Trâm Đặng
unread,Jul 3, 2011, 11:24:33 AM7/3/11Sign in to reply to author
Sign in to forward
You do not have permission to delete messages in this group
Either email addresses are anonymous for this group or you need the view member email addresses permission to view the original message
to sumof...@googlegroups.com
Không biết vô tình hay hữu ý, Pé Út đã kéo Ba! Thực sự là vậy!
Hôm nay là một ngày khá tệ với Ba, dù thức dậy đúng giờ, tập thể dục và làm mọi thứ, nhưng rất mệt mỏi. Sáng Ba đi tham gia ngày hội việc làm dưới quận 4, toàn những tập đoàn lớn. Thấy mình bị khớp về vốn tiếng anh. Thêm vào đó, Ba bị huyết áp thấp nên đứng lâu sẽ bị down và mệt mỏi, đứng gần 3 tiếng, vừa mệt vừa ko thoải mái, lúc ra khỏi đó như được cứu rỗi vậy. Và đỉnh điểm là trưa hôm nay, giống như cảm xúc bấy lâu dồn nén mà mình ko biết, pama gọi điện lại hỏi chuyện công việc, Ba đã bị áp lực, áp lực rất nặng, Ba đã khóc và nói với pama rằng "mỗi khi gọi điện cho con pa má chưa bao h hỏi thăm sức khỏe, về việc con làm luận văn tới đâu, chưa bao giờ cả, chỉ hỏi tiền bạc và việc làm", Ba thực sự mệt mỏi, Ba ko kiềm đc và khóc, đành rằng hiểu ba má đó, nhưng mình ko chịu đc, đã có những lúc sợ nhận điện thoại của ba má, sợ phải đeo cho mình cái núi thiệt to, biết rằng ko đủ sức nhưng vẫn đeo... Ba chỉ mới nói đc nhiêu đó, ko nói đc nữa, quyết định ngủ trưa, ngủ chỉ 30' thôi, mà đặt mình xuống, toàn thân ê ẩm, nếu đc chak ngủ lun cũng có khi, may mà con bạn gọi dậy vì chiều đi họp CLB PR& Event, tinh thần cũng ko khá là bao, haiz...!
Chị mới đi về, lúc bước lên cầu thang chị có những suy nghĩ rằng "mình sẽ viết tiếp, nhưng viết mà ko ai care, ko ai đọc thì viết để làm gì?!" tự dưng muốn bỏ cuộc và chị đã ước rằng khi chị bước vào nhà, mở máy ra, sẽ nhận đc 1 lời chia sẽ nào đó, chỉ cần 1 comment của bất kì thành viên nào của SUMO, chị sẽ viết tiếp! và chị đã vui mừng biết bao khi thấy đc dòng tâm sự của Út, vui đến khó tả, nhưng chính pé Út nắm lấy tay chị khi chị sắp buông xui, dù em ko nghĩ rằng mình đã làm điều đó, nhưng em (và cả mọi người) nên bik rằng, đôi khi những j ta làm, chỉ vô tình thôi cũng đủ để thay đổi 1 ai đó.
Và chị đang viết tiếp, mọi người có bik là tại sao Ba có cái ý định viết chia sẽ trên này ko, ngoài cái lí do là "rèn luyện bản thân" thì có 1 lí do to hơn, bự hơn là Ba muốn mình chứng minh cho mọi ng thấy, muốn kéo mọi người lại dù Ba ko đc care nhiều lắm (hì, và điều đó rất khó).
Hôm nay, Ba chân thành cám ơn Út, cám ơn SUMO, mới có 1 tuần ah, và Ba sẽ cố gắng làm đc nó cho cả cuộc đời mình. Fighting!