Thời gian gần đây, tên đồ tể Hoàng Phủ Ngọc Tường lúc gần chết thì lại chui ra thú nhận là hắn đã bịp thiên hạ trong cuộc phỏng vấn vào tháng 3 năm 1981. Như ai cũng đã biết, bọn ngu dốt chó má cộng sản là bọn tuyên truyền giỏi nhất vì thế cố TT Nguyễn Văn Thiệu có nói rằng đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm là vậy!!!
Dưới đây tieudietcs xin post lại bài lúc trước có viết về cuộc thảm sát Tết Mậu Thân 1968. Kèm theo là một nhân chứng sống kể lại trong phần audio!!!
Ôi...tội ác của bọn chó má cộng sản làm sao xóa được!!!
tieudietcs!!!
4. Cuộc thảm sát Mậu Thân 1968 tại Huế. Các cuộc tắm máu của Cộng sản trong giai đoạn đầu năm 1975.
"Trong trận đánh Tết Mậu Thân, Việt Cộng đã chiếm Thừa Thiên-Huế trong nhiều ngày, khoảng 20 ngày đầu tháng 2/1968. Trước khi tấn công, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vùng Thừa Thiên-Huế đã có mật hiệu cho các gia đình phật tử phải treo cờ Phật giáo ăn tết. Bộ đội Cộng sản sẽ xâm nhập những nhà "không" treo cờ Phật giáo để bắt những người trong chính quyền quốc gia. Trong kế hoạch, Việt Cộng muốn chiếm giữ Thừa Thiên-Huế lâu dài để làm "thủ đô" và để chứng tỏ rằng Hoa Kỳ đã thua vì không giữ nổi Huế. Lập tức chúng khởi sự bắt bớ và "tắm máu" những quân nhân, công chức, các dân biểu nghị sĩ, giáo sư thuộc thành phần quốc gia mà không có "chân" trong tổ chức GHPGVNTN. Chúng bắt khoảng 10,000 người, công chức, quân nhân, dân biểu, nghị sĩ người quốc gia giam giữ họ trong các chùa và trường học.
Khi quân đội Hoa Kỳ và VNCH phản công đánh chiếm lại Huế vào trung tuần tháng 2/1968, thì bọn tăng ni GHPGVNTN tính rằng không giữ được Huế thì phải giết sạch đám tù nhân, nạn nhân này để bảo vệ bí mật Cộng sản nằm vùng của chúng. Giả thử quân đội quốc gia có chiếm Huế trở lại thì cũng không còn người nào sống sót để tố giác lực lượng tăng ni Cộng sản nằm vùng là GHPGVNTN.
Chính bọn tăng ni Cộng sản trong GHPGVNTN vùng Thừa Thiên-Huế đã dẫn đường cho Việt Cộng giết nhiều sĩ quan, công chức và dân biểu, nghị sĩ, giáo sư người quốc gia. Chúng bắt nhiều ngàn người và bốn vị giáo sư người Đức giam trong chùa. Một số bị giam và bị thủ tiêu tại trường học Gia Hội. Hàng trăm xác chết đã bị chôn tập thể ngay trong khu vực trường Gia Hội.
Bọn tăng ni GHPGVNTN đã lập "tòa án quân sự" với những tên Cộng sản nằm vùng như: Lê Văn Hảo, anh em Hoàng Phu? Ngọc Tường, Hoàng Phu? Ngọc Phan, Tôn Thất Dương Tiềm, Nguyễn Đắc Xuân, Tiêu Dao Bảo Cự, các hòa thượng Thích Đôn Hậu, Thích Trí Tịnh, Thích Thiện Siêụ.vv.. làm chánh án. Tòa án của chúng ở trong các chùa và chỉ xử tử hình. Các nạn nhân đều bị buộc tội "Việt gian phản quốc". Các nạn nhân "tử tội" bị mang ra sau chùa bắn theo kiểu hành quyết KGB với một viên đạn vào đầu. Thiếu tá Từ Tôn Khoáng bị chúng ra lệnh bắn nát thây với hơn 200 viên đạn!
Hoàng Phu? Ngọc Tường ngày nay năm 2003 đổi tên là Nguyễn Khoa Điềm, giữ chức vu. Bô. Trưởng Văn Hóa trong chính quyền Cộng sản Hà Nội. Tiêu Dao Bảo Cự chính là đệ tử ruột của Hoàng Phu? Ngọc Tường và cùng nằm vùng đánh phá chính quyền quốc gia vào những năm 1964-65 trở về sau tại vùng Thừa Thiên-Huế. Chính Hoàng Phu? Ngọc Tường đã chế tạo những bản văn, bài viết,, thông bạch rồi ký tên Thích Huyền Quang. Cục Phản Gián đã gởi ra hải ngoại bằng điện thư (fax) những văn bản cho các báo chợ, báo đảng, báo chùa đăng tải, và đài phát thanh của đảng phỏng vấn phát thanh. Võ văn Ái và Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế của y cũng tung ra những bản tin bịa đặt rằng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ và GHPGVNTN "tranh đấu" và nói rằng từ trong nước gởi ra.
Khi quân đội Việt-Mỹ phản công mạnh mẽ vào trung tuần tháng 2/1968, để tái chiếm Huế thì bọn tăng ni quốc doanh và thanh niên phật tử đã áp giải hơn 4,000 nạn nhân của chúng từ các chùa ra khe Đá Mài ở phía Tây thành phố Huế. Chúng vận động hơn 300 thanh niên và thanh nữ phật tử đi theo áp giải tù. Chúng dùng lưỡi lê đâm thủng bàn tay các nạn nhân rồi dùng kẽm gai xuyên qua, từng xâu từ 5 đến 10 người một, rồi kéo đi. Chúng tính sẽ giết các nạn nhân nên coi họ như những tử tội, không cần phải đối xử nhân đạo.
Bốn vị giáo sư người Đức bị bọn sư Cộng sản xử tử bằng lối hành quyết của KGB với một viên đạn súng AK bắn vào đầu! Rồi chúng vùi xác 4 người Đức sau chùa Tường Vân. Bọn sư Cộng sản GHPGVNTN hiểu rằng chúng phải tiêu diệt các nạn nhân do chúng bắt và giam giữ trong chùa để diệt khẩu và để bảo toàn bí mật nằm vùng của chúng.
Tại khe Đá Mài ngày 22/2/1968, Thích Đôn Hậu và thiếu tướng Lê Chưởng, chính ủy mặt trận Thừa Thiên-Huế (Trần văn Quang là Tư lệnh), đã ra lệnh cho khoảng 150 tên sư áp giải mượn súng bộ đội Cộng sản, bắn giết, thủ tiêu hơn 4,000 nạn nhân. Hơn 300 thanh niên, thanh nữ phật tử đi theo áp giải các nạn nhân cũng bi. Thích Đôn Hậu ra lệnh giết luôn để diệt khẩu. Bộ đội Cộng sản người Bắc đã từ chối bắn các nạn nhân. Chúng nói chúng chỉ biết đánh nhau, không biết giết người theo kiểu xử tử những nạn nhân còn đang bị tróị
Sau cuộc thảm sát, bọn tăng ni Cộng sản trở về các chùa ơ? Huế và làm bộ không biết chuyện gì đã xảy ra cho đến ngày nay. Vì những người biết mặt chúng đã bị giết hết nên không còn ai tố giác bọn tăng ni Cộng sản nằm vùng này. Bọn tăng ni Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất giữ bí mật tội ác giết người của chúng đến mức từ năm 1968 đến nay, các chùa ơ? Huế không nhận thêm người ở ngoài vào tu (giới đàn). Chúng chỉ nhận đảng viên và công an Cộng sản. Có lẽ chúng sợ rằng nếu nhận người ngoài vào tu thì bí mật giết người năm Mậu Thân sẽ bị lộ.
Thích Đôn Hậu và Lê Chưởng đi thẳng ra Hà Nội báo cáo với Hồ Chí Minh và Bô. Chính Trị về thành tích chiến thắng oanh liệt vùng Thừa Thiên-Huế và con số địch quân bị tiêu diệt, và được hoan hô nồng nhiệt. Thích Đôn Hậu được ở lại Hà Nội. Năm sau 1969, Hồ Chí Minh chết. Thích Đôn Hậu được vinh dự đứng canh quan tài Hồ cùng với những tên đầu so? Cộng sản khác như Phạm văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Đặng Xuân Khu (Trường Chinh) , Lê Đức Thọ...
Phải đến sau 1975, Thích Đôn Hậu mới trở lại chùa Linh Mụ, Huế, và ở đó cho đến khi chết cuối tháng 4/1992. Chính quyền Cộng sản ra lệnh làm lễ Quốc táng 7 ngày cho Thích Đôn Hậụ 2 Phó Thủ tướng Cộng sản Nguyễn Quyết và Nguyễn Hữu Thọ về tận chùa Linh Mụ làm chủ lễ tang. Thích Huyền Quang thay thế Thích Đôn Hậu làm Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và gởi các bản tranh đấu bịp bợm bằng điện thư ra hải ngoại, đó là chuyện sau.
Lê Chưởng được Lê Duẫn phong chức Bô. Trưởng Giáo Dục để thưởng công cho vụ tàn sát và chiếm được thành phố Huế. Khi Chưởng quay lại Bình Tri. Thiên để bàn giao chức vụ thì bị tai nạn xe, với một chiếc xe tăng tại Quảng Bình. Cây chống kính xe tăng đã đâm thủng so. Lê Chưởng khiến y chết ngay tại chỗ.
Sở dĩ tìm được các xác chết tại khe Đá Mài là do oan hồn một thanh nữ phật tử bị thủ tiêu để diệt khẩu, đã chết oan uổng, tức tưỡi, nên đã báo mộng cho mẹ đi tìm xác và đưa đẩy bà mẹ này đến khe Đá Mài.
Thích Đôn Hậu nắm rất nhiều chức vụ cao cấp Cộng sản. Y nắm những chức vụ như Phó Chủ tịch Liên Minh Dân tộc Dân Chu? Hòa Bình, Ủy viên chủ tịch, chủ tịch đoàn Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng (Cộng sản) Miền Nam, Ủy viên Hội Đồng Cố Vấn Chính Trị chính phu? Cộng sản miền Nam, mang quân hàm Tướng Tổng Cục Phản Gián, Ủy viên chủ tịch đoàn Trung Ương Mặt Trận Tô? Quốc (sau 1975) kiêm Đại Biểu Quốc Hội Cộng sản đơn vi. Bình Tri. Thiên, Tăng Thống kiêm Viện Trưởng lưỡng viện Tăng Thống và Hóa Đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Sau khi Thích Đôn Hậu chết ngày 25/4/1992, thì GHPGVNTN đôn Thích Huyền Quang lên thay thế. Cục Phản Gián đã cho xe ô tô về tận chùa Hội Phước tỉnh Quảng Ngãi để đón Thích Huyền Quang lên chùa Linh Mụ nhận lãnh mũ áo tăng thống. Nhân dịp này, Thích Huyền Quang cũng bàn thảo với thượng tướng công an phản gián kiêm phó thủ tướng Nguyễn Quyết về vấn đề khởi động chiến dịch Hoa Sen Đỏ, tung ra hải ngoại, đẻ xóa tên "quốc doanh", để tỏ vẻ "bị" Cộng sản đàn áp và để cải chính "khéo" với người hải ngoại rằng chúng "chưa bao giờ" làm sư quốc doanh Cộng sản.
Bản văn đầu tiên của chiến dịch Hoa Sen Đỏ do Hoàng Phu? Ngọc Tường soạn thảo, ký tên Thích Huyền Quang, gọi là "Kiến Nghị 9 điểm" và được Cục Phản Gián gửi bằng điện thư (fax) cho báo Người Việt và các báo chùa đăng tải nguyên văn. Kiến Nghị 9 điểm đề ngày 25/6/1992 thật ra chỉ là một bản "thỉnh nguyện" với sự cung kính dâng lên các cấp lãnh đạo Cộng sản Hà Nội. Sau này Cộng sản Hà Nội có đường dây "vận động hành lang" đi thẳng với Mỹ và được bãi bỏ cấm vận, được bang giao, nên chúng từ từ bỏ rơi con bài sư quốc doanh GHPGVNTN. Nhưng tập thể tăng ni quốc doanh đã lòi mặt thật Cộng sản của chúng, không cách nào chối cãi.
Trên bình diện kế hoạch tiêu diệt Cộng sản Hà Nội, ta không thể không tính đến yếu tố Bắc Kinh. Làm thế nào để vô hiệu hóa ảnh hưởng và cán bô. Bắc Kinh tại Việt Nam và đồng thời đương cư. Bắc Kinh "sau khi" tiêu diệt Cộng sản Hà Nội, là một bài toán khó giải cho bất cứ ai tính đến tiêu diệt Cộng Sản Hà Nội, hóa giải chiến lược domino Trung Cộng, để lấy lại độc lập tự do cho Việt Nam. Ngoài ra còn vấn đề tiêu diệt bọn Cộng sản nằm vùng trở lại, núp dưới chiêu bài giáo hội ma giáo quốc doanh gọi là "Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất" và dùng chùa chiền làm căn cứ, địa điểm xuất phát gây rối loạn, tiến tới lật đổ chính quyền quốc gia.
Hiện nay mới chỉ có Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuê. Sỹ, Thích Không Tánh, Đoàn viết Hoạt và bọn Mạng Lưới Nhân Quyền, Mặt trận Kháng chiến Ma, và bọn GHPGVNTN nằm vùng hải ngoại tại Hoa Kỳ ra mặt. Hiện nay, Cộng sản không dám công khai hoạt động hải ngoại tại Hoa Kỳ vì vấn đề đang "bang giao tốt đẹp với Hoa Kỳ". Mọi hoạt động Cộng sản tại Hoa Kỳ đều do Mặt Trận Kháng Chiến Ma ra mặt, giật dây với GHPGVNTN, Hội đồng Liên Tôn và các tổ chức chính trị ngoại vi, và bè lũ báo chí đài phát thanh, bồi bút cò mồi quốc doanh. Chúng tung hứng lẫn nhau với nhiệm vụ xóa hẳn hận thù Cộng sản và lái hướng chống Cộng sang hướng sống chung hòa bình với Cộng sản, chỉ "xin" tí ti nhân quyền, dân chủ, và tự do tôn giáo.
Chúng không bao giờ nghĩ rằng chúng đang ở trong cái thế chết. Sớm hay muộn thì Bắc Kinh cũng giết chết. Nếu không thì khi tiêu diệt Cộng sản, người quốc gia Việt Nam sẽ phải tiêu diệt bọn chó săn nằm vùng quốc doanh GHPGVNTN Ấn Quang và tập thể sư công an. "
-----------------------------------------------------------------
Chúng bây chạy đi đâu??? Mà AI cho chúng bây chạy???
Tiêu Diệt Cộng Sản!!!
Giết chẳng tha mới là thành việc!
Chém chẳng nương mới diệt quỉ rừng!
Quyết tâm tiến bước chẳng ngừng!
Đầu trâu mặt ngựa khó mừng Kỳ Ba!!!
------------------------
Lá thư của nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường đọc cho con gái viết.
Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời. Những gì tôi đã viết, đã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận. Dầu có nói thêm bao nhiêu cũng không đủ. Tốt nhất là im lặng bằng tâm về cõi Phật. Duy nhất có một điều nếu không nói ra tôi sẽ không yên tâm nhắm mắt. Ấy là câu chuyện Mậu thân 1968. Vậy xin thưa:
1. Mậu Thân 1968 tôi không về Huế. Tôi, TS Lê Văn Hảo và bà Tùng Chi (những người lên chiến khu trước) được giao nhiệm vụ ở lại trạm chỉ huy tiền phương- địa đạo Khe Trái (Thuộc huyện Hương Trà- tỉnh Thừa Thiên)- để đón các vị trong Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Thành Phố Huế như Hoà thượng Thích Đôn Hậu, cụ Nguyễn Đoá, ông Tôn Thất Dương Tiềm…lên chiến khu. Mồng 4 tết tôi được ông Lê Minh (Bí thư Trị- Thiên) báo chuẩn bị sẵn sàng về Huế. Nhưng sau đó ông Lê Minh báo là “tình hình phức tạp” không về được. Chuyện là thế. Tôi đã trả lời ở RFI, Hợp Lưu, Báo Tiền Phong chủ nhật… khá đầy đủ. Xin không nói thêm gì nữa.
2. Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim "Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc.
Để chứng tỏ mình là người trong cuộc, tôi đã dùng ngôi thứ nhất- “tôi”, “chúng tôi” khi kể một vài chuyện ở Huế Mậu Thân 68. Đó là những chuyện anh em tham gia chiến dịch kể lại cho tôi, tôi đã vơ vào làm như là chuyện do tôi chứng kiến. Đặc biệt, khi kể chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viên nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: “Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu ...Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra ..”. Chi tiết đó không sai, mà sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại. Ở đây tôi là kẻ mạo nhận, một việc rất đáng xấu hổ, từ bé đến giờ chưa bao giờ xảy ra đối với tôi...
Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Trọng Tạo năm 1986
...Tôi đã nói rồi, nay xin nhắc lại: Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu...
3. Từ hai sai lầm nói trên tôi đã tự rước hoạ cho mình, tự tôi đã đánh mất niềm tin yêu của nhiều người dân Huế đối với tôi, tạo điều kiện cho nhiều kẻ chống cộng cực đoan vu khống và qui kết tôi như một tội phạm chiến tranh.
Tôi xin thành thật nhìn nhận về hai sai lầm nói trên, xin ngàn lần xin lỗi.
Sài Gòn, ngày 1 tháng 2 năm 2018
Hoàng Phủ Ngọc Tường