Fwd: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 08-04-2026 (SỐ 065-2026)

9 views
Skip to first unread message

Giu Tran

unread,
Apr 9, 2026, 11:06:40 AMApr 9
to


---------- Forwarded message ---------
From: soan....@hotmail.com <soan....@hotmail.com>
Date: Thu, Apr 9, 2026 at 7:49 AM
Subject: ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 08-04-2026 (SỐ 065-2026)
To:


GOOD MORNING VIET NAM - CANADA - USA

ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 08-04-2026  (SỐ 065-2026)

Image insérée




Image insérée



MỤC LỤC

  1. Người Việt” Giết Tiếng Việt!
  2. Nữ điệp viên Israel núp danh nhà báo chuyên nghiệp xâm nhập vào "hậu trường giới tinh hoa" ở Iran
  3. Mùi Tanh Hải Sản Sợ Nhất 7 Thứ Này Trong Bếp Bạn
  4. Cao bồi Tàu
  5. HOÀNG TỬ Ả RẬP XÊ ÚT TIẾT LỘ : OBAMA ĐÃ VIỆN TRỢ CHO IRAN 150 TỶ ĐÔ LA ĐỂ ... 
  6. Tiền giấy phát hành thời Đệ 1 Việt Nam Cộng Hòa. Có ai còn nhớ?
  7. TÔI VIẾT TÊN ANH
  8. Tạo hình xếp từ những cánh hoa




Người Việt” Giết Tiếng Việt!

  • Image en ligne


    Người Việt viết tiếng Việt là chuyện dĩ nhiên, chỉ có VC mới giết tiếng Việt, vì chúng nghĩ rằng nước Việt sẽ bị “háng-hóa” nên cái anh chàng họ Bùi kia sáng chế ra kiểu viết tiếng Việt cc (cải cách) như thêm chữ “ô” vào cái họ Bùi của hắn thành Buồi thì bậy bạ thật. Vậy mà Người Việt ở hải ngoại lại đang có khuynh hướng thích “háng hóa” như thằng cha V+ họ Buồi kia thì quả tình là không thể ngửi được.
    Tôi rất “khoái” được đọc các bài viết phê bình về ngôn ngữ “thổ tả” của V+ do người Việt yêu tiếng Việt đưa lên diễn đàn. Điển hình là ngày 9/12/2013, bạn Trần Quang đưa lên bài: “Chữ Nghĩa Sau 1975”. Rồi sau đó, bạn Vĩnh Can Canada đưa lên bài viết: “Nỗi Buồn Tiếng Việt”.

    Nội dung những bài viết này nêu lên những điều sai trong cách dùng tiếng Việt của bọn “đỉnh cáo trí tệ” “Xuống Hố Cả Nút” khiến người dân xuống hố cả nút theo. Hẳn nhiên các bạn Quang và Can đưa lên diễn đàn là có ý nhắc người Việt hải ngoại, đặc biệt tập thể cựu quân nhân phải tránh xa những con virus này, những con virus VC: “thân thương, tham quan, tiếp cận, khống chế, đánh giá cao v.v....” Tôi xin theo chân các bạn Can, Quang để nêu lên một vài trường hợp tôi đã thấy, để chúng ta mỗi người một tay chặn đứng mọi chữ VC “len lỏi” vào trong các tài liệu sách báo, các đặc san Quân Đội.

    Chắc chắn trong chúng ta không ai muốn thấy “tai nạn” này xảy ra, nhưng nó đã xẩy ra. Tôi gọi là “tai nạn” vì người viết vô tình, dễ tính, hoặc không biết, vì thế tôi xin góp ý để lạng lách cây viết cẩn thận hơn, không xảy ra “tai nạn” nữa.

    Nếu xẩy ở trong các emails riêng tư qua lại trên diễn đàn thì cũng mau chóng qua đi, nhưng nếu có chữ VC trong các bài viết, trong sách báo, lại có cả trong những cuốn sách gọi là “dòng lịch sử” thì làm sao tẩy xóa? Tôi đã thấy bóng dáng chúng trong các đặc san quân đội, tôi tha thiết xin các vị có trách nhiệm lưu ý cho.

    Đây là một việc không dễ, một vài tên du kích “ấn tượng, thân thương” núp trong nhiều trăm trang giấy, trong rừng chữ  thì làm sao phát giác?!!

    Các chủ bút BĐQ, TQLC, Đa Hiệu, KBC “ra lệnh” mỗi anh trong BBT phải đọc qua ít nhất một lần khi có bài gửi đến và nhiệm vụ chính là “vạch lá tìm sâu” VC, vậy mà cũng còn sót đấy, thế thì với tập tài liệu ngàn trang, hẳn là ban biên soạn sẽ vất vả lắm đấy, tôi không biết có bao nhiêu anh làm công việc này, nhưng chắc có anh phải ngồi tâm tình 12/24 giờ, ngồi thâu đêm với cô “thợ giặt mặt vuông” để nhặt cho hết rác VC thì mới có thể lộng ngôn gọi là tuyệt phẩm được, còn không.. thì không thể là “tuyệt” mà chỉ là “tiệt” phẩm. Giả sử sau này khi sách in ra mà còn gặp chữ “thân thương” thì buồn quá!

    ***

    Người Việt chọn tự do, tự do tư hữu, là ruộng của ai người đó cày, nên người Việt viết tiếng Việt. Việt+ chọn +Sản, nghĩa là cộng tất cả tài sản cá nhân lại để chơi chung hưởng chung, tất cả cày chung một miếng ruộng, sản phẩm tạo ra đem gửi nhà trẻ quốc doanh. Cái chế độ ảo tưởng +S đó nó đã “chết-mother” nó từ lâu rồi, chết ngay từ cái gốc, chết từ nơi ông tổ khơi mào ra nó, nó cũng “chết-father” nó ở cái XHCNVN từ lâu rồi, chỉ còn sót lại cái đuôi “định hướng XHCN”. Nhưng ngôn ngữ quái đản mà chúng tạo ra vẫn còn di hại mãi về sau, nó như những mầm ung thư giết chết tiếng Việt. Nhưng có một số người Việt tỵ nạn CS hay bỏ chạy V+ để tha phương cầu thực  thì không chịu viết tiếng Việt, thấy V+ đít đỏ tưởng nó chín nên vẫn cứ nói theo, viết theo những thứ tiếng khỉ gió đó: “Người Việt” Giết Tiếng Việt là vậy.

    Nếu là chuyện cá nhân, theo voi nhai bã mía thì kệ...họ nhưng là truyền thông Tự Do mà theo đuôi ngôn ngữ V+ thì ẹ quá, mang vi trùng lao gieo rắc đó đây những mầm mống bệnh hoạn giết chết tiếng Việt  thì “thu em hỏi” (thủm) quá!

    Có người nói rằng vấn nạn này nó như bệnh nan y rồi, hết thuốc chữa, cứ mở radio ra mà nghe một số xướng ngôn viên các đài phát thanh, ông xướng, bà xướng, cô xướng, cậu xướng, họ đang xướng với nhau bằng những chữ quái đản như “quá trình, tham quan, hoành tráng, rốt ráo, khuyến mãi, khống chế, cực kỳ, thiếu đói v.v...” Ông Vũ Ki của đài SG-Bé mà cà-kê-dê-ngỗng tin tức trên radio thì có bao nhiêu chữ “mới” ông dùng hết. Ông Nguyễn Có Công thì đọc tin tức:

    – “Nếu Syria bị đánh, họ sẽ chống trả quyết liệt, trong QUÁ TRÌNH chống trả ấy sẽ khiến Hoa Kỳ không giải quyết được rốt ráo vấn đề”.

    Muốn hiểu rõ “quá trình” là gì thì hãy đến trung tâm văn hóa Hồng Bàng mà hỏi, đừng hỏi thầy cô giáo dạy tiếng Việt, mà hỏi ngay các em đang bập bẹ học tiếng Việt  thì các em sẽ giải thích rõ ràng như thế này:

    – Quá: là qua rồi, cũ rồi. Thí thụ như quá cố, quá vãng, quá khứ v.v...
    – Trình: là đường đi, hành trình, đăng trình. Quá trình là diễn ra trong quá khứ, xin nghe bé tâm sự:

    “Sáng nay em ăn đỗ (đậu), trong quá trình tiêu hóa thức ăn ở dạ dày, đậu phát sinh ra hơi nên bây giờ bé tức bụng, em muốn đánh rắm, muốn pupu….”

    Quá trình là chuyện đã xẩy ra trong quá khứ, tức là sáng nay, còn bây giờ là hiện tại em đang muốn pupu.

    Các em đã giải thích rồi đấy nhé, các ông, bà, cô, bác, cậu, mợ, chú, dì, mi, mày, bây phải hiểu cho rằng “quá trình” chỉ dùng cho những diễn tiến đã xảy ra trong quá khứ mà thôi, không bao giờ được phép dùng cho hiện tại và tương lai. V+ dùng “quá trình” cho bất cứ thời gian nào, nó dốt nó “say so”, vậy thì đừng dốt theo nó. Nếu không biết thì đừng “quá trình” nữa mà hãy dùng những chữ dễ hiểu, thông dụng, dễ dùng cho bất cứ thời gian nào, đó là: “trong lúc, trong khi, trong thời gian, lúc mà, tiến trình v.v…”. Xin đưa ra một thí dụ bà nhà than phiền ông nhà cho dễ hiểu, dễ nhớ:

    – Đêm qua trong lúc (quá trình) em đang ngủ say thì anh đụng chạm vào... làm cho em thức giấc, bực cả cái mình. Bây giờ trong khi (quá trình) em thức thì anh lại nằm ỳ ra đó làm em khó chịu. Lần sau, lúc mà (quá trình) em đang ngủ thì anh đừng có làm phiền người bên cạnh đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi nữa à nha...

    Các cô cậu xướng ngôn thử nhét cái “quá trình” vào câu trên xem nó ra cái gì?

    Những xướng ngôn viên khi đọc bản tin thì đã xen vào những tiếng lạ tai, khó nghe, khi đọc quảng cáo thì cứ tự nhiên như người “Hà-Lội”, như người của thành Hồ, cứ “hoành tráng, khuyến mãi” loạn cào cào cả lên. Lão bà-bà Huỳnh Qương quảng cáo rằng:

    – Tết Trung Thu đã được tổ chức trong khu Phước Lộc Thọ rất là HOÀNH TRÁNG, các loại bánh trông rất ẤN TỰƠNG và có chương trình KHUYẾN MÃI”!!!

    Tôi hưởng tết Trung Thu từ ngày mặc quần đùi, thò lò mũi, rước đèn bằng loon sữa bò cho đến nay đã quá 7 bó mà chưa bao giờ nghe cái tên “Trung Thu Hoành Tráng”! Thế còn “khuyến mãi” là gì nhỉ? Nghe “khuyến mãi” mà tưởng chữ thu ngắn của “khuyến khích mãi dâm”. Thà nói tiếng Mỹ là đít-cao, tiếng Việt là bớt giá, hạ giá có phải dễ nghe không nào?

    Huỳnh Qương là một ca sĩ thanh sắc vẹn toàn, khó có ai bì kịp, trong vai trò xướng ngôn viên, cô là người học cao hiểu rộng, nhưng chỉ vì vô ý tiếp xúc với virus Vicoism hoành tráng, khuyến mãi mà cô bị biến tướng thành lão bà-bà, thật đáng tiếc.

    Nhưng cái này mới khiếp đảm:

    Ngày 25/7/2018, trên Truyền hình băng tần 57… hai nữ xướng ngôn viên thật xinh đẹp, mặt hoa da phấn, ăn và “lói nưu noát”, mượn lưỡi VC từ lúc nào hay các cô mới trốn… làm từ XHCN chạy sang Hoa Kỳ cầu thực, vẫn giữ nghề cũ xướng ngôn, mỗi khi chấm dứt một chương trình nào đó, thay vì nói một cách dễ hiểu lịch sự, sạch sẽ là: “Chương trình của chúng tôi đến đây là chấm dứt, là hết v.v... thì các cô lại toét miệng cười: – “Chúng tôi xin KHÉP lại…”

    Ờ thì cứ cho là phụ nữ XHCN dạng ra khép lại là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng còn các xướng ngôn viên nữ ở hải ngoại, vừa đẹp vừa xinh, vừa có học thức thì xin ngồi khép lại hay bắt chéo chân lên nhau, đừng dạng ra để rồi phải khép lại làm gì cho khán thính giả nhớ đến vế đối vịnh cái quạt của cụ bà Hồ Xuân Hương:

    – “Chành ra 3 góc da còn thiếu.
    Khép lại 2 bên thịt vẫn thừa”
    (Vịnh Cái Quạt của Bà Xuân Hương.)

    Dầu sao  thì trên các làn sóng phát thanh, những chữ nghĩa mà các cô cậu chôm chĩa của VC thì nó cũng bay đi, tuy nó làm chói tai, tức bụng, nhưng cái tai hại là các cô cậu nhà báo viết trên giấy trắng mực đen ngôn ngữ VC cho đồng hương tỵ nạn CS đọc thì thật là “bây nặng”.

    Tôi đem vấn nạn này đi hỏi người lính viết văn PNN rằng tại làm sao lại xẩy ra hiện tượng quái đản này thì ông bảo:

    – Một số người sống lâu trong XHCN đã quen với lối nói này rồi, nay ra hải ngoại vẫn chưa thay đổi được. Một số báo cứ “copy và paste” những bản tin trong nứơc làm của mình mà không dám ghi xuất xứ, mà cũng không có người sửa.

    Lời giải thích của ông đúng quá và cũng đau quá, ý ông muốn nói lấy của người khác làm của mình là ăn trộm, lấy bài viết của người khác mà không ghi xuất xứ là đạo văn, lấy tác phẩm nghệ thuật của người khác đem vào sách của mình mà không ghi chú xuất xứ là “đạo hình”. Làm báo mà chỉ “cắt, dán”, “cọp dê, bát” thì chán quá mấy anh chị ơi!

    Tiếng Việt là của chung, sống ở hải ngoại tự do mà bôi bẩn lên tiếng Việt thì không chấp nhận được, Tự Do và XHCN có ranh giới rõ ràng. Ở XHCN họ nói, viết rằng những cái xe đụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ thì kệ họ, nhưng ở xứ tỵ nạn mà các anh chị viết xe đụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ  thì không ai ngửi được.
    Báo trong nước vừa loan tin trên xa lộ Saigòn Biên Hòa xẩy ra một tai nạn 10 xe đụng nhau “liên hoàn” thì vài ngày sau, Người Diệt tháng 8/2013 cũng đăng tin trên xa lộ 405 vửa xẩy ra một tai nạn giao thông 20 xe đụng nhau “LIÊN HOÀN”!!!!

    Ối trời cao đất dầy ơi! Nó dốt nó không biết phân biệt thế nào là liên tiếp, thế nào là liên hoàn nên nó mới viết xe đụng nhau liên hoàn, tức là cái xe bị đụng đầu tiên (số 1) quay vòng ngược trở lại để húc, đụng đầu vào đít xe cuối cùng. Chuyện này chỉ có thể xẩy ra ở một vòng tròn, còn trên đường thẳng thì chỉ có ở XHCN. Những chuyện tưởng như đùa mà có thật.

    Trong bản tin về trung tâm Vân Sơn, ông bà Đức Tuấn ghi lại lời của Vân Sơn:

    – Bên cạnh phần mang lại tiếng cười cho khán giả, tuy chương trình có vẻ nặng về MẢNG hài, chúng tôi vẫn không lơ là về MẢNG sáng tạo nội dung sống động cho phần ca hát. Đó là mặt mạnh của chúng tôi, bởi vì đội ngũ nghệ sĩ tham gia MẢNG hài của TTVS được xem là phong phú.

    Chả hiểu có phải chính Vân Sơn dùng chữ “mảng hài” để nói về chương trình hài hước của anh ta hay ký giả-giả của báo Người Diệt này mang cái “mảng hài” ra nhét vào miệng Vân Sơn, dù bất cứ anh nào đi nữa mà nói như vậy thì đúng là hề thật.

    Tự điển tiếng Việt do Khai Trí xuất bản trước 1975 định nghĩa “mảng” là “mảnh”, mảng vườn, mảnh vườn, mảnh đất, mảng da, mảng áo tơi, “áo tơi một mảng lặng ngồi thả câu” chứ đâu có ai gọi là mảng văn nghệ, mảng hài bao giờ! Thấy VC gọi “mảng văn hóa” là các anh nhái theo “mảng hài”! Hề quá!!!

    Cũng vẫn là “Người Việt”, cô Lọc Ngan thì gọi những người phụ trách trang trí sân khấu là những ông “ĐẠO CỤ”! Ơ hay nhỉ, tại sao lại có mấy ông cụ “cụ đạo” mò vào hậu trường sân khấu TN Paris làm gì trong khi các nữ ca sĩ thay đồ để bị cô Lọc Ngan mắng cho là đồ “đạo cụ”, không lẽ các cụ vừa ấy… lại vừa cạo?

    Cũng trên báo Người Việt, một ông là gốc Bắc Kỳ di cư 54 như tôi, chứ không phải BK mang AK vào Nam nhận họ nhận “hàng” sau 30/4/75, nhưng ông lại thích quên chữ Việt của ông để vuốt đuôi ngôn ngữ V+ trong bài viết cảm tưởng của ông về một người vừa mới ra đi là cựu Trung Tá TQLC Can Trường. Tôi đọc được điếu văn của ông trên Người Việt như thế này:

    – Anh (người quá cố) là một thành viên hoạt động NĂNG NỔ, chắc chắn anh sẽ gặp lại những người THÂN THƯƠNG....

    Thưa ông nhiều chữ họ Đoàn Thanh L.., trong tự điển tiếng Việt xuất bản trước năm 1975 tại miền Nam có 14 chữ NĂNG…, nhưng không có chữ nào là “năng nổ” cả, có 70 chữ THÂN…, nhưng không có “thân thương”.

    Bản tính người quá cố Đoàn Trọng Cảo là hăng say, hoạt bát, nhiệt tình, nhanh nhẹn, quyền biến, linh hoạt, có tinh thần trách nhiệm v.v... bao nhiêu đức tính sẵn có của nguời lính VNCH, của Can Trường Trường Can  thì ông L.. không dùng lại đi mựơn cái chữ của V+ nghèo nàn mà gán vào áo quan cho người quá cố thì phản bạn quá!

    Đội tuyển túc cầu XHCN đấu đâu thua đó, thua bét-ti-ngã, thua cả Lào, Cao Miên, khi về nước, câu đầu tiên mà thủ trưởng khen là: “tôi đáng giá các anh…”, sau khi đánh giá cao xong là mới chửi. Thế mà “Người Việt” lại viết “ĐÁNH GIÁ CAO” việc cộng đồng Việt hải ngoại đi bộ gây quỹ cho nạn nhân bão “Hải Yến” thì nhảm nhí quá đi thôi.

    Mấy cái chữ thổ tả “đánh giá cao” không bao giờ có trong tiếng nói hay sách báo VNCH, nó được V+ sáng chế ra để khen chiếu lệ sau đó mới “kê khai khuyết điểm” để chửi, việc đi bộ gây quỹ có kết quả tốt đẹp, một nghĩa cử vậy mà Người Việt “đánh giá cao” thì NV tào lao thật.

    “CHỈN CHU” là con “bú dù” gì?

    Ông Lưu Vội Vã, một phụ mẫu chi dân thời VNCH viết bài than phiền về vụ giờ dây thun trong các tiệc cưới trên tờ xxx như sau:

    – “Thiệp mời ghi bắt đầu lúc 6 giờ, tôi ăn mặc “CHỈN CHU” đến nhà hàng đúng 6 giờ thì chưa thấy ai…”!

    Bớ ông Niu! Trong nước họ “chỉn chu” là quyền của họ còn ông, ngày xưa mỗi lần đi họp ông ăn mặc “chỉnh tề”, vậy ông phải nhớ viết là “chỉnh tề” chứ cớ chi nói leo theo VC “chỉn chu” là con “bú-dù” gì?

    Còn ông Trần Vớ Vẩn, một chuyên viên địa ốc kiêm địa.. thì than phiền giá nhà Nam CA quá cao vì “QUỸ ĐẤT” để xây nhà mới không còn!

    Xin ông trả “QUỸ ĐẤT – MẶT BẰNG” về cho người dân XHCN, đừng lẻo mép liếm môi họ rồi nói theo.

    Người sính chữ nghĩa V+, dùng chữ V+  thì bào chữa là không phải của V+, mà có trong tự điển tiếng Việt từ lâu. Tôi đồng ý với lập luận lập lờ này, đành rằng có một số chữ như “tiếp cận, đăng ký, ấn tượng, khẩn trương” v.v… có trong tự điển, nhưng chúng ta dùng đúng lúc đúng chỗ, thí dụ như “tình trạng khẩn trương, những đường tiếp cận, có ấn tượng tốt” v.v... chứ không dùng lộn tùng phèo làm nghèo tiếng Việt như họ hiện nay.

    Tháng 5/75, đoàn xe motôlova chở tù từ trường Taberd xuống Long Giao, dọc đường anh em ta mót… quá kêu thầm tên ba-ác khiến tên cai tù nghe được bèn cho dừng xe thả tù xuống:

    – Các anh đái “KHẨN TRƯƠNG” lên!

    Nghe V+ nói: “đái khẩn trương” nhiều anh em cười té đái, khỏi cần “khẩn trương”.
    Cái gốc của nó nghèo nàn thì kệ họ, cả một đất nước đẹp giàu chúng còn muốn dâng cúng cho Tàu Cộng thì sá chi một vài chữ nghĩa! Tiếng Việt còn thì nước Việt còn, nay chúng dâng biên giới, biển đảo cho “tàu lạ” thì việc chúng giết tiếng Việt cũng không lạ, cái lạ là Người Việt viết tiếng Việt bỗng chốc trở thành Người Việt giết tiếng Việt thì tai hại quá, muốn theo voi V+ để hít bã mía Tàu Cộng hay sao?
    Lại có bạn than rằng nạn chôm chĩa chữ nghĩa V+ là hết thuốc chữa rồi, nó lan tràn khắp nơi do nghị qu.. 36, có nói cũng như nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt v.v…
    Tự mình yếu đuối nên cái gì cũng đổ thừa cho cái “nghị qu 36 kiểu”, nước đổ lá môn, nhưng các lão bà xướng ngôn, nhà báo, văn sĩ đâu phải lá môn, còn các ông thì đâu phải là đầu vịt, chỉ vì tí $ quảng cáo, viết văn dễ tính mà nỡ giết chết tiếng Việt.
    Cái cần làm ngay để giữ cho tiếng Việt được trong sáng, tiếng Việt còn thì nước Việt còn là tất cả những báo chí, tập san, đặc san, “lỏng san” có gốc lính phải tuyệt đối làm gương trước không để sót bất cứ một tên du kích “bức xúc” nào chui vào, không những diệt tận gốc mà còn có bổn phận phổ biến rộng rãi, quảng bá nhiều lần những biện pháp ngăn ngừa và tiêu diệt chữ nghĩa V+. Những người từng cầm súng diệt Cộng, nay cầm viết thì vẫn có nhiệm vụ diệt chữ nghĩa V+, chứ đừng lười biếng, cẩu thả viết chữ VC là giết chữ Việt Nam Cộng Hòa.

    Những ai “có chức” khi đứng trước đám đông muốn nói gì thì nói nhưng phải uốn lưỡi 7 lần để khạc ra những cục đàm “ấn tượng, thân thương, tham quan” v.v... muốn viết văn thư, thông cáo, thông báo thì phải lách cho kỹ, cho sạch ngôn ngữ VC kẻo bị người đời cười chê, bị mang tiếng là người “có chứt”. Những ai chữ nghĩa bề bề thì không thể buông thả, khi viết thì phải lách, phải loại bỏ những ngôn ngữ VC đi.

    Sau nữa là ước mong người dân tỵ nạn CS đã bỏ chạy CS thì tiếp tục “bỏ chạy” ngôn ngữ VC đi, truyền thông, báo chí tỵ nạn CS nêu cao tấm gương bảo vệ tiếng Việt cho được trong sáng, ước mong không vì vài đồng bạc cắc mà bán rẻ chữ nghĩa tiếng Việt để mua về, ôm vào báo chí của mình những cái nghèo nàn dốt nát của VC.

    Người Việt hãy viết tiếng Việt, Người Việt đừng giết tiếng Việt.

    Captovan

    Sau khi bài viết này được phổ biến thì người viết nhận được bài thơ của độc giả Phong Châu có cùng lập trường “Xin đừng giết tiếng Việt”.

    Xin cám ơn Cô, Bà (Cậu, Chú, Bác) Phong Châu và gửi đến quý vị một bài thơ rất là “hoành tráng” (chứ không chia sẻ, chia xẻ gì cả):

    Sao đành quên tiếng Việt Cộng Hòa
    Ngôn ngữ Vàng của tổ tiên ta
    Nói năng viết lách tanh mùi cộng
    Tội này nhất định tớ chẳng tha.

    Chữ nghĩa thế này phải tránh xa
    Tham quan, tiếp cận với lũ tà
    Hoành tráng, quá trình nghe rốt ráo
    Ấy là chữ nghĩa của loài ma.

    Khuyến mãi: hoan hô nghề mãi dâm
    Khẩn trương vơ vét của dân lành
    Nói năng khoác lác thành năng nổ
    Khống chế dân lành đang đấu tranh.

    Chị em ta được đánh giá cao
    Mấy mảng khai xuân bác ra vào (*)
    Vui xong bác bảo: hãy khép lại
    Liên hoàn ngu tận tới đỉnh cao.

    Phong Châu

    (*) Ghi chú:
    khai: nguyễn thị minh khai
    xuân: nông thị xuân

    ****

    Lắm kẻ quên tiếng Việt Cộng Hòa
    Ngôn ngữ ngàn xưa tổ tiên ta
    Nói năng viết lách tanh mùi cộng
    Tội này nhất định tớ chẳng tha.

    Chữ nghĩa thế này phải tránh xa
    Tham quan, tiếp cận với lũ tà
    Hoành tráng, quá trình nghe rốt ráo
    Ấy là chữ nghĩa của loài ma.

    Khuyến mãi: hoan hô nghề mãi dâm
    Khẩn trương vơ vét của dân lành
    Nói năng khoác lác thành năng nổ
    Khống chế dân lành đang đấu tranh

    Chị em ta được đánh giá cao
    Một mảng thịt thiu cứ ra vào
    Bác hồ bảo: khép khi xong cuộc
    Liên hoàn ngu tận tới đỉnh cao.

    Phong Châu




Nữ điệp viên Israel núp danh nhà báo chuyên nghiệp xâm nhập vào "hậu trường giới tinh hoa" ở Iran

Từng được đón tiếp tại các văn phòng cao cấp và được tiếp cận với nhiều thông tin bí mật, Catherine Perez-Shakdam đã tận dụng lớp vỏ bọc không gây bất cứ sự nghi ngờ nào để ra tay hoạt động thầm lặng trong nhiều năm liền. Trên thực chất, đây là một phần của kế hoạch tình báo phức tạp, được tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết một. Giờ đây, cái tên Catherine Perez-Shakdam đang gây ra nỗi lo ngại lớn ở Iran và nhận được sự quan tâm rộng rãi của giới truyền thông quốc tế về các thành tích nổi bật của bà.

Mối liên hệ với giới tinh hoa Iran

Catherine Perez-Shakdam vốn sinh ra ở Pháp trong một gia đình Do Thái thế tục. Bà từng tốt nghiệp chuyên ngành Tâm lý học tại trường Đại học ở London, sau đó đã lấy bằng thạc sĩ về tài chính và truyền thông báo chí. Dường như không có gì báo trước rằng bà sẽ tham gia vào các hoạt động gián điệp, nhưng số phận lại có những kế hoạch khác dành cho người phụ nữ trẻ này.
Bà Catherine Perez-Shakdam
Sau khi kết hôn với một người Yemen theo dòng Hồi giáo Sunni, bà đã cải đạo sang đạo Hồi. Tuy nhiên, sau đó bà cho biết, bà chưa từng làm ra điều đó, dẫn đến sự phản đối của gia đình chồng. Để làm xoa dịu họ, bà giả vờ như đã trở thành người Hồi giáo. Khi tuyên bố chuyển sang theo dòng Shiite, bà đã phải hứng chịu sự ngược đãi tinh thần trong gia đình chồng. Kết quả là bà đã ly dị chồng và một mình nuôi hai đứa con.

Năm 2017, bà đến Iran, nơi mà sau này nhiều người coi đó là một bước đầu tiên trong những kế hoạch tình báo táo bạo nhất của Israel vào những năm gần đây. Lúc bấy giờ, Catherine Perez-Shakdam đã có chỗ đứng vững chắc trong làng báo quốc tế. Theo nhận định của bà, việc bà cộng tác với kênh truyền hình Nga RT đã giúp cho bà bước vào những nơi quyền lực nhất tại Tehran, nơi mà người bên ngoài thường không thể tiếp cận được.

Catherine khẳng định rằng, đối với người Iran, mối liên hệ của bà với cơ quan truyền thông Nga là vật bảo chứng cho thấy bà là "người đáng tin cậy". Bà đã được trò chuyện riêng với Giáo chủ Khamenei, cựu Tư lệnh lực lượng Quds Qasem Soleimani và Tổng thống Iran lúc bấy giờ là ông Ebrahim Raisi, mối liên hệ với những người này được xây dựng trên sự tin tưởng tuyệt đối.

Trước khi Catherine Perez-Shakdam bị phát hiện ra có liên quan đến giới tình báo Israel, có tin đồn rằng chính bà đã chấp bút cho các bài viết của Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei. Sau đó, trên trang web chính thức của giáo chủ, nơi từng đăng tải các bài viết của bà, không chỉ đã xóa sạch mọi dấu vết về sự hợp tác của họ mà còn vội vã công khai lên tiếng phủ nhận các mối liên hệ với nữ ký giả nhà báo này, như thể bà chưa từng hề tồn tại ở đời.

Tuy nhiên, tất cả đã quá muộn. Mối liên hệ mật thiết với Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) được xây dựng trong nhiều năm đã giúp cho bà tiếp cận những thông tin bí mật nhạy cảm. Theo các cuộc điều tra, những tin tức quý báu này sau đó đã được quân đội Israel tận dụng cho các cuộc tấn công chính xác nhằm vào các nhân vật chỉ huy cao cấp, các cơ sở quân sự và trung tâm khoa học của Iran. Các đòn tấn công này đã gâyra thiệt hại to lớn không chỉ về mặt quân sự mà còn cả về chính trị.

Theo tờ The Times of Israel, Catherine Perez-Shakdam đã công khai bày tỏ lập trường cứng rắn đối với Cộng hòa Hồi giáo Iran. Bà kêu gọi đưa IRGC vào danh sách các tổ chức khủng bố và viết nhiều về mối đe dọa của chủ nghĩa cực đoan tôn giáo. Trong quá khứ, bà từng cộng tác với Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc với tư cách là cố vấn về tình hình Yemen. Lãnh vực chuyên môn của bà tập trung vào nghiên cứu chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo, chủ nghĩa bài Do Thái và các quá trình cực đoan khác.

Là một nhà báo phương Tây độc lập, Catherine bắt đầu cho đăng bài trên các ấn phẩm lớn của Iran, kể cả các cơ quan ngôn luận chính thức của chính phủ nước này. Các bài viết của bà ca ngợi Cách mạng Hồi giáo và chỉ trích gay gắt các nước phương Tây, đã được tiếp nhận như một biểu hiện của sự chân thành và gần gũi về mặt tư tưởng.

Bí mật thu thập tin tức tình báo

Tuy nhiên, phía sau sự say mê hệ tư tưởng đang ẩn giấu một kịch bản được dàn dựng rất cẩn thận. Theo thông tin đã cho công bố, Catherine không chỉ quan sát, mà bà đã không ngừng hành động. Nhờ các mối giao du cá nhân với vợ của các đại diện giới tinh hoa, bà đã thu thập được những thông tin bí mật thật vô giá. Tình bạn với phu nhân của các tướng tá trong quân đội cũng đóng một vai trò quan trọng trong việc khai thác tin bí mật nội bộ.

Những người phụ nữ đã kể cho bà biết nơi chồng họ đang ở đâu, làm gì và đi công tác bao lâu. Catherine cũng nắm được cả nơi ở riêng của họ. Theo đó, bà thậm chí còn cho quay phim lén các cơ sở có tầm quan trọng chiến lược và chuyển tin này cho giới tình báo Israel. Đồng thời, có tin đồn rằng Catherine đã sử dụng rất điêu luyện nghệ thuật quyến rũ và hút hồn hàng chục đại diện của giới tinh hoa Iran.

Ở đây, cái thu hút sự chú ý đặc biệt không phải là khía cạnh kỹ thuật của hoạt động gián điệp mà là yếu tố con người. Vỏ bọc Catherine tạo ra không những hợp lý mà còn thuyết phục được cả những người vốn rất thận trọng. Khả năng nhập vào vai diễn mới, duy trì các mối giao tiếp phức tạp và giữ vững sự nhất quán khiến cho sự hiện diện của bà không chỉ được chấp nhận mà còn được nhiều người săn đón nồng nhiệt.

Cựu Tư lệnh Lực lượng Quds Qasem Soleimani, người đã bị Mossad ra tay ám sát chết

Hậu quả của hoạt động gián điệp
Ngay sau hàng loạt cuộc tấn công vào các cơ sở chiến lược của Iran hồi mùa hè năm 2025, trên báo chí quốc tế bắt đầu xuất hiện ra tin tức về một nhân vật mà trước đó tên tuổi hầu như không được nhắc đến. Hóa ra, Catherine Perez-Shakdam, ký giả nhà báo có liên hệ gần gũi với giới chóp bu quyền lực Iran, rất có thể là người đã thông báo về vị trí chính xác của họ trong các cuộc tấn công tàn khốc đó của Israel.

Theo báo cáo được trang Organizer công bố vào tháng 6/2025, chiến dịch của Israel đã gây ra nhiều thiệt hại nặng nề cho hệ thống phòng không và bệ phóng hỏa tiển của Iran nhờ những tin tức bí mật do Catherine Perez-Shakdam cung cấp. Các điệp viên của Mossad không chỉ có tuồn lậu vũ khí mà còn cho triển khai một nơi chứa các máy bay không người lái (UAV) gần Tehran. Các cuộc không kích từ nơi đây đã hoàn toàn tước đi khả năng phản công của Iran. Trong số những người bị sát hại có các nhân vật chủ chốt, bao gồm cả những người đứng đầu lực lượng cách mạng Hồi giáo và các đơn vị phóng hỏa tiển, sự ra đi của họ đã giáng một đòn nặng nề vào hệ thống phòng thủ của đất nước Iran.

Sau những cuộc không kích chính xác của Israel, các cơ quan tình báo Iran đã mở ra cuộc điều tra, khiến cho vai trò đáng ngờ của Catherine Perez-Shakdam dần bị hé lộ. Tuy nhiên, khi danh tính của bà được xác định ra thì bà đã cao chạy xa bay. Ảnh của bà hiện được dán khắp cả nước Iran, và chính việc đào tẩu thành công của bà này này đã gây ra một làn sóng hoảng loạn, nghi ngờ và đàn áp dã man.

Hàng chục người đã bị bắt vì nghi ngờ đã tiếp tay cho bà, trong đó có những người tỵ nạn Afghanistan. Đặc biệt gây chấn động là vụ án của Esmail Fekri, người bị buộc tội cung cấp thông tin chiến lược và đã bị treo cổ.

Nhà báo Catherine Perez-Shakdam đang phỏng vấn Tổng thống Iran Ebrahim Raisi năm 2017.
Giữa hai thế giới

Câu chuyện về bà Catherine Perez-Shakdam đang đặt ra nhiều câu hỏi cho đến nay vẫn chưa có lời giải đáp thỏa đáng. Trong bài trả lời phỏng vấn trên tờ The Times of Israel vào năm 2022, bà kiên quyết phủ nhận mọi sự liên hệ với Mossad. Theo bà, những sự cáo buộc này là phản ứng trước việc bà từ chối ủng hộ chính quyền Iran, và công khai trở lại với bản sắc Do Thái.

Cũng vào thời gian đó, bà bắt đầu viết bài cho các phương tiện truyền thông thân Israel và công khai xác nhận mình là một người theo chủ nghĩa phục quốc Do Thái. Về hoạt động trước đây trên các ấn phẩm của Iran, bà nói rằng đó là biểu hiện của một cuộc xung đột nội tâm, đồng thời gọi giai đoạn ấy là quãng thời gian "tự căm ghét bản thân"…

Tuy nhiên, chính những bài viết của bà được đăng tải trước đó trên blog của The Times of Israel đã làm dấy lên một làn sóng nghi ngờ. Trong một bài viết nọ, Catherine đã kể lại khá chi tiết về việc bà tiếp cận giới lãnh đạo cao cấp ở Iran và tham gia vào các sự kiện bí mật. Đây chính là căn cứ khiến cho truyền thông ở Iran sau đó đã cho gỡ bỏ ra tất cả các bài viết cũ của bà.

Một số phóng sự điều tra, kể cả các bài viết trên trang web MintPress News, đã lưu ý đến công việc của bà tại Công ty phân tích chiến lược toàn cầu Wikistrat của Mỹ, vốn hợp tác chặt chẽ với các cơ quan tình báo của Israel và Hoa Kỳ. Dù bà Catherine đã nhiều lần nhấn mạnh rằng bà không biết tiếng Farsi và không có liên hệ gì với giới tình báo Israel, nhưng những tiền lệ lịch sử về việc người nước ngoài trở thành điệp viên của Mossad đã củng cố những sự nghi ngờ cho đến nay vẫn chưa được làm rõ.

Biến mất
Khi vai trò đáng ngờ của bà Catherine Perez-Shakdam bắt đầu bị đem ra bàn luận công khai, người ta mới nhận ra rằng, không một ai biết rõ tung tích của bà. Có ý kiến cho rằng bà có thể đã cho đổi tên, điều này hoàn toàn hợp lý, nếu xét đến mức độ rủi ro cho tính mạng. Trong bối cảnh Iran đang thực hiện các cuộc đàn áp, bắt giữ và hành quyết, việc biến mất của bà càng làm gia tăng thêm sự hiếu kỳ, biến câu chuyện này trở thành một cái gì đó lớn hơn là một vụ án gián điệp thông thường.

Theo giả thuyết của giới phân tích gia quốc tế, hành động của bà không chỉ giáng một đòn mạnh vào hệ thống an ninh của Iran mà còn đẩy giới lãnh đạo tối cao của quốc gia này vào thế khó xử. Điều đặc biệt đau đớn là ý tưởng cho rằng một kế hoạch quy mô lớn như vậy lại có thể được thực hiện với sự tham gia của một người từng được tiếp cận với giới lãnh đạo cao cấp của đất nước, nhưng cho đến một thời điểm nhất định, vẫn không bị phát hiện ra và gây ra bất cứ sự nghi ngờ nào.

Trong khi phía Israel chưa chính thức xác nhận bất cứ sự kiện nào, còn chính quyền Iran vẫn đang chật vật phục hồi sau cú sốc về uy tín, có một điều rõ ràng là câu chuyện của bà Catherine Perez-Shakdam đã trở thành một trong những vụ án gián điệp được bàn tán nhiều nhất trong những năm gần đây. Mặc dù nhiều chi tiết còn bị bao phủ trong màn bí mật, rõ ràng là vụ này đã trở thành một dấu mốc quan trọng trong cuộc đối đầu giữa hai quốc gia, nơi mà bóng tối và ánh sáng thường đan xen lẫn nhau, và số phận của các cá nhân gắn liền với một bức tranh rộng lớn và đầy bất an.

Có vẻ như câu chuyện về Catherine Perez-Shakdam vẫn chưa kết thúc, và thế giới sẽ còn nghe đến tên người phụ nữ này nhiều lần nữa. Có thể, một ngày nào đó, những hậu quả từ hoạt động cũng như phương pháp bà sử dụng để thu thập thông tin sẽ được đưa vào giảng dạy tại các trường đào tạo trong ngành tình báo. Không phải ngẫu nhiên mà bà được so sánh với Mata Hari, nữ điệp viên nổi tiếng nhất trong mọi thời đại.


Mùi Tanh Hải Sản Sợ Nhất 7 Thứ Này Trong Bếp Bạn
Dừng lại. Đặt con cá xuống. Tắt vòi nước.
Bạn đang chuẩn bị phạm tội — và bạn thậm chí không biết mình là nghi phạm.
Mỗi ngày, hàng triệu con tôm, con cá tươi rói đang nằm trên thớt, mắt trong veo, thịt còn bóng — bị biến thành "vũ khí sinh học cấp khu phố" chỉ vì một hành động: MỞ NƯỚC LÃ XẢ ÀO ÀO. Xả lần một, tanh. Lần hai, vẫn tanh. Lần ba — tanh hơn, kèm thêm mùi ống nước. Lần thứ tư bạn đưa tay lên mũi ngửi, rồi nhăn mặt nhìn đời bằng ánh mắt của người vừa bị phản bội.
Con cá nó oan lắm. Nó tươi mà. Nó đẹp mà. Lỗi không ở nó.
Lỗi ở bạn. Nhưng đừng buồn. Vì sau bài này, bạn sẽ từ "sát thủ hải sản" lên hạng "phù thủy khử tanh", mà phù thủy có bằng cấp khoa học hẳn hoi.
�� Mùi tanh — không phải tâm linh, là HÓA HỌC có số CMND
Khi cá còn tung tăng dưới biển, cơ thể nó chứa TMAO (trimethylamine N-oxide) — chất này hiền khô, không mùi, như ông chú hàng xóm chưa uống bia.
Nhưng. Từ giây phút cá tắt thở, đội quân vi khuẩn mở đại tiệc. Chúng xẻ TMAO thành TMA (trimethylamine) — ông chú SAU KHI uống xong hai két. Ồn. Nồng. Bay khắp xóm. Ai cũng ngửi mà không ai dám nói thẳng.
Đặc điểm sinh tử cần ghi nhớ: TMA có TÍNH KIỀM. Hai chữ này là chìa khóa. Mất chìa khóa này, cả bài vứt. Giữ chặt nha.
Giờ thì — bảy cách tiễn TMA ra khỏi bếp. Mỗi cách một chiêu. Cái nào cũng có bằng chứng khoa học, không phải nghe hàng xóm kể lúc phơi đồ.
�� 1. Chanh, giấm, cà chua — phản ứng axit-base kinh điển nhất vũ trụ bếp núc
TMA là base. Chanh chứa axit citric. Base gặp axit thì TRUNG HÒA — tạo muối ammonium, chất này câm lặng như bạn trong cuộc họp sáng thứ Hai. Không bay hơi. Không có mùi. Biến mất khỏi radar mũi người.
15-20ml giấm trắng pha vào mỗi lít nước, ngâm hải sản 10-15 phút. Tanh giảm 70-80%. Bạn vừa thực hiện phản ứng trung hòa axit-base trên thớt gỗ. Oai hơn phòng thí nghiệm mà không cần đeo kính bảo hộ.
�� 2. Gừng — không đánh, không đuổi, mà CÒNG TAY TMA tại chỗ
Gingerol và zingerone trong gừng chơi chiêu khác. Chúng LIÊN KẾT thẳng vào phân tử TMA, tạo phức hợp to đùng — quá nặng nề để bay lên. TMA lúc này giống người muốn trốn khỏi đám cưới nhưng bị bà ngoại nắm tay kéo lại chụp ảnh. Không. Đi. Đâu. Được.
Thêm nữa, tinh dầu gừng phủ hương mạnh — khoa học cảm quan gọi là "masking effect". Ông bà nấu cá BẮT BUỘC có gừng — hóa ra là hóa học cấp cao, trước khi bất kỳ giáo sư nào kịp viết luận văn.
�� 3. Rượu trắng — mua vé MỘT CHIỀU cho TMA, không có khứ hồi
Ethanol sôi ở 78.4°C — thấp hơn nước. Khi bốc hơi, ethanol RỦ TMA bay đi cùng. Cả hai lên máy bay, cửa đóng, không quay lại. Nồi cá sạch tinh tươm như chưa từng tanh.
Trung Hoa dùng rượu nấu, Pháp dùng rượu vang trắng — hai nền ẩm thực cách nhau nửa vòng Trái Đất mà đưa ra cùng một đáp án. TMA ghét ethanol ở mọi múi giờ.
Mới ba chiêu mà TMA đã xây xẩm. Nhưng còn bốn chiêu nữa — đây mới là chỗ "á à" thật sự.
�� 4. Muối — ép TMA ra bằng vật lý, không cần thương lượng
Muối tạo áp suất thẩm thấu bề mặt. Nước bên trong tế bào cá — nơi TMA đang trốn — bị gradient nồng độ KÉO ra ngoài. TMA theo nước mà "di cư". Rửa lại, sạch bong.
10-15g muối mỗi kg hải sản, đợi 15-20 phút, rửa sạch. Mực và bạch tuộc thích nhất vì chất nhầy bề mặt là "chung cư cao cấp" của TMA. Muối đến, giải tỏa, TMA ra đường. Đẹp. Gọn. Không cần ký đơn.
�� 5. Nước trà xanh — tannin ra tay, TMA nằm im như mèo sau khi bị tắm
Tannin là polyphenol liên kết cực mạnh với hợp chất amine. TMA gặp tannin giống học sinh cá biệt gặp hiệu trưởng — tự động ngoan, tự động kết tủa xuống đáy chậu, không dám bay lên.
Ngâm hải sản trong nước trà xanh loãng đã nguội khoảng 10 phút. Ẩm thực Nhật Bản dùng cách này khi sơ chế sashimi. Catechin trong trà còn kháng khuẩn, ngăn vi khuẩn sản sinh thêm TMA mới. Trà vừa khử tanh vừa diệt khuẩn — bảo vệ kiêm lao công, lương một mà làm việc của hai.
�� 6. Sữa tươi — casein hút TMA mạnh hơn bạn hút trà sữa chiều thứ Sáu
Casein — protein chính trong sữa — có cấu trúc micelle, bề mặt tích điện âm, hấp phụ TMA như nam châm hút sắt. Ngâm hải sản 20-30 phút, casein ôm TMA vào lòng rồi không thả ra nữa. Lãng mạn nhưng tàn nhẫn.
Pháp ngâm cá trong sữa từ thời ông cố ông sơ. Ấn Độ cũng vậy. Khoa học thực phẩm hiện đại kiểm chứng xong ngồi viết lại giáo trình vì dân gian đúng quá, sửa không được gì.
�� 7. Bột mì, bột gạo — hấp phụ vật lý, im lặng nhưng chết người
Tinh bột có bề mặt riêng lớn, lỗ xốp li ti — hình dung như triệu cái bẫy tí hon. TMA rơi vào, không leo ra được. Xát bột lên hải sản, đợi vài phút, rửa sạch. TMA theo bột ra cống. Vĩnh biệt. Không thư tay. Không tin nhắn.
Đặc biệt hiệu quả với lòng cá, ruột mực — vùng nhầy nhất, TMA trốn kín nhất. Bột đến là "quét sạch ổ" theo nguyên lý hấp phụ bề mặt — vật lý ứng dụng mà không cần mở sách.
�� Chiêu cuối — KẾT HỢP thì TMA hết đường sống
Dùng một cách đã tốt. Phối hai ba cách thì TMA bị đánh hội đồng bằng khoa học, không kịp viết di chúc.
Công thức thực chiến: xát muối (kéo TMA ra) → rửa sạch → ướp gừng cùng chút rượu trắng (còng tay + trục xuất TMA còn sót) → nấu xong vắt chanh (trung hòa nốt tàn dư cuối cùng).
Bốn bước. Bốn cơ chế khoa học. TMA bị tấn công từ bốn hướng. Thua. Sạch. Hết.
"Rửa cá mười lần bằng nước lã — là đang tập gym cho cánh tay, chứ không phải khử tanh cho cá."
Bình thường bạn khử tanh kiểu gì? Gõ comment đi — Eric Vũ Cooking Class đọc hết, cái nào hay quá thì xin phép ghi vào giáo trình luôn. Mà nói nhỏ, trong khóa học có nguyên chương sơ chế hải sản theo từng loại — tôm, cua, mực, cá biển, cá đồng — chi tiết đến mức học viên nào xong cũng nhìn lại cái bồn rửa mà thì thầm: "Xin lỗi mấy con cá ngon năm trước. Tui có lỗi với mấy ảnh." E.V



HOÀNG TỬ Ả RẬP XÊ ÚT TIẾT LỘ : OBAMA ĐÃ VIỆN TRỢ CHO IRAN 150 TỶ ĐÔ LA ĐỂ ...       
Xin mời các bạn theo dõi tin tức vui, qua video với Danni. Truyền thông cực tả và đảng DC Liberal luôn chê bai TT Trump chỉ là một thương gia, kg biết làm chính trị, và cuộc tấn công vào Iran Trump đã thất bại. Ừ bọn DC Liberal và bọn phản chiến chống Trump thì muốn nói sao cũng được. Nhưng, "vô chiêu thắng hữu chiêu? Và kết quả thực tế như thế nào mà cả thế giới đã phải bái phục tài năng độc I vô II của TT Mỹ 47 Donald Trump? Khiến những người lương thiện đã và đang ủng hộ TT Trump vô cùng tự hào và hãnh diện, vì nước Mỹ có một vị TT biết hy sinh tất cả, kể cả mạng sống của ông, để bão vệ nước Mỹ và làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. MAGA.TT Trump sau lần thoát khỏi tai họa, khi viên đạn của kẻ thù địch bay xước vành tai ông, thì TT Trump nói: "Chúa cứu tôi để tôi cứu nước Mỹ". Đúng vậy.
Tiền giấy phát hành thời Đệ 1 Việt Nam Cộng Hòa. Có ai còn nhớ?

Giấy bạc 1 đồng.
Tên thường gọi: Đập lúa.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).



Giấy bạc 2 đồng.
Tên thường gọi trong giới sưu tầm: Chiếc buồm.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ
).


Giấy bạc 5 đồng.
Tên thường gọi: Cày ruộng.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).



Giấy bạc 10 đồng.
Tên thường gọi: Đỏ Lăng Ông.
Năm phát hành: 1962.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).



Giấy bạc 20 đồng.
Tên thường gọi: Nâu.
Năm phát hành: 1962.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ)



Giấy bạc 50 đồng.
Tên thường gọi: Tím chăn trâu.
Năm phát hành: 1956.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).


 

Giấy bạc 100 đồng.
Tên thường gọi trong giới sưu tầm: Máy cày.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).



Giấy bạc 200 đồng.
Tên thường gọi trong giới sưu tầm: Lính bồng súng.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).



Giấy bạc 500 đồng.
Tên thường gọi trong giới sưu tầm: Thiên Mụ.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).



Giấy bạc 200 đồng.
Tên thường gọi: Bụi trúc tím.
Năm phát hành: 1958.
Nhà in: American Banknote Company (Mỹ).


 

Giấy bạc 500 đồng.
Tên thường gọi trong giới sưu tầm: Dinh Độc Lập.
Năm phát hành: 1962.
Nhà in: Thomas De La Rue (Anh Quốc).


 

Giấy bạc 1 đồng.
Tên thường gọi: Sở thú.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: Bradbury Wilkinson (Anh Quốc).



Giấy bạc 5 đồng.
Tên thường gọi: Con Phụng.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: Thomas De La Rue (Anh Quốc).



Giấy bạc 10 đồng.
Tên thường gọi trong giới sưu tầm: Cá hóa long.
Năm phát hành: 1955.
Nhà in: Thomas De La Rue (Anh Quốc).

 


TÔI VIẾT TÊN ANH

  • Những ngày tháng cuối năm thường có nhiều niềm vui, người người chuẩn bị tặng nhau những gói quà và lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Đêm Giáng Sinh, chiều tất niên, sáng tân niên, đồng môn, đồng khóa, bạn bè ngồi bên nhau nâng ly chúc mừng: “Merry Christmas And Happy New Year.”

    Chiều tất niên 2016, gia đình nhà họ Võ quây quần bên nhau chúc mừng sức khỏe và mong mọi người vui vẻ với nhau, nhớ đến nhau, gọi tên nhau ở những tất niên kế tiếp, tất niên 2017-2027…

    Mong ước tương lai là thế, nhưng chúng ta vẫn nhớ lại những ngày tháng khó quên của đời lính chiến, thương tiếc quá những người anh em đã ra đi! Thiên đàng, địa ngục hai nơi, các anh ở nơi nào tôi không biết, nhưng tôi biết, tôi nhớ tên các anh. Tôi không biết “viết tên anh trên đá trên hoa, viết tên anh trong trái tim tôi”, nên tôi viết tên các anh trên trang giấy này, những kỷ niệm khó quên như mới xẩy ra hôm qua.

    “Hôm qua”: Sáng 31/12/1964, tôi dẫn anh em ra bãi tập của TĐ5/TQLC ở bên cạnh suối Lồ Ồ, Dĩ An, dưới chân núi Châu Thới, Biên Hòa. Bãi tập chiến thuật là cánh rừng thưa có nhiều mai vàng đang hé nhụy, báo hiệu mùa Xuân sắp về. Khi thực tập bài học tấn công, anh em binh sĩ lại ngụy trang bằng những cành hoa mai, việc này tuy sai với nguyên tắc, nhưng tôi chỉ mỉm cười, vì nếu có ai tinh ý sẽ thấy trên ngực áo rằn của tôi cũng ngụy trang một cành mai với hai bông.

    Mới tốt nghiệp thiếu úy, ra trường vừa đầy tháng mà ngực áo đã cài hai bông mai ắt là có điềm hên xui, vinh thăng hay truy thăng? Thăng nào cũng là thăng cả, hai cái thăng dính liền với đời lính chiến, một thăng cười, một thăng làm người yêu khóc!

    Kèn báo động, tôi nhận lệnh đem đại đội trở về doanh trại gấp. Cả tiểu đoàn đã súng đạn sẵn sàng ở sân cờ để tiếp viện cho đơn vị bạn đang đụng nặng. Mấy trung đội trưởng chúng tôi lo âu ngơ ngác nhìn nhau. Nhìn vào phòng “văn khang” chúng tôi đã thấy, hoa rượu đã sẵn sàng trên bàn tiệc, ngoài cửa, cờ quạt cùng dòng chữ “Cung Chúc Tân Xuân”, thay vì phất phới bay thì đang rung lên bần bật theo tin dữ báo về: “TĐ4 đang đụng nặng”.

    Trung Úy Dương Bửu Long*, ĐĐT/ĐĐ4, sau khi kiểm soát súng đạn xong, kéo tôi ra chỗ vắng nói nhỏ:

    – TĐ4/TQLC đụng ở Bình Giả, thiệt hại nặng lắm.Tiểu Đoàn Trưởng,Tiểu Đoàn Phó,Bác Sĩ tử trận cả rồi!Các đại đội trưởng là Tr/Úy Huệ (K17) tử trận,Tr/Úy Toàn (K16) mất tích,chỉ còn Tr/Úy Tùng* và Tr/Úy Tống* (K16). Hai bạn cùng Khóa 19 của mày là Th/Úy Kháng và Hùng cũng tử trận rồi!

    (Các anh Long*, Tùng*, Tống* nay cũng không còn nữa rồi!).

    Nghe tin các bạn đồng khóa TQLC Võ Thành Kháng, Nguyễn Văn Hùng và BĐQ Nguyễn Thái Quan đã tử trận khiến tôi sững sờ, toàn thân tê đi. Tình nguyện về các đơn vị chiến đấu là chọn hiểm nguy, nhưng không ngờ các bạn tôi lại ra đi nhanh như thế!

    Chúng tôi vừa tốt nghiệp thiếu úy ngày 28/11/1964, mới hưởng xong 15 ngày phép mãn khóa, cặp lon thiếu úy TQLC kim tuyến trắng tinh, chưa dính bụi trần, vẫn còn hương thơm và dấu tay của người yêu thì đã nhuộm máu. Các bạn tôi đã hy sinh, đã trả xong nợ nước, trả xong “cả vốn lẫn lời”!

    Ngày trình diện đơn vị, các anh nắm tay người yêu, thì thầm: “Anh sẽ về dìu em đi ngắm chợ hoa Nguyễn Huệ.” Nhưng Xuân này anh không về mà em đến thăm anh với bó hoa và nước mắt, các anh đã được truy thăng trung úy! Bất chợt tôi nhìn xuống ngực áo, hai cánh hoa mai tôi “ngụy trang” đã rớt hồi nào.

    Chẳng ai còn thiết: “Ngày Xuân nâng chén ta chúc…”, mà “chúc người binh sĩ lên đường” trực chỉ Pleiku, Kontum, Đức Cơ, Tân Cảnh, Dakto, nơi nào có súng nổ là có chúng tôi. Lần hồi bạn cũ thưa dần vì đi phép dài hạn thì có thêm bạn mới bổ sung.

    “Hôm qua”, 12/1965, khí hậu Kontum lạnh buốt mùa Đông, đại đội tôi dừng quân bên ven rừng. Đêm tối âm u, gió lùa từ dưới võng lên lưng, sương khuya đọng trên poncho nhỏ giọt xuống làm chúng tôi không sao có thể ngủ được, mong cho mau sáng để đốt lửa sưởi ấm và “nhớ nhà châm điếu thuốc”.

    – Ê Cấp, làm ngụm café không?

    Trời tảng sáng, nghe tiếng Đà Lạt gọi, tôi vội vùng dậy:

    – Đàn anh hỏi khó thằng em. Café xong phải thêm điếu con mèo nữa nghe.

    Đà Lạt Nguyễn Kim Đễ (K16VB) làm đại đội trưởng của tôi thay thế anh Dương Bửu Long (K9TĐ đi học). Vì cùng tần số nên mỗi khi đóng quân đêm anh thường ở với trung đội tôi để kể chuyện đồi 1515 và “chia xẻ” cho tôi ly café, ly ca-cao, điếu con mèo. Những hàng “cao cấp” này do chị nhà trang bị cho anh mỗi chuyến hành quân. Đà Lạt và tôi dìu nhau từ TĐ5 sang TĐ2/TQLC, rồi cùng bị thương và về Phòng 3 Sư Đoàn nên anh em tôi có rất nhiều kỷ niệm buồn vui, nay thì Đà Lạt không còn nữa! Ngày nghe tin anh vĩnh biệt gia đình, tôi bồi hồi nhớ Đà Lạt, tôi viết tên anh:

    “Trâu Già, Mãnh Hổ, Đà Lạt Nguyễn Kim Đễ.
    Khóa 16 Trường Võ Bị Quốc Gia,
    Tiểu Đoàn 2, Tiểu Đoàn 9, Trưởng Phòng 3 SĐ/TQLC.
    Một Cọp Biển can trường,
    Một cấp chỉ huy lý tưởng,
    Một con chiên ngoan đạo,
    Đã sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.
    Nhưng đồng đội, đồng môn, đồng khóa thương tiếc Anh.”

    * * *

    Sau khi chia nhau ca café, điếu thuốc, tôi khều nhẹ ông anh:

    – Đà Lạt, hôm nay chờ tiếp tế, anh cho tụi em “zoọt” ra phố rửa mắt tí.

    – Với điều kiện không say và về đúng giờ.

    Tôi rủ thêm mấy người bạn cuốc bộ ra phố Kontum, không xa nơi đóng quân, điểm đến đầu tiên là quán bên bờ sông Dapla của cô Trâm ví bự chân dài. Sau khi nốc vài ly men kiểu “ngưu ẩm”, cảm thấy chẳng có gì vui nên bọn tôi vòng ra phố chính Trần Hưng Đạo. Đi ngang tiệm chụp hình, thấy lá Quốc Kỳ treo trước cửa, Chuẩn Úy Trần Tử Phương gỡ xuống rồi quàng vào người. Quang Gù (K19VB), Lộc Lùn, Thảo Thầy Giáo (K17TĐ) và tôi đè Phương nằm xuống. 4 thằng cầm bốn góc lá cờ phủ lên người Phương, miệng đồng ca: “ò, í, e, ò ò í í e…e”, tiếng kèn truy điệu bằng mồm vừa dứt thì Phương vùng dậy, miệng cười toe:

    – Tao chưa chết, Tử Phương chưa tử.

    Đi hành quân mà chơi trò… cười này thì đúng là “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng”. Chẳng phải điềm gỡ, chẳng phải số, chẳng phải không quý mạng sống nhưng đứng trước mũi tên hòn đạn ắt nguy hiểm hơn đứng trước bảng đen trong quận đường nên sau đó Trần Tử Phương và Thảo đã tử trận tại Mộ Đức.

    Nếu như ngày “hôm qua”, 31/12/1964, nhiều đồng đội, đồng khóa, đồng môn của tôi tử trận tại Bình Giả thì ngày “hôm qua”, 31/12/1967, đối với tôi còn quái ác hơn, tôi mất đi những người anh em “yêu” nhau còn hơn ruột thịt.

    Những ngày cuối năm 1967, tin cho biết 2 tiểu đoàn địa phương VC 261 & 262 sẽ đánh chiếm 2 quận Giáo Đức và Cai Lậy để chặn nguồn tiếp tế lương thực Tết từ Vùng 4 về Saigon nên Chiến Đoàn B/TQLC gồm TĐ1 và TĐ2 được lệnh hành quân lùng và diệt địch trong vùng Định Tường.

    Sáng 31/12/1967, Đại Đội 1/TĐ2 của tôi nhảy trực thăng đợt đầu xuống mục tiêu kinh Cái Thia, quận Cai Lậy, và đụng địch ngay. Đủ mọi thứ súng từ trong bờ kinh bắn ra, quân ta từ đồng ruộng trống không chỗ ẩn núp nên cách duy nhất để tìm cái sống trong cái chết là nhào vô. Với kinh nghiệm, Đại Đội Phó Nguyễn Quốc Chính, K20VB đã chỉ huy điều động quân thay cho Trung Đội Trưởng Huỳnh Vinh Quang, K22VB mà phất tay ra lệnh “xung phong” thẳng vào mục tiêu. Giặc chạy tán loạn, quân ta giảm thiểu được thương vong, nhưng than ôi, tiếng Quang hét qua máy:

    – Anh Cấp! Anh Chính chết rồi!

    Đã mang họ Võ vào thân thì việc tình nguyện ra chiến trường là đương nhiên. Nhưng nếu có ai nghĩ rằng “mọi người vì mình” mà tìm chữ “THỌ” thì cũng có thành phần vì tình “Huynh Đệ Chi Binh” mà hy sinh. Tôi gọi họ là ANH HÙNG, trong số đó có Trung Úy Nguyễn Quốc Chính K20VB.

    Thông thường đại đội phó đi với cánh quân đầu, nhưng nhiệm vụ của Chính trong trận trực thăng vận này không phải là nhẩy đầu với Quang mà vì lý do riêng nên tôi chỉ định Chính chỉ huy trung đội súng nặng (nhảy sau cùng), nhưng Chính “lờ lệnh thằng anh” mà “đi kèm thằng em” mới ra trường còn thiếu kinh nghiệm. Nhờ vậy mà TĐ14 Quang thoát hiểm, còn Chính thì hy sinh!

    Mấy ai đã làm được như Nguyễn Quốc Chính?

    Nếu không nhìn tận mắt, nghe rõ tận tai thì có ai đó cho là chuyện “thường tình” (!). Nhưng với tôi, đã gần 50 năm rồi (12/1967 – 12/2016), hành động của Chính, tiếng kêu của Quang ám ảnh tôi như mới xẩy ra hôm qua. Tôi nhớ đồng đội, đồng môn thân yêu của tôi, những người hùng: Phúc, Hợp, Chính.

    Khi anh Nguyễn Xuân Phúc làm ĐĐT/ĐĐ4/TĐ2/TQLC thì Trần Văn Hợp làm đại đội phó, còn Chính và tôi là trung đội trưởng. Trong giờ làm việc hoặc lúc hành quân thì “Vỏ Bí” (VB) cũng như “Vỏ Khoai” (VK) cứ thẳng mực tàu, gỗ có đau lòng cũng mặc, “thương em anh để trong lòng, việc quan anh cứ phép công anh làm”. Nhưng ngoài giờ làm việc và trong thâm tâm thì sự đùm bọc và thương yêu nhau vượt lên trên tất cả.

    Một gia đình có 4 anh em, tên nào cũng ngang như cua, nên mỗi khi ngồi bên nhau thì cứ cãi nhau như “mổ bò”, vui như Tết. Nhưng buồn quá, chú em út ra đi quá sớm, lúc 9 giờ sáng ngày 31/12/1967 bên bờ kinh Cái Thia! Gần 8 năm sau, lúc 9 giờ sáng ngày 29/3/1975, ông anh cả cũng biến mất trong khói lửa mịt mù bên bờ biển Non Nước!

    Lúc 5 giờ sáng ngày 29/3/1975, mọi liên lạc với các đơn vị bạn từ Trung Tâm Hành Quân (TTHQ) Sư Đoàn TQLC ở căn cứ Non Nước, Đà Nẵng bị rối loạn! Khuya đêm qua, Trung Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn 1 đã đến đây và lúc này thì ông vẫn quân phục chỉnh tề, ủi thẳng nếp với 3 ngôi sao nhỏ màu đen trên ve áo. Ông ngồi trên ghế bố trong góc TTHQ, hai khuỷu tay tì lên hai đầu gối chân, hai bàn tay ôm má chống cằm như để chống lại bao sức nặng đang đè lên đầu và cái nón sắt nằm dưới đất, sát với chân giày. Hình như ông “ngồi thiền”như thế đã mấy tiếng đồng hồ rồi. Thấy không khí ngột ngạt quá, tôi thoát ra ngoài tìm tí gió mát thì thấy 3 xe jeeps với máy móc, cần câu, mấy âm thoại viên đang khản cổ hét to vào ống liên hợp: “nghe không trả lời”. Còn Trung Tá Lữ Đoàn Trưởng, Lữ Đoàn Phó LĐ369/TQLC và Tiểu Đoàn Trưởng TĐ2/TQLC thì đang đốt thuốc, nhìn trời “tìm sao”. Hừng đông, sao trên trời đang lặn và ở nơi nào đó, nếu có sao trên cổ áo cũng lặn theo thì ở đây, sau lưng chúng tôi, trong TTHQ/TQLC, 3 ngôi sao, tuy màu đen, nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng.

    Tôi đưa tay chào 3 “quan lớn” nhưng không ai thèm trả lời.Anh Phúc im lặng đưa tôi cái ca nhôm café, tôi cầm, không nói, không hỏi, mà đưa tay móc bao thuốc trên ngực áo của Hợp. Còn anh Tùng thì đang “alô, alô” với Tân An Đoàn Văn Tịnh (K22VB), trưởng Ban 3 TĐ/9/TQLC của Lâm Tài Thạnh, đang từ xa rút về Non Nước.

    Khoảng 6 giờ 30 sáng ngày 29/3, hai tàu LSM của HQ tiến vào bãi biển Non Nước để đón TQLC nên Đại Tá TLP/SĐ/TQLC cho lệnh TTHQ tiêu hủy tài liệu và chuẩn bị ra tàu LSM, tôi đứng nghiêm chào các anh, những “cây tùng trước bão”.

    Đại Tá TLP/TQLC hướng dẫn Trung Tướng TL/QĐ1 ra bờ biển,chúng tôi theo sau. 2 ông đã được đưa lên tàu đậu gần bờ, còn con tàu LSM đón chúng tôi thì đậu xa bờ, sóng to gió lớn. Lượng sức người, khó mà bơi tới nơi, tôi đang tính quay trở lại đứng chung cùng các anh Phúc,Tùng, Hợp như tìm về “mái nhà xưa” ĐĐ4/TĐ2 thì gặp anh Phạm Văn Sắt đi tới,có anh có em tôi cảm thấy an tâm.

    Nhớ lại bài học vượt sông năm xưa ở hồ Than Thở, anh em tôi cuốn poncho làm phao. Dập dìu theo sóng bạc đầu, ngụp lặn chiến đấu với hà bá, cuối cùng cũng được kéo lên tàu vào lúc sắp xuôi tay, miệng đọc: “xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ, nhân danh cha và con”. Từ trên boong tàu nhìn xuống mặt nước biển, tôi thấy những người cột phao quanh cổ ngửa mặt tím ngắt lên trời, nằm bất động. Họ đã chết thật rồi. Vớt người sống chưa xong thì ai mà nghĩ chuyện vớt xác, coi như thủy táng, “lính thủy đánh bộ” mà, đằng nào cũng chết vì nước.

    Trong lúc bao nhiêu người đang cố gắng tìm cái sống trong cái chết để bơi ra tàu thì VC pháo kích, khói bụi mịt mờ trên bờ nơi anh Phúc, Tùng và Hợp còn trên đó. Người người tán loạn. Đạn rơi tõm tõm quanh tàu. LSM vội lui ra khơi, những người bơi chưa tới không bao giờ tới được tàu HQ nên đành về Thủy Cung hay Thiên Quốc.

    Số phận hai anh Phúc và Tùng đứng bên bờ biển, trên bãi cát cũng thế. Hai anh “mất tích” ngay sau những loạt hỏa tiễn 130 ly, không ai biết các anh đi về đâu! Nếu như bình thường thì các anh cũng đã đứng trên boong tàu như chúng tôi, nhưng các anh là những cấp chỉ huy lý tưởng, sống chết cùng đơn vị, cùng thuộc cấp. Tuy sách vở dạy là thế, nhưng thực tế, trước sống chết, hành động được như các anh không phải là nhiều, các anh là những tấm gương sáng cho thế hệ sau noi theo, chúng tôi hãnh diện có những đàn anh như thế, tôi viết tên Anh…

    Trần Văn Hợp thì khá hơn, chúng tôi đã gặp nhau khi về đến Vũng Tàu. Nhưng còn một K19/ TQLC khác cũng mất tích như hai anh Phúc-Tùng, đó là Hồ Ngọc Hoàng. Hoàng là TĐP/TĐ/6 của Tr/Tá Lê Bá Bình. Bình lên tàu được nhưng cánh B của Hoàng thì kẹt lại và đã nhập chung với TĐ/9 của Th/Tá Lâm Tài Thạnh. Họ chiến đấu suốt ngày đêm 29/3 ở chủng viện Sơn Trà và Hoàng “mất tích”. Tất cả diễn tiến này đã được Đ/Úy Ban 3 TĐ/9 là Đoàn Văn Tịnh K22 viết trong “Xưa Nay Chinh Chiến Mấy Ai Về”.

    “Hôm qua”, 24/12/1975, trong trại tù Suối Máu, Biên Hòa, Trần Văn Hợp kiếm đâu ra được ít vỏ bí và một miếng bí đỏ cỡ 3 ngón tay, kèm theo cái lon guigoz có ít nước vo gạo và chừng 1/4 chén cơm nguội, hắn bảo tôi:

    – Giao cho mày cái này để nấu chè, đêm nay mình ăn “réveillon”.

    – Đường đâu mà… chè!

    – Cho tí muối thay đường, hạt muối chia hai, chia ba còn ngọt hơn đường. Đừng cho họ biết, chờ đúng lúc có chuông nhà thờ, mình gọi họ dậy cùng thưởng thức.

    “Họ” là gồm các anh Đoàn Trọng Cảo K13, Đinh Xuân Lãm* và Trần Kim Hoàng* K17, K19 có Trần Xuân Bàng*, Trần Văn Hợp*, Huỳnh Văn Phú, Tô Văn Cấp, K21 có Trần Quang Duật, Doãn Thiện Niệm, Lê Xuân Sơn. Chúng tôi ở cùng trại hoặc nằm sát bên nhau trong nhà tù Suối Máu, thương nhau, an ủi nhau nhưng không có gì cho nhau ngoài hai tiếng “niên trưởng”.

    Giáng Sinh 25/12/1975.

    Nệm là miếng chiếu rách trải trên nền xi măng. Chăn là mảnh “poncho line”, bông gòn không còn, chỉ có cái vỏ mỏng tanh. Những giọt sương khuya tí tách, lộp độp trên mái tôn, gió rít qua khe vách. Lạnh quá, ngủ không được, tôi nằm nghiêng, co chân, ôm đầu gối vào lòng kiếm tí ấm thì đụng Trần Văn Hợp, hắn giật mình hỏi:

    – Mày làm gì thế mà thúc đầu gối vào lưng tao?

    – Lạnh quá, tao co đầu gối kiếm tí ấm.

    Hắn im lặng, bản tính là thế. Không co bên phải nữa, tôi xoay qua bên trái, lại nghe anh Hoàng càu nhàu:

    – Sao mày cứ nhúc nhích hoài vậy, tao đang ngủ ngon. Mày làm tao thức, cái đói nó hành hạ dạ dầy thì làm sao tao ngủ tiếp?

    Nghe anh Trần Kim Hoàng cằn nhằn, tôi đành nằm ngửa, đưa bụng đói lên trời, dán da lưng xuống đất, chịu trận cho cái lạnh nó hành. Bụng đói cật rét là vậy.

    Tôi không ngủ được vì lý do lon guigoz chè mà Hợp giao cho tôi nấu đã bị đổ hết rồi! Tôi treo lon chè lên đầu cần câu đưa vào lò nấu cơm của nhà bếp công cộng, lửa nóng quá, cháy đầu cần câu bằng thanh gỗ, lon guigoz rớt xuống đống than hồng, tôi như rơi xuống địa ngục!

    “Bính boong, bính boong”. Từng hồi chuông kéo dài, rồi “Đêm Thánh Vô Cùng”“Đêm Đông”“Cao Cung Lên”... từ xứ đạo Kim Bịch, ở cây số 6, Hố Nai, vút lên trời cao, vọng vào trại Suối Máu, len vào từng thớ thịt, mạch máu của những tên tù bất đắc dĩ.

    Xứ đạo Kim Bịch ở cây số 6, rất gần với trại Suối Máu, ban ngày tôi trông rõ cái tháp chuông. Kim Bịch là nơi tôi đã đi tu mấy năm trời, cha bố của tôi là Linh Mục Thọ, ngài có cái đầu hói, thông minh nhưng kỷ luật vô cùng. Ngài giao cho tôi phụ trách tập hát cho ca đoàn, trong ca đoàn có cô nhỏ xinh, tên Lựu, cô hay liếc và cười duyên với thầy dạy hát. Sau lễ nửa đêm Noel năm ấy, cô bé hẹn tôi đến tháp chuông… Thế là cha bố bắt gặp và tôi bị xuất tu. Chúa gọi thì nhiều mà chọn thì ít chứ không phải vì tôi chọn Lựu làm người yêu.

    Đêm nay là Giáng Sinh 25/12/1975. Giáng Sinh đầu tiên tôi bị nhốt trong tù. Tôi nhớ gia đình, và thầm hỏi không biết cô học trò tên Lựu còn ở xứ kim Bịch không? Tuy gần mà xa.

    Tôi ngồi dậy làm dấu Thánh Gía, mở mỉệng không ra nhưng nghe trong đầu có tiếng ca: “Silent Night, HoLy Night”.

    Trong bóng đêm lờ mờ, nhiều tiếng động, tôi biết có nhiều anh em cũng đã ngồi dậy cầu kinh và hát theo những bản thánh ca.

    Hợp cũng ngồi dậy từ hồi nào, chờ tôi lẩm bẩm xong bài Silent Night, hắn hỏi:

    – Hát xong chưa, mang chè ra, tao gọi “họ” dậy.

    – Tao làm đổ hết trong lò rồi, cái lon guigoz cũng cháy theo.

    Hợp không nói gì, chỉ thở dài rồi nằm xuống. Tôi vốn là con chiên không ngoan đạo, nhưng trong hoàn cảnh khó khăn tôi tin là có Chúa.Gặp lúc hiểm nguy,người ta cầu xin cả Chúa lẫn Phật.Tôi cầu xin Chúa và bạn bè tha lỗi cho cái tội “đoảng”của tôi,nấu có lon guigoz nước gạo cũng không xong.

    Giáng Sinh 25/12/1976.

    Trại tù Hoàng Liên Sơn nằm trên sườn núi miền Thượng Du Bắc Việt, vách phên, sạp nằm là những cây tre đan lại. Gió hú từ trên núi đá ập xuống, sương lạnh từ mặt hồ Thác Bà thổi thốc lên. Lạnh quá ngủ không được, tôi lấy miếng nylon quấn vào mình để giữ hơi ấm. Mồ hôi toát ra không lối thoát, nước thấm lại vào người làm tôi run lên bần bật. Tôi bò xuống đất, ôm đống lửa đốt ở giữa lán để sưởi nhưng vẫn lạnh từ sau lưng. Tôi nhìn quanh đám tro, nhìn lên mái, nhìn qua vách xem có con gì động đậy… Ước chi có khoai nướng vùi bếp tro. Tôi nghe tiếng xẻng cạo vào thành chảo cơm ở dưới bếp, chừng 3 giờ sáng. Chắc là Mũ Đỏ Nguyễn Văn Nhỏ*, người bạn cùng khóa, trưởng bếp, đang cạo những tảng cháy, bỗng dưng tôi nuốt cái “ực”.

    Sáng Chủ Nhật 25/12, hôm nay là ngày nghỉ, tù được lệnh tập trung xuống hội trường, vài người rỉ tai, hẹn sau buổi tập họp sẽ gặp nhau...
    Tất cả tù vừa ngồi bệt xuống đất xong thì tên tù trưởng hỏi:

    – Các anh có biết hôm nay là ngày gì không?

    Nhiều tiếng nhanh nhẩu đoảng trả lời:

    – Hôm nay là lễ Giáng Sinh, là Noel, là Sinh Nhật…

    Satan nhếch mép cười:

    – Sai, hôm nay là ngày 25/12, ngày “Lao Động Xã Hội Chủ Nghĩa”, các anh được đi làm “thông tầm”, nhà bếp tăng cường thêm khẩu phần…

    Cai tù thường bắt tù đi làm thêm 1/2 ngày Chúa Nhật, nhưng lần này làm “thông tầm” là lao động cả ngày, khẩu phần được tăng cường là thêm một mẩu sắn luộc. Chúng bắt tù ra rừng, lên núi chặt cây đốn gỗ cả ngày mưa giá rét cắt da để không có dịp ca hát: “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời” . Chúng ta thật thà, CS quỷ quái!

    Giáng Sinh 25/12/2016:

    Đại gia đình họ Võ nơi nơi nâng ly chúc nhau sức khỏe, nhớ về đơn vị cũ, chiến trường và ngục tù xưa, cùng nhau nhớ đến những đồng môn* đã ra đi, họ là những đàn anh đáng kính, đồng khóa đáng mến, đàn em đáng phục.

    – Ta đoàn sinh viên Võ Bị Việt Nam, đồng hát khúc ca quân hành.

    Captovan, K19.



Tạo hình xếp từ những cánh hoa

  • Bridget Beth Collins thu thập hoa lá, các loại quả nhỏ để xếp thành hình người, động vật hay các công trình kiến trúc.

    u1-5244-1428661721.jpg

    Nghệ sĩ Bridget Beth Collins người Seattle (Mỹ) pha trộn các loại hoa, lá để xếp nên những hình ảnh rực rỡ sắc màu.

    da-4219-1428721989.jpg

    Collins cho biết, nhiều ý tưởng xếp hình đến với cô rất tình cờ, như khi đi dạo, đi chợ. Cô có thể nhìn ra đuôi cá voi từ cỏ ba lá hay vân của rắn từ những chiếc lá trên cây sen đá chuỗi ngọc.

    u4-1949-1428661721.jpg

    u5-1589-1428661722.jpg

    u7-6049-1428661722.jpg

    u2-3515-1428661721.jpg

    u8-7913-1428661722.jpg

    u9-6514-1428661722.jpg

    u10-1535-1428661723.jpg

    u12-7815-1428661723.jpg

    u20-6616-1428661724.jpg

    u25-2695-1428661725.jpg

    u16_1428661280.jpg

    u17_1428661281.jpg

    u19_1428661281.jpg

    u21_1428661281.jpg

    u22_1428661281.jpg

    u23_1428661281.jpg

    u24_1428661281.jpg

    u3_1428661250.jpg

    u6_1428661250.jpg

    y1.jpg

    y2.jpg

    u15-4206-1428661723.jpg

    Hải Lan
    Ảnh: Bridget Beth Collins
    __._,_.___




--
====================================================================
Trên Facebook :
http://www.facebook.com/DaiHocKhoaHocSaiGon
====================================================================
 
Bạn đã nhận được bài viết này vì bạn đã đăng ký vào Nhóm "KhoaHocSG" của Google Groups.
* Để đăng bài lên nhóm này, hãy gửi email đến "khoa...@googlegroups.com"
* Để RÚT TÊN ra khỏi nhóm này, gửi email đến "khoahocSG+...@googlegroups.com"
* Để có thêm tuỳ chọn (preference set up), hãy truy cập vào nhóm này tại: http://groups.google.com/group/khoahocSG?hl=vi
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "KhoaHocSG".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến khoahocsg+...@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/khoahocsg/BY5PR02MB6577AC2712AF3B10853FB26BFC582%40BY5PR02MB6577.namprd02.prod.outlook.com.
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages