Google Groups no longer supports new Usenet posts or subscriptions. Historical content remains viewable.
Dismiss

Trên Đỉnh Chu Pao

304 views
Skip to first unread message

ho tac

unread,
Jan 4, 2016, 3:34:51 PM1/4/16
to
Trên Đỉnh Chu Pao

Phóng sự chiến trường của nữ ký giả Kiều Mỹ Duyên




Cao Nguyên là một phần đất thật đẹp của quê hương. Nếu không phải vì tình trạng chiến tranh, Cao Nguyên quả là một nơi tuyệt vời cho những người muốn sống gần với thiên nhiên. Kontum được xem như là một thị trấn tiêu biểu của vùng này. Kontum có những ngôi nhà xưa, xây từ lúc người Pháp mới đến đây khai phá, có những đồn điền cà phê xanh mướt, có dòng sông Dabla nước chảy lững lờ, có những con đường phố với hai hàng phượng vĩ, mùa hè hoa đỏ rực một màu, có những quán cà phê của những cô Thái trắng, cả cà phê và chủ nhân đều làm say lòng khách ghé đến. Nhưng hôm nay, Cao Nguyên lửa đạn ngút trời, tôi đến đây mỗi ngày ăn gạo sấy và đi thăm các trại tạm cư của đồng bào tị nạn, đi thăm các căn cứ hỏa lực đang ngày đêm chiến đấu với địch quân để giữ cho Kontum, thành phố được nguyên vẹn, cuộc sống được yên lành.

Từ Kontum, tôi trở về Pleiku bằng trực thăng vì nghe tin một trận đánh dữ dội vừa xảy ra trên đỉnh núi Chu Pao và quân ta đã hoàn toàn làm chủ tình hình tại hai căn cứ hỏa lực 41 và 42 cách thành phố Pleiku 15 cây số về hướng Bắc, ở vị trí trấn đóng ngay ngõ vào thành phố. Nếu hai căn cứ này phải di tản chiến thuật, thì Pleiku sẽ một sớm một chiều rơi vào tay địch. Vì vậy, trong hai ngày qua, những trận đánh đẫm máu đã diễn ra tại đây, khiến cho tất cả phóng viên chiến trường trong và ngoài nước đều dồn hết về hai căn cứ này.


Chúng tôi đi bằng đường bộ dưới sự hướng dẫn của Trung Tá Nghiêm thuộc Khối Chiến Tranh Chính Trị Quân Đoàn II. Những phóng viên ngoại quốc người nào cũng mặc áo giáp, đội nón sắt và mang ba lô trên vai như những người lính chiến, chỉ khác là những chiếc máy hình trên tay thay thế cho súng cá nhân mà thôi. Ba lô của họ đầy đủ lương khô và nước uống. Họ cẩn thận cũng phải, vì đây là xứ lạ quê người, và đang đi vào một vùng rừng núi, một vùng đang giao tranh, bom đạn có thể chụp xuống bất cứ lúc nào.


Đại Úy Hồ Đắc Tùng, Tiểu Đoàn Trưởng của Tiểu Đoàn 3/44 thuộc Sư Đoàn 23 Bộ Binh được yêu cầu thuyết trình về trận đánh khốc liệt vừa xảy ra ngày hôm qua tại đây. Đại Úy Tùng xuất thân khóa 20 Võ Bị Đà Lạt. Dáng người nhỏ, gầy, mắt sáng, nói tiếng Anh lưu loát.


Chúng tôi được mời xuống hầm chỉ huy của căn cứ hỏa lực 42. Đại Úy Tùng bắt đầu trình bày những diễn tiến:


- Cộng quân thừa hiểu rằng, muốn tiến vào Pleiku, chúng phải đánh chiếm hai cửa ải là căn cứ 41 và căn cứ 42 trước tiên. Vào lúc 1 giờ 30 đêm hôm trước, Cộng quân pháo chừng 500 quả vào căn cứ rồi một đại đội đặc công của Sư Đoàn 2 Sao Vàng và một trung đoàn trợ chiến, Trung Đoàn 9P, có thêm trung đoàn pháo yểm trợ đã mở một cuộc tấn công đẫm máu vào căn cứ này. Cộng quân tiến vào từ hướng Đông. Lúc đó cánh quân của tôi ở phía Tây đánh dạt chúng qua.


Đặc công của Việt Cộng còn trẻ, chừng 15, 16 tuổi, nhưng đã chích thuốc kích thích nên rất liều mạng. Chúng mang vào khoảng 50 kí lô chất nổ để phá căn cứ. Chúng tôi được Pháo Binh Dù yểm trợ, bắn rất chính xác. Trên không còn có L19 và C7 thả hỏa châu soi sáng cả một vùng cho F105 oanh kích địch.


Lúc đó áp lực của Cộng quân thật quá nặng, tôi nhờ tần số của Dù liên lạc với Mỹ xin tia laser. Đến 2 giờ kém mười phút, một chiếc C130 bay đến lượn vòng vòng trên trời ở hướng của địch. Khoảng 6 giờ sáng, phía bên địch tiếng súng thưa thớt dần rồi im bặt. Sáng hôm đó, chúng tôi phải chôn 160 xác Việt Cộng ở chung quanh căn cứ, lát sau tìm thấy thêm 40 xác bên bờ suối đằng kia cùng với những vết máu rải rác trên mặt đất từ đây vào trong rừng.


Ngừng một lát, giọng Đạí Úy Tùng có vẻ bùi ngùi:


- Đại Úy Lịch thuộc Sư Đoàn Dù chết ngay trên hầm này. Một xạ thủ giữ cây đại liên trên nóc hầm vừa trúng đạn gục xuống, ông nhào tới ôm cây đại liên quạt tiếp vào toán đặc công đang xung phong vào cho đến khi ông trúng đạn quỵ xuống.


Tôi hỏi Đại Úy Tùng:


- Đại Úy có thể cho biết tác dụng của tia laser? Loại máy bay nào được trang bị tia sáng này?


Đại Úy Tùng giải thích:


- Tia laser bắn gần thì cháy, xa thì bị mù mắt. Lúc đó, chính tôi cũng lấy làm lạ, vì đây là lần đầu tiên, tôi thấy máy bay C130 cứ lượn qua, lượn lại về hướng quân địch mà không thấy động tịnh gì hết. Sáng ra chôn xác mới hiểu, địch bị bắn mù mắt, cứ đi luẩn quẩn một chỗ. Tia laser hiếm lắm, chỉ trang bị cho phi cơ Mỹ.


Tôi được mời ở lại căn cứ ăn cơm lính, gạo sấy với đồ hộp. Cơm chưa kịp ăn thì ầm, ầm... những tiếng nổ long trời lở đất. Tôi nhìn thấy những bao cát trên nóc hầm rung rinh như muốn sập xuống. Máy truyền tin trong hầm chỉ huy làm việc không ngừng: căn cứ 41 đang bị pháo kích. Tôi nghĩ rằng có thể mình sẽ được chứng kiến tại chỗ một trận đánh ác liệt sắp diễn ra, vì cái chiến thuật cổ điển của Cộng quân, "tiền pháo hậu xung". Pháo chừng vài trăm quả là có thể có màn xung phong vào căn cứ. Tôi chuẩn bị máy hình và chờ đợi. Nhưng rồi trận pháo kích chấm dứt mà không thấy địch tấn công.


Chúng tôi rời hầm chỉ huy. Những cây cột gần miệng hầm bị trúng đạn cháy còn vết đen. Mùi máu vẫn còn phảng phất trong không khí. Những vũng máu đã khô rải rác trên mặt đất. Máu của địch và của những chiến sĩ đã giữ vững căn cứ này.


Chúng tôi ăn cơm bên cạnh miệng hầm. Đại Úy Tùng nói:


- Ngồi đây nếu có gì cô chạy xuống hầm cho tiện. Dưa chuột, cà chua, các thức ăn tươi này là của lính tôi mua lại trong các buôn Thượng gần đây. Chừng nào kiếm không có chút rau trái mới phải ăn toàn đồ hộp.


Sau bữa cơm, tôi đề nghị với Đại Úy Tùng và sĩ quan tùy viên của Trung Tướng Ngô Dzu là cho tôi đi thăm căn cứ 42. Đại Úy Tùng nói:


- Lên trên đó pháo kích dữ lắm. Áo giáp, nón sắt tôi chỉ còn một cái, tôi cho cô mượn.


Tôi ngỏ ý cám ơn:


- Xin nhường cho tùy viên của ông Tướng. Tôi mang những thứ đó nặng quá chạy không nổi đâu. Lỡ bị Việt Cộng bắt thì còn khổ hơn là trúng đạn nữa.


Đi làm phóng sự từ chiến trường này qua chiến trường khác, lâu ngày tôi mới nghiệm thấy một điều: thường ở trong những hoàn cảnh cận kề với sự hiểm nguy, người ta hay đùa cợt để cho tinh thần bớt căng thẳng, cho quên đi những lo âu đè nặng trong tâm hồn, hoặc là thoát ra khỏi hiện tại bằng những mộng mơ nào đó. Cũng như hồi nãy khi vừa dứt pháo kích, đi ra khỏi hầm chỉ huy, tôi thấy một người lính từ hố cá nhân nhảy lên ngồi bên miệng hầm, nhìn trời ngâm thơ tựa hồ như sinh hoạt ở đây vốn rất bình lặng:

Bây giờ em ở Pleiku
Cỏ xanh là núi mây mù là sương

Tôi không biết có phải hai câu thơ này là của chính anh sáng tác hay không, nhưng chắc chắn trong giờ phút ấy, anh đang nghĩ đến một người con gái nào đó. Và những giây phút lãng mạn trong tình huống này có lẽ giúp cho người lính chiến thoải mái hơn là ngồi lo âu không biết là địch sẽ trở lại tấn công lúc nào.


Chúng tôi đến căn cứ hỏa lực 42 khi căn cứ này cũng vừa bị một trận pháo dữ dội. Mọi người đang bận rộn với công việc của mình. Người thì đang ăn cơm, người thì đang tu bổ lại những hầm mới bị pháo làm hư hại. Tôi ngỏ ý với Đại Úy Tùng muốn gặp một chiến sĩ nào xuất sắc nhất của đơn vị. Đại Úy Tùng chấp thuận ngay.


Mọi người kéo vào hầm chỉ huy. Cứ mỗi lần vào hầm chỉ huy là mỗi lần tôi suýt bị bể trán vì lo quan sát chung quanh mà quên khom mình xuống chui qua cửa hầm. Trung sĩ Nguyễn Văn Tạ đứng nghiêm chào ông Tiểu Đoàn Trưởng của mình và ngồi đối diện với tôi.


Anh đánh giặc lì nhất đơn vị nhưng lại có vẻ lúng túng khi ngồi nói chuyện với một nữ phóng viên. Tôi mở lời ngay cho anh được tự nhiên:


- Anh làm ơn kể lại cho tôi nghe trận đánh hào hùng của các anh vừa rồi trên núi Chu Pao.


Anh Tạ có vẻ vui vẻ khi nghe tôi hỏi về chuyện đánh nhau, anh vừa nói vừa diễn tả bằng bộ điệu:


- Hôm đó, lực lượng Dù đã chiếm được nửa đỉnh đồi. Trên cao, tụi Việt Cộng còn giữ trên đó, và đồi bên kia có khoảng cấp một trung đoàn của tụi nó chiếm giữ. Sáng hôm sau, Đại Đội Trưởng của tôi cho một trung đội kéo qua đánh đồi bên kia. Việt Cộng cách chúng tôi khoảng 700 mét. Vừa lên lưng chừng đồi là đụng ngay tụi nó. Tôi cho cánh quân bên trái ép qua, cây đại liên đi giữa hai tiểu đội...


Anh Tạ diễn tả lại trận đánh trên núi Chu Pao một cách hào hứng như người đang kể lại một trận cầu quốc tế. Nhưng đây không phải là kết quả tranh tài của một trận cầu, mà những gì đạt được đều phải đổi bằng xương máu và cả sinh mạng của mình.


Anh kể đến lúc trận chiến đã tàn:


- Sáng ra, chúng tôi không thấy Việt Cộng nữa. Chúng bỏ lại rất nhiều xác trong các hầm và trên hai đỉnh đồi mình đã chiếm được.


Tôi hỏi anh Tạ:


- Nghe nói anh đã bị thương bốn lần mà vẫn xin đi tác chiến. Những vết thương của anh đã lành hẳn chưa?


- Đã lành rồi. Tôi bị thương một lần ở đầu, một lần ở ngực, một lần ở tay và mới đây là ở sau lưng. Một lần tôi bị thương rồi mà còn bắt được một tên Việt Cộng dẫn về và lấy được một cây CKC nữa.


Anh Tạ đúng là mẫu một người lính chiến. Cuộc đời anh như đã gắn liền với binh nghiệp. Anh xem đơn vị cũng như gia đình thứ hai của mình. Những vết thương trên người anh là những huy chương có giá trị thực sự, tạo cho anh niềm kiêu hãnh và sức chiến đấu bền bỉ như đỉnh Chu Pao đã qua bao tháng ngày mưa gió.


Núi Chu Pao có đỉnh cao 1,059 mét, nằm về phía Bắc và cách Pleiku chừng 17 cây số. Đỉnh Chu Pao cũng giống như một vọng gác trên cao nhìn xuống, canh chừng Quốc Lộ 14, con đường nối liền giữa hai thành phố Pleiku và Kontum. Nếu địch chiếm được đỉnh Chu Pao là nắm được con đường huyết mạch 14 trong tay và cô lập thành phố Kontum một cách dễ dàng. Bởi vậy, đã có nhiều trận đánh ác liệt xảy ra tại đây giữa ta và địch để dành quyền kiểm soát đỉnh núi này.


Tháng 6 năm 1972, quyền kiểm soát đỉnh Chu Pao lại rơi vào tay quân địch. Khởi đầu là Trung Đoàn 53 thuộc Sư Đoàn 23 Bộ Binh tăng viện cho Kontum bị phục kích trên một tuyến đường dài 5 cây số, từ Sở Trà cho đến Chu Pao. Cả một đoàn xe vận chuyển của Sư Đoàn 23 cùng các đơn vị Thiết Giáp đều bị kẹt lại ở đây.


Liên Đoàn 2 Biệt Động Quân được tăng cường để giải tỏa cũng bị vây trên một ngọn đồi. Liên Đoàn 7 Biệt Động Quân từ Pleiku lên, rồi Liên Đoàn 22 Biệt Động Quân kéo đến tăng cường.


Khoảng giữa tháng 6, Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân lên nhận 3 vị trí của Liên Đoàn 7. Bàn giao xong, sáng hôm sau được lệnh tổ chức lại các vị trí phòng thủ. Buổi chiều, Tướng Trần Văn Hai, trước là Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân, hiện là Tư Lệnh Phó Quân Đoàn II đến thị sát chiến trường bằng đường bộ.


Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 62 là Đại Úy Lê Thanh Phong, khóa 20 Võ Bị Đà Lạt, thay thế Thiếu Tá Bửu Chuyển chết trong trận Lệ Khánh. Tiểu Đoàn Phó vẫn là Đại Úy Phan Thái Bình.


Tướng Hai cho gọi Đại Úy Phong đến:


- Anh Hai, với tư cách là đàn anh trong binh chủng Biệt Động Quân đến thăm. Anh Hai muốn lên căn cứ 41, phải đi bằng cách nào?


Đại Úy Phong trình bày:


- Chỉ có cách đi bọc trong rừng.


Một toán mở đường, hộ tống Tướng Hai lên căn cứ 41 gặp Đại Tá Lại Đức Dung đang chỉ huy căn cứ 41 để bàn cách giải tỏa Chu Pao. Từ căn cứ 41 trở về, Tướng Hai đến Bộ Chỉ Huy của Tiểu Đoàn 62 nói với Đại Úy Phong:


- Ngày mai, Tiểu Đoàn 62 bắt đầu từ vị trí này, đánh dọc theo Quốc Lộ 14, làm sạch sẽ, bắt tay với căn cứ 41. Anh Hai muốn đi bằng xe đến căn cứ 41 chứ không phải đi trong rừng nữa.


Lời nói nhỏ nhẹ của "anh Hai" cũng như quân lệnh.


Vị trí của Tiểu Đoàn 62 Biệt ‡ộng Quân đến căn cứ 41, đi theo Quốc Lộ 14 chỉ có một cây số thôi, nhưng những đơn vị đến đây trước, cũng như Tiểu Đoàn 62 bây giờ, đã gọi đoạn đường này là "khúc xương khó nuốt".


Đại Úy Phong và Đại Úy Bình bàn thảo kế hoạch. Cuối cùng Đại Úy Bình nhận lãnh chỉ huy trận đánh này. Anh họp tất cả cấp chỉ huy trong tiểu đoàn lại:


- Dọc Quốc Lộ 14, cỏ mọc cao và rậm rạp. Địch đào hố nấp ở dưới làm thành những chốt yểm trợ cho nhau. Cái khó là mình không thấy địch, cứ ló lên là bị bắn. Tôi sẽ cho một trung đội đi về phía trái giả đánh. Hai trung đội khác nấp để quan sát và ghi nhận vị trí địch. Sau đó sẽ cho pháo tập trung dập vào các chốt chừng 20 đến 30 phút, rồi chuyển pháo về các cây 82 ly của địch trong rừng để khóa họng, không cho yểm trợ chốt ngoài này. Chỉ trang bị súng, lựu đạn. Bò lên. Ném lựu đạn vào hố. Nhảy xuống, bốc xác quăng ra. Chiếm hố. Đánh chốt kế. Đạn dược dưới này sẽ tiếp lên.


Trận đánh diễn ra đúng như kế hoạch, phá được chốt đầu cũng là chốt chính, lấy được một cây 61 ly và gây cho 6 Cộng quân tử thương, trong đó có một C trưởng (đại đội trưởng). Đại Úy Phan Thái Bình đọc cho tôi nghe mấy câu thơ đề sau tấm hình một người con gái trong túi áo của C trưởng:

Ngày nào trái đất ngừng xoay
Trái tim ngừng đập, tình này vẫn yêu

Chốt đầu tiên là chốt chỉ huy, có dây điện thoại thả dài vào trong rừng để gọi pháo. Chiếm được chốt này cũng như đập được đầu rắn, Tiểu Đoàn 62 tiếp tục một cách hữu hiệu, toán đi trước đánh chốt, chiếm chốt, toán đi sau đến giữ chốt cho toán trước đánh tiếp lên. Và như con sâu đo, những chiến sĩ gan lì của Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân đã làm sạch sẽ "khúc xương khó nuốt" trong vòng 2 ngày, bắt tay với căn cứ hỏa lực 41.


Tướng Trần Văn Hai từ Bộ Tư Lệnh Quân ‡oàn II gọi xuống khen:


- Anh Hai cho 3 ngày, mấy em làm có 2 ngày. Giỏi.


Những ngày sau đó, trận chiến bắt đầu chuyển động. Với sự yểm trợ của Không Quân, 3 ngày sau, Tiểu Đoàn 62 bắt tay được với Tiểu Đoàn 96. Quốc Lộ 14 bắt đầu khai thông. Các đơn vị ở dưới đánh lên, trên Chu Pao đánh xuống, nắm lại được cái đòn gánh, mà hai gánh hai đầu là Pleiku và Kontum.


trinhqu...@gmail.com

unread,
Jan 4, 2016, 3:54:20 PM1/4/16
to

> Đại Úy Tùng giải thích:
>
>
> - Tia laser bắn gần thì cháy, xa thì bị mù mắt. Lúc đó, chính tôi cũng lấy làm lạ, vì đây là lần đầu tiên, tôi thấy máy bay C130 cứ lượn qua, lượn lại về hướng quân địch mà không thấy động tịnh gì hết. Sáng ra chôn xác mới hiểu, địch bị bắn mù mắt, cứ đi luẩn quẩn một chỗ. Tia laser hiếm lắm, chỉ trang bị cho phi cơ Mỹ.

tro+'c 1975 ma` dda~ co' "tia laser" ga('n tre^n C-130 ba('n xuo^'ng !!!!???

ddu'ng thu+' Xa.o ke ho'i toe't ngu bi.p ! ;-)))

cho to+'i na(m 2015, KQ My~ mo+'i discuss ve^` ga('n vu~ khi' laser tre^n C-130.

http://defensetech.org/2015/01/29/afsoc-wants-to-research-adding-laser-weapons-to-ac-130/

co`n na(m 2009 thi` mo+'i thu+? ATL la^`n dda^`u tie^n.

QTTT




Tac Ho

unread,
Jan 4, 2016, 3:56:52 PM1/4/16
to
Cha là cộng phĩ, xưa khủng bố, tàn sát dân lành, bị QLVNCH đánh te tua, trốn chạy thoát thân, chỉ còn cái quần xà lỏn trên người. Con là thổ phĩ, nay nằm vùng, mạo danh, cướp bóc, quậy phá, gây thiệt hại cho các cộng đồng, bị mọi người ở DC xua đuổi như chó ghẻ.

14,000 người dân đã tử vong trong dịp tết Mậu Thân ở Saigon-Chơ Lơn do CS tấn công dưới sự chỉ huy của thằng trùm VC là Trần bạch Đằng.

https://www.youtube.com/watch?v=eGSt8oos5Zo

"Giữa đêm mồng Năm rạng mồng Sáu Tết, Sở chỉ huy rút sang bên kia lộ Mù U, cặp theo sông An Lạc. Bị quân VNCH truy nã. Lợi dụng trời tối, sở chỉ huy rút khỏi An Lạc, chạy sang xã Tân Tạo.

Mồng 7 Tết, Cộng quân được lệnh rút hết khỏi nội thành.

Bọn Trịnh Đình Thảo và vợ, Nguyễn Văn Kiết, Lê Hiếu Đằng… chạy ra theo. Chạy tiếp. Chạy khốn chạy khổ. Trần Bạch Đằng chạy đến nỗi chỉ còn cái quần xà lỏn, hết sức mất mặt của một nhà lãnh đạo, trước các vị ‘khách qúy’ mới từ Sài Gòn chạy ra theo. Trần Bạch Đằng thành thật kể lại:

‘Khi khách được hướng dẫn ra hầm xong xuôi, đến lượt tôi (Trần Bạch Đằng), tôi cũng phải ra hầm. Thế là cởi bộ quân phục, ở trần, mặc quần đùi, cặp nách bộ quân phục, lom khom bước theo bảo vệ - đạn AR15 đã bắt đầu bắn quanh chúng tôi. Khốn khổ! Bảo vệ dẫn tôi theo một líp và tôi qua trước mặt vợ chồng luật sư Trịnh Đình Thảo, giáo sư Nguyễn Văn Kiết, anh Lê Hiếu Đằng…Qua trước mắt họ trong tư thế không mấy gì oai phong - trái ngược với buổi tôi tiếp họ…Tôi hơi bực, cự các đồng chí bảo vệ: Sao dẫn ngả này? - Đâu còn ngả nào khác! Họ trả lời’ ".

Trích từ "Trần Bạch Đằng. Cuộc Đời và Ký Ức," Sđd. Trang 186

Sau này thằng Đằng viết sách tựa đề "Giữa Biển Giáo Rừng Gươm" dưới bút hiệu là Nguyễn Trường Thiên Lý (trốn chạy ngàn dặm)

Thằng con rơi của nó khi nó tẹt lúc trốn chui trốn nhủi ở Chợ Lớn trong dịp tết này sinh ra 9 tháng sau có tên là Trần đình Thiện,

http://i.imgur.com/LX8hAnC.jpg

sau qua Mỹ để che dấu tung tích đã đổi tên là Trịnh Q. Thiên, cũng lấy "Thiên" để còn chút liên hệ, cũng bắt chước viết sách như thằng cha nó. Nhưng khốn nổi không có tài chỉ biết đi chôm chĩa sách vở, bài vở của người khác rồi bỏ tên mình vào làm tác giả.

http://i.imgur.com/r3XzYAE.jpg

Nối nghiệp thằng cha nó là trùm khủng bố, nó là đại diện VC nằm vùng ở DC, chuyên môn đánh phá các cộng đồng người Việt Quốc gia.

Con rơi trùm VC Trần bạch Đằng là thằng đại diện VC nằm vùng Trịnh Q Thiên (aka Trần Đ. Thiện) gây thiệt hại hàng ngàn thương phế binh VNCH.

https://groups.google.com/forum/#!searchin/soc.culture.vietnamese/thi%E1%BB%87t$20h%E1%BA%A1i$20h%C3%A0ng$20ng%C3%A0n$20th%C6%B0%C6%A1ng$20ph%E1%BA%BF$20binh/soc.culture.vietnamese/hQZbN51q994/g52hAL_N6KoJ

:))

unread,
Jan 4, 2016, 7:11:29 PM1/4/16
to
On Monday, January 4, 2016 at 12:56:52 PM UTC-8, Tac Ho wrote:

Đại Úy Tùng giải thích:


- Tia laser bắn gần thì cháy, xa thì bị mù mắt. Lúc đó, chính tôi cũng lấy làm lạ, vì đây là lần đầu tiên, tôi thấy máy bay C130 cứ lượn qua, lượn lại về hướng quân địch mà không thấy động tịnh gì hết. Sáng ra chôn xác mới hiểu, địch bị bắn mù mắt, cứ đi luẩn quẩn một chỗ. Tia laser hiếm lắm, chỉ trang bị cho phi cơ Mỹ.

----------------------------------------------------------------------------
Yeah, xa thủ C-130 của Mĩ từ trên không, nhắm vào mắt mũi của VC ở dưới đất mà nhả tia laser ....vì thế rất nhiều VC bị mù mắt !

Và đại úy Tùng của BĐQ đem đi chôn sống luôn ....những người mù mắt của phe địch đã bị tia laser của C-130 bắn trúng.

Thật là kinh hồn !!!


;-))))))))))))))))))))))))

:))

unread,
Jan 4, 2016, 7:25:27 PM1/4/16
to
Mục đích và tác dụng của súng laser là để bắn sao cho trúng ngay mục tiêu thật chính xác.

C-130 nhờ hỏa châu chiếu sáng nên đã dễ dàng nhắm vào từng tên VC một, đang chạy loanh quanh ở dưới mặt đất để bắn.

Voila, bị mù mắt hết !

;-)))))))))))))))

LOL

* Anyway, vào cuối năm 1972, trước khi Việt Nam Hóa Chiến Tranh thì người Mỹ họ có biểu diễn cho một số các sĩ quan VNCH, thuộc cấp quốc phòng (quan trọng), xem qua loại súng bắn tia laser. Mục đích là để lấy lòng tin là Hoa=Kỳ luôn luôn hỗ trợ VNCH và đang có nhiều vũ khí tối tân cực khủng.

Cố vấn Mỹ biểu diễn cho một nhóm sĩ quan cấp tá xem chơi: Súng Laser chỉa vào một cây thông to lớn, ở rừng Đà lạt, cố vấn bóp cò và "nhả đạn"; chỉ trong vòng tích tắc thôi là nguyên một thân cây to lớn cháy rụi thành tro.

Sĩ quan VNCH xanh mặt và bái phục loại súng bắn tia laser, kỹ thuật mới ra lò của Hoa-Kỳ, năm 1972.

:))

unread,
Jan 4, 2016, 7:43:48 PM1/4/16
to
Có lẽ tác giả của bài viết này bịa thêm chuyện sau khi đọc qua tin tức báo chí đăng rằng chiếc cầu Long Biên đi vào thành phố Hanoi bị đánh xập với một quả bom duy nhất (laser guided bomb, smart bomb, etc, etc...)

Hồi thời cuối của chiến tranh VN thì Hoa-Kỳ có nhiều loại vũ khí mới và cực khụng. Xì mạc bôm chẳng hạn, sau đó là F-15, F-16 ....vẫn còn tối tân cho chiến tranh hiện đại (gần 40 năm bay lượn trên trời)....

Tac Ho

unread,
Jan 4, 2016, 8:01:07 PM1/4/16
to

Tac Ho

unread,
Jan 4, 2016, 8:17:58 PM1/4/16
to
Trịnh Q. Thiên: Quái lạ! tại sao cứt bác Hotac lại hết thơm?
Vũ Bình: Phân bác giờ lại thối rồi!
LTrônSG: Chính xác! hai anh nói đúng 100 phần trăm.

http://i.imgur.com/OBLdPmv.jpg?1

:))

unread,
Jan 4, 2016, 8:36:33 PM1/4/16
to
On Monday, January 4, 2016 at 5:01:07 PM UTC-8, Tac Ho wrote:
> The Laser Age in the Vietnam War
>
> https://understandingempire.wordpress.com/2014/01/15/the-laser-age-in-the-vietnam-war/

-----------------------------------------------------------------------------
Theo link trên viết thì người Mỹ họ kể lại rằng thì là mà vào ngày 23 tháng 07, năm 1972, laser guided bombs mới được người Mỹ xử dụng để đánh xập hai chiếc cầu Long Biên và Thanh Hóa.

Đại úy BĐQ Hotac ở tỉnh Pleiku kể lại thì nói rằng .....thì là ma...trước đó, trước tháng sáu thì đạy úy đã từng lái phi cơ C-130 và xả súng laser xối xả xuống vùng giao tranh gần đó ..... (không phải thả bomb laser đâu nha) ....Sự cố này đã khiến cho nhiều VC bị .....mù mắt !!!


LOL


;-)))))))))))

oo0oo

https://understandingempire.wordpress.com/2014/01/15/the-laser-age-in-the-vietnam-war/

On July 23rd, 1972, three months after the bombing began in the north on April 6, 1972, laser-guided bombs were used to target Hanoi warehouses, facilities, and other supply depots raising claims that civilians were inevitably killed in the strikes). The Laser Age had begun. One of the most widely reported uses of smart bombs came with the destruction of North Vietnamese bridges. During Operation Rolling Thunder, Air Force planes had been unable to hit these crossings with “dumb” bombs. And so, when Than Hoa Bridge and Longbien Bridge were knocked out by smart bombs, the feeling of “revolution” had come to pass. Than Hoa Bridge was destroyed by a 3,000-pound laser-guided bomb dropped by an F-4 Phantom jet, and Longbien Bridge (previously known as Paul Doumer Bridge), was blown up by a 2,000-pound TV-guided bomb. So impressed with the laser-guided bombs, one Pentagon official claimed: “We are knocking out more targets in a day than we probably did in a week of heavy bombing in 1967.”

:))

unread,
Jan 4, 2016, 8:41:10 PM1/4/16
to
Bắn súng laser từ phi cơ C-130 xuống vùng giao tranh, chứ không phải thả bom laser gì đâu nhể !

Ghê gớm thật !

;-)))))))))))

oo0oo


"Đại Úy Tùng giải thích:


- Tia laser bắn gần thì cháy, xa thì bị mù mắt. Lúc đó, chính tôi cũng lấy làm lạ, vì đây là lần đầu tiên, tôi thấy máy bay C130 cứ lượn qua, lượn lại về hướng quân địch mà không thấy động tịnh gì hết. Sáng ra chôn xác mới hiểu, địch bị bắn mù mắt, cứ đi luẩn quẩn một chỗ. Tia laser hiếm lắm, chỉ trang bị cho phi cơ Mỹ. ...."

Tac Ho

unread,
Jan 4, 2016, 8:47:19 PM1/4/16
to
Bọn liếm trôn vẹm hết bốc thơm lại bốc thối! (vua trở cờ)

Đời xưa, có một ông quan huyện. Ngài có một tên hầu, tính rất ưa nịnh nọt tâng bốc kẻ bề trên. Một hôm nọ, đúng lúc thầy trò thân cận, quan lớn không nhịn được, phát ra một tiếng trung tiện rất to. Ngài có vẻ hơi ngượng với tên hầu. Tên này vốn khéo nịnh bèn lấy tay vợt vợt trong không khí mấy cái, đưa lên mũi ngửi rồi thưa rằng:

-Thưa quan, rắm của quan thơm quá!

Tên hầu này tưởng nịnh như thế vừa gỡ cái ngượng cho quan, lại vừa được quan vui lòng. Nào ngờ quan chẳng những không vui mà còn tỏ ra lo lắng, mặt mũi dàu dàu. Tên hầu lo quá mới khẽ hỏi đấng bề trên:

-Bẩm quan, quan có việc gì mà có vẻ không được vui?

Quan mới chậm rãi trả lời:

-Ta thường nghe người trước nói rằng, phàm thực vật đã ăn vào bụng, sau khi tiêu hóa thì phải sinh mùi hôi thối, nay rắm của ta lại có mùi thơm, ta lo quá. Chắc là có bệnh tật chi chăng,không biết lành dữ thế nào.

Tên hầu nghe vậy biết mình nịnh hố, trong bụng bối rối chưa biết nói sao thì thời may, quan lớn lại cho ra một phát trung tiện nữa. Tên hầu lại lấy tay vợt vợt vài cái, lại cũng đưa lên mũi ngửi như lần trước, rồi thưa:

-Bẩm quan, rắm của quan bây giờ lại thối rồi!

http://i.imgur.com/OBLdPmv.jpg?1

http://i.imgur.com/EFqLug1.jpg

Welfare Dept.

unread,
Jan 4, 2016, 8:47:46 PM1/4/16
to
Thời gian Mỹ bắt đầu xửa dụng Laser Guided Bomb để đánh cầu Paul Dommer/LongBiên thì lúc đó báo chí đã đăng là phải bomb đi bomb lại vài lần thì mới sập đuợc vì hai bên đầu cầu là phòng không của Hanoi bắn xối xả, không biết bây giờ các Record/Army History của Mỹ đã viết ra sao ? vả lại thời này các bomb Laser còn chưa đuợc chính xác cho lắm so sánh với thời gian hiện tại có gắn cả camera vào đầu bom và chuyển tin/mục tiêu live qua tần số để thu hình

Thời truớc 1975 thì các súng MiniGun lọai nòng lớn đã có gắn trên C-47 C-119 và sau này chuyển giao cho SVN-AF để bảo vệ vùng trời SaiGon và các vùng phụ cận như Mộc Hóa Tiền Giang Mỹ Tho v.v.... còn với HCM-Trail thì Mỹ đã thuờng xuyên dùng các loại Air/Gunship này để lọai trừ các cuộc chuyển quân và hàng hóa của Hanoi vào Nam

Có 1 lần tại TSN-AirBase thì tôi có thấy 1 C-130 gunship của Mỹ từ Utapao đê"n đậu vãng lai và có gắn đại bác 105mm rồi (chỉ thấy cái nóng nó thò ra ngòai khung cửa sổ bên hông)

Do đó câu chuyện tia sáng Laser trên C-130 thời đó có thể là Minigun lọai đạn nòng lớn bằng ngón chân cái và thùng đạn to như cái bình nuớc nóng lọai 100 Gallon, đạn chuyển theo dây băng vào súng và như cho C-119 theo tôi biết thì có trang bị 4 thùng/súng như thế, fixed và tác xạ theo độ nghiêng của phicơ, từ duới đất thì nghe tiếng nổ khá nhỏ "phụt phụt phụt phụt ............" và nguời kể chuyện thấy ánh sáng của lằn đạn bay xuống đất tuởng là tia Laser chăng



Vài hàng thô thiển





///////////////////


@> Có lẽ tác giả của bài viết này bịa thêm chuyện sau khi đọc qua tin tức báo chí đăng rằng chiếc cầu Long Biên đi vào thành phố Hanoi bị đánh xập với một quả bom duy nhất (laser guided bomb, smart bomb, etc, etc...)

Welfare Dept.

unread,
Jan 4, 2016, 8:56:43 PM1/4/16
to

:))

unread,
Jan 4, 2016, 9:38:26 PM1/4/16
to
On Monday, January 4, 2016 at 5:47:46 PM UTC-8, Welfare Dept. wrote:
> Thời gian Mỹ bắt đầu xửa dụng Laser Guided Bomb để đánh cầu Paul Dommer/LongBiên thì lúc đó báo chí đã đăng là phải bomb đi bomb lại vài lần thì mới sập đuợc vì hai bên đầu cầu là phòng không của Hanoi bắn xối xả, không biết bây giờ các Record/Army History của Mỹ đã viết ra sao ? vả lại thời này các bomb Laser còn chưa đuợc chính xác cho lắm so sánh với thời gian hiện tại có gắn cả camera vào đầu bom và chuyển tin/mục tiêu live qua tần số để thu hình
>
-------------------------------------------------------------------------
Thả 8 trái bom, trái nào cũng dính cầu và không phi cơ nào thiệt hại.


http://peteralanlloyd.com/general-news/us-air-strikes-on-bridges-during-the-vietnam-war/

That all changed in May 1972 when the bridge was put out of action for a year when it was hit with laser guided bombs carried by four F-4 Phantom aircraft. The bridge defenders didn’t think four planes could possibly comprise the main attack force for the bridge, but the planes dived low, dropped their eight bombs, which of all scored direct hits and the bridge was put out of action for a year.

:))

unread,
Jan 4, 2016, 9:53:45 PM1/4/16
to
On Monday, January 4, 2016 at 5:47:46 PM UTC-8, Welfare Dept. wrote:

Do đó câu chuyện tia sáng Laser trên C-130 thời đó có thể là Minigun lọai đạn nòng lớn bằng ngón chân cái và thùng đạn to như cái bình nuớc nóng lọai 100 Gallon, đạn chuyển theo dây băng vào súng và như cho C-119 theo tôi biết thì có trang bị 4 thùng/súng như thế, fixed và tác xạ theo độ nghiêng của phicơ, từ duới đất thì nghe tiếng nổ khá nhỏ "phụt phụt phụt phụt ............" và nguời kể chuyện thấy ánh sáng của lằn đạn bay xuống đất tuởng là tia Laser chăng

-------------------------------------------------------------------------------
Mấy súng "mini cannon" này bắn tiếng kếu như bò rộng. Tưong tự như súng gunship của trực thăng.

Bắn sập nhà như chơi ....chứt đâu có 'phut, phut, phut..." gì đâu nè

https://www.youtube.com/watch?v=7lE_BbE_8E8

https://www.youtube.com/watch?v=QQ7cTI623Vg

:))

unread,
Jan 4, 2016, 10:04:08 PM1/4/16
to
On Monday, January 4, 2016 at 5:47:46 PM UTC-8, Welfare Dept. wrote:

Do đó câu chuyện tia sáng Laser trên C-130 thời đó có thể là Minigun lọai đạn nòng lớn bằng ngón chân cái và thùng đạn to như cái bình nuớc nóng lọai 100 Gallon, đạn chuyển theo dây băng vào súng và như cho C-119 theo tôi biết thì có trang bị 4 thùng/súng như thế, fixed và tác xạ theo độ nghiêng của phicơ, từ duới đất thì nghe tiếng nổ khá nhỏ "phụt phụt phụt phụt ............" và nguời kể chuyện thấy ánh sáng của lằn đạn bay xuống đất tuởng là tia Laser chăng

----------------------------------------------------------------------------
Ở trong chiến tranh súng đạn càng kêu to ầm ỉ ....thì càng tốt !

Mục đích là để áp đảo và khủng bố tinh thần của phe địch thủ.

Còn những chuyến bay âm thầm (stealthy) để đánh mục tiêu thì lại khác. Nhưng khi bom nổ đạn bay thì phải kêu ầm ầm ....thì mới tốt !


Vài hàng thô thiển !

(lựu đạn nổ mà kêu đẹt .... đẹt... đẹt thì không có ăn tiền đâu nha)


;-)))))))

:))

unread,
Jan 5, 2016, 3:06:16 AM1/5/16
to
https://vietbao.com/a47757/2-lien-don-bdq-tu-chien-voi-cq-o-vung-deo-chu-pao

http://tvbqgvn.org/mywebsite/myweb/quansu/quansu101.html

Một hạ sĩ quan của tiểu đoàn 71 đứng gần thiếu tá Khoa kể lại trận đánh:
- Chiếm được hầm rồi, còn phải kéo súng lấy được xuống núi. Muốn vậy, buộc phải chặt chân cái xác chết để tháo súng ra. Nhưng địch quân bố trí hầm theo hình chữ V, tử thần hẹn gặp chúng tôi ở khắp bốn phía.
Một phóng viên nhìn lên đỉnh Chu Pao, Chu Thoi đã ngán ngẩm:
- Leo được lên đó và leo dưới hỏa lực của địch quân thật không phải là chuyện đi dạo.
Đại úy Lê Thanh Phong, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 62 Biệt động quân gật đầu xác nhận:
- Cam go lắm anh ạ. Nhưng cũng may lúc này có sương mù buổi sáng. Sương mù dày dặc đến mức cách nhau khoảng 10 thước là không nhìn thấy gì nữa rồi. Cũng nhờ sương mù mà chúng tôi bò lên đánh được những vị trí súng của địch.

Kỳ sau: Tiểu đoàn 62 Biệt động quân Biên phòng tử chiến với 2 trung đoàn CQ tại tiền cứ Lệ Khánh.

:))

unread,
Jan 5, 2016, 3:20:05 AM1/5/16
to
"Nhưng địch quân bố trí hầm theo hình chữ V, tử thần hẹn gặp chúng tôi ở khắp bốn phía"


-- Đố Hotac (Anh Cày Còng Lưng cho thêm ý kiến sau nhen) ;-))):

Chốt V là chốt gì ? Cách nào để đánh phá chốt V của địch (VC) ?


Đa tạ ;-)

Gò Công

unread,
Jan 5, 2016, 3:39:26 AM1/5/16
to
Mày thật là liếm đít thằng QTTT và cả 2 ngu như con cầy

Giao thồng hào từ thết chiến 1, 2 và bất cứ nơi đâu nuớc nào cũng đào muơng theo hình chữ V để tránh miểng bom khỏi chết chùm


Còn chốt V là cái thế quái nào thì cũNg như chốt G vậy thôi


Đánh chốt quái gì ma khi Vietcong dùng 300 thằng cán bình tấn công biển nguời vào 1 đồn của VNCH chỉ có khỏang 25 nguời thì hẳn thằng Red China ỉa đầy bãi cứt lên đầu thằng Hanoi VC-NguyenTanDung rồi


Còn Minigun từ phi cơ bắn, không lẽ duới đất 5000 feet nghe nổ như pháo đùng ????


Sao mày BooVoo không cút xéo đi vì mày ít hiểu biết nhưng khi ai phơi nách ra là mày dò tìm cái lông nách của họ rồi google phóng đại cho ra vẻ




Hehehehehe :))) Thằng VooBoo ăn bơ quanh năm tuo(?ng thằng Thiên ăn cứt là lọai Edible bird's nest soup nhưng tò tè thử vào thì cũng như mụ vợ nó comming xì ra thôi


Be careful when sip/eat/swallow those kinda soup




////////////






@> "Nhưng địch quân bố trí hầm theo hình chữ V, tử thần hẹn gặp chúng tôi ở khắp bốn phía"

:))

unread,
Jan 5, 2016, 3:47:37 AM1/5/16
to
On Tuesday, January 5, 2016 at 12:39:26 AM UTC-8, Gò Công wrote:
Mày thật là liếm đít thằng QTTT và cả 2 ngu như con cầy

Giao thồng hào từ thết chiến 1, 2 và bất cứ nơi đâu nuớc nào cũng đào muơng theo hình chữ V để tránh miểng bom khỏi chết chùm

======================================================================
OK làm thông hào theo hình chữ V !

Tác dụng của thông hào hình chữ V được những lợi điểm gì và phải nằm ở đâu ? -- Chung quang thông hào chữ V là gì ???

;-)))))

Đa tạ

:))

unread,
Jan 5, 2016, 3:55:34 AM1/5/16
to
On Tuesday, January 5, 2016 at 12:39:26 AM UTC-8, Gò Công wrote:

Đánh chốt quái gì ma khi Vietcong dùng 300 thằng cán bình tấn công biển nguời vào 1 đồn của VNCH chỉ có khỏang 25 nguời thì hẳn thằng Red China ỉa đầy bãi cứt lên đầu thằng Hanoi VC-NguyenTanDung rồi

--------------------------------------------------------------------------
Ở đây VC bốt trí các chốt V để chận đường tiến quân của VNCH lên đỉnh Chu Pao.

Với con số 24-25 người lính được bố trí với chốt V, bảo đảm dư sức đẩy lui các trận đánh biển người 300 hoặc hơn nữa từ phe địch !!! OK Salem ?

PS: Không nghe các lính BĐQ kể lại rằng sau khi bom B-52 gần như cày nát luôn cái đồi Chu Pao .....thế mà khi đánh lên ngọn đồi để chiếm lại, BĐQ cũng gặp phải nhiều khó khăn và thiệt hại nặng. -- Anh Cày Còng Lưng giải thích sự cố này xem nào !!!


;-)))))))))))))))))))))))))))))))

han no

unread,
Jan 5, 2016, 9:27:45 AM1/5/16
to
Vạch mặt bọn việt gian trở cờ là góp phần kết thúc chế độ cộng sản
Dân Việt xem bọn vẹm là loài thấp hèn, còn thua cả su’c vật.

http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2014/01/babui_20140119.jpg

Bọn vẹm hèn mọn vì chúng hèn với giặc ác với dân:

http://3.bp.blogspot.com/-7qx_-mq6piQ/UJXcE-ahdPI/AAAAAAAAz5s/AdMMJmaIu_A/s1600/henvoigiacacvoidan6-danlambao.jpg

Nhưng có một loài còn thấp hèn hơn loài vẹm nữa:

Trở cờ mất khôn, liếm trôn bọn vẹm.

http://i.imgur.com/6UF3hU4.jpg

Hãy xem bọn liếm trôn vẹm này mà mau mau tránh xa nếu không muốn bị lây bệnh giống như chúng:
Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Đổ Máu, Trần chung Ngọc, Nguyễn Phương Hùng, Hoàng duy Hùng, v.v...
trở cờ việt gian...ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản... Trở cờ mất khôn, liếm trôn cho vẹm.


https://www.youtube.com/watch?v=zRZsaj8_Pdw

"Tôi hối hận là tại sao 36 năm tôi mới trở về đất nước của tôi!"

https://www.youtube.com/watch?v=iMTaPU-GpCY

To Van Lai - Khanh Ly - Nguyen Cao Ky Duyen Tay Sai Viet Cong

https://vimeo.com/18821698

trở cờ việt gian...ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản...

https://www.youtube.com/watch?v=Xhu_CuIY0es

Vũ Bình, LTrônSG, hay Trịnh Q. Thiên:

http://i.imgur.com/h9stKfw.jpg

nmt200...@gmail.com

unread,
Aug 12, 2017, 11:15:44 PM8/12/17
to

Tài liệu nầy dùng để mở mắt cho VC.

nmt200...@gmail.com

unread,
Aug 12, 2017, 11:16:58 PM8/12/17
to
Thêm tài liệu về chiến tranh thời tiết.
The Secret Weather Manipulation Program of the Vietnam War
http://paleofuture.gizmodo.com/the-secret-weather-manipulation-program-of-the-vietnam-1689249533

nmt200...@gmail.com

unread,
Aug 12, 2017, 11:21:33 PM8/12/17
to

nmt200...@gmail.com

unread,
Aug 12, 2017, 11:26:40 PM8/12/17
to
Chiến tranh thời tiết đã được xử dụng trên chiến trường Việt Nam .
Operation Popeye - Weather Warfare in Vietnam
https://www.youtube.com/watch?v=Cpr5JVWjIW4&t=53s
0 new messages