TÒA TỔNG-LÃNH-SỰ HOA-KỲ
& NGƯỜI BẠN
ĐỒNG-MINH
TÒA Tổng-Lãnh-Sự Mỹ tại Vùng
I đặt trụ-sở tại ngôi nhà số 52 Đường Bạch-Đằng, Đà-Nẵng.
Nơi đây cũng là văn-phòng
của “Người Bạn Đồng-Minh” (cố-vấn tình-báo, CIA) của tôi.
Người Nùng Dùng
Súng
Người Mỹ có tuyển-dụng một
số người Nùng làm nhân-viên an-ninh tại tư-gia của các viên-chức ngoại-giao
Hoa-Kỳ.
Người H’mong là người
thiểu-số vùng núi giữa Tây-Bắc Việt-Nam và Đông-Bắc Ai-Lao, đa-số được CIA
tổ-chức thành một lực-lượng chống-Cộng hữu-hiệu, dưới quyền của Tướng Vang Pao; có nơi gọi là người
Mèo, ở đây gọi là người Nùng.
(Ngày xưa thì người Pháp ở
Việt-Nam tín-nhiệm người Ấn, ngày nay thì người Mỹ ở Việt-Nam tín-nhiệm người
Nùng.)
Nhân-viên an-ninh người Nùng
cũng mặc đồng-phục như lính, không những chỉ gác trước cổng tư-gia của các
Mỹ-kiều, mà còn có những Toán Kiểm-Soát, di-chuyển bằng xe-hơi mang bảng số
ngoại-giao, đi thanh-tra đôn-đốc các đồng-nghiệp ở từng trạm gác trước cổng
từng nhà.
Nhân-viên Nùng gác trước
cổng nhà có mang súng M-16, giống như quân-nhân trước cổng cư-xá tướng+tá
Việt-Nam.
Và toán tuần-tra Nùng cũng
chĩa mũi súng ra ngoài giống như quân-nhân di-chuyển trên xe nhà-binh của ta.
Việc đó xảy ra đã lâu,
chính-quyền không ai quan-tâm, được xem như là chuyện thường.
Nhưng tôi không để cho nó
tiếp-tục diễn ra.
Tôi hỏi Người Bạn Đồng-Minh:
– Nếu có chuyện gì xảy ra,
giả-dụ có kẻ tấn-công vào xe, nhân-viên an-ninh người Nùng trên xe phản-ứng,
gây nên thương-tích hay tử-vong cho kẻ tấn-công hoặc người đi đường, thì nhà
chức-trách sẽ xử cách nào? Nhân-viên người Nùng không phải là quân-nhân hay
cảnh-nhân, không được Chính-Quyền địa-phương cấp giấy phép sử-dụng vũ-khí, cũng
không phải là Mỹ-kiều, thì lấy tư-cách gì mà dùng súng dọc đường?
Thế là Tòa Tổng-Lãnh-Sự
Hoa-Kỳ điều-đình với phía Việt-Nam để xin phái một nhân-viên Cảnh-Sát Sắc-Phục
cùng đi trên mỗi chiếc xe tuần Nùng nói trên.
*
Nhưng còn nhân-viên gác nhà
thì sao?
Một buổi tối nọ, có một đám
trẻ đến trèo lên một cây dừa ở sát hàng-rào trước một tư-gia Người Bạn
Đồng-Minh để hái trộm dừa. Nhân-viên người Nùng chĩa súng, xáo đạn để dọa,
khiến một em bé luống-cuống trợt chân ngã từ trên cây xuống đường.
Tôi được tin báo, đã nhờ
Cảnh-Sát sở-tại đến giải-quyết yên.
Qua ngày hôm sau, tôi bịa
chuyện thử, bảo Người Bạn Đồng-Minh là em-bé ấy đã kiện nhân-viên an-ninh gác
nhà của anh vì đã sử-dụng vũ-khí khủng-bố khiến em bị ngã và bị chấn-động
tâm-thần.
Anh không giấu được vẻ
lo-lắng, và đã nhờ tôi giúp dàn-xếp giùm.
Từ đó, nhân-viên người Nùng
gác nhà không còn chĩa súng gờm-gờm ra ngoài, mà chỉ thủ thế tự-vệ bên trong mà
thôi.
Phi-Cơ “Air
America”
Hồi đó, tôi đoán thế nào
cũng sẽ xảy ra những vụ không-tặc* hoặc
phá-hoại phi-cơ, ít nhất thì cũng sử-dụng phương-tiện hàng-không để chuyên-chở
vũ-khí và hàng-hóa bất-hợp-pháp, mà “Air Vietnam” thì đã áp-dụng các
biện-pháp phòng-ngừa và đối-phó rồi, trong lúc “Air America” thì vẫn để
ngỏ cho bất-cứ ai muốn mang theo hành-lý gì.
Tôi đề-nghị họ kiểm-soát
hành-khách và hành-lý của “Air America”.
Tôi không muốn có một sự
sơ-hở nào để đối-phương khai-thác, làm hại cho nền an-ninh chung.
Tôi gạ chuyện riêng với một
số viên-chức người Việt làm việc tại các sở Mỹ thì họ đoán chừng Hoa-Kỳ muốn
dùng phi-cơ của họ làm mồi để cho Việt-Cộng không-tặc, tức là tạo thêm cơ-hội
cho họ trực-tiếp đến Hà-Nội “làm việc” với phía bên kia (?).
Tuy nhiên, Tòa Tổng-Lãnh-Sự
Hoa-Kỳ tại Vùng I ở Đà-Nẵng cũng đã nghe theo đề-nghị của tôi mà thi-hành các
biện-pháp an-ninh cho phi-cơ “Air America”.
Việt-Cộng (?) Gửi
Thư Đến
Các Nhân-Sĩ tại
Đà-Nẵng
Bằng kỹ-thuật tình-báo, tôi
đã nhận được một số chừng mươi bức thư gửi qua Bưu-Điện cho các nhân-sĩ tại Đà-Nẵng,
như Bác-Sĩ Thái Can (một thi-nhân thời tiền-chiến), Bác-Sĩ Trần Đình Nam (cựu
Bộ-Trưởng Bộ Nội-Vụ trong Chính-Phủ Trần Trọng Kim), v.v...
Tôi đọc thì thấy nội-dung
đại-ý đổ lỗi cho quân-lính Việt-Nam Cộng-Hòa và Mỹ đã thảm-sát dân Huế trong
biến-cố Tết Mậu-Thân 1968.
Nhân-viên phụ-trách cho rằng
đó là tài-liệu tuyên-truyền của Việt-Cộng.
Đồng-ý.
Nhưng tôi nghĩ-ngợi xa hơn.
Thư được đánh máy trên loại
giấy trắng tốt―tốt
hơn cả loại giấy dùng làm công-văn thường của các công-sở Việt-Nam mà tôi thấy,
và tiêu-đề thì nằm về phía bên phải―mà chỉ có các cơ-quan Hoa-Kỳ (và Quân-Lực Việt-Nam
Cộng-Hòa) mới trình-bày theo cách đó. Chữ đầu của dòng đầu trong mỗi đoạn thì
không thụt vào. V.v...
Tôi đã đọc nhiều văn-thư của
Mỹ nên tôi thấy rõ đây là một loại văn-thư kiểu Mỹ.
Không lẽ cơ-sở của địch đã
lọt vào làm nhân-viên của Mỹ nên dùng văn-phòng-phẩm của Mỹ và quen tay đánh
máy theo lối Mỹ (?).
Dù sao tôi cũng thông-báo
cho Người Bạn Đồng-Minh biết, và nêu ý-kiến rằng Việt-Cộng―dù là cơ-sở giàu-có ở
nội-thành―cũng
không dùng loại giấy tốt như thế này...
*
(Lê Xuân Nhuận đã bổ-túc
những khuyết-điểm về phía Việt-Nam Cộng-Hòa, đồng-thời hành-sử chủ-quyền của
nước chủ-nhà đối với những sơ-hở về phía Đồng-Minh Hoa-Kỳ.
Xin mời xem tiếp, ít nhất là
mở đường dẫn sau đây):