Google Groups no longer supports new Usenet posts or subscriptions. Historical content remains viewable.
Dismiss

Những hội chứng sau “Cách mạng 1-11-1963” (II)

87 views
Skip to first unread message

hota...@gmail.com

unread,
Oct 23, 2013, 9:14:27 AM10/23/13
to
Những hội chứng sau “Cách mạng 1-11-1963” (II)


Nguyễn Văn Lục




Qua chứng từ sau đây của các nhà báo đã lập lại luận điểm của Stanley Karnow và họ đưa ra bằng chứng cụ thể và đầy đủ của một âm mưu thanh toán người một cách chuyên nghiệp, lạnh lùng và đầy thú tính như sau:


“Minh proved right. The Ngo brothers gave up at a Catholic Church in Cholon. Bundled into an M-113 armored personnel carrier, their hands tied behind them, the Ngos did not even make it to Joint General Staff headquarters. At a crossroads along the way the vehicle halted. The brothers were cut down by a hail of bullets. The perpetrators were major Duong Hua (Hieu) Nghĩa, an armor officer; and captain Nguyen Van Nhung, General Minh‘s body-guard. Minh lied about the circumstances of these events, and the Vietnamese put out several versions of what happened.”


(Trích John Prados, Lost Crusader, trang 127.)


Trích dẫn trên đây của John Prados cho thấy tướng Dương Văn Minh đã nói sai sự thật và hai sĩ quan có trực tiếp giết anh em ông Diệm-Nhu là Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa và Đại úy Nguyễn Văn Nhung.

Đại tá Nguyễn Hữu Duệ cũng nghe và kể lại đại tá Dương Hiếu Nghĩa có nhúng tay vào vụ thảm sát này:


“Còn thiếu tá Nghĩa, dù ông cố cải chính, nhưng căn cứ vào hành động của ông, cũng như một số nhân chứng, chỉ có những người ngây thơ tới mức ngu xuẩn mới tin là ông đã không nhúng tay vào vụ thảm sát. Ông có nhiệm vụ gì mà vào gặp Tổng thống? Thiếu tá Vũ Quang (sau lên đại tá) là bạn cũng khóa với tôi, và cũng đã phục vụ ở lữ đoàn một thời gian, kể với tôi là anh thiếu tá Nghĩa vừa đi vừa lau bàn tay đẫm máu, vào bá cáo với trung tướng Minh (Anh Quang bây giờ cũng ở Hoa Kỳ). Một sĩ quan quân cảnh (rất tiếc không nhớ tên anh) kể với tôi là anh cũng thấy ông Nghĩa lau tay vấy máu.

Trung tá Nghĩa cũng là một trong những phụ thẩm của tòa án cách mạng đã kết án tử hình ông Ngô Đình Cẩn. Như vậy, cái chết của ba anh em tổng thống Diệm cũng đều do trung tá Nghĩa nhúng tay vào.”


(Trích Nguyễn Hữu Duệ, Nhớ lại những ngày ở cạnh Tổng thống Ngô Đình Diệm, trang 170-171.)


Và sau khi hoàn tất việc lật đổ chế độ ông Ngô Đình Diệm vào đầu tháng 11-1963, ông Đại sứ Cabot Lodge đã mời các vị tướng tham gia cuộc đảo chính đến tư dinh để khen ngợi các vị như một vinh danh - chẳng những thế họ đều không một chút hối hận (unrepentant) - cái vinh dự của các vị tướng VN cũng đồng thời là hãnh diện riêng của ông đại sứ - Vài ngày sau, ông Cabot Lodge đã điện về cho TT Kennedy bằng một công điện vắn tắt đầy lạc qua như sau:

“The prospect now are for a shorter war.”

(Trích Stanley Karnow, Viet Nam, a History, trang 311.)

Hoa Kỳ hoan hỉ công nhận chính quyền mới như một hình thức hợp thức hóa một âm mưu đảo chánh bất hợp pháp!

Và nhận xét đáng giá nhất trong lúc ấy là họ Unrepentant. Không hối hận gì cả. Họ hãnh diện, họ tự hào. Họ tháo cũi xổ lồng, họ cho nhảy đầm bên cạnh xác chết vừa mới được chôn vội vàng.

Tất cả những ai nhận tiền trong vụ giết hai anh em ông Ngô Đình Diệm đều là đồng lõa (Théorie du complot). Dấu diếm, chạy tội có thể bị coi là hèn nhát, nhưng nhận tiền để thủ tiêu một chính quyền hợp pháp, để ám sát Tổng tư lệnh Quân đội là điều bất xứng đối với hàng tướng lãnh!

Trong dịp phỏng vấn cựu tướng Tôn Thất Đính vào trung tuần tháng 7 vừa qua, tại quận Cam, ông đã không ngần ngại nói các tướng lãnh đều hèn nhát, ham danh và ham lợi. Trong số đó, may ra, ông còn đôi chút kính nể Trần Văn Đôn.

Đây là câu nhận xét của người trong cuộc trong đó ông tự xỉ vả chính mình.

Vinh danh ấy đi kèm theo một phần thưởng bằng hiện kim nói ra mà hổ thẹn. Số tiền nhiều nhò gì cho cam?

Theo Arthur J. Dommen trong The Indochinese Experience of the French and the American,


Conein đã nhét đầy cặp da của ông ta một số tiền để giúp cho các tướng lãnh đảo chánh. Vào năm 1971, tướng Trần Văn Đôn đã ra lệnh cho trung tá Phạm Bá Hoa làm một danh sách số tiền mà các vị trên đã nhận được. Tướng Tôn Thất Đính nhận 600.000 ngàn đồng, Lê Nguyên Khang 100.000, Trần Ngọc Huyến 100.000, Phan Hòa Hiệp 100.000, Đào Ngọc Diệp 100.000, Nguyễn Văn Thiệu 50.000. Còn 1,450.000 giao cho Dương Văn Minh, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính, Nguyễn Hữu Có, Trần Ngọc Tám, Nguyễn Khánh, Đỗ Cao Trí. Riêng tướng Dương Văn Minh nhận thêm 6000 đôla lấy từ trong cặp da của ông Diệm.


(Trích Arthur J. Dommen, The Indochinese of the French and the Americans, trang 545) Trong số những người nhận tiền đó, không ai hỏi xem Đại úy Phan Hòa Hiệp làm gì mà nhận được số tiền hơn cả Đại tá Nguyễn Văn Thiệu.

Trong khi đó thì tướng Đỗ Mậu đã viết như sau về số tiền của Conein:


“Cũng cần phải nói rõ rằng số tiền ba triệu đồng Việt Nam do Conein mang đến đã không một tướng lãnh nào hay biết, trừ tướng Đôn. Tướng Đôn không bao giờ trình bày cho Hội đồng tướng lãnh biết có nhận số tiền đó của Conein hay không và nếu có thì đã xử dụng vào việc gì (...) Ước mong tướng Đôn giải tỏa nghi vấn nhỏ này để quân đội dưới quyền quyền ông lúc bấy giờ khỏi mang tiếng và để sự trong sáng của cách mạng khỏi mang một tì vết nào. (Tướng Đôn đã không đề cập đến số tiền này trong Hồi ký của ông.)”


Trích Hồi Ký Hoành Linh Đỗ Mậu, Tâm sự tướng Lưu vong, trang 619.)

Và chắn hẳn khó có ai có có bàn tay sạch sau khi đã ngửa tay nhận tiền của Mỹ và được thăng thêm một cấp!

Hội chứng về mặc cảm tội phạm và tìm cách chối tội

Tất cả những người tham dự vào âm mưu đảo chính và giết ông Diệm thì đều tìm cách chối tội. Các Hồi ký của các tướng lãnh như Việt Nam nhân chứng của tướng Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính với 20 năm binh nghiệp, Nguyễn Cao Kỳ với Bhuddha’s child và Twenty years and twenty days, Nguyễn Chánh Thi với Việt Nam một trời tâm sự và nhất là của tướng Đỗ Mậu với Việt Nam máu lửa quê hương tôi cho thấy không ông nào viết giống ông nào, nói trước quên sau, tiền hậu bất nhất, viết thiếu chuẩn mực và thiếu trung thực. Việc viết hồi ký của họ chỉ nhằm hai mục đích:

Viết để chạy tội. Không một hồi ký nào nhận trách nhiệm trực tiếp giết ông Diệm-Nhu.

Hoặc viết để tự đề cao mình như Đỗ Mậu, Nguyễn Chánh Thi.

Tướng Dương Văn Minh




Nhiều tướng lãnh như Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính hay Đỗ Mậu đều cho rằng ông Minh là người trực tiếp ra lệnh giết ông Diệm. Nhưng vào năm 1971, nhân kỷ niệm 7 năm “cách mạng tháng 1-11-1963”, có cả Nguyễn Văn Thiệu đến tư dinh của đại tướng Dương Văn Minh. Trả lời câu hỏi của báo chí là ai ra lệnh giết hai anh em ông Diệm-Nhu, ông Minh trả lời, Tôi không ra lệnh giết anh em tổng thống Diệm, nhưng tôi là người chịu trách nhiệm.

Năm 1983, từ Việt Nam qua sống ở Paris (Pháp), ông Minh cũng lặp lại câu trả lời này khi báo chí hỏi.


(Trích Trần Nhã Nguyên, Lịch sử Việt Nam 1940-2007. Trang 341. Trích lại trong Hãy trả lại sự thật cho lịch sử, trang 34.)

Mới đây , 19-11-2010, người viết có điện thoại cho ông Tôn Thất Thiện người đã cùng với Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ và các dân biểu đối lập như Lý Quý Chung, Ngô Công Đức ủng hộ việc ra tranh cử tổng thống của Dương Văn Minh. Theo ông Thiện, ông Minh từng tâm sự ông chỉ là người bị lôi kéo vào cuộc đảo chánh mà thôi.

(Ông Tôn Thất Thiện sau khi tốt nghiệp tiến sĩ Khoa học Chính tri tại Geneva, đã về làm việc thân cận với Tổng thống Ngô Đình Diệm và giữ chức Tổng Giám Đốc Việt Nam Thông Tấn Xã từ giữa tháng 7, 1963 đến 1964. Ông Thiện cũng có mặt trong buổi họp sau cùng của TT Diệm và Đô Đốc Harry Felt cùng ĐS Lodge ngày sáng ngày 1/11/1963 từ 10g đến 12g30. Tiếng súng đảo chánh bắt đầu từ 13g45 cùng ngày – DCVOnline.)

Nếu ông Dương Văn Minh còn chối không nhận trách nhiện giết ông Diệm thì tất cả tướng lãnh khác đều “vô tội” cả chăng? Và ai là người “lôi kéo” Tướng Minh đi đảo chánh?

Tướng Trần Văn Đôn

Và sau đây là ý kiến của tướng Trần Văn Đôn trong Việt Nam nhân chứng, từ trang 249, năm 1989. Những điều tướng Trần Văn Đôn viết dưới đây khác với nội dung ông trả lời phỏng vấn của Stanley Karnow.


“Nhiều khi nghe lời kết tội của người này người kia về trách nhiệm về cái chết của hai ông Diệm Nhu, cố gắng nhớ lại. Những diễn biến đêm 1-11-1963, tôi quả quyết rằng:

‒ Không có lời phát biểu công khai nào của tướng tá lúc đó đòi phải xử tử hai anh em ông Diệm Nhu.

‒ Người có đủ quyền để ra lệnh lúc ấy là trung tướng Dương Văn Minh, nhưng không ai thấy ông ta ta ra lệnh bằng lời hay bằng cử chỉ.

‒ Các nhân vật đi rước ông Diệm và Nhu lúc đó đã lần lượt qua đời. Người còn lại không còn bao nhiêu và chưa chắc đã chứng kiến đầy đủ các sự kiện.

‒ Bởi vậỵ, người chịu trách nhiệnm trực tiếp về cái chết của hai ông Diệm - Nhu cho tới bây giờ vẫn còn trong vòng bí mật

Trước 8 giờ 30 ngày 2-11-1963: Trung tướng Dương Văn Minh chỉ định Thiếu tướng Mai Hữu Xuân, Đại tá Nguyễn Văn Quan, Đại tá Dương Ngọc Lắm, Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa đi bắt hai ông Diệm–Nhu.

Tôi gặp Đại úy Nhung trong phòng trung tướng Dương Văn Minh, hai mắt đỏ ngầu.

Gặp trung tướng Minh, tôi hỏi vì quá xúc động:

Tại sao hai ông ấy chết. Tôi thấy ông Minh có vẻ khó chịu nói bằng tiếng Pháp, Ils sont morts, ils sont morts.

Tôi nhìn gần thấy đại tá Nguyễn Văn Quan đang nằm dài, mặt tái xanh, y tá đang chích thuốc.

Lúc đó ông Mai Hữu Xuân vừa đến, đứng ngoài cửa chưa vào văn phòng, chào tay và nói: Mission accomplie”.


Không thể có lời bào chữa nào vô lý và trơ trẽn hơn nữa!

Tướng Đỗ Mậu

Điển hình nhất là tướng Hoành Linh, Đỗ Mậu mà theo cái nhìn đánh giá của Pierre Darcourt là: Đại tá Đỗ Mậu, Giám đốc nha an ninh quân đội, cựu trung sĩ vệ binh thời Pháp, một mưu sĩ đầy mánh khóe, không biết ngại ngùng là gì. Kể từ ngày định mệnh đó đến nay, đã có biết bao nhiêu lời phân trần kiểu tướng Đỗ Mậu để chứng tỏ không dính dáng vào quyết định giết hai anh em ông Diệm Nhu?

Trong Hồi ký Tâm sự tướng lưu vong, tướng Đỗ Mậu ghi:























Nguồn: vietlyhuong.blogspot.com

--------------------------------------------------------------------------------





Thấy không khí có vẻ nghiêm trọng, tôi vội hỏi ngay, “Các anh làm gì đứng đây có vẻ bí mật thế?” Tướng Trần Văn Minh (Minh nhỏ) đứng gần đó trả lời rất nhỏ, “ Anh em đang bàn định cách đối xử với ông Diệm, nên giết hay nên cho ông ta xuất ngoại.” Tôi vội nói to cho mọi người cùng nghe, “ Tôi không đồng ý việc giết ông Diệm, lúc còn trong vòng bí mật, tôi đã nói với trung tướng Đôn là phải để cho ông Diệm ra đi, Trung tướng Đôn đã đồng ý rồi.” Tôi vừa nói xong thì tướng Nguyễn Ngọc Lễ, một vị tướng nổi tiếng khoan hòa, đạo đức nhất trong hàng tướng lãnh quay về phía tôi và cũng nói to lên: “Xin anh em đừng nghe lời anh Mậu, đã nhổ cỏ thì phải nhổ tận rễ.” Tôi chợt nhớ trong đêm trước đó đã có người kể cho tôi nghe rằng tướng Phạm Xuân Chiểu cũng đã nói câu như vậy. Thấy không ai phản đối tướng Lễ mà có vẻ im lặng đồng ý, tôi bực mình bèn nói thêm: “Việc tha hay giết ông Diệm là hành động lịch sử, vậy muốn tha hay giết ông ta, tôi đề nghị phải lấy quyết định tối hậu qua một cuộc bỏ phiếu kín, phải ghi vào biên bản đàng hoàng.” (...) Dương Văn Minh thì nhún vai tỏ thái độ bất mãn với tôi. Tôi bực mình giơ tay cao lên và nói, “Nếu không ai đồng ý với tôi thì tôi tuyên bố không dính líu đến việc này, các anh phải chịu trách nhiệm trước lịch sử.” Rồi kéo trung tá Nguyễn Văn Thiện (chỉ huy trưởng thiết giáp) và trung tá Lê Nguyên Khang (hiện ở Los Angeles) ra khỏi nơi tụ họp để đi quan sát tình hình tại trung tâm Sài Gòn.


Trích Hồi ký Hoành Linh Đỗ Mậu, Tâm sự tướng lưu vong, trang 612.

(Ghi chú: giữa Hồi ký: Việt Nam Máu Lửa Quê Hương tôi, sách dày 1247 trang và Hồi ký Tâm sự tướng Lưu Vong cũng của tác giả Đỗ Mậu, dày 751 trang, giọng điệu có thay đổi, có sự khác biệt giữa hai cuốn hồi ký.)

Tướng Trần Thiện Khiêm























Tướng Trần Thiện Khiêm
Nguồn: photobucket.com

--------------------------------------------------------------------------------





Đại tá Nguyễn Hữu Duệ ghi lại bằng những lời lẽ xúc động sau đây của Trung tướng Trần Thiện Khiêm (được thăng trung tướng ngay sau khi xác ông Diệm còn để ở bệnh viện Saint Paul) như sau:


Chắc các anh cũng biết cụ và ông cố vấn đã chết rồi chứ. Xác hai ông để ở nhà thương Saint Paul bây giờ. Nói rồi, ông bỏ kiếng xuống bàn, chùi nước mắt. (…) Khi chào ra về, chúng tôi được ông bắt tay từ biệt, thấy ông buồn rầu ra mặt. (…) Ông có tâm sự với tôi là ông không biết việc giết ông cụ và ông cố vấn (…) Nhưng tôi vẫn buồn về việc ông đã phản lại tổng thống Diệm, và có thể nói, nếu không có ông, cuộc đảo chánh khó có thể thành công được.


(Trích Nguyễn Hữu Duệ, Nhớ lại những ngày ở cạnh tổng thống Ngô Đình Diệm, trang 173-176)

Cho nên bao lâu các người có trách nhiệm trực tiếp vẫn giữ sự im lặng thì những suy đoán gán ghép cho người này, người kia đều thiếu cơ sở thuyết phục.

Chúng ta không thể dùng xác của những người đã chết cho những mưu cầu riêng của mình.

Cũng đã hai ba lần gặp tướng Hồ Văn Kỳ Thoại, người viết đã yêu cầu ông liên lạc với đại tướng Trần Thiện Khiêm chấp nhận cho một cuộc phỏng vấn. Xem ra khó có thể thực hiện. Một lần nữa, mong mỏi tướng Nguyễn Khắc Bình và tướng Hồ Văn Kỳ Thoại thực hiện được điều này với trách nhiệm trước lịch sử!

Đại tá Dương Hiếu Nghĩa























TQuốc khánh 1963, từ trái: Tướng Dương Văn Minh, Lê Văn Kim, Đại tá Nguyễn Hữu Có, Tướng Trần Văn Đôn (26/10/1963)
Nguồn: talkingproud.us

--------------------------------------------------------------------------------





Cho đến lúc này, vấn đề trách nhiệm của Đại tá Dương Hiếu Nghĩa trong việc giết ông Diệm- Nhu và Đại tá Lê Quang Tung là gay go nhất. Ngày 31 tháng 8, 2007, người viết bài này có giới thiệu bản dịch Viet Nam, Qu’as –tu fais de tes fils, bản dịch của Đại tá Dương Hiếu Nghĩa với nhan đề: Việt Nam, Quê mẹ oan khiên. Người viết đã giới thiệu ân cần cuốn sách dịch và được trích đăng trên trên báo Sài Gòn nhỏ, số 4, 31 tháng 8, 2007. Trong bài viết, người viết đặt ra một câu hỏi duy nhất chưa có câu trả lời là, Việt Nam tôi có tội tình gì? Người viết đã tìm cách liên lạc với đại tá Dương Hiếu Nghĩa qua điện thoại để bày tỏ sự quý mến qua cuốn sách dịch. (Lúc này Đại tá Nghĩa đã xuống tóc đi tu). Đại tá đã không trả lời điện thoại. Lúc đó, người viết chỉ nghĩ rằng, ông đã muốn quên mọi sự ở đời và lo cho phần đời sau của mình.

Đại tá Dương Hiếu Nghĩa nay đã đi tu với pháp danh là Không Như. Và ông đã từ chối mọi trả lời liên quan đến cái chết của hai ông Diệm Nhu như trong một lá thư trả lời cho một người bạn tên Lộc, đăng lại trên diễn đàn giaodiemonline như sau:























KHông Như Dương Hiếu Nghĩa
Nguồn: OntheNet

--------------------------------------------------------------------------------





“Dương Hiếu Nghĩa đã gác kiếm từ cuối năm 2004, coi như đã rũ bụi hồng trần và không còn trên cõi tạm này nữa. Kể từ ngày ấy, DHN đã xuống tóc vô chùa, quyết tâm yên lặng đi vào con đường tâm linh và vĩnh viễn im hơi lặng tiếng không còn có ý muốn luận kiếm hay tranh chấp với bất cứ ai nữa. Mọi chuyện có liên quan đến Dương Hiếu Nghĩa, xin trả lại cho lịch sử và hãy để lịch sử phê phán. Nếu anh Lộc hay bất cứ người nào khác có trách mắng hoặc nêu lên những lỗi lầm nào đó về hành vi trong quá khứ của DHN, thì Không Như tôi xin ghi nhận hết, và xin tâm thành tạ lỗi với mọi người mà tuyệt đối không có một lời bào chữa hay phiền trách nào hết.”


Thôi thì xin tôn trọng những ước nguyện của ông. Dù ông muốn quên tất cả nhưng có thể lịch sử sẽ còn có dịp nhắc đến tên ông!

Cũng được biết, đại tá Dương Hiếu Nghĩa có viết một cuốn hồi ký: Hồi ký dang dở mà nội dung có liên quan nhiều đến tướng Dương Văn Minh và kho tàng của Bảy Viễn trong chiến dịch Rừng Sát.

Nhưng nay tìm lại bản dịch của đại tá Dương Hiếu Nghĩa, người Viết bài này tự hỏi và đặt nghi vấn nhằm mục đích gì khi ông dịch cuốn Việt Nam quê mẹ oan khiên, một cuốn sách lên án rất nặng nề nhóm đảo chánh ông Diệm, đặt biệt là tướng Dương Văn Minh.

Đại tá Dương Hiếu Nghĩa có thể nào đồng thuận với Pierre Darcourt để lên án nặng nề cuộc đảo chính 1-11-1963 chăng với tư cách người trong cuộc? Phải chăng cuốn sách của Pierre Darcourt đã nói thay và biện hộ cho “sự vô tội” của Đại tá Dương Hiếu Nghĩa chỉ vì mấy dòng sau đây:


“Cả hai ông Diệm và Nhu đều bị đại úy Nhung thanh toán bằng mấy phát súng lục 12 ly và đâm thêm nhiều nhát dao găm. Đại úy Nhung, sĩ quan cận vệ của tướng Minh, là người thi hành tất cả lệnh của tướng Minh một cách mù quáng?”


Trích Dương Hiếu Nghĩa chuyển dịch, Việt Nam quê mẹ oan khiên, Pierre Darcourt, trang 268)

. Tôi chỉ hỏi mà không thể trả lời thay cho đại tá Dương Hiếu Nghĩa được.
0 new messages