Fwd: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 19-02-2026 (SỐ 034-2026)

5 views
Skip to first unread message

Giu Tran

unread,
Feb 19, 2026, 11:36:58 AMFeb 19
to


---------- Forwarded message ---------
From: soan....@hotmail.com <soan....@hotmail.com>
Date: Thu, Feb 19, 2026 at 4:07 AM
Subject: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 19-02-2026 (SỐ 034-2026)
To:




GOOD MORNING VIET NAM - CANADA - USA

ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 19-02-2026  (SỐ 034-2026)

Image insérée
Image insérée



MỤC LỤC

  1.  Những câu thành ngữ về ngựa 
  2. Mời đọc Tử Vi năm Bính Ngọ 2026
  3. Nghe Nhạc Xuân Xưa
  4. Khi thức dậy, không thấy tôi, mình đừng khóc nhé! – Câu chuyện xúc động về tình yêu cao cả
  5. Nguyện ước đêm giao thừa
  6. Mâm Cổ Đầu Năm & Chợ Chiều 30 TẾT (T)
  7. HERNÁN VÀ 17.520 CHIẾC BÁNH MÌ: NỖI ĐAU HÓA THÀNH SỰ CỨU RỖI



 Những câu thành ngữ về ngựa

Năm âm lịch 2026 bắt đầu vào ngày 17/2/2026 là ngày Tết Nguyên Đán. Ngày lập Xuân thường rơi vào khoảng ngày 4/2, nhưng năm nay ngày Tết Âm lịch lại rơi vào ngày 17/2, có nghĩa là sẽ chỉ có một ngày lập xuân trong năm âm lịch Bính Ngọ gọi là Đơn Xuân
Người xưa chia một ngày thành 12 khắc, giờ Ngọ (午时) từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều, khi mặt trời lên cao, khí dương đạt đỉnh điểm và vạn vật sinh sôi nảy nở, thời điểm rực rỡ nhất trong ngày. Việc ghép chữ “Ngọ” (午) với chữ “Mã -ngựa” ( 马 )xuất phát từ việc nuôi ngựa hoang và thuần hóa, giờ trưa là thời điểm đàn ngựa chạy nhảy và hí vang, hoạt động mạnh mẽ nhất. Chữ mã thượng (马上) trong tiếng Tầu không phải là trên lưng ngựa mà hiểu là ngay, lập tức, tức khắc cũng chỉ sự liên hệ giữa con ngựa và thời gian.
Bính thuộc mệnh hỏa nên Bính Ngọ được cho là hỏa mã hay ta gọi là ngựa hồng mà tiếng Tầu gọi là Xích mã (赤马). Điều này cho thấy thời tiết năm tới sẽ nhiều nắng, nhiệt độ cao, thời tiết và xã hội sẽ có thay đổi rất đáng kể.
Nói về xích mã trong Tam Quốc diễn nghĩa có con ngựa nổi tiếng là Xích Thố. Xin giải thích thêm ngoài chữ Xích là đỏ chữ Thố là thỏ hiểu là mầu lông của con ngựa này đỏ như lông thỏ. Ngựa Xích Thố lần đầu xuất hiện trong Tam Quốc Diễn Nghĩa khi Đồng Trác tặng nó cho Lã Bố để lấy lòng làm cho Lã Bố theo Đồng Trác và giết Đinh Nguyên. Vào thời nhà Hán, Tây Vực có những con ngựa tốt nhất thời đó đến từ Đại Uyển đặc biệt là loài ngựa Hãn huyết bảo (mồ hôi đỏ như máu) còn gọi là Ferghana. Loại ngựa này có da rất mỏng, có thể nhìn thấy máu chảy bên trong. Khi ngựa chạy và đổ mồ hôi, trông như thể chúng đang chảy máu, vì vậy mới có tên là Hãn huyết bảo. Ngựa Xích Thố có thể từ một con ngựa loại này chạy rất nhanh. Con ngựa sau này thuộc về Quan Công, tác giả La Quán Trung đã không quên tuổi tác của cả Quan Công lẫn con ngựa Xích Thố trong trận đánh với Vu Cấm và Bàng Đức. Lúc này Quan Công 58 tuổi con Xích Thố theo ông gần 30 năm chắc cỡ gần 40 tuổi. Khi miêu tả trận đánh với Bàng Đức chưa được 50 hiệp Quan Bình con nuôi của Quan Công đã khua chiêng xin lui vì sợ cha yếu ngựa già núng thế với Bàng Đức một con ngựa non đang háu đá. Khi Quan Vũ bị giết, con ngựa thuộc về tướng Mã Trung của Đông Ngô dưới trướng Tôn Quyền, nó đã không chịu ăn và chết theo chủ của mình là Quan Công. Đúng lẽ ra nó phải chết theo Lã Bố khi bị treo cổ mới phải!
Thôi nói về trang phục năm Bính Ngọ, những người sinh năm Ngọ nên mặc đồ màu đỏ để xua đuổi ảnh hưởng xấu của sao Thái Tuế (太岁) . Tương tự, những người sinh năm Tý cũng nên mặc đồ màu đỏ, vì Tý và Ngọ xung khắc với nhau.
Năm ngựa nói chuyện về các câu ngạn ngữ xứ Tầu. Có nhiều câu nói về con ngựa nhưng đều chỉ con người.
Câu “Nhất mã đương tiên” ( 一马当先) ý nói những người đầu tầu xông ra phía trước, còn câu “Thiên quân vạn mã” [千军 sư万马] mà các cụ xứ ta dịch ra là thiên binh vạn mã chỉ quân đội hùng mạnh. Còn câu “Thiên mã hành không” 【天马行空】mang nghĩa bóng miêu tả tài năng và tư duy phóng khoáng, tao nhã. “Tâm viên ý mã”(心猿意马) hiểu là tâm vượn ý ngựa mô tả một tâm trí bồn chồn, không yên ổn. “Khuyển mã chi lao” (犬马之劳), một cách khiêm nhường để nói về công lao nhỏ bé
“Hàn mã công lao” [汗马功劳] cụm từ này bắt nguồn từ hình ảnh những con ngựa chiến phi nước đại đổ mồ hôi trong thời cổ đại, mô tả những thành tựu xuất sắc và những nỗ lực gian khổ.
“Lão mã thức đồ” (老马识途), thành ngữ này được dùng để miêu tả người có nhiều kinh nghiệm. “Binh hoang mã loạn”(兵荒马乱) nói lên sự hoảng loạn của quân đội nói riêng hay sự hoảng loạn trong bối cảnh xã hội nào đó
“Tẩu mã khán hoa” (走马看花]) các cụ xứ ta đã dịch là cưỡi ngựa xem hoa. “Xa thủy mã long” (车水马龙) miêu tả khung cảnh nhộn nhịp và sống động. “Chiêu binh mãi mã” (招兵买马), ở xứ ta ai cũng hiểu là một cách tập hợp lực lượng . “Kim qua thiết mã”(金戈铁马) như cách nói của xứ ta là quân đội được trang bị đến tận răng. “Thanh mai trúc mã” (青梅竹马) dùng để chỉ những người bạn thời thơ ấu.
“Chỉ Lộc vi mã”(指鹿为马) Chỉ hươu nói là ngựa mô tả việc xuyên tạc sự thật và đảo ngược đúng sai. “Mạt mã lệ binh” 【秣马厉兵】cho ngựa ăn chấn chỉnh binh sĩ nói lên tinh thần chuẩn bị tích cực. “Mã nhĩ đông phong” (马耳东风), tai ngựa trước gió đông. Xứ ta có câu nước đổ đầu vịt hay nước đổ lá khoai, chắc cùng ý nghĩa. “Mã cách khỏa thi”(马革裹尸) các cụ ta đã dịch ra là da ngựa bọc thây nơi chiến trường.
“Mã thủ thị chiêm” ( 马首是瞻) câu này giống như xứ ta là Thiên lôi chỉ đâu đánh đó. “Mã xỉ đồ trường” ( 马齿徒长) ý nói phí hoài tuổi trẻ,già mà chưa đạt được thành tựu gì. “Tái ông thất mã” (塞翁失马), một ẩn dụ về cách vận rủi có thể biến thành vận may và ngược lại. “Tứ mã nan truy” (驷马难追) lời nói ra rồi không rút được lại, chú ý chữ tứ ở đây không phải là số 4 mà là cỗ xe bốn ngựa. “Thanh sắc khuyển mã “ (声色犬马) miêu tả một cuộc sống cực kỳ trụy lạc. “Huyền nhai lặc mã” (悬崖勒马) nghĩa là kìm cương ngựa trước bờ vực, ý nói biết dừng lại đúng lúc. “Nô mã thập giá” (驽马十驾) Ngựa kém cũng đi được hết 10 ngày đường, ngay cả người có ít khả năng cũng có thể đạt được mục tiêu của mình thông qua nỗ lực kiên trì. “Nhân kháo y trang mã kháo yên” (人靠衣装马靠鞍) Người dựa vào áo sống ngựa dựa vào cái yên tựa như câu của xứ ta “người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân “.
“Lục mã ngưỡng mạt” (六马仰秣) thành ngữ Trung Quốc mô tả âm nhạc hay đến nỗi ngay cả ngựa cũng bị thu hút và ngẩng đầu lên lắng nghe. “Mã bất tri kiểm trường” (马不知脸长) , ngựa không biết mặt mình dài, được dùng để miêu tả người không nhận thức được những sai sót của bản thân. “Đơn thương thất mã” (单枪匹马) câu mà các cụ xứ ta đã dịch là “đơn thương độc mã”. Chú ý chữ “thất” ở đây không phải là mất mà là lượng từ tiếng Trung chỉ một con ngựa. “Hắc mã” (黑马) mà ta gọi là ngựa ô, một phép ẩn dụ chỉ người chiến thắng trong một cuộc thi mà mọi người không hề ngờ tới. “Phách mã thí”【拍马屁】 vỗ rắm ngựa. Một phép ẩn dụ chỉ sự nịnh hót, xu nịnh và bợ đỡ mà xứ ta hay nói ngửi rắm khen thơm. “Mã phiên nhân ngưỡng” (马翻人仰) cảnh tượng hỗn loạn ngựa lật, người ngã ngửa , một tình huống hoàn toàn mất kiểm soát.
Còn câu “Mã công mai tốc” (馬工枚速), chữ mã ở đây không dùng để chỉ ngựa mà là Tư Mã Tương Như dùng để chỉ hai nhà văn nổi tiếng thời Tây Hán, Tư Mã Tương Như và Mai Cao. Tư Mã Tương Như nổi tiếng với lối viết tỉ mỉ và chính xác, trong khi Mai Cao nổi tiếng với tốc độ viết nhanh. Cụm từ này được dùng để ca ngợi thế mạnh của mỗi người.
“Nhân khốn mã phạp” (人困马乏) người ngựa đều mệt mỏi ý nói đã kiệt hơi sức. “Nhân hoan mã khiếu” (人欢马叫) giống như câu ở xứ ta hai người đàn bà và con vịt thành cái chợ nói cảnh ồn ào chợ búa. “Mã mã tề ám” (马马齐暗) mô tả một tình huống xã hội hoặc chính trị tẻ nhạt, nơi mọi người không dám lên tiếng, không biết có giống với cái nguyên lý “ Tập Trung Dân Chủ” của Lê nin hay không?
“Vạn mã bôn đằng” (万马奔腾) muôn ngựa phi nước đại chỉ khí thế mạnh mẽ tràn đầy sinh lực. “Ngưu đầu mã diện” (牛头马面) ở ta có câu đầu trâu mặt ngựa là đây. “Ngưu sưu mã bột” (牛溲马勃) nước đái trâu, mồ hôi ngựa những thứ rẻ rúng như cỏ rơm ở xứ ta
Lại còn câu “ Mã phóng nam sơn” (马放南山) thả ngựa cho ăn cỏ ở sườn núi phía nam ẩn dụ nói việc giải trừ binh bị kiến tạo hòa bình. Bắt nguồn từ khi nhà Chu diệt nhà Thương đã thả ngựa xuống phía nam núi Hoa sơn cho ăn cỏ không cần dùng nữa. “Ngũ mã phanh thây” (五马分尸) bắt nguồn từ một hình phạt thời trung cổ ý nói mọi thứ tan nát.
Tìm mãi không thấy có câu “ngựa non háu đá” như của ta mà xứ Tàu lại dùng hình tượng con bê non để thể hiện “Sơ sinh ngưu độc bất phạ hổ” (初生牛犊不怕虎) - bê non mới sinh không sợ hổ.
Câu cuối cùng muốn đưa ra ở đây là “Mã đáo thành công” (马到成功). Câu này không phải giải thích vì xứ ta cũng dùng nguyên văn, người viết Tớt này muốn dùng câu này để gửi đến mọi nhà năm mới và có đôi câu đối nhân năm Bính Ngọ như sau:
Tiếng Trung
馬踏祥雲添瑞氣
燕翔報喜送吉祥
Âm Hán Việt
Mã đạp tường vân, thêm thụy khí
Yến tường báo hỉ, tống cát tường
Dịch là:
Ngựa đạp mây lành thêm điềm tốt
Én lượn báo hỉ, gửi cát tường.
Chúc mừng năm mới .

Inline image


Inline image



 Mời đọc Tử Vi năm Bính Ngọ 2026
Nghe Nhạc Xuân Xưa
 
CUNG CHÚC TÂN XUÂN BÍNH NGỌ 2026 !
HAPPY NEW YEAR OF THE HORSE 2026!
MỘT NĂM NỮA LẠI ĐẾN VỚI CHÚNG TA, XIN ĐƯỢC GỬI ĐẾN TẤT CẢ QUÝ BẰNG HỮU LỜI CẦU CHÚC MỘT NĂM MỚI MỌI SỰ AN LÀNH, TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC, DỒI DÀO SỨC KHỎE VÀ MỘT CUỘC SỐNG LUÔN VIÊN MÃN NHƯ NHƯ LÒNG MONG ƯỚC!
 
image.png
 

20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG
2

20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG
3

20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG
4

20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG
5

20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG
6

20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG
8






20 BÀI NHẠC XUÂN XƯA - Nhạc Xuân Xưa Bất Hủ - Nhạc Tết Xưa Hải Ngoại Hay Nhất

Chiều Hôm Ấy PMG        
 
image.png
image.png
 
 
image.png
 
 
Khi thức dậy, không thấy tôi, mình đừng khóc nhé! – Câu chuyện xúc động về tình yêu cao cả 
  • CUNG CHÚC TÂN XUÂN  ẤT TỴ  2026


    Ngày nào họ cũng cùng nhau đi như thế, dưới con mắt ngưỡng mộ của cả người trẻ và người già. Người trẻ nhìn ông bà mà ước: “Ước gì già mình cũng được như thế!”.

    Khi thức dậy, không thấy tôi, mình đừng khóc nhé (nguồn: southcarolinanews)


    “Khi không có tôi bên cạnh, mình vẫn phải chăm sóc bản thân và sống vui vẻ. Nếu mình ᴄảm thấy cô đơn quá, thì có thể về ở với thằng cả. Vợ chồng nó sẽ thay tôi chăm sóc mình”.

    Ông cụ quay sang nhìn người bạn già đi bên cạnh mình, ông mỉm cười:

    – Bà này, mỗi buổi sáng, dậy sớm, đi tập thể dục, nghe tiếng chim hót, ngắm mặt trời lên, có bà bên cạnh, với tôi cứ như là đã chờ đợi từ lâu lắm rồi.

    – Thì ông công tác xa, lại được giữ lại làm cố vấn, tôi ở xa ông cũng quen rồi. Có khi bây giờ ông về, tôi lại chưa quen ấy chứ!

    – Cái bà này, tôi kể cả là ở xa, nhưng khi ở bên bà, tôi có thấy lạ gì đâu? Tôi vẫn thấy lòng mình thanh thản lắm.

    – Thì giờ già rồi, chỉ mong thanh thản thôi.

    Ngày nào họ cũng cùng nhau đi như thế, dưới con mắt ngưỡng mộ của cả người trẻ và người già. Người trẻ nhìn ông bà mà ước: “Ước gì già mình cũng được như thế!”. Người già thì ghen tị vì có người còn có người bạn đồng hành, có người thì không. Nhưng nhiều khi già rồi, lại trái tính, trái nết, mấy ai mà được tình cảm như hai ông bà. Τình già vẫn còn vương, nhất là cụ ông, cũng xấp xỉ bảy mươi tuổi nhưng vẫn phong độ, nhanh nhẹn lắm. Đúng là quân nhân có khác, được rèn luyện qua gian khổ nên mới được như vậy. Cụ bà có vẻ yếu đuối hơn, lưng bà cũng đã không còn thẳng nữa, nhưng khuôn mặt phúc hậu khi nào cũng lấp lánh ánh cười.

    Ảnh minh họa (nguồn: https://thtantai2.edu)


    Ông kéo ghế cho bà ngồi xuống bên cạnh, còn mình thì ngồi chiếc ghế gỗ nhỏ. Ông chăm chú nhìn nồi cháo đang sôi, thỉnh thoảng lại lấγ muôi khuấy cho cháo đỡ bị dính dưới đáy nồi. Bà bảo để bà làm cho, nhưng ông nhất định không chịu, ông cười: “Baο nhiêu năm, chỉ toàn bà nấu cháo cho các con tôi, cho bố mẹ tôi, bây giờ, tôi có nấu cho bà ăn tới hết đời cũng chưa thỏa lòng mà!”

    Bà nhìn ông, đôi mắt nâu đã nhạt màu vì thời gian ngân ngấn nước, mấy sợi tóc bạc trắng của bà phất phơ trước mặt. Bà vén mấy sợi tóc cho gọn rồi nhìn ông: “Thứ tôi nuối tiếc duy nhất là khi còn trẻ chúng ta không được sống gần nhau. Ông là một người đàn ông dịu dàng. Nhưng bâγ giờ, ông về rồi. Với tôi thế là đủ!”

    Ông nhìn bà, ánh mắt lấp lánh niềm vui và ngập tràn yêu mến. Đúng là khi già, người ta mới cần người làm bầu làm bạn, có người sớm tối bên nhau, câu chuyện câu trò thì cùng nhau ăn bát cháo trắng cũng ấm lòng biết mấy.

    Ảnh minh họa: Jimmy Chan / Pexels.

     


    Bà nhìn giàn mướp trổ đầy hoa vàng, những con ong mật từ đâu kéo về bay vo vo trước hiên nhà. Ánh nắng buổi sáng chưa gắt, chút gió mát thổi lại khiến không khí thoáng dịu vô cùng. Bà nhắc ông:

    – Thằng cả nó bảo hôm nay nó cũng nghỉ phéρ đưa cả vợ con nó về đấy. Ông tính mua cái gì về làm cơm bây giờ?

    – Ôi dào, bà kệ chúng nó, nó về khắc biết mua gì mà ăn. Bà chăm nó mấy chục năm, phải để nó chăm lại bà chứ?

    – Nhưng mà chúng nó về đây, biết cái gì mà mua.

    Ông nhìn bà, ánh mắt cười vẫn không đổi.

    – Thì mua được cái gì, ăn cái đó!

    Bà cũng cười nhìn ông:

    – Vậy thì nghe ông!

    Ông bưng hai bát cháo để lên chiếc bàn nhỏ ở góc sân, hai ông bà ngồi ăn cháo và nói chuyện gì đó rất vui, khiến bà cứ nhìn ông rồi tủm tỉm cười hoài. Những nếp nhăn trên mặt cứ xô vào rồi lại giãn ra, như dấu bước của thời gian, cứ im lìm, lặng lẽ nhưng không thể xóa nhòa.

    Khi còn trẻ, hai ông bà cùng mệnh Kim nên người ta nói, ở với nhau rất hay va chạm. Bà là người ρhụ nữ thông minh, lại chịu thương chịu khó, nhưng cũng khá bướng bỉnh, nên khi nào ông cũng là người nhường nhịn bà. Ông cười:

    – Thua ai mới sợ, chứ thua vợ là đương nhiên! Này nhé: Tôi làm sao mà đẻ được hai đứa con vừa ngoan ngoãn như bà, làm sao mà một lúc chăm cả bốn người. Bà lại còn biết sửa điện, biết tháo lắp các đồ điện trong nhà bị hỏng. Bà biết nấu những món ăn ngon mà chỉ về nhà, tôi mới được ăn. Nói chung là vì bà vĩ đại như thế nên tôi thua là cái chắc.

    Có lẽ suốt cuộc đời bà, chưa khi nào ρhải cãi nhau với ông, vì ông lúc nào cũng yêu thương và tôn trọng bà.

    Trong thâm tâm bà cũng vậy, khi còn trẻ, lấy ông vì yêu ông, và cho tới tận bây giờ, tình cảm đó vẫn không thay đổi. Ngày ấy trẻ, những lần ông về, khi nào hai ông bà cũng nằm tâm sự tới khuya, có lần bà ôm ông nói:

    – Sau này chúng mình già, anh không được chết trước em, em không muốn sống cô đơn một mình. Em đã sống cô đơn một mình nhiều rồi, nay mai anh về, em không muốn mình lại phải một lần nữa sống như thế. Vì vậy, nhất định anh ρhải sống lâu hơn em đấy! Em sẽ rất sợ nếu một sáng nào đó em tỉnh dậy và chỉ còn lại một mình. Em sẽ khóc đến hết nước mắt! Em không muốn sống cô đơn không có anh lần hai. Anh nhớ nhé!

    Ảnh minh họa: Pexels.


    Từ đó, bà thấy ông ít uống rượu hơn, nghe nói, ông còn bỏ cả thuốc lá, mặc dù ông nghiện nặng. Không ρhải vì ông muốn sống lâu hơn bà, mà vì ông muốn, khi về già, ông phải khỏe mạnh hơn bà để có thể chăm sóc bà, và cũng có thể để sống bên bà tới cùng thì thôi. Ông cũng sợ ρhải sống một mình, nhưng ông sợ bà phải sống một mình hơn. Nhưng nỗi niềm ấy ông không nói cho bà biết. Đàn ông thường là thế. Yêu ai yêu hơn cả tính mạng của mình, nhưng vẫn cứ lặng lẽ mình mình biết, mình mình hay.

    Từ ngày có ông về nhà, bà vui vẻ lên nhiều, sức khỏe cũng tốt hơn, bệnh huyết áp thấp của bà cũng đỡ nhiều. Sáng nào ông cũng dậy sớm hơn, đánh thức bà và họ lại nắm tay nhau đi tập thể dục. Vậγ mà đột nhiên mấy hôm nay, khi nào bà tỉnh dậy cũng chỉ thấy có một mình trên giường, ông thức từ khi nào? Ông đã đi tập thể dục một mình sao? Bà thầm nghĩ: “Cái ông này, làm gì cũng được vài bữa”. Thật ra, cái “vài bữa” bà nói ấy cũng đã hơn ba năm rồi.

    Bà dậy, mặc thêm cái áo len, trời sang thu nên buổi sáng hơi lạnh. Bà thấy ông từ đằng xa, tay xách túi đồ ăn sáng, khuôn mặt có vẻ đăm chiêu, nhưng vừa nhìn thấy bà, ông lại mỉm cười ngay được. Bà nhìn ông, người đàn ông cao lớn, đẹρ trai ngày nào, rồi cũng thành một ông già, thời gian trôi cứ ngỡ mới là hôm quɑ. Thời gian cũng thật khắc nghiệt với con người và với cả tình yêu.

    Thấy vẻ mặt suy tư của bà, ông cười:

    – Bà lại đang nghĩ gì thế?

    – Tôi chỉ nghĩ không biết ông đi đâu?

    – Tôi đi mua bánh khúc của bà Dần đấy. Món này bà thích nhất mà. Bà ấy làm bánh khúc cũng ba, bốn chục năm rồi ấy nhỉ?

    – Bánh khúc của bà ấy thì chẳng ai làm ngon được bằng ông ạ. Từ ngày hai đứa con nhà mình mới hai, ba tuổi đã ăn bánh của bà ấy rồi. Mà ăn bánh khúc của bà ấy rồi thì đi ăn ở đâu cũng không thấy ngon nữa.

    – Nhưng vừa rồi bà ấy bảo, bà ấy bán nốt tuần này thôi. Bà ấy thấy mệt rồi.

    Bà thở dài, nhìn ông:

    – Thì chúng ta già cả rồi mà. Mà sao dạo này không thấy ông đánh thức tôi dậy cùng thế?

    Ông nhìn xa xa, rồi quay lại nhìn bà, ánh mắt vẫn âu yếm như thế:

    – Tôi thấy bà ngủ ngon quá, nên không đánh thức bà dậγ.

    – Lần sau, ông cứ đánh thức tôi dậy đi cùng ông!

    Ông biết tâm tình của bà. Ông đưa tay nắm lấy tay bà, bảo:

    – Thôi, tôi với bà về ăn bánh khúc nào!

    Nhưng rồi tất cả những buổi sáng sau nữa, ông vẫn không đánh thức bà. Khi nào tỉnh dậy trên giường, bà cũng chỉ thấy có một mình. Lúc đầu bà có chút hốt hoảng, nhưng sau vài buổi sáng, bà biết, ông không đi đâu xa, ông chỉ đang ngồi ở ngoài sân hoặc lại đi mua đồ ăn sáng, nên bà vẫn thấy an lòng. Bà chỉ thấγ thắc mắc, dạo này nhiều lúc vắng bà, ông lại trầm ngâm đến lạ. Có lần bà về rồi, nhưng ông không biết, khuôn mặt ông nặng trĩu suy tư. Chợt bà thấy lòng mình có chút bất an.

    Ông đang ngồi nấu cháo bên chiếc bếp than nhỏ quen thuộc ở góc sân, nhưng nồi cháo đã trào cả ra ngoài mà ông không biết. Bà cầm chiếc áo khoác lên người ông rồi mở vung nồi cháo cho đỡ trào. Giọng bà vẫn dịu dàng như mọi khi:

    – Buổi sáng cuối thu rồi, trời sắp chuyển lạnh đấy ông ạ. Mà dạo này, tôi thấy ông gầy đi!

    Ông đưa mắt nhìn bà, miệng nở một nụ cười:

    – Bà yên tâm, tôi ốm sao được!

    – Nhưng dạo này, tôi thấy ông cứ suy nghĩ đi đâu ấy!

    – Tôi thì nghĩ đi đâu được ngoài bà.

    Mấy tháng sau, người ta không còn thấy hình ảnh hai vợ chồng già dắt tay nhau đi dạo nữa. Mà chỉ thấy có một mình bà cụ đi vào mỗi buổi sáng. Khuôn mặt bà không còn rạng rỡ như ngày nào. Đôi mắt dường như mờ đục hơn, như được phủ mờ bởi một lớρ sương mỏng. Bà đi quanh một vòng rồi lặng lẽ về nhà, nấu cháo, múc hai bát và đặt trên bàn. Bà ăn cháo và ánh mắt bà lại lấp lánh ánh cười.

    Một năm sau, đúng ngày ông mất, bà cũng ra đi. Khi con gái dọn dẹp đồ đạc của cha mẹ mới phát hiện ra lá thư ông viết cho bà, nét chữ run run, nhòe ướt, không biết vì nước mắt của ông khi viết hay của bà mỗi khi đọc, cô chỉ thấy những nếp gấp gần như bị rách ra:

    Mình à!

    Tôi muốn được sống lâu hơn mình để có thể nấu cháo cho mình ăn mỗi sáng, đánh thức mình dậy mỗi sáng và để mình không phải sống cô đơn một mình những năm tuổi già. Khi trẻ, tôi đã để mình sống cô đơn như vậy. Tôi muốn bù đắp lại cho mình.

    Những ngày tháng này là những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi. Khi được sống bên mình, được chăm sóc cho mình để bù đắp những tháng ngày tôi không làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Nhưng ông trời không chiều lòng người rồi.

    Tôi biết, nếu đột ngột một sáng nào đó mình tỉnh dậy và không còn thấy tôi ở bên cạnh nữa, chắc hẳn mình sẽ không chịu nổi đâu. Nên khi tôi biết tôi bị ung thư giai đoạn cuối, tôi biết tôi sẽ chẳng sống được lâu nữa. Tôi đã hết sức lo lắng bởi tôi lại thất hứa với mình rồi. Sáng nào tôi cũng tỉnh giấc trước mình và để mình lại đó. Tôi muốn mình quen cảm giác ấy đi. Để sau này khi tôi đi rồi, mình không quá hụt hẫng. Không biết mình đã quen chưa, nhưng dù sao, khi thức dậy một sáng nào đó, không có tôi bên cạnh, mình cũng đừng khóc đấy!

    Khi không có tôi bên cạnh, mình vẫn ρhải chăm sóc bản thân và sống vui vẻ. Nếu mình cảm thấy cô đơn quá, thì có thể về ở với thằng cả. Vợ chồng nó sẽ thay tôi chăm sóc mình.

    Tôi vẫn chưa nói câu này với mình: Tôi yêu mình!

    Bức thư trên tay cô gái chữ đã nhòe gần như không đọc được nữa. Lau nước mắt, cô gái lặng lẽ đặt bức thư của bố dưới bức ảnh của mẹ trên bàn thờ. Dù không thể cùng đi với ông, nhưng cuối cùng bà cũng đã thỏa nguyện được về gần ông. Cô gái thấy tự hào về bản thân mình, vì cô được sinh ra từ chính tình yêu sâu đậm, đẹp đẽ của cha mẹ mình. Và cô tin, ở một nơi nào đó, chắc hẳn, bố cô lại sáng sáng đánh thức mẹ dậy, hai người cùng nhau thong dong đi tậρ thể dục mỗi sáng, trong ánh mắt mờ đục vì thời gian của họ, hạnh phúc vẫn cứ hiện lên rạng ngời hơn cả ánh bình minh!

    Nguồn: Southcarolinanews

    NGUỒN: https://banmaihong.wordpress.com/2023/10/11/khi-thuc-day-khong-thay-toi-minh-dung-khoc-nhe-cau-chuyen-xuc-dong-ve-tinh-yeu-cao-ca/#more-139511

     

    AUDIO:

    Khi thức dậy không thấy tôi mình đừng khóc. Câu chuyện xúc động về tình già sâu sắc.

    https://www.facebook.com/watch/?v=747063063842570

    Khi Thức Dậy Không Thấy Tôi Mình Đừng Khóc | 5 Câu Chuyện Về SỰ THẤU HIỂU

    https://www.youtube.com/watch?v=b_Y_M4U8ehw


    NGHE NHẠC: 

    Cho Đến Cuối Cuộc Đời - Hồ Hoàng Yến, Quốc Khanh | ASIA 75

    Cho Đến Cuối Cuộc Đời - Hồ Hoàng Yến, Quốc Khanh | ASIA 75




    Lyrics

    PKI
    Một mai khi em xa vắng
    Anh sẽ ra sao một mình
    Một mai khi em xa vắng
    Anh biết sẽ làm sao
    Buồn lắm người ơi
    Đi về một mình lẻ loi
    Bên đời chẳng còn có ai

     

    PKII

    Một mai khi em xa vắng
    Anh sống ra sao một mình
    Một mai khi em xa vắng
    Ai sẽ cùng anh chia sớt buồn vui
    Không còn giận hờn dễ thương
    Không còn đợi chờ đón đưa
    Không còn

     

    ĐK:

    Cho đến cuối cuộc đời
    Anh vẫn mãi một lòng
    Cây lá có đổi màu
    Tình mãi trong xanh
    Cho đến cuối cuộc đời
    Anh vẫn mãi thật lòng
    Yêu em hơn cả đời anh

     

    PKIII

    Một mai khi em xa vắng
    Anh sẽ ra sao một mình
    Một mai khi em xa vắng
    Biển khóc vì em
    Nắng chết vì em
    Mưa buồn từng giọt hắt hiu
    Âm thầm từng ngày khóc thương
    Âm thầm

     

    ĐK

    Cho đến cuối cuộc đời
    Anh vẫn mãi một lòng
    Cây lá có đổi màu
    Tình mãi trong xanh
    Cho đến cuối cuộc đời
    Anh vẫn mãi thật lòng
    Yêu em hơn cả đời anh

     

    PKIV

    Một mai khi em xa vắng
    Anh sẽ ra sao một mình
    Một mai khi em xa vắng
    Biển sẽ là anh
    Mang sóng vỗ về em
    Âm thầm từng ngày sóng ru
    Âm thầm từng ngày sóng ru
    Âm thầm


    Một mai khi em xa vắng…

     


 
Nguyện ước đêm giao thừa


  • Image en ligne
    Tìm đúng số bàn, tôi nép mình ngồi vào chỗ để đừng làm phiền những người đang lắng tai nghe người MC bắt đầu chương trình gây quỹ cho những người kém may mắn vào mùa Giáng Sinh tại quê hương thứ hai của chúng tôi.
    Tiếng vỗ tay rào rạt vang lên khi cô MC vừa dứt lời, tôi quay sang trái cùng lúc với cặp mắt của chị ấy cũng nhìn tôi như thôi miên, rồi cả hai chúng tôi cảm động vỡ òa vui sướng, ôm chầm lấy nhau:
    - Linh!… Linh phải không?
    - Cũng đã trên 30 năm mình không gặp lại nhau rồi Uyên nhỉ!... Linh giới thiệu đây là chồng của Linh.
    Tôi gật đầu chào người đàn ông bên cạnh cô bạn gái, tôi nhớ đã đi dự đám cưới của Linh cách đây 35 năm, Linh lấy chồng rất sớm khi chúng tôi vừa xong trung học, và hình như khuôn mặt của người này không giống người mà tôi đã từng thấy trong ngày đám cưới của nàng, vả lại có phần trẻ hơn khá nhiều.
    Chúng tôi vừa ăn uống, nghe nhạc, tâm sự kể lể những gì đã làm trong 30 năm qua. Bây giờ cả hai đứa đều về hưu ở tuổi 60 để còn sức khỏe thực hiện những điều mình ao ước bấy lâu nay.
    Khi Tuệ, chồng của Linh xin phép ra ngoài gặp mấy người bạn ngồi ở bàn cuối phòng để nhậu nhẹt với nhau, Linh mới khều tôi:
    - Uyên không nhận ra... ông xã mình... không phải là người Uyên đã gặp cách đây 35 năm.
    - Mình... biết là không phải người trước rồi, nhưng chưa dám hỏi!
    Khuôn mặt Linh trở nên buồn, xa xăm:
    - Không biết mình có phải là người cao số không đó Uyên! Đây là người thứ... tư của mình rồi đó!
    - Người thứ tư!
    -Nói nhỏ thôi chứ, muốn cho cả phòng này biết hay sao!
    - Ừm! Xin lỗi nhe, mình... hơi giật mình!... Anh có vẻ trẻ tuổi?
    - Người đầu tiên là anh Tuấn như Uyên biết đó, hồi đó mình lấy nhau nhanh quá, không kịp tìm hiểu, thật ra mình chỉ muốn ra khỏi nhà ba mẹ, tránh sự kìm kẹp khó tính của ba, nên lấy đại Tuấn, hơn mình có 2 tuổi, cũng mới lớn nên còn ham chơi, không có bổn phận với gia đình, cũng may tụi mình không có con. Rồi chia tay. Người thứ hai thì tụi này đều rất yêu nhau, nhưng về làm dâu không hợp tí nào với gia đình chồng, họ còn khó hơn ba mẹ mình nữa, chồng thì lại nghe lời mẹ của ảnh, mình cứ phải khóc ngày đêm vì tủi thân, ảnh thì phải giằng co giữa mẹ và vợ... Tụi mình lại ly dị. Vì kinh nghiệm hai lần đầu, nên người thứ ba mình đã bằng lòng với một ông lớn hơn mình đến 15 tuổi, để được yêu thương chiều chuộng, vật chất không thiếu, con cái ổng đã lớn hết, mình không có trách nhiệm, nhưng ông ấy lại gia trưởng vô cùng, ổng nói điều gì cũng bắt mình phải làm theo, mình không được có ý kiến gì cả, như con chim sống trong chiếc lồng sơn son thếp vàng, vài năm đầu mình còn nhịn, nhưng đến năm thứ năm thì mình hết chịu nổi... Mình lại chủ động làm đơn! Ai cũng có một đời để sống, tại sao lại phải đày đọa mình quá.
    Mình chán ngán số phận, định ở vậy luôn nhưng 3 năm sau, thì gặp Tuệ...
    Tuệ là người thứ tư, mình thấy không có gì là hoàn hảo cả nhưng hai tụi mình rất hợp về bất cứ điều gì, đi chơi, party, nhảy nhót, không thích có con nhỏ, làm bếp cả hai đứa cùng làm, ban đầu còn gọi mình bằng chị, Tuệ rất chiều mình, mình nghĩ chỉ là bạn đi chơi cùng thôi...
    Tôi ngắt lời bạn:
    - Hợp nhau là chính Linh ơi, có giàu sang cách mấy, sống gia trưởng cũng không thể nào bền lâu được, Uyên thấy hai bạn xứng đôi lắm!
    - Nhưng mà Linh hơi buồn một điều...
    - Điều gì mà cứ úp mở từ nãy giờ vậy?
    - Ảnh nhỏ hơn mình đến 5 tuổi lận đó! Đã thế cái bề ngoài trẻ trung, galant lắm nên nhiều cô “lăm le,” mình cứ phải “để mắt” đó, nên cũng khổ!
    - Trời ơi sống mà không tin nhau 100%, cứ phải canh me thì khổ lắm đó nhen.
    - Bởi vậy nên mình cứ sợ mình già nhanh hơn ổng đó. Uyên có thấy điều đó khi mới gặp mình với ổng không?
    Trong lòng tôi cũng cảm thấy Tuệ trẻ hơn Linh, nhưng không muốn làm bạn buồn, tôi trấn an:
    - Linh trẻ trung năng động, không thấy già chút nào, hồi xưa và bây giờ Linh không thay đổi gì hết đó, nên khi gặp là Uyên nhận ra ngay, chứng tỏ đâu có già tí nào đâu!
    Linh hớn hở vui tươi ngay:
    - Phụ nữ mau già hơn đàn ông, lại thêm lo lắng nữa thì chẳng bao lâu sẽ thành “chị hai.” Uyên biết không, hôm nọ tụi mình đi vô tiệm ăn phở, ổng vô trước mình để giữ chỗ, cô receptionist ở nhà hàng hỏi ảnh “anh đi một mình hả?” đến khi mình vừa bước vô thì cổ hỏi “cô ơi, cho cháu biết cô có làm reservation chưa?” chứng tỏ là cô gái đó thấy ổng trẻ, gọi ổng là anh mà gọi mình bằng cô lận đó, chứng tỏ mình già hơn ổng, bữa đó đi ăn mà mình không vui.
    - Haha Linh thiệt tức cười đó nhen, có gì mà buồn chứ, nhiều khi mình không sửa soạn, ra đường gặp người quen, họ nhận không ra luôn vì họ quen nhìn mình trong party với mái tóc chải bồng bềnh, lông mi giả dài ngoằn cong vút, đôi môi bóng lộn đỏ chót, nước hoa thơm lừng, chả lẽ đi chợ mình cũng phải giữ hình ảnh lộng lẫy như trong party hay sao chứ, thôi kệ đi, có lúc này lúc kia chứ!
    - Không hiểu sao mình vẫn cứ không kệ được! Mình biết lấy chồng trẻ là phải canh chừng, phải vật vã đau khổ tưởng tượng lung tung khi ổng đi làm về trễ, phải nhìn nét mặt vui buồn của ổng mỗi bữa cơm ngon dở ra sao, mình cảm thấy như mình phải “phấn đấu” gấp đôi so với những người trước, nhiều lúc mình lên giường nằm mà thấy mệt cả người...
    - Ủa sao Linh nói là hai vợ chồng hợp nhau lắm mà bây giờ có vẻ bi quan thế?
    - Đã nói là mình hay suy nghĩ mà! Ổng rất chiều mình. Nhưng dù gì mình cũng đã trải qua 4 đời chồng rồi, nên hễ ổng đối xử với mình có một chút gì là mình “nhạy cảm” liền; hay nhiều khi mình cứ nghi oan cho ổng... hổng biết chừng!

    ***
    Mùa xuân Linh nhí nhảnh hiện ra trước mặt chúng tôi với những chiếc váy ngắn trẻ trung, ôm sát thân hình, đầu tóc cột những chiếc ruban nơ mà cho tiền tôi cũng không dám cột! Linh phải đi tập gym mỗi ngày để giữ thân hình luôn rắn chắc gọn gàng, ba vòng đâu ra đấy, nàng muốn làm cho mình trẻ lại để hợp với người chồng luôn yêu đời và yêu người ấy.
    Nàng khoe những tấm hình chụp nằm lăn trên những sườn đồi cỏ dại đầy hoa thật đẹp, lãng mạn mà khi nhìn, tôi tưởng mình phải là bà ngoại của lũ trẻ ấy, tuy tôi cũng ngang bằng tuổi nàng! Những hành động đó thật tự nhiên chỉ dành cho lứa tuổi hồi xuân, mộng mơ.
    Tôi vui với niềm vui của bạn, hùa vào với niềm hạnh phúc của nàng, thầm nghĩ họ giỏi quá, biết cách sống, chỉ có tôi là tự ti mặc cảm già nua với số tuổi 60 của mình, không dám sống thực với đời, họ tận hưởng hạnh phúc giữa thiên nhiên mà chẳng mang chút mặc cảm tuổi tác, họ thật biết hưởng thụ!
    Thi thoảng, tôi an ủi bạn mỗi khi nàng than:
    - Mi có thấy gò má ta cao không? Nếu không thì sao ta lại cao số thế!? Ta nghĩ nếu có dịp sẽ đi gọt gò má để không bị cao số nữa!
    - Ở bên đây người ta không sợ cao số đâu, mà chỉ sợ lấy không đúng người, ở cả đời với một người mình không yêu hoặc bị bạo hành ức hiếp mới sợ, chứ không hợp thì lấy người khác có sao đâu, chuyện bình thường mà!
    - Nhưng tại sao có những người chỉ có mt chồng mt vợ thôi, chứ có ai đến 4 đời đâu chứ! Ta nghĩ mà tủi thân.
    - Có nhiều khi mình mua vài chiếc áo vẫn không vừa ý, phải đến cái thứ năm, thứ sáu mới đúng ý mình về màu sắc, kiểu cọ, cho nên lấy chồng/vợ cũng vậy thôi, chưa đủ duyên để gặp người trong mộng, mi đừng tự trách làm gì, miễn sao cuối đời mình sống hạnh phúc bên người hợp với mình mới gọi là cuộc sống thành công viên mãn của đời người đó.
    Khi bên ngoài mùa tuyết trắng phủ đầy trên những cây thông xanh, những giọt mưa đá đọng lại trên những cành cây khô trụi lá như những hạt kim cương long lanh giữa mùa đông, mọi người ra đường phải trùm kín mít như những con robot biết đi; tháng hai còn rất lạnh ở quê hương thứ hai, nhưng đó là mùa xuân tươi trẻ của những người Châu Á , tháng của Tết Nguyên Đán năm Bính Ngọ 2026, mùa lễ lộc, đặc biệt của người Việt, mùa sum họp gia đình, của những ban phát, sẻ chia yêu thương cho tất cả muôn loài.
    Một buổi sáng, Linh phone rủ vợ chồng tôi lại nhà ăn uống vào ngày 30 Tết âm lịch, vì năm nay ai cũng về Việt Nam chơi hết, nhóm bạn chỉ còn lại có mỗi tôi và nàng mà thôi:
    - Tụi này mới về từ Việt Nam, hai ông bà chiều 30 Tết lại ăn uống những món mà tôi mới đem từ quê hương sang nhé, nhân tiện sẽ gởi biếu ông bà gói măng khô luôn.
    - Hèn chi mà cả tháng nay không thấy Linh phone cho Uyên, tụi này cứ đoán non đoán già mãi, nay thì yên tâm rồi.
    - Vậy hẹn Uyên 6 giờ chiều bữa đó nhen.
    Mới 5 giờ 30 chúng tôi đã bấm chuông, có mặt trước cửa nhà Linh-Tuệ, người ra mở cửa cho tôi là Linh. Mới thấy khuôn mặt nàng hiện ra ở ngưỡng cửa, hai tay tôi bụm miệng để đừng la lớn cho cả xóm biết:
    - Trời ơi Linh! Linh bị... ai đánh vậy? Hay bị té ở đâu mà hai mắt bầm tím hết cả? Thêm cái mũi thì sưng vù?... Đã đi bác sĩ chưa?... Té ở Việt Nam hả? Bảo hiểm có trả không? Đưa Uyên xem nào…
    Tôi tiến lại gần Linh, hai tay vén mái tóc lòa xòa trước mặt cô ta để xem vết thương, còn chồng tôi thì đứng bên cạnh tôi mặt mày lo lắng. 
    Linh cản tôi lại vừa xua tay:
    - Uyên! Uyên à... không phải mình bị té hay ai đánh đập gì đâu. Mà là... mà là...
    Linh nhìn xung quanh nhà mình rồi tiện tay kéo vợ chồng bạn vào nhà, hạ giọng:
    - Linh hổng muốn nói lớn sợ ổng nghe, ổng hông muốn mình “làm,” nhưng mình thì thích, vì muốn kéo lại vài tuổi, với lại đã về bển rồi thì mấy đứa cháu nó nói mình cũng xiêu lòng, tụi nó dẫn mình đến những tiệm rất có tiếng và bảo đảm thì mình mới dám, chứ đâu phải chỉ ham rẻ đâu; ổng biết nên đã cằn nhằn mình từ hôm về tới giờ đó.
    - Vậy Linh có còn đau không?
    - Muốn đẹp thì phải hy sinh đó Uyên, đâu có cái gì trên thế gian này mà free không đau đớn, không khổ ải đâu Uyên!
    - Vậy mà Linh làm Uyên hết hồn, tưởng bị cướp giựt ở bên Việt Nam làm trầy mặt và bầm mũi đó chứ, nhìn thấy...
    Tôi không dám nói tiếp câu “sợ quá” nhưng giữ miệng lại, Linh nói tiếp:
    - Về đây phải kiêng đồ biển, chứ không sẽ bị ngứa và sưng thêm...
    - Vậy sao còn mời tụi này đến ăn hôm nay làm chi cho mệt thân vậy? Không chờ vài tuần nữa cho khỏi đi.
    - Nhớ bạn bè quá, với lại thấy nó cũng êm êm rồi; tụi mình là người trong nhà không mà, có ai lạ đâu! Trước sau gì Uyên cũng biết, thì mình gặp nhau ăn uống rồi Linh kể cho nghe luôn. Bữa nay Linh chỉ mời có hai cặp thân thôi, cặp Uyên và chị Cẩm nữa thôi à.
    - Ủa mà hỏi thật Linh nha, mũi Linh đâu có thấp đâu mà phải làm cho cao lên thêm vậy. Muốn thành bà đầm hả? Còn làm mắt cắt da và mỡ thừa thì ok.
    - Thiệt ra mà nói lẽ ra cũng không định làm mũi nhưng vì người ta tư vấn là thấy gò má mình hơi cao, để tránh cao số, nên phải nâng mũi cao hơn nữa thì sẽ không thấy cái gò má này, chứ làm gò má thấp xuống thì vừa đau lại vừa complicated lắm!
    Tuệ bước từ trong bếp ra, với tấm tạp dề trước bụng, như người bếp trưởng:
    - Bữa nay phải thưởng thức món lẩu hải sản do tui làm từ A tới Z đó nhe, mọi khi Linh đều ra lệnh, sai tui chạy đông chạy tây, rửa cái này, lấy cái kia, nhưng hôm nay tui hổng cho bả đụng vào cái gì nữa vì sợ còn mệt, chưa lại sức... Thiệt tình hổng biết cắt cứa làm chi cho khổ thân, đẹp xấu gì ván đã đóng thuyền rồi, tui đâu phải là người chỉ yêu cái sắc đâu chứ, hổng biết bả nghĩ gì nữa!
    Chồng tôi cười cười:
    - Chắc sợ ông thích ngắm người trẻ đẹp hơn nên bả mới phải “hy sinh” đi làm như vậy, với lại làm cho mình trẻ hơn vài tuổi cũng tự tin hơn chứ!
    - Tôi không giống những cậu trẻ khác đâu, “đồ” càng “cổ” tôi càng quý, tôi thích những người phụ nữ dày dạn kinh nghiệm, đằm thắm chứ không thích phải chiều chuộng những ý thích, đòi hỏi ngông cuồng trẻ con của những cô gái mới lớn đâu, bả sống cạnh tôi bao lâu nay mà còn không hiểu... Thôi tụi mình vào bàn đi nhé, anh chị Cẩm cũng đã đến rồi!
    Ở phòng ăn, trong góc một cây đào giả cao lớn đến tận trần nhà với những đóa hoa đào hồng trắng nở rộ thật xinh, trên những cành cây có treo lủng lẳng những bao lì xì đỏ lấy hên, chiếc bàn nhỏ bên cạnh được bày một cặp bánh chưng với chữ “Hỷ” đỏ trên mặt, hai trái dưa hấu và hộp bánh mứt sen, dừa xanh đỏ, thèo lèo và kẹo gương, tất cả đều là sản phẩm từ Việt Nam mà Linh vừa mang về.
    Lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông đảm đang, vén khéo, biết sắp xếp bàn ăn thật chu đáo, dao,nĩa,muỗng, khăn ăn với những hoa tiết của ngày Tết, nước thật đầy đủ cho mỗi vị khách, không quên để thêm mỗi phần một cái đĩa nhỏ để xương, anh rót rượu đỏ Pinot noir cho mọi người, nhập tiệc với món gà quay sauce nâu, mật ong,dùng với rau salad; món thứ hai là lẩu hải sản, món này Linh không ăn được nên nàng vẫn nhâm nhi món gà quay mà tấm tắc khen chồng nêm rất vừa miệng:
    - Không ngờ anh làm món gà quay da giòn này thật vừa ăn, đậm đà, da giòn rụm.
    - Chỉ có em mới xem thường tài nghệ của anh thôi, không bao giờ cho anh đụng tay vào bếp cả, bây giờ mới biết!
    Chị Cẩm có nhà hàng chuyên bán đồ ăn cho khách Mỹ, thêm vào:
    - Sauce salad của anh làm thật tuyệt đó, không quá chua cũng không quá ngọt, sau này có muốn đổi nghề thì gọi tụi mình nhé!
    Cả bàn cười vang:
    - Chúng ta nâng ly chúc mừng năm mới Bính Ngọ nhé!
    - Cầu mong cho tất cả chúng ta thật nhiều sức khỏe, đầm ấm trong mùa lễ, một năm mới thật bình an, vạn sự như ý!
    Chị Cẩm đề nghị:
    - Mỗi cặp chúng mình hãy nói lên một điều ước duy nhất của mình trong đêm nay để sáng mai mùng 1 năm Bính Ngọ, những điều ước đó sẽ thành sự thật! Bắt đầu là tụi này để làm ví dụ luôn. Tôi cầu mong cho nhà hàng tôi luôn đông khách để có được nhiều tiền cho các con vào đại học sau này. Rồi đến vợ chồng Uyên đi.
    Chồng nắm hai bàn tay tôi, khuôn mặt nghiêm trang:
    - Chúng tôi chỉ mong một điều duy nhất: cho tất cả chúng ta sống ở quê hương thứ hai này luôn được bình an!... Rồi đó! đến cặp Linh-Tuệ chủ nhà đi.
    Tuệ đang ngồi ở đầu bàn, vội vã đổi chỗ đến ngồi cạnh vợ ở đầu bàn đối diện, nhìn vào mắt vợ một cách âu yếm chân thành làm như chúng tôi là những vị thánh sống chứng giám cho lời cầu nguyện của họ:
    - Em hãy nói điều em mong ước đi!
    - Mỗi cặp chỉ được một lời duy nhất thôi đấy.
    - Vâng! Em mong rằng... mong rằng...
    - ... Nói đi!
    Tất cả chúng tôi đều hướng về Linh, một tay Tuệ choàng qua vai nàng, một tay nắm bàn tay còn lại, cặp mắt họ nhìn nhau vẻ rất tin yêu cho lời ước cuối năm:
    -Em mong...số em sẽ ngưng ở người chồng thứ tư này!
    ... Xuân sang gõ cửa hiên nhà
    Mai vàng hé nụ, đào hoa thắm hồng
    Gió đưa hương Tết mênh mông
    Mang theo ước nguyện ấm nồng đầu năm...

    (Montreal, 2026)
    Sỏi Ngọc 

Mâm Cổ Đầu Năm & Chợ Chiều 30 TẾT (T)
*****
1- Thơ : MÂM CỖ ĐẦU NĂM. ( Nguyễn Thị Thanh Dương.)
5676 1 MamCoDauNamNTTD
Em mời anh vào mâm cỗ đầu năm,
Một mâm cỗ đầy với mười hai món,
Em nấu buồn vui của mười hai tháng,
Nếm lại cuộc đời suốt một năm qua.
*
Món tháng mười hai vừa mới đi xa,
Nỗi buồn cuối năm vẫn còn ở lại,
Em nêm gia vị gió mùa xuân tới,
Anh nếm giùm em giây phút chạnh lòng.
Món tháng mười một ngây ngất Thu Đông
Mùi nước hoa thơm nồng nàn quyến rũ
Của hoa hồng nhung, phong lan tình tự,
Anh nếm em trên áo một mùi hương.
*
Món tháng mười mùa Thu thật dễ thương,
Những trái cây ngon đi cùng mùa lá,
Vườn lá rụng táo trên cành chín đỏ,
Anh nếm đi mùi hương táo hẹn hò.
Món tháng chín em chép một bài thơ,
Thay mùi vị của mùa hè nóng bỏng,
Em thả vào thơ chút tình lãng mạn,
Anh nếm đi những khoảnh khắc ngọt ngào.
*
Món tháng tám em hái cả trăng sao,
Gom ước mơ vào đêm rằm mở hội,
Trăng đã tàn, sao rơi vào đêm tối,
Anh nếm phôi phai ảo vọng hôm nào.
*
Món tháng bảy trời đất thấm mưa Ngâu,
Những khoảng cách đôi bờ chưa nối được,
Gia vị nhớ thương em cho nhiều lắm,
Anh nếm đi anh sẽ nhớ thương đầy.
Món tháng sáu mùa hè đang về đây,
Nắng rực rỡ như chưa từng rực rỡ,
Mùa hè ngọt qúa không cần gia vị,
Anh nếm đi khao khát những tình hè.
Món tháng năm, tháng tư và tháng ba,
Có bao loài hoa cùng nhau đua nở,
Làm rạo rực gió nhẹ rung chuông gió,
Anh nếm đi tình tri kỷ của lòng .
Món tháng giêng hai như chuyện hoang đường,
Mộng và đời còn làm mình ngơ ngẩn,
Năm hết tết đến cho mùa xuân thắm,
Anh nếm cùng em một mùa xuân ngon.
Chúng ta khai vị  mâm cỗ đầu năm,
Sau những mặn nồng chua cay năm cũ,
Mồng một tết nâng ly mừng nhau nhé,
Chúc nhau đời là giấc mộng đêm Xuân.
  Nguyễn Thị Thanh Dương.
  ( Jan. 05, 2017)
́́́́******
2- Thơ : CHỢ CHIỀU 30 TẾT ( Nguyễn Thị Thanh Dương.)
5676 2 ChoChieu30TetNTTD
Tôi đã thấy chợ chiều ba mươi Tết,
Buổi chợ cuối cùng trong suốt một năm,
Kẻ bán người mua vội vàng hấp tấp,
Ðể kịp về nhà sửa soạn đón Xuân.
*
Vài con gà nhốt trong lồng trơ trọi,
Chắc đang buồn vì xẻ lứa tan bầy?
Gía đắt rẻ không như lòng mong đợi,
Người cần mua hay cần bán chiều nay.
*
Bà bán hàng thịt heo đang thu xếp,
Những miếng thịt ôi lặng lẽ nằm chờ,
Ðã bao bàn tay cầm lên đặt xuống,
Ðến bây giờ vẫn chưa có người mua.
*
Vẫn kiên nhẫn đợi chờ người khách cuối,
Không có tiền nên sắm Tết cận ngày ,
Miếng thịt ế hay con gà mua vội,
Cũng đón Xuân về dù chẳng bằng ai.
*
Nhà nghèo con đông mua thêm chục trứng,
Thịt kho tàu ăn dưa gía cũng ngon,
Nải chuối xứ xanh trên bàn thờ cúng,
Hộp mứt dừa, trái dưa hấu hai bên.
*
Những người bán hàng chiều ba mươi Tết,
Muốn kiếm thêm tiền nhân dịp cuối năm,
Ðể trang trải món nợ nần vay mượn,
Hay có chút tiền tiêu lúc ra giêng.
*
Những kẻ mua hàng chiều ba mươi Tết,
Bằng đồng tiền ít ỏi cực trăm bề,
Mong mua rẻ món hàng vào phút chót,
Kẻ bán người mua cùng nỗi nhiêu khê.
*
Chiều dần tàn, chợ cũng dần thưa vắng,
Bước chân người mua bán đã về đâu?
Những chậu hoa Xuân bây giờ thành rác,
Những lá rau tàn vương vãi, hồn đau.?
5676 3 Nhung Chau HoabiVutDiNTTD
Tôi đã thấy chợ chiều Ba Mươi Tết,
Buổi chợ cuối cùng trong suốt một năm,
Bỗng như thấy cảnh chợ đời mỏi mệt,
Thấy quanh mình buồn hiu hắt gió Xuân .
( Jan.-2010)
Nguyễn Thị Thanh Dương

HERNÁN VÀ 17.520 CHIẾC BÁNH MÌ: NỖI ĐAU HÓA THÀNH SỰ CỨU RỖI
Tại thành phố Medellín, Colombia, có một nghi thức kỳ lạ diễn ra suốt 6 năm ròng rã, đúng 3 giờ sáng mỗi đêm. Một túi nhựa chứa những chiếc bánh mỳ bọc giấy bạc được treo lặng lẽ trên cột đèn đường tại khu phố Manrique. Không ai nhìn thấy người để lại chúng, nhưng những người vô gia cư thì luôn chờ đợi. Đúng 3 giờ 15 phút, chiếc túi ấy không bao giờ còn sót lại một mẩu bánh nào.
Nghi thức ấy diễn ra không thiếu một ngày. Không quản mưa tuôn. Không quản đêm Giáng sinh hay giao thừa. Cho đến một ngày năm 2022, chiếc túi không còn xuất hiện nữa.
Sự thật sau chiếc cột đèn
Khi một nhân viên xã hội tên Carolina tìm hiểu, bà phát hiện ra danh tính "người đàn ông bánh mì". Đó là ông Hernán, một công nhân xây dựng 68 tuổi. Ông không giàu có, nhưng mỗi đêm ông đều chuẩn bị 8 chiếc bánh mì để mang tới đúng vị trí đó.
Lý do đằng sau khiến ai cũng phải rơi lệ.
Năm 2015, ông Hernán đã mất đi người con trai Sebastián ngay tại đúng chân cột đèn đó. Sebastián qua đời ở tuổi 19 do nghiện ngập. Người cha đã tìm kiếm con suốt nhiều năm nhưng không thể cứu được con mình khỏi vòng xoáy nghiệt ngã của đường phố.
Ông từng tự nhủ: "Nếu có ai đó cho nó một miếng ăn... có lẽ nó đã vẫn còn sống đến hôm nay."
17.520 lần bù đắp cho cuộc đời
Hai tuần sau đám tang con, ông bắt đầu hành động. Suốt 6 năm, ông đã chuẩn bị tổng cộng 17.520 chiếc bánh mì. Có những đêm túng quế, bánh chỉ có bơ và bánh mì khô, nhưng ông chưa bao giờ bỏ cuộc.
Ông không muốn biết ai là người ăn chúng. Ông nói: "Nếu tôi biết họ là ai, tôi sẽ nảy sinh lòng thiên vị. Tôi muốn những chiếc bánh này dành cho bất cứ ai đang đói."
Khi câu chuyện được tiết lộ sau khi ông qua đời, hàng nghìn lời nhắn đã gửi đến con gái ông:
"Tôi đã ăn bánh của ông ấy suốt 4 năm. Chúng đã cứu mạng tôi."
"Có những ngày, đó là bữa ăn duy nhất của tôi."
"Giờ tôi đã có việc làm, có nhà. Nếu không có những chiếc bánh đó, tôi có lẽ không còn ở đây."
Di sản của một người cha
Một tháng sau ngày ông mất, 43 người từng nhận sự giúp đỡ của ông đã hội ngộ dưới chân cột đèn để thắp nến và đặt hoa. Một người trong số họ thì thầm: "Việc chờ đợi chiếc túi mỗi đêm cho tôi lý do để cầm cự. Tôi đã cai nghiện được 2 năm nhờ ông ấy."
Hôm nay, một nhóm tình nguyện mang tên "Bánh mì của Hernán" đã ra đời. 47 người thay phiên nhau mỗi đêm để tiếp tục công việc của ông. Đúng nơi đó. Đúng giờ đó.
Trên cột đèn ấy, người ta gắn một tấm biển:
"Tại đây, trong suốt 6 năm, một người cha đã để lại 17.520 chiếc bánh mì cho những đứa con không phải của mình, bởi vì ông đã không thể cứu được con trai mình. Hernán, con trai ông hẳn rất tự hào về ông."
Câu chuyện của Hernán nhắc nhở chúng ta rằng: Tình yêu chân chính, dù thầm lặng nhất, vẫn luôn để lại những dấu ấn không bao giờ phai.
St

Inline image






--
====================================================================
Trên Facebook :
http://www.facebook.com/DaiHocKhoaHocSaiGon
====================================================================
 
Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn đã đăng ký vào Nhóm "KhoaHocSG" của Google Groups.
* Để đăng bài lên nhóm này, hãy gửi email đến "khoa...@googlegroups.com"
* Để RÚT TÊN ra khỏi nhóm này, gửi email đến "khoahocSG+...@googlegroups.com"
* Để có thêm tuỳ chọn (preference set up), hãy truy cập vào nhóm này tại: http://groups.google.com/group/khoahocSG?hl=vi
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "KhoaHocSG".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến khoahocsg+...@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/khoahocsg/MN2PR02MB6592BAF3D9DCE41714998C59FC6BA%40MN2PR02MB6592.namprd02.prod.outlook.com.
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages