em cũng ko bik phải nói sao,nói chung là nhiều cảm xúc và suy nghĩ,nó cứ rối lên à. từ khi học ayp xong cuộc sống của em trở nên bận rộn và cũng khá là căng thẳng,thế nên cũng đuối sức dù rất vui. hôm nay thì sức khỏe e đã ko tốt,em đi vì nghĩ ko nên làm hỏng kế hoạch,ai dè tới nơi còn thất vọng thêm,nói thật lúc đó em chả muốn đến đó lại nữa luôn á. mình đã mệt mà nhìn người khác zay thì làm sao giúp đc? em nghĩ là bản thân lo còn chưa xong,2 tuần qua em bận đến nỗi ko gọi điện thoại cho ba mẹ đc luôn á,mẹ mong em quá trời,tưởng em bị làm sao mà ko gọi về cho mẹ. hùi trước em siêng tập thể dục lắm,mà giờ cũng ko tập đc luôn. đi học cái này về ngoài nhóm mình ra em cũng ko bik chia sẻ với ai,ngay cả chị em vì sợ chị ko hiểu,mà em cũng ngại nói,với lại em đi làm nói suốt cả buổi tối rùi,về nhà cũng chả còn hơi mà nói nữa.dự án từ thiện hay này kia em cũng chỉ thông báo là ngày hôm nay em đi tới đó,thế thôi,cũng chả nói thêm đc ji,nói chung là em cần chia sẻ mà cũng có chia sẻ đc đâu? rùi mới hôm t6 đây em đi học trên đường tự nhiên có ông kia nói với em mấy điều lung tung làm em vừa sợ vừa hoang mang nữa. ổng nói em năm nay xui,lại có âm hồn bám theo nên đi đường phải cẩn thận kẻo tai nạn nằm liệt giường như chơi

Dĩ nhiên ba cái chuyện bói toán mình hay có tâm lý nửa tin nửa ngờ,cộng thêm có 1 số ý đúng với gia đình em nên em cũng hoảng lắm,hôm nay mệt lại đi xa em cũng ngại,đến nơi lại thất vọng tràn trề >"<. "cái chân mình còn đau làm sao để ý tới ai đc nữa". cộng thêm là,em thấy mình đi lac hướng mục tiêu ban đầu nè,rùi mình làm vậy ko bik ngta thik ko,có cảm nhận đc chân tình của mình ko hay lại nghĩ mình làm như hình thức thui,vì em để ý thấy thái độ của anh chị qua giúp mấy cụ dọn cơm á,nhìn mình bình thản,như chả có ji lạ hay quí mến vì mình tới cả,họ quen như thế rùi,hoặc là bà cụ khó gần ấy,họ nghĩ mình cũng như những người đã từng đến đó thui hà. tự dưng em nghĩ,mình làm thế này có hiệu quả hok?vì tình yêu thương thì vô hạn,ước mơ của mình hay nhưng mình có thực hiện nổi với vị trí của mình hiện tại hay ko (những hành vi ảnh hưởng đc và hành vi quan tâm ấy). em giờ chỉ nghĩ đc rằng,mình cứ lo sống cho tốt đi cái đã,quan tâm và yêu thương ngay chính những người trong gia đình như mẹ Teresa đã nói. rùi dần dần mình mới ảnh hưởng đc những việc mình quan tâm chứ,đâu phải mình vứt bỏ việc đó(bỏ dự án và làm dự án mới như cô ngọc nghĩ). rồi cũng nên tự hỏi rằng,có khi nào trong quá khứ những người ở trong đó đã gieo nhân xấu ji đó,đến nỗi con cháu ko chịu nuôi mà phải cho ở trong đó ko (em ví dụ thôi,vì đâu phải cứ thấy ai nghèo khổ là thương ngay đc,nhìu trường hợp như ông Mười Kinh á). chuyện chia sẻ điều thầm kín thì gặp mình đc mấy lần mà cụ tin tưởng chia se? nếu nói ra thì cũng như nói với mấy người khác,ai đến cụ cũng có thể kể đc zay. chứ ko thì đã kể với mấy cụ khác,hoặc cô Kính,hoặc mấy anh chị hùi chìu dọn cơm rùi,thân quen và gần gũi hơn mình nhìu mà. em thấy cô ngọc cũng suy nghĩ hơi xa thực tế khi kể lại mấy câu chuyện các cụ đã kể với cô á,mấy cụ già cả,cũng hơi lẫn nữa,kể mấy cái đó thì hầu như người già ai cũng zay à,em gặp nhìu rùi nên em bik mà. có lẽ mục tiêu của mình nhắm sai đối tượng roài =.=