Google Groups no longer supports new Usenet posts or subscriptions. Historical content remains viewable.
Dismiss

CÁI CHẾT CỦA HQ ĐẠI TÁ HỒ TẤN QUYỀN

1,270 views
Skip to first unread message

hotac

unread,
Oct 24, 2010, 3:31:14 PM10/24/10
to
CÁI CHẾT CỦA HQ ĐẠI TÁ HỒ TẤN QUYỀN,

Tư Lệnh Hải Quân

TRONG CUỘC BINH BIẾN 1 THÁNG 11 NĂM 1963

ĐÍNH CHÍNH CỦA ÔNG NGUYỄN BÁ CẨN
về cái chết của Đại Tá Hồ Tấn Quyền trong Hồi Ký ĐẤT NƯỚC TÔI


Trong quyển hồi ký “ĐẤT NƯỚC TÔI” ấn hành năm 2003, tại trang 308 có
đoạn nói về vụ sát hại sĩ quan cao cấp Quân Lực VNCH trong ngày đầu
của cuộc binh biến 1/11/1963. Khi đề cập đến trường hợp của Cố Hải
Quân Đại Tá Hồ Tấn Quyền, Tư Lệnh Hải Quân, tôi đã dựa trên một tài
liệu tường thuật sai lầm nguyên do và hoàn cảnh dẫn dắt đến cái chết
của Cố Đại Tá, tại Thủ Đức. Với thời gian lắng dịu và tài liệu đầy đủ
từ rất đông nhân chứng liên hệ đến biến cố kể trên, trường hợp sát hại
Cố Hải Quân Đại Tá Hồ Tấn Quyền đã được tường thuật một cách chính xác
trong quyển Hải Sử Tuyển Tập được ấn hành năm 2004. Đưọc sự chấp thuận
của nhà văn Phan Lạc Tiếp, Trưởng Ban Biên Tập Hải Sử Tuyển Tập, tôi
xin trích đăng một đoạn trong Tuyển Tập để cho sự thật được sáng tỏ
đồng thời vinh danh lòng dũng cảm của Cố HQ Đại Tá Hồ Tấn Quyền. Với
lời chân thành xin lổi gia đình của Cố HQ Đại Tá về một sơ xuất đáng
tiếc và thành thật cám ơn nhà văn Phan Lạc Tiếp, tôi xin trích đăng
một đoạn trong quyển Hải Sử Tuyển Tập, nguyên văn như sau. (Tác Giả
hồi ký “Đất Nước Tôi”, Nguyễn Bá Cẩn, cựu Thủ Tướng Chính Phủ VNCH).

“Vài hàng về HQ Đại Tá Hồ Tấn Quyền.

Đại Tá Quyền gốc người Huế, sinh năm 1927 tại Đà Nẵng, xuất thân Khóa
1 Sĩ Quan Hải Quân (SQHQ) Nha Trang. Khóa này có 6 sĩ quan ngành Chỉ
Huy và 3 sĩ quan ngành Cơ Khí. Người đỗ đầu khi ra trường ngành Chỉ
Huy là ông Trần Văn Chơn. Người đứng thứ sáu là ông Hồ Tấn Quyền. Như
tất cả những người cùng khoá, trước khi theo học Khóa 1 SQHQ Nha
Trang, ông Quyền cũng đã theo học ngành Hàng Hải. Tất cả 6 sĩ quan
ngành Chỉ Huy khoá này, đều lần lượt thay nhau làm Tư Lệnh Hải Quân từ
khi người Pháp trao quyền chỉ huy cho sĩ quan Việt Nam vào ngày 20
tháng 8 năm 1955, cho đến khi Hạm Đội Việt Nam Cộng Hoà làm lễ hạ kỳ
trên Biển Đông, hồi 12 giờ trưa ngày 7 tháng 5 năm 1975. Ông Quyền là
vị Tư Lệnh thứ ba, từ ngày 6 tháng 8 năm 1959, đến ngày 1 tháng 11 năm
1963, là ngày ông bị hạ sát. Đại Tá Lê Quang Mỹ là vị Tư Lệnh đầu
tiên. Kế đến là Trung Tá Trần Văn Chơn ở nhiệm kỳ đầu. Trước khi được
chỉ định làm Tư Lệnh, ông Quyền làm Tham Mưu Trưởng Hải Quân cho ông
Chơn.

Trong chức vụ Tư Lệnh Hải Quân, ông Quyền đã chứng tỏ là người có khả
năng và tuyệt đối trung thành với Tổng Thống Ngô Đình Diê.m. Đồng thời
ông cũng là người có nhiệt tâm và viễn kiến sắc bén trong việc xây
dựng Hải Quân.

Trong lần đảo chánh ngày 11 tháng 11 năm 1960, do Đại Tá Nguyễn Chánh
Thi cầm đầu, Đại Tá Quyền là người đã đích thân đem 2 đại đội của Tiểu
Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) vào dinh Độc Lập, hợp sức cùng với
lực lượng phòng thủ trong dinh, ngăn chận được phe đảo chánh. Đó là
một chiến công rất cụ thể của ông Quyền với Tổng Thống Diê.m. (Hai đại
đội trước của tiểu đoàn này đã do Đại Úy Nguyễn Kiên Hùng, Tiểu Đoàn
Trưởng dẫn đi theo phe đảo chánh. Vì không đủ xe, nên mới còn 2 đại
đội đợi xe ở trại Cửu Long. Lúc ấy Đại Tá Quyền leo qua cầu Avalanche
điều động 2 đại đội còn lại này vào dinh chống lại phe đảo chánh).

Và ngày 27 tháng 2 năm 1962, phi công Nguyễn Văn Cử và Phạm Phú Quốc
dùng máy bay oanh tạc dinh Độc Lập, chính các chiến hạm Hải Quân, do
ông Quyền làm Tư Lệnh, đã bắn lên, đạn bay đan kín vùng trời, bảo vệ
an toàn dinh Tổng Thống. Một máy bay đã bị Hải Quân bắn hạ.

Trong việc xây dựng Hải Quân, ngay từ ngày cuộc chiến bột phát, năm
1960, Đại Tá Quyền là người đã nhìn thấy sự quan trọng trong việc bảo
vệ lãnh hải Việt Nam bằng chính những phương tiện đơn giản của Việt
Nam. Ông là người đã có sáng kiến thành lập Lực Lượng Hải Thuyền, dùng
những ghe xuồng chúng ta có thể đóng lấy được và tuyển dụng những dân
chài địa phương, trà trộn với ngư dân để phát giác và ngăn chận từ
trong trứng nước sự xâm nhập ngưới và vũ khí từ Bắc vào Nam bằng đường
biển. Các đơn vị Hải Thuyền, sau được biến cải thành các Duyên Đoàn,
đã chứng tỏ rất hữu hiệu, tạo được nhiều chiến công trong việc đối đầu
với những ghe tàu xâm nhập từ Bắc vào Nam. (Xin xem thêm bài phỏng vấn
Đại Tá Nguyễn Văn Thông về Lực Lượng Hải Thuyền).

Cái chết của Đại Tá Quyền.

Năm 1963, Miền Nam mỗi lúc mỗi có những khó khăn. Ngoài thì Cộng sản
mở rộng những trận đánh. Người Mỹ vì nhiều lý do không muốn ủng hộ
chính quyền của Tổng Thống Diệm nữa. Trong thì có những mâu thuẫn đảng
phái, tôn giáo, do đó quân đội cũng có nhiều phân hoá. Tổng Thống Diệm
chỉ còn tin tưởng vào một số rất ít đơn vị trung thành với ông, như
Thiếu Tướng Huỳnh Văn Cao, Tư Lệnh Vùng 4 Chiến Thuật; Đại Tá Lê Quang
Tung, Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Biệt; và Hải quân Đại Tá Hồ Tấn Quyền, Tư
Lệnh Hải Quân. Vì thế trước khi khởi sự, cấp chỉ huy đảo chánh phải
làm sao hóa giải được những trở ngại nói trên. Để làm việc này trong
Hải Quân, cấp chỉ huy đảo chánh, đứng đầu là Trung Tướng Văn Minh, đã
“xây dựng” (móc nối) với bốn người là HQ Trung Tá Chung Tấn Cang, Chỉ
Huy Trưởng Giang Lực; HQ Thiếu Tá Khương Hữu Bá, Chỉ Huy Trưởng Duyên
Lực; HQ Thiếu Tá Trương Ngọc Lực, Chỉ Huy Trưởng Vùng III Sông Ngòi;
và một sĩ quan gốc Thủy Quân Lục Chiến, Đại Úy Nguyễn Kim Hương Giang,
Chỉ Huy Trưởng Giang Đoàn 24 Xung Phong, kiêm Chỉ Huy Trưởng Đoàn
Giang Vận. Riêng về ông Trương Ngọc Lực, xuất thân khóa 2 sĩ quan Nha
Trang, với nhiều thời gian hoạt động trong sông và khét tiếng là một
tay hiếu sát.

Thi Hành.

Công tác này diễn tiến như sau:

Trước hết là trung hoà các người có thể làm trở ngại việc đảo chánh
trong Hải Quân. Do sự chỉ định của cấp chỉ huy đảo chánh, Thiếu Tá
Trương Ngọc Lực và Đại Úy Nguyễn Kim Hương Giang, hai người phải làm
sao loại trừ cho được sự hiện diện của Đại Tá Quyền trong vai trò Tư
Lệnh Hải Quân, ưu tiên là bắt giử ông Quyền đem nộp cho họ. Ông Giang
nhớ lại lời ông Lực nói rằng:

-“Ông Quyền trung thành với ông Diệm lắm, không cách nào thuyết phục
ông ta theo phe cách mạng được đâu, mà có khi còn nguy cho tính mạng
và đại cuộc. Ông Lực được ông Minh (Dương Văn Minh) cho biết là giữa
Tổng Thống Diệm và ông Quyền có một kế hoạch di tản bí mật bằng tàu
Hải Quân khi có biến, lánh nạn khi có đảo chánh. Chi tiết thế nào thì
không được biết, chỉ nghe ông Lực nói lại mà thôi”.

Để thi hành công tác này, khoảng 10 giờ sáng hôm 1 tháng 11 năm 1963,
buổi sáng được nghỉ lễ, ông Quyền đang đánh tennis với ông Thăng (xin
xem thêm bài phỏng vấn Phó Đề Đốc Đặng Cao Thăng), thì ông Lực đến năn
nỉ ông Quyền rất lâu, mời đi Thủ Đức ăn trưa, lấy cớ hôm ấy là ngày
sinh nhật thứ 36 của ông Quyền. Ông Quyền không muốn đi, vì “buổi trưa
còn phải lên Bộ Tổng Tham Mưu họp”. Sau ông Lực năn nỉ mãi, ông Quyền
về nhà thay quần áo, lái xe citroen đen đi. Ông Quyền cầm tay lái. Ông
Lực ngồi ở ghế trên, ông Giang ngồi ghế sau. Khi từ xa lộ Biên Hoà rẽ
vào đường đi Thủ Đức, xe nghiêng, ông Lực ngã vào ông Quyền, cũng là
lúc ông Lực rút dao găm ra đâm ông Quyền. Ông Quyền nhanh tay đỡ và
dằng được dao găm, đâm vào tay ông Lực. Máu bắn tung toé. Hai người
vật nhau, xe ủi xuống lề đường. Trong phút nguy nan đó, ông Giang ngồi
ở ghế sau chồm lên dí súng vào vai phải ông Quyền, nổ súng, “đâu một
hai phát gì đó”. Ông Quyền buông lơi con dao dính đầy máu xuống trước
mặt, gục ngã trên bánh lái. Sự việc xảy ra trong chớp mắt, tự nhiên
như một phản xạ, không suy nghĩ, ông Giang đứng bất động, kinh hoàng.
Vừa lúc ấy, một chiếc xe dân sự do tài xế của ông Lực chạy sau, trờ
tới. Ông Lực và anh tài xế bê xác ông Quyền bỏ vào thùng xe dân sự
này. Cả ba lên xe này chạy về Sài Gòn.”

Chiếm Bộ Tư Lệnh Hải Quân.

Ông Lực và ông Giang cấp tốc trở lại Sài Gòn, thay quần áo tác chiến
Hải Quân, có mặt tại ngã ba Bạch Đằng-Nguyễn Huệ, lúc 1 giờ trưa, để
đón 2 đại đội khoá sinh từ Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung lên, do
Đại Tá Đỗ Kiến Nhiễu đích thân trao la.i. Đúng như dự trù, ông Lực và
ông Giang hướng dẫn đoàn xe chở 2 đại đội này chạy ào vào chiếm Bộ Tư
Lệnh Hải Quân. Quân nhân Hải Quân thấy sĩ quan Hải Quân hướng dẫn đoàn
xe, nên không chống cự, vì thế việc chiếm Bộ Tư Lệnh Hải Quân không
gặp trở ngại nào. Trong khi ông Giang phân chia lính bộ binh tước khí
giới và canh gác Bộ Tư Lệnh, thì ông Lực chạy thẳng lên Văn Phòng Tư
Lệnh Hải Quân, nói với Trung Tá Đặng Cao Thăng, Tham Mưu Trưởng Hải
Quân, rằng:

“Cách Mạng đem quân tới chiếm Bộ Tư Lệnh Hải Quân”.

Theo sự nhớ lại của ông Thăng, thì:

“Tôi thấy ông Lực mặt mày xanh ngắt, tay bị băng, thì tôi biết là có
chuyện chẳng lành cho Đại Tá Quyền rồi. Ông Lực lùa tôi và các sĩ quan
tham mưu vào văn phòng Đại Tá Quyền. Khi đó có 2 máy bay của Không
Quân bay rất thấp quanh Bộ Tư Lệnh Hải Quân, có lẽ để uy hiếp Hải
Quân. Các chiến hạm liền nổ súng dày đặc bầu trời. Đặc biệt chiến hạm
HQ 06 đậu tại cầu A, vị trí 1, do Đại Úy Đỗ Kiểm làm Hạm Trưởng, bắn
lên rất dữ dội. Ông Lực yêu cầu tôi ra cột cờ trước Bộ Tư Lệnh ra lệnh
cho các chiến hạm ngưng bắn. Người trực tiếp áp tải tôi ra sân cờ là
Trung Úy Thái Quang Chức.” (Ông Chức là em Trung Tướng Thái Quang
Hoàng, một sĩ quan thuộc đơn vị của ông Giang).

Trước đó, theo kế hoạch đã định, Trung Tá Cang ra lệnh cho một số
chiến đĩnh của Giang Đoàn 24 Xung Phong ỉm quân ở bên kia cầu Sài Gòn.
Vì nếu ở bên này cầu, quá 1 giờ trưa nước lớn, tàu không chui qua gầm
cầu được. Đúng giờ ấn định, 1 giờ 30, Trung Tá Cang đem đoàn chiến
đĩnh sang chiếm Bộ Tư Lệnh Hải Quân. Trên chiếc Monitor Combat (Tiền
Phong Đĩnh) do Trung Sĩ Thạch Sơn, người Việt lai Miên làm Thuyền
Trưởng, ông Cang đứng trên chiếc Monitor này, cặp vào cầu tàu Tư Lệnh.
Ông Cang lên Văn phòng Tư Lệnh đảm nhiệm vai trò Tư Lệnh Hải Quân. Nhớ
lại biến cố này, Phó Đô Đốc Chung Tấn Cang cười và nói rằng:

-“May mà tôi đã đến kịp, tránh được những điều đáng tiếc xảy ra cho
Hải Quân.”

Trật tự tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân được vãn hồi. Hôm sau, 2 tháng 11 năm
1963, ông Cang được thăng Đại Tá, ông Lực thăng Trung Tá và ông Nguyễn
Kim Hương Giang thăng Thiếu Tá.

Vào khoảng 1 giờ 15 chiều ngày 1 tháng 11 năm 1963, khi biến cố đảo
chánh đã xảy ra rồi, ông Thăng nhớ laị, nói rằng:

-“Tổng Thống Diệm có gọi tôi, hết sức bình tĩnh, ông hỏi Hải Quân ra
sao, anh Quyền đâu. Ông chỉ thị cho tôi phải đẩy quân của ông Lực ra.
Lúc đó Bộ Tư Lệnh Hải Quân đã bị tước khí giới rồi, tôi không làm
nổi”.

Nhìn lại biến cố này, ông Thăng có nhận xét rằng:

-“Tôi thấy vụ giết ông Quyền có thể có dự mưu, vì tại sao phải mời ông
Quyền lên Thủ Đức, và công việc này lại giao cho một sĩ quan nổi tiếng
hiếu sát trong Hải Quân. Vả chăng ông Đại Tá Lê Quang Tung, Tư Lệnh
Lực Lượng Đặc Biệt và em ông, Thiếu Tá Triệu bị bắt và bị bắn chết
trong Bộ Tổng Tham Mưu. Chắc họ cũng dành cho ông Quyền cùng một số
phận. Ông Giang, theo tôi, chỉ là người phụ thuộc, không có mưu đồ
nào. Ông bắn ông Quyền chỉ vì trong hốt hoảng, quá sợ hãi.”

Sau đó, theo lời kể lại của anh Trần Văn Hoa Em, khi ấy còn là Thiếu
Úy, thì:

-“Sau ngày đảo chánh, ông Lực có lúc xuống nấn ná ở tàu tôi (HQ 501)
đậu ở cầu C, do Đại Úy Bùi Cửu Viên làm Hạm Trưởng. Ông Lực tỏ ra dè
dặt và sợ hãi, rồi lặng lẽ đi đâu không biết”.

Còn ông Giang thì cho hay:

-“Trung Tá Lâm Ngươn Tánh, lúc ấy là Tham Mưu Trưởng, một hôm kéo tôi
ra kè xi măng ở bờ sông trước cầu C, nói với tôi rằng, ‘tụi bây liệu
đường đi đâu thì đi xa đi. Tụi nó dự trù giết mày và thằng Lực đó’.
Nên không bao lâu Trung Tá Lực được đổi đi làm Tùy Viên Quân Lực tại
Hán Thành. Còn tôi (Giang) được đổi ra Phú Quốc, làm cố vấn cho vị chỉ
huy Hải Quân tại đâỵ”

Nhìn xa hơn chút nữa, trong cuốn “Việt Nam Nhân Chứng”, Trung Tướng
Trần Văn Đôn đã kể lại nhiều chi tiết cho thấy rằng người Mỹ đã chủ
động, theo dỏi ráát sát biến cố ngày 1 tháng 11 năm 1963. Trong trang
227 và 228 sách đã dẫn, ông Đôn đã đưa ra những chi tiết về việc ngườì
Mỹ muốn bắt và giết cho được Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình
Nhu. Khi đón tiếp các vị tướng lãnh của nhóm đảo chánh tới thăm Toà
Đại Sứ Mỹ, hồi 4 giờ chiều ngày 2 tháng 11 năm 1963, khi anh em Tổng
Thống Diệm đã bị giết rồi, ông Cabot Lodge, Đại Sứ Hoa Kỳ ra tận lề
đường đón các vị tướng đại diện phe đảo chánh, ông Lodge đã vui vẻ
thốt lên bằng tiếng Pháp:”C’est formidable! C’est formidable!” (Thật
là tuyệt diệu. Tuyệt diệu).

Thái độ ấy, lời nói ấy tưởng đã quá đủ để thấy thân phận của những ai
mà người Mỹ muốn loại trừ trong biến cố 1 tháng 11 năm 1963.”


http://ngothelinh.tripod.com/Colonel_HoTanQuyen.html

Daniel

unread,
Oct 24, 2010, 8:18:33 PM10/24/10
to communistpa...@googlegroups.com, thanhda...@googlegroups.com, annamit...@googlegroups.com, anna...@googlegroups.com
http://groups.google.com/group/soc.culture.vietnamese/browse_thread/thread/777c03d213ff7a99#

>
.> Nhìn xa hơn chút nữa, trong cuốn “Việt Nam Nhân Chứng”, Trung Tướng


> Trần Văn Đôn đã kể lại nhiều chi tiết cho thấy rằng người Mỹ đã chủ
> động, theo dỏi ráát sát biến cố ngày 1 tháng 11 năm 1963. Trong trang
> 227 và 228 sách đã dẫn, ông Đôn đã đưa ra những chi tiết về việc ngườì
> Mỹ muốn bắt và giết cho được Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình
> Nhu. Khi đón tiếp các vị tướng lãnh của nhóm đảo chánh tới thăm Toà
> Đại Sứ Mỹ, hồi 4 giờ chiều ngày 2 tháng 11 năm 1963, khi anh em Tổng
> Thống Diệm đã bị giết rồi, ông Cabot Lodge, Đại Sứ Hoa Kỳ ra tận lề
> đường đón các vị tướng đại diện phe đảo chánh, ông Lodge đã vui vẻ

.> thốt lên bằng tiếng Pháp:”C’est formidable! C’est


formidable!” (Thật
> là tuyệt diệu. Tuyệt diệu).
>
> Thái độ ấy, lời nói ấy tưởng đã quá đủ để thấy thân phận của những ai
> mà người Mỹ muốn loại trừ trong biến cố 1 tháng 11 năm 1963.”
>

.> http://ngothelinh.tripod.com/Colonel_HoTanQuyen.html

And I like this post
http://groups.google.com/group/soc.culture.vietnamese/browse_thread/thread/0cd52cb438c1758c/ac97cec966371efb#ac97cec966371efb

-> Câu nói sau cùng của Bà là: “Cái gì đã xảy ra cho gia đình tôi, cái
đó
cũng sẽ xảy ra cho gia đình Kennedy”!
Rồi im lặng hoàn toàn từ đó tới nay! Nhưng thỉnh thoảng người ta lại
vẫn nghe văng vẳng: “I told you”!

----------------------
And you can die for your Boss, not your Vietnam country
http://news.webshots.com/photo/1022824461031690022vlcfAKQtha

Diem/Nhu dead in South Vietnam by the hands of his soldiers
http://ongvove.files.wordpress.com/2009/10/diem_dead1.jpg

http://www.earthstation1.com/History/Vietnam/Pics/NgoDhinNhuMurdered.jpg

And here is the view of Hanoi http://nhandanvietnam.org/view.php?storyid=354


--------------------
http://thongtinberlin.de/diendan/mai/congsannghisaovetongthongngodinhdiem.htm

Cộng Sản Nghĩ Sao Về Tổng Thống Ngô Đình Diệm?

Tác Giả : Tôn Thất Thiện

T.T. Ngô Đình Diệm

Trong những năm qua, tôi đã có nói cho anh em biết một số nhận định
của các lãnh tụ cộng sản khi được tin về vụ Tổng Thống Ngô Đình Diệm
bị đảo chánh và sát hại.

Các lãnh tụ Việt Cộng Miền Nam, như Nguyễn Hữu Thọ, hoặc Miền Bắc, như
Võ Nguyên Giáp, và cả ông Hồ Chí Minh, đều có nhận định về biến cố
này.

Hôm nay, tôi nhắc lại những nhận xét đó, và thêm vào đó, tôi xin kể
thêm vài chuyện mà chính tai tôi đã được nghe, đặc biệt là nhận định
của Ông Hồ Chí Minh, từ miệng một người đã được nghe chính Ông Hồ nói.

Có biết những chuyện này mới có chất liệu để trả lời cho những người
lập luận rằng "giết Ông Diệm là một điều cần để trừ hậu vận".

Nhưng nay thì rõ ràng rằng đó là lỗi lầm tầy trời của một số nhân vật,
quân sự và dân sự, đối với dân tộc Việt Nam, không những đối với hai
triệu người đã phải bỏ quê hương đi tìm nơi an thân, mà ngay cả mấy
chục triệu người Miền Nam đang phải sống trong ô nhục, đàn áp, đói
rách, mà chế độ cộng sản đã áp đặt lên họ.

Tôi kể lại sau đây những tường thuật của báo chí và học giả, mà tôi
đã có dịp nhắc đến trong bài điểm sách "The Year of the Hare" của Giáo
Sư Francis Xavier Winters năm 1999 cho tạp chí Ấn Độ "World Affairs":
" Một quan điểm mới về vụ đảo chánh tháng 11, 1963: Ngô Đình Diệm
không phải là kẻ tác quái mà là một nạn nhân của thực dân" (Bài này đã
được dịch ra tiếng Việt, in ra và phát cho người dư. Lễ Tưởng Niệm
Tổng Thống năm 1999). Tôi xin trích lại mấy đoạn sau đây:

"Khi đuợc tin ông Diệm bị lật đổ, Hồ Chí Minh nói với ký giả cộng sản
danh tiếng, Wilfrid Burchett: "Tôi không thể ngờ rằng tụi Mỹ ngu đến
thế".

"Khi tướng Võ Nguyên Giáp và những đồng chí còn sống sót của ông gặp
Ông McNamara ở Hà Nội tháng 11 năm 1995, họ nói rằng: "Chính sách
Kennedy ở Việt Nam sai lầm hết chỗ nói. Ngô Đình Diệm là một người có
tinh thần quốc gia, không khi nào ông chịu để cho người Mỹ dành quyền
điều khiển chiến tranh, và sự người Mỹ dành quyền đã đưa người Mỹ đến
thất bại đắt giá.

Cho nên, kết quả của cuộc đảo chánh lật đổ ông Diệm năm 1963 là sự kết
thúc sớm [sự hiện diện] Hoa Kỳ ở Việt Nam, một điều đáng làm cho người
ta ngạc nhiên"

Ngô Đình Diệm bị giết

"Và đài phát thanh Hà Nội nói: "Do sự lật đổ Ngô Đình Diệm và em ông
là Ngô Đình Nhu, tụi đế quốc Mỹ đã tự mình hủy diệt những cơ sở chính
trị mà họ đã mất biết bao nhiêu năm để xây dựng"

"Về phía các lãnh tu. Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thì họ không ngờ là
họ lại may mắn như thế. Nguyễn Hữu Thọ nói với báo Nhân Dân: "Sự lật
đổ Diệm là một món quà mà Trời ban cho chúng tôi."

Và Phó Chủ Tịch Trần Nam Trung nói: "Tụi Mỹ quyết định đổi ngựa giữa
dòng. Chúng sẽ không khi nào tìm được một người hữu hiệu hơn Diệm."

Trên đây là chuyện báo chí và học giả ngoại quốc kể lại. Bây giờ tôi
xin kể ba chuyện mà chính tôi đã được tai nghe mắt thấy từ những người
trong cuộc. Những chuyện này vừa có một giá trị nhân chứng, vừa có một
giá trị lớn về lịch sử, và đối với chúng ta, những người kính mến Tổng
Thống, nó làm cho ta hãnh diện là "Diemiste" (Năm 1955, ở quảng trường
Trocadéro, Paris, một người Pháp mắng tôi là "espèce de Diemiste", khi
vượt xe tôi, vì ông ta cho rằng tôi đã cản đường xe ông, và tôi rất
lấy làm hãnh diện bị mắng như vậy...)

1/ Trong những năm trước 1963, trong số kỷ giả Mỹ ở Sài Gòn có ông
Keyes Beech, đặc phái viên của báo Chicago Tribune, một nhà báo rất
được kính nể. Năm 1963 ông này không vào huà với đám ký giả chống Tổng
Thống. Sau 1963, ông vẫn được ở lại Saì Gòn, và ông vẫn thân thiện với
tôi. Ông thỉnh thoảng mời tôi đến nhà ông ấy ở gần Bô. Ngoại Giao ăn
cơm. Một hôm, trong những chuyện ông kể tôi nghe có chuyện sau đây.

Ông nói: "You know, on the afternoon of the day President Diem was
overthrown, I was in a bar in Pnom-Penh. Sitting next to me was
Wilfrid Burchett. We were not friends. But on hearing the news about
President Diem’s death, he turned to me and said: "It's unbelievable!
They have killed the only man with the ideas and the organisation that
can stop us".

("Thật là không thể tin được: chúng nó đã giết chết người duy nhất có
tư tưởng và tổ chức có thể chận chúng tôi").

Burchett không nói rõ "chúng nó và "chúng tôi" là ai, nhưng ta cũng có
thể thấy rõ là "chúng nó" là phe chống cộng, và "chúng tôi" là phe
cộng sản.

2/ Lúc trẻ, trước năm 1945, ở Huế, tôi quen bà Hồ Thị Mộng Chi. Bà này
là con Cụ Thượng Thơ Hồ Đắc Khải, cháu gọi Bác sĩ Tôn Thất Tùng là
cậu, và vợ Bác sĩ Đặng Văn Hồ. Bác sĩ Tùng là bà con và hàng xóm, ở
cách nhà tôi hai nhà, và Bà Chi ở sít nhà Bác sĩ Tùng. Bà lại là bạn
thân của Ông Tạ Quang Bửu, thầy tôi. Nên chúng tôi qua lại thường, và
tôi coi bà ấy như là chị, và bà ấy cũng đối xử với tôi như em mình.

Sau 1945, bà Chi đem con đi Pháp, ở Paris cho chúng đi học. Lúc đó tôi
du học ở London. Muà hè nào cũng có về Paris chơi và ở nhà bà ấy, có
khi ở cả tháng. Nhưng sau 1954, bà tỏ ra thân với phía Bắc Việt, có lẽ
vì Bác sĩ Tùng và ông Bửu ở phiá đó, cũng có thể vì Bác sĩ Hồ, lúc đó
là Thiếu tá Quân Y trong quân đội Việt Nam, mà lại thêm có vợ bé. Tôi
thì cộng tác với Tổng Thống Diệm. Vì vậy mà tôi không đi lại với gia
đình Bà Chi nữa.

Sau 1960 , và nhất là sau 1968, thì "chiến tuyến" lại càng rõ ràng
hơn nữa, vì Bà Chi làm bí thơ cho Bà Nguyễn Thị Bình. Hai người con bà
ấy cũng "anti-Saigon" rất hăng, và khi "phe ta" thắng trận năm 1975
thì mẹ con đều dắt nhau về Việt Nam thăm viếng ngay.

Qua bạn bè, đặc biệt là anh Bửu Kỉnh (nay đã mất), một người bạn thân
của gia đình bà Chi, mà cũng thân tôi, tôi được biết như trên, nên sau
1975, tôi vẫn giữ thái độ "kính nhi viễn chi". Nhưng một hôm, vào
khoảng năm 1978, nhân dịp ghé Paris, gặp anh Bửu Kỉnh, anh ấy bảo:
"Sao toa không đến thăm Chị Chi". Tôi trả lời: "Sức mấy! Chắc chi Chị
ấy tiếp tui mà đến!"

Anh Kỉnh lại nói: "Đến đi! Chị hỏi thăm toa đó!" Tôi ngạc nhiên. Anh
Kỉnh lại nói thêm: "Nay, thay đổi rồi!". Tôi nghĩ: "À, như rứa!". Và
một hai hôm sau, tôi điện thoại đến bà Chi. Bà trả lời rất vui vẽ, xem
như chẳng có gì xảy ra giữa chị ấy và tôi từ 1954 cả, và bảo tôi đến
chơi. Chị lại nói thêm là Chị sẽ làm "purée de pomme de terre" cho tôi
ăn. Xin nói đó là món ăn mà trước 1954 bà ấy thường cho tôi ăn. Bà làm
rất ngon, và tôi rất thích.

Trong buổi tái ngộ, nói chuyện lông bông luôn mấy giờ đồng hồ. Tôi
ngồi nghe nhiều hơn là nói, và nghe ba mẹ con đua nhau đả kích Việt
Cộng kịch liệt! Tôi sửng sốt. Tôi không dám hỏi tại sao, nhưng chỉ
đoán, nhờ bà Chi nói "tụi nó tệ lắm", và nhờ anh Bửu Kỉnh cho biết
trước đó là trong chuyến về Việt Nam bà không được Việt Cọng tiếp đón
niềm nở, vì nó thắng rồi nên không cần đến bà nữa. Bà thì lại tưởng
rằng vì bà là người có công, nhất là đã giúp cộng sản trong việc tuyên
truyền (con đại thần Triều Nguyễn mà lại đứng về phe cách mạng, bí thơ
Bà Nguyễn Thi. Bình, ở ngay Paris, trong một cuộc đàm phán hệ trọng).

Người con thì có thổ lộ là "tụi nó dốt quá" (nó nói rằng Mã Lai không
phải là quốc gia độc lập, còn Lê Đức Thọ, được anh ta dẫn đi coi thành
tựu kinh tế kỹ nghê. Pháp lúc viếng thăm Paris thì cho rằng "chẳng có
gì đáng để ý")!! Nhưng điều đáng ghi nhất là giây phút chót của cuộc
tái ngộ. Lúc đó cũng gần 12 giờ khuya. Bà Chi đưa tôi ra cửa, và cùng
tôi đi mấy bước ra giữa phố , lúc đó vắng. Tôi không hề đề cập gì đến
ông Diệm trong cuộc gặp gỡ, nhưng trước khi chia tay bà ta nói: "Nghĩ
kỹ lại, chỉ có Ông Diệm là hơn hết!".

3/ Chuyện thứ ba là một chuyện về kiên nhẫn, hay có thể nói là lì
lợm. Từ năm 1963 tôi hằng nghĩ rằng Ông Hồ Chí Minh phải có chia sẻ
với những người trong Đảng một nhận định gì về cuộc đảo chánh. Nhưng
sưu tầm tài liệu, hết năm này qua năm khác, không thấy có một nhận
định nào của Ông Hồ. Tất nhiên, điều đáng làm nhất là hỏi những người
gần gũi Ông Hồ. Nhưng họ là người "phía bên kia", và họ lại ở Hà Nội.
Làm được việc này hầu như là vô hy vọng. Nhưng, may thay, tôi đã làm
được.

Trong thời gian gần đây tôi may mắn gặp một người từ Hà Nội, mà tôi
quen khá thân trước năm 1954. Và cũng rất may, người này là một người
hiếm có đã được chính tai mình nghe Ông Hồ nhận định về vụ đảo chánh
1963.

Người này tuyệt đối cấm tôi tiết lộ tên trong khi y còn sống, vì đây
là một "bí mật thâm cung", nên tôi chỉ gọi y là "Cán bộ X". Cán bộ X
đã kể cho tôi nghe câu chuyện như sau: Y là một người có mặt tại Phủ
Chủ Tịch ở Hà Nội ngày xảy ra đảo chánh ở Sài Gòn. Y thuộc một nhóm
được Ông Hồ cho gặp chiều ngày 2/11/1963.

Khi vào Phủ Chủ Tịch thì Ông Hồ đang bận tiếp một phái đoàn gì đó. Y
phải đợi ngoài hành lang. Đang đợi thì thấy có người mang một bao thơ
vào cho Ông Hồ. Nhìn vào, thấy Ông mở thơ ra đọc, xong, không nói gì,
bỏ thơ vào túi, rồi tiếp tục tiếp khách. Một lúc sau, khách đi rồi,
Ông cho gọi nhóm của Cán bộ X vào, và nói: "Lúc nãy người ta báo cho
Bác biết là Ông Diệm vừa bị lật đổ. Ông Diệm là kẻ địch thủ ghê gớm
nhứt của Bác. Nay Ông đã bị loại rồi, thì chiến thắng chắc chắn sẽ về
ta rồi."

Lịch sử Miền Nam Việt Nam từ 1963 đến 1975 có thể thâu gọn trong câu
nói đó, và những người tự nhận là thuộc về Đệ Nhứt Cộng Hoà nên nhắc
nhủ những cá nhân, hay đoàn thể, đã nhúng tay vào việc lật đổ và hạ
sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm nên suy niệm về câu nói đó và trách nhiệm
của mình về những gì đã xảy ra từ 1963 đến nay.

buile

unread,
Oct 25, 2010, 11:33:48 AM10/25/10
to

".. Thái độ ấy, lời nói ấy tưởng đã quá đủ để thấy thân phận của
những ai
mà người Mỹ muốn loại trừ trong biến cố 1 tháng 11 năm 1963. ...”

Ta.i sao la` chi? la` " My~" ?
To^i cha(?ng ddo^`ng y' ca'i ti'nh chuye^n ddo^? lo^?I cho ke? kha'c
cua? ca'c vi. go.i la` "ca^'p la~nh dda.o" dde^? cha.y tro^'n tra'ch
nhie^.m/to^i. ddo^` cu?a ho. ddo^'i vo+'i dda^'t nu+o+'c va` da^n
to^.c VN .
Ma` hi`nh nhu+ dda^y la` ba?n cha^'t chung cu?a (ngu+o+`i VN (?) hay)
ca'c
vi. la~nh dda.o VN (ke^? ca~ vie^.t co^.ng)!

Ne6'u ca'c vi. la~nh dda.o kho^ng co' ca'i ti'nh tham quye^`n tham lo
+.i
cho chi'nh ca' nha^n ho. thi` la`m sao ngu+o+`i ngoa`i thi' du. "my~/
Ta`u" thu+`a
co+ lo+.i du.ng ?
To^i chu+a tha^'y vu. na`o ma` chi'nh tay tha(`ng My~/tha(`ng Ta`u
gie^'t
ngu+o+`i dde^? la^.t ddo^? ca~ . Co' cha(ng la` ho. du`ng ca'c cu.
tham lam
qyue^`n-lo+.i dde^? ma` gie^'t la^?n nhau. Pha?i co' ke? chi.u la`m
tay sai
thi` ke? co' y' ddo^` mo+'i dda.t tha`nh y' muo^'n .
Nhu+~ng ke? la`m tay sai gie^'t ngu+o+`i chi'nh ho. cha(?ng da'm
nha^.n to^.i
ma` la.i vie^'t sa'ch ddo^? lo^~i cho ke? kha'c tha^.t cha(?ng gio^'ng
ai con gia'p
na`o ca~. VN cha(?ng bao gio+` ngo'c dda^`u le6n no^?i cu~ng vi` co'
nhu+~ng
ngu+o+`i la~nh dda.o chuye^n mo^n ddo^? lo^~i cho ke? kha'c dde^?
cha.y
to^.i . Vie^.tNam, co' ra^'t nhie^`u chuye^.n la. . Thi' du. nhu+ Ho^`
chi' Minh dda~
ddem quye^`n lo+.i cu?a dda^'t nu+o+'c nu+o+'c Vie^.t Nam ta(.ng cho
Ta`u ma`
va^?n ddu+o+.c con da^n Vie^.tNam ca ngo+.i la` anh hu`ng ye^u nu+o
+'c! Ngo^.
tha^.t.
Co' tu+. cha^'p nha^.n ca'i sai cu?a mi`nh (ddo^`ng nghia~ vo+'i
vie^.c mi`nh co'/dda~
hie^?u ca'i vie^.c mi`nh dda~ la`m) ; Nhu+ va^.y mo+'i la`m gu+o+ng
cho ca'c em nho?
sau na`y . Chu+' cu+' chuye^n ddo^? thu+a`/ddo^? lo^~i ; cha(?ng kha'c
gi` mi`nh
thuo^.c loa.i u u ca.t ca.t cha(?ng bie^'t la`m gi`, ai sai gi` la`m
na^'y ... la~nh dda.o
ma` nhu+ va^.y thi` dda^'t nu+o+'c chi? co`n ddu+o+`ng ddi va`o ngo?
he.p ma` tho^i!

Lo+'p gi`a thi` cha(?ng ra gi` ma` lo+'p tre? hi`nh nhu+ ba^y gio+`
cu~ng cha(?ng
gio^'ng ai ca~ va^.y ma` mo+? mie^.ng thi` tu+. ha`o na`y no. tha^.t
tha^'y ma` the.n!

buile

TrinhQuocThien

unread,
Oct 25, 2010, 11:57:49 AM10/25/10
to
Thi` tay sai ddo^.c ta`i ddo^.c a'c he^'t tho+`i thi` vu+'t va`o xo'
ra'c tho^i.

Co~ng ra('n ca('n ga` nha` la` dda'm tay sai Ngo^ Ddi`nh Die^.m-Nhu
(CIA payroll) chu+' ai va`o dda^y ?

Cha(?ng ca^`n co' ca^'p la~nh dda.o na`o ca?. Ne^'u ca^`n thi` ma^'y
anh trung uy', dda.i uy', binh nhi` que`n cu~ng co' the^?
ddo^.p ma^'y tha(`ng tay sai he^'t tho+`i na`y.

My~ dda~ tu+. thu' nha^.n lo^~i la^`m tu+. ga^y ra.

My~ mu+o+'n dda'm tha^'t nghie^.p ma` ca bo^ng (Die^.m, Nhu, Ca^?n,
Le^. Xua^n, Luye^.n, ...) la`m la~nh tu. chi? to^? la`m ha.i da^n,
ha.i nu+o+'c.

QTTT

hotac

unread,
Oct 25, 2010, 1:05:28 PM10/25/10
to
> ...
>
> read more »- Hide quoted text -
>
> - Show quoted text -

Great point!

Ngày xưa người ta gọi là cái đám "quần thần", bầy tôi, bồi tây đấy.
Thời nào cũng có cả đám. Thời Tàu, thời Tây, thời Ta, thời Vẹm cũng
đều có, mà cả khối nữa, đếm không hết đâu.

Đất nước tan hoang cũng vì cái bọn đâm thuê chém mướn đấy. Ngoại bang
có thể đánh chiếm, nhưng không thể cai trị nước ta lâu dài nếu không
có những thành phần sâu bọ như thế.

Mấy thằng nhặng đang hoan nghênh ủng hộ chúng, vì cha ông chúng là
thành phần đó, và chúng cũng đang đi theo gót chân ấy vì đã mang lấy
giòng máu nô lệ ngoại bang ấy rồi.

Giang Ho

unread,
Oct 25, 2010, 1:21:15 PM10/25/10
to

Dda^/t nu+o+/c tan hoang cu~ng vi\ ca/I dda/m pha?n tha^\n nha\ ngo^,
pha?n Vua, ha.I da^n, pha/ nu+o+/c ddo/ tho^i. Cu+/ do\m ca/I dda/m ta
\n du+ ca^\n Lao va\ Bo.n ca(/t ke/ con cha/u lu~ na\y. Ba^y gio+\
chi? La\ so^/ng la^y la^/t qua nga\y tho^i, cha(?ng co\n con ca(.t
dde^? dda/I cho dda\ng hoa\ng nu+~a, va^.y ma\ va^~n ha(ng tie^/t
vi.t, Chu+?I ba^.y ca(/n ca\ng he^/t ta^/t ca? Mo.I ngu+o+\I non-ca^\n
Lao la\ ddu? Tha^/y Lu~ cho/ thie^/n dda.o du. na\y kho^/n kie^/p dde^/
n mu+/c na\o.
Cu+/ tu+o+?ng tu+o+.ng ma\ Lu~ na\y co/ Chu/t quye^\n ha\nh trong Tay
ma\ Tao tha^/y no^?I da ga\.
may ma(/n cho ngu+o+\I Vietnam la\ Lu~ na\y chi? co/ le que va\I mo/ng
va\ chi? Ddang thoi tho/p cho+\ nga\y ve^\ vo+/I Chu/a hehehehe

buile

unread,
Oct 26, 2010, 2:18:31 PM10/26/10
to
> ...
>
> read more »- Hide quoted text -
>
> - Show quoted text -

QTTT vie^'t,
" ... Thi` tay sai ddo^.c ta`i ddo^.c a'c he^'t tho+`i thi` vu+'t va`o


xo'
ra'c tho^i.
Co~ng ra('n ca('n ga` nha` la` dda'm tay sai Ngo^ Ddi`nh Die^.m-Nhu
(CIA payroll) chu+' ai va`o dda^y ?
Cha(?ng ca^`n co' ca^'p la~nh dda.o na`o ca?. Ne^'u ca^`n thi` ma^'y
anh trung uy', dda.i uy', binh nhi` que`n cu~ng co' the^?
ddo^.p ma^'y tha(`ng tay sai he^'t tho+`i na`y.
My~ dda~ tu+. thu' nha^.n lo^~i la^`m tu+. ga^y ra.
My~ mu+o+'n dda'm tha^'t nghie^.p ma` ca bo^ng (Die^.m, Nhu, Ca^?n,
Le^. Xua^n, Luye^.n, ...) la`m la~nh tu. chi? to^? la`m ha.i da^n,
ha.i nu+o+'c.

..."


To^i kho^ng cho^'ng la.i ca'i ma` QTTT go.i chi'nh quye^`n dde^.
nha^'t
co.ng hoa` la` tay sai . Nhu+ng tu+` statement cu?a QTT to^i co'
the^?
hie^?u ra la`,

"tay sai gie^'t tay sai dde^? dda`nh la`m tay sai" :-))))

Va` theo nhu+ va^.y, no'i cho ddu'ng ho+n, vie^.t co^.ng dda~
go.i mie^`n Nam`: Ngu.y da^n, Ngu.y qua^n va` Ngu.y quye^`n
... ho. cu~ng kho^ng sai (?)

Khi tha^'y QTTT mo+? mgoa(.c "payroll" ve^` o^ng Nhu dde^?
chu+'ng minh ne^`n dde^. I co^.ng hoa` (Nhu-Diem) la` tay sai,
tie^.n tay, to^i cu~ng ddu+a ra ca'i nhi`n cu?a to^i la^.p ca(n theo
lo+`i no'i cu?a o^ng Bobby Ghosh . DDie^`u di~ nhie^n CIA
muo^'n la`m gi` cho ho., thi` ho. pha?i bo? tie^`n ra mu+o+'n .
Va` o^ng Nhu la` ngu+o+`i ddu+o+.c ho. mu+o+'n <==> Nhu
la`m tay sai cho CIA . .
Let take a look, By Bobby Ghosh said,
"... In time, the U.S. came to regard Nhu as a liability to
American interests in South Vietnam and cut off aid to
the ARVN. ..."

QTTT co' tha^'y ca'i statement,

"... Nhu as a liability to American interests in South
Vietnam .."

Ne^n chu' y' ca'i term " American interests in South Vietnam"
[chu+' kho^ng fa?i la` "interests of South Vietnam" :-))) ]

Nhu+ va^.y thi` ca^u na`y dda~ vo^ ti`nh xa'c nha^.n o^ng Nhu
kho^ng va^ng lo+`i My~ (hay dda~ la`m va` stop khi pha't hie^.n
My~ muo^'n co' "lo+.i i'ch o+? SVN" chu+' kho^ng pha?i mang
dde^'n "lo+.i i'ch cho SVN" ) .
Ne^'u nhu+ dda~ pha't hie^.n ngu+o+`i My~ kho^ng vi` lo+.i i'ch
cu?a VN ma` la` vi` lo+.i i'ch cu?a ho. ne^n o^ng Nhu kho^ng
va^ng lo+`i My~ , thi` la`m sao go.i o^ng Nhu la`tay sai ?

Tay sai la` fa?i so+. se^.t va` va^ng lo+`i chu+' . La^'y thi' du.
la` vie^.t co^.ng go.i Ta`u la` "Ta`u la./ngu+o+`i la." thi` mo+'i
go.i la` la`m tay sai .

Vo+'i to^i thi` ai la`m vua cu~ng ma(.t vi` to^i va^?n la` da^n. To^i
cha(?ng be^nh ai ca~ . Chi? tha^'y ngu+o+`i che^'t kho^ng the^?
bie^.n ho^. ne^n to^i giu'p cho o^ng ma` tho^i :-))))) .

Vie^.c o^ng Bobby Ghosh no'i o^ng Nhu va` sosa'nh o^ng Nhu vo+'i
Ahmed Wali Karzai cha(?ng qua hai o^ng na`y co' chung mo^..t
tra.ng huo^'ng la` co' anh la`m to^?ng tho^'ng .
Xem ra vie^.c na`y gio^'ng nhu+ dda.i u'y na`o ddo' khi o^ng
Thie^.u co`n so^'ng thi` kho^ng da'm vie^'t lo+`i chi? tri'ch .
DDo+.i khi o^ng Thie^.u che^'t thi` vie^'t lo+`i chi? tri'ch !
Ta.i sao ?
Ra^'t ddo+n gia?n vi` ngu+o+`i che^'t kho^ng the^? bie^.n ho^.


Buile

0 new messages