dội cả miền Nam và thế giới. Nước bạn Hoa Kỳ cũng buồn vì muốn đồng minh chết sớm mà còn có những chiến thắng này thì khó “nhá” quá. Đài VOA và BBC đã đặt bản tin là chiến thắng lớn tại Thủ Thừa và phát thanh trên băng tầng của họ.
    Nói chung, chiến thắng Long Khánh, chiến thắng Long An đã đem lại phần nào niềm tin cho người dân, người lính. Sau trận thất thủ Ban Mê Thuột, thượng cấp sử dụng danh từ “di tản chiến thuật” để che giấu sự thất trận và tháo chạy của ta, trong khi đó lại bồi thêm bằng tất cả xảo thuật tuyên truyền để lung lạc quân sĩ và dân chúng miền Nam, nào là “ngưng bắn da beo”, Mỹ chỉ cho mất Vùng 1 và Vùng 2 thôi, còn Vùng 3, Vùng 4 sẽ được giữ lại. Cứ thế mà người lính chạy dài vì yên trí là Mỹ và chính phủ Sài Gòn đã đồng ý như thế nên tin đồn tung ra tới tấp. Bộ Dân vận cũng như Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị vẫn giữ im lặng một cách đáng sợ. Điều buồn nhất là trong tình thế một mất một còn, lãnh đạo miền Nam không tung được một đòn phản công nào đánh địch để thức tỉnh đồng bào, cứ lặng lẽ để bọn Cộng sản thao túng trên chiến trường, và tuyên truyền mạnh mẽ đến làm tan rã hàng ngũ Quốc Gia.
    Chiến thắng lớn ở Thủ Thừa và Long An chỉ là một chiến thắng về chiến thuật nhất thời, không lật ngược được thế cờ, và địch bổ sung quân số rất nhanh, chỉ 2 ngày sau chúng đã tập trung lực lượng, không dại dột tấn công biển người nữa. Chúng nhổ tất cả những đồn bót của ta đóng rải rác trong tỉnh và quận để che tai bịt mắt Bộ chỉ huy. Lý do mà chúng tăng cường nhanh, vì tất cả những đường xâm nhập vào Nam, một khi người Mỹ đã có mật ước, họ bỏ ngỏ hết. Trước năm 1975, một cán binh cộng sản muốn xâm nhập vào miền Nam, hắn phải đi đường bộ, thời gian mất từ 9 đến 16 tháng mới đến được miền Nam. Đầu năm 1975, người cộng sản vào Nam tham chiến chỉ đi mất có 11 ngày. Bọn này được chở bằng xe Molotova, đi xuyên qua đường mòn HCM đến thẳng vùng Mimot, nơi cục R của Việt cộng (Bộ chỉ huy Trung ương cục miền Nam), từ đó bổ sung cho các đơn vị chiến đấu nhanh cấp kỳ.
    Liên tục những ngày sau,Cộng sản thay đổi chiến thuật, dùng pháo 130 ly và những súng lớn bắn sập 1 số cao ốc có quân ta chiếm đóng ở trong thị xã. 2 khẩu đại bác 155 ly bị pháo kích bể bánh xe, không thể di chuyển được. 2 con gà cồ này đành thúc thủ, trực xạ tại chỗ và chờ chết. Phía Bắc đa số đồn bót đã bị thất thủ. Thằng Tám Bụng ở đồn có 12 người lính bị hơn 100 VC tấn công, nó không ngần ngại xin pháo nổ ngay trên đồn. Tôi không đành lòng cứ giữ máy liên lạc cầm chừng và chuẩn bị sẽ cho đạn nổ chụp khi mất liên lạc hoàn toàn. Thằng Nam Lùn có 8 người lính thì 2 chết, 2 bị thương, nó vẫn bình thản chiến đấu cầm chân bọn cộng sản ở bên ngoài. Lính chết, đồn bị mất, quân ta không có tiếp viện. Máy bay chiến đấu không, trực thăng cũng không nốt vì Vĩnh Đường và 31 đang sử dụng cho mặt trận ở Tân Trụ. Đến ngày thứ tư, Saigon (phi trường Biên Hòa đóng cửa) cho được một chiếc trực thăng Workship, tôi leo lên bay lượn để quan sát địch tình, thăm viếng những đồn bót và mấy thằng em còn sống sót. Lòng dũng cảm của những người lính chất phát và tuân hành kỹ luật này làm tôi hãnh diện vô cùng. Trong tiếng trực thăng nổ phành phạch, truyền tin liên lạc theo kiểu nói lóng, chỉ thấy đánh và đánh. Trong cơn phấn chấn đó, bất giác tôi nhớ 2 khẩu hiệu mà một người lính đã kể ở một chòi canh cạnh quốc lộ 4: “Dân ta hằng anh dũng; quân ta vẫn oai hùng”. Chưa cảm khái được mấy phút thì nhìn lại quận nhà thấy tiêu điều quá, cháy rải rác khắp nơi, những luồn khói đen thi nhau cuộn lên trời. Dân lành sợ đạn lạc đã đổ xô ra phía quốc lộ. Hàng chục ngàn người đói khát chờ đợi sự tiếp tế của chánh quyền. Tình hình vô cùng rối rắm.Trong cái đầu nhỏ bé của tôi biết bao là chuyện: làm sao ngăn chận Việt cộng, làm sao cứu dân và làm sao để sống còn. Trực thăng chưa bay được nửa tiếng đồng hồ, người phi công cho biết lệnh Saigon là phải trở về ngay. Chiếc trực thăng đảo một vòng, vứt tôi xuống bải đáp và trực chỉ Saigon mất dạng. Đánh nhau đến ngày thứ 6, quân ta bắt đầu mệt mỏi, thiếu đạn dược và tiếp liệu. Sài Gòn vẫn bàng quan tọa thị để địa phương tự đánh. 10 giờ sáng, Trung tướng Toàn, Tư lệnh Quân khu đến BCH hành quân của tôi bằng xe jeep. Tôi không thích lối nói “huề vốn” của một số sĩ quan cao cấp ở BCH. Tôi phủ nhận tất cả những lời trình bày của vị Trung tá Chỉ huy trưởng BCH Chiến thuật. Tôi nói với Tướng Toàn rằng tôi trực tiếp chỉ huy trận đánh này trong 6 ngày qua.Thế địch rất mạnh vì chúng bổ sung tổn thất cũng như đạn dược rất nhanh.Lý do tôi còn giữ được quận là nhờ con sông thiên nhiên làm chướng ngại vật. Tôi e rằng nếu địch đem PT-76 hay chiến xa xuống thì Thủ Thừa sẽ thất thủ ngay vì sự kinh hoàng của lính. Ruộng vào tháng Tư khô ran, 20 cây số đường chim bay từ Cam bốt, địch dễ dàng chạy chiến xa xuống. Tôi yêu cầu Quân khu, thứ nhất tăng viện thêm quân, thứ hai tăng cường chiến xa và M113. Trung Tướng Toàn ngồi thừ với cặp kính đen trên mắt, không nói một câu. Theo lệnh Vĩnh Đường,tôi tạm giao trách nhiệm chỉ huy chiến thuật cho Trung tá Liên đoàn trưởng BĐQ tăng phái để bước ra lo cơm nước cho cả chục ngàn người dân. Đây cũng là lúc Tướng Toàn chỉ thị cho Đại tá Tường, Trưởng phòng 3 Quân đoàn theo tôi ra quận để điêu nghiên địa thế. Tôi chưa kịp mở bản đồ thuyết trình, pháo nặng của địch đã phóng tới. Đại tá Trưởng phòng 3 lên xe dông tuốt, tôi chạy vội xuống hầm chỉ huy. Sự mệt mỏi của cả một tuần lễ không ăn không ngủ làm tôi kiệt sức.Tôi dựa lưng vào tường nhưng mắt vẫn không rời lổ châu mai quan sát những diễn tiến của ta và địch bên kia sông. 2 tiểu đoàn thoát chết, biết khôn đã đào hố cá nhân phòng thủ chiều ngang. Tôi không còn một lực lượng nào để phản công ngoài 2 tiểu đoàn ĐPQ bị cầm chân tại chỗ. Tình thế này địch sẽ tiến lên chiếm quận và không hề có ý rút. Địch đã bắt đầu pháo gần đến BCH vì lý do đại kỳ VNCH của chúng ta vẫn bay ngạo nghễ trước gió, vô tình làm chuẩn đích cho Việt cộng tác xạ. Nhị Hà đã nhiều lần đề nghị hạ đại kỳ nhưng tôi nhất định không chấp thuận, vì nó là biểu tượng sự sống còn của quận, là niềm tin của chiến sĩ. Họ kiêu hãnh khi nhìn thấy lá cờ nầy mà chiến đấu. Một loạt 130 ly rơi trúng sân cờ. Nhị Hà đã gục tại đây. Một mảnh đạn bay trúng cổ thằng Thành, đệ tử trung thành của tôi, lo lắng cho tôi như một người thân. Cổ họng nó máu phun có vòi. Nó gầm lên như con heo bị chọt tiết, cứ thế chạy từ phòng này qua phòng khác, máu phun tung tóe lên trần nhà. Nó gục xuống và chết khi dòng máu ở cổ ngừng chảy. Một trái 130 rơi trúng Trung tâm Hành quân, ngay trước lổ châu mai mà tôi đang quan sát. Điều lạ là đúng lúc trái đạn này rơi xuống là lúc Trung sĩ Minh- người cận vệ của tôi- bỗng dưng đến trước mặt tôi, quay lưng vào lô cốt. Sức nổ và mảnh đạn theo lổ châu mai bay vào, ghim đầy mình. Anh chồm lên ngã chúi vào người tôi dẫy chết. Cũng đúng lúc đó, một mảnh đạn nữa đâm bổ vào mặt tôi nhanh như một luồng ánh sáng. Trong tốc độ khủng khiếp ấy, rõ ràng nó đâm vào mắt tôi, nhưng như có một bàn tay vô hình nào đã đẩy mảnh đạn vào ngay hốc mắt, ghim vào xương sọ ngay trước mũi và tôi thấy máu mồm máu mũi ộc ra. Trước lúc tôi bất tỉnh, tôi lờ mờ nhận thức được dòng máu nóng hổi trong thân thể Trung sĩ Minh vẫn tiếp tục chảy ướt đẫm người tôi. Tôi lịm dần...
    Sau này có dịp nghe kể lại, tôi được biết lúc đó BCH hành quân đang điều động phối hợp lực lượng giải tỏa Tân Trụ đồng thời phản pháo cho tỉnh lỵ. Riêng Vĩnh Đường, ông đang thị sát trận địa trên quốc lộ 4 khi VC đống chốt làm gián đoạn cầu Voi. Đây là quốc lộ huyết mạch tiếp tế chính cho thủ đô Saigon từ miền Tây nên việc gián đoạn này làm ông điên đầu. Theo trù liệu thì có thể lực lượng của Trung đoàn 14 thuộc SĐ 9 BB sẽ từ Bến Tranh di chuyển lên xã Hải Yến, Trung đoàn trưởng cương quyết tuyên bố: “Đêm nay tôi sẽ có mặt ở Phú Lâm”.
    Được báo tin tôi bị “tróc sơn”, Vĩnh Đường (danh hiệu trên vô tuyến của Đại tá Tiểu khu trưởng) và 31 (danh hiệu của Thiếu tá Trưởng phòng 3 TK) đã tức tốc đổi hướng, cho trực thăng bay ngay vào vùng với ý định lấy hỏa lực pháo binh áp đảo địch đồng thời bốc tôi ra khỏi trận địa.Ý định này không thực hiện được vì lưới phòng không 37 ly của địch đan chằng chịt, phi cơ phải bay thật cao và cuối cùng phải về hạ cánh tại BCH. Mãi tới sẩm tối, nhóm phi công thân hữu và 31 đã lại một lần nữa xin Vĩnh Đường cho bay vào vùng. Được chấp thuận, 31 đã hướng dẫn phi cơ bay ngược lên phía Bắc, không bay vòng để lừa địch, rồi dùng hệ thống vô tuyến trên tầng số riêng dặn dò Tam Sơn phối hợp thật đẹp. Nhào qua lưới đạn phòng không, chiếc trực thăng đáp “auto” khẩn cấp và bốc được tôi. Vừa lên khỏi mặt đất là pháo địch rơi ngay bên cạnh. Nhóm phi công và 31, người bạn thân của tôi đã ôm tôi mà reo lên. Phi cơ bay thẳng về Tổng y viện Cộng Hòa. Lúc đáp kiểm lại, phi hành đoàn ngạc nhiên là tại sao phi cơ không nổ rớt khi nó bị trúng đạn nhiều như thế! 
    22 năm dài, ngồi kể lại chuyện này, tôi vẫn tưởng như ngày hôm qua. Vinh quang của tôi là xương máu của những người đồng đội. Sự sống còn của tôi là những sự hy sinh đến mất mạng của những người lính. Trận đánh cuối cùng của đời tôi để bị loại khỏi vòng chiến chỉ là một giai đoạn chiến thuật. Thâm tâm tôi vẫn nghĩ rằng tôi phải đánh một trận đánh thực sự cuối cùng với bọn Việt cộng. Nó thực sự gọi là cuối cùng khi mà bọn bạo quyền Hà Nội không còn tiếp tục cai trị nhân dân ta, khi mà quyền căn bản của con người ở Việt Nam còn bị chà đạp, thì không có trận đánh nào được gọi là trận cuối cùng.
    Quốc Thái 
    Quốc Thái là bút hiệu của Thiếu tá Đinh Hùng C., một sĩ quan trẻ đầy nhiệt huyết. Trong những năm tháng cuối của cuộc chiến tại Việt Nam, anh giữ chức vụ Quận trưởng kiêm Chi khu trưởng Thủ Thừa tỉnh Long An. Quốc Thái và gia đình hiện cư ngụ tại thành phố Reston thuộc tiểu bang Virginia. Nhân dịp đọc Đặc San Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, anh đã nhiệt tình gửi bài đóng góp. Chân thành cám ơn Quốc Thái và mong có dịp được đọc bài vở của anh nhiều hơn.


