Chuyện đạo
Đạo bất khả tu du ly dã.
(Không thể rời xa Đạo dù chỉ trong tíc tắc.)
Trung Dung
Đây là chuyện tôi nghe:
Có thầy nọ sống đời tu hành rất mực thánh thiện. Không kể những lúc bắt
buộc phải nhín chút thời gian dành cho các sinh hoạt cần thiết của đời
thường, thầy luôn cố gắng thu xếp tối đa thời gian trong ngày để cầu
nguyện, tụng kinh, ngồi thiền, v.v… Đầu óc thầy hầu như không còn chỗ
nào trống trải cho các tà niệm sái quấy có thể thừa cơ len lỏi vào. Sau
nhiều năm dài tu hành tinh nghiêm, cẩn mật như thế, thầy thấy mãn nguyện
trước sự tiến bộ tâm linh.
Thế rồi khuya hôm nọ, sau khi xong cữ thiền giờ Tý, thầy đi ngủ và mơ
thấy mình dự một buổi tiệc lớn gồm toàn những bậc đạo cao đức trọng.
Trong lúc chủ tiệc chưa ra tiếp khách, mọi người lần lượt được rước tới
bàn ăn rất to và dài. Ai cũng có chỗ ngồi trang trọng theo đúng thứ bậc
vì chủ tiệc đã gắn sẵn trên mặt bàn những tấm thẻ nhỏ ghi họ tên từng
thực khách. Thầy thấy mình được vinh dự xếp ngồi gần chủ tiệc, nhưng ở
vị trí thứ nhì. Vị trí thứ nhất dành cho người bán tạp hóa ở khu phố
không xa nơi thầy cư trú.
Sáng hôm sau, thầy tìm tới tiệm tạp hóa, lựa một góc và nhẫn nại đứng
quan sát rất lâu. Tiệm không lớn lắm nhưng lúc nào cũng có khách hàng
vào ra nườm nượp. Chủ tiệm chẳng hở tay bán hàng, thu tiền, thối tiền…
vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười, nói năng hòa nhã… Tuyệt nhiên không thấy
chủ tiệm có cử chỉ, động tác đặc biệt gì tỏ ra ông đang tĩnh tâm hay cầu
nguyện.
Nhân một lúc ngớt khách, thầy bước tới chào chủ tiệm và kể lại giấc mơ
kỳ lạ. Chủ tiệm ôn tồn nói: “Tôi cần chiết dầu ăn từ cái thùng hai mươi
lít ra hai mươi cái chai xếp sẵn ở góc kia. Xin thầy giúp một tay. Đừng
để chai nào đầy quá hay vơi quá. Đừng làm sánh dầu ra ngoài chai nhớp
nháp. Lát nữa sẽ tiếp tục câu chuyện của thầy.”
Thầy chiết dầu vừa xong thì đúng lúc chủ tiệm được ngơi tay bán hàng.
Ông ta bước tới hỏi: “Nãy giờ cắm cúi lo chiết dầu ra chai, trong đầu
thầy có giây phút nào nhớ nghĩ tới Trời tới Phật không?”
Thầy
bẽn lẽn: “Tôi làm không quen, ráng tập trung rót dầu vào từng chai theo
đúng yêu cầu của ông, mệt toát mồ hôi. Do đó chẳng được phút giây nào
rảnh trí mà nhớ nghĩ tới Phật Trời!”
Chủ tiệm cười hiền: “Nếu thầy bận bịu buôn bán như tôi cả ngày, lu bu
quanh năm suốt tháng, thì tâm thầy ắt xa Trời xa Phật mịt mù luôn! Tôi
không có phước lớn để được rảnh rang chuyên lo tu hành như thầy. Tôi chỉ
ráng tập thành thói quen cho tâm tôi lúc nào cũng nhớ Trời nhớ Phật.
Khi bán hàng cho khách tôi nguyện không để ai phải phiền lòng vì bị cân
non đong thiếu. Khi chiều chuộng khách hàng tôi nguyện không để ai mích
lòng vì thấy tôi thiên vị. Gặp khách hàng xấu tính, tôi nói cười nhã
nhặn, thầm nhắc nhở: Thánh Thần giả dạng thường dân tới thử thách mình
đây. Tôi tu như vậy đó, thưa thầy.
Huệ Khải
