Bravo @lady2611 for doing research on your own question and sharing it with everyone
Here are my thoughts.
Subjunctive là một kiểu cách trình bày ý tưởng mà tiếng Việt không có (vì thế có phần khó hiểu hơn). Nó như thể một kiểu nói chuyện lịch thiệp, không gò ép, liên quan tới một thực trạng chưa/không có. Trong tiếng Việt mình, nó kiểu như "ước gì, phải chi" .. "thì hay quá, tốt biết mấy" (trong yêu cầu), "giả sử, giả thử" trong "thực trạng"
A. Xuống xe dắt bộ. Get down from your vehicle and push.
B. Đề nghị xuống xe dắt bộ. It is suggested that you get down from your vehicle and push
A là mệnh lệnh, có phần "sóc hàng." B nói về một thực trạng mong muốn, không kiểm soát được bởi người "mong muốn" mà do hành động của người "được yêu cầu" thực thi
C. If I pressed on the gas pedal, the car would speed up
D. If I were to press on the gas pedal, the car would speed up
C là condidtional, nếu tôi nhấn chân ga, xe sẽ tăng tốc
D là subjunctive, giả thử như tôi nhấn ga (nhưng tôi không nhấn, chẳng nhấn làm gì), xe sẽ tăng tốc
Thí dụ rõ hơn, if I were a bird, I would end up a dish. Giả thử tôi là con chim trời, thì tôi đã thành món nhậu. Tôi "sẽ chẳng bao giờ là con chim trời" (một thực tế không bao giờ có)
Thí dụ ở trên nói là nếu như em muốn biểu lộ tính lịch thiệp hoặc nhấn mạnh về thực trạng "giả thử" hoặc nói về một tình huống "không thể" thì xài subjunctive. Còn mà không thì cứ conditional mà phang. Good news là bình thường thi subjunctive chỉ biểu lộ rõ ở một số tình huống (ngôi thứ 3) và động từ (to be). Còn lại thì khó/không phân biệt được
GOOD NEWS
Subjunctive chỉ xài trong formal Engish, mostly in Law. In everyday English, chẳng ai "bắt lỗi" nên biết thì tốt, và biết để làm bài kiểm tra ngữ pháp chẳng hạn :-) Google more "subjunctive when to use" + English + grammar
.. năm sau viết tiếp ..