NGƯỜI NO VẪN ĐÓI

0 views
Skip to first unread message

Ngọc Nga

unread,
Jun 6, 2026, 4:44:01 PMJun 6
to teresa...@googlegroups.com





LỜI CHÚA CHÚA NHẬT MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ, NĂM A: https://tinyurl.com/rv8w4kyw



NGƯỜI NO 

VẪN ĐÓI

“Kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống!.

“Có những cơn đói không bánh nào nuôi nổi!” - Fulton Sheen.

Kính thưa Anh Chị em,

Người ta có thể no bánh, no tiện nghi, no thành công, mà lòng vẫn đói. “Có những cơn đói không bánh nào nuôi nổi!”. Lời Chúa hôm nay trả lời nghịch lý ấy: ‘người no vẫn đói’.

Thông thường, một khoảng trống vừa được lấp đầy thì một khoảng trống khác lại xuất hiện. Con người dường như luôn đói nhiều hơn những gì mình đang có. Chính vì cơn cồn cào ấy, Chúa Giêsu nói: “Kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống!”. Ngài không hứa ban thêm một thứ để thoả dạ, nhưng trao chính mình làm nguồn sống. Vật chất chỉ lấp đầy dạ dày; chỉ Đấng Tạo Hoá mới lấp đầy linh hồn.

Không chỉ nói đến của ăn, Chúa Giêsu còn nói đến việc ăn chính thịt Ngài. đây, Gioan đổi động từ quen thuộc phagein - “ăn”, sang trōgein - “nhai”, “gặm”; ngôn ngữ trở nên mạnh hơn vì điều được mặc khải cũng lớn hơn. Ngài không trao một giáo huấn để suy ngẫm, nhưng hiến chính mình làm của ăn. Cơn đói sâu nhất của con người không thể được nuôi bằng một ý tưởng về Thiên Chúa, nhưng bằng chính Thiên Chúa. Vì thế, Thánh Thể không phải là một ý tưởng để suy nghĩ, nhưng là một Đấng để đón nhận; không phải một kỷ niệm để nhớ lại, nhưng là một sự sống để hiệp thông. “Con người có một khoảng trống hình Thiên Chúa trong lòng mình!” - Blaise Pascal.

Vậy mà con người đói không chỉ vì thiếu của ăn, nhưng vì còn thiếu một nơi để thuộc về. Bởi đó, không dừng lại ở việc cho ăn, Chúa Giêsu nói: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy”. Gioan gọi đó là menein - “ở lại”. Thánh Thể không chỉ lấp đầy một cơn đói - ‘người no vẫn đói’ - nhưng còn đưa con người vào một mái nhà. Điều làm lòng người no thoả không chỉ là có thêm một điều gì đó, nhưng là thuộc về một Ai đó.

Bài đọc Đệ Nhị Luật nhắc đến manna trong sa mạc. Đó là lương thực cho một chặng đường; Thánh Thể là lương thực cho cả cuộc đời. Manna giữ dân Chúa khỏi chết; Thánh Thể cho con người được sống nhờ Chúa Kitô. Vì thế, theo Phaolô, cùng chia sẻ một tấm bánh, chúng ta trở nên một thân thể trong Chúa Kitô - bài đọc hai. Điều Thánh Thể xây dựng không chỉ là những tâm hồn đạo đức, nhưng là một dân mới, Hội Thánh - Giêrusalem mới. Và dân ấy không ngừng cất tiếng: “Giêrusalem hỡi, nào tôn vinh Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ là Đấng đáp lại cơn đói của con người; Ngài còn mặc khải cơn khát của Thiên Chúa. Nếu con người đói Thiên Chúa, thì Thiên Chúa cũng “đói” con người: Ngài muốn hiệp thông, muốn ở lại, muốn nên một với họ. Trên thập giá, Ngài kêu lên: “Tôi khát!”. Thánh Thể không phải đài tưởng niệm vô tri, mà là nhịp đập tình yêu đang tuôn chảy. Thánh Thể không chỉ là bí tích của lương thực, nhưng còn là bí tích của một tình yêu luôn tìm kiếm và tự hiến. Yêu thương không chỉ là cúi xuống ban ơn, mà là hoà quyện và tan chảy vào nhau.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con vẫn đói giữa bao điều tưởng đủ. Xin cho con biết ở lại trong Chúa và Chúa ở lại trong con; vì chỉ một mình Ngài mới làm con no thoả!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)





 

FULL YET HUNGRY.jpg
NGƯỜI NO VẪN ĐÓI.docx

Ngọc Nga

unread,
Jun 16, 2026, 7:46:35 AM (7 days ago) Jun 16
to teresa...@googlegroups.com

GẮNG GỎI ĐỂ SỐNG TRONG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI

Trong những năm cuối đời, Thomas Merton đã ẩn cư để cố gắng tìm cô tịch hơn trong đời sống.  Nhưng cô tịch là một điều hết sức khó nắm bắt, và ông nhận thấy rằng nó liên tục chạy trốn ông.

Tuy nhiên, một buổi sáng nọ, ông có cảm nhận, ít nhất vào giây phút đó, ông đã tìm thấy nó.  Nhưng cái mà ông trực nhận là điều hơi bất ngờ đối với ông.  Hóa ra, sự cô tịch không phải là một trạng thái khác nào đó của sự tỉnh thức hay thậm chí một cảm giác thăng hoa nào đó về Chúa hay về tính siêu việt trong đời sống chúng ta.  Sự cô tịch, như ông trực nhận, là sự trung thực trọn vẹn trong chính da thịt mình, trong giây phút hiện tại, cảm nhận tri ân trước sự phong phú bao la chứa đựng trong cuộc sống bình thường của con người.  Cô tịch bao gồm sự hiện diện đầy đủ trong chính đời sống của mình để trực nghiệm những gì đang ở đó.

Nhưng nó chẳng dễ dàng.  Hiếm khi chúng ta thấy mình thật sự ở trong phút giây hiện tại.  Tại sao?  Do cái cách chúng ta đã được tạo nên.  Chúng ta đã được nạp quá nhiều năng lượng để sống trong thế giới này.  Khi Chúa đặt chúng ta vào thế giới này, như tác giả sách Giảng Viên nói, Người đã đặt “phi thời gian tính” vào trái tim chúng ta, vì vậy chúng ta không dễ dàng gì hòa điệu với cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta đọc được điều này trong đoạn văn nổi tiếng về giai điệu các mùa trong sách Giảng Viên.  Mọi thứ đều có một thời và một mùa để làm, chúng ta được bảo như vậy: Một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành…, và cứ như vậy.  Nhưng sau khi liệt kê cái giai điệu tự nhiên về thời và các mùa này, tác giả kết thúc với những lời sau đây: Chúa đã làm mọi sự hợp thời đúng lúc, nhưng lại đã đặt phi thời gian tính vào trái tim con người để cho con người không đồng điệu với thế gian này từ đầu chí cuối.

Từ trong tiếng Do Thái để diễn tả “phi thời gian tính” là Ha olam, một từ chỉ “vĩnh hằng” và “siêu việt.”  Một số bản dịch tiếng Anh đã diễn đạt như thế này: Chúa đã đặt cảm giác về quá khứ và tương lai vào trái tim chúng ta.  Có lẽ nói như vậy là cách nắm bắt sự việc tốt nhất, ít nhất là xét cái cách chúng ta thường xuyên nhận điều đó trong cuộc sống.

Từ trải nghiệm của mình, chúng ta biết ở trong phút giây hiện tại là khó đến mức nào, bởi vì quá khứ và tương lai không để chúng ta yên.  Chúng mãi mãi nhuốm màu lên hiện tại.  Quá khứ ám ảnh với những bài hát ru và giai điệu mơ hồ nửa quên nửa nhớ thỉnh thoảng vụt lên trong ký ức, với những tình yêu đã tìm thấy được và đã mất, với những vết thương lòng không bao giờ lành da non, và với những nỗi thao thức hoài niệm, tiếc nuối, và mong mỏi níu giữ một điều gì đó đã qua.  Quá khứ mãi mãi gieo nỗi bất an vào giây phút hiện tại.

Và tương lai lại cũng len lỏi vào hiện tại, đổ cái bóng lờ mờ của hứa hẹn và đe dọa, luôn luôn đòi chúng ta phải chú ý, luôn luôn gieo lo lắng vào đời sống, và luôn luôn tước đi của chúng ta cái khả năng đơn giản là đắm mình trong hiện tại.  Hiện tại mãi mãi bị nhuốm màu bởi ám ảnh, những cơn đau của tâm hồn và trí óc, những nỗi lo lắng mà hầu như chẳng liên quan gì đến những người đang ở bên cạnh chúng ta.

Các triết gia và thi sĩ đã gọi nó bằng nhiều tên khác nhau: Plato gọi nó là “cơn điên đến từ các thần;” các thi sĩ Hindu gọi nó là “nỗi hoài niệm về cái vô hạn;” Shakespeare nói về “những nỗi khát khao bất diệt,” còn Augustin, mà có lẽ nhiều người biết tới cách nói này của ông nhất, nói rằng nó là một nỗi bất an vô phương cứu chữa mà Chúa đã đặt vào trái tim con người để nó không thể tìm thấy bình an trong bất cứ điều gì ở thấp dưới cái vô hạn và vĩnh hằng: Chúa đã tạo ra chúng con cho chính Chúa, và trái tim chúng con sẽ không bình an chừng nào nó chưa tìm về yên nghỉ bên Chúa.

Và như vậy, rất khó để sống bình an trong cái phút giây hiện tại của đời sống chúng ta, bình an trong chính con người chúng ta.  Nhưng sự “day dứt” này, như T.S. Eliot từng nói, là có mục đích của nó.  Henri Nouwen, trong một đoạn văn nổi bật vừa nhận diện những nỗ lực gắng gỏi này vừa nêu mục đích tối thượng của nó, đã nói như sau: Cuộc sống chúng ta là  khoảng thời gian ngắn mong chờ, là thời gian trong đó nỗi buồn và niềm vui trộn lẫn với nhau trong từng giây phút.  Có một tính cách buồn bao phủ mọi khoảnh khắc của đời sống chúng ta.  Dường như không hề có cái gì là niềm vui tinh khôi trọn vẹn, mà thậm chí trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc hiện sinh, chúng ta vẫn thấy gợn buồn.  Trong mọi nỗi hài lòng, đều có sự nhận biết về các giới hạn.  Trong mọi thành công đều có nỗi sợ hãi bị tị hiềm.  Đằng sau bất cứ nụ cười nào đều có nước mắt.  Trong mỗi vòng tay ôm đều có nỗi cô đơn.  Trong mọi tình bằng hữu đều có khoảng cách.  Và trong mọi dạng thể của ánh sáng, đều có ý thức về bóng tối vây quanh.  Nhưng khi ý thức sâu xa rằng mỗi mảnh sự sống đều có một mảnh của sự chết thì ý thức này có thể hướng chúng ta vượt lên trên những giới hạn của cuộc hiện sinh.  Nó có thể làm như vậy bằng cách khiến chúng ta mong tới ngày trái tim chúng ta sẽ tràn đầy niềm vui trọn vẹn, một niềm vui mà sẽ không ai tước đi được khỏi chúng ta.

 

Rev. Ron Rolheiser, OMI






 

Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages