Đúng sai thế nào chưa rõ nhưng quả là câu chuyện đáng quan tâm. Xin chia sẻ với những ai chưa đọc.
QD
......
---------- Thư đã chuyển tiếp ----------
Từ: tan tan <pdn...@yahoo.com>
Ngày: 16:37 Ngày 18 tháng 5 năm 2013
Chủ đề: Fw: CÀ PHÊ CHẾT MÁY : Một bài học phải thuộc nằm lòng !
Đến: Chu Phung <chucongp...@gmail.com>
CAFE CHẾT
MÁY
Thời gian gần
đây, trên đoạn đường từ Đồng Nai về Vũng Tàu có rất nhiều
quán "Cafe Chết Máy". Hiện
tượng như sau: Khi khách hàng tấp
vào một quán nước ven đường
nào đó, sau khi uống nước xong, ra lấy
xe thì đề máy không nổ nữa,
mặc dù trước đó xe hoàn toàn bình thường.
Và mới chiều qua, ngày 28/04, tôi cũng là nạn
nhận của mô hình cafe chết
người này...
Chuyện xảy ra khoảng
4h chiều, ngày 28/4, đang cùng bà xã đi trên đoạn từ Đồng Nai về Tp.
HCM, đến đoạn
thuộc xã Long Phước thì trời
chuyển mưa to. Thấy
vậy tôi cho xe ghé vào một quán nước
bên đường để uống nước
và trú mưa. Gọi một
trái dừa ra và nằm
trên chiếc võng, tôi quay mặt
vô còn vợ thì ngồi
qua ra đường. Không lâu sau thì trời
cũng bớt giông, tôi lên xe và đề
máy nhưng đề mãi vẫn
không nổ. Tôi vẫn
tiếp tục đề thử lại
nhiều lần vì trước
giờ xe tôi chưa bao giờ
có hiện tượng lạ như vậy.
Đang loay hoay có một thanh niên đứng
gần đó bước lại hỏi:
- Hết xăng à, đề không nổ
à?
Tôi: Ờ...
- Để xem nào.
Nói đế đây, anh thanh niên lạ mặt này tiến
sát hơn tới chiếc xe của
tôi và nắm hai tay vào tay cầm
định đề giúp. Lúc này thì trực
giác mách bảo tôi có chuyện
không ổn. Những kinh nghiệm
về body language cho tôi biết
kẻ lạ mặt này không phải
người tốt. Tôi lập
tức phản ứng:
- Thôi được rồi, không cần
anh giúp đâu.
Vừa nói, tôi vừa hất tay hắn
ra không cho chạm vào xe tôi, bạn
cũng lưu ý, đây là quyết
định hết sức quan trọng,
bạn đừng bao giờ dại
dột cho người lạ mặt
nào cầm vào tay lái xe mình, có thể họ sẽ
chạy mất trong vòng 1 giây. Thấy
thái độ hơi khó chịu
của tôi, hắn diễn tiếp:
- Không cần giúp thì thôi, làm gì ghê vậy.
Bà xã tôi cũng hết sức bất
ngờ trước phản ứng
của tôi.
Lúc này, tôi có dịp quan sát hắn
kỹ hơn, cách ăn mặc của
hắn đúng là rất giống một
tên cướp, lại chạy một
chiếc ecxiter, và đi cùng một thanh niên khác đứng
gần đấy như sẵn
sàng hỗ trợ.
Tôi quay sang hỏi bà xã: "Nãy giờ
em có thấy có người
nào đi lại gần chiếc
xe mình không?"
Chắc do mất bình tĩnh, bã xã tôi chẳng
nghĩ ra được gì cả.
Nói xong, tôi quyết định dắt
bộ. Ngay cạnh quán nước
là một tiệm sửa xe, chỉ cần
vài bước là tới. Nhưng tôi dắt
đi luôn mà không ghé tiệm này.
Bà xã tôi lại một phen bất
ngờ:
- Ơ, sao anh không dắt
vô tiệm này sửa?
Tôi giải thích:
- Xe chết máy một
cách bất thường, sau đó thì xuất
hiện hai thanh niên lạ mặt, dấu
hiệu rất khả nghi, lại
nhiệt tình giúp đỡ người lạ sửa
xe, rồi ngay cạnh quán lại
có sẵn một cái tiệm
sửa xe nữa chứ. Em nghĩ, đây có phải là một
kịch bản không?
Bà xã tôi nghe xong nhưng chắc là chưa
hiểu lắm nhưng cũng ậm ừ
nghe theo. Thường những lúc thế
này bx luôn tôn trọng những quyết
định của tôi.
Thế là tôi quyết định dắt
xe đi tiếp, vừa đi tôi vừ
suy nghĩ. Chợt tôi thấy
chính hai người thanh niên kia chạy
hai chiếc xe ngang qua mình. Tôi nghĩ chúng lại
đón đầu và bày sẵn một kịch
bản khác đây. Chưa biết giải
quyết thế nào nhưng
tôi cứ đi và nghĩ tiếp. Đi được
một đoạn thì thấy
trời bắt đầu chuyên mưa
trở lại. Bà xã tôi mới ghé vô một
tiệm tạp hóa ven đường
để mua áo mưa. Còn tôi thì dừng
xe lại và đi một vòng, rồi
hai vòng quanh chiếc xe mình. Vừa
đi tôi vừa quan sát thật
kỹ chiếc xe xem có dấu
hiệu gì lạ không. Đến
vòng thứ ba thì mọi
chuyện đã phơi bày các bạn ạ.
Nhìn kỹ vào phía sau chiếc
Atila, tôi thấy có một
góc nhỏ gần bình xăng, có vài sợi
dây điện lòi ra. Cuối
người xuống chút nữa,
tôi thấy rất rõ, có hai cái chốt
điện nhưng mà một
trong hai cái bị rơi hẳn
ra. Nhìn kỹ hơn thì đó chính là cục
đề. Oh My God!!!
Đây chính là nguyên nhân, và hai tên kia chính là thủ
phạm. Đến đây thì tôi cũng chẳng
thèm gắn lại, đợi
bà xã mua áo mưa ra tôi biểu
diễn:
- Bà xã xem nè - tèng téng teng...
Vừa nói tôi vừa lấy tay cắm
cái chốt còn lại
vô cục đề. Rồi tôi đề
máy.
Bùm bùm bùm... Xe nổ
máy ngon lành, chưa bao giờ
tôi nghe tiếng máy xe tôi nó thân thương
như vậy.
Bà xã tôi hết sức vui mừng
rồi hí hửng kể lại
một câu chuyện khác, một
bí mật khác.
- Số là em vô mua áo mưa, sẵn tiện
em hỏi chị chủ quán xem có tiệm
sửa xe nào gần đây không. CHị
chủ quán hỏi xe em hư
thế nào? Em nói là bị sao mà đề
không được nữa. Chị ấy
bảo, có phải em mới
ghé uống nước ở quán nước
gần đây không? Em nói dạ đúng rồi.
Vậy là em bị bọn lừa
đảo phá xe rồi. Ở đây chúng hoạt
động khá nhiều, nhất là ở
các quán nước. Lúc trước
cũng có vài quán bị công án bắt
rồi nhưng chưa hết.
Kịch bản của chúng là:
"Làm hư xe khách, sau đó giả vờ
giúp đỡ, rồi có thể lấy
xe khách chạy mất, hoặc
hên lắm thì chúng sẽ kêu dắt
vô tiệm kế bên sửa
(cũng là tiệm của hắn).
Thế chúng sẽ
chém đẹp mỗi xe vài trăm đến
vài triệu chứ chẳng
chơi. Chúng giả vờ thay cái cục
đề khác, mà cục lô nữa
chứ, rồi lấy cục
'gin' của khách để
bán lại để kiếm tiền
tiếp"
Đến đây thì mọi chuyện
đã sáng tỏ, hai vợ
chồng lên xe về mà cứ suy nghĩ mãi về chuyện này, cũng thầm
cảm ơn ông trời
còn thương người hiền,
và cũng cảm ơn cái trực
giác của mình vẫn
luôn làm việc chính xác. Và đến
lúc này, bà xã tôi mới nhớ ra, lúc vào quán nước,
bà xã có thấy một thanh niên lạ mặt
chạy xe vô rồi dựng kế
bên và che mất một
phần tầm nhìn chiếc
xe của tôi rồi giả vờ sửa
xe của mình. Đây cũng là lúc chúng hành sự.
Cũng trên đường về, tôi tự hứa
sẽ kể lại câu chuyện
này, nhằm giúp cho những
ai không may trở thành nạn
nhân của chúng biết
đường mà tránh. Cũng hy vọng cơ quan công an sớm
dẹp sạch các quán CAFE CHẾT
MÁY kiểu này!
Các bạn đọc được câu chuyện
này hãy bấm chia sẻ để bạn
bè mình biết tránh sập
bẫy bọn lừa đảo
này nhất là những
dịp lễ sắp tới
các bạn nhé!
TB