Bức ảnh của cụ ông ngp dân Hội An đánh bại 14.500 tác phẩm quốc tế
  • Một khoảnh khắc ngẫu hứng trên thuyền tại Hội An bất ngờ giúp một nhiếp ảnh gia nghiệp dư giành giải cao nhất tại cuộc thi nhiếp ảnh uy tín ở Anh.

    viendongonline.com

    Cuộc thi Nhiếp ảnh gia của năm 2026 do LCE (London Camera Exchange) tổ chức vừa chính thức công bố các cá nhân chiến thắng trong mùa giải năm 2026. Đây là một trong những sân chơi nhiếp ảnh uy tín tại Anh, thu hút đông đảo người tham gia ở mọi trình độ. Năm nay, cuộc thi ghi nhận gần 14.500 tác phẩm dự thi.

    Vượt qua hàng chục nghìn tác phẩm, nhiếp ảnh gia nghiệp dư người Anh Sophia Spurgin đã được xướng tên là người chiến thắng chung. Tác phẩm giúp cô giành giải cao nhất mang tên Fish Eyes (Mắt cá) - bức chân dung ghi lại khoảnh khắc đời thường của một ngư dân tại Hội An, Việt Nam.

    Theo chia sẻ từ Spurgin, bức ảnh được chụp vào cuối một buổi chụp hình khi cô đang đi du lịch cùng gia đình. Trong lúc tương tác vui vẻ, người ngư dân bất ngờ giơ hai con cá vừa bắt được lên trước mặt. Khoảnh khắc ngẫu hứng này tạo nên một bố cục độc đáo: hai con cá được căn chỉnh trùng với vị trí đôi mắt, tạo thành điểm nhấn đối xứng thu hút ngay lập tức.

    Tên gọi Fish Eyes cũng là một cách chơi chữ tinh tế, vừa mô tả hình ảnh, vừa tăng thêm yếu tố hài hước. Sự tự nhiên, không dàn dựng của bức ảnh khiến nó trở thành một lát cắt chân thực của đời sống địa phương, đồng thời ghi lại một khoảnh khắc du lịch đáng nhớ.


    Spurgin cho biết cô đặc biệt yêu thích chi tiết chiếc lưới đánh cá xuất hiện ở hậu cảnh, giúp tăng thêm tính bối cảnh và sự chân thực cho bức ảnh. “Đó là khoảnh khắc vui nhộn ở cuối buổi chụp và thực sự rất đáng nhớ,” cô chia sẻ.

    Bức ảnh được chụp bằng máy ảnh Canon EOS R5 Mark II. Với chiến thắng này, Spurgin nhận được giải thưởng trị giá 3.000 bảng Anh (khoảng $4000) dưới dạng phiếu mua hàng từ London Camera Exchange. Ngoài ra, cô còn giành thêm 500 bảng Anh (khoảng $700) khi chiến thắng hạng mục Động vật hoang dã với tác phẩm Fighting Foxes in the Rain (Những con cáo đánh nhau dưới mưa).

    Chia sẻ sau khi nhận giải, Spurgin bày tỏ niềm vui lớn: “Nhiếp ảnh đã mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui, không chỉ qua những nơi tôi từng đặt chân đến mà còn qua những mối quan hệ tuyệt vời. Việc được công nhận tại cuộc thi này có ý nghĩa rất lớn, vì nó cho thấy những bức ảnh của tôi có thể chạm đến cảm xúc của người khác.”

4 Bài Test Đơn Giản Tiết Lộ Bạn Có Lão Hóa Khỏe Mạnh
Nếu bạn có thể đứng lên ngồi xuống mà không cần chống tay, đi bộ 4 m trong 3 giây hay đứng trên một chân trong 10 giây, bạn đang lão hóa khỏe mạnh.
Hãy dành một phút hình dung về 10 năm cuối đời: bạn mong cơ thể mình ở trạng thái nào? Liệu bạn còn có thể ngồi xuống sàn chơi cùng cháu, đi bộ du lịch hay khám phá những thành phố mới? Một số bài kiểm tra cơ bản có thể giúp đánh giá sức mạnh cơ bắp, độ bùng nổ, chức năng tim mạch và khả năng giữ thăng bằng - những yếu tố liên quan chặt chẽ đến tuổi thọ và khả năng sống độc lập.

Giáo sư vận động học Stuart Phillips (Đại học McMaster, Ontario, Canada) cho biết việc tích lũy thể lực cho tuổi già không bao giờ là quá sớm. Theo ông, khi tuổi tác tăng lên, sức mạnh và khối lượng cơ bắp sẽ suy giảm tự nhiên, vì vậy nền tảng ban đầu càng tốt càng có lợi. Ông ví việc tập luyện từ sớm như "khoản tiền gửi trong ngân hàng". Đồng thời nhấn mạnh, ngay cả người ngoài 90 tuổi, chỉ cần vận động nhẹ cũng có thể cải thiện sức mạnh và chức năng cơ thể.

Dưới đây, Phillips đưa ra 4 bài test đơn giản giúp bạn tự đánh giá khả năng chống lão hóa của bản thân và dự báo sức khỏe bạn khi già đi:

Bài kiểm tra đứng lên, ngồi xuống

Bài test do Tiến sĩ Claudio Gil Araújo, Giám đốc Nghiên cứu và Giáo dục tại một phòng khám y học thể thao ở Brazil, phát triển. Người thực hiện được yêu cầu từ tư thế đứng ngồi xuống sàn rồi đứng dậy lại, cố gắng hạn chế tối đa việc chống tay. Bài test được chấm điểm dựa trên một lần thực hiện hoàn chỉnh.

Thang điểm tối đa là 10 (5 điểm cho động tác ngồi xuống, 5 điểm cho đứng lên). Mỗi lần phải dùng tay, đầu gối hoặc bộ phận khác để hỗ trợ sẽ bị trừ 1 điểm; mất thăng bằng bị trừ 0,5 điểm. Theo Araújo, người trưởng thành từ 30-40 tuổi nên đạt 10 điểm; người trên 60 tuổi nếu đạt 8 điểm đã được xem là "thể trạng rất tốt".

Trong một nghiên cứu gần đây theo dõi hơn 4.000 người từ 46-75 tuổi trong suốt 12 năm, ông nhận thấy những người đạt 4 điểm trở xuống có nguy cơ tử vong cao gần gấp 4 lần so với nhóm đạt 10 điểm, chủ yếu do nguy cơ té ngã cao hơn.

Tốc độ khi đi bộ

Giáo sư Jennifer Brach, chuyên ngành Khoa học sức khỏe và phục hồi chức năng (Đại học Pittsburgh, Mỹ), cho biết tốc độ đi bộ bình thường là "chỉ dấu quan trọng của năng lực vận động và sức sống", có thể dự báo nguy cơ tử vong, vào viện dưỡng lão và tàn tật.

Cách kiểm tra khá đơn giản: đo quãng đường thẳng 4 m, đi với nhịp độ tự nhiên như thường ngày. Mục tiêu là đạt tốc độ ít nhất 1,2 m/giây (tức hoàn thành trong khoảng hơn 3 giây).

Bà khuyến nghị nên tự kiểm tra lại sau mỗi vài tháng. Nếu tốc độ chậm đi, đó có thể là dấu hiệu cảnh báo các vấn đề liên quan đến tim mạch, hệ cơ xương khớp, tiền đình hoặc thần kinh.

Kiểm tra khả năng cầm nắm

Cathy Chollack, chủ tịch Ban Lão khoa thuộc Hiệp hội Vật lý trị liệu Mỹ, chỉ ra rằng sức mạnh cầm nắm có liên quan đến mức độ hoạt động hàng ngày và tỷ lệ tử vong. Mang vác đồ tạp hóa, mở cửa xe ô tô và bế cháu đều giúp tăng cường cơ tay.

Bác sĩ Nima Afshar thuộc phòng khám tư concierge Private Medical khuyên nên thực hiện bài tập "đi bộ của người nông dân" tại nhà: đi bộ với một vật nặng ở mỗi tay trong 60 giây, tăng dần trọng lượng.

Mục tiêu được khuyến nghị: với nam giới 45 tuổi là 27 kg mỗi tay, 65 tuổi là 18 kg và 85 tuổi là 11 kg. Đối với phụ nữ cùng độ tuổi, mục tiêu lần lượt là 18 kg, 11 kg và 7 kg.

Đứng trên một chân

Mục tiêu là có thể đứng vững trên một chân ít nhất 10 giây. Nghiên cứu năm 2022 của tiến sĩ Claudio Gil Araújo cho thấy trong nhóm người từ 51-75 tuổi, có tới 20% không giữ được mốc 10 giây; nhóm này có nguy cơ tử vong trong 7 năm tiếp theo cao hơn 84%.

Bác sĩ Nima Avashar lưu ý, các bài kiểm tra trên không thể dự báo chính xác nguy cơ tử vong của từng cá nhân. Tuy nhiên, nếu nhiều chỉ số cùng thấp hơn mức trung bình, rủi ro sức khỏe dài hạn sẽ cao hơn. 
Tin tích cực là sức mạnh, thể lực và khả năng thăng bằng đều có thể cải thiện nhờ rèn luyện, từ đó giúp giảm nguy cơ theo thời gian.
Hướng Dương (Theo NY Times)


Chuyện Một Vị Sư Ở Chùa Hương



Người ta truyền tụng rằng tại Nam Thiên Đệ Nhất Động có một vị sư tu
hành đắc đạo. Có lúc sư ngồi thiền cả tháng, không ăn không uống,
không lay động để thể hiện trí tuệ dũng mãnh của của Phật. Có lúc ngài
tụng Kinh Hoa Nghiêm, Kinh Pháp Hoa, Kinh Viên Giác…tiếng như sư tử
hống, vang vọng cả sơn lâm để thể thế gian có thể nghe rõ lời kinh, để
thể hiện lòng từ bi của Phật. Có lúc đi đứng, nằm ngồi giữ nghiêm giới
luật, từng động tác, từng cử chỉ đều giữ gìn chánh niệm để thể hiện
tính trang nghiêm của chư Phật. Có lúc ngài thị hiện thành người chèo
đò đưa khách thập phương hành hương, thỉnh thoảng nói vui một vài câu
Phật pháp làm tỉnh ngộ lòng người. Có lúc ngài biến hóa thành một cậu
bé luẩn quẩn ở bến đò, nhưng nói ra câu nào cũng khiến các cụ tấm tắc
khen thầm tại sao có người uyên thâm Phật pháp đến như vậy. Phải chăng
đây là Thiện Tài Đồng Tử tái sinh? Có lúc ngài thị hiện thành một cô
gái xinh đẹp bán đồ kỷ niệm ở Bến Đục. Người vừa đẹp vừa trang nghiêm,
tính tình lại lễ độ, hòa nhã, vui vẻ. Khách hàng nào có trả giá cô
cũng chẳng kèo nài. Thảng hoặc nếu có ai không đủ tiền cô cũng vui vẻ
bán để “ tạo phúc duyên”. Những ai không có tiền mà ham thích đồ kỷ
niệm như tượng Phật, chuỗi Bồ Đề cô cũng biếu không và mỉm cười nói
“Khi nào có tiền ông/bà trả tôi cũng được” khiến các cụ cứ tấm tắc
khen thầm phải chăng đây là Tiểu Long Nữ hóa hiện? Có lúc ngài thị
hiện thành một gã chuyên giết thú rừng để làm đồ nhậu, món ăn chơi
khóai khẩu, bày bán ngay trước bến đò để giáo hóa những kẻ đang hành
nghề sát sinh, tàn phá núi rừng cây cỏ và làm ô uế cửa Thiền.

Một ngày kia khi sư đang tọa thiền thì một người nhảy vào, túm lấy vai sư nói:

-Thầy xem tôi có xấu không? Tôi rất khổ vì người đời nói tôi xấu!

Đây là một ông chân tay vặn vọ, khẳng khiu, da nhăn nheo, tóc thô, mắt
to mắt nhỏ, tai nhọn như tai dơi, răng khấp khểnh chìa ra ngòai, môi
thâm và trề ra như cái lưỡi thứ hai trông giống như Quỷ Dạ Xoa. Nghe
hỏi vậy sư hiền từ đáp:

-Có những người xấu gấp ngàn vạn lần ông. Ông chẳng có chi gọi là xấu cả.

Nghe nói thế ông xấu kia vặn hỏi:

-Thầy thử nói xem những người kia xấu như thế nào?

Sư chậm rãi đáp:

-Những kẻ có tiền của nhưng không phụng dưỡng cha mẹ. Những kẻ tham
tài phụ ngãi. Những kẻ giàu nứt đố đổ vách nhưng không hề bỏ một xu
cứu giúp người nghèo khó. Những kẻ khích bác người đạo hạnh, khinh chê
Tam Bảo, đố kỵ với người xả thân cứu đời, vô tài nhưng lại có máu ghen
tị. Những kẻ hay đâm thọc, ngồi lê đôi mách, thêu dệt, bịa đặt tin để
gây chia rẽ. Những kẻ chuyên loan truyền tin xấu, chê bai dè bỉu thành
qủa của người khác. Những kẻ ăn chơi đàng điếm, trụy lạc làm băng họai
xã hội, buôn bán, chuyển vận xì ke ma túy làm tiêu ma thế hệ trẻ.
Những kẻ lười biếng ăn bám xã hội, sống trên mồ hôi nuớc mắt của kẻ
khác…tất cả những người này mới xấu…chứ ông có gì gọi là xấu đâu?

Nghe nói vậy ông xấu đó lạy tạ sư rồi lui ra. Khi bóng ông vừa khuất
thì một người khác hung hăng bước vào. Ông này ai nhìn thấy đều khiếp
vía. Ông ta cao lớn dềnh dàng, mặt sơn trắng sơn đen vằn vện như những
tay đấu vật ở Hoa Kỳ. Tóc ông ta dựng đứng và tua tủa như những chiếc
đinh nhọn. Hai tai ông ta đeo lủng lẳng hai chiếc còng sắt số tám. Lỗ
mũi ông ta móc một chiếc nanh heo rừng. Mắt ông ta đeo một miếng da
màu đen giống như những tên cướp biển chột mắt. Cổ ông ta xâm trổ
thành hình con cú. Hai vai ông ta quàng chéo hai vòng đạn đại liên như
những tay cướp hung bạo ở vùng biên giới Hoa Kỳ- Mễ Tây Cơ trong những
phim Cao Bồi. Ông ta cửi trần, ngực xâm trổ thành những con thủy quái
gớm ghiếc. Hai cánh tay ông ta xâm hình hai con rắn hổ mang mà hai bàn
tay là hai cái miệng của con rắn, cho nên khi ông ta đưa tay ra, giống
như hai con rắn muốn mổ người ta. Ông ta không mặc quần mà quấn một
chiếc khố bằng da beo. Hai bên đùi xâm hình hai cô gái lõa thể trông
giống như yêu tinh, thần nữ. Tay trái ông ta cầm một chiếc móc sắt,
tay phải cầm một quả lựu đạn đã mở chốt sẵn. Ông ta đi giày bốt cao cổ
của Mễ Tây Cơ với hai mũi giày có gắn hai chiếc đinh ba, đá ai một cái
là lòi ruột. Giọng ông ta khàn khàn giống như giọng của Ngưu Ma Vương
khiến đàn bà có thai gặp ông sẩy thai, con nít gặp ông ngã ra bất
tỉnh.  Ông ta bước tới trước mặt sư, chìa cái móc sắt và quả lựu đạn
ra, hỏi:

-Thầy có thấy tôi đáng sợ không?

Nghe ông hỏi vậy, sư điềm nhiên đáp:

-Ổng chẳng có chi đáng sợ cả. Có ngàn vạn người khác còn đáng sợ hơn ông.

Ông ta ngạc nhiên, vặn hỏi:

-Những người đó có gì mà đáng sợ hơn tôi? Thầy nói thử xem.

Sư đáp:

-Những kẻ mặt mũi đẹp đẽ, ăn mặc sang trọng, nói năng ngọt ngào nhưng
trong lòng chứa đầy âm mưu thủ đọan luờng gạt hại người, kẻ đó mới
đáng sợ. Những kẻ hành tà đạo, tôn thờ thần linh, ma quỷ nhưng nói ra
tòan chuyện đạo đức giả hình, biến người nghe thành những con cừu non
khờ dại, những âm binh để sai khiến kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ quản
trị những công ty lớn, miệng nói trung thành, tín nhiệm nhưng gian
tham, lường gạt khách hàng khiến cả trăm ngàn người tán gia bại sản,
kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ âm mưu thống trị nhân lọai nhưng nói ra
tòan chuyện đạo đức, nhân nghĩa để lừa mị, kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ
đứng sau lưng những thế lực đen tối, buôn bán nô lệ, đàn bà, trẻ em,
đứng đầu những tổ chức trùm ma túy, kết thành bè đảng Mafia, không
chuyện hung ác nào mà không dám làm, những kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ
dùng ngòi bút, diễn đàn như gươm súng để đàn áp người cô thế, đầu độc
dư luận, bóp méo sự thật, phỉ báng, vu oan giá họa người lương thiện
như thế mới đáng sợ. Còn như ông thì chẳng có gì đáng sợ cả.

Nghe nói thế ông đáng sợ nọ chán nản lui ra. Khi ông vừa bước xuống
thềm đá thì một cô gái bước vào, tới trước mặt sư, kiêu hãnh hỏi:

-Tôi là Hoa Hậu Hòan Vũ. Thầy có thấy tôi đẹp không?

Sư nhẹ nhàng đáp:

-Cô chẳng có chi đẹp cả. Có cả ngàn vạn người còn đẹp hơn cô rất nhiều.

Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói:

-Hoa hậu hòan vũ là người đẹp nhất trong những người đẹp của thế giới.
Thầy nói thử xem những người đẹp hơn tôi như thế nào?

Sư đáp:

-Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. Ăn ở hiền hòa, thủy chung
là nết đẹp. Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là cử chỉ đẹp. Thấy
người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm
lòng đẹp. Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả cô độc, tôn quý
các bậc hiền thánh, cúng dường chư tăng ni đó là tâm hồn đẹp. Thấy
người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ
đẹp. Không một tà niệm nảy sinh, đó là ý đẹp. Thấy người ta u tối,
không hiểu biết mà khai mở trí tuệ, cho học hành chữ nghĩa, đó là trí
tuệ đẹp. Phá vỡ màn vô minh, hướng dẫn chúng sinh vào con đường an
vui, giải thóat, đó là cái đẹp tối thắng mà Trời Đế Thích phải trải
hoa tán thán. Tất cả những cái đẹp này cần phải được phát bằng tuyên
dương, ghi vào sử sách, lập bia ghi công, dựng tượng để chiêm ngưỡng.
Còn cái đẹp của cô là cái đẹp của sự ham muốn, chiếm đọat, xoay vần
trong vòng sinh tử luân hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không
có chi đáng tán dương cả.

Khi sư nói hết lời, cô Hoa Hậu Hòan Vũ  rầu rĩ lui ra. Nghe nói sau
cuộc gặp gỡ này, sư chống gậy trúc, cứ theo đường lên trời ở trong
Động Hương Tích mà đi rồi biến mất, người đời mong muốn gặp lại sư
cũng chẳng được.

Người kể chuyện Đào Văn Bình

(Trích sách Đạo Phật: Đất Nước, Cuộc Sống và Tâm Linh xb năm 2017,
Amazon phát hành)



25 Lý Do Khiến Bạn Không Còn Sợ Ung Thư

Bạn có bao giờ nhận ra… thứ khiến chúng ta khổ nhất không phải là bệnh tật, mà là nỗi sợ về bệnh tật?

Sau 7 bài vừa qua, có lẽ bạn đã bắt đầu nhìn ung thư theo một góc khác. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ dừng lại một chút — không phải để kết thúc, mà để tổng hợp lại những điều quan trọng nhất.

Đây không chỉ là 25 lý do để bạn bớt sợ ung thư.
Đây là một “cẩm nang tinh thần” — giúp bạn đối diện với mọi nghịch cảnh trong cuộc sống: bệnh tật, mất mát, áp lực, và cả những nỗi sợ vô hình.

Bởi vì sự thật là… ung thư chỉ là một trong rất nhiều thử thách. Nhưng cách bạn đối diện với nó — cũng chính là cách bạn đối diện với cuộc đời.

Nếu bạn hiểu được 25 điều này, bạn không chỉ bớt sợ ung thư… mà bạn sẽ sống nhẹ nhàng hơn, vững vàng hơn, và tự do hơn.

Vậy nên, hãy cùng nhau đi qua từng lý do — để không chỉ vượt qua nỗi sợ, mà còn tiếp tục hành trình sống hạnh phúc, theo cách của riêng bạn.

 

1. Nỗi sợ nguy hiểm hơn chính căn bệnh

Bạn có biết, đôi khi thứ khiến chúng ta gục ngã không phải là ung thư… mà là nỗi sợ ung thư? Chỉ cần nghe hai chữ “ung thư”, nhiều người đã tưởng tượng đến cái kết tồi tệ nhất, tự làm mình hoảng loạn, mất ngủ, suy sụp tinh thần.

Thực tế, nỗi sợ kéo dài sẽ làm suy giảm hệ miễn dịch, khiến cơ thể yếu đi và khó chống chọi bệnh tật hơn. Không chỉ vậy, sợ hãi còn khiến nhiều người né tránh khám sức khỏe, trì hoãn điều trị – và đó mới chính là điều nguy hiểm.

Ung thư ngày nay không còn là “án tử” như trước. Nhưng nếu bạn để nỗi sợ kiểm soát mình, bạn đã tự làm khó hành trình chữa lành. Vì vậy, hãy nhớ: kiểm soát nỗi sợ, bạn đã chiến thắng một nửa rồi.

2. Ung thư không đồng nghĩa với án tử

Bạn có từng nghĩ rằng cứ bị ung thư là chắc chắn “hết hy vọng”? Đây là suy nghĩ rất phổ biến… nhưng lại không còn đúng trong thời đại ngày nay.

Thực tế, nhiều loại ung thư nếu được phát hiện sớm có thể điều trị hiệu quả, thậm chí khỏi hoàn toàn. Y học hiện đại đã tiến bộ vượt bậc với phẫu thuật, hóa trị, xạ trị và các liệu pháp mới như miễn dịch, nhắm trúng đích. Rất nhiều người sau khi điều trị vẫn sống khỏe mạnh hàng chục năm, làm việc, sinh hoạt bình thường.

Điều quan trọng không phải là “có bị ung thư hay không”, mà là bạn phát hiện khi nào và đối mặt ra sao. Vì vậy, đừng vội tuyệt vọng — ung thư không phải dấu chấm hết, mà có thể chỉ là một chặng khó khăn trong hành trình sống.

3. Nỗi sợ làm suy yếu tinh thần và hệ miễn dịch

Bạn có biết chỉ cần bạn sợ hãi quá mức, cơ thể bạn đã bắt đầu “yếu đi” rồi không? Nghe có vẻ lạ… nhưng đó là sự thật.

Khi bạn sống trong lo lắng, stress kéo dài, cơ thể sẽ sản sinh ra các hormone gây hại như cortisol. Những chất này làm suy giảm hệ miễn dịch – “lá chắn” quan trọng giúp bạn chống lại bệnh tật, trong đó có ung thư. Chưa kể, tinh thần suy sụp còn khiến bạn mệt mỏi, chán ăn, mất ngủ… càng khiến cơ thể kiệt quệ hơn.

Ngược lại, một tinh thần tích cực có thể giúp cơ thể mạnh mẽ hơn rất nhiều. Vì vậy, đừng để nỗi sợ âm thầm bào mòn bạn — giữ vững tinh thần cũng chính là cách bạn đang tự bảo vệ mình.

4. Nỗi sợ khiến con người mất sáng suốt và quyết định sai lầm

Bạn đã bao giờ vì quá sợ hãi mà đưa ra một quyết định khiến mình hối hận chưa? Với ung thư, điều này xảy ra rất thường xuyên.

Khi nỗi sợ chiếm lấy tâm trí, chúng ta dễ hoảng loạn, nghe theo thông tin chưa kiểm chứng, hoặc chọn cách “trốn tránh” thay vì đối diện. Có người từ chối điều trị vì sợ đau, có người tin vào phương pháp truyền miệng không khoa học, thậm chí bỏ lỡ “thời điểm vàng” để chữa bệnh.

Trong khi đó, ung thư cần sự bình tĩnh, hiểu biết và quyết định đúng đắn. Một lựa chọn sai có thể trả giá rất đắt. Vì vậy, thay vì để nỗi sợ dẫn đường, hãy để lý trí và thông tin đúng giúp bạn đưa ra quyết định tốt nhất cho chính mình.

5. Phần lớn đau khổ đến từ “tương lai tưởng tượng”, không phải thực tế

Bạn có để ý không? Nhiều khi chúng ta chưa bị gì… nhưng đã tự làm mình đau khổ vì những điều “có thể sẽ xảy ra”.

Khi nghĩ đến ung thư, nhiều người lập tức tưởng tượng ra viễn cảnh tồi tệ nhất: đau đớn, mất mát, kết thúc… Nhưng thực tế là, những điều đó chưa chắc xảy ra. Mỗi người một tình trạng khác nhau, và y học hiện nay đã có rất nhiều cách điều trị hiệu quả.

Điều đáng nói là, bạn đang chịu đựng nỗi đau của “tương lai tưởng tượng” ngay từ hiện tại — trong khi thực tế có thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Vì vậy, đừng để trí tưởng tượng dọa bạn — hãy sống với thực tế, từng bước một, bạn sẽ thấy mọi thứ dễ thở hơn.

6. Bạn luôn có quyền chọn cách phản ứng, không để nỗi sợ làm chủ

Bạn không thể luôn kiểm soát điều gì xảy ra với mình… nhưng bạn luôn có thể chọn cách mình phản ứng — và đó mới là điều quan trọng.

Khi đối diện với nguy cơ ung thư, nỗi sợ là phản ứng tự nhiên. Nhưng bạn có thể chọn: hoảng loạn hay bình tĩnh, buông xuôi hay chủ động tìm hiểu và hành động. Chính lựa chọn này sẽ quyết định bạn mạnh mẽ hay gục ngã.

Rất nhiều người cùng một hoàn cảnh, nhưng người giữ được sự bình tĩnh thường có kết quả tốt hơn — vì họ suy nghĩ rõ ràng và hành động đúng lúc.

Vì vậy, đừng để nỗi sợ “lái” cuộc đời bạn. Bạn vẫn đang nắm quyền điều khiển — hãy chọn phản ứng giúp bạn tiến về phía trước.

7. Đức tin giúp loại bỏ nỗi sợ, dù không xóa bệnh

Bạn có để ý không, có những người đối diện với bệnh tật rất bình thản… không phải vì họ không bệnh, mà vì họ có đức tin.

Đức tin ở đây có thể là niềm tin vào y học, vào bản thân, vào cuộc sống, hoặc vào một điều gì đó lớn hơn. Khi có niềm tin, tâm trí bạn sẽ bớt hoảng loạn, bớt suy nghĩ tiêu cực, từ đó giúp bạn vững vàng hơn trước khó khăn.

Dù đức tin không trực tiếp chữa khỏi bệnh, nhưng nó giúp bạn giữ được sự bình tĩnh, kiên trì và hy vọng — những yếu tố cực kỳ quan trọng trong hành trình điều trị.

Vì vậy, khi nỗi sợ xuất hiện, hãy nuôi dưỡng đức tin. Vì khi bạn còn niềm tin, bạn vẫn còn sức mạnh để bước tiếp.

8. Cơ thể có cơ chế tự chữa lành (hệ thống “chống ung thư”)

Bạn có biết, trong cơ thể bạn đã có sẵn một “đội quân” chống ung thư hoạt động âm thầm mỗi ngày không?

Mỗi ngày, cơ thể vẫn có thể xuất hiện những tế bào bất thường. Nhưng hệ miễn dịch – đặc biệt là các tế bào như lympho hay NK – sẽ nhận diện và tiêu diệt chúng trước khi chúng kịp phát triển thành bệnh. Đây chính là “hệ thống chống ung thư” tự nhiên mà ai cũng sở hữu.

Điều đáng tiếc là khi bạn stress, sợ hãi kéo dài, ăn uống thất thường… hệ thống này sẽ suy yếu. Ngược lại, chỉ cần bạn ngủ đủ, giữ tinh thần tích cực, sống lành mạnh, cơ thể sẽ tự bảo vệ tốt hơn rất nhiều.

Vì vậy, đừng nghĩ bạn đang đơn độc — cơ thể bạn luôn chiến đấu vì bạn, và bạn hoàn toàn có thể tiếp sức cho nó mỗi ngày.

9. Bình thản giúp cơ thể phục hồi tốt hơn hoảng loạn

Khi đối diện với bệnh tật, bạn nghĩ điều gì giúp cơ thể hồi phục tốt hơn: hoảng loạn hay bình thản?

Khi bạn hoảng sợ, tim đập nhanh, stress tăng cao, cơ thể rơi vào trạng thái “chiến đấu hoặc bỏ chạy”. Lúc này, năng lượng không còn tập trung vào việc chữa lành, mà bị phân tán cho phản ứng căng thẳng. Ngược lại, khi bạn giữ được sự bình thản, cơ thể sẽ ổn định hơn, ngủ tốt hơn, ăn uống tốt hơn — và đó chính là nền tảng để phục hồi.

Rất nhiều người bệnh giữ tinh thần vững vàng thường có quá trình điều trị nhẹ nhàng hơn.

Vì vậy, đừng xem nhẹ sức mạnh của sự bình tĩnh — đôi khi, chính sự bình thản lại là “liều thuốc” giúp bạn hồi phục nhanh hơn.

10. Ung thư có thể là cơ hội thức tỉnh, không phải kết thúc

Nghe có vẻ khó tin… nhưng có những người sau khi mắc ung thư lại nói rằng: “Đó là bước ngoặt thay đổi cuộc đời tôi.”

Khi đối diện với bệnh tật, con người thường bắt đầu nhìn lại: cách mình sống, ăn uống, làm việc, và cả những điều thực sự quan trọng. Nhiều người từ đó sống chậm lại, trân trọng sức khỏe, gia đình, và biết yêu thương bản thân hơn. Có người bỏ thói quen xấu, thay đổi lối sống và trở nên tích cực hơn bao giờ hết.

Ung thư rõ ràng là một thử thách lớn, nhưng đôi khi nó cũng là “cú đánh thức” giúp bạn sống đúng hơn.

Vì vậy, đừng vội xem đó là dấu chấm hết — đôi khi, đó lại là điểm bắt đầu cho một cuộc sống ý nghĩa hơn.

11. Cuộc sống vẫn có thể ý nghĩa và trọn vẹn khi có bệnh

Bạn có nghĩ rằng mắc bệnh là cuộc sống coi như “hết vui”? Thực ra, rất nhiều người đang sống ý nghĩa mỗi ngày… dù họ mang trong mình bệnh.

Có người vẫn làm việc, chăm sóc gia đình, theo đuổi đam mê, thậm chí truyền cảm hứng cho người khác. Khi đối diện với bệnh, họ học cách trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ: một bữa cơm, một cuộc trò chuyện, một ngày khỏe mạnh. Chính điều đó khiến cuộc sống trở nên sâu sắc hơn, không phải ít đi.

Bệnh có thể thay đổi cách bạn sống, nhưng không thể lấy đi giá trị cuộc sống của bạn.

Vì vậy, đừng chờ “khỏe hoàn toàn” mới sống trọn vẹn — bạn vẫn có thể sống ý nghĩa, ngay từ hôm nay.

12. Bạn không đơn độc – cộng đồng và sự chia sẻ là sức mạnh

Bạn có biết, điều khiến nhiều người vượt qua bệnh tật không chỉ là thuốc… mà còn là sự đồng hành?

Khi đối diện với ung thư, cảm giác cô đơn có thể rất lớn. Nhưng thực tế, bạn không hề một mình. Có gia đình, bạn bè, bác sĩ, và cả những người đã – đang trải qua hành trình giống bạn. Chỉ cần mở lòng chia sẻ, bạn sẽ nhận lại sự thấu hiểu, động viên và cả những kinh nghiệm quý giá.

Nhiều người cho biết, chính sự kết nối đó giúp họ mạnh mẽ hơn, bớt sợ hãi hơn rất nhiều.

Vì vậy, đừng giữ mọi thứ một mình — khi bạn chia sẻ, bạn không chỉ nhẹ lòng hơn, mà còn tìm thấy sức mạnh từ những người xung quanh.

13. Hy vọng là yếu tố sống còn, không phụ thuộc tiền bạc

Bạn có tin không, có những người không có nhiều tiền… nhưng lại có thứ giúp họ đi rất xa: đó là hy vọng.

Hy vọng không phải là điều xa vời. Đó là niềm tin rằng mọi thứ vẫn có thể tốt hơn, rằng mình còn cơ hội. Khi còn hy vọng, con người sẽ tiếp tục cố gắng, tuân thủ điều trị, chăm sóc bản thân và không bỏ cuộc. Ngược lại, khi mất hy vọng, dù điều kiện tốt đến đâu, người ta cũng dễ buông xuôi.

Rất nhiều câu chuyện hồi phục bắt đầu từ một điều rất đơn giản: họ tin rằng mình có thể vượt qua.

Vì vậy, đừng đánh giá thấp sức mạnh của hy vọng — đó không phải thứ mua được bằng tiền, nhưng lại có thể cứu cả một hành trình sống.

14. Y khoa không tuyệt đối chính xác (không phải toán học)

Bạn có từng nghe ai đó nói: “Bác sĩ bảo rồi, chắc chắn là vậy…”? Thực ra, y khoa không phải là toán học với những con số tuyệt đối.

Trong y học, bác sĩ thường đưa ra dự đoán dựa trên thống kê, kinh nghiệm và dữ liệu chung. Nhưng mỗi cơ thể là một câu chuyện riêng — có người đáp ứng điều trị rất tốt, có người vượt xa những gì dự đoán ban đầu. Không ai có thể khẳng định chính xác 100% điều gì sẽ xảy ra với bạn.

Điều này không phải để bạn nghi ngờ y học, mà để bạn hiểu rằng luôn có “khoảng hy vọng” tồn tại.

Vì vậy, đừng vội đóng khung tương lai của mình theo một con số — cơ thể bạn có thể viết nên một kết quả khác.

15. Không có một con đường điều trị duy nhất cho tất cả mọi người

Bạn có biết, cùng một loại ung thư… nhưng mỗi người lại có cách điều trị khác nhau không?

Y học hiện đại không còn áp dụng “một công thức cho tất cả”. Bác sĩ sẽ dựa vào nhiều yếu tố như giai đoạn bệnh, thể trạng, gen, và khả năng đáp ứng để đưa ra phác đồ phù hợp riêng cho từng người. Có người hợp với phương pháp này, người khác lại phù hợp với hướng khác.

Điều đó có nghĩa là luôn có lựa chọn, luôn có hướng đi — không phải chỉ có một con đường duy nhất.

Vì vậy, đừng vội tuyệt vọng khi một phương pháp chưa hiệu quả — hành trình điều trị của bạn là riêng biệt, và bạn vẫn còn nhiều cơ hội phía trước.

16. Quyết định điều trị cần tỉnh táo, không dựa trên sợ hãi

Khi nghe đến ung thư, nhiều người vội vàng quyết định ngay lập tức… nhưng bạn có chắc đó là quyết định đúng?

Nỗi sợ có thể khiến bạn chọn điều trị theo cảm tính: nghe ai mách gì làm đó, thử phương pháp chưa kiểm chứng, hoặc ngược lại là từ chối điều trị vì quá sợ đau, sợ tác dụng phụ. Nhưng những quyết định quan trọng như vậy cần dựa trên thông tin rõ ràng, tư vấn từ bác sĩ và sự hiểu biết đúng đắn.

Chỉ cần chậm lại một chút, tìm hiểu kỹ hơn, bạn có thể tránh được những sai lầm đáng tiếc.

Vì vậy, đừng để nỗi sợ quyết định thay bạn — hãy giữ sự tỉnh táo, vì mỗi lựa chọn hôm nay sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của bạn.

17. Phẫu thuật và điều trị không đảm bảo 100% kết quả

Bạn có nghĩ rằng cứ điều trị là chắc chắn khỏi hoàn toàn? Thực tế không đơn giản như vậy.

Phẫu thuật, hóa trị hay xạ trị đều là những phương pháp rất quan trọng, nhưng không có gì đảm bảo kết quả 100% cho mọi trường hợp. Mỗi cơ thể phản ứng khác nhau, mỗi bệnh tiến triển khác nhau. Có người hồi phục rất tốt, có người cần thời gian dài hơn, hoặc phải điều chỉnh phương pháp.

Điều này không phải để bạn mất niềm tin, mà để bạn hiểu rằng hành trình này cần sự kiên trì và linh hoạt.

Vì vậy, đừng đặt kỳ vọng “chắc chắn tuyệt đối” — thay vào đó, hãy chuẩn bị tâm lý vững vàng để đồng hành cùng quá trình điều trị đến cùng.

18. Điều trị có thể có cái giá (chất lượng sống) cần cân nhắc

Bạn có biết, đôi khi điều trị không chỉ là “có chữa hay không”… mà còn là “sống như thế nào”?

Một số phương pháp điều trị có thể kéo dài thời gian sống, nhưng đi kèm là tác dụng phụ như mệt mỏi, đau đớn, giảm chất lượng cuộc sống. Vì vậy, nhiều người phải đứng trước lựa chọn: ưu tiên thời gian hay ưu tiên chất lượng sống.

Không có đúng – sai tuyệt đối, chỉ có điều phù hợp với mỗi người. Điều quan trọng là bạn hiểu rõ lựa chọn của mình, lắng nghe tư vấn từ bác sĩ và cả mong muốn thật sự của bản thân.

Vì vậy, đừng để nỗi sợ ép bạn chọn vội vàng — hãy cân nhắc kỹ, vì mục tiêu không chỉ là sống lâu, mà còn là sống có ý nghĩa.

19. Bạn phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình

Bạn có nhận ra không, cuối cùng thì người sống với quyết định đó… chính là bạn?

Khi đối diện với ung thư, sẽ có rất nhiều lời khuyên: từ người thân, bạn bè, mạng xã hội… Nhưng mỗi người chỉ nhìn từ góc độ của họ, còn bạn mới là người hiểu rõ cơ thể, hoàn cảnh và mong muốn của mình nhất. Nếu bạn quyết định chỉ vì nghe theo người khác, bạn có thể hối tiếc khi kết quả không như mong đợi.

Điều quan trọng không phải là chọn giống ai, mà là chọn điều bạn hiểu và chấp nhận.

Vì vậy, hãy lắng nghe, tham khảo… nhưng cuối cùng, hãy tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình — vì đó là cuộc đời của bạn.

20. Ung thư không phải kẻ thù duy nhất – cách sống mới là cốt lõi

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, ung thư chỉ là “phần nổi của tảng băng”… còn lối sống mới là gốc rễ?

Nhiều yếu tố như stress kéo dài, ăn uống thiếu lành mạnh, ít vận động, thức khuya… đều âm thầm ảnh hưởng đến sức khỏe trong thời gian dài. Ung thư có thể là kết quả của cả một quá trình tích lũy, chứ không phải tự nhiên xuất hiện.

Điều này không phải để bạn tự trách, mà để bạn nhận ra: bạn vẫn có thể thay đổi từ hôm nay. Khi bạn điều chỉnh lối sống, bạn không chỉ hỗ trợ điều trị, mà còn giúp cơ thể khỏe mạnh lâu dài.

Vì vậy, đừng chỉ “chống lại ung thư” — hãy bắt đầu xây dựng một cách sống tốt hơn, vì đó mới là nền tảng thật sự của sức khỏe.

21. Sự dịu dàng với bản thân giúp hồi phục tốt hơn

Bạn có đang quá khắt khe với chính mình… nhất là khi cơ thể đang yếu?

Nhiều người khi mắc bệnh lại tự trách: “Giá như mình sống khác đi…”, rồi ép bản thân phải mạnh mẽ, phải chịu đựng. Nhưng sự thật là, cơ thể bạn lúc này cần sự nghỉ ngơi, chăm sóc và thấu hiểu — không phải áp lực.

Khi bạn đối xử dịu dàng với bản thân, cho phép mình nghỉ khi mệt, ăn khi cần, cảm xúc được bộc lộ… cơ thể sẽ dễ cân bằng và hồi phục hơn. Tinh thần nhẹ nhàng cũng giúp quá trình điều trị bớt nặng nề.

Vì vậy, đừng “chiến đấu” với chính mình — hãy đứng về phía mình, vì sự dịu dàng cũng là một dạng sức mạnh giúp bạn đi xa hơn.

22. Hơi thở, trạng thái tâm lý ảnh hưởng trực tiếp đến cơ thể

Bạn có để ý không, chỉ cần lo lắng một chút là hơi thở của bạn đã trở nên gấp gáp?

Hơi thở và tâm lý liên kết rất chặt chẽ với cơ thể. Khi bạn căng thẳng, hơi thở nông và nhanh hơn, tim đập nhanh, cơ thể rơi vào trạng thái stress. Ngược lại, khi bạn thở chậm, sâu và đều, cơ thể sẽ dần thư giãn, ổn định lại nhịp tim và giảm căng thẳng.

Chỉ cần vài phút tập trung vào hơi thở mỗi ngày, bạn đã có thể giúp cơ thể “hạ nhiệt”, cải thiện tinh thần và hỗ trợ quá trình hồi phục.

Vì vậy, đừng xem nhẹ những điều đơn giản — đôi khi, chỉ cần một hơi thở đúng cũng có thể giúp bạn lấy lại sự cân bằng.

23. Sống trọn vẹn hiện tại quan trọng hơn lo sợ tương lai

Bạn đang sống ở hiện tại… hay đang mắc kẹt trong những nỗi lo về tương lai?

Rất nhiều người khi nghĩ đến ung thư liền bị cuốn vào hàng loạt câu hỏi: “Rồi sẽ ra sao?”, “Liệu mình có…?” — và vô tình bỏ quên những gì đang diễn ra ngay trước mắt. Trong khi đó, hiện tại mới là nơi bạn thực sự có thể sống, chăm sóc bản thân và tạo ra thay đổi.

Khi bạn tập trung vào hôm nay — ăn uống tốt hơn, nghỉ ngơi đủ hơn, sống ý nghĩa hơn — bạn đang làm điều tốt nhất cho tương lai.

Vì vậy, đừng để những nỗi sợ chưa xảy ra đánh cắp cuộc sống của bạn — hãy sống trọn vẹn từng ngày, vì đó mới là điều bạn thật sự nắm giữ.

24. Ung thư chỉ làm lộ ra sự thật: cuộc sống vốn không chắc chắn

Bạn có nghĩ rằng chỉ khi mắc ung thư, cuộc sống mới trở nên “mong manh”? Thực ra, cuộc sống vốn dĩ đã không chắc chắn từ trước.

Chúng ta thường sống với cảm giác “mọi thứ sẽ ổn”, cho đến khi một biến cố xảy ra. Ung thư không phải là thứ tạo ra sự bất định — nó chỉ làm lộ ra điều mà trước giờ chúng ta cố quên: không ai biết trước ngày mai.

Nhưng chính điều đó cũng khiến cuộc sống trở nên quý giá hơn. Khi hiểu rằng mọi thứ không chắc chắn, bạn sẽ biết trân trọng hiện tại, yêu thương nhiều hơn và sống thật hơn.

Vì vậy, đừng chỉ nhìn ung thư như một nỗi sợ — hãy xem đó như lời nhắc nhở để bạn sống sâu sắc hơn từng ngày.

25. Điều quan trọng không phải là sống bao lâu, mà là sống như thế nào

Bạn có bao giờ tự hỏi: điều gì thực sự làm nên một cuộc đời ý nghĩa — số năm bạn sống, hay cách bạn sống từng ngày?

Nhiều người khỏe mạnh nhưng sống vội vàng, căng thẳng, thiếu niềm vui. Ngược lại, có những người đang mang bệnh nhưng vẫn sống sâu sắc, yêu thương, và trân trọng từng khoảnh khắc. Giá trị của cuộc sống không chỉ nằm ở thời gian dài hay ngắn, mà nằm ở chất lượng của từng ngày bạn trải qua.

Ung thư có thể khiến bạn suy nghĩ khác đi về thời gian — nhưng cũng giúp bạn hiểu rõ hơn điều gì thực sự quan trọng.

Vì vậy, đừng chỉ lo “sống bao lâu” — hãy bắt đầu sống thật trọn vẹn, vì mỗi ngày ý nghĩa đều đáng giá hơn rất nhiều.

 


Vậy là chúng ta đã đi qua 25 lý do… để bạn không còn phải sợ ung thư nữa.

Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất không nằm ở ung thư… mà nằm ở cách bạn nhìn cuộc sống.

Khi nghèo, chúng ta thường nghĩ tiền là thứ quan trọng nhất. Nhưng thật ra, để có tiền không phải là điều quá khó… và tiền cũng không thể mua được tất cả.

Thứ thật sự giúp con người đi qua mọi biến cố — không phải tiền, mà là hy vọng.
Hy vọng chính là “nguồn vốn bất tận” — dù hoàn cảnh có thay đổi thế nào, bạn vẫn có thể đứng dậy và bước tiếp.

Nếu bạn thấy video này có ý nghĩa, hãy để lại suy nghĩ của bạn bên dưới — mình rất muốn nghe câu chuyện của bạn.

Và đừng giữ nó cho riêng mình — hãy chia sẻ video này cho những người bạn quan tâm, biết đâu họ cũng đang cần điều này.

Đừng quên đăng ký kênh, bấm like để YouTube có thể lan tỏa những nội dung này đến nhiều người hơn nữa.

Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau… với rất nhiều bài học quý giá, những trải nghiệm thật — để cùng nhau sống bình an hơn, mạnh mẽ hơn, và hạnh phúc hơn.

Hẹn gặp bạn ở video tiếp theo.

Tóm tắt:

1. Nỗi sợ nguy hiểm hơn chính căn bệnh

2. Ung thư không đồng nghĩa với án tử

3. Nỗi sợ làm suy yếu tinh thần và hệ miễn dịch

4. Nỗi sợ khiến con người mất sáng suốt và quyết định sai lầm

5. Phần lớn đau khổ đến từ “tương lai tưởng tượng”, không phải thực tế

6. Bạn luôn có quyền chọn cách phản ứng, không để nỗi sợ làm chủ

7. Đức tin giúp loại bỏ nỗi sợ, dù không xóa bệnh

8. Cơ thể có cơ chế tự chữa lành (hệ thống “chống ung thư”)

9. Bình thản giúp cơ thể phục hồi tốt hơn hoảng loạn

10. Ung thư có thể là cơ hội thức tỉnh, không phải kết thúc

11. Cuộc sống vẫn có thể ý nghĩa và trọn vẹn khi có bệnh

12. Bạn không đơn độc – cộng đồng và sự chia sẻ là sức mạnh

13. Hy vọng là yếu tố sống còn, không phụ thuộc tiền bạc

14. Y khoa không tuyệt đối chính xác (không phải toán học)

15. Không có một con đường điều trị duy nhất cho tất cả mọi người

16. Quyết định điều trị cần tỉnh táo, không dựa trên sợ hãi

17. Phẫu thuật và điều trị không đảm bảo 100% kết quả

18. Điều trị có thể có cái giá (chất lượng sống) cần cân nhắc

19. Bạn phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình

20. Ung thư không phải kẻ thù duy nhất – cách sống mới là cốt lõi

21. Sự dịu dàng với bản thân giúp hồi phục tốt hơn

22. Hơi thở, trạng thái tâm lý ảnh hưởng trực tiếp đến cơ thể

23. Sống trọn vẹn hiện tại quan trọng hơn lo sợ tương lai

24. Ung thư chỉ làm lộ ra sự thật: cuộc sống vốn không chắc chắn

25. Điều quan trọng không phải là sống bao lâu, mà là sống như thế nào

 



--
====================================================================
Trên Facebook :
http://www.facebook.com/DaiHocKhoaHocSaiGon
====================================================================
 
Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn đã đăng ký vào Nhóm "KhoaHocSG" của Google Groups.
* Để đăng bài lên nhóm này, hãy gửi email đến "khoa...@googlegroups.com"
* Để RÚT TÊN ra khỏi nhóm này, gửi email đến "khoahocSG+...@googlegroups.com"
* Để có thêm tuỳ chọn (preference set up), hãy truy cập vào nhóm này tại: http://groups.google.com/group/khoahocSG?hl=vi
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "KhoaHocSG".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến khoahocsg+...@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/khoahocsg/CH2PR02MB658185A8974D37399DD07E67FC57A%40CH2PR02MB6581.namprd02.prod.outlook.com.
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages