Google Groups no longer supports new Usenet posts or subscriptions. Historical content remains viewable.
Dismiss

Nhật ký tự sự của Điệp viên (VC) Đặng Ngọc Ánh (1 - 4)

292 views
Skip to first unread message

rang nguyen

unread,
Apr 5, 2013, 12:28:14 PM4/5/13
to
Note : Đọc cho biết và tự đánh giá

Kỳ Anh, QLB 2013

1.

QLB Mỗi khi nhắc lại câu chuyện người em họ là vua Bảo Đại từng bán
chiếc du thuyền cho bà ăn học lúc ở Paris, bà lại rưng rưng cảm động.

Bà Đặng Hoàng Ánh còn nhớ như in những năm tháng du học trên đất
Pháp.

Chuyện cảm động về vị vua thất sủng

Sau khi hoàn thành khóa học phản gián ở Đông Cao Miên, năm 1952 Ngọc
Diệp trở về vừa đủ tuổi vào học tại đại học Y khoa Hà Nội, một năm sau
thì chuyển vào Sài Gòn. Bốn năm trôi qua, Ngọc Diệp là sinh viên xuất
sắc, thuộc danh sách thí sinh học bổng để sang Pháp học. Nhân tiện tổ
chức Xứ ủy Nam kỳ cử đi học để đào tạo bác sỹ giỏi cho cách mạng sau
này. Bà Đặng Hoàng Ánh kể: "Rất may là nhờ vào sự chăm chỉ, tôi nhận
được học bổng của đại học Sorbonne Paris khi chỉ còn bảy ngày nữa là
chiếc thuyền của đoàn quan Pháp và thân nhân thất bại trong chiến dịch
Điện biên phủ năm 1954 từ Việt Nam trở về Pháp. Chỉ trong vòng một
tuần lễ Ngọc Diệp phải hoàn thành hết thủ tục, chuẩn bị kinh phí để đi
cùng đoàn người bại trận sang Pháp.

Sau 90 ngày lênh đênh trên biển, ngày 10/8/1954 thì chiếc tàu cập cảng
Marseill, mọi thứ lại bắt đầu với một thiếu nữ trên xứ người. Được vào
học tại đại học danh tiếng của Pháp, may mắn Ngọc Diệp được gặp Giáo
sư Bửu Hội là giảng viên của trường, cũng là anh họ cô. Theo đế hệ cô
phải gọi là Hoàng Huynh, không lâu sau thì người em họ là phế đế Bảo
Đại nghe tiếng tiếp tục tìm đến. Cuộc hội ngộ bất ngờ của những người
đồng tông khiến cô gái Việt bé nhỏ không còn cô độc trên xứ người. Bà
Ánh nói về hai người anh em họ mình: "Họ giúp tôi rất nhiều cả về vật
chất lẫn tinh thần khi tôi học ở Paris hoa lệ. Ở trường Hoàng huynh
Bửu Hội là một người thầy giỏi và nghiêm khắc, đã cho tôi những kiến
thức, còn Hoàng đệ Bảo Đại luôn giúp tôi về vật chất những năm cuối
của khóa học".

Bà bảo, để có tiền chi trả chi phí đắt đỏ ở Paris, Bảo Đại đã không đi
vào các sòng bài, quán bar, ăn chơi nữa mà dành dụm tất cả tiền cho bà
đi học. Khi túng bấn quá, Bảo Đại đã bán luôn chiếc du thuyền mang tên
Hương Giang của mình để lo chí phí cho bà học. Thời gian này Bảo Đại
định cư cùng vợ là Nam Phương Hoàng Hậu tại Chabrignac (thuộc tỉnh
Corrèze miền trung nước Pháp).

Con người khác của Bảo Đại

"Thời gian học ở Pháp, tôi được nghe tâm sự của Bảo Đại rất nhiều,
trên thực tế báo chí, những người viết sử không tìm hiểu đến nơi đến
chốn, bảo Bảo Đại ăn chơi sa đọa đến nỗi bán cả du thuyền. Trên thực
tế một phần tài sản trong đó có chiếc du thuyền Bảo Đại đã bán để tôi
ăn học. Khi lưu vong ở Pháp, không lúc nào Bảo Đại và hoàng hậu Nam
Phương thôi nhớ về quê hương. Nhiều lần Nam Phương đòi về Lâm Đồng
sống ở đồi chè B'Lao, nhưng vì điều kiện không cho phép...".


2.

Tháng 10/1949, phiên tòa xử tên cướp mang tên Nguyễn Bình tại thị xã
Long Thành (Bà Rịa- Vũng Tàu), bà Đặng Hoàng Ánh chính là thư ký, hội
đồng xét xử còn có đồng chí Đào Phúc Lộc. Tướng cướp Nguyễn Bình là
đàn em của trùm sòng bạc Bảy Viễn (lãnh tụ lực lượng Bình Xuyên, thân
Pháp). Điều đáng nói là phía cách mạng lúc đó cũng có một người tên là
Nguyễn Bình (1906-1951), vị Trung tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân
Việt Nam.

Sự thật về Trung tướng Nguyễn Bình và phiên xử Nguyễn Bình tướng cướp

Như chúng tôi đã giới thiệu ở kỳ trước, sau khi thực hiện chiến công
ném lựu đạn diệt hai tên lính Pháp ở rạp hát Nguyễn Văn Hảo (Sài Gòn),
bà Đặng Hoàng Ánh lúc đó có tên là Phạm Ngọc Diệp được Xứ ủy Nam Kỳ
tuyển chọn cử đi học lớp phản gián đầu tiên tại Đông Cao Miên
(Campuchia) trong thời gian 1 năm. Cùng khóa học này còn có đồng chí
Phan Văn Đáng (Phó Bí thư Trung ương cục miền Nam mà bà thường gọi
thân thiện là anh Hai Văn), đồng chí Đặng Thiết Bảng, đồng chí Bùi
Ngọc Hường và người giảng dạy là đồng chí Đào Phúc Lộc (tên khác Hoàng
Minh Đạo, Bùi Văn Thu - nhà tình báo nổi tiếng).

Năm 1948, đồng chí Đào Phúc Lộc nhận lệnh điều động của Đại tướng Võ
Nguyên Giáp cử vào tăng cường cho chiến trường miền Nam, đảm trách
chức Trưởng ban Quân báo Nam Bộ với nhiệm vụ là Đặc phái viên của Bộ
Tổng tham mưu đi kiểm tra tình hình công tác phản gián, tình báo, quân
báo ở Khu IV vào đến tận Nam Bộ. Mục đích là để kiện toàn thống nhất
lại tổ chức của ngành tình báo từ Trung ương đến địa phương, giúp Cục
có điều kiện chỉ đạo tình báo toàn quốc. Chủ trương này được Trung
ương nhanh chóng tiến hành nhằm chuẩn bị để đối phó với tình hình mới,
khi Pháp quyết quay lại leo thang xâm lược ở Nam Bộ.

Đồng chí Đào Phúc Lộc năm 1968, người cùng bà Ánh xử tên Nguyễn Bình
tướng cướp.

Lúc này ở miền Nam có một nhóm lớn trung lập, nhưng có xu hướng thân
Pháp đó là lực lượng Bình Xuyên do tên tướng cướp Bảy Viễn (Lê Văn
Viễn, người Chợ Lớn- Sài Gòn) cầm đầu. Trước năm 1945 Bảy Viễn nổi
tiếng là một tên tướng cướp ngang tàng và ma mãnh. Y từng bị chính
quyền Pháp tuyên án rất nhiều lần, từng bị đày đi tù Côn Đảo nhưng
vượt ngục trốn về thành lập lực lượng Bình Xuyên (dân giang hồ tứ
chiếng ở Nam Bộ, hoạt động ở vùng ven Sài Gòn trong 10 năm từ
1945-1955).
Năm 1946 Pháp quay lại Nam Kỳ thì Bảy Viễn ngả sang Pháp, y được Tướng
Pháp De la Tour gắn cho lon đại tá. Năm 1952, vua Bảo Đại phong cho
Bảy Viễn cấp bậc thiếu tướng 2 sao và bổ nhiệm vào chức vụ Đô trưởng
Cảnh sát Công an Sài Gòn Chợ Lớn. Bằng thế lực của mình, Bảy Viễn
thâu tóm các sòng bài Đại Thế Giới, Kim Chung ở Sài Gòn và casino
Thái Bình Dương ở Vũng Tàu, đồng thời làm ngơ cho khu mại dâm Bình
Khang hoạt động công khai.
Với quyền thế cộng với máu giang hồ, Bảy Viễn không những tăng cường
hợp tác với Pháp, mà còn cho đàn em lộng hành chống phá cách mạng ráo
riết, gây tổn thất rất lớn cho cách mạng và nhân dân. Trong đó y cho
một tên tướng cướp tên là Nguyễn Bình, đây là một đàn em đắc lực của
Bảy Viễn, chuyên cướp của giết người ở Long Thành (Bà Rịa - Vũng Tàu).
Điều đáng nói là sau khi gây án, hắn thường lấy tên công khai và đổ
vấy cho phía Việt Minh, hạ uy tín của Trung tướng Nguyễn Bình phía
cách mạng, làm mất lòng tin nhân dân. Chủ trương của phía cách mạng là
phải bắt cho bằng được tên này để công khai xử trước nhân dân, ổn định
tinh thần quần chúng.
Đồng chí Đào Phúc Lộc được cử thực hiện điệp vụ này, ông đã tìm cách
làm quen và làm thư ký của Thiếu tướng thân Pháp Nguyễn Văn Xuân
(1892-1989, Thủ tướng của Cộng hòa tự trị Nam Kỳ, là sĩ quan gốc Việt
đầu tiên mang quân hàm cấp tướng của quân đội Pháp năm 1947). Qua
nhiều lần điều tra thì đồng chí Lộc lần được hồ sơ về cái tên tướng
cướp Nguyễn Bình. Với sự khôn khéo, một mẻ lưới được bủa, tên tướng
cướp Nguyễn Bình nhanh chóng bị bắt gọn. Tháng 10/1949 phía cách mạng
đưa tên này ra xử công khai tại Long Thành, chính bà Đặng Hoàng Ánh
lúc đó tên là Đặng Ngọc Diệp làm thư ký phiên tòa, Hội đồng xét xử có
đồng chí Đào Phúc Lộc và một số đồng chí khác. Phiên tòa công khai
trước bàn dân thiên hạ, kết quả tên Nguyễn Bình tướng cướp bị nhận án
tử, tên thổ phỉ từng gây bao tai họa bị tử hình, từ đó người dân mới
yên tâm sinh sống.

Trung tướng Nguyễn Bình người từng bị nhầm lẫn với tướng cướp Nguyễn
Bình của Bảy Viễn.
Cuộc gặp bất ngờ vị tướng tài ba
Trở lại năm 1951, trong thời gian học lớp phản gián tại Đông Cao Miên
(Campuchia), bà Đặng Hoàng Ánh là người có cơ duyên gặp được Trung
tướng Nguyễn Bình. Có thể nói, trong lịch sử quân đội Việt Nam đây là
nhân vật khá đặc biệt. Nguyễn Bình là Trung tướng đầu tiên, ông có tên
khai sinh rất nữ là Nguyễn Phương Thảo và có biệt danh là tướng một
mắt. Trước khi theo cách mạng ông là thành viên chủ chốt của Quốc Dân
Đảng ở Bắc Bộ. Sau khởi nghĩa Yên Bái năm 1930 bất thành ông và bạn
mình là Trần Huy Liệu bị đày đi Côn Đảo. Nhưng rồi khi Quốc Dân Đảng
bị phân hóa, ngả sang hữu, do có tư tưởng theo phe cách mạng. Nguyễn
Bình và Trần Huy Liệu bị nhóm cực hữu trong Quốc Dân Đảng kết án tử,
nhưng Nguyễn Bình may mắn thoát nạn, ông bị đâm mù một mắt từ đó.
Với tài năng quân sự và năng lực lãnh đạo, sau khi Pháp mở rộng đánh
chiếm miền Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh cử ông vào để thống nhất lực
lượng vũ trang toàn Nam Bộ. Chính ông có vai trò to lớn trong việc
phân hóa lực lượng Bình Xuyên do Bảy Viễn đứng đầu, đưa một số quân
không nhỏ về phía cách mạng, được gọi là bộ đội Bình Xuyên. Khi tình
hình ổn định, tháng 6/1951, Trung tướng Nguyễn Bình nhận được quyết
định triệu tập ra Trung ương để triển khai kế hoạch mới. Ngày
6/7/1951, ông khởi hành đi từ Tân Uyên (chiến khu Đ, Bình Dương) với
một đội bảo vệ 22 người, dự tính phải đi 6 tháng mới ra đến thủ đô
kháng chiến Việt Bắc. Đoàn của ông đi sang đường Campuchia, xuyên qua
các bản làng để tránh sự truy sát của giặc Pháp. Tại đây ông có đến
thăm lớp học phản gián tại Đông Campuchia, đó là lần đầu tiên và cũng
là lần cuối cùng bà Đặng Hoàng Ánh được gặp Trung tướng Nguyễn Bình.
“Tướng Nguyễn Bình thăm hỏi và động viện đồng chí Đào Phúc Lộc (người
dạy phản gián), và những đồng chí anh em chúng tôi, sau đó thì cáo
từ”, bà nói.

Bà Đặng Hoàng Ánh, nhân chứng sống của vụ án xử tướng cướp Nguyễn Bình
của trùm Bảy Viễn.
Chuyến đi của Trung tướng Nguyễn Bình được ông ghi nhật ký trong cuốn
Nhật ký đi đường, cho thấy vô cùng gian nan, thiếu thốn. Những dòng
nhật ký của chuyến đi tháng 6 năm ấy nay còn lưu giữ: "Đi từ Sốcky đến
Suối Đá, rồi từ Suối Đá đi Tà Nốt, tôi đành phải nằm trên xe bò vì
bệnh ngày càng nặng. Bác sĩ ở Cao Miên nói phải tạm nghỉ trong hai
tháng nếu không muốn quỵ dọc đường. Tôi nghĩ nếu dừng hai tháng, rồi
đến mùa mưa thêm ba tháng, sau đó đi sáu tháng nữa mới ra tới Trung
ương thì không thể được. Một năm không hoạt động gì trong khi cuộc
kháng chiến đang diễn ra ác liệt, tôi kiên quyết ra đi. 80% đoàn bị
bệnh, bốn chiếc xe bò cũng không chở hết. Gạo đã gần hết. Từ một tháng
nay mỗi ngày tôi (Nguyễn Bình) chỉ ăn chút xíu đủ để đứng vững. Tôi đã
ăn măng thay cơm... Đang đi thì một xe bò bị gãy trục, theo dân địa
phương là một điềm rất xấu.

Ngày 23, tôi quyết định phái tổ trinh sát vượt sông Serepok, đi vòng
để tránh gặp địch. Ngày 24, cả đoàn không còn gì ăn nữa".

Bất ngờ vào trưa 29/9/1951, đoàn của ông dừng lại ở phun Back bên bờ
sông Srê-pốc, bị toán lính Pác-ti-giăng nổ súng hạ sát nhưng không
biết ông là ai, cuốn nhật ký kết thúc...

Đừng tiếp tục nhầm lẫn!

Bà Đặng Hoàng Ánh bảo, đây là vụ án ít người biết có nhiều chi tiết
trùng khớp, chỉ có những người từng tham gia hoạt động với bà mới nắm
rõ. Nhiều người sau này từng nhầm lẫn cho rằng, Trung tướng Nguyễn
Bình là tướng cướp (vì ông bị hư một mắt) tham gia cướp của đã bị tử
hình trong phiên tòa này. Tiện thể bà Ánh đính chính: "Nguyễn Bình
tướng cướp bị tòa xử tử năm 1949 tại Vũng Tàu, trong khi Trung tướng
Nguyễn Bình phía cách mạng hi sinh năm 1951 tại Campuchia, các sự kiện
cách nhau hai năm. Một người là phía cách mạng, người còn lại là bên
kia chiến tuyến. Mong sao chúng ta đừng tiếp tục nhầm lẫn, nhân chứng
vụ việc còn sống chính là tôi".


3.

Khi tên tỉnh trưởng lao tới nữ bác sỹ hòng giở trò đồi bại, nhanh như
cắt cô giật lùi, một tay rút súng giấu sẵn dưới bắp chân lên thị uy.
Tên yêu râu xanh vẫn quyết không buông tha con mồi. Đoàng! Đoàng! Hai
phát súng liên tục, hắn đổ gục.

Phát súng bất ngờ của nữ điệp viên đoạt mạng tên tỉnh trưởng háo dâm

Sau khi du học ngành y bên Pháp, bà Đặng Hoàng Ánh lúc đó tên là Phạm
Ngọc Diệp được gặp Hoàng huynh GS. Bửu Hội, Hoàng đệ phế đế Bảo Đại
(anh em bá thúc) mới biết được rằng mình vẫn còn có dòng dõi. Trong
dòng nhật ký Ngọc Diệp ghi lại như những lời tri ân: "Nhờ đi du học
tôi tìm được họ tộc bên nội và hoàn thành trước chương trình học, về
nước sớm hơn dự định”.
Từ một cô gái mồ côi, sống nhờ vào sự cưu mang của Trung đoàn hải
ngoại 307 (Trung đoàn Liên hợp quốc sau năm 1945), trong đó có các
đồng chí bà coi như anh ruột: Phạm Văn Xô, Phạm Hùng, dạy bảo, cho ăn
học, đi du học và xuất sắc lấy được văn bằng của một trong những
trường đại học danh tiếng nhất thế giới (Đại học Sorbonne Paris).
Tương lai thênh thang rộng mở, thế nhưng vì nhiệm vụ cách mạng, cô
quyết định giã từ Paris hoa lệ, về nước.

Dinh tỉnh trưởng Vĩnh Long xưa.

Tháng 8/1958 Phạm Ngọc Diệp chính thức về nước, nhanh chóng móc nối
lại với tổ chức để quán triệt đường lối. Tại Sài Gòn, trong cuộc họp
bí mật tổ chức nhận định: "Với văn bằng Y danh tiếng, Ngọc Diệp cần
phải đi xin việc ngay. Đảng, tổ chức cần những người hợp pháp như Ngọc
Diệp để leo cao, chọc sâu vào lòng địch. Hiện tại chính quyền Ngô Đình
Diệm đang rất cần cán bộ ở các bệnh viện công, nếu đi xin thì sẽ được
ngay.

Đúng một ngày sau khi nhập cảnh vào Sài Gòn, sáng 29/8/1958 Phạm Ngọc
Diệp lấy tên Tây Léna Phạm và cầm hồ sơ đến gặp Bộ trưởng y tế Trần
Đình Đệ xin việc. Nhờ một người cậu bên ngoại của Ngọc Diệp là Docteur
Quế bạn của Bộ trưởng Đệ, cũng là bác sỹ riêng của bà Phạm Thị Thân mẹ
của Tổng thống Ngô Đình Diệm, nên Ngọc Diệp được tiếp đón. Cô được vào
Dinh Gia Long (nay là Dinh Độc Lập) để trò chuyện (những người được
vào Dinh Gia Long lúc đó rất khó).

Xin nói thêm, bà Phạm Thị Thân lại là chỗ chị em kết nghĩa với bà
Dương Thị Trâm (bà ngoại Ngọc Diệp). Vì năm 1946, khi giặc Nhật tràn
vào Vĩnh Long đốt tòa giám mục, con thứ của bà là Đức cha Ngô Đình
Thục không có nơi làm lễ, là ngoại đạo nhưng bà Trâm đã hiến luôn ngôi
biệt thự để cho Ngô Đình Thục làm giáo đường. Vì thế khi biết Ngọc
Diệp là con của ân nhân, lại tài giỏi nên bà Phạm Thị Thân, Ngô Đình
Diệm, Ngô Đình Thục rất mến. Tại Dinh Gia Long bà Thân nhận Ngọc Diệp
là cháu nuôi, Ngô Đình Diệm nhận làm con nuôi.

Từ một cô gái mồ côi, không vai vế, vận may đang thênh thang mở ra
trước mắt Ngọc Diệp. Cô trở thành con nuôi của viên tổng thống thét ra
lửa, đứa trẻ mồ côi trong phút chốc Ngọc Diệp mang thân thế lá ngọc
cành vàng. Bà Ánh nhớ lại: "Với cái mác là con nuôi tổng thống, tôi
hợp pháp làm những việc tùy thích. Đó là điều kiện thuận lợi để thực
hiện những kế hoạch mà phía cách mạng giao phó".

Bà Đặng Hoàng Ánh từng được Ngô Đình Diệm nhận làm con nuôi.

Hạ thủ viên tỉnh trưởng dê xồm

Sau khi nhận làm con nuôi, Tổng thống Ngô Đình Diệm quyết định cấp
ngay cho Ngọc Diệp một khẩu súng Rulo, 6 viên đạn cùng giấy phép đặc
quyền sử dụng có ấn ký của Tổng thống, để phòng thân đối với trường
hợp bất trắc. Bên cạnh đó lệnh của Tổng thống sang bộ Y tế, Ngọc Diệp
được cấp một biệt thự, xe hơi. Ngoài ra cô được quyền lựa chọn nơi làm
việc hoặc là quê Ngoại Vĩnh Long, hoặc là ngay nội đô Sài Gòn. Lúc du
học ở Pháp, Ngọc Diệp đã học lái xe, còn bắn súng thì biết từ lúc đang
làm giao liên ở trong nước. Ngày đầu đi xin việc mọi thứ hơn cả sự
mong đợi, Ngọc Diệp hài lòng bí mật trở về tổ chức nhận nhiệm vụ mới.

Do là con nuôi của tổng thống, lại vừa ở nước ngoài về nên bộ Y tế còn
tạo điều kiện cho cô nghỉ một tháng vì lý do vừa ở Pháp về chưa quen
khí hậu. Đó là điều kiện để cô trở về quê Vĩnh Long thăm bà ngoại.
Cũng trong cuộc họp bí mật, tổ chức đồng ý cho Ngọc Diệp nghỉ phép 4
ngày về quê, đồng thời chỉ thị gặp đồng chí Albet Thảo, Phó Tỉnh đoàn
trưởng Bảo an đoàn, kiêm Phó Tỉnh trưởng quân sự Vĩnh Long (có tên
khác là Đại úy Phạm Ngọc Thảo, người của cách mạng cài cắm. Ở đó Ngọc
Diệp sẽ được giao một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng. Một công đôi việc,
vui vẻ nhận lệnh, Ngọc Diệp thu xếp lên đường.

Những dòng nhật ký hơn nửa thế kỷ trước ghi lại cảm xúc của người con
gái xa quê, một quận chúa triều Nguyễn khi đọc qua vẫn rưng rưng cảm
động. Dù xa cố quốc bao năm, đường về quê ngoại Vĩnh Long, từng dòng
sông, chiếc cầu, con lộ vẫn còn hằn in trong tiềm thức. Ở đó có bà
ngoại gần trăm tuổi, có các cậu và người yêu Trần Văn Phước đã đính
ước, 4 năm trước trong chuyến tàu vội vã cùng đoàn quân Pháp thất trận
ở Điện Biên Phủ rời cảng Sài Gòn sang Pháp du học cô không kịp chào
mọi người, 4 năm biền biệt những cánh thư gửi cho người yêu tỉnh
trưởng Trần Văn Phước đều bị hồi lại. Nhớ lại những gì đã qua, trái
tim nữ bác sỹ lại bồi hồi, thổn thức. Tại quê nhà Vĩnh Long, sau khi
thăm hỏi bà ngoại và các cậu, Ngọc Diệp đến địa chỉ bí mật gặp Đại úy
Albet Thảo, đưa cho cô một tờ giấy: "Thi hành án ngày 3/9/1958". Cô
gật đầu nhận lệnh.

Người mà phía cách mạng cần phải khử ngay đó là tên tỉnh trưởng nổi
tiếng ác ôn Khưu Văn Ba. Hắn được xem là tay sai đắc lực của Pháp, khi
Pháp cút hắn lại vào Nam làm tay sai cho Diệm, gây bao tai họa, tổn
thất cho nhân dân và cách mạng. Ngoài sự gian ác, hắn còn nổi tiếng là
tên yêu râu xanh. Ở trong vùng từng có một số vụ án thiếu nữ bị giết
vì hãm hiếp xảy ra, nhiều chi tiết cho thấy có liên quan đến tên này,
nhưng vì quyền lực không ai dám động đến.

Cấp trên chỉ thị, nội trong ngày 3/9/1958 Ngọc Diệp phải hoàn thành
nhiệm vụ, kiên quyết không cho phép thất bại. Kịch bản đưa ra là trình
đơn xin việc, khi tên này giở trò đồi bại thì lấy cớ khử ngay. Trước
giờ hành động, Albet Thảo đưa cho Ngọc Diệp một mảnh giấy có ghi: "Mọi
thứ sau đó đã có người lo, xong việc nhớ báo án, khai là bị cưỡng hiếp
và súng cướp cò, chấp nhận ngồi tù ít nhất 1 năm”. “Vậy là phải chịu
án?” Ngọc Diệp hỏi, Albet Thảo không nói chỉ lặng gật đầu.

Sáng 3/9/1958, Ngọc Diệp lên đường, tự lái xe đến dinh tỉnh trưởng thì
hơn 2h chiều. Cầm công lệnh của bộ Y tế hồi hộp chờ bên ngoài, đồng hồ
chếch hơn 3h chiều thì có thư ký của tên tỉnh trưởng gọi, Ngọc Diệp
bình tĩnh bước vào phòng. Cô nhận ra ngay đó là Khưu Văn Ba, dáng
người cao lớn, râu quai nón xồm xoàm, mắt to, mày rậm, thoạt nhìn cũng
nhận ra gốc người Cao Miên. Đúng đây là Khưu Văn Ba rồi, Ngọc Diệp
liếc mắt thầm nghĩ. Đúng lúc viên tỉnh trưởng cất lời ồm ồm: "À Madam
(bà, quý cô), xin mời ngồi”. Ngọc Diệp chào rồi tiến lại gần, đưa giấy
tờ xin việc.

Vừa lấy thẻ căn cước thì tên tỉnh trưởng chụp tay làm cô ngã sấp vào
bàn giấy, hắn vồ tới cô liền nhoài người khỏi mặt bàn lùi ra sau, một
tay rút khẩu Rulo dưới chân hét: "Đứng yên không tao bắn”. Hắn cười
nham nhở: "Người đẹp, cô vào đây ai cũng thấy, chỉ cần tôi chụp được
súng thì đủ kết tội tử hình cho cô, phí đời con gái đẹp". Ngọc Diệp
liếc mắt nhìn lối thoát, các cánh cửa đều đóng, tên tỉnh trưởng vồ lại
lần 2 thì chụp được cô. Ngọc Diệp cố vùng. Đùng! Đùng! hai tiếng nổ
bất ngờ vang lên, tên quỷ háo dâm ngã như một thân cây đổ. Nhiệm vụ
hoàn thành, đúng lúc đó Albet Thảo nhanh chóng chạy vào hỗ trợ, Ngọc
Diệp phải xé áo đầm rách bươm, phết máu lên mặt mũi tạo hiện trường
giả như một vụ cưỡng hiếp và súng cướp cò.

Không thể nhầm lẫn

Bà Đặng Hoàng Ánh bảo, sự thực là có hai tỉnh trưởng Khưu Văn Ba ở
Vĩnh Long đều bị cách mạng khử. Khưu Văn Ba do bà giết vào ngày
3/9/1958 là người gốc Ăngkowat - Siêmreap (Cao Miên). Sau khi tên này
chết, để ổn định lòng dân, Ngô Đình Diệm ra lệnh đưa ngay một người
khác cũng tên Khưu Văn Ba về thế chỗ để ổn định, tất cả báo chí bị cấm
đưa tin vì liên quan đến con nuôi Tổng thống, hơn nữa bất lợi cho nền
Đệ nhất cộng hòa vừa thành lập. Tên Khưu Văn Ba mới được thay là người
Chợ Lớn (Sài Gòn), vợ gốc Trà Vinh, tên này cũng bị phía cách mạng
phục kích bắn chết ở Trận đánh lịch sử cống Cây Sao (khu trù mật Cái
Sơn, huyện Tam Bình, Vĩnh Long ngày 16/6/1960, do Trung đội 256, Tiểu
đoàn Lý Thường Kiệt (tiền thân của Tiểu đoàn 857) thực hiện. Hai sự
kiện cách nhau gần hai năm, nhưng có nhiều chi tiết dễ làm người ta
nhầm lẫn, điều này chỉ có những người trong cuộc mới biết.


4.

Sự kiện Léna Phạm (bà Đặng Hoàng Ánh), con gái nuôi của tổng thống Ngô
Đình Diệm giết chết tên Tỉnh trưởng háo dâm Khưu Văn Ba, Văn phòng
Tổng thống Phủ chỉ đạo, vụ án tuyệt đối phải được điều tra bí mật, bị
án Léna Phạm phải ra Côn Đảo ngay, khi nào hồ sơ vụ án hoàn thành mới
trở về.

Bị cáo đặc biệt và phiên tòa đại hình bí mật xử con nuôi Ngô Đình
Diệm

Ngày 3/7/1959, đúng 8 tháng sau phiên tòa đại hình được mở bí mật tại
Vĩnh Long, như dự kiến, Léna Phạm được trả tự do, khôi phục danh dự.

Mệnh lệnh từ Tổng thống phủ

Sau khi hạ sát tên Tỉnh trưởng háo dâm ngay tại văn phòng dinh vào
chiều 3/9/1958, Ngọc Diệp (Léna Phạm) được Albet Thảo hay còn gọi là
Phạm Ngọc Thảo được Tổng Giám mục Ngô Đình Thục nhận đỡ đầu, là tình
báo của cách mạng đến hiện trường hỗ trợ tạo hiện trường giả. Để hợp
pháp hóa một cuộc tự vệ bảo vệ danh dự và trinh tiết, Ngọc Diệp vờ xé
áo, đầm tơi tả rồi nhanh chóng chạy đến sở cảnh sát hốt hoảng báo án.
"Chính xác là vào 15h30’ ngày 3/9/1958, cái chết của Khưu Văn Ba (viên
Tỉnh trưởng Khưu Văn Ba được Ngô Đình Diệm thay sau này cũng bị cách
mạng bắn chết vào ngày 16/6/1960) tuy có tính trước, nhưng chính tôi
cũng không khỏi hốt hoảng", bà Ánh nhớ lại.

Bà Đặng Hoàng Ánh ngồi đọc lại quyển nhật ký xưa.

Ở sở cảnh sát, Léna Phạm tiếp tục dùng kịch bản như đã bàn trước đó
với Albet Phạm Ngọc Thảo. Thấy Léna Phạm áo đầm tả tơi, hốt hoảng khóc
lóc, viên cảnh sát trưởng Nguyễn Thế Vinh lắc đầu ái ngại, rồi lấy áo
cảnh sát cho cô mặc tạm và lấy lời hỏi cung. Những câu trả lời được
Léna Phạm diễn một cách rất thực trước sau như một. Cuộc thẩm vấn vào
16h ngày 3/9/1958 được bà Đặng Hoàng Ánh ghi lại, chúng tôi trích đoạn
sơ lược như sau. Bị án gặp tỉnh trưởng lúc nào, vì sao lại dùng súng
giết tỉnh trưởng, viên cảnh sát hỏi.

Tôi gặp tỉnh trưởng lúc 15h, nhưng tôi bị tỉnh trưởng vật xuống nền
cưỡng hiếp, hai bên giằng co thì súng cướp cò. Viên cảnh sát tiếp tục:
"Bị án tại sao có súng, vậy thuộc đảng phái nào, mau khai rõ sự thật.
Léna Phạm bình tĩnh trả lời: "Súng do Tổng thống phủ cấp để phòng
thân. Nghe đến đây viên cảnh sát trợn mắt đập bàn: "Bị án dám lấy danh
tổng thống để hù dọa bản chức sao?". Đoạn, Léna Phạm lấy giấy phép sử
dụng súng, viên cảnh sát nhìn thấy chữ ký của tổng thống Ngô Đình
Diệm, hoảng hốt liền hạ giọng: "Vậy mời cô ký vào biên bản hỏi cung và
sang phòng bên".

Ở phòng bên là Tỉnh trưởng quân sự kiêm phó tỉnh trưởng bảo an đoàn
Albet Thảo chờ sẵn, vờ như không biết. Albet Thảo nói với viên cảnh
sát bằng giọng phiền muộn: "Khưu Văn Ba là quan tỉnh trưởng mới về
thay tỉnh trưởng Trần Văn Phước (người đã đính hôn với Léna Phạm), chỉ
một thời gian ngắn đã xảy ra đến hai vụ xác chết nữ lõa lồ ở Cầu tàu
Vĩnh Long, trước cửa dinh Tỉnh trưởng. Nội các Tổng thống phủ cho thám
tử truy lùng mà chưa ra, nay lại xảy ra vụ việc này. Xứ giáo Vĩnh Long
yên bình chưa có tiền lệ”.

Albet Thảo tiếp lời: "Việc này phải trình về Tổng nha để chờ lệnh Tổng
thống phủ, không nên cho báo chí biết, để rồi tung tin thất thiệt, tạo
điều kiện cho các Đảng phái khác chống phá. Hiện nay Quốc Dân Đảng,
Đại Việt Đảng, Cao Đài, Hòa Hảo, Việt Minh... liên tục ngóc đầu. Bị án
Léna Phạm phải được giải ngay về Sài Gòn, biệt giam để phục vụ điều
tra. Đó là kịch bản mà Albet Thảo đã tính trước.

Sau cái chết của Tỉnh trưởng Khưu Văn Ba, vợ hắn là Nùng Củ Tà Soàng
(người Campuchia) làm khó, đòi gặp và xử bằng được kẻ giết chồng mình.
Tại Sài Gòn, ngày 21/9/1958 Albet Thảo gặp Léna Phạm trong nhà lao Phú
Lợi, báo cho cô một số tin: Để tránh người nhà tên Khưu Văn Ba trả
thù, Tổng thống phủ lệnh đưa Léna Phạm ra Côn Đảo khoảng 6- 8 tháng để
cơ quan điều tra dễ bề làm việc. Cũng thời gian này, để không ảnh
hưởng đến con gái nuôi và vì uy tín của nền Đệ nhất Cộng Hòa, tổng
thống Ngô Đình Diệm lệnh tức tốc bổ nhiệm một tên Khưu Văn Ba mới
người Chợ Lớn (Sài Gòn) về làm Tỉnh trưởng Vĩnh Long để yên bề dư
luận. Đúng 10h ngày 21/9/1958 Léna Phạm về sân bay Biên Hòa và lên máy
bay ra Côn Đảo.

Tình báo chiến lược Albet Phạm Ngọc Thảo người luôn sát cánh cùng Ngọc
Diệp trong sự kiện ám sát Khưu Văn Ba.

Phiên tòa đại hình xử bị cáo đặc biệt

Bà Đặng Hoàng Ánh giở dòng nhật ký hoen ố ghi lại những ngày tháng
đằng đẵng chờ đợi ở Côn Đảo. Những suy nghĩ được chép trực quan của
một người có trái tim nóng và cái đầu lạnh, luôn đau đáu nhớ về đất
liền, nhớ về các đồng chí. Với cô, việc đón nhận án phạt này là mệnh
lệnh trái tim, là sự sẵn sàng hi sinh tuổi xanh vì sự nghiệp cách
mạng. Ở Côn Đảo cô thuộc diện tù nhân mắc tội ngộ sát và thân nhân đặc
biệt nên làm việc nhẹ hơn. Là bác sỹ vừa học từ Pháp về, cô được làm ở
trạm y tế của nhà tù, điều kiện sống cũng đỡ hơn rất nhiều so với
những người mắc tội chính trị, hay phạm nhân cộng sản khác. Lần đầu
tiên cô gái 27 tuổi phải chứng kiến cảnh địa ngục trần gian, tận thấy
những người tù bị tra tấn dã man, làm việc khổ sai, chết chóc và bệnh
tật. Những con quỷ lốt người ngày ngày gây tội ác tày trời của chế độ
gia đình trị họ Ngô mà kẻ chóp bu là tổng thống Ngô Đình Diệm (người
nhận cô làm con nuôi) đang ngày ngày gieo rắc.

Theo trích đoạn nhật ký của bà Ánh: "Bọn cai tù như hung thần, ác quỷ,
tra tấn, giết tù không thương xót. Chẳng có ngôn từ nào có thể nói hết
đau khổ, tủi nhục của những người tù cộng sản. Lúc nào cũng có tiếng
chửi bới, hù dọa của cai tù, tiếng van xin của tù nhân, nhiều đêm tôi
không ngủ được".

Những dòng nhật ký ngày qua ngày cứ sang trang, dày mãi ghi tỉ mẩn
những công việc, nghĩ suy của Léna Phạm.

“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”, nhớ lại câu thơ ấy của Hồ Chí
Minh, Ngọc Diệp càng nhớ về quê hương và các đồng chí, Ngọc Diệp càng
thấy ngày tháng cứ dài ra đằng đẵng. Ngoài đảo có người mà cô đơn,
quanh năm sóng gió gào thét nghe mà chạnh lòng. Tôi thèm ước là một
cánh chim để tìm thấy vạn vật ở phương trời tự do, không còn cảnh nô
lệ. Quyết không lùi bước, thà chết để rạng danh quê hương...". Những
dòng nhật ký bà Ánh ghi lại đầy suy tư. Vì hay suy nghĩ, ở Côn Đảo
Ngọc Diệp gầy đi, may có những cánh thư bí mật của đồng chí Albet Thảo
từ Sài Gòn gửi ra động viên một phần. Ngọc Diệp biết ngày ra tòa cô sẽ
được trắng án, nhưng sao cái ngày đó ở địa ngục trần gian lâu quá. Rồi
tháng thứ 8 đã đến, tin ở Sài Gòn báo ra cho biết, hồ sơ về vụ ngộ sát
Khưu Văn Ba đã hoàn thành, dự kiến ngày 3/7/1959 Tòa đại hình sẽ tiến
hành xét xử. Bị án Léna Phạm sắp được về đất liền, cô mừng khôn xiết.
Ngày 21/5/1959 cô chính thức lên máy bay rời Côn Đảo, chấm dứt những
tháng ngày đằng đẵng đợi chờ.

Biết trước tòa sẽ tuyên trắng án!

Vĩnh Long, Tòa đại hình được tổ chức bí mật vào 20h, Léna Phạm bị bịt
mắt, còng tay trước vành móng ngựa. Dù biết trước phiên tòa sẽ tuyên
trắng án như tình báo Albet Thảo báo trước nhưng cô không khỏi hồi hộp
lo lắng. Những thành viên của Hội đồng xét xử đã được văn phòng Tổng
thống phủ chỉ đạo từ trước, bị cáo Léna Phạm bình thản nghe cáo trạng
từ Chánh án Cao Minh Hoàng. Ngô Đình Diệm xét thấy, một nữ Docteur
Medecin vừa du học về, đem tài năng y học phục vụ cho bệnh viện, giúp
dân nghèo, đây là một công dân tốt. Giúp ích cho xã hội, đây là thiện
ý tốt được Ngô Đình Diệm hoan nghênh. Nhưng vừa đi qua nhận việc tại
bệnh viện tỉnh Vĩnh Long đến Tổng hành dinh tỉnh trưởng trình giấy tờ
thì bị Đốc phủ sứ Khưu Văn Ba quan lang tỉnh trưởng làm nhục, một bác
sỹ non trẻ chưa gia thất. May mà chưa mất cái quý giá ngàn vàng của
người con gái, nhờ biết sử dụng súng bảo vệ thân thể. Ngô Đình Diệm đã
có lời khen Docteur Léna Phạm biết bảo vệ thân thể an toàn.

Cuối cùng tòa tuyên án, bị cáo Léna Phạm được trả tự do và danh dự,
được trở về làm việc nơi đã định. Nguyên cáo Nùng Củ Tà Soàng (đại
diện cho bị hại Khưu Văn Ba) là người không chứng kiến vụ án, việc tố
cáo sai sự thật buộc phải bồi thường danh dự cho bị cáo Léna Phạm. Tất
cả tài sản của chồng bị niêm phong, bên cạnh đó Nùng Củ Tà Soàng cùng
thân quyến bị trục xuất ra khỏi lãnh thổ quốc gia sau 24h, không được
kháng án và tung tin thất thiệt... Phiên tòa kết thúc đúng 22h đêm,
Ngọc Diệp thở phào nhẹ nhõm, cô biết phía trước lại là những tháng
ngày đầy chông gai.

(co`n tie^'p)

0 new messages