Fwd: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 26-02-2026 (SỐ 038-2026)

2 views
Skip to first unread message

Giu Tran

unread,
Feb 26, 2026, 11:03:55 PM (13 days ago) Feb 26
to


---------- Forwarded message ---------
From: soan....@hotmail.com <soan....@hotmail.com>
Date: Thu, Feb 26, 2026 at 9:52 AM
Subject: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 26-02-2026 (SỐ 038-2026)
To:



GOOD MORNING VIET NAM - CANADA - USA

ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 26-02-2026  (SỐ 038-2026)

Image insérée
Image insérée



MỤC LỤC

  1. SỰ THẬT LÀ VÔ GIÁ
  2. Dân bất lịch sự nhất thế giới + Muốn trở thành quý phái +
  3. Bãi Biển Nổi Tiếng Nhất ở Quê Hương NAM EM
  4. Trịêu con tim một tiếng nói
  5. 8 sự thật thú vị về Việt Nam
  6. Tháng Tư đỏ mắt
  7. Như một lời nhắn gửi
  8. Đài Loan : Hình phạt "độc lạ" chuyên xử lý lái xe vi phạm nồng độ cồn khiến nhiều người bất ngờ.
  9. CẬU ẤM, CÔ CHIÊU
  10. Ngày Tết Cho và Nhận 



SỰ THẬT LÀ VÔ GIÁ

10 NHÂN CHỨNG. 10 CÁI CHẾT. KHÔNG AI RA LỜI KHAI.

Tất cả họ đều có một điểm chung.
Họ biết chuyện gì đã xảy ra trên hòn đảo đó.
Và giờ thì TẤT CẢ họ đều đã chết.

⚡ DANH SÁCH NGƯỜI CHẾT

1. Jeffrey Epstein — Tháng 8 năm 2019.
Được tìm thấy treo cổ trong một phòng giam an ninh tối đa. Cả hai camera đều "bị hỏng". Cả hai lính canh đều "ngủ gật". Tù nhân bị giám sát chặt chẽ nhất nước Mỹ — và không ai nhìn thấy gì cả.
2. Jean-Luc Brunel — Tháng 2 năm 2022.
Ông trùm người mẫu Pháp, kẻ buôn bán gái cho Epstein. Đang chờ xét xử. Được tìm thấy treo cổ trong một phòng giam ở Paris. Cùng phương pháp. Cùng một vụ "tự sát". Ở quốc gia khác.
3. Virginia Giuffre — Tháng 4 năm 2025.
Người phụ nữ dũng cảm nhất nước Mỹ. Được Hoàng tử Andrew phong tặng danh hiệu. Đã ra lời khai dưới lời thề. Đấu tranh suốt 20 năm. Chết ở tuổi 41. "Tự sát".
4. Steve Bing — Tháng 6 năm 2020.
Nhà sản xuất phim Hollywood. Đã khai báo với FBI về Epstein. Rơi từ tầng 27 căn hộ ở Los Angeles. Vài ngày sau cuộc phỏng vấn với FBI.
5. Mark Middleton — Tháng 5 năm 2022.
Cố vấn của Bill Clinton. Có liên hệ với Epstein. Được tìm thấy ở Arkansas — bị treo cổ và bị bắn. Được kết luận là tự sát.
6. Thomas Bowers — Tháng 11 năm 2019.
Người đứng đầu bộ phận quản lý tài sản của Deutsche Bank — ngân hàng đã chuyển tiền của Epstein. Được tìm thấy treo cổ tại nhà riêng ở California. Ba tháng sau khi Epstein qua đời.
7. Steven Hoffenberg — Tháng 8 năm 2022.
Người cố vấn của Epstein. Nói với các phóng viên rằng Epstein và Maxwell đang quay phim các đoạn băng tống tiền cho các thế lực ngầm. Được tìm thấy đã chết. Thi thể không được phát hiện trong 7 ngày.
8. Alfredo Rodriguez — 2014.
Quản gia của Epstein. Sở hữu cuốn sổ đen — mọi tên, mọi số điện thoại. Đã cố gắng giao nó cho FBI. Bộ Tư pháp của Obama đã bắt giữ CHÍNH HẮN. Chết ở tuổi 49. "Bệnh kéo dài."
9. Efrain Reyes — Tháng 11 năm 2020.
Bạn tù cuối cùng của Epstein. Người cuối cùng nhìn thấy hắn còn sống. Đã nói chuyện với các nhà điều tra liên bang. Chết vài tuần sau đó. "Covid."
10. Arthur Shapiro — Tháng 3 năm 1985.
Người tiền nhiệm của Epstein quản lý hàng tỷ đô la của Les Wexner. Bị bắn chết vài tuần trước khi bị IRS thẩm vấn. Vụ án chưa được giải quyết. Epstein tiếp quản ngay sau đó.

�� BẠN CÓ THẤY MÔ HÌNH KHÔNG?

Bị treo cổ. Bị bắn. Bị ngã. Dùng thuốc quá liều. "Bệnh." "Covid."
Tất cả đều chết trước khi có thể làm chứng.
Tất cả đều biết những cái tên sẽ lật đổ chính phủ.
Tất cả đều bị bịt miệng VĨNH VIỄN.
10 nhân chứng. 6 vụ treo cổ. 3 quốc gia. 40 năm.
Và bạn cho rằng tất cả những điều này chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
⚡ NHƯNG KHÔNG THỂ BỊ BỊT MIỆNG.
Họ không thể xóa sạch hồ sơ.
Ngày 31 tháng 1 năm 2026 — Trump đã công bố 3 triệu trang tài liệu.
Tất cả những gì Obama đã chôn giấu. Tất cả những gì Biden đã che đậy. Tất cả những gì người đã khuất cố gắng nói với chúng ta.
Sổ đen của Rodriguez — ĐÃ CÔNG BỐ.
Những cáo buộc tống tiền của Hoffenberg — ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN.
Lời khai của Giuffre — ĐÃ ĐƯỢC CÔNG BỐ.
Mạng lưới buôn người của Brunel — ĐÃ BỊ PHƠI BÍNH.
Các nhân chứng đã ra đi. Nhưng sự thật của họ vẫn SỐNG.
Trump đã đảm bảo rằng cái chết của họ không phải là vô ích.
⟁ Họ đã giết các nhân chứng. Ông ấy đã công bố bằng chứng.
Inline image

Inline image

Inline image


Dân bất lịch sự nhất thế giới + Muốn trở thành quý phái +


  • Hai tuần trước vợ chồng tôi lần đầu tiên đi cruise trên chiếc Quantum of The Seas của hãng Royal Caribbean. Chiếc này bắt  đầu vào Tháng 5, 2015 đóng đô ở Shanghai, chỉ phục vụ  thị trường Trung Quốc. Năm ngoái là lần đầu tiên nó di chuyển sang  hoạt động ở Los Angeles.  Cruise đóng đô mãi ở một nơi thì dân ở đó nhàm chán không đi, đó là lý do các hãng cruise luân phiên  thay đổi tầu đến nước khác.
     
    Vì tầu này phục vụ thị trường Trung Quốc nên có tiệm ăn không khác gì nhà hàng Tầu:
     
    Phải trả tiền, không miễn phí.
     
    và tất cả các bảng yết thị trên tầu in bằng hai thứ tiếng Anh và tiếng Hoa. Ở Mỹ mà tôi cứ tưởng mình đang trong Chợ Lớn.
    Vì hãng cruise bán giá quá rẻ nên vô số khách trong chuyến đi này là người Tầu và người Việt. Tôi chưa bao giờ đi cái cruise nào mà đông người Tầu và người Việt đến thế.
    Du khách Tầu nổi tiếng thế giới là bất lịch sự. Tôi “hân hạnh” trải qua kinh nghiệm đó trên chuyến cruise này. Họ nói năng to tiếng, không đếm xỉa đến người chung quanh, hành động lỗ mãng bất lịch sự:
    1. Ở nhà hàng buffet, cruise bắt mọi người phải xếp hàng rửa tay trước khi vào. Khi gần đến chỗ rửa tay, một người phụ nữ Tầu già đứng sau tôi từ đằng sau vượt lên qua mặt tôi và tất cả các người trước (tôi biết bà ta là người Tầu vì bà ta đứng sau tôi nói chuyện với vài người khác bằng tiếng Tầu). Tôi la bà ta là mọi người phải xếp hàng thì bà ta nói tay sạch không cần rửa nên không cần đứng xếp hàng đợi!
    2. Chiếc tầu này không đủ ghế ngồi ở nhà hàng buffet nên một khi đã lấy thức ăn thì phải đi vòng vòng tìm chỗ ngồi. Tôi thấy một bàn bốn ghế (thật sự là hai bàn nhỏ kê sát nhau) có người vừa mới ăn xong nên đến đó đứng đợi người bồi bàndọn dẹp. Lúc này chỉ có tôi, vợ tôi vẫn còn lấy thức ăn.
    Bàn dọn xong, tôi vừa ngồi xuống thì cô ngồi bàn bên cạnh nhẩy từ cái ghế của cô ta sang ngồi cái ghế trống sát cạnh tôi. Tôi quay sang trợn mắt, đang suy nghĩ người này sao quá ư là bất lịch sự qua bàn tôi ngồi mà không hỏi han một tiếng, thì bấy giờ tôi mới để ý là cái bàn đó bốn người Tầu đang ngồi (kể cả cô ta).
    Họ nói xí xa xí xô bằng tiếng Hoa, rồi cô ta và một người ở cái bàn đó tự động kéo một bàn, hai ghế của tôi về sát bên bàn của họ, không hỏi tôi đến một lời! (Sau này tôi khám phá ra họ kéo ghế trống để dành cho hai người nữa đến sau).
     
    Thấy tôi đã đứng đợi chờ bàn mà không hỏi tôi có dùng hai ghế trống được không, chỉ có tôi hay có ai khác,  mà cứ giật đại, mấy người Tầu này bất lịch sự không bút nào tả xiết.
    1. Cruise nào cũng đem hàng hóa bày bán ở giữa tầu, nói là bán hạ giá. Hàng hóa đều có ghi giá rõ ràng. Chúng tôi gặp bà người Tầu này muốn mua vài cái áo, nhưng không muốn trả tiền theo giá ấn định mà muốn bớt thêm.
    Bà ta hỏi anh bán hàng xuống giá thêm thì bà ấy mua. Anh ta nói không xuống được, giá ghi sao bán vậy. Kỳ kèo mãi anh bán hàng nhất định không xuống tiền, bà ta đòi anh này gọi Supervisor. Khi cô Supervisor ra, bà ta lập lại là muốn mua nhưng chỉ khi nào cruise bớt giá nữa. Cô Supervisor nói không thể xuống giá, không mua thì thôi.
    Đã nghe như thế mà bà Tầu  nhất định không đi, cứ đứng kỳ kèo nữa. Bên kia nhất định không xuống giá. Bà này xem tiền bạc quan trọng hơn liêm sỉ:  người ta nói không xuống giá thì thôi, ngược lại cứ đứng đó mặt dầy bắt người ta hạ giá.   
     
    Mới đây vào ngày 4 tháng Giêng, tiệm mì ramen Lekei ở Osaka loan báo trên mạng xã hội là không cho du khách người Tầu vào ăn vì họ “gây nhiều quấy rối”.
    Tôi nghĩ quán này lịch sự, dùng chữ “gây nhiều quấy rối” thay vì nói thẳng ra là du khách Tầu vô phép tắc, bất lịch sự.
     
    Hai tháng trước khi ở Tokyo, Nhật Bản, tôi cũng gặp trường hợp người Tầu lỗ mãng ở khách sạn Hyatt Regency Tokyo.
     
    Hotel này có lounge ăn uống. Khoảng 9 giờ tối tôi lên ngồi uống nước, định bụng ngồi thư giãn ngắm Tokyo vào ban đêm từ trên cao.
    Lúc đó đã tối nên chỉ có vợ chồng tôi, hai cặp khác, và cách tôi hai bàn là một người đàn ông đứng tuổi và một phụ nữ trẻ nói chuyện với nhau bằng tiếng Hoa. Chẳng những nói to tiếng mà họ còn cười ầm vang dội quấy rối sự im lặng, không nể khách chung quanh một tí nào. 
     
    Phải chi tiếng Hoa nghe thánh thót như tiếng Pháp, đằng này nó nghe cộc lốc, thô kệch, chói lỗ tai. Nếu khách sạn này bình dân rẻ tiền thì tôi không nói làm gì, nhưng Hyatt Regency Tokyo là khách sạn đắt tiền, khách đến đây trông đợi một môi trường sang trọng, thoải mái.
    Nghe họ ồn ào nói chuyện hơn năm phút mà vẫn không giảm , tôi không chịu nổi nữa nên phải nói với họ bằng tiếng Anh: “Excuse me, please lower  your voice”- “Làm ơn nói nhỏ một chút”. Họ ngừng không nói chuyện nữa, nhưng tôi để ý người đàn ông nhìn chằm chặp như muốn nuốt sống tôi.
    Chừng mười phút sau tôi đứng dậy trở về phòng thì hắn ta mới chửi thề tôi bằng tiếng Anh: “F..k you” (“Đ.M. mày”). Tôi phớt tỉnh Ăng-Lê không trả lời vì loại người hạ cấp như thế không đáng cho tôi bận tâm. Ông này vô giáo dục đến nỗi không biết điều mình làm là sai mà còn chửi tục người khác.
    Thật là trớ trêu cái quốc gia có Khổng Tử dạy dân chúng cách làm người qua Tam Cương (Quân, Sư, Phụ) Ngũ thường (Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín), thì chính du khách Trung Quốc lại là người bất lịch sự nhất thế giới.
     
    Buồn thay người Việt chúng ta sau một nghìn năm người Tầu đô hộ, vẫn còn có một thiểu số còn bị ảnh hưởng, cư xử không khác gì người Tầu: tranh giành chen lấn không xếp hàng, đổ rác, tiểu tiện khắp nơi, đặt cái tôi của mình trên hết, không tôn trọng người khác, nói năng xấc xược, hung hăng, ai phê bình là ghênh cổ chửi lại.  
     
    Khi tôi về Việt Nam, vì quen với người bên Mỹ nói năng nhẹ nhàng, lịch sự, cần gì thì luôn luôn nói “please”, tôi khó chịu khi thấy người Việt hay quát tháo, nói chuyện cộc lốc khi tiếp xúc.
    Một người đậu xe gắn máy xéo xẹo trên lề đường thì anh giữ xe bên cạnh la lên: “Đậu gì mà kỳ vậy? Chặn đường hết trơn. Đậu lại đi!”. Người kia bị la, la lại: “Tui đậu một chút ra liền, làm gì dữ dzậy?” Tôi nhấn mạnh là cả hai người la lớn tiếng, không nói chuyện giọng nhỏ nhẹ bình thường.
    Dưới mắt tôi, tôi đang chứng kiến một cuộc đàm thọai kém văn minh. Cũng cùng một cảnh đó, nếu anh giữ xe bắt đầu bằng một câu nói nhẹ nhàng: “Dạ, nhờ anh đậu xe lại cho không cản lối đi, cám ơn anh nhe”, thì tôi chắc chắn người kia sẽ tuân lời (À, đây là ở Việt Nam. Không biết người kia có tuân lời hay nổi sùng vì người khác chỉ trích mình nên sẽ trả lời: “Đ.M. Tao muốn đậu sao thì kệ tao!” ?) 
     
    Ở nhà hàng lịch sự ở Việt Nam, người hầu bàn hỏi khách  cũng ôn tồn, nhẹ nhàng, lịch sự: “Dạ thưa nhà mình hôm nay dùng món gì ạ”?, chứ nếu ăn uống ở hàng quán bình dân, nhân viên hỏi khách sẽ rất là cộc lốc: “Ăn gì anh?”.
    Cũng cùng câu hỏi đó nhưng nói lịch sự hơn: “Dạ thưa anh chị dùng gì?”, chữ “Dạ” của mình như là chữ “Please” của Mỹ, nghe êm tai, tỏ ra mình tôn trọng người khác, hạ mình xuống trước người khác, thì xã hội có phải là thần tiên hơn không?
     
    Điều tôi thấy ngộ nghĩnh chỉ xuất hiện sau 1975 là có rất nhiều khu xóm ở trước cổng có cái biển to chềnh ềnh, viết là “Khu Phố Văn Hóa”:
     
    Tôi không hiểu sao có xóm có cái bảng này, có xóm thì không? Tôi đoán là khi một xóm nào đạt được những tiêu chuẩn “văn hóa” nhà nước đặt ra thì được tuyên dương là “Khu Phố Văn Hóa”, còn xóm nào không có là chưa đạt được Văn Hóa?
    Nếu thế thì tôi thấy cái bảng này chẳng có nghĩ lý gì cả vì ở xóm có hay không có bảng “Khu Phố Văn Hóa”, nơi nào tôi cũng nghe chửi thề, nơi nào tôi cũng nghe to tiếng, và rác vất đầy đường.
     
    Xóm trong hình dưới đây rác rưới chất đống,  rõ thật là vô văn hóa, thì tại sao lại được cấp chứng chỉ “Khu Phố Văn Hóa”?
     
    Văn hóa hay không biểu lộ qua hành động chúng ta làm. Viết một cái bảng tự tuyên dương mình có văn hóa trong khi chúng ta cư xử như du khách Tầu thì rõ ràng là cái bảng chẳng những vô  nghĩa mà còn là một trò cười cho thiên hạ.
    Chúng ta chỉ học hỏi cái hay. Đừng học hỏi cái dở vì rất có thể một ngày nào đó vì học cái dở trong cách cư xử của người Tầu quá nhanh chóng và quá giỏi, người Việt chúng ta sẽ loại bỏ Trung Quốc để trở thành dân bất lịch sự nhất thế giới.
    Nguyễn Tài Ngọc
     
     
    Muốn trở thành quý phái
     
    Tuần vừa rồi khi đi cruise, tôi thấy một cảnh tượng quen thuộc và đối với tôi thì nhức mắt trong một buổi tối trên nhà hàng buffet: một bà Việt Nam già vai mang xách tay hiệu Louis Vuitton, tay bên phải cầm đĩa thức ăn, tay bên trái dựa trên xách tay. Tôi biết bà ta là người Việt vì vợ chồng bà ngồi ở bàn sau lưng tôi, hai người nói tiếng Việt. Tôi đoán bà ta khoảng 72-75 tuổi.
    Tôi chụp hình bà ta từ sau lưng nên chỉ thấy một tí cái ví Louis Vuitton bà ta đeo bên trái (vòng tròn đỏ trong hình trên). Khổ của nó thì từa tựa như ví xách tay phụ nữ trong hình dưới đây:
     
    Tôi nhức mắt vì hai lý do:
     
    1.Đi ăn buffet, ban tối chứ không phải ban ngày, và phòng ngủ ngay trên tầu, không cần đem ví, xách tay vì không lái xe, mà đeo ví tay đắt tiền làm gì, ngoài mục đích khoe khoang là ta đây có xách tay đắt tiền? Hay là bà ta dùng nó để giấu chuối, táo, mang về phòng?
    2.Diện mạo của bà ta: tóc búi một cục ra đằng sau, đàn bà già tướng không phải là dân tập thể dục mà lại mặc áo thể thao Adidas dài tay to quá khổ, áo T-shirt bên trong còn dài hơn, lòi ra khỏi áo choàng bên ngoài, quần và giầy cũng thuộc loại thể thao.
    Không một phụ nữ nào mang ví Louis Vuitton với trang phục thể thao luộm thuộm, tóc búi một cách cẩu thả trong khi đi lấy thức ăn ở nhà hàng buffet.
    Thoạt trông, tôi biết ngay bà ta không phải là người xuất thân trưởng giả, thế nhưng lại muốn học làm sang.  
     
    Ở Hoa Kỳ tiền làm ra quá dễ nên việc mua sắm những món tiền lớn, những đồ hiệu đắt tiền, không khó.
    Tôi cho một thí dụ: Một người “nghèo” làm lương tối thiểu $41,000 đôla/năm, $3,400/tháng. Sau khi bị đánh thuế 20% thì lương lấy về là $2,700/tháng. Đó là tiền thu vào mỗi tháng. (So với tiền lương trung bình của một kỹ sư trước khi đánh thuế là $101,000 đô-la).
     
    Tiền chi tổng cộng thì nếu người này share phòng, tiền mướn là $1,100/tháng. Cộng thêm các chi phí khác như xe cộ, xăng nhớt, điện nước, bảo hiểm, ăn uống…, người này vẫn dư sức để dành được vài trăm đôla/một tháng, nếu tiêu xài dè dặt.
    Vài trăm dollars một tháng thì trong hai, ba năm người này có thể mua vé máy bay về Việt Nam chơi, hay mua ví hiệu Louis Vuitton dễ dàng. Đó là tại sao chúng ta thấy nhiều Việt Kiều về Việt Nam, nhiều phụ nữ ở Hoa Kỳ gốc tía em hừng đông đi cày bừa giống như tôi xách ví tay đắt tiền Louis Vuitton nhan nhãn ở Mỹ.
     
    Trong bốn thương hiệu xách tay đắt tiền, giá xách tay của Hermès là đắt nhất, Gucci là rẻ nhất:
    Thứ hạng
     
    Hiệu
     
    Giá bắt đầu mỗi xách tay
     
    Giá hàng cao cấp mỗi xách tay
     
    1
     
    Hermès
     
    $5,000+
     
    $35,000+
     
    2
     
    Chanel
     
    $3,400-$6,000
     
    $10,000+
     
    3
     
    Louis Vuitton
     
    $1,300-$5,000
     
    $12,000+
     
    4
     
    Gucci
     
    $1,000-$3,000
     
    $8,000+
     
     
    Nhưng số lượng bán thì Louis Vuitton bán nhiều nhất:
     
    Thứ hạng
     
    Hiệu
     
    Tổng số bán 2025
     
    1
     
    Louis Vuitton
     
    $3.2 tỷ đô-la
     
    2
     
    Hermès
     
    $1.9 tỷ đô-la
     
    3
     
    Chanel
     
    $1.8 tỷ đô-la
     
    4
     
    Gucci
     
    $1.1 tỷ đô-la
     
     
    Louis Vuitton bán nhiều nhất vì không những thiết kế đẹp, đắt tiền, người giầu mua nhiều, mà Louis Vuitton khôn ngoan làm những xách tay giá “rẻ” entry level luxury người làm ít tiền cũng mua được.
    Thí dụ như xách tay kiểu “Neverfull” dưới đây, trang mạng của Louis Vuitton đề giá “chỉ có” $2,170 đô-la:
     
    Xách tay Louis Vuitton Neverfull MM, giá bán $2,170 đô-la
     
    Đối với những người làm không nhiều tiền, $4,000 - $5,000 đôla một cái xách tay thì đắt quá, nhưng nếu là $1,500- $2,000 đô-la thì mua được, ra đường người khác nhìn ai cũng biết là hiệu Louis Vuitton, nên mình có thể khoe tôi cũng mang xách tay hiệu đắt tiền như ai.
    Vì thế, Louis Vuitton thành công trong lãnh vực thương mại, cả người giầu lẫn nghèo không những chỉ phụ nữ Việt Nam mà cả thế giới đều mua.
     
    Xách tay Louis Vuitton Speedy 30, giá bán $3,450 đô-la
     
     
    Xách tay Louis Vuitton Speedy P9 Bandoulière 50, giá bán $12,900 đô-la
     
    Tôi muốn nêu ra một điểm là ai mang xách tay Louis Vuitton có thể lừa người khác nghĩ là mình giầu, nhưng bà nào mang xách tay Hermès thì bảo đảm là dân quý phái thứ thiệt chính gốc con nai vàng.
    Anh chàng nào thấy cô nào mang xách tay Birkins hay Kellys của Hermès thì lại càng nên cua gấp gấp vì không phải ai cũng mua được: chỉ có người thường xuyên mua hàng Hermès mới có hân hạnh được mua xách tay Birkins hay Kellys.
     
    Dưới đây là ảnh rao bán xách tay cũ đã dùng rồi, Hermès Birkin 25 giá $32,500 đô-la, và Hermès Kelly Sellier 20, $78,375 đô-la.
    Vào mạng của Hermès sẽ không bao giờ thấy giá tiền, vì nếu ai thắc mắc xách tay bán bao nhiêu thì chắc chắn không phải là dân giầu có đủ tiền để mua xách tay Hermès:
     
     
    Tại sao người làm ít tiền, không thuộc loại quý phái lại đua đòi mang xách tay đồ hiệu đắt tiền?  Vì nhiều lý do:
    1. Họ muốn người khác nghĩ là mình giầu,  nằm trong giới thượng lưu, dư sức mua xách tay hiệu đắt tiền.
    2. Họ mặc cảm với địa vị của họ trong xã hội, nhưng khi mang xách tay đắt tiền thì nó biến họ thành người quý phái,   không thua người khác.
    3. Họ tự hãnh diện hẳn ra, tự cảm thấy thành công trong cuộc sống.
    4. Sự tự hãnh diện tạo ra một điểm “tự” nữa là họ thấy đẹp hẳn ra vì chỉ có những người mẫu đẹp mới mang xách tay đắt tiền.
    Khi còn đi làm, đến năm thứ 20 thì ông chủ gọi tôi vào văn phòng. Ông ta tặng tôi một chiếc Rolex trị giá $5,000 đô-la, cảm ơn tôi đã làm việc với hãng 20 năm.
    Thời thơ ấu, nhà tôi ở Bàn Cờ nghèo vô cùng nên tôi nghĩ ngay là món trang sức đắt tiền này không phù hợp với tôi. Ngược lại, vợ tôi ngày xưa ở Sài-Gòn là dân giầu sang, học trường Tây từ nhỏ nên tôi hỏi ngay ông chủ  (tôi với ông ta khá thân) là có thể đổi sang đồng hồ phụ nữ để tôi đưa cho vợ tôi mang? Ông ta trả lời không vì hãng thưởng cho tôi, ông ta muốn tôi hưởng nên tôi phải mang.
    Tôi đem đồng hồ về để đó. Khi anh vợ tôi từ Paris sang chơi, anh ta thích quá muốn mua, tôi để lại cho anh ta với giá $2,000 đô-la. Tiền anh ta đưa, tôi đưa lại cho vợ.
     
    Tôi kể câu chuyện này để cho thấy ngược  với những người làm không nhiều tiền nhưng lại muốn mang xách tay đồ hiệu đắt tiền để người khác nghĩ mình giầu sang quý phái, tôi lại thấy xấu hổ nếu tôi mang một cái gì đó xa xỉ không phản ảnh chân thật con người tôi.
    Tôi chỉ mua những gì hợp với túi tiền, và vì không bao giờ tôi quên quãng thời gian nghèo rớt mồng tơi nên quần áo, giầy dép, đồng hồ…, tôi chỉ mua những gì đẹp và rẻ. Không bao giờ tôi mua vì nó là hiệu này, hiệu kia.
     
    Đối với tôi, cái đồng hồ Pulsar $100 đô-la hay Rolex $5000 đô-la, đôi giầy $30 đô-la hay $200 đô-la, cái áo dài tay mặc đi làm  $20 đô-la hay Polo $80 đô-la, cái xe Toyota $40,000 đô-la hay Mercedes $100,000 đô-la, tất cả phẩm chất như nhau thì dại gì tôi trả hơn tiền cho món bằng giá trị?    
    Với trang phục luộm thuộm, bà người Việt già mang xách tay Louis Vuitton chắc chắn gốc Tía em hừng đông đi cày bừa như tôi. Không một phụ nữ già quý phái nào khi đi ăn buffet trên cruise buổi tối  lại mang xách tay Louis Vuitton vào phòng ăn.
    Người giầu và quý phái thật sự không cần khoe khoang lộ liễu. Đối với họ, xách tay  Louis Vuitton chỉ là chuyện nhỏ. Họ có hơn chục cái đắt tiền, mua thêm lúc nào cũng được nên không cần khoe khoang.
     
    Bà già người Việt ở đây nghĩ rằng mang xách tay Louis Vuitton sẽ làm cho người khác nghĩ là bà ta giầu sang quý phái.
    Ngược lại, nó cho thấy bà ta là người kệch cỡm, nó lòi đuôi bà ta gốc Tía em hừng đông đi cày bừa, nghĩ rằng hình thức sẽ mang đến sự quý phái nhưng thiên hạ biết ngay nội dung của bà ta thì rỗng tuếch. 

    Nguyễn Tài Ngọc
     
     

Bãi Biển Nổi Tiếng Nhất ở Quê Hương NAM EM
Yến Nguyễn
      Là quê hương của Nam Em – Hoa khôi Đồng bằng sông Cửu Long, Tiền Giang không chỉ gắn với miệt vườn sông nước mà còn sở hữu bãi biển Tân Thành, điểm đến ven biển nổi tiếng nhất của địa phương.
       Nhắc đến Nam Em – Hoa khôi Đồng bằng sông Cửu Long, nhiều người nhớ tới nhan sắc mộc mạc, đậm chất miền Tây sông nước. Ít ai biết rằng, quê hương cô tại Tiền Giang (sau sáp nhập đã trở thành 1 phần của tỉnh Đồng Tháp) không chỉ nổi tiếng với miệt vườn trù phú mà còn sở hữu một bãi biển được xem là điểm đến ven biển nổi tiếng nhất của tỉnh: biển Tân Thành (Gò Công).
5686 1 BaiBiennoi tiengHgYen
Hoa khôi Nam Em được biết đến là người con của vùng đất Tiền Giang.
      Biển Tân Thành nằm ở Gò Công Đông, cách TP Mỹ Tho khoảng 50 km. Đây là bãi biển hiếm hoi của Tiền Giang, đồng thời cũng là bãi biển tiêu biểu cho đặc trưng ven biển vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
      Không mang vẻ đẹp nước trong xanh, cát trắng như nhiều bãi biển miền Trung hay đảo phía Nam, biển Tân Thành gây ấn tượng bởi bãi cát đen pha phù sa, trải dài hơn 7 km. Màu cát lạ mắt cùng không gian biển mộc mạc tạo nên nét riêng không trộn lẫn, rất đúng với tinh thần “thuần miền Tây”.
5686 2 BatBienHgYen
5686 3 BaiBienHgYen
Vẻ đẹp hoang sơ, bình yên ở bãi biển Tân Thành.
      Du khách đến biển Tân Thành thường không tìm kiếm cảm giác tắm biển, mà lựa chọn đi dạo trên bờ cát, ngắm bình minh hoặc hoàng hôn, hít thở không khí mặn mòi từ biển và cảm nhận nhịp sống chậm rãi của làng chài ven bờ.
       Một trải nghiệm thú vị khác là theo chân ngư dân cào nghêu, bắt ốc khi thủy triều rút. Đây cũng chính là lý do khiến biển Tân Thành được mệnh danh là “vựa nghêu” của Tiền Giang. Hải sản ở đây tươi, giá bình dân, đặc biệt là nghêu hấp sả, sò, ốc các loại, rất được lòng du khách.
5686 4 BaiBienHgYen
Bãi biển nổi tiếng nhất ở quê hương Nam Em .
5686 5a BaiBienHgYenĐ
5686 6 BaiBienHgYen
5686 7 BaiBienHgYen
Du khách nhớ thưởng thức hải sản tươi ngon tại bãi biển Tân Thành.
       Có thể nói, biển Tân Thành với nét đẹp không phô trương, không hào nhoáng nhưng đủ để lưu lại dấu ấn trong lòng những ai từng ghé qua. Chính sự mộc mạc ấy đã góp phần tạo nên bản sắc riêng cho Tiền Giang, nơi không cần những bãi biển “check-in triệu view”, mà vẫn đủ sức níu chân du khách bằng sự chân thật và gần gũi.
       Với khoảng cách không quá xa Sài Gòn và các tỉnh lân cận, biển Tân Thành là lựa chọn phù hợp cho chuyến đi ngắn cuối tuần, kết hợp tham quan Gò Côngthưởng thức ẩm thực địa phương và khám phá một lát cắt khác của miền Tây – nơi có biển, có phù sa và có những câu chuyện rất riêng.
5686 8 BaiBienHgYen
        Cách không xa Sài Gòn do đó, các bạn trẻ nếu muốn một chuyến du lịch nhanh - gọn, có thể chọn bãi biển Tân Thành (Tiền Giang) làm điểm đến dịp cuối tuần.
       Giữa nhịp sống ngày càng hối hả, bãi biển nổi tiếng nhất quê hương Nam Em vẫn giữ được vẻ bình dị vốn có, như một khoảng lặng cần thiết cho những ai muốn tìm về cảm giác an yên nơi đất Tiền Giang.
Yến Nguyễn

Trịêu con tim một tiếng nói
 
Kính chuyển tiếp đến quý vị để tường và rộng đường dư luận.
 
Nguyện ước đầu năm của tôi, là đảng cướp vc vét sạch của dân và cái "xã hội chó ngáp, xuống hàng chó ngựa hay xếp hàng cả ngày (XHCN) " của nó giải thể sớm chừng nào thì tốt cho dân chừng đó, cho dân thoát khỏi cảnh nghèo khó và áp bức do bọn cầm quyền gây nên.
 
Trân trọng,
Hugh Ngô

Nguyện ước đầu năm

Nguyện ước đầu năm!

Đầu năm, người ta chúc nhau phát tài, thăng chức, vạn sự như ý. Còn tôi, chỉ có một nguyện ước rất giản dị: mong sao trước cổng Bệnh viện Chợ Rẫy, sẽ không còn những hàng dài người nhà bệnh nhân lặng lẽ xếp hàng xin cơm từ thiện.

Đó không chỉ là câu chuyện của vài suất cơm. Đó là hình ảnh của những gia đình đã cạn kiệt tiền bạc vì viện phí, vì thuốc men, vì những ngày dài bám trụ nơi hành lang bệnh viện. Họ không xin vì muốn. Họ xin vì không còn lựa chọn nào khác.

Giữa một thành phố hoa lệ, giữa những toà nhà sáng đèn và những con số tăng trưởng được công bố đầy tự hào, vẫn có những người mẹ, người cha, người con phải chắt chiu từng bữa ăn để dành phần tốt nhất cho người thân đang nằm trong phòng bệnh. Một hộp cơm từ thiện đôi khi là tất cả những gì họ có trong ngày.

Nguyện ước đầu năm không phải là điều gì cao xa. Chỉ mong một xã hội nơi người dân không phải trả giá bằng cả gia tài khi đau ốm. Chỉ mong bệnh tật không đồng nghĩa với nghèo đói. Chỉ mong lòng tốt của cộng đồng vẫn còn đó nhưng không còn phải gồng gánh thay cho những thiếu hụt của hệ thống.

Ước gì một ngày, những hàng người trước bệnh viện không còn là hàng người chờ cơm, mà là hàng người chờ tin vui: người thân đã qua cơn nguy kịch, và cuộc sống phía trước vẫn còn hy vọng.

Đầu năm, tôi chỉ xin một điều như thế.

 

Image en ligne

 

 

8 sự thật thú vị về Việt Nam
  •  
    1. Đánh thắng đế quốc Mỹ , thực dân Pháp. Nhưng hàng năm vẫn phải nhận viện trợ của họ để tồn tại.
     
    2. Nơi người Việt Nam xếp hàng nhiều nhất là ở LSQ Mỹ để xin Visa . Chứ không phải ở lăng Ba Đình .
     
    3. Có quân đội tham gia gìn giữ hòa bình LHQ, bảo vệ voi rừng, hướng dẫn cách trồng trọt bên Châu Phi. Nhưng ngay ở Việt Nam thì nhiều người nghèo đói, phá rừng khắp nơi.
     
    4. Tỉ lệ tham nhũng nhất nhì thế giới. Đảng viên cướp đất của dân bán lấy tiền mang ra nước ngoài mua quốc tịch định cư. Nhưng người dân vẫn một lòng tin vào đường lối chính sách của Đảng.
     
    5. Mỗi ngày có trên 20 chết vì tai nạn giao thông. 82.000 người chết/ năm vì ung thư. Nhưng họ vẫn cho rằng Việt Nam rất an toàn, hạnh phúc.
     
    6. Thua một trận bóng đá thì người dân khóc lóc khổ sở, chửi rủa Huấn luyện Viên. Nhưng thua các nước khác về kinh tế, xã hội thì người dân vẫn vui vẻ lặng im mặc kệ.
     
    7. Tỉ lệ thất lạc người thân rất cao . Ở ngoài Bắc , đi đâu cũng thấy có người hỏi :” Đm ! mày biết bố mày là ai không ..?”
     
    8. Bộ phận sinh dục nữ có thể rơi ra bất cứ lúc nào . Luôn nghe thấy họ nói :” Đẹp vãi L , sợ vãi L
     
    Tu DucMinh
     
     
    IMG_7922.jpeg
     
    IMG_7921.jpeg
     
    IMG_7920.jpeg
     
     

Tháng Tư đỏ mắt

  • Từ khi những tỉnh lỵ ven biển lọt vào tay Cộng sản, dân số Sài gòn đã gia tăng với một mức độ nghẹt thở. Những người tỵ nạn từ miền Trung ùn ùn đổ dồn vào Nam, bỏ lại tất cả những gì đã tạo dựng cho một đạo quân tự xưng là “giải phóng”, như trốn chạy một loài ác quỷ nào đó vừa thoát thai từ địa ngục.

    Dưới áp lực của chiến tranh Sài gòn vẫn sinh hoạt, hàng quán vẫn mở, người người vẫn buôn bán… Nhưng dưới cái vỏ bình thường này lẩn quất một nỗi lo âu sợ hãi, mơ hồ rình rập, đe dọa lên trên đời sống của tất cả mọi người. Thủ đô Sài gòn là cứ điểm cuối cùng của miền Nam tự do, người dân không còn lối thoát nào hơn là phải chấp nhận những gì sẽ xảy đến, ngoại trừ những người có tiền bạc, hoặc có sự liên hệ với giới quyền thế trong guồng máy chính phủ hay với những cơ quan Hoa Kỳ thì đang cố tìm cách chạy chọt, móc nối để thoát ra nước ngoài. Gần đây, những chiếc phi cơ quân sự Mỹ ngày ngày liên tục cất cánh từ phi trường Tân Sơn Nht để đưa nhân viên cũng như thân nhân của họ ra khỏi nước.

    Trong bối cảnh của cuộc chiến đang đến hồi chung cuộc, một cuộc gặp gỡ bất ngờ và chớp nhoáng đã xảy ra như được xếp đặt bằng một bàn tay vô hình của định mệnh nghiệt ngã…

    Sài Gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời

    Sài Gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời

    Còn lại đây, những kỷ niệm sống trong tôi

    những nụ cười tắt trên môi

    những giọt lệ vương sầu đắng

    (Nam Lộc)

    Nhà Hàng Thanh Thế - Sáng 24 tháng Tư


    Hào mày ăn gì để tao kêu!?
    Hào đang ngồi với tôi ở cái bàn kê sát vỉa hè nhìn ra đưòng, nghe tôi hỏi, anh phun ra một làn khói thuốc dài rồi trả lời:
    - Mày kêu cho tao một tô bún tôm suông và ly cà phê sữa đá đi!

    - Món này nhà hàng Thanh Thế nấu là số một đó! Tao rất thích!

    - Này! - Tôi quay qua nói với anh hầu bàn đang đứng chờ kế bên - anh cho tôi hai tô bún đi, với hai ly cà phê sữa đá nhé!

    Anh bồi quay lưng đi, tôi móc điếu thuốc lá để trong túi áo bay ra châm lửa đốt rồi dựa người vào lưng ghế nhìn ra đường. Một thế giới sinh động, hỗn tạp của tiếng xe chạy, tiếng còi xe inh ỏi hòa với tiếng người qua lại mua bán trong một bầu không khí nóng bức, bụi bặm. Đối diện nhà hàng bên kia đường là thương xá Tam Đa, còn gọi là Crystal Palace, một trung tâm thương mãi khá tân kỳ do kiến trúc sư Ngô Viết Thụ xây lên. Dọc theo bên ngoài bày những kiosk bán đủ thứ cùng với những xe sinh tố, hàng chè cháo ngổn ngang.

    Hào là bạn cùng khóa bay với tôi trong thời gian du học ở Mỹ. Khi Ban Mê Thuột lọt vào tay của Cộng quân, anh ta đang phục vụ cho phi đoàn trực thăng ở Đà Nẵng thì được chỉ định làm biệt đội trưởng tăng phái nằm tại Nha Trang để lo cho những phi vụ tiếp tế, cứu trợ đoàn người di tản từ Pleiku xuống Tuy Hòa trên con lộ máu 7B. Khi Nha Trang gần mất, tôi có nhờ anh ta chở gia đình tôi vào Sài Gòn trước. Cũng đã mấy tuần rồi, bây giờ tôi mới gặp lại Hào.
    Đang lơ đãng nhìn ông đi qua bà đi lại trên đường phố, tôi nghe Hào hỏi:

    - Này!.. Hiện mày đang ở đâu vậy?..

    - Tao ở gần đây có mấy bước à! Ngay đường Tạ Thu Thâu đây này. Mấy em làm việc quán Mộng Nha ở Nha Trang chạy vào thuê nhà cho tao ở ké thôi. Địa điểm này gần phố xá rất tiện lợi tao rất khoái.

    - Thế từ ngày Phi đoàn 215 Thần Tượng của mày bỏ Nha Trang chạy vào Tân Sơn Nhứt tới bây giờ tụi mày có bay bổng gì không?..chứ phi đoàn tao thì ngưng đọng, chả hề có phi vụ hành quân nào cả, cứ ngồi trực ở phi đoàn cả mấy tuần này.
    - Phi đoàn tao cũng thế... Mày có tin rằng cả mấy tuần này tao chưa có dịp nhìn lại mấy chiếc trực thăng không!? Ngày nào cũng vào phi đoàn trình diện, dây dưa tới chiều rồi về. Chán quá, tao lặn đều đều.. lê la hàng quán, đấu láo... Kể cũng lạ, tao cũng không hiểu, trong lúc tụi Việt cộng đang tấn công tới tấp, mà những thằng pilot tác chiến như tụi mình thì lại ngồi chơi xơi nước, án binh bất động... Cái gì kỳ vậy?.. Chẳng thà đánh một trận tới đâu thì tới, chứ cái kiểu ngồi chịu trận như thế này chờ tụi nó tới thì tao đếch hiểu nổi!...

    Hào nghe tôi nói, tay cầm điếu thuốc gỏ gỏ vào gạt tàn rồi lắc đầu tỏ vẻ bất mãn:

    - Sĩ quan cỡ như tụi mình thì như thiên lôi chỉ đâu đánh đó, làm sao mà biết mấy cấp trên muốn gì?

    - Này mày, tình hình hiện tại gay cấn lắm rồi, tao nghe tụi Việt cộng tới quá Xuân Lộc... Mày có tính chuyện gì không?... Nếu tình thế không còn đánh đấm gì nữa thì chắc phải tính đường chẩu chứ ở đây chịu trận sao!

     Hào gật gù, rồi nhún vai nói:

    - Thì đồng ý, nhưng mày nghĩ tụi mình trực thăng thì bay đi đâu?..Đâu như tụi “fixed wing”, mẹ, mình chỉ bay được vài ba trăm cây số là hết xăng, cao tay là tới Cam bô Chia. Tao chẳng biết tính kế gì. Tới đâu hay tới đó, lo chi thêm bấn ruột. Mày độc thân cũng khỏe, bớt lo. Còn tao vợ con...
    Hào bỏ lửng nửa chừng rồi đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi.

    - Ngày hôm qua tao vào trình diện phi đoàn ở TSN, đi ngang qua trại “Liên Hiệp Bốn Bên” thấy mấy thằng nón cối áo vàng đứng nhởn nhơ trong hàng rào kẽm gai tao bật ngửa. Xưa nay tao chỉ thấy VC chạy trong rừng, chứ chưa bao giờ thấy chúng nó ngay trong thành phố cả. Nhìn mà tức ứa máu. Mẹ, tụi Vi Xi coi hiệp định ngưng bắn Paris như cứt, trong khi đó mình vẫn tôn trọng mấy thằng bộ đội khốn nạn này... Mày có tin như vậy không? Tao nghĩ nếu Sài Gòn mất thì những đứa như tụi mình khó sống. Bởi vậy tao có ý tưởng là có cơ hội tao sẽ lấy gunship lên dộng cho tụi nó một trận rồi dọt... Thịt được đứa nào hay đứa nấy... Mẹ!..

    - Mày có giỏi thì làm đi, chứ lúc đó hỗn quan hỗn quân ai kiểm soát mày được nữa? Chỉ có một điều là khi đó mày có lấy được máy bay không? Và sau đó mày bay đi đâu?

    - Thì cũng tùy tình thế lúc đó. Chứ tao thấy quá dễ. Tao biết mấy chiếc trực thăng võ trang của 215 đậu ở bãi Whisky Seven (W-7), gần đầu phi đạo, từ đó chỉ cần cất cánh lên lấy cao độ là chơi được liền. Tụi nó chỉ cách đó chừng cây số à!

    Hào nhíu mày, không nói gì.Anh hầu bàn vừa bưng khay thức ăn ra. Tôi búng điếu thuốc hút dở ra đường, ngồi thẳng người nhìn tô bún suông vừa để trước mặt. Tô bún trông thật hấp dẫn, trên mặt nước béo vàng óng ánh gạch tôm cua, có thêm mấy miếng thịt heo ba chỉ thái mỏng xen lẫn mấy miếng chả tôm màu vàng nghệ. Hửi mùi thơm bốc lên tận mũi béo ngậy, tôi nuốt nước bọt. Những ngày qua, hết trình diện phi đoàn về, rồi lại lê la hàng quán...Tôi đang quên đi tất cả để tận hưởng hương vị cuộc sống khi còn có thể. Những chiến công đạt được trên chiến trường, những con tàu gãy đổ, những bạn bè ra đi không ai tìm xác rơi, bây giờ chỉ còn là gió thoảng mây bay; những tháng ngày tự do, rong ruỗi trên bầu trời quê hương cẩm tú sẽ không còn nữa. Tất cả sẽ là quá khứ. Tôi phải bình thản chấp nhận bất cứ hệ lụy nào sẽ đến như khi chấp nhận leo lên chiếc trực thăng võ trang để lao đầu vào vòm trời lửa đạn này.

    Ăn xong tô bún, người tôi nóng lên, mồ hôi đổ hột trên trán chảy xuống mắt. Một thằng bé đánh giày chừng mười mấy tuổi, gầy ốm trong chiếc áo rộng thùng thình bẩn thỉu từ đâu bất thần sà tới ngồi bệt xuống dưới chân tôi. Nó mở thùng gỗ nhỏ để kế bên lấy ra một miếng giẻ chấm lên hộp xia- ra rồi quẹt lia lịa lên chiếc bốt đờ sô không cần biết tôi có đồng ý hay không. Cách làm ăn của thằng bé thật đáo để, nó đưa khách vào sự đã rồi vì biết rằng đối với khách chỉ tốn có năm mười đồng bạc, ít ai nỡ lòng nào từ chối. Chợt nhớ đến mấy trăm ngàn đồng, “gia tài bổn mạng”, gói trong giấy báo để trong túi quần bay kế thằng bé đang ngồi, tôi giật mình lấy tay mò dưới bàn. Thấy gói tiền cộm lên như cục gạch vẫn còn nằm y nguyên, tôi yên chí.

    Một chị đàn bà đội nón lá, tay cầm xấp vé số đi lân la từ bàn này đến bàn khác mời khách. Chị ta đến bên tôi dí xấp vé trước mặt tôi, hành động như một cái máy, không nói một lời. Chị ta thản nhiên kiếm sống, cũng như thằng bé đánh giày đang lui cui dưới chân tôi.
    Ở sau lưng, một bàn bốn năm thanh niên đang bàn tán sôi nổi:

    - “Không khi nào tao nghĩ tụi Mỹ nó bỏ mình...làm gì có chuyện đó...”

    - “...Tao nghe nói là hạm đội Mỹ đang trên đường đến...Thủy quân lục chiến Mỹ sắp đổ bộ lên…”

    - “Thì đúng rồi...đời nào Mỹ để Việt cộng lấy miền Nam dễ dàng như vậy...Mày cứ tin tao đi...”

    Tôi liếc nhìn Hào. Anh ta trợn mắt, nhe răng cười. Trong giờ phút này, nhiều người vẫn còn mơ mộng hảo huyền, bám víu vào một phép lạ nào sẽ xảy đến để cứu rỗi tình thế, trông chờ một ảo tưởng chiến thắng bất ngờ của quân đội hay hy vọng một sự can thiệp kịp thời của chính phủ Hoa Kỳ vào giờ phút chót. Họ ngồi lê la các hàng quán,nghe ngóng, thâu thập đủ loại tin đồn thất thiệt lan truyền một cách nhanh chóng.

    Hào đã ăn xong, lấy thuốc ra hút. Anh ta nheo mắt rít một hơi dài rồi hất hàm về phía bên kia đường Nguyễn Trung Trực:

    - Nhìn em kìa! Trông kháu đấy chứ? 
    Vừa nói Hào vừa phun ra làn khói thuốc trắng, nhe bộ râu mép trông rất đểu.

    Phía bên kia thương xá Tam Đa, một cô gái dáng người cao ráo, tóc uốn ngang vai, bận chiếc quần tây và cái áo tay ngắn “ca- rô” màu nâu nhạt đang đứng mua bán trước một kiosk. Em nói chuyện gì với người đàn bà bán hàng rồi cầm cái quần đi thẳng vào bên trong thương xá. Hào buột miệng:

    - Em đi đâu vậy, chắc vào bên trong thử quần.

    - Chắc vậy, chứ ngoài này đâu có chỗ thay quần áo.

    Người con gái đi khuất vào thương xá. Bỗng có tiếng nói cười nói lớn vọng ra từ góc phòng. Một nhóm lính Dù đang ngồi nhậu một cách vui vẻ, kế bên mấy khẩu súng M-16 dựng đứng, chụm lại với nhau như một bó củi. Trong giờ phút này, ở cương vị của những người lính, họ chỉ nghĩ đến việc giết quân thù, đến những khẩu súng viên đạn, những chiến xa, đại pháo, ngoài ra những quyết định của cấp lãnh đạo, sự thiếu hụt xăng nhớt đạn dược, chuyện chính phủ Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam như chẳng ăn nhập gì tới họ.

    Hào bảo tôi:
    - Em trở lại kìa! 

    Thấy cô gái nói gì với chị bán hàng rồi đi nhanh về hướng đường Lê Lợi, tôi đứng phắt dậy bước ra khỏi bàn, chạy băng qua đường. Thấy chị bán hàng đang lui cui xếp đồ, tôi thò đầu qua quầy hàng hỏi:

    - Này chị! Sao cô khách lúc nãy không mua quần à?

    Chị bán hàng ngạc nhiên ngững đầu lên trố mắt nhìn tôi. Ngần ngừ một lúc mới trả lời:

    - Cô trả giá thấp quá tôi không bán được!

    - Chị muốn bán bao nhiêu?

    - 3 ngàn mà cô trả có 2 ngàn à!

    - Này, chị chạy gấp gọi cô ta lại bán đi, còn tiền thiếu tôi bù cho. Mau lên kẻo cô ta đi mất!
    Chừng phút sau, chị bán hàng te te trở lại, đi theo sau là cô gái. Em cầm cái quần chị bán hàng vừa mới đưa, đi ngang mặt tôi không hề để ý tới nụ cười duyên dáng nhất của tôi đang nở trên môi. Hơi thất vọng, tôi băng qua đường trở lại bàn ngồi. Hào ngạc nhiên hỏi:

    - Mày làm cái trò quỷ quái gì vậy? 

    - À, tao muốn làm quen con nhỏ đó.

    Hào rít điếu thuốc rồi lắc đầu cười vểnh bộ râu trông đểu cáng!..
    - Tao hết ý kiến! Mới nhìn thấy loáng thoáng mà chịu đèn lẹ thế!

    - Chắc em đúng tần số của tao, ha...ha...

    - Được lắm, ráng đi “con”! Em ra rồi kìa!
    Hào tay cầm điếu thuốc chỉ qua bên kia đường. Tôi vừa kịp nhìn thấy em để cái quần lên quầy hàng rồi đi về hướng Lê Lợi. Tôi đứng dậy chạy trở lại bên kia đường:
    - Này chị! sao cô ta không mua vậy?
    Chị bán hàng trả lời cộc lốc:

    - Cô chê chật!

    Tôi quay người chạy dọc theo thương xá Tam Đa tới ngay góc đường Lê Lợi đứng lại đảo mắt tìm, thấy em vừa bước lên chiếc xe taxi đang trờ tới. Tôi đứng trông theo cho đến khi chiếc xe xa dần rồi hòa lẩn vào dòng xe cộ trôi chảy như mắc cửi.

    Ngày 25 tháng Tư - 10 giờ sáng

    Người ơi gặp gỡ làm chi

    Trăm năm biết có duyên gì hay không?

    Đi len lỏi giữa đám đông dọc theo theo vỉa hè đường Lê Lợi, hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất cho tôi một cảm giác nóng bức khó chịu. Vừa tới nhà hàng Givral, tôi đẩy cửa bước vào, một bầu không khí mát rượi phả vào người. Tôi đứng lại một lúc, đưa mắt tìm mấy thằng bạn. Chưa có đứa nào đến cả. Nhìn đồng hồ còn sớm chán, tôi nhủ thầm, rồi chọn một cái bàn kê sát khung cửa kính để nhìn ra đường Tự do, ngắm thiên hạ qua lại. Một anh bồi áo trắng thắt nơ đen lịch sự chạy tới để cái menu lên bàn.

    - Anh chờ chút, tôi đang đợi mấy người bạn.

    - Ê, mày tới đây hồi nào vậy?

    Tôi giật mình. Mấy thằng bạn đến sau lưng tôi hồi nào không hay. Đây là những thằng bạn thân từ hồi học sinh trường trung học Võ Tánh tại Nha Trang. Tụi nó tiếp tục học chỉ có mình tôi là đi lính. Sau khi Nha Trang mất, mấy tên này ở Sài Gòn làm việc nên không biết chuyện gì đã xảy ra ở quê nhà.

    - Trời đất! Lâu quá mới gặp lại tụi mày, sao có gì lạ không? Ủa có Trương Luân đây nữa nè!

    Tôi vừa nói vừa bắt tay thằng bạn đeo cặp mắt kiếng dày như đít chai. Người ta nói những tên này học giỏi. Đúng như thế. Trong đám tôi chỉ có tên này là học bác sĩ sắp ra trường.

    - Luân, cho tao hỏi ông Trương Khương anh mày có chạy vô đây được không? Tao nghe nói Phan Rang bị Việt cọng vây. Nhiều sĩ quan cao cấp bị tụi nó hốt.
    Luân vừa nói vừa hấp háy cặp mắt sau cái đít chai dày cộm:
    - Sao mày biết ông anh tao ở đó! Ổng không sao.

    - Mày đâu biết, phi đội trực thăng võ trang của tao biệt phái cho Phan Rang nhiều lần. Anh Khương làm Trưởng đoàn Phòng thủ, Phòng vệ tao rành quá mà. Tụi mày ngồi xuống kêu gì đi!..

    Chờ cho tất cả lục tục kéo ghế ngồi xuống xong xuôi, tôi quay người ngoắc cô hầu bàn đang đứng gần đó. Bất chợt tim tôi thót lên! Từ ngoài cửa, hai người con gái vừa mới bước vào, một trong hai cô gái là người đẹp mà tôi thấy hôm qua ở thương xá Tam Đa. Trái đất đúng là tròn! Hôm nay em cũng bận bộ đồ bốn túi, màu vàng nhạt, gọn gàng, trông rất tây phương. Hai cô gái không kéo ghế ngồi, mà đi thẳng tới quầy bánh kem bày ở cuối tiệm. Một thằng bạn hỏi tôi:

    - Mày uống gì? 

    - Được, cho tao ly cà phê sữa đá đi. 
    Tôi nói nhanh, mắt không rời hai cô gái đang đứng chỉ chỏ trước quầy bánh. Chỉ trong vòng một hai phút, hai cô quay người bước ra cửa, tay cầm hộp bánh vừa mới mua. Tôi như người mất hồn, chần chờ một lúc rồi xô ghế đứng dậy:

    - Tụi mày cứ uống nước đi, tao trở lại ngay. 
    Nói xong tôi bước nhanh ra cửa. Ra tới ngoài, tôi quẹo phải sải bước dọc theo đường Lê Lợi hướng về chợ Bến Thành, chen chân giữa dòng người đi tấp nập trên vỉa hè. Thấp thoáng trước mắt hai cô gái thoăn thoắt bước đi. Qua khỏi Nguyễn Huệ, tới đường Pasteur, ngay trước cửa tiệm kem Mai Hương thì tôi bắt kịp hai cô nàng đang đứng nói chuyện với một người đàn ông bận bộ đồ bay “nomex” hai mảnh. Tôi đi lại gần và ngạc nhiên vô cùng khi nhận ra ngay đó là một pilot trực thăng ở Pleiku tôi biết qua trong những lần biệt phái. Có lẽ đây là trời giúp, tôi bước tới đưa tay ra bắt, miệng vồn vã như gặp lại cố tri:

    - Trời đất ơi, Tuấn! Lâu quá mới gặp bạn! Bạn vào đây hồi nào vậy?

    Tuấn cười tươi, đưa tay bắt:

    - À, moi theo phi đoàn vào đây cũng được mấy tuần rồi. Nghe nói Phi đoàn Thần Tượng vào đây rồi hả?

    - Đúng vậy, được mấy tuần. Hai cô này là bạn Tuấn hả?

    - Ừa, đây là bạn gái của moi, mới tình cờ gặp lại đây.
    Tuấn vừa nói vừa đưa tay chỉ vào cô gái mới xuất hiện.

    Bây giờ tôi mới có cơ hội để quan sát người đẹp ngày hôm qua. Cô ta không đẹp rực rỡ, không kiêu sa, nhưng trên khuôn mặt toát ra một nét gì là lạ, quyến rũ thu hút với hàng lông mày phượng, đôi mắt đen láy. Tim tôi đập mạnh:

    - Xin lỗi, hình như hôm qua tôi ngồi ăn sáng ở nhà hàng Thanh Thế tình cờ gặp cô mua áo quần ở thương xá Tam Đa. Không biết cô có nhớ tôi không?
    Người đẹp của tôi nhíu mày, ngần ngừ rồi nói:

    - Hình như thế, dạ, em không nhớ rõ.

    Hơi thất vọng khi nghe em trả lời, tôi vớt vát vài lời về “lý lịch” của mình để gây sự chú ý với người đẹp:

    - Anh Tuấn đây là bạn cùng quân chủng, tụi anh cùng bay trực thăng. Gặp được anh Tuấn anh mừng quá. Hay là tụi mình đi kiếm gì ăn đi rồi nói chuyện được không?
    Tuấn đáp sau lời mời của tôi:
    - Moi sao cũng được. Tùy mấy em thôi! Hai em nghĩ sao? 
    Tuấn quay qua nhìn bạn gái. Người đẹp “của tôi” trả lời:

    - Xin lỗi anh, tụi này có công chuyện phải đi, anh cho dịp khác nhé!

    Tôi chưa buông tha, cố níu kéo một lần nữa:

    - Vậy thì chiều hôm nay mời tất cả đi ăn có được không?

    Tuấn lắc đầu:

    - Bạn hẹn đi, moi chiều này có công chuyện.

    Tôi quay qua nhìn hai nàng:

    - Nếu hai cô không bận gì thì chiều nay tôi xin phép mời hai cô đi ăn ở nhà hàng La Pagode cho gần. Hai cô nghĩ sao!? 6 giờ được không?

    - Dạ, nếu không có gì trở ngại thì tụi em sẽ cố gắng, bây giờ tụi em phải đi!

    “Tận nhân lực, tri thiên mạng”, tôi nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt em rồi nói:

    - 6 giờ chiều tại nhà hàng Pagode nghe! Nhớ nhé, tôi đợi.

    Không trả lời, hai cô gái cúi đầu chào rồi quay gót đi trước. Tuấn bắt tay chào tôi, rồi nói gót bạn gái, để tôi đứng lại một mình bơ vơ trên phố đông người...

     
    Nhà hàng La Pagode


    Đúng 6 giờ thiếu 15 tôi và cùng người bạn có mặt tại nhà hàng La Pagode nằm ngay góc đường Lê Thánh Tôn và Tự Do. Tôi dắt theo thằng bạn để giới thiệu em kia cho nó. Hai nữa nếu tôi có bị cho leo cây thì dù sao cũng có thằng bạn “escort” để có người nói chuyện và bớt “quê”.
    La Pagode là một nhà hàng khá sang trọng. Nằm tọa lạc ở một vị trí trung tâm Sài gòn nên được nhiều giai nhân tài tử ghé đến. Hôm nay tiệm vắng khách, tôi chỉ thấy vài ba cặp ngồi rải rác nghe tiếng đàn piano rỉ rả phát ra từ góc phòng. Ở giờ phút nhiễu nhương loạn lạc này, những khách ăn chơi, đào kép không còn bụng dạ nào mà du hí, chỉ có những thằng độc thân, sống vội sống vàng không có ngày mai như tôi mới hẹn hò trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng này.

    Người bồi đem hai chai bia 33 đến để trên bàn rồi rót vào hai cái ly trong vắt. Bọt sủi trắng trên nước bia màu hổ phách thật hấp dẫn. Tôi cầm ly bia lạnh ngắt đưa trước mặt rồi nói với thằng bạn thân làm an ninh quân đội, theo tôi từ Nha Trang vào:

    - Uống lai rai đi, ngồi chờ tí, nếu hai em không đến thì tụi mình chẩu đi chỗ khác kiếm gì nhậu.

    Thằng bạn tôi cười, rồi cầm ly bia lên. Nói là thằng, nhưng anh ta già hơn tôi cả bảy tám tuổi. Làm an ninh quân đội nên suốt ngày bận đô civil tà tà tháp tùng đi chơi với tôi. Nhiều khi buồn tình leo lên trực thăng bay lên Đà lạt du hí lúc còn ở Nha Trang.

    Kim đồng hồ treo trên tường gõ chậm chạp từng giây, tôi nóng ruột rít hơi thuốc thật sâu rồi nhìn ra cửa. Hai em vẫn biệt vô âm tín. Trong lòng hơi bực dọc, cho dù biết chắc chắn mấy nàng sẽ không bao giờ đến đúng hẹn lần đầu. Thấy tôi đứng ngồi không yên, loay hoay như gà mắc đẻ, thằng bạn tôi an ủi:

    - Còn sớm mà, biết đâu em kẹt gì đến trễ. Từ từ bình tĩnh đừng nóng!

    Tôi cười gượng rồi đưa tay lên coi đồng hồ không biết là lần thứ mấy.

    - Em đến kìa! Có phải em này không?

    Tôi quay phắt nhìn ra cửa. Đúng rồi! Tim tôi đập còn hơn khi đi bay gặp Việt cộng. Em đi một mình, không thấy cô bạn đâu. Vẫn bận bộ đồ ban trưa, thấy tôi em bước đến bàn:

    - Xin lỗi anh, em đến hơi trễ.

    Tôi luống cuống đứng dậy kéo ghế:

    - Không sao, mời em ngồi. Em uống gì nhé, rồi mình kêu gì ăn...

    - Thôi khỏi anh ạ, em ngồi vài phút rồi phải đi ngay. Chốc nữa em sẽ đi Vũng Tàu có công chuyện.

    Nghe em nói, tai tôi lùng bùng như vừa nghe sét đánh bên tai:

    - Trời! Chuyện gì mà gấp đến thế em?

    - Dạ, nói thật với anh, em đang kiếm tàu để đi. Em có hẹn với người ta ngoài đó rồi.
    Tôi buột miệng:

    - Mai em đi không được sao mà phải đi vội thế?

    Thấy hơi hố, tôi chữa:

    - Thế... em đi thế thì lúc nào mới về trở lại vậy hả em?

    - Em cũng không biết nữa, có thể ở dưới đó luôn, tùy theo tình thế ở đó.

    Biết níu kéo không xong, tôi đành buông xuôi:

    - Em à, nếu như mà chuyện thu xếp ở Vũng Tàu không xong, em quay trở lại anh sẽ giúp em.

    Một liều ba bảy cùng liều, tôi nói tiếp:

    - Anh và anh bạn đây là dân bay C-130 đóng ở Tân Sơn Nhứt. Máy bay lớn như Air Việt Nam, em biết không? Em về gặp anh, anh sẽ lo cho em đi Thái Lan.

    Tới đây, tôi hơi lo, không biết em có nhớ tôi đã nói bay trực thăng với Tuấn ban sáng hay không? Thằng bạn tôi ngồi bên đang theo dõi câu chuyện, liếc mắt nhìn tôi rồi quay mặt ra ngoài đường, nhe miệng cười. Nghe tôi nói em trả lời một cách hờ hững:

    - Cám ơn anh. Thôi bây giờ em phải đi.

    - Khoan đã em, vậy thì lỡ em về đây thì kiếm anh bằng cách nào? Làm sao mình liên lạc lại được?

    Hình như thấy tôi có thể giúp em được nếu sau này cần đến, em ngồi lại rồi mở bóp lấy miếng giấy nhỏ ra hí hoáy viết xong đưa cho tôi:

    - Anh... nếu tối nay vì lý do gì trở ngại không đi được thì em sẽ quay lại. Anh có thể tìm em theo địa chỉ này. Em ở ngay trên lầu của “Passage Eden”.
    Nói xong nàng đứng dậy cúi đầu chào rồi thoăn thoắt bước ra cửa. Tay cầm mảnh giấy, người đang còn bàng hoàng chưa định thần thì thằng bạn phán cho một câu:

    - Này! Đừng có buồn! Tao nói cho mày nghe, em này là thuộc cái típ làm ăn, không dễ đâu, mày nên coi chừng và nên quên đi là vừa! Đừng ngồi đó mà mơ mộng.

    Không nghe tôi ý kiến ý cò gì nó nói tiếp:

    - Này, mà tao hỏi, mày mới gặp con nhỏ này có gì đâu mà cứ như bị phải bùa thế! Rồi chẩu chưa? Đi tìm tiệm khác nhậu có em út, chứ ngồi đây chán thấy mẹ!

    10 giờ tối cùng ngày


    Quán nhậu bây giờ đã bớt khách. Chắc có lẽ gần tới giờ giới nghiêm. Người tôi ngà ngà say. Từ chiều đến giờ ngồi nhậu mà lòng xốn xang không yên, câu nói của em trước khi chia tay cứ lẩn quẩn trong đầu tôi: “Anh... nếu tối nay vì lý do gì trở ngại không đi được thì em sẽ quay lại. Anh có thể tìm em ở đây. Em ở ngay trên lầu...” Nhìn thằng bạn an ninh quân đội đang ngồi với một em làm việc cho quán nhậu, tôi bảo:

    - Này mày! Chắc tao phải đi. Mày muốn ngồi nhậu tiếp với em này thì tùy ý...

    Thằng bạn mặt đỏ gay đang say sưa tán tỉnh, quay qua nhìn tôi:

    - Mày tới kiếm em chứ gì! Từ chiều giờ mày ngồi đây tao thấy mày không vui, thôi đi đi cho thỏa mãn. Còn nếu không gặp em thì trở lại, nếu tao còn ngồi đây. Mày cầm chai rượu theo đi, tao uống đủ rồi.

    Tôi đứng dậy, cầm chai rượu Martell còn một nửa, loạng choạng bước ra cửa.

    Khi chiếc xe taxi ngừng ở góc đường Lê Lợi, Nguyễn Huệ thì đã tới giờ giớ nghiêm. Những gánh hàng bán chè cháo đêm bày bán ở ngay đường hẻm đã dẹp tự lúc nào. Vũ trường Queen Bee tắt đèn nằm im lìm trong bóng tối. Trên đường chỉ còn vài ba chiếc xe chạy vụt ngang vội vã chạy về nhà cho kịp giờ. Lấy miếng giấy em viết nguệch ngoạc ban chiều ra xem, xong tôi tìm đường lên lầu hai nằm ngay trên thương xá Eden. Chung cư này có lẽ là một nơi ít người biết đến, thiết kế từ hồi Pháp thuộc, nên có một kiến trúc khá cổ kính. Lò mò leo lên mấy chục bực thang dẫn tới một hành lang dài và rộng, lót gạch bông bóng loáng. Những ngọn đèn gắn trên trần cao đổ xuống ánh sáng vàng vọt. Tôi khệnh khạng bước đi, tai nghe tiếng đế giày của mình gỏ cồm cộp xuống nền nhà vang lên trong đêm thanh vắng, tay cầm chai rượu gói trong bao giấy, mắt nhìn vào số phòng gắn trên những cánh cửa gỗ đỏ. Đây rồi! Đưa miếng giấy lên coi lại một lần nữa cho chắc, tôi gõ nhè nhẹ lên cánh cửa. Trống ngực tôi đánh thình thịch khi nghe có tiếng đàn bà hỏi:

    - Ai đó!

    - Anh đây em!

    Có tiếng lách cách. Cửa mở hé. Một người con gái bằng xương bằng thịt trong chiếc áo ngủ màu hồng nhạt đang đứng trước mặt tôi. Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi:

    - Ủa, anh!.. Sao anh biết em không đi mà đến vậy? 

    Tôi đứng lăng yên một vài giây rồi nói:

    - Không, anh đâu biết gì. Anh chỉ đến để xem chừng coi em có đi không thôi!

    - Anh vào đi anh!

    Tôi lách người bước vào. Bên trong ánh sáng màu vàng nhạt từ một ngọn đèn để ngay góc tỏa rộng, tiếng máy lạnh chạy rì rì mát rượi. Căn phòng thật rộng, lót gạch bông đen trắng như bàn cờ, sạch bóng. Cách trang trí đơn giản nhưng khá trang trọng. Sát tường kê chiếc gường lớn phủ ra trắng, kế bên là một cái sofa và một cái bàn nhỏ, bên trên để một chậu hoa cắm những bông hoa hồng đã tàn úa, khô queo. Nàng đứng cạnh cái sofa, trên mặt phảng phất nét ưu tư như đang có vấn đề gì hệ trọng chưa giải quyết xong.

    - Dạ, mời anh ngồi.

    Tôi ngồi xuống để chai rượu lên cái bàn nhỏ trước mặt xong mở lời:

    - Anh cũng mong em đi trót lọt, không ngờ lại gặp em ở đây...
    Nói xong tôi cảm thấy lời phân bua của mình có vẻ vô duyên nên vớt vát:

    - Nói thật, gặp lại em anh cũng rất vui. Nhưng tại sao em không đi vậy hả em?

    Nàng nhìn tôi ngập ngừng:

    - Mấy người bạn em họ đổi ý không đi, vì nghe nói có chỗ bị Việt cộng chặn đường. Mai em đi sớm. Anh uống nước không anh?! Em chỉ có nước lọc. Thời gian này em ít ở đây nên không cắm tủ lạnh.

    - Thôi khỏi, em có cái ly cho anh mượn. Em uống tí rượu với anh nhé?

    - Em không biết uống rượu mạnh đâu anh! Anh cứ tự nhiên. 
    Nàng đứng dậy mở tủ lạnh lấy cái ly rồi để trên bàn. Tôi mở bao lấy chai Martell rót vào ly, rồi móc điếu thuốc ra châm lửa đốt:

    - Nhớ mấy ngày trước gặp em ở thương xá Tam Đa, bây giờ được ngồi với em ở đây, anh không ngờ. Cứ gặp được em rồi như phải chia tay. Thật là lạ lùng!
    Em ngồi co ro trên ghế, đầu óc như đang suy nghĩ mông lung... Tôi nói tiếp:

    - Em đừng suy nghĩ nhiều đâu có thay đổi được gì!

    Như đang ở một thế giới nào vừa trở về nàng buột miệng:

    - Anh à! Tình thế thay đổi nhanh quá em sợ ngày mai có trở ngại gì hay không đây!

    Chợt có mấy tiếng nổ ì ầm vu vơ từ xa vọng về. Thấy em thoáng nét lo âu, tôi trấn an:

    - Pháo kích đâu xa lắm, không sao đâu! Vả lại thành phố rộng mênh mông, chỉ có Trời kêu mới trúng mình thôi em à!

    Để thay đổi không khí bớt phần căng thẳng, tôi đổi đề tài:

    - Em ở Sài gòn đã lâu chưa? Gia đình em ở đâu?

    - Dạ không, em không ở đây. Nhà em ở Cần Thơ, lúc nào có công chuyện làm ăn mới lên đây.

    Nghĩ mình không nên đi sâu vào cuộc đời riêng tư của nàng, nhất là trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng này, tôi gật gù im lặng.

    Bên ngoài lại có tiếng nổ ầm như tiếng đại pháo 130 ly, nghe rất gần. Cửa kính rung lên như muốn vỡ. Đưa ly rượu uống ực một hơi rồi xích lại gần nắm lấy tay nàng. Bàn tay thon đuột, mềm mại ấm áp như có một luồng điện nhẹ truyền qua cơ thể, cho tôi một cảm giác rung động nhẹ nhàng. 
    Tôi vuốt nhẹ tay nàng rồi nói:

    - Em! Đừng nghĩ gì nhiều, nếu em không đi được, trở về đây gặp anh, anh sẽ cố gắng giúp em. Anh có máy bay...

    - Vâng, em cám ơn anh. Nếu cần thì em sẽ nhờ anh.
    Nàng bóp nhẹ tay tôi rồi nói tiếp:

    - Anh à, mai em phải dậy sớm... em...

    Không đợi nàng dứt câu, tôi xoay người kéo nàng vào lòng. Mùi hương thơm thoang thoảng từ mái tóc nàng làm tôi ngây ngất.

    - Anh! đừng..!
    Tôi thì thầm:

    - Sao vậy em!Ngày mai em đi rồi,mình đâucòn cơ hội gặp nhau lại nữa đâu.Chỉ còn đêm nay nữa thôi em!

    Nàng để tay lên người tôi đẩy nhẹ rồi dựa vào lưng ghế sofa, ngập ngừng như muốn nói gì. Trong một cử chỉ bất ngờ, tôi cúi người hôn lên đôi môi đang hé nở của nàng. Nàng không chống cự. Rồi như bị khuất phục bởi cơn rung động của thân xác nàng quàng tay qua cổ tôi siết chặt, hơi thở hồn dập... Trong men rượu nồng, vũ trụ quay cuồng, tôi không còn biết gì nữa ngoài hai thể xác đang quằn quại trong cảm giác hạnh phúc tuyệt vời...


    Ngày 27 - 8 giờ sáng


    Đầu nhức như búa bổ, tôi mơ màng nghe tiếng còi xe, tiếng máy nổ hòa với tiếng người lao xao vọng lên từ bên dưới. Đưa tay mò mẫm kế bên, không thấy ai. Trong tranh tối tranh sáng, những tia nắng mai xuyên qua khe hở của khung cửa sổ đóng kín, tôi mở mắt thấy mình nằm trên một chiếc gường lạ. Ngồi nhỏm dậy thấy trên “table de nuit” đầu gường để một mảnh giấy trắng, tôi vói tay bật ngọn đèn nhỏ rồi cầm lên đọc: 
    Anh, 
    Em phải đi sớm nhưng thấy anh ngủ say nên em không muốn thức anh dậy để nói lời từ giã. Định mệnh đã đưa đẩy cho em gặp được anh trong một hoàn cảnh quá ư là trớ trêu. Em rất buồn khi phải xa anh khi chúng ta mới biết nhau trong một thời gian quá ngắn ngủi. Em chỉ có vài dòng đến anh nếu có cơ duyên thì chúng mình sẽ được gặp lại nhau. Em mong anh ở lại được nhiều may mắn. Phần em, chưa biết đường đời sẽ đưa em trôi nổi về đâu, em chỉ cầu mong Trời Đất phù hộ sao cho em được mọi sự suông sẻ.

    Em

    TB: Em không biết có quay trở lại Sài Gòn nữa hay không, vậy trước khi ra khỏi phòng anh cứ khóa cửa lại cho em là được rồi.


    Ngày 27 - 6 giờ chiều


    Theo chân Đại úy Lê Thiện Tích, Sĩ quan An Phi của Phi đoàn Thần Tượng, tôi đến khách sạn Caravelle để gặp một người bạn Mỹ. Anh ta là một bác sĩ làm việc cho những nhân viên dân sự Mỹ, chúng tôi quen từ khi biệt phái cho phi trường Phan Rang năm 73, sau giai đoạn ngưng bắn của Hiệp định Paris. Hy vọng với chuyến gặp gỡ này, chúng tôi sẽ dò hỏi được tin tức gì về phía Hoa Kỳ trong những giờ phút cuối, cũng như có thể tìm được một lối thoát nào đó trong tình thế mỗi ngày mỗi bi đát này.

    Nhà hàng của khách sạn Caravelle nằm trên tầng lầu năm, nhìn xuống tòa nhà Quốc hội. Vừa ra khỏi thang máy, trước mặt là một căn phòng ăn lớn kê một bar rượu sang trọng, sau lưng để đầy những chai rượu đủ loại. Phòng đầy khách, hầu hết là người ngoại quốc. Một số đứng tụm ba tụm năm trước quầy rượu, nói chuyện, bàn tán rất sôi nổi. Khói thuốc bay mù mịt! Giờ này những người Mỹ còn lại đây đa số là những cố vấn, những nhân viên làm việc cho “xịa” hay những ký giả, phóng viên của những nhà báo hay đài truyền hình lớn trên thế giới.

    Thấy hai đứa tôi trong bộ đồ bay người đeo súng ống, một số khách tò mò ngoái đầu nhìn. Đang đứng lớ ngớ thì John ngồi ở một cái bàn gần balcon đứng dậy đưa tay vẫy chúng tôi đến bàn. Anh ta tươi cười bắt tay nói trong một giọng Mỹ rặc âm hưởng của dân cao bồi:

    - Chào hai bạn. Rất vui khi thấy lại mấy bạn! Các bạn được mạnh giỏi không?

    - Very good! Cám ơn John.

    - Các bạn uống gì này?
    Tôi buộc miệng:
    - Bia cũng được!
    Đại úy Tích tiếp lời:
    - Hai chai đi.
    John không thay đổi nhiều. Vẫn khuôn mặt bầu bỉnh, đôi mắt hấp háy dưới đôi gọng kính trắng dày cui ngày nào. Lúc ở Phan Rang anh thường đi theo chúng tôi trên những phi vụ liên lạc Đà Lạt, Nha Trang. Và anh cũng là “nhà thuốc tây di động”, cung cấp những loại thuốc nào chúng tôi cần, nhất là những loại thuốc trụ sinh. Không chờ lâu, Đại úy Tích mở lời:

    - Này John. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy anh còn ở đây. Thế thì lúc nào anh mới rời Việt Nam?

    - Tôi đang chờ lệnh di tản. Không biết lúc nào, nhưng tôi nghĩ trong vài ngày nữa thôi. Như theo chỉ thị tôi nhận được, thì tất cả người Mỹ phải sẵn sàng bất cứ giờ phút nào để được trực thăng bốc ra khỏi đây.

    Tôi đang lắng nghe, chen vào:

    - Vậy... John, anh có biết máy bay sẽ bốc những người Mỹ ở chỗ nào không?
    - Không, tôi chưa biết, địa điểm sẽ được thông báo sau. Nhưng tôi biết có một chương trình di tản bằng trực thăng cho những người Mỹ còn ở lại Sài Gòn, gọi là chiến dịch “Frequent Wind”. Trong chiến dịch “Frequent Wind” này, tất cả những người Mỹ sẽ phải tập trung ở những địa điểm ấn định trước khi có hiệu lệnh để trực thăng bốc đi.

     Đại úy Tích cắt ngang:

    - Anh có biết hiệu lệnh từ đâu ra và lúc nào?

    Bác sĩ John, đảo mắt nhìn quanh rồi hạ thấp giọng:

    - Ok, nhưng mấy bạn đừng phổ biến nhé. Hiệu lệnh sẽ được phát thanh trên làn sóng FM của quân đội Mỹ. Bắt đầu là một bản tin thời tiết sau đó là bài hát “White Christmas” do ca sĩ Bing Crosby hát. Các bạn sẽ thấy một sự lạ khi giữa mùa hè nóng bức bài hát Giáng sinh này sẽ gây sự chú ý cho tất cả những người Mỹ để họ chuẩn bị.

    Hai chúng tôi chăm chú nghe John nói tiếp thái độ rất khẩn trương:

    - Tôi nghĩ Sài gòn sẽ thất thủ trong vòng vài ngày nữa thôi. Nếu hai bạn muốn, có thể đến ở với tôi, và lúc đó chúng ta sẽ cùng rời Việt Nam. Tôi nghĩ sẽ không có gì trở ngại trong vấn đề này đâu!

     Tôi quay qua nhìn Đại úy Tích rồi nói bằng tiếng Việt:

    - Mình đâu bỏ phi đoàn đi vậy được! Còn anh em thì sao!? Chắc mình phải chào John về, còn nhiều chuyện cần phải lo.

    Đại úy Tích gật đầu rồi nói với bác sĩ John:

    - Cám ơn John rất nhiều, chúng tôi sẽ nghĩ đến điều đó, nhưng giây phút này thì chưa quyết định được, nếu cần chúng tôi sẽ liên lạc với anh. Bây giờ chúng tôi phải đi. Chúc anh đi được bằng an.

    Nói xong Đại úy Tích nhìn tôi rồi cả hai cùng đứng dậy giã từ.

    Ngoài đường lúc này đã sập tối. Đường phố đã lên đèn, xe cộ chạy vùn vụt. Thỉnh thoảng tai tôi nghe tiếng súng hòa lẫn với tiếng pháo kích ì ầm vang vọng đâu đó.

    Ngày 28 tháng Tư – 8 giờ sáng


    Đứng trên lan can lầu bốn tôi có thể nhìn thấy những cột khói đen đang bốc lên lên từ ngoại ô. Văng vẳng tiếng nổ từ những khẩu trọng pháo bắn rất gần, dấu hiệu của cuộc chiến đang tiến dần đến vòng đai thành phố. Dưới chân tôi, đường Tạ Thu Thâu vẫn còn buôn bán. Người đi người lại trên vĩa hè. Gần đó là cửa Đông chợ Bến Thành hàng quán vẫn mở cửa. Đa số người dân Sài gòn không còn lối thoát nào hơn là chấp nhận những gì sẽ xảy đến và vẫn sinh hoạt bình thường, như đang cố hưởng những giây phút tự do cuối cùng trước khi mất tất cả.

    Ngày hôm qua vào phi đoàn nhận được lệnh tất cả nhân viên phi hành đến kho quân trang để lãnh thêm mỗi người một bộ đồ bay. Trong giai đoạn khẩn trương này lấy thêm đồ bay để làm gì? Có phải đây là dấu hiệu cấp chỉ huy muốn “giải tán” bớt những cái gì còn lại trong kho hàng trước khi bọn Cộng sản chiếm thành phố? Thật là chán ngán!

    Từ khi rời căn phòng đêm hôm đó tôi như người mất hồn, hình bóng của nàng như đã chiếm trọn hồn tôi. Thật khó hiểu được tình yêu, nó như là một ma lực có thể chế ngự tâm hồn lẫn thế xác con người một cách nhanh chóng không ngờ. Trong giây phút mà mọi người đang lo âu không biết số phận mình sẽ đi về đâu thì trong đầu tôi chỉ để tâm vương vấn một bóng hình.

    Có tiếng gõ cửa, rồi cô bạn gái ở cùng phòng thò đầu ra ban công nói:

    - Anh ơi, có ai đến tìm anh kìa!

    Tôi quay trở lui vào trong. Thấy thằng bạn an ninh quân đội đang đứng lấp ló trước cửa:

    - Vào đây mày!

    Thằng bạn tôi nhìn tôi rồi ra dấu cho tôi bước ra ngoài. Tôi hỏi nhỏ:

    - Chuyện gì mà quan trong vậy? 

    Anh ta ghé tai tôi xì xào:

    - Trời, giờ này mà mày còn tà tà ở đây! Tao có tin tình báo tụi nó đến rất gần vòng đai rồi, không kiếm đường dzọt hay sao? Tao nghĩ mày nên vào phi trường luôn, đừng ở ngoài này nữa. Mày là pilot, ở trong đó có chuyện gì còn có máy bay chứ!..

    - Vậy mà mày làm như có chuyện gì bí mật phải nhỏ to?

    - Dĩ nhiên tao đến đây không phải chỉ có chuyện đó mà thôi. 
    Vừa nói, thằng bạn tôi ghé sát tai tôi:
    - Tao vừa gặp con nhỏ hôm ở Pagode!
    Trời đất! Giờ này em đang ở Vũng tàu hay lênh đênh trên biển chứ làm gì ở Sài gòn. Vả lại, nếu em có trở về đi nữa thì giữa cả thế giới đông người dễ dầu gì ai gặp lại ai! Tôi hỏi gặn thằng bạn:

    - Này... mày, ..có... có thiệt không... hay là mày chơi tao? Đừng làm tao lên ruột nghe!

    - Thiệt chớ tao chơi mày làm gì? Lúc nãy tao đang đi trên đường Lê Lợi gặp em vừa xuống xe taxi, tao liền theo bén gót. Hiện em đang ở tại một hotel gần xịt đây à. Mày muốn thì tao dẫn mày đi.

    Không còn gì để suy nghĩ nữa, tôi trả lời:

    - Ok, mày chờ đây, tao vào lấy đồ rồi vô phi trường luôn.

    Quay vào trong, tới phòng ngủ tôi vơ vội bộ đồ bay mặc lên người, đeo dây súng vào, xong lấy mấy đồ lỉnh kỉnh dồn vào túi bay. Ra ngoài phòng khách mấy cô bạn gái tôi ngồi tụm lại đấu láo như không có gì xảy ra, tôi cúi người móc dưới túi quần bay lấy “cục gạch”, gia tài bổn mạng mấy trăm ngàn của tôi, mở giấy báo ra để lên bàn xong chia làm hai phần. Mấy em thấy xấp tiền lao nhao:

    - Tiền đâu nhiều thế, lì xì cho em đi! Mà anh định đi đâu mà đeo súng ống đầy người vậy?

    Nhìn mấy cô em gái, tôi xốn xang trong lòng. Cuộc đời của mấy em sẽ trôi nổi về đâu khi bọn Cộng phỉ man ri mọi rợ vào thành phố? Cố nén cảm xúc tôi ngồi xuống một vài giây rồi lấy giọng bình thản:

    - Mấy em à! Tình thế rất ngặt nghèo, anh phải vào phi trường trình diện ngay bây giờ. Có chút quà này anh muốn gửi mấy em trước khi đi và cám ơn mấy em đã cho anh tạm trú ở đây thời gian qua. Nếu Trời thương, thì biết đâu anh em mình sẽ gặp lại...

    Nói xong tôi để xấp tiền lên bàn rồi đứng dậy định bước ra cửa, nhưng chợt nhớ điều gì tôi quay lại nói với cô bạn gái cùng phòng:

    - À, anh quên, em lấy cái đồng hồ đeo tay này cho thằng em trai của em giùm anh nhé. Anh nghĩ anh không cần dùng nữa đâu. 
    Nói xong tôi lột cái đồng hồ Seiko trên tay để vào tay của em xong ôm em hôn nhẹ lên má rồi vội vàng bước nhanh ra cửa.
    Bên dưới thằng bạn đang đi lui đi tới chờ, thấy tôi anh ta quay người rảo bước. Tôi la to:

    - Để tao lấy xe Honda theo, chứ bỏ lại đây à?!

    Thằng bạn tôi ngoái cổ lại nói:

    - Để đó đi, chút nữa trở lại lấy sau.

    Tay xách túi bay tôi bước theo thằng bạn, trong bụng nghĩ tới cái định mệnh thật lạ lùng.

    Ngoài đường xe cộ chạy nườm mượp, tấp nập hối hả. Hai thằng chen chúc đi bên dòng người bươn bả trên vĩa hè đường Lê Lợi, tới gần góc Pasteur, thằng bạn quẹo vô một hẽm tới trước cái thang máy. Tôi nôn nóng hỏi:

    - Này, mày làm sao mà gặp được em hay vậy? Sài gòn đông như kiến thế này!
    - Thì như tao nói rồi, Trời cho thì mày sẽ gặp thôi. Lúc nãy tao theo em, đợi em vô tới nơi, tao coi kỹ số phòng rồi mới chạy báo cho mày hay đây. Số mày chắc khó thoát em này.

    - Đúng nghề tình báo của chàng! Sau này có gì tao sẽ nhớ ơn mày.

    - Ừa, lúc nào mày ôm nó thì nhớ tới tao là được, còn bị gì thì đừng oán tao nghe!..ha…ha...

    Hai đứa ra khỏi thang máy, thằng bạn đứng lại chỉ tôi:

    - Ok. Em ở cái phòng cuối cùng bên tay trái. Nhiệm vụ tao đến đây là chấm dứt. Tao đi nghe!

    Tôi gật đầu rồi bước dọc theo hành lang nhỏ trải thảm bông. Tới phòng cuối tôi đứng một vài giây để lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay gõ cửa. Bên trong một giọng đàn ông vọng ra:

    - Ai đó?

    Quá bất ngờ khi nghe người trả lời không phải là nàng, tôi luống cuống:

     - Tôi đây!

    Có tiếng động sột soạt rồi đột nhiên cánh cửa mở toang. Đứng trước mặt tôi là Tuấn ở Pleiku trong bộ đồ civil. Tôi mừng rỡ la lên:

    - Trời đất! Tuấn, không ngờ gặp bạn ở đây.

    Tuấn ngạc nhiên không kém:

    - Ủa, sao toi biết moi ở đây vậy mà tới?

    Không trả lời Tuấn, tôi hỏi lại:

    - Bạn ở đây à?

    - Không, đây là phòng của bạn gái moi. Moi chỉ đến thăm. Vào đây toi!

    Bước vào trong, tôi thấy người đẹp của tôi đang ngồi trên gường với cô bạn gái của Tuấn, kế bên cái valise đang mở tung. Nàng thấy tôi ngồi bật dậy:

    - Ủa, anh! Sao anh biết em ở đây vậy? Anh có điệp viên theo dõi em hả?
    Cố trấn tỉnh, chờ vài giây cho trái tim đập chậm lại, rồi lấy giọng bình thản tôi trả lời nửa đùa nửa thật:

    - Đương nhiên là vậy. Từ lúc em đi Vũng Tàu anh cho người theo em sát nút. Chứ làm sao mà anh biết mà đến. Này em, chuyện em ở Vũng Tàu sao rồi?

    - Không xong rồi anh ạ! Họ lấy tiền đặt cọc em rồi biến mất đi đâu, em kiếm không ra.

    - Ok! Anh sắp vào phi trường ngay bây giờ, em muốn theo anh thì đi. Anh chưa biết tình trạng trong đó như thế nào, những cũng phải vào thôi.

    Có lẽ không còn phương tiện nào hơn trong lúc này, em trả lời không suy nghĩ:

    - Em có vô được phi trường được không anh? Sợ họ không cho.

    - Chuyện đó để anh lo, em yên tâm.

    Nói xong tôi quay qua nhìn Tuấn:

    - Này bạn tính sao đây? Tình thế khẩn trương lắm, chắc tôi phải vào phi trường coi ra sao, chứ ở ngoài này không xong rồi. Tuấn nên lo cho bạn gái đi là vừa.

    Tuấn lộ vẻ nghiêm trọng trả lời:

    - Chắc moi phải về nhà lấy ít đồ. Nhưng phi đoàn moi đâu có ở Tân Sơn Nhứt như toi, vào trong làm gì chứ?

    - Tuấn à, tùy bạn xử trí. Vận nước đã đến đường cùng, tụi Cộng sản sẽ vào đây nay mai. Số phận của những thằng như mình không biết sẽ đi về đâu, nhưng cho dù gì xảy ra, tôi không bao giờ muốn để tụi khốn nạn này bắt sống. Này Tuấn, tôi có dư khẩu súng Colt-45 đây, bạn lấy dùng khi cần.

    Vừa nói tôi vừa kéo fermeture túi bay móc khẩu súng lục liệng xuống gường. Tôi quay qua nói với nàng:

    - Còn em nữa. Em chỉ nên đem theo những đồ cần thiết trong một cái túi xách nhỏ thôi! Còn bao nhiêu bỏ lại đi nghe.

    1 giờ trưa  

    Ở phi trường Tân Sơn Nhứt, ngay cổng Phi Long hàng rào kẽm gai được kéo giăng ngang, chỉ chừa một lối nhỏ cho xe hai bánh ra vào. Mấy anh Quân cảnh mang áo giáp, súng ống tận răng, đang lăng xăng làm việc với đám người đông đảo đang bu kín bên ngoài.
    Tôi cho chiếc xe Honda chạy chầm chậm đến gần, len lỏi qua dàn kiểm soát. Ngồi sau lưng, người đẹp một tay xách túi đồ, một tay ôm eo ếch. Thấy tôi trong bộ đồ bay, mấy anh quân cảnh đã quen mặt đưa tay ra hiệu cho qua, tôi rồ ga dọt lẹ.
    Bên trong phi trường quang cảnh khác thường. Cái không khí sinh động ngày nào của một căn cứ lớn và quan trọng nhất của không quân không còn nữa. Hình như đa số quân nhân trong căn cứ đã ra ngoài phố để được gần với gia đình trong giờ phút loạn lạc này, nên đường xá rất vắng vẻ. Những chiếc xe màu xanh không quân cùng với những chiếc xe hai bánh chạy vội vã như đang chạy đua với thời gian. Vài phút sau thì tôi đã tới trước phần sở của phi đoàn. Tôi dựng xe trước cổng rồi quay lui nói với nàng:

    - Em chờ đây tí nghe, để anh vào trong coi có gì lạ không rồi ra liền.

    Nói xong, tôi vội vã phóng vào bên trong. Tại phòng hành quân đứng đầy những pilot của hai phi đoàn Thần Tượng và Mãnh Sư, tụ năm tụ ba bàn tán xôn xao. Từ ngày di tản vào TSN, phi đoàn 243 Mãnh Sư trú đóng tại Phù Cát đã được sát nhập lại với phi đoàn 215 Thần Tượng. Đây chỉ là một phương thức để giải quyết tình trạng của nhiều phi đoàn từ miền Trung chạy vào nhưng không đủ máy bay cho cấp số vì rất nhiều tàu đã bị bỏ lại.

    Đang đứng ngơ ngáo trước bảng phi vụ thì Trung úy Nguyễn Đình Tuấn, một dân chơi của Mãnh Sư đến vỗ vai:

    - Ê mày, mấy ngày này đi đâu không thấy mày. Lặn kỹ thế!

    - Ủa Tuấn “Bụng”, có phải chiếc Peugoet 504 của vợ mày đậu phía trước phi đoàn không? Tao thấy em đang đứng chờ mày đó.

    - Ừa, vợ tao lái xe đưa tao vào đây coi có gì lạ không, “elle” đang chờ tao chở về.

    - Tuấn, tao có đem vào đây một em mới quen. Đang kiếm cách gì đưa em đi khỏi nước. Mẹ, cái thân mình cũng chưa biết đi về đâu không biết làm sao giúp em đây! Mày có cách gì không? Ok, ra ngoài nói chuyện đi. 
    Tôi vừa nói vừa nắm tay Tuấn kéo ra ngoài, đến chỗ xe Tuấn “Bụng” đang đậu. Tôi đưa tay vẫy người đẹp tôi đang đứng gần đấy:

    - Lại đây em, anh muốn giới thiệu em với vợ chồng bạn anh.

    Bạn gái tôi bước tới. Tôi nói:

    - Đây là anh Tuấn bạn thân của anh gốc Nha Trang, cũng tên Tuấn giống bồ của bạn em. Còn đây là Yến vợ của anh Tuấn.

    Tuấn đưa tay bắt rồi nói:

    - Em sao mà hên thế, giờ phút cuối cùng này mà có người tình nguyện lo cho em vậy? Thằng bạn anh có bao giờ nó biết lo cho ai đâu?!

    Bạn gái tôi cười, rồi như có điều gì muốn nói, nàng ngần ngừ:

    - Anh à, lúc nãy mình đi vội quá... nên có một chuyện chưa làm kịp. Em có một số tiền muốn đổi sang đô la, anh biết ai giúp em không?

    Tuấn nghe nói xong, nhìn vợ:

    - Yến, em có ai ngoài Sài gòn quen không, giúp giùm bạn anh đi.

    Yến mở cửa xe, bước ra ngoài rồi nói:

    - Em có quen, nhưng giờ phút này không biết có gặp được họ không? 
    Yến nói xong nhìn người đẹp tôi nói tiếp:

    - Chị muốn đổi bao nhiêu?

    - Dạ cỡ một triệu.

    Tuấn đứng ngoài buột miệng:

    - Ok, hay là tụi mình ra ngoài lo chuyện này rồi đi ăn luôn. Tao muốn ghé tiệm cơm Việt Nam, có canh chua cá kho tộ ngon số 1, ở gần trường sinh ngữ Đinh công Tráng tụi mình học Anh văn đó, mày ăn chưa?

    - Tao ăn chỗ đó rồi, nhưng này Tuấn, tao nghĩ giờ này ngoài phố bắt đầu lộn xộn, đi ăn rồi khi trở vào có gì trở ngại không? Nếu mình không vô được lại phi trường thì thấy mẹ. Tao thấy không nên.

     Yến nghe tôi nói xen vào:

    - Anh nói cũng phải! Anh Tuấn à, thôi để em ra ngoài một mình cũng được, vả lại em đâu có muốn vào trong này. Ba Mẹ em đang chờ em ở nhà đó.
    - Mày nghĩ sao Tuấn?
    Tuấn nói:

    - Ok em, em ra ngoài đổi tiền giùm rồi gọi điện thoại anh ra gặp ở cổng. Có chuyện gì thì anh về nhà sau cũng được.

    Tôi quay qua nhìn thấy nàng đang mở túi xách ra, móc một bó tiền gói trong giấy báo đưa cho Yến.

    - Đây một triệu, chị đổi giùm cho em, giá bao nhiêu cũng được. Cám ơn chị trước nghe!

    Yến cầm cục tiền, mở cửa leo lên xe rồ máy dzọt. Tuấn đứng nhìn theo rồi quay qua nói với tôi:

    - Mày đưa em vào câu lạc bộ ngồi nghỉ, rồi tụi mình vào phi đoàn coi tình hình như thế nào.

    Tại phòng hành quân ngay trước bục thuyết trình, Trung tá Phi đoàn Trưởng 215 Khưu văn Phát đang đứng tay cầm xấp giấy, bu bên dưới mấy chục nhân viên phi hành đoàn đang lao xao. Tôi bước gần đám đông với Tuấn bụng, rồi ghé tai hỏi một hoa tiêu đang đứng kế bên:

    - Này bạn, chuyện gì vậy?

    - Nghe nói tối này sẽ có phi vụ C-130 chở vợ con nhân viên phi hành đi Côn Sơn. Ai có vợ con muốn đi, lấy giấy điền tên tuổi vào nộp lại cho sĩ quan trực để lập danh sách.

    Tôi ngạc nhiên hỏi:

    - Ủa, đi Côn Sơn làm gì ngoài đó?

    - Nghe nói sẽ có máy bay bốc đi Thái Lan sau đó.

    Nghe xong tôi vội vàng chen tới bục, đưa tay cao trước mặt Trung tá Phát:

    - Cho tôi một tờ, Trung Tá!

    Trung tá Phát đang bận rộn, trố mắt nhìn tôi rồi lắc đầu:

    - Anh độc thân lấy làm gì, đơn này chỉ dành cho những nhân viên phi hành đoàn có vợ mà thôi!

    Chết mẹ, tôi bật ngửa. Đứng tần ngần suy tính vài giây rồi chui ra khỏi đám đông tới chỗ Tuấn bụng đang đứng đấu láo với mấy người bạn:

    - Tuấn mày không lấy đơn mà điền vào à!?

    - Lấy làm gì, vợ tao nó đâu có chịu bỏ ông bà già ở lại đi một mình.

    Đúng là cơ hội bằng vàng, không chộp lấy còn chờ đợi gì nữa:

    - Tuấn, tao nhờ mày chuyện này. Mày lấy đơn đi, rồi điền tên em của tao vô giùm.

    Tuấn la làng:
    - Đâu được! 

    - Mắc mớ gì mà không được, mày ở phi đoàn 243 vào ông Phát đâu có biết vợ mày là ai đâu mà sợ!

    Tuấn nghe xong, trợn mắt nhìn tôi:

    - Mẹ mày, lúc ăn chơi chẳng thấy mặt mũi mày đâu, bây giờ cần tới là thấy mặt mày. Trả công tao cái gì đây?

    - Mày muốn gì tao cũng chịu hết! Lẹ lên!

    Thật là một sự an bài, tự nhiên thằng bạn mình “chính thức” có thêm một cô vợ ngang xương.


    5 giờ chiều  

    Theo tin cho biết từ phòng hành quân thì chuyến bay C-130 chở vợ con nhân viên phi hành sẽ cất cánh khoảng 7 giờ tối này. Trước cửa phi đoàn 215 lúc này đầy những nhân viên cùng vợ con đứng chờ xe chở tới hậu trạm. Bầu không khí chộn rộn kẻ ở người đi. Những nhân viên phi hành đoàn nào có đem vợ con vào phi trường thì mặt mày hớn hở, lăng xăng lui tới, ngược lại những anh nào bị kẹt gia đình ngoài phi trường thì loay hoay như gà mắc đẻ kiếm cách ra ngoài. Giờ phút này ra vào cổng phi trường là một chuyện vô cùng khó khăn. Người bu như kiến cỏ chen lấn ở cổng Phi Long đòi vào bên trong, khốn khổ cho những anh quân cảnh làm việc rối đầu.

    Đứng trước cửa câu lạc bộ đối diện phi đoàn, tôi bàn tán với mấy thằng bạn. Nhìn lên bầu trời vắng lặng một cách lạ kỳ, không hề có một chiếc máy bay nhỏ to lên xuống. Khác hẳn trước đây, TSN đã từng là một phi trường quốc tế bận rộn nhất vùng Đông Nam Á khi quân đội Mỹ đang còn tham chiến tại Việt Nam. Hàng trăm máy bay dân sự lẫn quân sự đủ loại tấp nập lên xuống mỗi ngày. Hàng ngàn hàng vạn tấn đạn dược vũ khí ào ạt được chở đến cũng như lính Mỹ lên xuống đông đảo như rươi. Cuộc diện đã xoay chiều, sau gần 20 năm chiến đấu chống lại sự xâm lấn của Cộng đỏ, số phận của mấy chục triệu người dân cũng như hơn nửa triệu lính VNCH mà quân đội Mỹ đã từng chung lưng đấu cật không biết sẽ đi về đâu.

    - Ê! Coi kìa!

    Anh bạn Trung úy Thành râu, trong phi đội võ trang của tôi đang đứng gần đó nhào lên chiếc xe Jeep của quân cảnh đậu trước câu lạc bộ chụp khẩu đại liên gắn trên xe nả súng bắn xối xả lên trời đến cho đến khi chiếc oanh tạc cơ bay tít mù xa về hướng bờ sông Sài gòn. Đại úy Huỳnh râu phi đội trưởng 215 trong bộ đồ nomex, mặt giống như một thằng Mễ, ngồi dưới hố thò đầu lên la làng:

    - Thôi bắn! Thôi bắn! Thành! Súng này nhằm nhò gì mà bắn cho tốn đạn. 

    Tôi phóc lên khỏi miệng hố, đứng nhìn theo chiếc A-37 bay dọc theo hướng bờ sông. Những khẩu cao xạ từ những chiến hạm đậu ở bến Bạch Đằng bắn tới tấp theo chiếc máy bay, đạn phòng không nổ lốm đốm để lại những cụm khói đen nối đuôi nhau lơ lửng giữa lưng trời. Trung úy Tánh người Quảng Nam đang đứng cùng đám bạn trông theo nói to:

    - Trời ơi là trời! bén chi mà bén xa cả cây số.

    Một anh trong nhóm chen vào:

    - Mấy ông nội này cả đời chưa bao giờ có dịp bắn máy bay thật cả. Lần đầu bắn như vậy là hay rồi!

    Một anh khác phụ họa:

    - Đúng rồi! Làm sao mà bì với mấy thằng xạ thủ ngoài Bắc suốt ngày bắn máy bay Mỹ. Ha...ha...ha...

    Đang chưa biết phải làm gì trong giờ phút này bất chợt Tuấn bụng từ đâu chạy đến, mặt mày hớt hãi:

    - Chết mẹ, phi trường giờ này “bế môn tỏa cảng” rồi. Vợ tao làm sao mà vào đưa tiền cho đào mày đây.

    - Đừng có lo, nếu không vào được thì vợ mày cầm xài luôn đi, trả công mày đem đào tao đi. Nhưng Tuấn à, mày cứ ra thử đi, tao nghĩ vào thì không được chứ ra thì ai mà cấm!?

    Tuấn “Bụng” không nói gì vừa quay người bỏ đi thì không biết từ đâu đến một chiếc máy bay C-130 lù lù bay ngang trên đầu phi đạo. Đột nhiên tiếng súng nổ vang rền như bắp rang. Những anh phòng thủ sau khi bị cú thả bom của chiếc A-37, hoảng sợ thấy chiếc C-130 bay ngang, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chĩa súng lên trời bắn loạn xạ. Như một con quái điểu, chiếc C-130 chậm chạp nghiêng cánh rời không phận phi trường bay đi mất hút.

    Tới lúc này, biết chắc không còn một phép lạ nào có thể thay đổi được tình thế, tôi lôi trong túi bay lấy mấy bài viết về những chuyến bay của tôi trên con lộ 7B ở Tuy Hòa trên những tờ báo Trắng Đen, Sóng Thần, mấy lâu nay cất để làm kỷ niệm, xé từng mảnh vụn rồi tung lên trước gió.


    7 giờ chiều  

    Trời đã bắt đầu chập choạng tối. Đèo sau lưng người đẹp đang ngồi ôm hai giỏ xách, tôi phóng chiếc Honda chạy phom phom trên sân bay (tarmac) rộng mênh mông không một bóng người. TSN giờ này vắng vẻ một cách khác thường. Mấy trái bom thả ban chiều đã làm cho nhiều người sợ hãi rời phi trường chạy ra phố, chỉ còn lại một số lính phòng thủ phòng vệ hay một số nhân viên phi hành đang còn trông mong vào những chiếc máy bay đang còn khả dụng làm phương tiện ra khỏi Sài Gòn.

    Chạy gần tới hậu trạm hàng không quân sự tôi thấy một chiếc xe bus đang nổ máy, đậu chơ vơ một mình trong bóng tối, hai ngọn đèn mũi chiếu ánh sáng vàng vọt trên nền xi măng. Kế bên hông xe khoảng bốn năm chục người đa số là đàn bà con nít đang đứng tụ tập bên những túi xách để ngổn ngang. Chắc đây là xe bus chở thân nhân vợ con phi hành đoàn đến chiếc vận tải C-130 đang chờ cất cánh đi Côn Sơn tối hôm nay. Ngừng xe trước đám đông tôi nhận ra nhiều khuôn mặt quen thuộc trong phi đoàn, trong đó có Trung úy Sơn “mực”, một phi công trong phi đội võ trang của tôi. Anh đang đứng kế bên vợ, trên tay bồng đứa con chừng năm bảy tháng. 
     - Ê, Sơn!
     Tôi ngoắc tay ra hiệu cho anh ra tới gần rồi nói:

    - Sơn, bạn gái tôi đây sẽ đi trong chuyến bay này, tôi muốn giới thiệu với bà xã Sơn cho biết mặt để có gì giúp nhau trên đường đi. Tôi nghĩ dù sao có người quen biết vẫn tốt hơn. Vã lại sau này có thất lạc mình tìm nhau cũng dễ hơn phải không? Sơn tới nói với vợ đi!

    Sơn bồng đứa con trên tay đang ngủ vùi, nghe xong trả lời không suy nghĩ:

    - Vậy hả, thế thì tốt quá, bà xã moi có con nhỏ, nếu có người quen đi chung thì còn gì hơn nữa. Để mình đi nói với bà xã.

    Nghe Sơn vui vẻ trả lời, tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, quay lui nói với em đang còn ngồi sau xe:

    - Vậy là em có bạn đi chung rồi, lỡ cần gì có nhau cũng tốt.

    Em gật đầu chưa kịp leo xuống xe thì một tiếng nổ như long trời lở đất gần đâu đây: “Oành!”

    Mặt đất rung chuyển. Tiếng rít của những mảnh đạn pháo vỡ tung, bay xé không gian nghe rợn người. Đứng giữa nền xi măng trơ trọi không một chỗ ẩn trú, mọi người ngồi thụp xuống đất. Những người lớn ôm chầm lấy mấy đứa trẻ. Bạn gái đứng bên hốt hoảng ôm tôi, làm như tôi là một ông thần hộ mạng. Tôi ôm vai nàng rồi vỗ về:

    - Không sao đâu em! Phi trường rộng lắm, đạn rớt trúng mình cũng không dễ đâu, em yên tâm.

    Có thể đây chỉ là một trái đạn từ một khẩu đại pháo 130 ly của địch bắn điều chỉnh tọa độ, hay từ một hỏa tiển 122 ly bắn đe dọa tinh thần nào đó của địch, nên sau đó thì êm ru không nghe gì nữa. Trong giai đoạn này địch quân đang bao vây thành phố, những khẩu đại pháo của chúng đã điều chỉnh nhắm vào phi trường TSN và có thể nhả đạn bất cứ lúc nào. Chỉ cần một vài trái rớt trên phi đạo là phi cơ hết đường cất cánh. Bầu không khí càng lúc càng khẩn trương. Không ai dám nói chuyện lớn, chỉ nghe tiếng lào xào, làm như tiếng ồn ào có thể thu hút những người còn lại sẽ tràn ngập chiếc xe bus này, hay sẽ gây sự chú ý của những tên đặc công VC đã lọt vào vòng đai phi trường.

    Có chiếc xe Jeep chạy đến, trên xe mấy anh Quân cảnh mặt mày nghiêm trọng, tay cầm súng M-16 nhảy xuống bước đến trước đám đông đang lao xao nôn nóng... hy vọng sắp tới giờ ra đi.

    Đứng một hồi bạn gái tôi bắt đầu hoàn hồn, nàng lúi húi mở bóp đầm đeo ngang hông lấy ra một tờ giấy bạc rồi dúi vào tay tôi nói nhỏ:

    - Anh à, trước khi em đi em muốn gửi anh số tiền này để anh phòng thân. Anh cầm giùm em.

    Thấy tờ giấy 100 đô la tôi bật ngửa:

    - Trời đất! Em làm cái gì kỳ vậy? Anh có tiền mà. Em giữ lấy mà dùng, đừng làm như vậy anh giận đó nghe!

    Vừa nói tôi vừa ấn tờ giấy bạc ấn vào tay nàng rồi tiếp:

    - Có chuyện này anh muốn nói với em trước khi em đi. Nếu ra em được nước ngoài, hay là đi qua tới bên Mỹ thì hãy liên lạc với bà dì của anh đang ở bên đó từ lâu rồi. Sau này anh có đi được thì chúng mình sẽ có chỗ để tìm lại nhau. Em hiểu chứ. Để anh viết địa chỉ cho em.

    Nói xong tôi rút cây bút bên túi áo bay ra rồi viết nguệch ngoạc lên miếng giấy xé từ bao thuốc lá xong đưa cho em.

    - Em cầm đi, miếng giấy này rất quan trọng, em phải cất kỹ đừng để mất, em có hiểu không?

    - Dạ em hiểu!
    Đứng gần bên tôi một vài người đàn bà đang ôm chồng sụt sùi trong bóng tối. Có cuộc ly biệt nào sầu thảm hơn hôm nay? Những chàng phi công một thời lừng lẫy vẫy vùng trên lửa đạn, hôm nay phải chịu khuất phục trước định mệnh nghiệt ngã, chấp nhận hy sinh để vợ con ra đi tìm tự do hạnh phúc ở một chân trời nào đó mà ngày tái ngộ còn mong manh hơn tơ trời!

    - Anh! anh đang nghĩ gì thế!?

    Câu hỏi của em bất chợt cắt đứt tư tưởng đang miên man trong đầu tôi:

    - À, anh đang nghĩ tới mấy người bạn của anh phải xa vợ con thật buồn. Anh cũng không biết khi đến Côn sơn rồi em sẽ đi về đâu?

    - Anh đừng lo cho em quá. Anh là người ở lại, chính anh là người đáng lo hơn em. Nay mai chuyện gì sẽ xảy ra cho anh đây?

    Nghe nàng nói, mắt tôi nhìn vào đôi mắt đang long lanh phản chiếu ánh sao đêm. Chính đôi mắt này đã làm tôi nhớ nhung xao xuyến bao ngày qua. Tim tôi bất chợt nhói lên trong một cảm giác hụt hẫng, cái cảm giác đau buốt như sắp đánh mất đi một cái gì quý giá đang có trong tay.

    Có tiếng người lao xao. Hình như đã đến giờ, mọi người đang chuẩn bị lên xe bus.

    - Sắp đi rồi kìa, để anh đưa em lên xe.

    Em đứng im không nói một lời, rồi trong một cử chỉ bất ngờ ôm chặt lấy tôi. Trong bóng tối lờ mờ, tôi nhìn thấy hai dòng nước mắt nàng chảy dài trên má. Cố nén cơn cảm xúc đang dâng trào, tôi hôn lên mái tóc nàng một lần cuối rồi nói:

    - Em hãy can đảm lên,  chông gai còn nhiều. Nếu Trời thương đưa đẩy chúng sẽ lại gặp nhau. Thôi em đi đi, người ta lên xe hết rồi đó.

    Nàng ngần ngừ rồi cầm túi xách quay bước. Chiếc xe bus rồ máy chuyển mình lăn bánh. Tôi đứng lại chơ vơ trên nền xi măng hoang vắng nhìn theo cho đến khi chiếc xe nhạt nhòa tan biến vào bóng đêm...


    Người tình ơi, ta có ngờ đâu rằng

    Một lần đi là nghìn trùng cách biệt

    Một lần đi là ta đã mất nhau rồi

    Một lần đi là vĩnh viễn chia phôi…

     

    Vĩnh Hiếu


    Như một lời nhắn gửi

    • Hôm trở về Hội An thăm nhà, sau hàng mấy mươi năm, mới biết anh đã đi về một nơi xa lắm! Xa, hút theo cuối đường đã không còn thấy lại những gì quen thuộc. Mỗi bờ đá, hàng cây, đã thay tên đổi chủ. Tất cả nỗi tha thiết chừng như đã không còn, để ghi lại một thời qua đây, mỗi ngày – dẫu sương cùng gió. Những con đường đất sỏi chiều nghiêng. Có những bà mẹ gánh gồng, tất tưởi. Chắt chiu với từng bó cải, rau hành – sớm hôm chân trần: bữa tươi; bữa héo! Càng nhớ khôn cùng, những chiều hối hả đi về, nhưng lòng sao rộn ràng khi thấy anh đứng chờ, bên góc đường – mặc cho trời: khi nắng; khi mưa. Để ân hận, không biết anh có còn chờ qua những buổi chiều sau, kế tiếp!

      Buổi sáng, ngày theo ba mẹ rời Hội An, không kịp nói lời nào với anh khi trời còn sớm quá. Ấm ức mãi đến nhiều năm, đến không ngờ – đó là lần cuối bước qua phố xưa. Càng không đo lường, dòng cuốn của đời sống, thời gian, nhận chìm khuất đi những gì mình đã có bên nhau – một thời quấn quýt. Buổi tối trước ngày em đi, anh nhớ? Cả hai đâu biết, đó là đêm cuối cùng mình gần gũi! Hai đứa dắt nhau qua bên sông, hò hẹn như mỗi lần. Nhiều lúc bâng khuâng, nhớ về, không biết anh còn nghĩ đến bến phố, bờ sông, tiếng chân qua cầu… những ngã đường đưa đón năm xưa! Riêng em, trong lòng, nguôi sao được. Những năm, đèn đêm, điện không đủ sáng để soi đường, chập choạng tỏ mờ, bữa có bữa không. Người người nương theo, gò bó, chịu đựng theo cảnh đời eo hẹp! Nhìn lại ngày đó, anh nhớ chứ? Mình vẫn tìm thấy nhau trong hạnh phúc. Nhiều lần, không đủ tiền cho cả hai, chỉ có thể san sẻ mỗi ly chè, sau quán vườn nhà bà T. bên kia sông, An Hội. Hai đứa ngồi sát nhau, da mặt vàng vọt dưới ngọn đèn dầu. Cái thuở ngọt ngào, tưởng như còn thấm đọng trên gai lưỡi, mộng mị lén lút đến hàng đêm. Và sông Thu làm nhân chứng, còn giữ bóng mình: anh nồng nhiệt, ân cần đang tuổi 20; và em, vừa chớm xuân xanh, chưa kịp qua 17. Quen nhau, thương nhau, vào những năm bối cảnh quê hương còn đang chao đảo trong cuộc chiến Bắc Nam. Dập dìu giữa sự sống còn, sau cuộc tương tàn. Kế đến sau 75s, là những hạt hao gầy, chìm nổi lên nhau của những năm thống nhất?!? Bên khổ lụy, gánh gồng. Bên tranh giành, vơ vét. Đưa đến cách ly, theo mỗi hướng đời: Em đi; anh ở lại. Mới đó, anh có biết, hơn nửa phần thế kỷ. Một đời phân ly!

      Nghe anh lập gia đình, thuở em mới qua đây. Lẻ loi nơi xứ người, sao mà vui được! Buồn lắm anh biết không? Canh cánh bên lòng, nhưng biết làm sao? Nhất là những năm bắt đầu với đời sống ở những vùng Đông Bắc.Tuyết kéo dài theo những tháng mùa Đông mà nhớ khôn cùng thời áo trắng. Thấy sân trường, nhớn nhác nhìn quanh. Ở đó, có ai thậm thụt mỉm cười, đứng cuối hành lang, và ngoài kia đang mùa phượng nở! Phải đành lòng, biết nói với ai? Dồn nén bên xứ người, sáng đi tối về trong những mùa lạnh cóng.Có những lúc đợi bên ga chiều,ôm chặt lấy mình co ro mà chạnh nghĩ:biết chờ ai, cho đến bao giờ?

      Rồi em cũng gặp được người chồng chịu thương, chịu khó dắt dìu đến mái gia đình, đùm đề con cái, gói ghém đời nhau. Kế đó ngóng con, đuổi theo tuổi đời, từ thay tóc, đến mọc răng; từ lững chững đến trưởng thành. Lúc tiễn con ra riêng, khi quay lại, mới sực hay – mình răng lay, tóc rụng!

      Lắm lần, bên chồng nơi đây mà nhớ quê nhà đau đáu! Nhớ từng quán mì, gánh bún buổi chiều, ngồi bên lề đường. Trên những chiếc ghế ngồi lúp xúp. Thèm tiếng gọi cuối thu, những bữa sương về giữa khuya, chờ nghe giọng rao của người bán dạo. Khoảnh khắc trong đêm, với chiếc bánh ú chia nhau! Dẫu thiếu hụt, chênh vênh, nhưng hạnh phúc trong lòng lấp đầy hơi thở. Bởi vậy, nên dù biết mình không thể, nhưng đã nhiều lúc muốn viết vài lời thăm hỏi đến anh. Muốn gọi anh. Mong nghe lại giọng nói, cho đỡ nhớ một lần. Nhưng rồi tự nhắc nhở – đã muộn màng, và để được gì nhau, sau đó?

      Nhiều đêm, lòng chợt bàng hoàng thức giấc, đối diện với niềm riêng, quạnh hiu không còn được bên chồng, người đã qua đời sau thời gian bạo bệnh. Có đêm lò mò, đi trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ trong phòng, em bất chợt bắt gặp người già xa lạ. Hoảng hốt rồi định thần: mới hay, còn ai khác hơn là chính em đang soi bóng trong gương. Mới thấu hiểu, chấp nhận tuổi hoàng hôn, qua rồi thời hương sắc. Cứ vậy, một đời đi qua, như bóng câu! Lần lữa muốn về quê, sau nhiều năm. Hứa hẹn với lòng, cũng nên về lại chốn cũ một lần, để may ra có dịp thăm nhau. Đến hôm về, không kịp!

      Nghe Trúc, em gái anh kể lại, mới hay rằng định mệnh đã dành sẵn cho mỗi số phần: Anh qua đời cách đó không lâu, sau nhiều năm dằn vặt vì căn bệnh. Anh đi, là đã chôn theo những hình ảnh năm xưa. Để lại em, tiếp tục vẽ vời với bức tranh dỡ dang, trừu tượng. Và sở dĩ, những hình ảnh đẹp còn lưu lại về tình yêu trong thời mới lớn của bất cứ ai, vì lẽ nơi bắt đầu là con đường chưa đối diện gập ghềnh. Không lo âu, toan tính! Nên khi nói điều này, nếu có hình ảnh nào còn lãng vãng trong em hôm nay, có chăng, chỉ là mơ màng, hư ảo.

      Em về qua phố xưa, đi lại những con đường ngày cũ. Tất cả lạ lùng! Và chừng như, những hình ảnh cũ, người xưa đã trở nên xa lạ. Đi bên phố đông, mặc dầu quê nhà giờ xôn xao, rộn rã, nhưng lòng sao đơn lẽ đến ngỡ ngàng. Có lẽ bây giờ, âm thanh đang lấn át, nặng nề! Tâm hồn không còn được nhẹ nhàng, thoa dịu. Như một hôm qua phố, tình cờ nghe câu hát, lòng chợt lâng lâng từ một bản tình ca:

      “Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em”…

      Để ngậm ngùi, nghĩ đến:

      “Còn một mình trên phố âm thầm nhớ nhớ tên em”
      “Ngoài kia không còn nắng mềm ngoài kia ai còn nhớ tên.” – TCS

      Khác với ánh sáng năm xưa. Ngày đó, ngay cả bên những bóng tối vây quanh, chỉ mỗi ngọn đèn dầu – mình vẫn có thể thấy nhau, tìm hiểu nhau, và bất chấp tất cả vì niềm tin yêu vô tư của tuổi trẻ. So với bây giờ, đèn soi muôn màu, nhưng lý thú của đời sống đã trở nên ơ hờ, nhạt nhẽo. Phải chăng, hương sắc đã cuối mùa. Tóc người như vàng thu, tuổi lá. Và hoàng hôn đang chờ chấp nhận đến cuối ngày! Ánh sáng trong lòng của mùa trăng đã sẫm! Còn chăng là mờ mịt, sương giăng. Nên cho dẫu gặp lại nhau, chắc gì đã hài lòng khi nhận diện. Đúng hơn, mình chỉ còn nghĩ đến những điều muốn thấy mà thôi. Vì nói cho cùng, ngày đó có ở lại, được kết hợp duyên tình, có khi, chỉ làm khổ sở đời nhau – có phải không anh? Thôi, chẳng thà vậy! Nên an lòng. Như một lời nhắn gửi: Mong anh yên nghỉ.

      Em nhớ nhắn

      Em có về Hội An quê hương
      Nhớ đi qua mỗi góc phố phường
      Nhớ đếm lại từng căn nhà cổ
      Nhắn hỏi rong rêu mái âm dương

      Em có về qua phố đêm thâu
      Nhớ tiếng guốc ai gõ qua cầu
      Nhớ giọng rao vang người bán dạo
      Nhắn ao rau muống ếch than sầu

      Em có về thăm thuở mộng mơ
      Nhớ hoa phượng ép với lời thơ
      Nhớ tóc xoã theo tà áo trắng
      Nhắn gió thôi bay tuổi thẫn thờ

      Em có về lòng thôi đắn đo
      Nhớ qua phố chợ xuống bến đò
      Nhớ đứng bên cầu soi bóng nước
      Nhắn gởi sông Thu chuyện hẹn hò

      Em có về bước trong mưa đêm
      Nhớ sợi tóc mai vướng môi mềm
      Nhớ nép bên ai lần ân ái
      Nhắn tuổi năm xưa phút êm đềm

      Em có còn nghĩ đến, ngày mai?
      Nhớ chôn lời hứa dưới sông Hoài
      Nhớ cột sợi thương bên bến phố

      Nhắn nhủ lòng: thôi, đã nguôi ngoai.
       
      Thu Hoài


      Đài Loan : Hình phạt "độc lạ" chuyên xử lý lái xe vi phạm nồng độ cồn khiến nhiều người bất ngờ.

      Sau khi áp dụng hình phạt kiểu mới, số lượng lái xe vi phạm nồng độ cồn giảm đáng kể!
      Hình phạt "cao tay".

      Theo tờ "United Daily News", vào cuối năm 2021 một vụ tai nạn do lái xe say rượu ở Cao Hùng gây ra đã khiến một người trong gia đình thiệt mạng và ba người bị thương. Sự việc xảy ra khiến dư luận vô cùng bức xúc và càng thêm phẫn nộ khi biết rằng tài xế này đã có 2 tiền án về tội danh lái xe say xỉn.

      Ý thức được các hình thức phạt truyền thống chưa đủ răn đe, Thị trưởng thành phố Cao Hùng đã kêu gọi Văn phòng Công tố quận, Cục Pháp chế, Cục Giao thông vận tải và các đơn vị liên quan khác để nghiên cứu và thảo luận về các chiến lược và biện pháp hạn chế tài xế lái xe khi say rượu và giảm số lượng người tái phạm.

      Vì vậy, lãnh đạo thành phố Cao Hùng đã đưa ra 1 biện pháp "đáng sợ" hơn nữa với các tài xế vi phạm nồng độ cồn. Theo đó, những người bị kết án lái xe trong tình trạng say rượu phải thực hiện nghĩa vụ cộng đồng tại nhà tang lễ của thành phố.

      Vào ngày 18 tháng 1 năm 2022, đợt đầu tiên gồm 11 tài xế vi phạm đã đến văn phòng quản lý tang lễ thành phố Cao Hùng để nhận hình phạt, trong đó có 10 nam và 1 nữ dọn dẹp phòng tử hình, phòng chôn cất và khu hỏa táng.

      11 người này đã làm việc trong 4 giờ đồng hồ cùng với nhân viên nhà tang lễ và không trực tiếp chạm vào hài cốt. Họ phải làm sạch sàn nhà, tường, tủ lạnh nhà xác, xe đẩy, bàn khám nghiệm tử thi và các thiết bị khác. Các quan chức cho biết, những việc như rửa thi thể có thể có tác động răn đe mạnh hơn nhiều đối với những tài xế gây tai nạn sau khi uống rượu bia nhưng vì sự tôn trọng đối với người đã khuất và gia đình của họ nên những việc này không nằm trong phạm vi thực hiện nghĩa vụ cộng đồng.

      Một người trong số đó chia sẻ rằng khi anh ta lau cửa tủ lạnh của nhà xác và biết rằng có một thi thể nằm bên trong, anh ta chưa bao giờ cảm nhận cận kề cái chết đến như vậy, và anh ta cảm thấy vô cùng đau lòng.

      Hình phạt hiện mới chỉ được áp dụng tại Cao Hùng, Đài Loan. Cư dân mạng hiện đang tỏ ra vô cùng ủng hộ và cho rằng biện pháp răn đe này cần phải được nhân rộng.
      (Theo Thể thao Văn hóa)

      Inline image

      Inline image

      Inline image



CẬU ẤM, CÔ CHIÊU
Khi nói đến những đứa con nhà quyền quý, được nuông chiều, thường ăn chơi lêu lổng, ta dùng thành ngữ “cậu ấm cô chiêu". Vậy “ấm" và “chiêu" ở đây có nghĩa là gì?
Trước hết xin nói về “ấm". Đây là một từ gốc Hán, vốn được viết bằng chữ “廕”, có nghĩa đen là “bóng râm, che chở” và nghĩa bóng là “ân trạch của cha ông để lại cho con cháu". Như thế, “cậu ấm" hiểu thuần là người được hưởng phước do cha ông để lại. Sở dĩ có cách gọi này là vì vào thời Trần ở nước ta có lệ “tập ấm" (襲廕, hiểu thuần là “dựa ân”), tức ai là con cháu của quan thì được ưu đãi học ở trường Quốc Tử Giám rồi ra làm quan. Về sau bất cứ ai dựa thế lực gia đình mà phát triển đều có thể gọi là “cậu ấm".
Vậy còn “cô chiêu” từ đâu mà có? Thực tế, “chiêu" ở đây lấy từ “Chiêu Văn Quán", là nơi đào tạo con các quan từ tam phẩm trở lên vào thời Lê. “Chiêu” ở đây vốn viết bằng Hán tự là 昭, tức “sáng sủa", “rõ rệt". Chiêu Văn Quán hiểu thuần là nơi đào tạo các bậc có tài văn chương xuất chúng. Người học tại đây vốn toàn là nam, lẽ ra phải gọi là “cậu chiêu". Cách gọi “cô chiêu" hẳn chỉ để thuận miệng khi ghép với “cậu ấm" mà thôi.
Tóm lại, “cậu ấm cô chiêu" vốn là cách gọi bắt nguồn từ con của những vị quan thời xưa, được ưu đãi học tại các trường danh tiếng như Quốc Tử Giám hay Chiêu Văn Quán. Theo thời gian, thành ngữ này mở rộng ra chỉ con của những người có thế lực, thường được nuông chiều rồi hư hỏng.
LTN

Inline image


Ngày Tết Cho và Nhận 

 

helfende-hand-5964481.jpg

 

Đây là bài số tám trăm (800) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB.

 

Hằng tuần tôi thường viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của tôi vào ngày thứ hai để gửi đến Ban Biên Tập Oregon Thời Báo ở Portland, Oregon. 

 

Hôm nay là ngày Thứ Hai Mùng Bảy Tết Bính Ngọ vì vẫn thuộc trong "Tháng Giêng là Tháng Ăn Chơi....... Tết" theo như nếp sống của dân quê Việt Nam ngày xưa.

 

 Nhưng ở chốn thị thành, nếu Tết lại đến trong ngày làm việc thì các hãng xưởng, cơ quan xí nghiệp vẫn tiếp tục làm việc như thường lệ. Nhân viên nào muốn nghỉ ăn Tết thì phải đành chấp nhận "lấy phép nghỉ không ăn lương" ở nhà vui Tết với gia đình, vợ con  như trường hợp Mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 năm nay rơi đúng vào ngày Thứ Ba 2-17-2026, cũng phải đành chấp nhận mà thôi.

 

 Tết là dịp để gia đình sum họp vui vẻ nên có nhiều gia đình xin nghỉ phép về Việt Nam ăn Tết, thăm Cha viếng Mẹ. Chúng tôi cũng có đôi lần làm thế khi cha mẹ chúng tôi còn sinh tiền. Nhưng kể từ khi cha mẹ chúng tôi không còn nữa thì chúng tôi không có lý do gì nữa để về Việt Năm ăn Tết. 

 

Tuy nhiên dù xa quê hương, chúng tôi vẫn cố gắng đón Tết Nguyên Đán Việt Nam với đầy đủ những tập tục mà cha mẹ tôi đã làm: quét dọn bàn thờ tổ tiên, chưng hoa quả, bông trái cúng Tết trên bàn thờ Phật, bàn thờ tổ tiên, đi lễ chùa Mùng Một Tết, lì xì Tết cho con cháu đến mừng tuổi ông bà cha mẹ ngày Tết, ăn chay ngày Mùng Một Tết, không quét nhà đổ rác ngày Mùng Một Tết  v..v...

 

Thế hệ chúng tôi cố gắng "Do the best we can" đón mừng Tết Việt Nam với tất cả lòng thành, còn đến thế hệ con cháu chúng tôi thì "Que sera, sera".  

 

 Ngày Mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 năm nay, cậu em trai gia đình Nguyễn Hữu chúng tôi  đã đến đón chúng tôi đi lễ Phật đầu năm ở Bửu Hưng Tu Viện ở Vancouver, WA , hội ngộ với Sư Huệ Hương, cô em thứ hai của tôi, đang tu trì ở đấy.

Lễ Phật xong, chúng tôi được ban trai soạn của chùa khoản đãi phở chay ngon tuyệt vời. Kính tri ân Sư Huệ Hương, cảm ơn ban trai soạn chùa Bửu Hưng và cảm ơn cậu Út nhé.

 

 Buổi chiều Mùng Một Tết, cô cháu nội Mya tự lái xe của mình chở ba đến chúc Tết ông bà Nội. Chúng tôi thật cảm động vô cùng vì con cháu gia đình tôi còn nhớ đến viếng thăm ông bà cha mẹ vào ngày Mùng Một Tết.  

 

 Chúng tôi đã có một ngày Tết hạnh phúc và vui vẻ bên nhau. Tạ ân Chư Phật đã ban phúc lành cho vợ chồng già chúng tôi.

 

Mời xem

 

Youtube Gia Đình Minh Suơng Lam Tết Bính Ngọ 2026

https://www.youtube.com/watch?v=-t1xrzL1zO8

 

Bây giờ đã bắt đầu một năm mới.  Mọi người dần dần làm quen với những sinh hoạt của năm mới như khi viết “check” trả tiền nhà, tiền điện, tiền  bảo hiểm v..v.. bạn phải để ý đề ngày cho đúng năm 2026 nhé.

 

Hôm nay người viết vừa mới nghe  xong bài thuyết giảng của Hòa Thượng Tịnh Không trên internet  về đề tài  “Thay đổi cách sống”, xin được chia sẻ cùng các bạn.



 

Hòa Thượng đã nêu lên quan niệm giáo dục đạo đức đời sống của Đông Phương Trung Quốc và Tây Phương Âu Mỹ. 

 

 Đông Phương cho rằng đời người có bốn giai đoạn như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông của đất trời.

 

1. Dưới 20 tuổi như Mùa Xuân  con người cần phải được giáo dục đạo đức.

2. Từ 20 - 40 tuổi như mùa Hạ con người cần phục vụ xã hội.

3. Từ 40 - 60 tuổi như mùa Thu con người cần truyền trao kinh nghiệm cho người kế thừa.

4. Sau 60 tuổi như mùa Đông con người cần về hưu để hưởng phước.

 

 Trong khi đó Tây Phương lại quan niệm:

1.  Tuổi trẻ là tuổi để hưởng thụ cho nên tuổi thơ được ví như đang sống trong thiên đàng.

2. Tuổi trung niên sống trong chiến trường tranh đua danh lợi

3. Tuổi già  sống buồn thảm  đi vào phần mộ.

 

Theo lời trình bày kể trên chúng ta cần phải chọn lựa và thay đổi cách sống như thế nào để có thể sống một cuộc đời an vui hạnh phúc, bạn nhỉ?

 

Chúa hay Phật đều dạy rằng: Con người nếu không biết tu phước tích đức thì sẽ tạo ra nhiều nghiệp tội. Những chủng tử thiện ác đó đều được lưu vào A Lại Gia Thức của chúng ta và theo ta từ kiếp này sang kiếp khác rồi tùy duyên mà phát sinh ra để con người được hưởng quả lành hay nhận quả ác do những nghiệp nhân mà chính ta tạo tác từ vô lượng kiếp sống của chúng ta.  Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả nấy ví như gieo hạt đậu thì sẽ hái được trái đậu, gieo hạt cam thì hái được trái cam chứ không thể nào gieo hạt đậu mà hái được trái cam.  Bạn đồng ý chứ?

 

Chúng ta cần phải thay đổi cách sống si mê lầm lỗi của ta, bỏ bớt dần những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ mang tính ác biến đổi thành những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ  mang tính thiện để tạo niềm vui cho người và cũng cho chính mình nữa như câu chuyện dưới đây:

 

 Cho Và Nhận


zzttt-20250120-02.jpg

 

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vàng vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

 

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền vàng. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền vàng thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

 

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

 

 Cậu sinh viên này đã thay đổi cuộc sống cho người nông dân và cho ngay cả chính mình.  Người nông dân đã có tiền chữa bệnh cho vợ và mua thức ăn cho đàn con.  Người sinh viên đã thay đổi tính ác đem người ra làm trò đùa thành người làm việc thiện là cho đi đồng tiền của mình để giúp người đang cần sự giúp đỡ và tìm thấy niềm vui trong sự cho đấy.

 

Bạn và tôi chắc chắn cũng đã từng gặp nhiều người cho ra thì ít mà muốn nhận lại thì nhiều. Những người này tiết kiệm từng nụ cười, từng lời nói ngọt ngào không chịu trao cho bạn bè thân hữu, thân nhân quyến thuộc mà lại đòi hỏi người khác phải đối xử tốt với mình, phải ngọt ngào với mình. Dĩ nhiên, nếu là một người có lương tâm trong sáng, bạn sẽ cho đấy là không công bằng (unfair) rồi đấy nhỉ? 

 

Nói theo kiểu bình dân thông thường là “tiền trao cháo múc”, ít ra bạn phải đưa ra một số tiền nào đó thì mới nhận được tô cháo kia, chứ tại sao lại muốn nhận vào mà không chịu đưa ra. Lạ thật!

 

Cũng vậy, muốn nhận nụ cười, tình thương mến nơi người khác thì chúng ta phải trao cho họ nụ cười và tình thương mến trước chứ đừng đòi hỏi họ phải trao cho mình nụ cười, tình thương mến trước rồi mình sẽ trao lại sau hoặc là không trao lại gì cả. Hãy cho đi rồi bạn sẽ được nhận lại thì đời sống sẽ tốt đẹp hơn như câu chuyện của Mẹ Teresa dưới đây:

 

Hãy cho nhau nụ cười


HanhPhuc BinhAn (1).jpg


 

Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:

 

Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.

Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.

 

Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:

- Bà có lập gia đình không?

Tôi gật đầu và nói:

- Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.

Và mẹ Têrêsa kết luận:

- Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài

 

Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen.

 (Nguồn: Sưu tầm trên internet)

 

 Nếu năm rồi chúng ta chưa có cơ hội cho nhiều hơn nhận, chưa trao hoặc không trao nụ cười cho ai cả thì trong năm mới chúng ta thử thay đổi cách sống để cuộc đời thêm nở hoa, bạn nhé!

 

 Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân an trí lạc, dứt bớt được nhiều điều phiền não và làm được nhiều chuyện thiện lành.



Slide4h.jpg


 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 800-2-24-36- ORTB 1241-2-24-26)






--
====================================================================
Trên Facebook :
http://www.facebook.com/DaiHocKhoaHocSaiGon
====================================================================
 
Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn đã đăng ký vào Nhóm "KhoaHocSG" của Google Groups.
* Để đăng bài lên nhóm này, hãy gửi email đến "khoa...@googlegroups.com"
* Để RÚT TÊN ra khỏi nhóm này, gửi email đến "khoahocSG+...@googlegroups.com"
* Để có thêm tuỳ chọn (preference set up), hãy truy cập vào nhóm này tại: http://groups.google.com/group/khoahocSG?hl=vi
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "KhoaHocSG".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến khoahocsg+...@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/khoahocsg/MN2PR02MB6592EE690469FC61DC97E804FC72A%40MN2PR02MB6592.namprd02.prod.outlook.com.
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages