Google Groups no longer supports new Usenet posts or subscriptions. Historical content remains viewable.
Dismiss

Con trai duy nhất của Đại sứ Hoakỳ/Martin đã hy sinh ở chiến truờng VietNam-War

94 views
Skip to first unread message

Madame Bình MTGPMN-VN

unread,
Sep 27, 2015, 9:11:55 AM9/27/15
to
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/RobertFunsett_HO_NKhanh-20050503.html-09112007143119.html

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=214927&zoneid=3



TRANG CHÍNH | THỜI SỰ

Cựu Phụ tá Ngoại trưởng Robert Funseth, người đàm phán chương trình H.O.
Ít năm sau ngày cuộc chiến Việt Nam kết thúc, Hoa Kỳ bắt đầu thảo luận với Việt Nam để đưa những cựu quân nhân Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa và gia đình sang Mỹ định cư, qua chương trình được gọi là H.O, viết tắt từ chữ Humanitarian Operation.

Nguyễn Khanh, RFA

2005-05-03 Email

Cựu Phụ tá Ngoại trưởng Robert Funsett trả lời phỏng vấn đặc biệt dành cho RFAPhần âm thanh Tải xuống âm thanh

10:42

Ít năm sau ngày cuộc chiến Việt Nam kết thúc, Hoa Kỳ bắt đầu thảo luận với Việt Nam để đưa những cựu quân nhân Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa và gia đình sang Mỹ định cư, qua chương trình được gọi là H.O, viết tắt từ chữ Humanitarian Operation mà chúng tôi xin được tạm dịch là Chương Trình Nhân Ðạo.

RobertFunsett150.jpg
Ông Robert Funsett hôm 3-4-2005. Photo by Thy Nga


Ðại diện cho Washington để thảo luận với Hà Nội về vấn đề này là ông Phụ Tá Ngoại Trưởng Robert Funseth, từng làm Người Phát Ngôn cho Bộ Ngoại Giao trong thời gian cuộc chiến Việt Nam đang xảy ra.

Ông Funseth nay đã nghỉ hưu và đồng ý dành cho Ban Việt Ngữ chúng tôi cuộc phỏng vấn đặc biệt vào đúng chiều 29 tháng Tư giờ Washington, tức sáng sớm ngày 30 tính theo giờ Việt Nam. Cuộc phỏng vấn do Nguyễn Khanh thực hiện.

Nguyễn Khanh: Chắc ông vẫn nhớ chuyện gì xảy ra ở Washington cách đây 30 năm chứ?

Robert Funseth: đúng giờ này, tức là vào chiều ngày 29 tháng Tư năm 1975, Sài Gòn bắt đầu sụp đổ. Từ phòng điều hành, ông Phụ Tá Ngoại Trưởng Phillip Habib và tôi nói chuyện lần cuối cùng với ông Ðại Sứ Graham Martin.

Ðại Sứ Martin không muốn rời Việt Nam, vì ông ta muốn kéo dài thì giờ để có thể cứu thêm những người khác. Cuối cùng, chúng tôi phải chỉ thị bắt ông đại sứ phải rời nhiệm sở.

Ông đại sứ Martin nói chuyện với tôi và tôi còn nhớ là ông ta bảo sẽ lên sân thượng của Tòa Ðại Sứ, dùng trực thăng để ra hạm đội. Không đầy một giờ đồng hồ sau đó, đại sứ Martin gọi điện lại báo đã ra tới hạm đội bình yên.

Ðại Sứ Martin là một người anh hùng, người con trai duy nhất của ông ta chết ở chiến trường Việt Nam. Ông Martin tìm đủ cách đã hoãn giờ phải rời Sài Gòn vì ông ta muốn di tản được càng nhiều người Việt càng tốt.

Kể từ cái đêm kinh hoàng 29 tháng Tư 1975 đó ở Washington, chúng tôi không bao giờ quên được Việt Nam. Ở ngay Bộ Ngoại Giao, chúng tôi có đặt một tấm bảng tưởng niệm những nhân viên ngoại giao đã hy sinh ở chiến trường Việt Nam.

Tấm bảng này ghi tên biết bao nhiêu nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ đã chết vì lý tưởng đem lại tự do và dân chủ cho nhân dân miền NamViệt Nam.

Riêng cá nhân tôi, tôi không thể nào nghĩ rằng 7 năm sau ngày khó quên đó, tôi lại được trao trách nhiệm đàm phán với giới lãnh đạo Hà Nội để yêu cầu thả tù chính trị và cho họ cùng với gia đình sang Hoa Kỳ định cư, cũng như cho những người thuộc diện con lai và thân nhân của những người Việt đang sinh sống tại Mỹ được rời Việt Nam theo chương trình Ra Ði Có Trật Tự.

Nguyễn Khanh: Tại sao chương trình Ra Ði Có Trật Tự được thành hình?

Robert Funseth: Vì lúc đó có biết bao nhiêu người chết trên biển cả, nên chúng tôi muốn phía Việt Nam đồng ý cho những người Việt muốn sang Mỹ được nộp đơn xin định cư và đến Mỹ an toàn hơn.

Nguyễn Khanh: Về chương trình H.O, tức là chương trình đưa tù cải tạo mà trong cuộc điều đình với Hà Nội, Washington gọi là tù nhân chính trị và thân nhân của sang Mỹ, chúng tôi muốn biết ai là người đưa ra sáng kiến này?

Robert Funseth: Khi tôi được cử về làm việc cho Văn Phòng Ðặc Trách Tỵ Nạn của Bộ Ngoại Giao, kế hoạch cứu tù chính trị được đặt trong khuôn khổ của Chương Trình Ra Ði Có Trật Tự và nằm dưới sự hỗ trợ của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc.

Chúng tôi bắt đầu tham khảo với đại diện của phía Việt Nam ở Geneva, và ngay trong buổi gặp gỡ đầu tiên với họ, tôi được thông báo là trong số những người Hoa Kỳ muốn đón sang Mỹ định cư, thành phần tù nhân chính trị là diện khó nhất. Năm 1982, tôi gặp ông Trợ Lý Bộ Trưởng Hà Văn Lâu và đưa đề nghị cho thân nhân của những người đang cư ngụ ở Mỹ và thành phần tù chính trị được nộp đơn định cư, tức là những cựu quân nhân quân đội Việt Nam Cộng Hòa bị tù cải tạo vì họ có liên hệ với Hoa Kỳ, và những nhà văn, nhà báo, các tu sĩ.

Chúng tôi tiếp tục thảo luận, tiếp tục áp lực Việt Nam qua những phiên họp cấp thấp nhưng kết quả chẳng được là bao. Một năm sau đó tôi gặp lại ông Hà Văn Lâu, tiếp tục yêu cầu và thúc đẩy để đạt kết quả.

Ðến mùa hè năm 1984, tôi đánh giá thấy những cuộc vận động ngoại giao như vậy không đem lại kết quả, nên tôi đề nghị ông Ngoại Trưởng George Schultz trình thẳng với Tổng Thống Reagan là khi thông báo cho Quốc Hội Liên Bang biết về con số người nước ngoài được nhập cảnh vào Mỹ hàng năm, ông Ngoại Trưởng sẽ thay mặt Tổng Thống đưa ra một chương trình mới là nhận 10,000 tù nhân chính trị từ Việt Nam và 5,000 người ở diện con lai.

Sau đó tôi đi Geneva đưa vấn đề này ra nói với đại diện của Việt Nam là ông Trợ Lý Bộ Trưởng Ngoại Giao Lê Mai nhưng cũng không nhận được đáp ứng tích cực, và con số tù nhân chính trị mà chúng tôi hứa nhận định cư cứ mỗi năm mỗi tăng.

Cuối cùng vào năm 1988, tôi đi Hà Nội gặp ông Trợ Lý Bộ Trưởng Trần Quang Cơ và chúng tôi đạt được thỏa thuận đầu tiên. Ðùng một cái chuyện Hà Nội chiếm đóng ở Kampuchea được đưa ra mổ xẻ, Hà Nội bèn loan báo đình chỉ tất cả mọi hợp tác với Hoa Kỳ như hợp tác POW/MIA, hợp tác thảo luận và thực hiện chương trình cho tù chính trị sang Mỹ định cư.

Lúc đó làn sóng người vượt biển tiếp tục xảy ra, những chiếc tầu tiếp tục đến các nước trong vùng, nhiều người chết trên biển cả, bao nhiêu người khác lọt vào tay hải tặc.

Chúng tôi vẫn tiếp tục thúc đẩy, nói với Hà Nội rằng họ không thể nào có quan hệ tốt với các nước láng giềng và với Hoa Kỳ nếu không đồng loạt giải quyết 3 vấn đề then chốt là Kampuchea, POW/MIA và cho tù nhân chính trị sang Mỹ định cư.

Cuối cùng, tại Hội Nghị Quốc Tế Lần Thứ Nhì Về Tỵ Nạn Ðông Dương được tổ chức ở Geneva hồi 1989, tôi gặp ông Bộ Trưởng Ngoại Giao Nguyễn Cơ Thạch là người cầm đầu phái đoàn Việt Nam để trình bầy chính sách của Hoa Kỳ, và phía Việt Nam đồng ý mời tôi trở lại Hà Nội vào tháng Bảy năm đó và hai bên đều hiểu là sẽ đi đến kết quả rõ rệt.

Nguyễn Khanh: Cuộc đàm phán kéo dài bao nhiêu năm mới hoàn tất, theo ông thì tại sao lại kéo dài như vậy không?

Robert Funseth: Tôi không biết rõ chuyện gì xảy ra trong nội bộ của họ ở Hà Nội, nhưng có lẽ vấn đề tù nhân chính trị, tù cải tạo là một vấn đề gây rất nhiều tranh cãi, tôi tin rằng ngay trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam, nhất là trong quân đội của họ không muốn thấy chuyện thả tù và cho đi Mỹ định cư xảy ra.

Nhưng cũng có những người thực tế hơn, lượng định rằng nếu Việt Nam muốn cải tiến quan hệ với các nước Ðông Nam Á và với Hoa Kỳ, thì phải làm điều này, phải giải quyết những vấn đề có tính cách nhân đạo.

Nguyễn Khanh: Lúc ngồi trên máy bay đi Hà Nội để ký kết văn kiện đưa những tù nhân chính trị từ Việt Nam sang Mỹ, cảm tưởng của ông như thế nào?

Robert Funseth: Nếu tính từ năm 1982 cho đến năm 1989, tôi thu thập được rất nhiều kinh nghiệm đàm phán với Hà Nội, vì ít nhất là tôi và họ nói chuyện với nhau 25 lần, phần lớn là ở Geneve, có 2 lần ở New York. Vì thế trên đường đi Hà Nội, tôi vừa hy vọng những cũng không lạc quan quá mức.

Tôi còn nhớ rõ là hôm 29 tháng Bảy, sau 2 ngày thảo luận rốt ráo vẫn chưa đi đến kết quả nào cụ thể cả. Cuối cùng tôi đề nghị với người cầm đầu đoàn đàm phán Việt Nam là ông Vũ Khoan là tôi với ông ta gặp riêng nhau, để thảo luận từng điểm một. Chúng tôi cùng nhau giải quyết từng điểm một và cuối cùng văn kiện ngoại giao đó thành hình, tôi và ông ta cùng ký tắt ở Hà Nội.

Nguyễn Khanh: Ông nghĩ gì lúc đặt bút ký kết?

Robert Funseth: Dĩ nhiên tôi rất vui mừng, nhưng đồng thời cũng tiếc là phải mất quá nhiều thời gian mới giải quyết được chuyện này. Phải cho giải quyết được nhanh hơn thì có thể giảm bớt những ngày khổ đau cho những người tù chính trị ở Việt Nam. Ngày ký kết cũng là ngày mà tôi hãnh diện nhất trong 40 năm làm ngoại giao.

Ðến nay, đã có 300,000 người Việt, gồm cả những cựu tù nhân chính trị và gia đình đến Mỹ định cư qua chương trình H.O.

Nguyễn Khanh: Họ có liên hệ với ông không?

Robert Funseth: Nhiều lắm. Trong những năm qua, tôi cảm động, nghẹn ngào vì cảm tình họ dành cho tôi. Tôi nói với mọi người là công này không phải chỉ mình tôi, mà còn liên quan đến rất nhiều người khác nữa, từ những người tham dự đàm phán cho tới những người thực hiện chương trình giúp định cư.

Tôi nghĩ phần nào chương trình này đã bù lại cho những mất mát xảy đến sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi Sài Gòn thất thủ, bao nhiêu người phải đi tù. Chúng tôi vẫn kiên trì, không bỏ rơi họ và cuối cùng đạt được thành công.

Nguyễn Khanh: Xin cám ơn ông.

© 2005 Radio Free Asia
Những bài liên quan

Chuyến bay cuối cùng của hãng hàng không PAN AM
"Hành trình Biển Đông" dịch sang Anh ngữ
Tường trình cuộc tuần hành của người Việt hải ngoại tại Washington, DC
Giới trẻ Hải Ngoại tổ chức Ngày Tuần Hành Cho Tự Do Việt Nam
Cô gái mang hai dòng máu Việt–Mỹ gặp lại cha sau 30 năm tìm kiếm
Hai ngày kỷ niệm đầy ý nghĩa lịch sử
Quan hệ Việt – Mỹ theo nhận định của cựu Đại sứ Pete Peterson
Những thay đổi ở Việt Nam sau 30 năm qua cái nhìn của một luật sư
Cảm nhận của giới trẻ sinh sau năm 1975 về thực trạng xã hội hiện nay
Những thành công của cộng đồng người Việt tại Úc sau 30 năm hình thành
Giới trẻ tại Việt Nam nghĩ gì về biến cố 30-4-1975 và tương lai đất nước?
Nhà văn Phan Nhật Nam: “Chúng tôi đều là nạn nhân của một tai họa vô lường”
Hồi ức tuần lễ cuối cùng ở Saigon, 30/4/1975 kết thúc chiến tranh Việt Nam
Nhà văn Bảo Ninh: “Cố quên để đi tới, những vẫn còn những tồn đọng...”
Về thăm lại những chiến địa Dakto, Tân Cảnh, Kontum năm xưa
Tin, bài liên quan

Ân nhân của người Việt đến Mỹ theo diện HO qua đời
Ý kiến (3) Bấm vào đây để nêu ý kiến của bạn
In trang này Email
(
Gia dinh Thuong Nguyen (HO 38) o Arlington, Texas. Chuc linh hon Ong duoc an nghi noi Nuoc Chua. Thanh Kinh tri an.

26/09/2015 12:22

Gd Nguyen Hoang Viet
nơi gửi San Jose
Chan thanh tri an. (HO 27)

26/09/2015 05:29

nh
nơi gửi FL
Lần đầu tiên tôi biết tin về ân nhân của tôi. Đọc qua sự nhẩn nại và kiên trì của ông về đàm phán để giúp những người không phải đồng bào của ông. Tôi rất kính phục. Thành kính chúc linh hồn ông được siêu thoát.

25/09/2015 23:04


















///////////////////

Tac Ho

unread,
Sep 27, 2015, 11:33:28 AM9/27/15
to
"Ðại Sứ Martin không muốn rời Việt Nam, vì ông ta muốn kéo dài thì giờ để có thể cứu thêm những người khác. Cuối cùng, chúng tôi phải chỉ thị bắt ông đại sứ phải rời nhiệm sở."

cứu ai???

bullshit!!!


:))

unread,
Sep 27, 2015, 12:27:08 PM9/27/15
to
------------------------------------------------------------------
Đó là lời diễn tả lại cảnh, trong tòa đại sứ lúc ấy, của một nhân viên dưới quyền ông Martin. -- Chính phủ Hoa-Kỳ đã cho lệnh ông đại sứ rời khỏi Vietnam bất cứ lúc nào, nhưng ông kiếm cớ chần chừ ở lại cho đến giờ phút cuối. US Marines của hạm đội 7 vào và được lệnh phải mang theo ông đại sứ lên phi cơ.

--- Cứu những người VN chạy tỵ nạn CS và đã chạy vào lọt được ở nơi tòa đại sứ Mỹ và đang ngồi chật ních đầy sân, chung quanh tòa nhà sứ quán. -- Xem phim Last Days In Vietnam của Kory Kennedy.

Tac Ho

unread,
Sep 27, 2015, 2:16:30 PM9/27/15
to
theo gì pọt (report) của mẽo, thực ga thì mẽo chỉ muốn đưa môt số VN làm việc cho mèo thâu, gất ư nà giới hạn, có tính cách tượng trưng.

theo gì pọt ấy noái, nếu mẽo muốn cứu nhiều thì ga Dũng tàu hay Phú Quốc, muốn vớt mấy trăm ngàn ngừ đang nằm chờ ở đó thì đâu có thiếu gì.

M/K!!! pú shịt!!!!

Họ không ngờ nà gốt cuộc có cái đám Phước tỉnh, có tàu, có ghe, nên họ kéo ga ngoài khơi, gốt cuộc phải vớt mà dân tỵ nạn lên đến gần 100 ngàn.


Tac Ho

unread,
Sep 27, 2015, 3:37:13 PM9/27/15
to
(Chiện miền Nam rơi vào tay vẹm (hay mỹ bàn giao miền Nam cho vẹm) ra sao, từng chi tiết, từng ngày một, đã được Mẽo và vẹm sắp xếp, dàn dựng từ trước gồi!!!)

Tôi đã không có gì để ân hận nhiều ngoài việc ân hận đã không tống cổ cả Polgar lẫn Von Marbod từ sớm. Họ đi hay ở cũng chẳng có gì khác biệt. Chỉ có khác biệt trầm trọng mà sau đó tôi khám phá ra khi đọc tấm điện văn của các tướng Bắc Việt; họ nghĩ việc đưa mấy chiếc phi cơ sang Thái là chúng ta đã nuốt lời hứa với họ. Chúng ta đã nói chúng ta sẽ không mang các chiến cụ đi. Chúng ta chỉ muốn họ để chúng ta yên ổn ra đi trong trật tự. Vì họ nghĩ chúng ta nuốt lời, hôm sau họ pháo kích phi trường, giết mất vài Thủy quân Lục chiến của chúng ta. Vì vậy, đến lúc tôi phải hạ lệnh trực thăng vận. Đây là lúc mọi sự bắt đầu bung ra.

https://groups.google.com/forum/#!topic/soc.culture.vietnamese/KJqM5KcczA8

Tac Ho

unread,
Sep 27, 2015, 4:19:40 PM9/27/15
to
What a pity!!!

Thằng boss của hắn là Kissinger thốt lên: ‘Why don't these people die fast?’ (Tại sao chúng không chết phứt đi cho rồi?), sau khi bán đứng 15 triệu dân miền Nam cho vẹm.

Còn hắn thì gán cứu vài chục mạng trong giờ phút chót???



On Sunday, September 27, 2015 at 12:27:08 PM UTC-4, :)) wrote:

:))

unread,
Sep 27, 2015, 5:17:37 PM9/27/15
to
On Sunday, September 27, 2015 at 1:19:40 PM UTC-7, Tac Ho wrote:
> What a pity!!!
>
> Thằng boss của hắn là Kissinger thốt lên: ‘Why don't these people die fast?’ (Tại sao chúng không chết phứt đi cho rồi?), sau khi bán đứng 15 triệu dân miền Nam cho vẹm.
>
> Còn hắn thì gán cứu vài chục mạng trong giờ phút chót???
>
----------------------------------------------------------------------------
1) "Ít năm sau ngày cuộc chiến Việt Nam kết thúc, Hoa Kỳ bắt đầu thảo luận với Việt Nam để đưa những cựu quân nhân Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa và gia đình sang Mỹ định cư, qua chương trình được gọi là H.O, viết tắt từ chữ Humanitarian Operation."

-- Anh Hotac ngu dốt gì đâu thôi nèn !

"Ít năm sau ....", lúc này sau khi miền Nam bị sụp đổ thay vì Hòa Bình Trong Danh Dự như M. Nixon tuyên bố, thì Henry Kissinger cũng đã đi ra ngoài cuộc chơi chính trị rồi (chấm dứt).

2) "Ðại Sứ Martin không muốn rời Việt Nam, vì ông ta muốn kéo dài thì giờ để có thể cứu thêm những người khác. Cuối cùng, chúng tôi phải chỉ thị bắt ông đại sứ phải rời nhiệm sở."

-- Chính sách của Mỹ ở Vietnam vào những ngày cuối ra nàm thao thì không biết, nhưng ở đây thì đang nói về những hành động của ông đại sứ Martin vào những ngày sau cùng đó.

Ông có người con trai duy nhất bị tử nạn taa.i chiến trận VN và ông tự cảm thấy có sự ràng buộc lương tâm để giải cứu những người đang bị lâm nguy bởi chủ nghĩa Cộng Sản. Ông cố gắng giải cứu được càng nhiều người càng tốt với khả năng của ông.

Trong các chuyến bay bốc trực thăng từ tòa đại sứ Mỹ, ông Martin đã ra lệnh cho nhân viên thuộc quyền rằng chỉ cho một vài người Mỹ và gia đình của họ ra đi trong một chuyến bay thôi, số người còn lại là dân Việt từng làm việc với chính phủ Hoa-Kỳ. Vậy mà lúc nào trong sân của tòa đại sứ Mỹ cũng đầy nghẹt trên 2-3 ngàn người đang ăn nằm, ngồi chờ để được trực tha9ng bốc đi ra hạm đội.

Tac Ho

unread,
Sep 27, 2015, 6:00:21 PM9/27/15
to
đó chỉ nà Pú shịt, giống như mày chuyên môn pú đít pọn vẹm đấy thâu!!!
0 new messages