CHUYEN BO ME 2014

0 views
Skip to first unread message

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 20, 2014, 12:13:49 AM3/20/14
to Tran...@googlegroups.com, luuvu...@gmail.com

Dạo này bố lượn đi suốt, cứ vác xe ô tô chở mọi người đi hát(mà toàn tới từng nhà một đón rồi lại trả từng người một), đi hội hè các tỉnh, mẹ khó chịu (vì hôm mẹ với Linh An lên nhà cô Vui ăn cơm để tiễn chú Đoàn, lúc về dọc đường bố kêu mẹ đi taxi về để bố đưa nhà chú Đoàn đi sân bay ko muộn), nên mẹ càng bực nói bố, hơn nữa dạo này bố cứ giao du với cái bà nào bỏ chồng hay chồng chết (có ông Liêm hay đi với bố hôm đến nhà uống rượu say ông ý nói với mẹ là bà này thèm tình cảm lắm, hơn nữa bố lại phong độ, ga lăng, lại có ô tô )nên mẹ càng nghi, điện thoại đến bố tắt máy (như mọi khi có ai gọi nhỡ kiểu gì bố cũng gọi luôn), hơn nữa dạo này tớ thấy bố cũng ôm laptop suốt, rảnh thì ôm điện thoại(tớ ko nói với mẹ), hơn nữa hôm CN vừa rồi ba mẹ con tiện đi nhờ ông ra công viên chơi(ông đi cất xe), cả quãng đường ông ko nói chuyện gì(nên mình cũng nghi ngờ),... 

Nên hôm nọ bố đi đền Trần sớm, mẹ phóng xe máy đi theo thì thấy đến tận nhà đón một bà rồi mới ra phường đón mọi người đi, mẹ đập vào xe ô tô gọi bố,.... tình tiết nữa thì mẹ ko nói mà c cũng ko tiện hỏi vì lúc đó 8h sáng rồi, c phải đi làm, lúc chiều về định hỏi thì thấy bố ở nhà, mà mẹ vẫn nấu cơm cho bố nên mình cũng ko tiện hỏi ra làm sao..

================================================================================

Chuyện bố mẹ cũng thế. Nếu không chung thuỷ, phản bội, sống nhàm chán thì chia tay đi. Quan điểm e là thế. Sau này, thậm chí 20 năm nữa có hối hận thì ít ra là cũng biết đc mình sai cái gì, mặc dù ko thê sửa chữa thì cũng là bài học để lại cho con cháu. VẠY BỐ MẸ CỨ LÀM THEO Ý MÌNH ĐI Ạ 

Bà nội có kể ông nội có vợ bé, thậm chí có con riêng. Nhưng kết quả rồi sao, đến lúc già yếu thì ai là ng ở bên ông, chăm sóc cho ông. Đến lúc ông mất, ai là người hương khói cho ông. Bố chắc cũng hiểu. 

Còn về phần mẹ cũng có lỗi... 2 người sống quá khác nhau, chênh lệch về nhiều thứ. Nghe thì buồn cười nhưng e thấy bố mẹ mà có ly dị thì chỉ khổ bố mẹ thôi. Chứ về phần e chả thấy xấu hổ gì với họ hàng, người xung quanh hay bạn bè vì cuộc sống của ai người đó tự chọn.

================================================================================

Uh, chị cũng đồng quan điểm. Bố và mẹ chả khác nào như đôi đũa lệch: lý tưởng sống khác nhau, cách sống khác nhau.

Trong tất cả mọi việc, bố đều cố gắng để đưa mẹ đi, để tham gia chứng kiến, để học hỏi, để ngoại giao nhưng mẹ đều cố gắng từ chối.

Thật sự “sự chịu đựng” của bố là overlimited rồi. & Với quan điểm của mẹ, sự chịu đựng của mẹ cũng là overlimited rồi.

Việc bố mẹ muốn làm thế nào, chị cũng tôn trọng quyết định của bố mẹ NHƯNG

Làm thế nào để giảm thiểu đau thương cho mẹ nhất thì là việc PHẢI bàn.

Chị Yến ở nhà nắm tình hình rõ nhất có cao kiến gì ko? 

@Bác Yến accept invitation của group để tham gia đóng góp ý kiến nhé!!! Hòm thư nhóm giờ chỉ có 3 chị em là thành viên thôi nhé.

Tung Vu

unread,
Mar 20, 2014, 10:00:46 PM3/20/14
to Tran...@googlegroups.com, an luu vu linh
CHI YEN O NHA BAO CAO TINH HINH XEM THE NAO DE MOI NG CON CO HUONG GIUP DO.

ME SAO ROI. CA BO ME DA BINH TINH LAI CHUA?


--
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "Trang & dong bon" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to Tranggau+u...@googlegroups.com.
For more options, visit https://groups.google.com/d/optout.

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 23, 2014, 11:35:18 PM3/23/14
to tranggau, an luu vu linh
Chi Yen beo chac ban ron qua ko co thoi gian tra loi thu. Neu duoc nghi trua 1tieng ruoi thi danh ra 5' viet thu tra loi nhe. 
CAM ON!!!

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 24, 2014, 2:00:25 AM3/24/14
to tranggau
---------- Forwarded message ----------
From: an luu vu linh <luuvu...@gmail.com>
Date: 2014-03-24 13:44 GMT+08:00
Subject: Re: CHUYEN BO ME 2014
To: Linh Thuy Vu <linh...@gmail.com>


Trong mấy ngày qua, sự căng thẳng giữa bố mẹ làm c cũng buồn, nhưng nghĩ đi nghỉ lại thì đúng mẹ là người có lỗi, chính mẹ làm cho khoảng cách giữa bố mẹ ngày càng xa.(...như những gì hai đứa nói), h thậm chí có những việc chẳng đáng để cãi nhau thì ông bà cũng làm ầm lên. 
Mẹ thì gọi điện về mách bà nội,
Bố thì về nói chuyện với bác Thu...
... Nói chung là buồn, c nghĩ chuyện bố mẹ để bố mẹ tự giải quyết. Chỉ có khi một trong hai bên chia sẻ thì mình mới tham gia vào. Những ngày qua chỉ có mẹ ca thán với mình, mình có nghe những than phiền của mẹ, nhưng mình ko tham gia ý kiến vì quan điểm và cách suy nghĩ của mình và của bà khác nhau nên khó nói chuyện, hơn nữa bà đang rối lên, đang tìm chỗ để chia sẻ nỗi buồn, nỗi uất ức của mình nên mình chỉ giúp mẹ được một điều là lắng nghe, và mỗi khi bước vào nhà bà là mình coi như ko có chuyện gì xảy ra, mình vẫn vui vẻ cười nói với cả ông và bà.
Hôm thứ 6 ông Hài(em của cụ ngoại mất), mẹ về từ trưa nên mình xin nghỉ việc về nhà coi Linh An cho bà về quê. Ông có về, những mỗi ông bà lại đi một xe khác nhau. Bà đi trước về than vãn với bác Thu, ông hôm sau về than vãn với bác Thu( mình chỉ buồn là bà than thế cụ ngoại đang buồn chuyện của ông Hài, h lại thêm chuyện con gái nữa chắc còn buồn hơn).
Hiện tại chưa có gì biến chuyển, mọi chuyện vẫn thế, chỉ có một điều là bà giận ông những vẫn nấu cơm, giặt giũ cho ông(mình mà như thế thì kệ, quần áo thậm trí mình còn tách riêng ra chả tội gì phải giặt..)

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 24, 2014, 5:40:17 AM3/24/14
to an luu vu linh, tranggau
@Chị Yến: Trong cuốc sống, ai cũng bận rộn hết nhưng dành ra 5' để viết thư khi người khác ĐÃ YÊU CẦU thì ko có gì quá là nhiều nhặn cả, Nhất là thư đó là từ anh/chị em ruột của mình. Hy vọng mỗi ngày chị dành vài phút trả lời thư mà ko cần phải thúc giục. DÙ sao cũng thanks chị đã viết thư rất ngắn gọn súc tích tình hình ở nhà để bọn e năm bắt.

& Mai mốt Chị đọc thư 2 lần giùm em vì em có nhờ chị join vào group TRANGGAU (Xem co invitation nao ko) để viết thư ko phải cc cho chị nữa nhưng hình như chị chưa join???

EM chưa có cách nào giải quyết chuyện bố mẹ cả, vẫn đang suy nghĩ đây....cũng thấy mệt mỏi...

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 24, 2014, 9:35:54 PM3/24/14
to an luu vu linh, tranggau
Đêm qua nằm trằn trọc mãi không ngủ được... em nghĩ như thế này.
Giờ bố có 1 mối quan tâm khác. Mẹ có nằm đó khóc lóc cũng k giải quyết được gì. Thay vì đấy hãy đứng dậy, làm người phụ nữ tự chủ cho cuộc sống của mình.
Có 1 vài gợi ý như thế này:
1. Đăng ký cho mẹ học gym, có huấn luyện viên riêng (khoảng 500k/giờ max)
2. Đăng ký cho mẹ học nấu ăn, nếu giờ chưa có lớp học riêng mới thì xin nghười ta vào giữa chừng cũng được, xin ng ta giảm chút học phí.
3. Đi học nhảy, em biết CHẮC CHẮN cái này mẹ có thích vì hồi xưa ngoài Nghĩa Tân có dậy mẹ nhìn chăm chú & cũng khoái lắm. Nhưng nhảy khá là khó đối với người lười "động não" nên sẽ dễ chán nếu ko theo học được. Chị chủ động liên hệ thuê thầy riêng?kiên nhẫn dạy từng bước, sẽ ok.

Cái khó thuyết phục mẹ là:
1. LƯỜI vận động
2. TIẾC tiền
3. AI trông cháu Linh An cho
3. Tư tưởng sắp đi sang đây.

Cái dễ thuyết phục:
1. Nói với mẹ là phải ra ngoài vận động, làm gì đó cho khuây khỏa, làm cho mình luôn bận rộn, ko suy nghĩ
2. Tuần 3 buổi tối mẹ nấu cơm xong, mặc đẹp ra ngoài, tối muộn về, mặt hơn hớn, lòng phơi phới. Bố ko giật mình cũng là chuyện lạ. Khi bố hỏi thì ớm ờ ko nói. Mặc bố sao thì sao....
Mà nếu trong trường hợp bố cảm thấy "càng tự do" hơn thì mẹ cũng ko có thời gian rảnh đâu mà luyến tiêc, buồn bã.
Mà khi ông bà ai cũng vui thì con cái sẽ ko còn phải mệt mỏi, đâu đầu chuyện ông bà nữa.

Mọi người thấy sao?

PS: Em sẽ lo chuyện tiền nong, chị Y nếu có trước thì ứng cho em. ko có thì để em nhờ bạn em đưa?







Linh Thuy Vu

unread,
Mar 24, 2014, 9:44:52 PM3/24/14
to an luu vu linh, tranggau
PSS: Em lai dang bi tao bon. kho qua :((

luuvulinhan

unread,
Mar 25, 2014, 1:40:53 AM3/25/14
to Tran...@googlegroups.com, an luu vu linh, tranggau


Vào 08:44:52 UTC+7 Thứ ba, ngày 25 tháng ba năm 2014, Linh Thuy Vu đã viết:
PSS: Em lai dang bi tao bon. kho qua :((


táo bón thì liên quan gì đến vụ này nhỉ

chịu khó làm sữa chua mà ăn(ở bên đó ko bán sữa chua thì phải), rất tốt cho đường tiêu hóa . Đợt chửa và đẻ Linh An tớ bị thường xuyên nên bữa nào ăn cơm xong cũng làm một hộp, nên cũng thấy ổn
thử xem nhé

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 25, 2014, 2:03:36 AM3/25/14
to tranggau
Vậy chị nghĩ xem "lôi" mẹ đi đâu là dễ nhất, rồi tìm thông tin hoc rồi bảo e để e thuyết phục, "ép buộc" mẹ.


2014-03-25 13:35 GMT+08:00 an luu vu linh <luuvu...@gmail.com>:
Cái này tự mình đã kiểm chứng sau rất nhiều lần cãi vã với ông Báu, nên h mình thấy thoải mái, khi chia bớt việc cho ông ý lo, ko ôm đồm nhiều việc nữa, nhà cửa cũng gọi là dọn thôi chứ ko cầu kỳ như trước, về ông ý ngứa mắt thì đi mà dọn thêm còn đâu dành thời gian đi chơi với các con or chơi với bạn.

Mình đã rất nhiều lần khuyên mẹ, nhưng:
1. Mình nói ko có tính thuyết phục nên mẹ ko nghe
2. Mẹ lúc nào chả viện lý do bận nọ bận kia, rồi cái chính là tiếc tiền, và ngại đi. Đợt lâu rồi mẹ bị đau lưng, tìm mãi mới được chỗ lớp Yoga cho mẹ, nịnh kiểu gì mẹ cũng ko đi.

...
Nói chung để vận động được mẹ thì phải có cả một nghệ thuật, mỗi người cần thêm vào mấy câu may ra mới biến chuyển được

Tung Vu

unread,
Mar 25, 2014, 10:12:17 PM3/25/14
to Tran...@googlegroups.com
Thôi khỏi nghĩ làm gì nhọc óc. thứ 6 tuần sau em về rồi. Với lại chỉ ru rú ở nhà nên mẹ đỡ buồn. rồi lúc nào sang e đưa mẹ sang theo luôn

Thực ra cho bố tự do 1 tháng cũng ko phải là dở. Để 1 tháng bố thích ăn chơi nhảy múa gì thì tuy. CHo bố ăn chơi tẹt ga, nhậu nhẹt hát hò tới bến đi. Chơi mãi rồi cũng chán. Đến lúc về nhà thui thủi 1 mình là nhớ mẹ luôn ấy chứ.


--

an luu vu linh

unread,
Mar 25, 2014, 11:34:07 PM3/25/14
to Tran...@googlegroups.com
đó cũng là một cách, như hồi xưa mình với Trang lượn sang đó 1 tháng ấy 


Vào 09:12 Ngày 26 tháng 03 năm 2014, Tung Vu <tung...@gmail.com> đã viết:

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 25, 2014, 11:52:26 PM3/25/14
to tranggau

Những chuyện nhỏ có thể bỏ qua, ko suy nghĩ. Còn những chuyện như thế này thường “ám ảnh” chị

Đặt vào vị trí của mẹ, “bất lực” nhìn người mình yêu thương, cống hiến cả cuộc đời cho bỗng dưng quay ngoắt 180 độ, đưa đón, phục vụ ng khác thì có “đau” ko?

1 tháng ko đủ cho người ta “chơi chán” đâu cưng ah. Mà theo quan điểm, suy nghĩ của chị thì thực ra mẹ chả còn gì thú vị nữa, việc bố ra ngoài “chơi” cũng ko có gì ngạc nhiên & cũng ko thể chê trách được.

Chị ko “đau đầu” & cũng ko muốn “tổn não” để nghĩ xem làm gì cứu vãn được cuộc hôn nhân.

Chị chỉ muốn tìm cách để mẹ TÌM ĐƯỢC NIỀM VUI KHÁC trong cuộc sống, để mẹ SỐNG KHỎE CẢ VỀ THỂ XÁC LẪN TINH THẦN.

Còn cách sống của bố, chị ko phản đối vì với chị, nó là điều tất yếu xảy ra.

Tung Vu

unread,
Mar 26, 2014, 12:41:28 AM3/26/14
to Tran...@googlegroups.com
1 tuần nữa thì chả có thể cho mẹ tham gia 1 cái thú vui nào, ngoài việc con cái thường xuyên nói chuyện, cho khuây khoả. Lúc này mẹ cần có người ở bên cạnh nói chuyện, hoặc ít ra chỉ là để ngồi nghe mẹ nói. Cố gắng làm sao để  càng ít thời gian mẹ ở 1 mình => buồn => suy nghĩ tiêu cực.

PS: chị có muốn chiều e trả a Chương cái xe đạp luôn ko? chiều tối e qua đó
, chị còn ảnh chụp phòng chị cho thuê ko, gửi e với để em đăng hình cho thuê phòng.


--

Linh Thuy Vu

unread,
Mar 26, 2014, 11:23:06 PM3/26/14
to tranggau
Mẹ vừa gọi điện nhờ e nói chuyện khuyên giải bố. Em bảo mẹ e đồng ý sẽ nói chuyện với bố với điều kiện mẹ cũng sẽ phải sửa đổi.
Em chỉ cho mẹ những cái sai của mẹ yêu cầu mẹ thay đổi, mẹ noi mẹ biết làm như vậy là sai nhưng mẹ ko thích & KO CÓ Ý ĐỊNH THAY ĐỔI. (VD điển hình chuyện bố rủ đi đâu cũng k chịu đi,)
Mọi người cho ý kiến xem em nên nói gì với bố???
Em định yêu cầu cả 2 người tham gia 1 hoạt động chung mà chưa nghĩ ra hoạt động gì phù hợp???
Mọi người suy nghĩ giải quyết vấn đề dứt điểm sớm giúp vì mẹ rất mệt mỏi & e cũng vậy!!!

an luu vu linh

unread,
Mar 27, 2014, 1:11:11 AM3/27/14
to Tran...@googlegroups.com
c thì đồng ý với quan điểm của Tùng là cho mẹ đi trước vì:
 c và mẹ rất giống nhau là rất ngại đi đâu, rất ngại giao tiếp, tiếp khách, chỉ thích ở nhà dọn dẹp , nấu ăn(mặc dù nấu ăn ko ngon, hihi), thích ôm đồm mọi việc có tên là "nội trợ". Nhất là việc cơm nước, nấu ăn xong là bắt mọi người phải về đúng h ăn, ai ko ăn đúng h hay đi đâu (có báo cáo lẫn ko báo cáo) đều thấy khó chịu, Bữa ăn nhất định cứ phải nấu cơm, thay vì ta có thể nấu bún, nấu miến,... để đổi vị, để công việc sẽ đỡ rườm rà, vất vả hơn...

Nên mẹ cần phải thay đổi một bước đột phá mạnh(như đi úc trước một tháng) mới khiến cho tất cả những cái ở phía trên chị vừa nói sẽ bớt đi, . RỒi sang đó , đi làm hay đi chơi, rồi tham gia các hoạt động ngoại khóa(gọi thế cho tiện), thì lúc đầu có vẻ sẽ ko thích (vì sẽ kêu mỏi chân, kêu nhàm chán... gì gì đó mẹ sẽ có lý do riêng của mẹ) NHƯNG CẦN PHẢI ÉP BUỘC BÀ, rồi dần dần trong 1 tháng đầu đó sẽ thay đổi đi rất nhiều, ở thêm tháng nữa sẽ rộng lượng hơn(ko còn bắt mọi người phải theo ý mình nữa: ví dụ nấu cơm ko nhất thiết cứ phải vo gạo vào giá rồi mới đợi nước sôi đổ gạo vào, thay vì cho thẳng gạo vào nồi vo rồi cho nước, cắm cơm rồi bật nút cooking là xong vì thành quả cuối cùng là cơm vẫn chín , mặc dù sẽ ko ngon như cách của mẹ, nhưng sẽ bơt đi những việc rườm rà, có nghĩa là con người sẽ bớt đi những khắt khe trong công việc, cũng như trong cuộc sống).

C nghĩ Linh ko nên nói chuyện với bố vì:theo chị chuyện bố mẹ cứ để bố mẹ giải quyết, chỉ khi nào một trong hai bên bảo mình cho ý kiến thì mình mới tham gia vào, chứ bây h nói bố: bố lại bảo là bố ko có lỗi, chỉ có mẹ đặt điều rồi đi kể lể khắp nơi(như chuyện c với nhà chú Giản, c kể cho mẹ chỉ muốn mẹ là người giữa nghe c nói thế để có cách nào nói khéo với bố để tìm hướng giải quyết, thì mẹ lại nói là có chuyện đó mà nó đi kể khắp nơi , thế nên c vừa ko giải quyết được việc, mà lại thêm bực mình), nên tốt nhất mẹ đang than với mình, mình khuyên mẹ và tìm cách giúp đỡ mẹ thôi, chứ đừng nói bố.
Theo c: Cái chính mẹ cần thay đổi mình trước, nhưng vì mẹ quá .. nên cần tác động tích cực từ phía chị em mình may ra mới thay đổi được.
cả nhà thấy thế nào


Vào 10:23 Ngày 27 tháng 03 năm 2014, Linh Thuy Vu <linh...@gmail.com> đã viết:
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages