


TRẦN MAI CỒ: QUÂN CỜ ĐÃ BẮT ĐẦU ĐỔ TẠI MA_RI_CO_PA...!
NÓNG: Thượng viện Arizona báo tin CHẤN ĐỘNG; Hàng loạt quan chức phe dân...
TIN MỚI: Arizona đã có câu trả lời cho nước Mỹ - 'vốn không có chiến thắ...
TIN SỐC: CHÂN DUNG NGƯỜI PHỤ NỮ GỐC VIỆT BỊ FBI BẮT VÌ TỘI GIAN LẬN PHIẾ...
Nghẹt Thở Điều Trần tại Arizona, CÔNG BỐ Hàng loạt BẰNG CHỨNG GIAN LẬN C...
Sẽ không còn cái bắt tay chào hỏi khi Covid-19 qua đi?












|
|
![]() |
|
|
|
|
![]() |
|
|
|
|
![]() |



--
Đàn ông tiếng là mạnh mẽ thế, cứng cỏi thế nhưng thiếu đàn bà là cô đơn. Bận rộn như hoàng đế Napoleon, xông pha trận mạc khắp các chiến trường châu Âu mà vẫn không thể thiếu đàn bà. Đàn bà là một nửa cuộc đời của đàn ông.
Đàn ông càng làm việc nhiều, càng kiếm tiền giỏi càng cần có đàn bà, nếu không họ sẽ bị stress. Người Nhật Bản nói: “Vắng đàn bà nhà hóa mồ côi”.
Đàn bà là thiên thần hay quỷ dữ? Thưa rằng trong mỗi người đàn bà có cả hai thứ đó, họ vừa là thiên thần, lại vừa là quỷ dữ.
Đàn bà còn đẹp hơn tất cả các loài hoa. Lực hấp dẫn của đàn bà rất mạnh mẽ. Phái đẹp là thỏi nam châm mà giới mày râu là đám mạt sắt nhỏ nhoi.
Hễ người đẹp xuất hiện là những đôi mắt của cánh đàn ông sáng bừng lên, ham muốn, thèm khát và chỉ cần một cái vẫy tay, một cái liếc mắt là đàn ông có thể đổ ngay.
Tất cả các hoàng đế mạnh nhất từ xưa tới nay đều thử sức với đàn bà và đều đã thất bại. Chính đàn ông làm cho đàn bà thành thiên thần, cũng chính đàn ông khiến đàn bà thành quỷ dữ. Nguy hiểm nhất cũng là đàn bà.Trong 36 kế hiểm của người Trung Hoa Đàn Bà Là Gì ? Trong 36 kế thì mỹ nhân kế là hiểm nhất. Đổng Trác hùng mạnh thế mà phải chết vì Điêu Thuyền, Từ Hải anh hùng thế mà phải chết đứng vì Thúy Kiều, Phù Sai quyền lực thế mà phải chết vì Tây Thi…Đại văn hào Victo Hugo đã viết rằng: “Ai cũng có thể tin, cái gì cũng có thể tin, trừ đàn bà”.
Khi đàn bà là thiên thần thì họ là người tuyệt vời nhất, hấp dẫn nhất. Nhưng khi đàn bà là quỷ dữ thì họ trở nên nguy hiểm nhất. Song cũng vì tính chất hai mặt này của đàn bà mà họ trở nên có sức hút mạnh mẽ hơn đối với đàn ông, vì đàn ông ham chơi mà trò chơi nếu thiếu tính mạo hiểm thì không hấp dẫn.
Đàn bà ma lực như thương trường, bất trắc như thương trường, nhiều rủi ro như thương trường. Vì tôn thờ tình yêu nên cuối đời đàn bà không biết ai yêu mình. Vì chạy theo đàn bà nên cuối đời người đàn ông không biết là mình yêu ai. Đàn bà là gì? Đàn bà là ai?
Những câu hỏi đó suốt đời đàn ông không thể trả lời được một cách trọn vẹn.
Song cũng vì thế mà suốt đời đàn ông cứ si mê đàn bà.
Nếu đàn bà như chiếc bánh, bóc lá ra là thấy được hết cả nhân lẫn bột thì đàn ông sẽ chán ngay và sự nhàm chán là kẻ tử thù của tình yêu còn sự bí ẩn là chất xúc tác của tình yêu. Nếu không thèm khát đàn bà thì không phải là đàn ông.
Nhưng nếu đánh mất sự nghiệp vì đàn bà thì cũng không phải là đàn ông. Người đàn ông thông minh xem đàn bà như bông hoa tươi trong phòng khách, là người bạn tâm giao trong phòng ngủ và là người cộng sự trong sự nghiệp ...
-st-
Dù muốn dù không, thực phẩm mà chúng ta tiêu thụ hàng ngày rất nhiều muối diêm. Rau xanh, cà rốt, celery, củ dền hay beet chứa nhiều nitrate hơn là thịt cá được chế biến vì trong đất trồng trọt có rất nhiều nitrate. Rau củ hữu cơ organic thì chứa ít nitrate hơn. Nói chung là nitrate mà chúng ta nhận vào từ rau củ chiếm khoảng 80% trong khi đó chỉ có 5% từ thịt cá chế biến.
Thế tại sao muối diêm trong thịt cá lại đáng ngại hơn từ rau củ. Người ta phải dùng nitrite để giết vi khuẩn khi chế biến lạp xưởng, xúc xích, jambon và làm cho thịt có màu hồng đẹp mắt. Nitrate cũng dùng để ướp thịt làm jambon khi qúa trình này kéo dài cả năm, và nitrate từ từ biến thành nitrite. Nếu không có nó, người tiêu thụ sẽ dễ dàng bị nhiễm độc thực phẩm do vi trùng Clostridium Botulinum. Khi chúng ta ăn những thực phẩm chế biến này có chứa nitrate, vi khuẩn trong miệng chúng ta cũng biến nitrate thành nitrite. Và khi chúng ta nuốt thịt với nitrite này vào dạ dày, nơi có độ cường toan cao, nitrite kết hợp với amino acid của thịt cá biến thành nitrosamine. Nitrosamine là chất gây ung thư. Hiện tượng này không xảy ra với nitrate có trong rau củ vì rau củ không có chất đạm protein. Và vitamin C, polyphenols trong rau củ ức chế phản ứng hoá học biến nitrate thành nitrite. Vì thế khi ướp thịt với nitrite, nhà sản xuất cũng thêm sodium ascorbate, (một dạng muối của vitamin C), và sodium erythobate để chống chuyển hóa nitrite thành nitrosamine. Một điều lưu ý là món nem chua của Việt Nam, chẳng hạn nem chua Thủ Đức, cũng dùng nitrite để ướp thịt và có vị chua nhưng không phải chua vì chứa vitamin C. Như thế nó có nhiều khả năng biến thành nitrosamine khi ăn. Chưa thấy ai nghiên cứu về món này.
Nitrite cũng biến thành nitrosamine khi thịt chế biến công nghiệp được nấu nướng với nhiệt độ cao, như chiên hay nướng lạp xưởng, bacon, xúc xích với lửa cao để làm chảy hết mỡ ra vì không muốn ăn nhiều dầu mỡ chẳng hạn
Tuy nitrosamine được chứng minh là chất có nguy cơ gây ung thư đại tràng hay dạ dày nhưng không phải lúc nào cũng bị. Nếu ngày nào cũng ăn ba hay bốn lát bacon thì nguy cơ cũng chỉ 6 hay 7%. Còn một tuần ăn một lần hai ba lát thì không đáng ngại.
Nitrate và nitrite tuy mang tiếng xấu vì có thể biến thành nitrosamine gây ung thư, nhưng nó cũng là chất tiền thân của nitric oxide có lợi cho tim mạch, làm giãn mạch máu, tránh tắc nghẽn động mạch. Bình thường cơ thể chúng ta có khả năng tự tạo nitric oxide từ arginine. Nhưng khi lớn tuổi, khả năng này giảm đi. Và nguồn cung cấp nitric oxide dồi dào chính là nitrate hiện diện trong rau củ. Hàm lượng hấp thụ hàng ngày chấp nhận (acceptable daiky intake) được của nitrate là 235mg/140lb cơ thể. Nếu hấp thu 300-400 mg nitrate thì có thể làm trụy huyết áp. Điều này xảy ra cho nhiều người uống nước củ dền (beetroot juice) qúa nhiều. Nitrate chỉ gây ngộ độc nếu hấp thụ trên 2000mg.
Vì thế đừng sợ qúa đáng chất muối diêm nitrate. Cái quan trọng là phải biết nguồn gốc nó từ đâu? Từ rau củ hay thịt chế biến. Và dĩ nhiên nên hạn chế thịt chế biến như dồi, lạp xưởng, jambon, và nếu chiên hay nướng chúng đừng để nhiệt độ qúa cao đến nỗi cháy nám thịt.
Hàn the
Hàn the còn có tên là Borax, gồm phức hợp các muối của boric acid. Khác với muối diêm chỉ có vài ứng dụng trong chất nổ, nông nghiệp, và bảo quản thịt chế biến, Borax có nhiều ứng dụng hơn. Nó được dùng trong chất giặt tẩy, mỹ phẩm, tráng men đồ gốm, luyện kim, sản xuất sợi thủy tinh, làm chất chống cháy, giết côn trùng như gián, kiến, và diệt nấm mốc.
Vì có thể diệt nấm mốc nên nó cũng được dùng như chất gia phụ trong bảo quản thực phẩm. Nhưng ngày nay nó bị loại bỏ khỏi chức năng này ở nhiều nước trên thế giới trong đó có Mỹ, Canada, và các nước tiên tiến khác. Tuy nhiên có một ngoại lệ là nó được dùng trong chế biến món caviar hay trứng cá muối ở các nước quanh vùng Địa Trung Hải, Hắc hải, Caspian sea. Trứng salmon (cá hồi) và sturgeon (cá Tầm) được ướp muối và trộn bột borax với tỉ lệ cho phép tối đa là 4 gram borax/1 kg trứng cá. Với tỉ lệ này thì không gây nguy hại đến sức khỏe người tiêu thụ và thực tế không ai ăn hết cả một kí lô trứng cá sturgeon caviar với cái gía trung bình 1000-4000 đôla/kg.
Borax có độc hại không. Dĩ nhiên là có nên nó mới được dùng để diệt gián kiến. Thử nghiệm trên chuột cho thấy liều tử vong 50% còn gọi là LD50 là 2.66g/kg cơ thể. (LD50 viết tắt của lethal dose 50%). Như vậy nó không được xem là chất nguy hại chết người. Không ai thử thí nghệm liều tử vong trên người. Nếu giả dụ LD50 của người cũng giống như của chuột thì một người 50 kg phải ăn 130 gram borax mới có thể chết. Điều này không xảy ra khi ăn thịt cá có chứa lượng nhỏ borax như carviar.
Khi ngộ độc cấp tính borax qua đường tiêu hóa gây triệu chứng là buồn nôn, ói mửa, đau bụng, tiêu chảy, nếu nặng hơn thì nhức đầu, đờ đẫn, da lòng bàn tay, bàn chân ửng đỏ như miếng thịt bò gọi là beefy red skin rash. Ngộ độc cấp tính rất hiếm xảy ra.
Nếu tiếp xúc thường xuyên lâu dài, borax hay boric acid có thể ảnh hưởng lên cơ quan sinh sản và thai nhi. Nhưng chưa có nhiều nghiên cứu về vấn đề này.
Khác với muối diêm, borax không thấy báo cáo là chất gây ung thư.
Tại sao một số nhà sản xuất mì sợi, bò viên, giò chả lại pha hàn the?
Trong qúa trình làm mì sợi, người ta phải nhồi bột mì rất nhiều lần, đập, ném cục bột lên bàn cả trăm lần, thậm chí dùng cây đập đánh cục bột, cán mỏng, kéo sợi v.v… Việc nhồi, đập đánh cục bột mì nhằm mục đích biến protein của bột mì hóa thành gluten, làm cho sợi mì trở nên dai. Để tiết kiệm thời gian và sức lực, người ta lại pha thêm borax vào bột mì để làm sợi mì trở nên dai như cách làm cổ truyền. Cách làm cho bánh phở hay hủ tíu dai cũng tương tự như thế
Tương tự, trong việc làm giò chả truyền thống người ta dùng cối chày giã thịt heo tươi mới hạ sát cho nhuyễn, thêm nước mắm và gia vị rồi gói lá chuối đem luộc. Việc giã thịt không làm nát thịt và giữ nguyên vẹn sợi thớ thịt, chúng quyện lại với nhau làm cho giò sau khi luộc chín trở nên hơi dai. Nhưng ngày nay phần lớn là xay thịt heo thay vì giã kiểu cổ truyền vốn tốn kém thời gian và công sức. Việc xay thịt thì không thể giữ nguyên sợi thớ thịt nữa, nên giò cũng kém dai. Vì vậy người ta lại cho thêm tí hàn the để làm cho giò dai lại. Việc làm cho bò viên dai cũng thế.
Vậy tại sao muối diêm được phép xử dụng trong chế biến thực phẩm mà hàn the lại bị cấm hay hạn chế? Nên nhớ muối diêm tự bản thân nó không gây ung thư mà chỉ có thành phẩm nitrosamine của nó do nấu nướng qúa nóng mới là tác nhân gây ung thư. Nếu nấu nướng đúng cách thì muối diêm vấn an toàn. Hàn the tuy không gây ung thư, không phải là độc tố nguy hiểm nhưng bị cấm hay hạn chế vì nó có tác hại lên khả năng sinh sản và sức khỏe thai nhi, và như thế ảnh hưởng đến vấn đề dân số xã hội. Ở cái tuổi đang lên lão đã có con cháu thì nhấm nháp caviar hay nhỡ có ăn mấy món Á đông có chút ít hàn the chắc cũng không có gì đáng lo lắm. Nhưng nếu nấu nướng món gì có dính líu hàn the thì khuyến cáo thế hệ con cháu hay lớp trẻ nên tránh.
Nha Sĩ Vũ Quốc Bảo
Cô không ngờ mình lại gặp một người mẹ chồng dễ sợ như vậy, từ khi kết hôn bà chưa từng xem trọng cô, ngày nào cũng nói những lời khó nghe. Cô chỉ biết khóc.
Người khác khuyên cô rằng mẹ chồng cô về hưu rảnh rỗi không có việc gì làm, cô cứ sinh một thằng bé kháu khỉnh, bà ấy trông cháu thì sẽ không phàn nàn cô nữa.
Mẹ chồng gây áp lực cho cô, bà cứ luôn hỏi cô khi nào thì sinh cháu, kết hôn đã mấy năm rồi mà chẳng thấy động tĩnh gì cả. Mẹ chồng còn nói những câu khó nghe hơn: “Nuôi con gà còn có thể đẻ trứng, lấy một cô vợ về mà chẳng chịu sinh cháu, thế thì thà nuôi một con gà mái còn hơn”.
Chồng cô khuyên mẹ mình: “Mẹ, mẹ nói gì vậy ạ, bọn con bận công việc, tạm thời chưa muốn sinh con”.
Bà mẹ lại nói: “Đã 30 tuổi đầu rồi còn bận đến khi nào đây!”
Thật ra không phải là hai vợ chồng cô không muốn sinh con, họ rất muốn có con, nhưng không biết vì sao mãi mà cô vẫn chưa mang thai. Nay đã qua 30 tuổi rồi, không thể dùng lý do bận công việc không muốn sinh con nữa.
Mẹ chồng cô nói: “Đến bệnh viện nào lớn mà khám đi, khéo lại bị bệnh gì đấy!”
Bà không nói là nghi ngờ ai có bệnh, nhưng cô biết chắc chắn là đang nghi ngờ cô. Cô cũng có hơi nghi ngờ bản thân mình có bệnh gì đó, chồng cô khỏe mạnh như thế, không có vẻ gì là có bệnh cả.
Kết quả kiểm tra ngoài dự kiến, thì ra là do anh bị bệnh. Khi biết được điều này, cô đã gào khóc lớn, rất nhiều năm qua, cô đã chịu biết bao nhiêu tủi nhục, cô oán giận đánh vào lưng anh:“Đều là tại anh, mẹ anh còn mắng tôi, lời gì khó nghe cũng đều nói ra hết cả!”
Anh lặng lẽ rơi nước mắt, không nói câu nào.
Về đến nhà, cô đẩy cửa vào nhà trước, mẹ chồng nói: “Sao lại khóc lóc thế kia? Ai nợ cô tiền hả? Ôi dào, tôi hiểu rồi, khám ra là cô có bệnh rồi chứ gì?”
Bình thường vì nghi ngờ việc không có con là do mình nên cô thấy tự ti trước mặt mẹ chồng, khi bà nói những lời khó nghe, cô chưa từng dám đáp trả, nhưng lần này cô lại hét lớn: “Ai có bệnh chứ, có mẹ bị bệnh ấy!”. Nói xong cô đẩy cửa đi vào phòng ngủ.
Mẹ chồng ngây ra, bà hỏi con trai vừa đi vào sau: “Chuyện gì đây?”
Anh nói: “Mẹ, có kết quả kiểm tra rồi, là do con ạ”.
Bà không tin, bắt anh phải cho xem kết quả kiểm tra.
Anh nói: “Mẹ xem cũng có hiểu gì đâu ạ”.
Bà lại nói: “Thì mẹ tìm người nào hiểu xem hộ!”
Anh nói: “Chuyện này có gì hay sao mà còn để cho người khác biết chứ ạ! Con xé và ném vào nhà vệ sinh ở bệnh viện rồi”.
Bà khóc lóc, nói dù phải tốn bao nhiêu tiền cũng phải chữa được.
Anh nói rằng bác sĩ đã nói rồi, bệnh này cả thế giới cũng không chữa được.
Thế nhưng bà mẹ không cam lòng, đi hỏi thăm những nơi chữa vô sinh bằng Đông y, rồi đi lấy thuốc, bắt anh uống những chén thuốc đắng nghét, vậy mà vợ anh vẫn chẳng có động tĩnh gì. Bà mẹ chồng cuối cùng cũng từ bỏ.
Có lần, cô nói với chồng mình muốn ly hôn. Anh không đồng ý và nói: “Anh bị bệnh này, sẽ không có ai chịu lấy anh cả, em nhẫn tâm bỏ anh như vậy sao, hay là chúng ta nhận con nuôi đi”.
Cô cũng nói với anh, cô yêu anh, nếu thật sự phải ly hôn, cô cũng không nỡ, đó chỉ là lời cô nói khi tức giận thôi. Họ nhận nuôi một bé trai, bà mẹ chồng rất cố gắng giúp họ trông con. Thái độ của mẹ chồng đối với cô cũng thay đổi 180 độ, mỗi ngày khi cô tan sở, mẹ chồng đều hỏi han, khi cô bị bệnh, bà bê trà rót nước.
Dần dần, cô không còn oán giận mẹ chồng nữa, con trai họ cũng rất thông minh, ngoan ngoãn, gia đình ấm êm hạnh phúc.
Đôi khi cô nghĩ như thế này cũng rất tốt, nếu chồng cô không bị vô sinh, mẹ chồng chắc hẳn vẫn còn khó chịu với cô như ban đầu. Nếu vậy thì cô sẽ rất khó lựa chọn, ly hôn thì cô không nỡ, không ly hôn thì cô không chịu nổi tính khí của mẹ chồng.
Đã nhiều năm trôi qua, con trai họ đã lên đại học, mẹ chồng cũng đã qua đời rồi. Một ngày nọ, cô dọn dẹp tủ và phát hiện những tờ kết quả kiểm tra đã ố vàng trong một tập hồ sơ cũ, cô mở ra xem, mặt biến sắc, cô lập tức cầm đi hỏi chồng.
Anh nói:“Đúng vậy, anh đã nói dối, khi đó kết quả là em bị bệnh”.
Cô kinh ngạc hỏi anh tại sao lại làm như vậy.
Anh nói: “Em thể hiện thái độ tự tin trước mặt mẹ anh là vì em cho rằng người bị vô sinh là anh, nếu anh nói sự thật với em thì em sẽ không còn mặt mũi nào nữa, mẹ anh là người thông minh, bà sẽ nhìn ra được. Anh uống những chén thuốc đắng nghét đó là để giả vờ người bị bệnh thật sự là anh!”.
Thì ra là vậy! Cô ôm chầm lấy anh, không nói nên lời, nước mắt cô tuôn rơi như mưa…
Yêu không phải chỉ là những gì nói ra ngoài miệng, tình yêu hy sinh thầm lặng mới là tình yêu đích thực!
Thanh Trúc biên dịch
Bà Mậu rất nhiều chuyện để khen con trai, con dâu, cháu nội, ai đến bà cũng có chuyện để khoe. Hôm nay có sự kiện đặc biệt, đó là bà Khuyên, bạn từ thời để chỏm từ Mỹ về nước, đến thăm, nên bà sẽ còn kể không chỉ một mà hàng chục chuyện về sự hiếu thảo của con trai, sự ngoan hiền của con dâu và sự thông minh khác người của thằng cháu đích tôn.
Vừa đến nhà bà Mậu, bà Khuyên đang bức xúc việc “bị đi tù ở Xứ Sở Thiên Đường Mỹ quốc”, nên cứ thao thao kể chuyện Mỹ, khiến bà Mậu mãi vẫn chưa khoe được. Để chuyển sang chuyện của mình, bà Mậu hỏi khéo:
- Thế bà không ở Mỹ mà hưởng những dịch vụ tiên tiến à?
- Tiên tiến nào chẳng biết, suốt ngày phải ở nhà một mình, con cái đi làm rồi đi tụ họp bạn bè đến đêm mới về, cháu cũng hết học lại các hoạt động xã hội khác.
- Thì mở TV xem cho vui chứ?
- TV Mỹ thì tiếng xì xồ mình có hiểu gì đâu. TV Việt Nam xem trên “áp” thì lệch múi giờ nên rất ít lựa chọn.
- Thế không ra ngoài tập tành cho thư giãn à?
- Có dám ra đâu, người ta nói tiếng Mỹ xì xồ chẳng hiểu, lại còn sợ bị tấn công kỳ thị người gốc Á nữa.
- Thế cũng khổ, bà nhể?
- Ừ điều kiện vật chất thì có thiếu đâu, nhưng ở Việt Nam giờ cũng chẳng thiếu, lại có bạn, có bè vui như hội suốt năm này tháng kia.
Đang chuyện vui thì đứa cháu nội bà Mậu đi học về. Thời cơ để khoe cháu đây rồi, bà Mậu gọi cháu lên để chào bạn. Nó giậm chân bình bịch vì không hài lòng, nói giọng nặng như chì:
- Chào b-à-à-à!
- Bố mẹ cháu xin cho cháu đi học ở trường Quốc tế đấy bà ạ.
- Học bằng tiếng Anh à cháu?
- Vâng!
- Bố mẹ cháu giỏi lắm, mẹ làm cho công ty ép-đê-ai (FDI) thu nhập cao lắm, tính bằng uy-ét-đi (USD); bố làm ở quận uỷ, tương lai đầy triển vọng.
Thằng cháu nói chen vào:
- Cao đâu mà cao, tính ra tiền Việt Nam chỉ có mấy chục triệu đồng mỗi tháng.
- Thế là cao chứ cháu?
- Không, mẹ cháu bảo với bà ngoại rằng “Cầu trời cho bà nội nhanh “đi”, để khi đó bố mới giàu được, mới làm theo ý mình được”.
Bà Mậu tái mặt, nhưng nói cố lái đi bằng cách biến thành chuyện đùa:
- Bà “đi” là đi đâu, cháu?
- Là chết ấy, thế mà bà không biết à?
- Hì hì, bà còn lâu mới “đi” để bố mẹ mày giàu, nhé.
- Chưa chết thì bà cũng sẽ phải đi trại dưỡng lão.
- Cái gì?
- Bố cháu liên hệ rồi, sẽ đưa bà vào trại dưỡng lão để nhà cháu đi du lịch thoải mái.
Lúng túng, choáng váng, bà Mậu vội đẩy thằng cháu vào phòng riêng của nó, nhưng nó vẫn ngoái lại nói với bà Khuyên:
- Bố bảo với mẹ cháu là “bà đi trại dưỡng lão là để bà không bị sốc thôi chứ giấy tờ xong hết rồi, anh đã toàn quyền về nhà cửa rồi.
Trong đầu bà Mậu như có luồng điện chạy rần rật, bà nhớ lúc thằng con nói khéo để bà ký cái giấy uỷ quyền làm thủ tục về chủ quyền nhà đất.
Khi ấy nó bảo:
- Tổ sư cái bọn tư bản giãy chết, con đi làm thuê cho nó mà nó vẫn bắt chứng minh tài chính, để cầm đằng chuôi. Nếu mình lỡ làm thiệt hại gì của nó là nó có cái để bắt đền.
- Thì không làm cho nó nữa, thiếu gì việc để làm.
- Nhưng nó trả cao, 1500 USD sau thuế là khoảng 35 triệu đồng, trước thuế là 41 triệu đồng cơ mà.
- Thế cần giấy tờ gì, mẹ phải ký à?
- Vâng, mẹ ký làm vì thôi mà! Chúng nó tưởng khôn mà cũng dễ lừa, cứ có cái giấy có dấu đỏ là tin.
Tin tưởng con trai quý hoá tuyệt đối, nếu có xếp hạng thì Trời Phật là số một, con trai bà là sô hai, rồi mới đến những người khác. Thế là hôm ấy bà ký giấy uỷ quyền, rồi nó mang ra tư pháp phường, là bạn nhậu của nó nhờ xác nhận. Hoá ra chính thằng con lừa mình để mang cái sổ hồng nhà này đi thế chấp lấy tiền làm ăn gì đó khuất tất.
Xung quanh bà Mậu đất trời như xoay tròn, nghiêng ngả, biến hết thành màu đỏ lòm như trong miệng quỷ ác. Bà đứng không vững nữa, chới với…
Bà Khuyên thấy bà Mậu rất không bình thường, chắc bị sốc nặng quá, bảo:
- Trẻ con nó không hiểu hết nên nói linh tinh đấy bà ạ. Đừng buồn!
Thằng bé gân cổ lên:
- Cháu nói thật mà, trẻ con làm sao biết bịa chuyện.
Sức chịu đựng của bà Mậu đã đến giới hạn cuối cùng rồi, bà cố bám vào mép cái tấm gương lớn trên tường, nhưng khung tấm gương lại bật ra, đè lên khiến bà ngã vật xuống, tiếng “xoảng” kinh hồn, tấm gương đã vỡ toang.
Bà Khuyên nhảy đến, cố nhặt các miếng gương sắc lẻm ra, để xem bà bạn thế nào, nhưng dường như không có bất cứ phản ứng nào của bà Mậu nữa. Không có số liên hệ nào ở Việt Nam nên bà Khuyên vội bảo đứa cháu tìm điện thoại của bà nội nó, để gọi điện cho bố mẹ.
Khi con trai và con dâu về thì bà Mậu đã “đi” từ 30 phút trước rồi, nhưng họ vẫn gọi xe cấp cứu 115 đưa mẹ đến bệnh viện, để coi như không chết ở nhà, làm tang ở nhà tang lễ cho thuận tiện. Bác sỹ kết luận bà tử vong vì vỡ mạch máu não, nhưng gia đình từ chối khám nghiệm tử thi.
Đám tang bà Mậu to lắm, hoành tráng nhất phố, riêng vòng hoa phải dùng 5 xe tải chở, còn tiền phúng viếng đựng trong 5 bao tải, đếm hết một đêm, được hơn 2 tỷ đồng. Ở nơi xa ấy, hẳn là bà mở mày mở mặt sung sướng về con cái lắm.
Bà Mậu không cần phải khoe con cháu nữa, họ đã nổi tiếng lắm rồi.
Ngẫm:
Thương yêu con, quý cháu là động lực niềm vui tuổi già, nhưng không thể cái gì chúng cũng tốt đẹp cả đâu. Ở mức nào đó cần một sự độc lập, không thể trao tất cho con để rồi mình lệ thuộc trong chính ngôi nhà của mình. Để tránh những chuyện đau lòng, hãy biết sống cho mình.
Nguồn: ST
TG: TrươngThànhSơn – (Chuyện làng quê)
Người Việt hay để ý của nhau nên mới biết nhà kia có gì hay, có gì hơn của nhà mình. Nếu thấy người ta mua được con xe máy đắt tiền thì cũng cố để mua được con xe… đắt tiền hơn. Thấy người ta xây căn nhà mới, nếu sau đó nhà mình cũng xây thì luôn cố gắng làm to hơn một tí, cao hơn một tí… Ngược lại, nếu mình không được như nhà hàng xóm thì sinh ra ganh ghét, so bì.
Nhà văn Tạ Duy Anh tổng kết rằng, thói tự mãn, nói dối và đố kỵ là ba thứ khiến người Việt không thể lớn. Trong đó, đố kỵ là bệnh nặng nhất của giới trí thức Việt, đồng thời cũng là bệnh nặng nhất của dân tộc. Vì sao vậy ?
BỆNH NẶNG NHẤT CỦA GIỚI TRÍ THỨC
Nhà văn Tạ Duy Anh đau đáu khi bàn về tính đố kỵ của người Việt. Ông bảo, với người Việt thì thói đố kỵ là “vô cùng kinh hoàng”. “Khi gặp một người nào đó, chỉ cần xác định 3 điều : Đố kỵ, háo danh, nói dối thì khẳng định luôn là ông không có tài. Người có tài thì họ chỉ có một trong ba thứ đó thôi : Nói dối thì có thể vì làm thế mới sống được, chấp nhận được; có tài thì làm gì người ta phải háo danh nữa, vì họ hiểu danh hay không sẽ chẳng thể liên quan đến việc anh có muốn hay không mà phải là do sự nỗ lực, cố gắng của bản thân mới “hữu xạ tự nhiên hương” ; nhưng đố kỵ là bệnh nặng nhất của giới trí thức Việt Nam, mà đã là giới trí thức thì đó cũng là bệnh của cả một dân tộc”, ông khẳng định.
Cũng theo nhà văn, đáng ra, người ta phải bài trừ những tính xấu này. Đằng này xã hội lại tạo danh tiếng cho người ta háo danh hơn bằng đủ các thể loại giấy khen, bằng khen, chứng nhận gia đình văn hóa, làng xã văn hóa… Nhà này thấy nhà kia đạt được danh hiệu thì cũng ấm ức trong lòng, quyết mua danh bằng được. Cứ thế mà thói đố kỵ đẩy lên.
Rồi chuyện hai nhà đang sống cạnh nhau thân thiết. Sau đó một nhà giàu có lên thì nhà kia sẽ không chơi nữa, nhưng nếu nhà giàu đó mà gặp chuyện tai ương thì nhà kia sẽ quay lại, chơi rất thật lòng. Trong một tập thể thì không ai ngoi lên được hoặc có ngoi lên sẽ bị gièm pha, nhòm ngó. Lại có ông giám đốc phấn đấu cả đời mới lên được chức ấy thì tự cao tự đại, coi mình là nhất. Những người không hợp phe cánh, phấn đấu mãi cũng chỉ làm cấp phó quay ra chống đối, cốt sao được ngoi lên cái chức vị ấy.
Ngay trong giới văn nghệ sĩ, nhiều người đạt được một giải thưởng nào đó thì tự đắc, coi mình tài giỏi lắm. Người khác thì chậc lưỡi “Nó viết có ra cái gì đâu, chẳng qua là ăn may thôi”… “Thói đố kỵ ăn sâu đến nỗi nhiều khi tôi cũng giật mình xấu hổ vô cùng khi giả dụ thấy ai trúng vé số mấy tỷ, có một phần triệu giây trong ý nghĩ mong cho người ta bị vấn đề gì đó. Cực xấu hổ !”, ông chia sẻ.
ĐỐ KỴ VÌ KHÔNG CÓ TIÊU CHÍ VỀ ĐẠO ĐỨC, TÀI NĂNG
Theo nhà văn Tạ Duy Anh, sở dĩ người Việt đố kỵ vì cộng đồng không có tiêu chí về đạo đức, tài năng. Đó là một cộng đồng trọng tuổi “sống lâu lên lão làng” hơn là trọng tài, thích được ve vuốt hơn là nói thật. Tất cả những cái đó được tích tụ lại dẫn đến thói đố kỵ, không muốn ai hơn mình.
“Trong một cộng đồng không biết tôn vinh thủ lĩnh thì nó sẽ kéo nhau xuống. Có câu “chết cả đống còn hơn sống một mình” là nét khái quát nhất, thể hiện rõ nhất tính đố kỵ của người Việt. Thấy người ta viết tác phẩm hay thì nói xấu hòng kéo thanh danh của họ. Nhiều khi nói xấu chỉ để thỏa mãn bản thân chứ chẳng hại đến người ta, nhưng nó cũng cho thấy rõ ràng tính đố kỵ đã làm người ta không thể kiểm soát nổi mình”, nhà văn Tạ Duy Anh nói.
ĐỐ KỴ LÀM NGƯỜI VIỆT NHỎ NHEN
Còn theo PGS.TS Ngô Văn Giá thì cái gốc của thói đố kỵ là cấu trúc xã hội đẳng cấp, trọng tiêu chí hơn – kém, đúng – sai hơn là biết nhìn ra điểm khác biệt, ưu thế của mỗi cá nhân. Từ đó mà sinh ra so bì, đố kỵ, thóc mách, rất sợ người ta hơn mình và không muốn người ta hơn mình, không dám thừa nhận năng lực kém.
Còn ThS Trần Phương thì chỉ ra rằng, thói đố kỵ, so bì cũng có nguồn gốc “dây mơ rễ má” từ tính tò mò, tâm lý đám đông của người Việt. Ông phân tích : Người Việt hay để ý của nhau nên mới biết nhà kia có gì hay, có gì hơn của nhà mình. Nếu thấy người ta mua được con xe máy đắt tiền thì cũng cố để mua được con xe… đắt tiền hơn. Thấy người ta xây căn nhà mới, nếu sau đó nhà mình cũng xây thì luôn cố gắng làm to hơn một tí, cao hơn một tí… Ngược lại, nếu mình không được như nhà hàng xóm thì sinh ra ganh ghét, so bì, thậm chí còn viện lý do để an ủi bằng những suy nghĩ nhỏ nhen kiểu “chắc nó lại được bố mẹ, anh em cho”, “chắc gì tiền để làm những thứ ấy là trong sạch”, “trời không cho ai tất cả”…
Cũng theo ông Phương, chính vì văn hóa làng coi trọng tập thể hơn cá nhân; yếu tố “bản vị” coi cái gì của làng mình, của dòng họ, gia đình mình cũng là nhất nên khi thấy người khác hơn mình sẽ cảm thấy khó chịu. Cứ thế, thói đố kỵ làm người Việt luôn phải nhìn nhau, đề phòng nhau, hơn thua nhau thay vì cùng san sẻ với nhau. “Song có một điểm đáng chú ý là khi gặp thiên tai, ngoại xâm, tính đố kỵ dường như không còn chỗ nữa mà người Việt lại tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách. Đó là tính hai mặt của văn hóa làng”, ông Phương bình luận.
LÀM SAO ĐỂ NGƯỜI VIỆT BỚT ĐỐ KỴ ?
Thừa nhận đố kỵ, so bì cũng thuộc cơ chế tự vệ của con người, song theo GS Phạm Thành Nghị, Viện Tâm lý học thì cơ chế ấy ở mức độ nào, có thường xuyên xuất hiện hay không lại do môi trường xã hội chi phối. Ông nói: Khi môi trường xã hội không an toàn thì cơ chế này xuất hiện thường xuyên. Ngược lại, môi trường trong lành, mức sống của người dân ở đó được đảm bảo, con người có thể tồn tại dễ dàng, có thể kết bạn thì cơ chế ấy sẽ ít xuất hiện. Điều đó lý giải cho việc vì sao người phương Tây rất cởi mở, ít so bì, đố kỵ nhau hơn người Việt Nam, người miền Nam ít đố kỵ hơn người miền Bắc, vì ở đó mức sống cao hơn, cơ chế sòng phẳng hơn, đánh giá con người thông qua năng lực tốt hơn.
Vì thế, để giảm bớt tính đố kỵ của người Việt, theo ông Nghị, cần phải xây dựng rõ ràng tiêu chí đánh giá con người. Phải đánh giá bằng năng lực, có thang điểm cụ thể thay vì kiểu “sống lâu lên lão làng”. Phải khắc phục bằng thiết chế, thể chế, giáo dục.
Tuy nhiên, nói đến sự đổi mới của giáo dục nhằm hạn chế tính đố kỵ, nhà văn Tạ Duy Anh tỏ ra khá bi quan khi cho rằng, ngay trong giáo dục cũng đang tồn tại háo danh thông qua những bằng khen, giấy khen, phiếu bé ngoan, thầy cô giáo nhận tiền của phụ huynh để sửa điểm cho học sinh… thì thật khó để nghĩ đến sự thay đổi. Bên cạnh đó, giới trí thức – những người “dẫn đường chỉ lối” cho xã hội cũng mắc phải căn bệnh đố kỵ thì dường như, để hạn chế tính đố kỵ của người Việt vẫn còn là ước muốn khá xa vời. Song, “dù gì cũng cần phải làm một cái gì đó, trước hết và căn bản vẫn phải từ giáo dục”, ông nói.
Người Việt có câu “thà chết cả đống còn hơn sống một mình” là câu đúng nhất về thói đố kỵ, không muốn ai hơn mình mà chỉ muốn kéo mọi người xuống ngang bằng với mình. Đó chính là nguyên do của việc Việt Nam bị chậm phát triển. Tất nhiên, ở một góc độ nào đó, tính đố kỵ làm cho con người ta có động lực để phấn đấu, cố cho bằng bạn bằng bè. Song về cơ bản nó vẫn kìm hãm sự phát triển, không thúc đẩy được sự sáng tạo cá nhân.
Ngô Văn Giá
Cao tuổi khác với Già
Tác giả : Nguyễn Tiến Long
Làm thế nào mà khi về hưu, ta chỉ trở thành “cao tuổi” thôi, trong khi người khác thì thành “già”...
Là bởi vì :
* Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, khám phá, đi du lịch,làm vườn thì người già lại nghỉ ngơi.
* Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho đi, thì người già lại tích lũy lòng ganh tỵ và oán hờn....
* Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai của mình, thì người già luyến tiếc quá khứ và trách móc bị bỏ rơi
* Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những “ngày mai” , vẫn hy vọng một tương lai sáng láng và có ích, thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những “ngày hôm qua”và mỗi ngày không có gì thay đổi....
* Trong khi người cao tuổi đón chờ những ngày sẽ tới trong háo hức khi nhìn ngắm bông hoa , để ý những con vật quanh mình và săn sóc thương yêu nó , thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình , lo lắng và buồn rầu, và 0 đoái hoài gì đến con sâu cái kiến xung quanh....
* Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao rất đẹp và êm ái , mộng đưa họ vào những cảnh thần tiên mê ly , thì người già lại gặp những cơn ác mộng gây thêm nỗi sợ hãi....
Không có cái chữ GIÀ cho chúng ta nhé...quẵng nó đi bạn ơi...
chúng ta cao tuổi, có lẽ vậy, nhưng chúng ta không muốn bị hũy hoại vì nghĩ mình già, bởi chúng ta có lắm thứ rạt rào làm tim ta rung động trẻ trung mãi, lắm dự tính để thực hiện, lắm thứ chỉ sợ là làm không hết lắm thứ để chăm sóc, người cao tuổi thích chia sẽ tình cảm nhỏ mọn của mình cho mọi vật xung quanh...
Người cao tuổi luôn tưởng tượng rằng họ trẻ ...
nên họ được trẻ mãi với thời gian...
họ sống nữa mộng và nữa thực..
nữa giấc mộng vàng là cứu cánh cho sắc đẹp và sức khỏe để không bị hũy diệt...
vì thế người cao tuổi không phải là người già...
họ vẫn trẻ đẹp mãi với sắc đẹp của người cao tuổi...KẾT QUẢ GIẤY XÉT NGHIỆM COVID -19 tại VN
Đôi đũa
Tháng Tư về, nhớ Nguyên Sa
Tôi biết đến thơ Nguyên Sa từ năm 16 tuổi, năm chính thức được gọi là “Nữ sinh.” Không phải riêng tôi, mà hình như tất cả lứa con gái cùng tuổi thời ấy, biết đến những vần thơ của Nguyên Sa từ khi chúng tôi bắt đầu đến trường với tà áo dài trắng, biết thẹn thùng khi nghe câu hát:
“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng…”
Mặc dù, chiếc áo dài chúng tôi mặc thời ấy nào có phải là lụa Hà Đông.

Rồi, từ ca khúc “Áo lụa Hà Đông” do nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Nguyên Sa vào năm 1957 – qua tiếng hát nam ca sĩ Elvis Phương, tôi biết thêm một Paris bên kia địa cầu, có ánh trăng phủ bờ sông Seine, có sương mù trắng tựa màu áo, tan loãng giữa trời mùa Thu.
“Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?
Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng…”
Rồi, từ “Paris có gì lạ không em” – tôi biết thêm một Nguyên Sa từng yêu và nhớ Paris như yêu và nhớ một người tình…
“…tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn
hơn một người yêu yêu một người yêu” (Paris)
Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Lan, sinh ngày 1 tháng 3 năm 1932 tại Hà Nội, ông còn có bút danh Hư Trúc khi làm thơ, nhà báo. Ông còn là một giáo sư triết học nổi tiếng của Sài Gòn trước năm 1975.
Năm 1949, Nguyên Sa du học Pháp và ở tại Provins. Chính thời gian này, theo một số tài liệu về cuộc đời ông, chính những cuộc chia ly đã trở thành nguồn cảm hứng cho sự ra đời. của Mai Tôi Đi, Paris Có Gì Lạ Không Em, Tiễn Biệt. Bút danh Nguyên Sa cũng ra đời trong thời gian này.
Ngày 17 Tháng Mười Hai, năm 1955, chỉ vài ngày trước khi về lại Việt Nam, Nguyên Sa lập gia đình với bà Trịnh Thuý Nga ở Paris với lý do: “Làm đám cưới để có thể cùng nhau hồi hương được thuận tiện hơn.”
Năm 1975, ông di tản đi Pháp. Ba năm sau, ông và gia đình qua Hoa Kỳ và ở California từ đó cho tới ngày qua đời. Ông mất ngày 18 Tháng Tư, 1998.
Tôi đã được trải qua những tháng năm đẹp nhất đời, với Sài Gòn, với thơ Nguyên Sa, với những bài nhạc tình phổ từ thơ của ông. Thời đó, mỗi khi nói về chuyện yêu đương học trò, ngoài những câu “kinh điển” của Xuân Diệu như “Yêu là chết trong lòng một ít” thì trên những góc vở hay cuối trang tập, hay trang lưu bút, xuất hiện nhiều nhất là những vần thơ tình của Nguyên Sa.
“Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa…”
Hoặc những câu thơ rất “đời” với những hình ảnh bình dị trong cuộc sống
“Hôm nay Nga buồn như con chó ốm,
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Để anh giận sao chả là nước biển…” (Nga)
Thi
sĩ Nguyên Sa và phu nhân trong Vườn Luxembourg, Paris, 1954. (Hình: rfa.org)
Mãi rất lâu sau này, khi có cơ hội tìm đến các tài liệu về Văn học Nghệ thuật Việt Nam, tôi mới biết “Nga” là nhân vật có thật, là phu nhân của ông – bà Trịnh Thuý Nga. Bài thơ “Nga” còn có một chí tiết đặc biệt khác, đó là được in thay giấy báo tin thành hôn của hai người vào mùa Giáng Sinh 1954.
Thơ của Nguyên Sa không hào nhoáng, không bay bướm. Trái lại, nó giản dị đến mức…trần tục. Nhưng đó là cái trần tục của một gã giang hồ lãng tử. Đó là cái trần tục của một gã say tình nhưng không dám chạm vào trái cấm.
“…Khi em đến nằm ngoan trên đồi cỏ
Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ
Có xôn xao là núi lớn xôn xao
Cánh tay anh, anh đã dặn nằm im
Đôi mắt anh đã trở thành tinh tú
Đứng thật xa để canh chừng giấc ngủ
Đứng thật cao như ngọn hải đăng
Anh canh chừng con thuyền lạ đi ngang
Sẽ chở em về quê hương thần thoại…” (Kỳ Diệu)
Nguyên Sa đã dùng những hình ảnh mềm mại nhất nhưng cũng dữ dội nhất (đôi mắt, con thuyền, tinh tú…) để thổ lộ tình vào thơ. Một sự thổ lộ tinh tế và duyên dáng.
“Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím…” (Tuổi Mười Ba)
Thơ của ông là một bầu trời tự do, tự do đến mức lạc vần, không điệu. Bài thơ Paris ông viết là một ví dụ
“…Rồi cả người
cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ
nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly
của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi
những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau
với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh
như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô, những mình búa rắn
của những đôi mắt nhìn theo
và tôi cũng nhìn theo
không biết người ta vừa khâm liệm mình hay khâm liệm một người yêu
Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng…” (Paris)
hay
“Paris có gì lạ không EM?
Mai anh về em có còn NGOAN
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim…” (Paris Có Gì Lạ Không Em)
Trong một tài liệu về Nguyên Sa, trích dẫn lý giải của ông về điều này:
“NGOAN với EM là vần ép, SÔNG và TRĂNG thì lạc vận không còn gì để nghi ngờ. Tôi chấp nhận. Tôi nghĩ nếu có trách cứ về những vần cưỡng ép và vần lạc thì cũng đúng thôi, tôi không có gì để biện minh. Tôi chọn lựa nền âm thanh, chọn lựa sự xuất hiện của hàng loạt những tiếng đồng âm, tạo thành một nền âm thanh, để cho những vẫn chỉ có từ thông vận đến lạc vận, bay nhảy.
Tôi vẫn nghĩ là tôi có nhiều may mắn. Tôi không thấy người đọc nào than trách về những sử dụng vần điệu vượt ra ngoài khuôn khổ của vần điệu, hoàn toàn xây dựng trên sự mơ ước sáng tạo, sự phối hợp âm thanh của cả đoạn, của nhiều đoạn, của cả bài.
Chỗ dung thân của thơ phải chăng là sự bao dung có tên là tình yêu?”
Có lẽ, chính “sự bao dung có tên là tình yêu” đó mà rất nhiều mối tình học trò (trong đó có tôi) đã mượn thơ của ông để “nuôi tình mình khôn lớn.” Có những cuộc tình không trọn, nhưng chắc chắn nó đã được sống một khoảng đời rất đẹp với thơ của Nguyên Sa.
Cho đến ngày hôm nay, thơ của Nguyên Sa đối với thế hệ chúng tôi mãi mãi là ký ức ngọt ngào về một Sài Gòn tuy đã qua thời hoa lệ, nhưng vẫn là một Sài Gòn của tuổi đôi mươi với hàng cây me xanh thẳm, những buổi chiều tan học mưa trắng trời, những câu chuyện bất tận về một Paris lãng mạn vô cùng xa lạ ngày đó. Không thể phủ nhận, chính những cuộc tình trên sông Seine, những bóng dáng thướt tha trong sương mù, hay hè phố Saint Michel trong thơ Nguyên Sa đã chắp cánh ước mơ của các cô cậu học trò chúng tôi, ru chúng tôi vào những giấc mộng đời thật đẹp, bao dung và độ lượng.
Do thế mà tháng Tư về, lại nhớ Nguyên Sa!
|
Cô giáo nuột nà như này bảo sao học viên đăng kí đi học ngùn ngụt |
||||
|
Jenny là nữ giáo viên tiếng Anh nổi tiếng tại một trung tâm dạy học. Cô sở hữu ngoại hình vô cùng gợi cảm và bốc lửa. Những hình ảnh của cô khi đứng lớp đã làm nhiều người bỗng muốn...đi học trở lại.
Jenny sinh năm 1992, là nữ giáo viên dạy Anh văn nổi tiếng sau khi những hình ảnh dạy học của cô được đăng tải trên mạng xã hội. Hiện nay, Jenny đang là cô giáo dạy Toeic cơ bản tại trung tâm YBM, Jongno, Seoul. Ngoài ra, cô còn là giảng viên từng có kinh nghiệm giảng dạy nhiều năm tại học viện ngôn ngữ Kangnam Global. Đồng thời, cũng là trợ giảng của trung tâm ngoại ngữ West Moreton Angliacan, Kid's College và trường tiểu học Daejeon Geumseong. Sở hữu nhan sắc rạng rỡ cùng body quyến rũ, Jenny có gu thời trang gợi cảm ngoài đời thực. Cô thường xuyên chưng diện những thiết kế táo bạo, tôn đường cong bốc lửa. Tuy nhiên, khi đi dạy, Jenny vẫn chuộng những bộ đồ công sở kín đáo, mang đến một hình ảnh chỉn chu, chuẩn mực. Chẳng cần hở bạo quá đà, nữ giảng viên vẫn ghi điểm trong mắt người nhìn nhờ gu mặc thanh lịch, phù hợp với hình ảnh của một cô giáo. Là một người đẹp theo đuổi phong cách sexy, Jenny yêu thích những thiết kế váy bodycon đơn sắc, với độ co giãn hợp lý làm nổi bật đường cong trời phú. Dù diện style thiếu kín đáo ở cầu sông Hàn, Đà Nẵng, Jenny ghi điểm nhờ outfit năng động, quyến rũ bao gồm: áo 2 dây tôn vòng 1 đầy đặn kết hợp quần hot pants ngắn. Đây là công thức phối đồ thường xuyên được các cô gái áp dụng vì chẳng những giúp khoe dáng mà còn phô diễn đôi chân dài nuột nà, nhưng để mặc đẹp lại không hề dễ. Tuy nhiên, nữ giảng viên nhận được nhiều lời khen bởi cách chọn đồ khéo léo, không phô trương da thịt lộ liễu. Vẫn áp dụng công thức mix đồ như trên, nhưng Jenny phối thêm mắt kính to bản tone sur tone với thắt lưng. Cô cũng không quên tạo điểm nhấn cho toàn bộ outfit bằng cách kết hợp với túi xách màu trắng. Tuy nhiên, không ít lần Jenny gây xôn xao khi đăng tải những khoảnh khắc diện trang phục hở bạo trên mạng xã hội. Bên cạnh những lời khen dành cho sắc vóc nóng bỏng của nữ giảng viên, một số người bày tỏ sự không hài lòng về những hình ảnh này. Sở hữu vòng 1 đầy đặn cùng đường cong S-line quyến rũ là lợi thế giúp Jenny tự tin chinh phục phong cách thời trang sexy. |
||||
Mỹ đang thử nghiệm giai đoạn 3 loại thuốc điều trị Covid-19 qua đường uống và có thể đưa ra thị trường vào cuối năm nay.
Đây là một tin vui với tất cả người dân trên toàn thế giới trong bối cảnh dịch Covid-19 vẫn đang diễn biến phức tạp.
Loại thuốc kháng virus có tên Molnupiravir của Mỹ đang là ứng viên tiềm năng nhất cho hy vọng chấm dứt đại dịch Covid-19 trong tương lai gần.
Thuốc Molnupiravir được phát triển bởi sự hợp tác giữa 2 công ty Rigibel (Đức) và Merk (Mỹ). Thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 1 và giai đoạn 2 đã hoàn tất với hiệu quả 100% trên các bệnh nhân Covid-19. Sau 5 ngày, tải lượng virus của bệnh nhân xuống thấp đến ngưỡng không lây lan.
Nghiên cứu thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 3 cũng gần đi đến chặng cuối với hiệu quả rất tốt, dự kiến sẽ có kết quả ngay trong mùa thu năm nay.
Nếu quá trình nghiên cứu suôn sẻ, thuốc Molnupiravir sẽ được đưa ra thị trường trong 4-5 tháng tới.
Loại thuốc này được nghiên cứu dựa trên thuốc gốc chống lại virus cúm, có tác dụng ức chế sự sao chép của các virus RNA trong đó có SARS-CoV-2 khiến virus không nhân lên và bị đào thải rất nhanh, giúp bệnh nhân khỏi bệnh. Đặc biệt, thuốc có rất ít tác dụng phụ, phổ biến là nhức đầu, mất ngủ.
Molnupiravir sử dụng dễ dàng qua đường uống, điều trị các bệnh nhân nhiễm SARS-CoV-2 giai đoạn đầu. Theo đó, mỗi bệnh nhân sẽ uống 2 liều mỗi ngày và duy trì trong 5 ngày ngay tại nhà.
Nếu nghiên cứu pha 3 thành công, trong tương lai việc điều trị SARS-CoV-2 sẽ giống như điều trị các loại cúm khác.
Hiện tại, Chính phủ Mỹ đã chi khoảng 1,2 tỉ USD để mua 1,7 triệu liệu trình thuốc Molnupiravir sử dụng cho các bệnh nhân Covid-19. Nếu kết quả thành công, FDA của Mỹ sẽ cấp phép cho loại thuốc này.
Từ tháng 3 năm ngoái, sau khi phát hiện hàng triệu con chồn bị chết hàng loạt tại các trang trại ở Hà Lan và Nauy do một chủng coronavirus, nhóm nghiên cứu đã cho chồn sử dụng thuốc Molnupiravir. Kết quả không phát hiện virus trong các con chồn bị bệnh sau 24 giờ. Từ kết quả đó, nhóm nghiên cứu tiếp tục phát triển, nâng cấp thuốc Molnupiravir để thử nghiệm trên người.
Người giang hồ cũng đi cứu dân, còn lãnh đạo, đại gia, ca nghệ sĩ thì tháo chạy, quá xấu hổ



Loạt ảnh thiên văn đẹp nhất năm 2021





![]() |
||
![]() ![]() ![]() ![]() |
Bạn Mới
Hưu rồi ông có thì giờ để chăm lo bản thân và gia đình. Đi ra đi vào cũng chán, có thằng cháu tập tành vô mạng internet lập Facebook chat chít với bạn bè. Thấy người ta làm thơ hay thế là ông cũng tập tành làm thơ, thật là ngẫu hứng hồi nào tới giờ dốt văn chương bỗng dưng về chiều nổi hứng làm một bài thơ đăng thử xem sao, thơ rằng :
Người ấy bây giờ đang ở đâu ?
Có hay gió khóc nghẹn mưa sầu
Trăm năm có nhớ người trong mộng
Duyên kiếp trông chờ cuộc bể dâu
Bài thơ vừa đăng lên lập tức bạn bè vô ào ào chúc mừng, ai cũng khen bài thơ quá hay, họ khen ông nức nở làm ông phổng cả mũi. Biết là họ khen kiểu xã giao cho vui nhưng ông cảm thấy phấn khích vì còn có người quan tâm để ý đến mình. Bỗng có cô nào đó sồn sồn nhảy vào họa lại bài thơ :
Người ấy bây giờ đang ở đây!
Nhớ thương nước mắt cạn vơi đầy
Trăm năm có biết người đang đợi
Duyên trời đã định khó đổi thay
Ông vừa xem cười khanh khách vỗ đùi thích thú , ờ thì cũng vui thật. Vậy mà bấy lâu nay ông nghe nói chơi phây phiếc là gì, ông đâu biết bây giờ thấy thật là thú vị.Thấy ông chồng mãi mê xem trên cái alo bà vợ bê mâm cơm ra giục chồng:
- Ăn cơm đi ông ơi kẻo nguội !
- Ơ cái bà này thì tí nữa ăn có sao đâu! Tôi đang trả lời cho người ta đang đợi nè
- Ờ phải rồi, trả lời với con nào đó trên mạng thì nhẹ nhàng êm ái còn vợ nhà thì đớp chát như hàng tôm
- Ơ cái bà này , tôi có đốp chát gì bà đâu chẳng qua mình phải trả lời cho lịch sự
- Thì phải rồi , trả lời cho người ta thì lịch sự còn vợ ở nhà thì bất cần lịch sự à ?
Nói xong bà ngoe nguẩy bỏ vào trong. Từ ngày có Facebook ông đâm ra nghiện, ngày cũng như đêm vò đầu bứt tai tìm ý tưởng mới cho mấy bài thơ. Ông thơ thẩn đi ra đi vào như người mất hồn. Chiều về bà có dịp nấu cháo điện thoại với con gái út:
- Ba mầy về già đổi tánh rồi, hồi nào tới giờ có biết làm thơ văn đâu bây giờ ngẫu hứng ngồi đâu thơ thẩn đó, riết rồi không biết xem mẹ có còn trong nhà này nữa không!
- Ờ thì ba nghỉ hưu rồi nên có thì giờ tham gia chơi Facebook cho vui, chẳng qua là chát chít trên mạng thôi, chứ ba mà hẹn hò với ai là con đi với mẹ làm tới bến luôn á!
- Chấp ổng luôn đó, con nào mà ba đầu sáu tay nhảy vào đây, mẹ vái lạy cho không luôn đấy!
- Ối xời ơi, ba già rồi mẹ ơi. Cho thì không ai lấy nhưng hở ra là mất đấy!
Ờ nghe con gái nói bà đâm ra lo. Hồi nào tới giờ ổng ít có ăn chơi, đàn đúm chỉ lo chí thú làm ăn nay sa vào cõi mạng chơi trò phây phiếc gì đó, không khéo ổng mê con nào đó trên cõi ta bà thì chết thật. Để hôm nào ổng ngủ say mình mở cái alo của ổng xem có hẹn con nào không .
Rồi cái ngày hôm đó cũng sẽ đến! Số là buổi chiều muộn đứa con gái út có cuộc họp quan trọng trong công ty, chồng nó thì đi công tác xa nên nó nhờ ông đón đứa bé ở trường mẫu giáo. Lúc dẫn xe ra ông lật đật bỏ quên chiếc điện thoại trên bàn. Vậy là bà có dịp mở ra xem cái bí mật trên chiếc alo.
Lò mò cuối cùng bà cũng mở được trang Facebook cá nhân của ổng. Chả có gì ngoài mấy bài thơ dở hơi cám lợn vậy mà đám bạn bè của ổng tung hô như vịt nghe sấm. Bọn họ tự sướng đấy mà, người tung kẻ hứng chứ thơ này đọc nghe muốn ói.
Nghe đâu họ còn bàn dự định gom hết lại rồi hùn tiền in thơ ra sách đem bán. Bố đời thật, thơ này nếu mà in ra cho mấy thằng dở hơi cám lợn đọc à?
Bà tức lắm, hai hôm sau kêu đứa con gái chỉ cho cách chơi Facebook , bà tập tễnh lập nickname "Mắt Nai ". Vừa lập xong là kết bạn với ông ngay, ông vốn là người phong lưu tình cảm. Rất thích kết giao với bạn bè, ông chấp nhận ngay.
Bà nhắn liền cái tin trong Messenger :
- Chào anh , em là Mắt Nai đây!
- Chào em , anh vừa kết bạn với em đấy
- Dạ, bấy lâu nay em hâm mộ anh quá trời.
Em đọc không sót bài thơ nào của anh cả.
- Ờ cảm ơn em , thơ anh cũng thường thôi mà
- Ôi trời ơi, thơ anh là tuyệt phẩm thi ca. Em ngưỡng mộ anh vô cùng
- Cảm ơn em, anh sẽ cố gắng làm thơ thật hay để không phụ lòng người hâm mộ
- Vậy có thể nào cho em một cái hẹn để hai ta cùng đàm đạo được không anh?
- Ờ , ờ được chứ! Cho địa chỉ anh đi ngay
- Dạ, chờ em anh nhé!
Hehe vậy là cá cắn câu rồi, người ta nói "Lấy vàng thử đàn bà, lấy đàn bà thử đàn ông". Thì ra bấy lâu nay ông cũng chỉ là nhà sư chưa cạo tóc, anh hùng nào cũng chết dưới tay mỹ nhân!
Bà đứng dậy thay quần áo chuẩn bị cho cuộc gặp mặt với nhà thơ mới quen trên facebook!
Dinh van son.
Thà Buông Súng
ĐIỆP MỸ LINH
Đang “lang thang” tìm tin tức trên Internet, tôi chợt thấy trên Fox News một tiêu đề rất đáng lưu ý: “Florida will require schools to teach civics and ‘evils of communism’”.
Tiếp tục đọc bảng tin của Michael Ruiz – a U.S. and World Reporter for Fox News – tôi cảm thấy vui vui; vì thân phận người miền Nam Việt Nam tị nạn cộng sản Việt Nam (csVN) tại Hoa Kỳ đã được Thống Đốc Florida, Ron DeSantis, nhắc đến một cách ân cần: “We have a number of people in Florida, particularly southern Florida, who’ve escaped totalitarian regimes, who’ve escaped communist dictatorships, to be able to come to America. We want all students to understand…why would somebody flee across shark-infested waters…to come to southern Florida? Why would somebody leave a place like Vietnam? Why would be people leave these countries to risk their lives to be able to come here.”
Đọc đến đây, bỗng dưng những cảnh tượng hãi hùng, đã được tôi cố tình dìm vào quá khứ, lại bừng sống một cách mãnh liệt cùng với tiếng hát nức nỡ vang vọng trong lòng tôi:
“… Tự do ơi tự do! Tôi trả bằng nước mắt
Tự do hỡi tự do! Anh trao bằng máu xương
Tự do ôi tự do! Em đổi bằng thân xác.
Vì hai chữ tự do! Ta mang đời lưu vong…” (1)
Cố xua tan những hình ảnh hãi hùng đã phủ chụp xuống Quê Hương kể từ ngày ông Hồ Chí Minh – một người đầy tham vọng nhưng thiếu học vấn và kiến thức, chỉ nhận được công việc nấu ăn trên thương thuyền của Pháp – du nhập và áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên thân phận người Việt Nam, tôi tìm tin khác đọc.
Thấy trong bảng tin của Ronn Blitzer/Fox News/July 6, câu này: “Nebraska Gov. Pete Ricketts has declared July to be Victims of Communism Remembrance Month and is speaking out against the actions of communist regimes throughout history and the present”, tôi mỉm cười. Quả là một tin vui!
Tin vui này là kết quả tốt đẹp do nhiều chủng tộc và người miền Nam Việt Nam đến Mỹ tị nạn cộng sản, sau tháng Tư năm 1975, vun bồi bằng không biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt!
Dù vươn lên từ đau thương, mất mác và khóc hờn để ngày nay hãnh diện nhìn sự thành công rực rỡ của thế hệ di dân thứ hai và thứ ba, người miền Nam Việt Nam di tản cũng vẫn chưa bao giờ quên được những hành động ghê rợn, tàn ác do người csVN đã và đang áp đặt lên Quê Hương và dân tộc!
Người csVN lúc nào cũng vỗ ngực “tự sướng” rằng đảng và người csVN thắng hai đế quốc sừng sỏ Pháp và Mỹ.
Thắng cái nỗi gì mà hễ nghe csVN đi đến đâu thì dân chúng vùng đó cũng liều chết chạy về phía Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hết vậy? Điễn hình là cuộc di cư vĩ đại năm 1954 từ Bắc vào Nam do Hải Quân Hoa Kỳ thực hiện; cuộc di tản không kém phần thảm khốc, do Hải Quân VNCH thực hiện để đưa hơn 30 ngàn người rời khỏi Việt Nam, năm 1975! Sau khi VNCH không còn nữa, người dân Việt vượt rừng, vượt biển, lìa xa csVN – chỉ để lại một câu rất thâm thúy: “Cái cột điện, nếu biết đi, cũng bỏ nước ra đi!”
Để xác định sự trốn chạy của người Việt vẫn còn tiếp diễn dưới mọi hình thức, tôi xin tríchvài phân đoạn trong bài viết của Hoàng Minh, 10/06/2020, trên trithucvn.org: “…Trang RFA dẫn số liệu của Bộ Tư Pháp Việt Nam cho biết trong năm 2015 có 4.474 người từ bỏ quốc tịch Việt Nam. Còn theo Bộ Kinh tế và Xã hội Liên Hợp Quốc (United Nations Department of Economic and Social Affairs), ước tính từ năm 1990 đến 2015 có tới 2,6 triệu công dân Việt Nam rời đất nước đến sống ở một quốc gia phát triển hơn.
Con số mà Viện Chính sách Di cư (Migration Policy Institute) thống kê cho thấy năm 1980, số người Việt Nam cư trú ở Mỹ là 231.000; năm 2000 lên đến 988.000 và năm 2017 đã là 1.343.000 người.
Riêng về du học sinh, con số mới nhất được Student and Exchange Visitor Information System cập nhật vào tháng 3 năm 2019 là có 30.684 sinh viên Việt Nam học tập tại Mỹ ở tất cả các cấp, tăng 3% so với tháng 8/2018.
Hôm 23/3, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung từng công khai rằng “tôi cũng có một người con trai đang du học tại Mỹ…” (Hết trích)
Bài viết của Hoàng Minh còn thiếu phần người Việt xuất cảnh lao động đi làm “cu -li”, làm điếm, rồi trở thành những kẻ ăn cắp chuyên nghiệp tại các nước ngoài Việt Nam.
Trong khi người Việt Nam nghèo, phải xuất cảnh lao động để làm điếm và ăn cắp gửi về giúp gia đình tại quê nhà thì con cháu của quan chức csVN được ung dung “xâm lược” “đế quốc Mỹ” để du học.
Không phải chỉ con của ông Nguyễn Đức Chung mới “xâm lược” Hoa Kỳ để du học mà Nguyễn Thanh Nghị – con của ông Nguyễn Tấn Dũng, nguyên thủ tướng của guồng máy đầy ác tính của csVN – cũng “xâm lược” “xứ tư bản dãy chết Hoa Kỳ” và tốt nghiệp tại đại học George Washington; vợ của Nguyễn Thanh Nghị, người Hà Nội, cũng “xâm lược” “đế quốc Mỹ” và tốt nghiệp tại đại học George Washington. (Wikipedia).
Lẽ nào, chỉ với mục đích muốn con cháu của nhân viên cao cấp trong đảng csVN “xâm lược đế quốc Mỹ” để du học và người miền Bắc Việt Nam có cơ hội rời Việt Nam để tìm cuộc sống khá hơn mà ông Hồ chí Minh và người csVN khởi động cuộc chiến “chống Mỹ ‘kíu’nước” để thiu rụi khoảng 849.018 và gây thương tích cho khoảng 500.000 đến 600.00 bộ đội cụ Hồ; phía VNCH có 310.00 quân nhân tử trận và 1.170.000 thương binh? Link:
Nguyên văn dòng đầu tiên trong link này ghi:“Chiến tranh Việt Nam đã gây ra cái chết của từ 2-4 triệu người Việt”. Nhưng trong phần Quân đội nhân dân Việt Nam, Quân Giải phóng Miền Nam và Quân đội VNCH lại ghi như tôi đã trích ở phân đoạn trên.
Từng tháp tùng nhiều cuộc hành quân hỗn hợp trên sông, tôi được biết: Bất cứ trên chiến trường nào, đa số thương binh VNCH cũng được tải thương khỏi chiến địa bằng trực thăng hoặc bằng chiến đỉnh; trong khi bộ đội ông Hồ Chí Minh không có phương tiên tải thương và cũng không có bệnh viện với đầy đủ bác sĩ, thuốc men và dụng cụ y khoa mà số thương binh của VNCH lại gần gấp đôi số thương binh của bộ đội ông Hồ?
Tin được không?
Trong khi tâm hồn tôi bị chi phối về việc làm thiếu trách nhiệm của Wikipedia tiếng Việt, tay tôi vô tình đưa “con chuột” vào Google. Tôi thấy bảng tin trên BBC, không thấy tên tác giả, ngày 04-07-2021, tựa đề: “Tranh cãi quanh đoàn tình nguyện ‘chi viện cho TP HCM’ chống Covid-19” có vài phân đoạn thể hiện được tất cả sự lố bịch, mong muội, đầy tính cách trình diễn và phô trương của csVN và những lời khơi động căm thù của người trẻ Việt Nam hôm nay.
“…Nhiều báo đăng tin hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines bố trí riêng một chuyến bay để chở đoàn 300 sinh viên vào TP HCM, kèm theo những khẩu hiệu như ‘Mở ra đường Hồ Chí Minh trên không’ để kịp thời chi viện cho ‘chiến trường miền Nam’ chống dịch.
Một số người trong ‘đoàn cứu viện’ còn cho đây là cuộc “giải phóng miền Nam lần 2”. (Hết trích). Link:
https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-57711146
Đường mòn Hồ Chí Minh dọc dãy Trường Sơn đã chôn vùi không biết bao nhiêu thanh niên, thanh nữ miền Bắc Việt Nam, người trẻ Việt Nam hôm nay chưa kinh hãi và tỉnh ngộ hay sao mà còn mơ tưởng đường Hồ Chí Minh trên không? Giải phóng miền Nam chỉ để con cháu của lãnh đạo csVN và đại gia “xâm lăng” “xứ tư bản dãy chết” du học; chỉ để người dân mất đất; chỉ để không biết bao nhiêu ngàn người phải lìa xa Tổ Quốc mà người trẻ Việt Nam hôm nay cũng vẫn vui mừng, “gào” lên, đòi giải phóng miền Nam lần thứ 2 ư?
So sánh xã hội csVN trong 46 năm qua và xã hội thời VNCH, tôi nghĩ, người Lính VNCH và người miền Nam thà buông súng, rời Quê Hương để tiết kiệm xương máu của người đồng chủng còn hơn là cầm quyền – như “nhà nước” csVN – để chỉ biết “hả hê”, “tự sướng”, “ăn mừng chiến thắng” vào những dịp đa số người Việt phải khóc vùi vì thương nhớ người thân đã gục ngã trong Tết Mậu Thân, Mùa Hè Đỏ Lửa, 30 tháng Tư; để chỉ “ôm chân” cầu thủ “bóng đá”, hô vang “tự hào!”; để chỉ “nổ sản” những điều tốt đẹp không phải do người csVN tạo nên!
Những hành động “nổ sản”, “tự sướng” và “phô trương ảo tưởng” của người csVN làm cho người cùng dòng máu Lạc Hồng ghê tỡm và người khác chủng tộc công khai chỉ trích một cách nặng nề!
ĐIỆP MỸ LINH
1.- Nhạc ngoại quốc; lời Việt: Nam Lộc.
Nguồn: Cảm ơn Mrs. ĐML chuyển bài.
Biến thể Delta hiện chiếm ngự toàn cầu, tử vong tại Mỹ tăng
VOANews
Bà Rochelle Walensky, Giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC).
Biến thể Delta của COVID hiện chiếm ngự toàn cầu, kèm theo đó là số tử vong tăng tại Mỹ gần như toàn bộ rơi vào các trường hợp chưa tiêm chủng, các giới chức Mỹ cho biết hôm 16/7.
Số ca COVID-19 tại Mỹ tăng 70% trong tuần lễ trước và số người chết tăng 26%, những vụ bùng phát xảy ra tại những nơi có tỉ lệ tiêm chủng thấp, bà Rochelle Walensky, Giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC) nói trong một cuộc họp báo.
Tính trung bình trong 7 ngày, số ca nhiễm hàng ngày hiện trên 26.000, hơn hai lần thời điểm tháng 6 là khoảng 11.000 ca, theo dữ liệu của CDC.
“Hiện đang trở thành đại dịch của những người không tiêm chủng,” bà nói và cho biết thêm là 97% những người nhập viện vì COVID tại Mỹ là những người chưa tiêm chủng.
Bà Walensly nói ngày càng có nhiều quận trên toàn nước Mỹ có nguy cơ lây nhiễm COVID-19 cao, đảo ngược một cách đáng kể sự sụt giảm trong những tháng qua.
Cứ 5 ca mới thì có khoảng 1 ca tại Florida, điều phối viên đáp ứng COVID-19 của Tòa Bạch Ốc, ông Jeff Zients, nói.
Biến thể Delta, lây nhiễm hơn nhiều so với COVID-19 nguyên thủy, được phát hiện tại khoảng 100 nước trên thế giới và hiện là biến thể chế ngự trên toàn thế giới, chuyên viên bệnh truyền nhiễm hàng đầu của Mỹ, bác sĩ Anthony Fauci nói.
Bà Walensky kêu gọi những người Mỹ chưa chích ngừa nên đi tiêm vaccine COVID-19, và nhấn mạnh vaccine Pfizer và Moderna đã chứng tỏ đặc biệt hữu hiệu chống biến thể Delta.
Bà cho biết Mỹ có đủ vaccine trong tay để tiêm vaccine tăng cường nhưng hiện đang xem xét để quyết định xem vaccine tăng cường có cần thiết hay không.
Tấm vạt giường
Tấm vạt giường
Tiểu Tử
Hồi đó, tôi làm mướn cho ông Cả Bảy. Mấy ngày đầu, ngày nào cũng chèo xuồng qua bên kia sông để giữ ruộng cho ổng. Hồi ổng kêu tôi làm việc cho ổng, ổng nói :
« Hổng có gì, nhưng có mặt mầy ở bển tụi nó không dám phá lúa ! ».
Ổng nói ‘ phá’ để tránh nói ‘ ăn cắp’ nghe…nặng lỗ tai !
Mà thiệt ! Công việc hổng có gì gọi là nặng nhọc. Tôi treo võng giữa hai cây gáo lớn cạnh bờ sông, rồi nằm tòn ten trên đó ca tới ca lui mấy câu vọng cổ, lâu lâu trèo lên cây gáo ngồi nhìn ruộng lúa minh mông kéo dài tới rừng tràm nằm phía trong xa, xa cỡ đôi ba dậm hú. Đó là chiều sâu. Còn chiều ngang là nằm dài theo con sông Cái, có con rạch No làm ranh phía trên, chỗ tôi treo cái võng, và con rạch Bù Xu làm ranh phía dưới. Từ rạch No muốn nhìn thấy rõ rạch Bù Xu phải xè bàn tay đưa lên ngang mày che bớt ánh sáng ! Nói như vậy, để thấy ruộng ông Cả Bảy lớn biết ngần nào…
Lần đầu tiên đi với ông Cả Bảy qua ruộng để ‘ nhận việc ’, thấy minh mông thiên địa như vậy, tôi hết hồn, nói :
- Trời đất ! Mút chỉ như vậy, mình con coi sao thấu !
Ông Cả Bảy cười khì khì :
- Tao chỉ cần mầy qua bển cho có mặt hằng ngày chớ đâu có biểu mầy đi đánh lộn với tụi lưu manh đâu ! Cái lũ đó hễ thấy có người canh ruộng là tụi nó rút đi chỗ khác hè !
Ngừng một chút để suy nghĩ rồi ổng nói :
- Tàm tạm vài bữa rồi tao cho đám thằng Hai Lưa ở trại hòm qua cất cho mầy cái chòi nhỏ có tháp canh cao phía trên, để có chỗ cho mầy đụt mưa đụt nắng.
Có lẽ thấy tôi còn…ngơ ngơ nên ổng nói tiếp :
- Trên tháp canh sẽ có cái ống tre lớn làm cái mõ. Hễ mầy thấy có bóng người vô ruộng thì mầy cứ gõ mõ liên hồi là nó chạy. Hiểu chưa ?
Vậy là ít lâu sau, tôi có cái chòi tranh vách lá, có chỗ để treo võng, có chỗ để nấu cơm, phía trước có cây cầu ván chồm ra sông để tắm gội…
…Qua mùa lúa đó, ông Cả Bảy kêu tôi, nói :
- Tao thấy mầy tuy côi cút một thân một mình mà làm việc siêng năng nên tao thương. Tao cho mầy một miếng đất bên ruộng để mầy cất nhà rộng rộng, còn lo cưới vợ nữa chớ !
Vậy rồi mấy hôm sau, ổng dẫn nhóm chú Hai Lưa trại hòm qua ruộng của ổng, đo đạc cặm nọc để cho tôi miếng đất nằm cạnh vàm rạch No, còn chỉ chỗ cho chú Hai Lưa cất cho tôi cái nhà nền đất nóc tôn vách ván nữa ! Tôi cảm động nghẹn lời, ấp úng nói mấy tiếng cảm ơn mà cũng không tròn chữ tròn câu…Ông Cả cười cười :
- Mầy lo đốn cây làm rào dậu, trồng trỉa cho thành khoảnh đi, rồi tao kiếm cho mầy một con vợ !
Nói xong, ổng cười ha hả, khoái chí !
…Ông Cả Bảy có hai người con trai đi học bên tây rồi ở luôn ở bển. Từ ngày bà Cả nằm xuống, ổng vẫn sống cu ky một mình trong cái nhà sàn tổ chảng nằm cạnh trại hòm và trại cưa của ổng. Ổng thôi làm cả trong ban hội tề từ lâu nhưng trong làng vẫn gọi ổng là Cả. Nghe nói ổng ‘ quen lớn ’ dữ lắm, thấy mấy ông Quận ông Tỉnh thường ghé nhà ổng chơi hay cùng đi bắn le-le … Hồi tôi tới tuổi đi quân dịch, ổng nói : « Mầy yên tâm lo canh ruộng, còn vụ nầy, để tao lo ». Vậy rồi mươi hôm sau, ổng trao cho tôi tờ hoãn dịch !
… Cất nhà xong, chú Hai Lưa vỗ vai tôi, nói :
- Tao có một cái giường đôi bằng gỗ không xài, để tao chở qua cho mầy. Có điều là nó chỉ còn có mấy thanh ngang chớ không có tấm vạt giường, tại mấy thằng con tao nó lấy cưa ra làm sạp cho ghe của tụi nó. Mầy chịu khó đạp xe vô Xóm Mới nói thằng Ba Kiên đương cho cái vạc bằng tre, rẻ hơn cái vạc gỗ mà nằm lại êm hơn gấp bội.
Ngừng một chút rồi ổng vò đầu tôi, nói :
- Chừng cưới vợ, nhớ cho tao nhậu với nghen !
Tôi nói ‘ Cám ơn chú’, lí nhí nghe chừng không rõ lắm !
… Cái gường đó ráp vô rồi thấy rộng rinh. Mình tôi ngủ thì cần gì đến tấm vạc ? Vậy là tôi thả lên hai tấm ván đủ cho tôi nằm, sung sướng vì nghe thẳng lưng hơn nằm võng !
Tôi ngủ không có tấm vạc giường như vậy cho đến hết mùa lúa năm đó thì tôi gặp ‘ Nàng’… Cũng do Trời xui Đất khiến !
* * *
Nàng tên là Huệ, mồ côi cha, con của bà Năm Căng ở xóm Lò Gạch. Nàng làm công cho lò gạch ông Tám Tiếu. Nhờ đi chở gạch để ông Cả cho sửa lại cái đầu bờ kè trước nhà nên tôi gặp nàng. Gặp là tôi hạp nhãn liền ! Trời ! Con gái nhà quê gì mà nước da trắng bóc, còn thân hình thì cân đối thon thả kèm theo tướng đi lượng là cứ bắt người ta phải nhìn theo !
… Vậy rồi nàng và tôi quen nhau. Vậy rồi, ngày một ngày hai, tôi đạp xe đến lò gạch. Không có gì : chỉ cần gặp nàng để nói đôi ba câu không đầu không đuôi, rồi chèo xuồng về nhà bên kia sông, trèo lên vọng gác ngồi ngẩn ngơ suốt buổi !
… Vậy rồi, tôi nghĩ đến tấm vạt giường ! Vậy rồi, tôi đạp xe vô Xóm Mới đặt chú Ba Kiên đương cho tấm vạt giường bằng tre. Tuần lễ sau, tôi cuốn tròn tấm vạt chở về nhà trải lên cái giường gỗ, nhìn nó mà nghe lòng phơi phới. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi sắm một món đồ tuy không có giá trị gì nhiều nhưng lại mang đầy ý nghĩa …
… Để tránh tai mắt, tôi và nàng thường hẹn gặp nhau ở đường lên chùa vì đường đó vắng người và có mấy bụi tre lớn giao tàn che nắng. Hai đứa đứng nói chuyện ‘ trên trời dưới đất’ cả canh, nàng hay cầm lấy cành tre non đầy lá vươn ra cạnh chỗ nàng đứng, lắc qua lắc lại như để đánh nhịp khi nàng nói, mắt nàng nhìn bụi tre, nhìn con dốc lên chùa chớ ít khi nhìn tôi. Vậy mà sao tôi vẫn nghe lòng phơi phới như được nàng nhìn thẳng vào mắt !
… Bây giờ thì rõ ràng tôi đã thương nàng, càng ngày càng thương đậm ! Mà giữ riết trong lòng thì ấm ức quá đi ! Chắc phải nói ra cho nàng biết, rồi ra sao thì ra ! Vậy rồi một hôm đứng cạnh bụi tre đã thành quen thuộc, tôi làm gan nói :
- Huệ à ! Anh nói thiệt, Huệ đừng giận nghen ! Anh thương Huệ quá rồi Huệ à !
Nàng bỗng quay sang nhìn tôi, tay vẫn còn vin cành tre non, hỏi bằng một giọng nhẹ như tiềng gió trong lùm tre trước mặt :
- Vậy sao ?
Chỉ có hai tiếng nghe ngơ ngớ kỳ kỳ như vậy mà tôi lại thấy như là một sự chấp nhận ! Tôi bước lại gần nàng, nàng vẫn nhìn vào mắt tôi, cập môi mấp máy như muốn nói gì mà hai vành tai ửng đỏ. Đúng lúc đó, tôi hửi được mùi con gái của nàng làm tôi choáng váng ngầy ngật. Trời ơi ! Tôi muốn ôm đại nàng để siết chặt lại trong tôi, bởi vì chỉ có làm như vậy tôi mới nói được tôi thương nàng biết ngần nào … Nhưng tôi lại sợ làm ẩu, rủi nàng không hiểu rồi giận rồi vùng vằng bỏ đi tuốt thì chắc tôi … chết quá ! Tôi ráng kềm tôi lại, nuốt nước miếng mấy lần mới nói được :
- Huệ à …
Nàng ‘ dạ’, tiếng ‘dạ’ nghe như chờ đợi. Nàng không còn nhìn tôi mà quay về với cành tre non. Lần nầy, nàng bứt từng chiếc lá tre rồi bỏ rơi xuống đất, giống như nàng đếm lá !
- Huệ à ! Anh muốn xin cưới Huệ …
Nói tới đó tôi bỗng nghe … hụt hơi ! Nàng im lặng bứt từng chiếc lá … Một lúc, tôi hỏi :
- Mà Huệ có ưng không ?
- Biết đâu nà !
Tôi ráng sức nói một hơi :
- Anh làm công cho ông Cả Bảy. Anh có nhà có đất ở bên kia sông. Anh được hoãn dịch không phải đi lính. Anh sẽ nhờ ông Cả đánh tiếng qua má của Huệ để xin cưới. Mà Huệ phải cho anh biết coi Huệ có ưng hay không, cái đã !
- Ờ … Thì vậy !
Rồi, có lẽ thấy câu trả lời không mấy rõ nên nàng nói thêm :
- Tính sao cũng được !
Tôi mừng quá, nắm đại bàn tay nàng vứa lắc vừa cám ơn rối rít ! Nàng bỗng quay qua nhìn tôi, mỉm cười. Trời ! Cái cười của nàng sao mà đẹp hết nói ! Tôi như bị hốt hồn, cầm chắc bàn tay của nàng mà tưởng chừng như đang cầm cây sào cắm xuống lòng rạch để giữ cho xuồng đừng theo con nước mà bỏ bờ …
Đêm đó, trải chiếc chiếu trên tấm vạc giường, tôi nằm lên mà nghe mát rượi. Tôi nghĩ : rồi đây, hai đứa sẽ nằm chung một vạc giường. Chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ làm tôi sung sướng đi vào giấc ngủ. Cuộc đời sao dễ thương quá hổng biết ?
* * *
Chuyện của nàng và tôi chưa ai biết hết thì xảy ra vụ tháng tư 1975. Lúc đó, nghe tin dân miền trung chạy rần rần vô nam, ông Cả Bảy kêu tôi, nói :
- Chuyến nầy, mầy đi giùm tao xuống Cần Thơ. Tao có con em mấy chục năm nay theo chồng ở dưới. Địa chỉ nó đây.
Ổng đưa tôi miếng giấy có ghi tên họ, số nhà, tên đường :
- Tao nhờ mầy ôm một số tiền xuống đưa cho tụi nó, biểu tụi nó lo chạy về đây ở với tao sớm sớm cho có anh có em. Có gì cũng còn có nhau còn hơn là đứa một nơi người một ngả, loạn lạc nầy không biết đâu mà rờ. Tao có biểu tụi thằng Hai trại hòm qua ở nhà mầy, vừa giữ giùm nhà vừa coi ruộng luôn. Đừng lo !
… Vậy là tôi lặn lội xuống Cần Thơ tìm người em gái của ông Cả. Bà nầy có sạp vãi ở chợ Cần Thơ, ông chồng là thiếu tá hải quân. Khi tôi tìm ra được bả thì có tin thiên hạ ở Sài Gòn đang chạy di tản, làm dân chúng Cần Thơ cũng rối ren hối hả xuống ghe xuống xuồng tranh nhau đi. Ông thiếu tá hải quân hốt hết gia đình đem lên tàu chiến, kéo tôi theo luôn ! Đứng trên tàu, tôi nhìn đồng ruộng chạy lùi về phía sau mà chết điếng ở trong lòng, không biết làm sao báo tin cho ông Cả Bảy và nhứt là cho Huệ …
… Vậy rồi sau thời gian nằm trên đảo của quân đội đồng minh, tôi định cư ở Mỹ, tiểu bang Cali. Tôi làm công cho một tiệm ăn Việt Nam ở khu Sài Gòn Nhỏ, rửa chén quét dọn lau nhà … Lương lậu không bao nhiêu nhưng được bà chủ cho ở trong một phòng nhỏ nằm cạnh nhà bếp, ở để làm gác-dan cho bả luôn !
Thời gian sau, khi đã ổn định đời sống, tôi có gởi thơ về nhưng không thấy hồi âm. Tôi biết làng tôi nhỏ béo lại nằm tuốt trên vùng Ngọn - gọi là ‘ Ngọn’ bởi vì nằm trên ngọn sông Vàm Cỏ - giáp ranh với đất Cao Miên. Hồi thời trước, trong làng không có nhà bưu điện nên mỗi tuần một lần ông Sáu làm biện trong làng phải đạp xe xuống quận cách đó mười mấy cây số để lấy thơ ở nhà bưu điện đem về để trong nhà làng. Dân chúng cứ tự động đến coi trong đống thơ, cái nào mang tên mình thì lấy, có khi lấy giùm hàng xóm hay họ hàng bạn bè nữa ! Tôi nghĩ chắc bây giờ cũng vậy thôi, thơ tôi gởi không đến tay Huệ thì làm gì có hồi âm được ?
