Khoảnh Khắc An Bình
Nguyễn Thảo Nam
‘‘Trong đỠi, có hai ngà y không nên quá lo âu, đó là ngà y hôm qua và ngà y mai ’’.
Tôi đỠc dòng suy tư ấy từ một mảnh giấy vất trên bà n hỠc trong thư viện sáng nay. Không biết ai là tác giả của một tâm tình đơn sơ mà sâu
sắc quá. Nhẹ nhà ng mà mảnh liệt biết bao! Khát vá» ng sống trá» n giây phút hiện tại cá»§a má»™t ai đó đã để lại trong tôi má»™t niá» m an á»§i sâu lắng. Nó Ä‘ong đầy cả má»™t chân lý sống: sống cho hiện tại, sống vá»›i món quà Thượng đế trao ban trong giây phút nà y. Ngà y hôm qua đã thuá»™c vá» lịch sá», và ngà y mai thì vẫn luôn là bà ẩn. Rồi sẽ có má»™t ngà y trong đỠi không có ngà y mai!
Tôi không thể thay đổi quá khứ, tôi cũng chẳng
có thể sống cho ngà y mai. Má»™t quá khứ hạnh phúc, là m tôi nuối tiếc. Má»™t quá khứ tá»™i lá»—i khiến tôi băn khoăn. Má»™t tuÆ¡ng lai mù tối, là m tôi lo âu. Má»™t tương lai hứa hẹn, khiến lòng mình xôn xao. Quá khứ hay tương lai đỠu không cho tôi hạnh phúc trá» n vẹn. Chỉ có ngà y hôm nay, giây phút nà y, tại địa Ä‘iểm nà y, và công việc nà y má»›i là sứ mạng Ä‘Ãch thá»±c, má»›i là lá» i má» i gá» i và đáp trả trong yêu thương.
Tôi gặp nơi mảnh
giấy ấy cùng má»™t tâm tình cá»§a Ä á»©c Hồng Y Nguyá»…n Văn Thuáºn lúc Ngà i còn ở tù. Cảm nghiệm sâu sắc cá»§a phút giây hồng ân, Ngà i viết lên những tâm tình thiết tha như thế: ‘‘Giây phút đẹp nhất là giây phút hiện tại. Chấm nà y nối tiếp chấm kia, ngà n vạn chấm thà nh má»™t đưỠng dà i. Phút nà y nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thà nh má»™t đỠi sống. Chấm má»—i chấm cho đúng, đưỠng sẽ đẹp. Sống má»—i phút cho tốt đỠi sẽ thánh. Ä Æ°á» ng hy vá» ng do má»—i chấm hy vá» ng. Ä á» i hy vá» ng do má»—i phút hy
vá» ng’’ (Ä Æ°á» ng Hy Vá» ng)
Cả hai tâm tình ấy đến vá»›i tôi khi cả nước Ä‘ang xôn xao vá» cuá»™c khá»§ng bố tuần qua. Mở má»™t trang báo hôm nay, lắng nghe má»™t mẫu tin từ truyá» n hình, tôi băn khoăn tá»± há» i: Không biết cuá»™c chiến tranh Ä‘ang diá»…n ra hôm nay rồi sẽ ra sao? NgưỠi ta Ä‘ang Ä‘e dá» a má»™t cuá»™c chiến tranh hoá há» c trên đất nước nà y. Ä áº¥t Mỹ có còn là nÆ¡i an toà n cho cuá»™c sống?
Có ngưỠi thì há»›n hở cho cuá»™c đánh trả ở Trung đông. NgưỠi khác thì lại lo âu cho má»™t tương lai ảm đạm, háºu quả cá»§a trả thù trong nay mai. Nhiá» u ngưỠi chuẩn bị, mua sắm thức ăn và nhiên liệu cần thiết dá»± trữ. Mẹ tôi cÅ©ng vá»™i vã mua sắm những thức ăn cần thiết, chuẩn bị như cuá»™c chiến mùa Xuân 75 ở Việt Nam. Bà con ở quê nhà thì gá» i phone khuyên mẹ nên vá» quê hương má»™t thá» i gian cho an toà n.
Ai cÅ©ng mong an toà n. Nhưng ở đâu là an toà n? Ä Ã£ có lần tôi ra Ä‘i khá» i đất nước để mong có chút an toà n. Bây giá» ngưỠi ta khuyên trở vá» nÆ¡i đó để tìm sá»± an toà n. Mâu thuẩn quá! Nó giống câu chuyện hà i hước cá»§a má»™t Cha dòng Tên Ấn độ mà tôi vẫn mãi tâm đắc. Ngà i kể :
NgưỠi đà n ông hối hả
bước lên xe Bus. Vừa ngồi xuống, anh đặt ngay cái hộp lên đùi của mình. Thấy thế, anh tà i xế hỠi ngay:
- Cái há»™p gì trên đùi cá»§a anh váºy ?
Anh ta ngây thơ
đáp:
- Dạ trái bom chưa nổ ạ .
NgưỠi tái xế tái mặt, mắng anh:
- Sao anh khá» váºy! Ä á»«ng để nó trên đùi. Dấu nó ngay dưới ghế Ä‘i ... lẹ lên !!!
Cất trái bom dưới ghế, mong được an toà n.
Má»™t an toà n tưởng tưởng quá! Má»™t an toà n đánh lừa! Thá»±c tại cá»§a cuá»™c sống không cho tôi sá»± an toà n tuyệt đối. Dù đó là quê hương hay Ä‘ang sống tha phương. Ä á» i lữ hà nh không bảo đảm cung cấp nÆ¡i dừng chân an toà n mãi mãi. Sống là đi! Ä i má»›i mong có sá»± sống. Ä á» i là má»™t chuá»—i ngà y du mục. Dù Ä‘i trong hy vá» ng, hay Ä‘i trong lo âu, tôi luôn phải Ä‘i.
- Nhưng đi đâu bây giỠ? Tôi tự hỠi.
- Ä i cho trá» n ngà y hôm nay !
- Thế còn ngà y mai ?
- Ä á»©c Kitô đã bảo đảm ngà y mai cho tôi:
‘‘Lòng anh em đừng xao xuyến! Hãy tin và o Thiên Chúa và tin và o Thầy.. . Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy đến cùng anh em’’ (Ga :14,18).
Ä á»©c Kitô đã Ä‘i qua những ngà y bất an cá»§a thân pháºn là m ngưỠi, vÃ
Ngà i đỠc được trong tôi những nỗi niỠm băn khoăn. Tôi dưỠng như tìm được niỠm an bình từ lòng yêu thương săn sóc ấy. Trong dòng suy tư, tôi chợt thoáng nhớ những lỠi khôn ngoan trong kho tà ng Ấn giáo mà các Guru dạy cho môn sinh của hỠrằng:
Khi bạn hÃt má»™t hÆ¡i thở dà i, hãy ý thức mình Ä‘ang hÃt má»™t hÆ¡i thở dà i. Khi bạn hÃt má»™t hÆ¡i thở ngắn, hãy ý thức mình Ä‘ang hÃt má»™t hÆ¡i thở ngắn. Khi bạn hÃt má»™t hÆ¡i thở vừa vừa, hãy ý
thức mình Ä‘ang hÃt má»™t hÆ¡i thở vừa vừa. Luôn ý thức mình Ä‘ang ở trong hiện tại’’
Những tâm tình ấy giúp tôi trở vá» vá»›i hiện tại. Ä Ã³n nháºn những gì mình Ä‘ang có hôm nay. HÃt thở cái bầu khà hôm nay như má»™t hồng ân, và dâng trao ngà y mai cho Ä áº¥ng Ä‘ang là m chá»§ tương lai. Rồi trong niá» m tin tưởng phó thác, tôi mượn lá» i kinh xin Æ¡n bình an để thì thầm trong Chúa:
- Chúa Æ¡i, xin ban cho con Æ¡n bình an để chấp nháºn những gì con không thể thay đổi - đó là thá» i tiết, thiên tai, là chiến tranh, là già nua bệnh táºt, là mất mát rá»§i ro, v.v... Cho con Æ¡n can đảm để sá»a đổi những gì con có thể đổi thay - như lòng Ãch ká»·, như đố kị ghen tương, như lưỠi biếng ươn hèn hay đỠi sống tá»™i lá»—i vá»›i những Ä‘am mê, v.v... Nhưng cÅ©ng xin cho con Æ¡n khôn ngoan để phân biệt Ä‘iá» u gì con có thể thay đổi, và điá» u gì con không thể thay đổi, để rồi sống từng ngà y, từng phút giây - an vui vÃ
trỠn vẹn.