Dầu vậy, tôi vẫn tin tưởng rằng nàng không bao giờ quên tôi, cũng như tôi lúc nào cũng nghĩ tới nàng. Tôi hay nghe mấy người có đọc sách nói ‘Lời thề trăm năm’. Nàng và tôi đâu có thề thốt gì đâu, nhưng câu nói ‘ Tính sao cũng được’ và cái mỉm cười tiếp theo sau đó của nàng ở đường lên chùa hồi tôi ngỏ ý xin cưới … tôi đã khắc ghi vào lòng. Như vậy, chẳng phải là một ‘ Lời thề trăm năm’ hay sao ?
Nhứt định tôi sẽ trở về Việt Nam để cưới Huệ. Để hai đứa cùng nằm chung một vạc giường, cái vạc giường đương bằng thanh tre già chuốt giẹp giẹp, nằm vừa êm vừa mát. Để thấy cái mà mấy người biết đọc sách gọi là ‘ Hạnh phúc lứa đôi ’đối với tôi, nó chỉ võn vẹn là sự sung sướng được chia đôi với người mình thương một tấm vạc giường … Mà muốn được vậy, tôi phải có tiền. Vậy là tôi để dành tiền, cắc ca cắc củm !
* * *
Nhờ hỏi thăm mấy người có về Việt Nam nên tôi đã ước lượng được số tiền cần thiết để làm đám cưới và để hai vợ chồng tôi có một số vốn làm ăn. Vậy mà phải năm năm sau tôi mới có tàm tạm đủ ! Chừng đó, tôi mới dám ‘ lên kế hoạch’ : nhờ ông Cả Bảy làm chủ hôn bên đàng trai, rước dâu về nhà của ổng, đãi đằng hai họ ở đó, xong rồi tôi chèo xuồng đưa cô dâu về nhà bên kia sông để tôi khoe với nàng tấm vạc giường mà tôi sắm cho hai đứa, từ hơn sáu năm nó vẫn nằm chờ…
Ngồi trên máy bay về Việt Nam, trong đầu tôi sắp xếp. Trước tiên là về nhà tôi để nghỉ ngơi cho tỉnh mỉnh. Sáng hôm sau sẽ đi thăm ông Cả Bảy, còn xế chiều thì qua nhà nàng vì giờ đó nàng mới từ lò gạch về nhà, tôi sẽ bất thần bước vô nói lớn : « Huệ ơi ! Huệ ! Anh về rồi nè ! ». Tưởng tượng đến đó, tôi bỗng ứa nước mắt ! Đầu óc tôi tự nhiên sao mù mờ. Làm như bao nhiêu năm nay tôi chỉ chờ có như vậy ! Tôi thấy tội nghiệp tôi, tội nghiệp nàng : nếu không có cái ngày nghiệt ngã 30 tháng tư 1975 thì làm gì hai đứa phải cắn răng chịu đựng khắc khe cỡ nầy ?
…Làng tôi bây giờ lạ hoắc. Không phải có thêm đường ngang nẻo dọc mà thấy đầy cờ xí biểu ngữ, loa trên loa dưới ồn ào không giống cái gì hết !
Tôi xuống xóm chợ nhờ một chị chèo xuồng mướn đưa tôi sang sông.
Khi xuồng vừa cặp vô cây cầu ván thì có con chó chạy ra sủa râng, rồi hai ông bà già từ trong nhà bước ra dòm. Té ra là chú thím Hai Lưa hồi xưa thủ trại hòm của ông Cả Bảy ! Chú Hai nhìn ra tôi ngay. Ổng la lên :
- Trời đất ! Mầy còn sống hả ? Ở đâu mà về vậy ?
- Dạ ở Mỹ.
- Cha…xa ớn há !
Rồi chú lật đật vừa la chó vừa bước xuống cầu phụ tôi đem hành lý lên. Trước nhà thấy có phơi chiếc chiếu với hai ba cái gối. Trong nhà vẫn như xưa, cái giường gỗ vẫn nguyên chỗ cũ với tấm vạc giường tôi đem về từ trong Xóm Mới. Chỉ có thêm là hai cái võng nằm song song gần đó, còn thì bàn ghế tủ..v.v…không có gì thay đổi. Tôi xúc động đến nghẹn lời. Chú Hai nói :
- Mầy uống miếng trà rồi nằm võng nghỉ lưng. Trong làng tưởng mầy chết rồi chớ, đâu dè … Để tao kể mầy nghe …
Vậy rồi chú nằm trên võng cạnh tôi, vừa hút thuốc vừa kể :
- Hôm mầy đi Cần Thơ, cha con tao theo lời ông Cả biểu, thay phiên nhau qua đây giữ nhà giữ ruộng. Kế đó, tụi nó - tụi cách mạng ớ ! – tràn vô làng, bắt hết hội đồng xã, bắt luôn ông Cả Bảy trói bằng kẽm gai thành một dọc, chở đi mất. Rồi tụi nó chiếm hết, nhà cửa đất đai ruộng vườn, đuổi tụi tao ra để lấy trại hòm. Nhờ có cái nhà của mầy mà tụi nầy dọn qua ở tạm. Tao và hai thằng con tao cất thêm cho cái chòi giữ ruộng rộng ra để để đồ đạc của tụi tao và để hai thằng con tao có chỗ hành nghề thợ mộc của tụi nó. Hai thằng nầy coi vậy mà gan ! Tụi nó vượt biên rồi định cư ở Úc. Bây giờ, tụi nó có xưởng mộc ở bển, coi bộ làm ăn khá ! Thấy lâu lâu gởi tiền về nhờ thằng bạn tụi nó ở thành phố chạy Honda lên đưa ! … À ! Mầy biết hông ? Tụi cóc cắn cách mạng có kêu tao về trại hòm làm cho tụi nó, tao đấm thèm ! Mầy nghĩ coi : trại hòm mà cũng bày đặt trương biểu ngữ đề ‘ Hạ quyết tâm hoàn thành tốt kế hoạch của Nhà Nước ’. Mẹ ! … Hòm chôn người chết mà cũng vô kế hoạch nữa thì khùng hết nước nói ! Còn chuyện nầy chắc mầy chưa biết : con Huệ, con bà Năm Căng …
Hai tiếng ‘ Con Huệ ‘ làm tôi giật mình. Tôi nhỏm dậy, lắng tai nghe. Chú nói tiếp :
- Mấy tháng sau giải phóng, không biết nó nghe lời ai mà ôm gói xuống thành phố nói kiếm việc làm rồi lặn mất luôn cho đến năm ngoái đây, nó trở về mà đi bằng xe hơi nhà có tài xế, trên băng sau có người đàn ông có vẻ ông chủ. Mầy biết, trong làng chỉ có thằng Cói gia nhân của ông Cả Bảy là được ổng sắm cho chiếc Honda để đưa ổng đi đây đi đó, chớ đâu có ai có xe hơi. Vì vậy, khi con Huệ đi xe hơi thẳng vô xóm Lò Gạch là thiên hạ để ý. Bà Năm Căng kể lại nói bả nhìn nó không ra, tưởng là một bà nhà giàu nào đó đi lầm nhà ! Chừng nó xưng tên, mẹ con nó và bầy em nó ôm nhau khóc làm hàng xóm chạy qua mừng cũng rớt nước mắt. Nó đem cho má nó hai bao đồ rồi nhét trong túi áo má nó một cộc tiền. Sau đó, nó chỉ nói được có mấy tiếng ‘ Con lạy má ! Con lạy má !’ rồi vừa khóc vừa chạy vội ra xe lên ngồi cạnh ông người á-đông ở băng sau, tài xế rồ máy chạy ào đi gấp. Từ đó tới giờ không có tin tức gì hết !. Còn đồ nó cho má nó toàn là tơ lụa mắc tiền nằm kín trong từng bao ni-long có in nhiều chữ tàu. Thầy Ba trên chùa đọc rồi nói đó là sản phẩm cao cấp của Thượng Hải …
Tôi ngả người nằm xuống võng mà nghe lùng bùng hai lỗ tai, chết điếng ở trong lòng. Chú Hai Lưa hỏi :
- Mầy còn nhớ con Huệ hông ?
Tôi ‘ dạ ‘, tiếng dạ bị nước mắt trào lên chận ngang. Tôi nuốt xuống mà nghe miệng mồm đắng chát. Không kềm được nữa, tôi đưa hai tay lên bụm mặt. Chắc chú Hai Lưa thấy, hiểu, nên nghe chú tằng hắng một tiếng rồi làm thinh …
* * *
Trên máy bay trở về Mỹ, tôi nhìn qua cửa sổ thấy nhà cửa ruộng đồng cây cối mờ lần mờ lần rồi mất hút … mà tôi nghe buồn rười rượi. Ở tuốt dưới đó, trong một làng quê nằm xa mút trên vùng đất Ngọn, tôi đã bỏ lại một tấm vạc giường, tấm vạc giường tưởng để nằm chung với người con gái nhà quê mà tôi thương, đâu ngờ chuyện hai đứa chưa kịp thành duyên thành nợ thì nàng đã như chiếc xuồng bỏ bờ mà trôi theo nước, đành đoạn trôi theo nước …
Mối tình dành riêng cho nàng mà tôi giữ miết ở trong lòng từ bao nhiêu năm, giờ nghĩ lại sao thấy quá khù khờ ! Dầu vậy, tôi vẫn muốn gặp nàng, gặp một lần thôi, để chỉ hỏi có một câu : « Tại sao ?... Tại sao ? … Tại sao ? … »
Nghĩ đến đó, tự nhiên tôi trào nước mắt …
Tiểu Tử
Nhật ký phong thành
Nhật ký phong thành (số 8): Nhìn từ đáy
17/07/2021 ~ TUẤN KHANHMới sáng sớm, nghe lao xao, mở cửa bước ra nhìn đã thấy con hẻm cách chục thước bị giăng dây cách ly rồi. Đó là một cái ngõ nhỏ, dẫn vô mấy căn nhà toàn người ở trọ. Có vẻ như là dân ở tỉnh vào, thuê để đi làm. Họ ở gần, mà không bao giờ chạm mặt để trò chuyện được: Sáng tờ mờ họ đã đi, khuya mịt mới về. Người ở ngõ đó cũng không thấy chơi karaoke hay sinh hoạt giải trí gì. Dường như về đến nơi trọ, họ chỉ kịp ăn, ngủ vội để mai lại đi làm.
Đóng ngõ đó, không biết họ sống sao. Anh công an khu vực trẻ buổi tối ngồi gác ở trước dây cách ly một mình, có mắc một ngòn đèn nhỏ tù mù, nhìn buồn buồn như ngõ có đám tang.
Thấy tôi đi mua hàng về, anh chào. Sẳn tiện, tôi hỏi thăm là sao thấy anh chỉ có một mình vậy (ngày thường nhân viên trật tự, dân phòng… của vùng này cũng đông đúc lắm). Anh ngần ngừ rồi nói rằng ngoài các nhân viên ăn lương của chính phủ, ai nấy cũng cần chạy về nhà để lo cho gia đình lúc mù mịt này.
À. Có thể hiểu, khó khăn thật sự đang thúc mọi thành phần quay đầu, nhìn về gia đình của mình. Chỉ mới có một tuần đóng cửa, Sài Gòn đã có quá nhiều chuyện khốn khó hiện ra, ai cũng lo ngay ngáy. Việc xiết chặt phong tỏa với các cuộc tuần tra, phạt… khiến các nơi vẫn đang nỗ lực chia sẻ phần ăn của người nghèo cũng không làm được nhiều như trước. Không ở Sài Gòn lúc này, không đứng dưới đáy của cuộc sống, khó có thể nhìn thấy sóng ngầm đang run rẩy mọi nền móng thiết chế.
Mấy người lo phần cơm từ thiện ở Phú Nhuận kể rằng họ mất một ngày không tiếp được khách quen của mình, hôm sau mang được coi đến, có cụ run run bóc ăn ngay vì đói từ qua đến giờ. Người phát cơm cũng muốn khóc. Gánh nặng của lẽ yêu thương cuộc đời chưa bao giờ trĩu như vậy.
Sài gòn lần đầu tiên chứng kiến những người gõ cửa xin giúp. Họ không xin tiền, chỉ xin gạo, xin nước mắm, xin ít quả cà… Một người họ Huỳnh viết trên trang fanpage Sài Gòn Chợ Lạc Xoong rằng anh bị gọi từ đêm trước để xin thức ăn, bồn chồn ngủ không được. Đến sáng chạy ra đưa thì thấy người già nhận và chắp tay lạy anh. Kể lại với giọng như muốn khóc, anh nói rằng cả đời họ Huỳnh của anh không dám nhận lạy của ai, nên đối diện với chuyện đó, đã hoảng kinh lạy trả. Sài Gòn đã run rẩy đến vậy trong hơi thở, đôi chân, tiếng gọi của kẻ khó. Ai nỡ lòng nào tự cho mình là kẻ đứng trên?
Bài viết của anh được share nhiều lắm. Nhưng chỉ vài tiếng đồng hồ sau thì anh cho ẩn đi. Mấy người quen đi tìm coi lại, không thấy, thở dài và nói rằng cũng dễ hiểu thôi. Bởi đông người vào bình luận xót ruột, nói nặng về chính quyền. Như tất cả mọi người đang làm từ thiện, đang gánh vác sứ mạng đồng bào ở Sài Gòn hay Việt Nam cũng vậy, phải biết chọn cách bày tỏ. Ngay cả nói về người nghèo, phải mô tả với giọng điệu lạc quan, không được quá cùng cực. Nếu không may bị rơi vào ánh nhìn như kiểu “mượn từ thiện để bôi xấu chế độ”, mọi công việc giúp người sớm muộn gì sẽ gặp khó.
Anh họ Huỳnh đó cũng kể một câu chuyện khác.
“Em ơi cho chị xin hai phần cơm với nha, ở nhà chị còn một đứa bạn. Mấy nay tụi chị không có gì ăn, đói lắm.”
“Dạ đây, chị lấy thêm đồ ăn nè để mai có mà ăn, mua hoặc nấu thêm cơm trắng thôi!”
“Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm nha!”
“Mà chị có đi làm không, cố lên nha chị, mùa này ai cũng khó khăn!”
“Đi làm không ai dám nhận em ơi, nên chị chỉ nhận đồ gia công về làm thôi à. Mà cũng bữa có bữa không, đói miết.”
“Ủa sao không ai nhận chị, em thấy đi bán hàng cũng đỡ lắm.”
“Tại hồi đó chị làm… gái. Sau này chị có bệnh nên không làm nữa, sợ lây cho người ta mang tội. Nghiệp mình gieo giờ mình lãnh em ơi, trách chị chứ không trách ai. Giờ đi khám sức khoẻ ra giấy tờ vậy rồi ai đâu dám nhận, nên thôi. Chị cũng không biết mình còn bao lâu, bây giờ chỉ ráng sống rồi đi chùa làm công quả. Cũng mong cuối đời nhẹ gánh, kiếp sau chuộc tội…”
Bạn họ Huỳnh kể, nhìn thấy nước mắt chị ứa ra. Trong khốn khó, có khi người ta không ngại mở lại vết thương của đời mình, và trong chân thành, con người đối diện nhau cũng cảm thấy như cùng chung một niềm đau vô danh hoàn hảo. Triệu con người mang triệu tâm trạng không lời đó, đang quay quắt trong ngày tháng này. Đất Sài Gòn vẫn im lặng ôm lấy họ bao lâu nay, nay kiệt sức mới đành để lộ diện vậy.
Mới quay qua quay lại. Anh H., một anh bạn luật sư gửi cho cái tin nhắn về chuyện “đã lâu lắm rồi, Sài Gòn mới nhìn thấy người đi xin gạo qua bữa”. Mà giật mình, lại là những bạn sinh viên trẻ ở tỉnh. Kẹt ở khu cách ly thành phố. Kẹt ở mùa giãn cách mà nhiều vùng chia cắt không giúp được, họ đành phải muối mặt xin chút gạo qua ngày.
Sao chính quyền không làm như ngày xưa nhỉ? Lúc ốm đau, khốn khó, các chính quyền phong kiến Việt Nam vẫn mở kho thóc, phát chẩn cho khắp dân đen. Còn bây giờ, chỉ thấy phải làm đơn để đợi duyệt cho đúng thành phần, mở thêm cửa hàng bán cho dân, lại tăng giá điện, giá xăng…
Miếng ăn thôi mà. Một người làm dân phòng xênh xang đến chị gái lỡ đường, thậm chí đến một quan chức… Có phải cái đói luôn công bằng trong từng sự đay nghiến sao?
Năm Ất Hợi, đời Gia Long năm thứ 14 (1815), đã từng có bệnh dịch, ghi nhận thiệt hại có tới 206.835 người chết. Triều đình Huế đã xuất công quỹ 730.000 quan tiền để phát chẩn, mai táng.
Đại Nam Thực Lục ghi, Vua Gia Long ra dụ, rằng “Gần đây nghe có người đau ốm giữa đường, dân sở tại đã không nhận nuôi lại còn ruồng đuổi, chẳng chút lòng thương xót giúp nhau, phong tục ấy rất là bạc bẽo. Từ nay quân dân đi đường có người đau ốm thì chủ quản ở làng xóm đều phải tùy tiện bảo dưỡng, không được ruồng đuổi, mỗi ngày nuôi dưỡng bao nhiêu, nhà nước trả tiền, chết thì cấp tiền chôn cất, để cho kẻ còn người mất đều được nhờ ơn, không một ai phải bơ vơ thất sở. (Cấp tiền nuôi dân và quân mỗi ngày 30 đồng; cấp tiền chôn quân 3 quan, dân 1 quan)”.
Ngày xưa thì vậy. Giờ thì dân với dân, có lẽ nhanh gọn và không phiền hà phán xét gì nhau. Vậy lại nhanh hơn, và tình người hơn.
Đã là ngày 17-7 rồi. Hai ngày trước, ông Đào Ngọc Dung, Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, cam kết chi 26.000 tỷ cho người nghèo với phương thức nhanh, quả quyết táo bạo nhất, chưa từng có. Nhưng giờ thì lại không thấy dư âm gì của cuộc ra quân phát chẩn “táo bạo” ấy của chính quyền.
Cũng có thể ai đó, đã được nhận. Mừng cho họ. Nhưng còn nhiều lắm, nhiều gương mặt mệt ngoài, những đôi mắt buồn rầu chờ một tia sáng san sẻ lúc này. Sao nhà nước không dùng 26.000 tỷ đó để mua thực phẩm, hoặc đổi thành phiếu thực phẩm để phát từng nhà, từng người đang bị vây hãm khó khăn từ cuộc phong tỏa, để người không phải chắp tay lạy người, nhìn nhau, rưng rưng khắc khoải?
Tuấn Khanh
Đặc thù tây mà !
Nguyễn thị Cỏ May
Từ 2 tuần nay, Pháp bị biến thể virus ấn-độ Delta lây nhiểm và lan rộng nhanh chống, nhút là vùng Paris, Marseille, một số thành phố miền Bắc, Đông-Bắc, … đã làm cho giới chức y tế lo ngại, đề nghị Chánh phủ sớm có biện pháp ngăn chận nếu không đợt 4 sẽ tới sớm, chậm lắm là vào cuối tháng 8 .
Đang mùa Hè, dân chúng đã đua nhau đi nghỉ . Các cơ sở nghỉ hè năm nay đã hết chổ sớm vì mọi người đã quá mệt mỏi suốt thời gian dài bị cầm cửa ở nhà để tránh dịch vũ hán . Hơn nữa, đi Hè đối với dân pháp, không còn chỉ là đi nghỉ lấy lại sức (sạt lại pile) để hết Hè trở lại làm việc có năng xuất cao hơn mà nó thật sự đã biến thành một thứ tôn giáo thiên liêng .
Đối phó với dịch vũ hán, Chánh phủ ông Macron thay vì chọn một giải pháp cân bằng giữa giới hạn chặc chẻ và dễ thở đã phải chọn giải pháp khá cứng rắn, như buộc phải có giấy chứng nhận chích ngừa mới có thể tới những chổ công cộng đông người : đi chợ, đi nhà hàng, đi xe công cộng Bus, Métro, máy bay cả quốc nội, coi đá banh, đi học, đi nhà thương, trừ đi nhà thờ, chùa... , để bắt buộc không dưới 30% dân chúng từ chối chích ngừa nay phải chích .
Ngoài số người phản đối chích ngừa với những lý do riêng của họ, ngay sau lời kêu gọi chích ngừa và biện pháp cứng một chút, liền sau đó có hơn 2 triệu người ghi tên chích . Số người phản đối, ngay chiều hôm sau, tổ chức biểu tình trên 53 thành phố nước pháp (AFP) . Họ phản đối ông TT. Macron là chọn quyền uy, một biểu hiện đi tới độc tài . Độc tài y tế !
Tây là phải biểu tình !
Ở Paris, áo vàng (nhóm biểu tình năm 2018 gần khắp nước Pháp, mặc áo cánh an ninh lao động màu vàng), nhóm antivax (anti-vaccination - chống chích ngừa), antifa (chống phác-xích), nhóm black bloc cùng nhau xuống đường phản đối chiến dịch chích ngừa đại dịch tàu . Nhiều khẫu hiệu chống chích ngừa đồng thời nở rộ trên mạng xã hội .
Họ tổ chức biểu tình hoàn toàn bất ngờ nhờ kêu gọi nhau qua internet, không xin phép trước . Ở Công trường Cộng hòa, Paris X, một người biểu tình tuyên bố lớn tiếng « Chúng tôi tập họp do ông Macron ra lệnh bắt buộc mọi người phải chích ngừa, cả những người làm viẹc trong nghành y tế như y tá, người san sóc bịnh nhơn ở nhà thương hay trong những nhà dưỡng lão, mở rộng áp dụng giấy chứng nhận chích ngừa và thử có bị nhiểm không (tests PCR) nay phải trả tiền, … »
Một người biểu tình khác bất mản « Macron coi tôi như một tên do thái năm 1942, bị cấm đủ mọi thứ, ...Đó không phải là thứ nhơn đạo thương người » . Một người áo vàng, râu ria, cổ đeo thánh giá khá lớn, quơi tay, miệng nói lớn « Chánh phủ nay chủ trương chia rẻ dân pháp giữa những người chích với những người khác, Chánh phủ đúng là con quỉ » !
Một vài người tham dự biểu tình đi dọc bên lề, mặc áo trên lưng có ngôi sao vàng và với một bản Nghị định 8 tháng 7 năm 1942 của Chánh phủ Vichy (Pétain) cấm người pháp gốc do thái vào nhiều nơi công cộng . Một người nhìn những người mặc áo có ngôi sao vàng trên lưng nói « Chuyện củ thì hôm nay lập lại đúng y như vậy » .
Một bà khác phản đối nhận xét kia vì cho rằng hai chuyện dưới hai thời điểm khác nhau vì nay không có trại tập trung thì làm sao mà so sánh như vậy được ?
Biểu tình thật sự do tự phát . Không có tổ chức, không có ai chỉ huy . Khẫu hiệu tùy hứng . Lúc đoàn biểu tình đi trên Đại lộ Saint Martin, có vài người la lớn « Tự do », « Macron, tên khủng bố », « Đả đảo độc tài ».
Bất tín nhiệm Chánh phủ ?
Theo Bộ nội vụ trên toàn quốc, cả ở thành phố xa xôi sát biên giới Thụy sĩ như Annecy, có tất cả 19 000 người biểu tình hôm ấy. Theo kết quả thăm dò dư luận của hảng Elabe phổ biến sau hôm TT. Macron đọc diển văn về tình hình đại dịch tàu, thì những biện pháp của ông ban hành được đại đa số dân pháp ủng hộ .
Sau đó có 76% người đồng ý tham gia chích ngừa, cả nhơn viên y tế, tư nhơn hay công chức . Thật sự phải thấy những người này họ làm việc với tấm lòng vĩ đại . Không tính số giờ làm việc . Trong những ngày đâu đại dịch, nhiều người tận tụy làm việc không mặt nạ vì tất cả trang bị, dụng cụ y tế, ông Chánh phủ vội gởi qua Tàu cứu bồ vì dịch khởi phát ở đó . Tới lúc Tây bị lây nhiểm, hỏi mua, Ba chệt lạnh lùng từ chối . Đến khi bán, thì bán giá đắc hơn và chèn hàng dỏm, nhiểm độc . Đúng là Ba Tàu thứ chánh hiệu !
Nhiều người quan sát đám biểu tình có nhận xét là những người này chỉ biết biểu tình, chớ họ không sáng suốt về tình hình bịnh dịch đang bùng phát . Lý do họ xuống đường, có chánh đáng không ?
Ông Thị trưởng Thành phố Malakof, sát phía Nam Paris, mình choàng cờ pháp, công kích ông TT. Macron vì cho rằng « ông chỉ biết bắt buộc người ta chích ngừa mà không giải thích . Như vậy chẳng khác nào ông làm mất lòng tin của người dân » . Ông Thị trưởng này thuộc Đảng « Pháp bất khuất », thứ cực Tả của tên Mélenchon chỉ biết chống, không gì khác hơn . Hôm rồi, trong một vụ meeting bị một người len vào ném cho một sô bột phủ trắng cả mặt mày, đầu tóc và cả luôn người . Từ đó không thấy hắn xuất hiện nữa .
Biểu tình nào, dù lớn nhỏ, trước khi tan hàng cũng phải có chạm trán nhau . Sau chừng 50 phút biểu tình, bổng có một đoàn xe motos xuất hiện, khóa đòan biểu tình ở Đại lô Saint Martin . Hai bên bắt đầu đánh nhau . Cảnh sát chống bạo loạn tới, xịt hơi cay giải tán .
Vài người biểu tình vừa chạy vừa la « Đánh, phá, lấy hết . Ta chiếm ngục Bastille » !.
Biểu tình ngày 14 tháng 7
Qua hôm sau, 14 tháng 7, lễ Quốc khánh pháp . Năm rồi, Pháp không tổ chức lễ do đại dịch . Năm nnay, cũng đang bị đại dịch hoành hành nhưng Chánh phủ tổ chức vì đây là Quốc khánh chót của nhiệm kỳ ông TT. Macron . Quan trọng hơn nữa là dịp để Bà Tổng Thống phu nhơn ngồi bên cạnh ông Tổng thống trước bá quan văn võ và cả thé giới . Xuất hiện lần cuối ! Nếu năm tới ông Macron có tái đắc cử, có hết đại dịch tàu đi nữa, nhưng không biết Bà Tổng thống còn sức tới và leo lên khán đài ngồi hằng giờ ở đó nữa hay không ?
Lễ cũng diển ra trên Đại lộ Champs-Elysées, có diển binh . Khách mời ít người . Dân chúng vào coi đứng trên lề Đại lộ Champs-Elysées phải có giấy đã chích ngừa đủ 2 mủi .
Nghi lễ có đơn giản . Nhưng năm nay, rất đặc biệc có hai chuyện bất ngờ xảy ra trong lúc diển binh .
Đoàn kỵ mã rầm rộ diển hành, đi ngang qua khán đài danh dự, chào quan khách, vừa đi tới ngã rẻ tách ra làm hai đoàn cùng đi tới để tan hàng luôn . Đúng vào lúc vừa rè làm hai ngã thì bổng có hai kỵ sĩ bị ngựa quật ngã té xuống đất . Do ngựa trợt chưn ? Nhưng chỉ trong khoảnh khắc thì người và ngựa đều đứng dậy, vô sự . Phủi quần áo, hia mảo, lên ngựa tiếp tục lộ trình về trại .
Tới nay chưa nghe có dư luận bàn táng gì về chuyện chẳng may « ngã ngựa » này . Tuy chưa ra trận mà !
Nếu có khách Xi ngồi đó, chắc thế nào Xi cũng xòe tay ra bấm quẻ coi vận hạn ông TT. Macron năm tới sẽ tái đắc cử hay không . Nếu có điềm xấu, thầy Xi sẽ lo trấn ếm dùm cho . Chổ làm ăn cùng có lợi với nhau mà .
Chuyện thứ nhì vui, tràn đầy hạnh phúc . Đoàn lính đang diển hành, sắp tới khán đài . Bổng một anh lính trẻ, tân binh của Trường Võ bị, đưa tay ra hiệu vào nhóm người đừng trên lề đường coi lễ . Một cô đầm, xiêm y tươm tất, vội tiến ra tới gần anh lính . Anh lính liền bước ra khỏi hàng, quì xuống, móc túi lấy ra chiếc nhẫn đính hôn, đeo vào ngón tay áp út của cô đầm .
Họ đứng dây, dỉ nhiên là ôm nhau hôn tuy còn luật ngăn cách vì dịch vũ hán ! Cấm hôn !
Đẹp quá . Quan khách trên khán đài vổ tay chúc mừng . Bà Tổng thống xoay qua, đưa mặt sát gần ông Tổng thống với cái nhìn của năm em mới bốn mươi !
Nguyễn thị Cỏ May