30-4-1975: Trận Chiến Cuối của Hổ Xám Phạm Châu Tài- LD81- BCND
Đầu năm 1975 vì nhu cầu chiến trường, Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù phải
chia ra làm hai cánh quân hoạt động cách xa nhau. Đại Tá Phan Văn Huấn
và hai Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 1 và Số 2 đang hành quân nhảy toán
trong khu vực Bắc Tân Uyên, Biên Hòa. Riêng Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số
3 do Thiếu Tá Phạm Châu Tài chỉ huy tăng phái cho Sư Đoàn 25 Bộ Binh
hành quân tại Tây Ninh. Giữa Tháng Tư 1975, lệnh của Bộ Tổng Tham Mưu
gọi toàn bộ liên đoàn rút về trấn giữ Saigon, và được trải ra để hoạt
động trong một vùng khá rộng chung quanh đô thành Saigon – Chợ Lớn –
Gia Định.
Ngày 26 Tháng Tư, Đại Tá Phan Văn Huấn – Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn, sau
khi nhận lệnh từ Bộ Tổng Tham Mưu, đã ra lệnh cho Thiếu Tá Phạm Châu
Tài – Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 của Liên Đoàn, đem
toàn bộ cánh quân do Thiếu Tá Tài chỉ huy, gồm một ngàn quân thiện
chiến về phòng thu? Bộ Tổng Tham Mưu. Thiếu Tá Phạm Châu Tài chuyển
quân xong thì trời đã về chiều. Tại Bộ Tổng Tham Mưu Thiếu Tá Tài được
Đại Tá Tòng Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành Dinh Bộ Tổng Mưu đón tiếp niềm
nở.
Kế đó Đại Tá Tòng giao việc phòng thu? Bộ Tổng Tham Mưu lại cho Trung
Tá Đức, Chỉ Huy Phó Tổng Hành Dinh phối hợp với quân số tăng phái của
Thiếu Tá Phạm Châu Tài. Đó lần duy nhất Thiếu Tá Phạm Châu Tài được
tiếp xúc với Đại Tá Tòng, sau đó ông đại tá này biến mất cho tới tận
bây giờ.
Trung Tá Đức đưa Thiếu Tá Tài đi quan sát chung quanh bức tường thành
bao quanh Bộ Tổng Tham Mưu, và đề nghị toàn bộ đơn vị của Thiếu Tá Tài
vào nằm trong vòng thành, để cố thủ bên trong vòng đai của Bộ Tổng
Tham Mưu.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài khựng lại trước đề nghị cố thủ bên trong vòng
đai. Dường như cả hai vị sĩ quan của Bộ Tổng Tham Mưu mà ông tiếp xúc
không một ai nắm vững khả năng của lực lượng Biệt Cách Dù, bởi vì cố
thủ hay tử thủ gì đó không phải là chiến thuật sở trường của Biệt Cách
Dù.. Từ Mậu Thân cho đến Mùa Hè 72, Biệt Cách Dù nổi danh nhất là đánh
đêm trong thành phố. Những trận đánh tại Ngã Ba Cây Thị, khi địch đã
tràn vào trà trộn trong dân chúng, hay đã lẩn vào trú ẩn trong các căn
nhà dân chạy loạn bỏ trống. Trong tình hình đó lối đánh sát phạt của
Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến và Biệt Động Quân
chắc chắn sẽ giải quyết được chiến trường nhưng cũng sẽ làm cho nhà
cửa, sinh mạng của dân chúng bị vạ lây không ít. Liên Đoàn 81 Biệt
Cách Dù đã dương danh trong những trận đánh này, tiến chiếm từng ngôi
nhà, từng con ngõ, từng khu phố… Nếu bỏ toàn đơn vị của Thiếu Tá Tài
vào nằm bẹp trong Bộ Tổng Tham Mưu, thì chẳng khác gì nhốt một con
chim vào trong một cái lồng hẹp, sẽ bị dụ vào thế phòng thủ hoàn toàn
thụ động, không có chỗ xoay trở. Thiếu Tá Phạm Châu Tài thẳng thắn
trình bày ý niệm phòng thủ của ông là tấn công địch trước, và được
Trung Tá Đức đồng ý để Thiếu Tá Tài hoàn toàn tự do bố trí,
trải quân của Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 của Liên Đoàn 81 Biệt Cách
Dù.
Ngay từ khi mới ngừng xe ở trước cổng chính của Bộ Tổng Tham Mưu,
Thiếu Tá Phạm Châu Tài đã nhìn thấy một điều, ông phải bung quân ra
xa. Phải chặn địch ngay trên những con đường chính dẫn về Bộ Tổng Tham
Mưu. Lúc đó trời đã nhá nhem tối, Thiếu Tá Tài tạm thời cho quân tập
trung vào sân banh của Bộ Tổng Tham Mưu, và đó có lẽ cũng là một đêm
hiếm hoi mà binh sĩ của ông tạm có thể coi là có dịp nghỉ ngơi, để lấy
lại hơi thở cho chính họ, trước khi phải lao vào trận đánh cuối cùng.
Trong thâm tâm Thiếu Tá Phạm Châu Tài, ông sinh ra ngay tại đất Gia
Định này, lớn lên tại Saigon nên ông có thể nhắm mắt cũng biết, để có
thể ngăn chặn địch xung phong vào Bộ Tổng Tham Mưu, đơn vị của ông
phải bung ra xa. Phải chặn đánh địch xâm nhập ngay từ khi chúng mới ló
đầu ra ở Bà Quẹo, Ngã Tư Bảy Hiền, Lăng Cha Cả, Trung Tâm Tiếp Huyết,
đường Võ Di Nguy… Với một địa bàn quá rộng như thế, phải cần quân số
của cả Liên Đoàn, nghĩa là ba ngàn người. Thế nhưng toàn thể Liên Đoàn
được đưa về Saigon không phải chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là phòng
thủ cho Bộ Tổng Tham Mưu. Rất nhiều nơi quan yếu khác cần đến những
người lính Biệt Cách Dù, những người lính chuyên về đánh đêm trong
thành phố.
Đêm 26 Tháng Tư qua đi trong yên tĩnh, trọn buổi sáng 27, Thiếu Tá
Phạm Châu Tài lo bố trí quân tại những địa điểm cần thiết, để có thể
chận đánh, tiêu diệt những chiến xa mở đường của địch quân. Sau khi
rải quân xong, Thiếu Tá Phạm Châu Tài được lệnh lên trình diện Trung
Tướng Nguyễn Văn Minh Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Độ Từ cổng ngoài của Biệt
Khu Thủ Đô, một chiếc xe tuần tiễu Quân Cảnh dẫn đường cho xe của
Thiếu Tá Tài đến văn phòng của ông tư lệnh. Trong lúc này Tướng Nguyễn
Văn Minh đang bàn thảo với Tướng Đỗ Kiến Nhiễu, chung quanh hai vị
tướng này có vài đại tá. Nhìn thấy Thiếu Tá Tài đi cùngngười lính Quân
Cảnh, tướng Minh đứng dậy tiến hẳn ra bắt tay rất niềm nở, và nói với
Thiếu Tá Tài: “Em về đúng lúc lắm”. Sau một cuộc tiếp xúc ngắn không
đầy mười phút, Tướng Minh yêu cầu Thiếu Tá Tài qua thăm phối hợp với
Đại Tá Châu Văn Tiên – Tỉnh Trưởng Gia Định. Nhiều năm sau này Thiếu
Tá Tài được biết, ngay sau buổi hội kiến ngắn ngủi đó (ngày 27 Tháng
Tư), Trung Tướng Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô biến mất.
Buổi chiều 27 Tháng Tư, Bác sĩ Ngô Thế Vinh cưỡi Vespa đến thăm Thiếu
Tá Phạm Châu Tài tại Bộ Tổng Tham Mưu. Bác sĩ Ngô Thế Vinh mang từ
trong cốp xe ra một cặp rượu cho Thiếu Tá Tài và nói: “Có Hổ Xám về
đây tôi thấy ấm lòng”. Thiếu Tá Tài đưa Bác sĩ Vinh lên sân thượng của
building số 1, một tòa nhà cao sáu tầng nằm đối diện với cổng số 1 của
Bộ Tổng Tham Mưu, ở đó Thiếu Tá Tài chỉ tay ra xa, giải thích cho bạn
biết những nơi ông đã rải quân chặn địch. Từ nóc tòa nhà cao nhìn ra
tứ phía, bạt ngàn tầm mắt là nhà cửa của dân chúng, kể cả những cao ốc
khác nằm đó đây trong lòng Saigon, tất cả như co
mình lại, lún xuống thấp để chờ những cơn mưa. Không phải những cơn
mưa đầu mùa, mà là những cơn mưa pháo mà Cộng quân đã từng bắn không
thương tiếc vào An Lộc, Kon Tum, Bình Long, trên đại lộ kinh hoàng,
trên Liên Tỉnh Lộ 7B… Vào lúc này dân khắp nơi đổ xô về Saigon, khiến
cho dân số thủ đô của miền Nam gia tăng đến chóng mặt. Dễ chừng có tới
bốn triệu con người trong một thành phố chật hẹp. Trên sân thượng này
Thiếu Tá Phạm Châu Tài và Bác sĩ Ngô Thế Vinh cùng không nói nhiều,
chỉ trao đổi với nhau những câu ngắn và gọn, nhưng dường như họ đồng
cảm với nhau về những suy nghĩ. Cả hai đều có điều kiện để cao bay xa
chạy, thế nhưng cả hai cùng đứng lại.
Bác sĩ Ngô Thế Vinh khi nói với bạn, không bao giờ dùng tên hay cấp
bậc. Với ông, Thiếu Tá Phạm Châu Tài là “Hổ Xám”. Danh hiệu này đã
thành từ nhiều năm nay do một sự tình cờ, từ khi Thiếu Tá Phạm Châu
Tài còn là các toán A trưởng, hoạt động song song với các toán Lực
Lượng Đặc Biệt Mỹ. Các người bạn Mỹ khi phát âm TÀI không chuẩn, nghe
như TAI (TIGER), và danh hiệu HỔ XÁM ra đời từ đó. Hổ Xám không phải
là một danh hiệu gọi cho kêu, cho oai. Để có được danh hiệu này, Thiếu
Tá Phạm Châu Tài đã cống hiến cho quân đội toàn bộ tuổi trẻ của ông,
đã lao mình vào không biết bao nhiêu trận đánh trong suốt mười năm
chinh chiến. Và nếu như HỔ XÁM phải nằm xuống, sẽ có rất nhiều máu của
địch quân phải đổ ra. Chính vì vậy mà trong những ngày sau cùng, đã có
rất nhiều lần Thiếu Tá Phạm Châu
Tài được các người quen có thế lực, có tiền của rủ ra ngoại quốc, song
chưa bao giờ ông có ý nghĩ bỏ lại anh em, bỏ lại đồng đội. Chẳng những
thế từ khi cơn bão lửa dấy lên từ bờ sông Thạch Hãn, thổi dọc theo dãy
Trường Sơn, thổi xuôi theo Quốc Lộ 1 xuống phía Nam, Hổ Xám Phạm Châu
Tài chưa bao giờ có ý nghĩ đầu hàng, ông toàn chỉ nghĩ đến cách nào để
chiến đấu với quân địch ở ngay trước mắt. Ông cũng không có thời giờ
để nghĩ đến vợ con, ngay cả lúc đã được đưa về trấn cửa Bộ Tổng Tham
Mưu, chỉ cách nơi vợ con ông trú ngụ trên đường Trương Minh Giảng gần
Đại Học Vạn Hạnh không đầy ba cây số.
Ngày 27 Tháng Tư rồi cũng qua đi, nhìn chung không khí Saigon cực kỳ
sôi động. Vì phải đôn đốc binh sĩ dưới quyền, nằm rải rác chung quanh
Bộ Tổng Tham Mưu, trong ngày 27 Tháng Tư, có đôi lần Thiếu Tá Phạm
Châu Tài ghé ngang cổng Phi Long của phi trường. Ông nhìn thấy những
đoàn người tìm cách chạy trốn ra ngoại quốc qua ngả phi trường. Không
mấy hứng thú trước cảnh này, Thiếu Tá Phạm Châu Tài quay về với các
binh sĩ của ông.
Trong đêm 27 Tháng Tư, ông cảm nhận được bầu không khí thoi thóp không
phải chỉ của Saigon mà thôi. Những tiếng động ầm ì từ phi trường Tân
Sơn Nhất, những tiếng súng đại bác bắn đi từ Phú Lâm vọng về, thỉnh
thoảng những ánh đèn nhấp nháy của những chiếc máy bay đơn lẻ vụt qua
trên nền trời tối sẫm.
Sáng ngày 28 Tháng Tư, trong lúc đang thị sát binh sĩ tại những ổ
kháng cự, Thiếu Tá Phạm Châu Tài nhận được điện thoại của một sĩ quan
Phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu, tự xưng là Đại Úy X (đã quá lâu nên Thiếu Tá
Phạm Châu Tài quên mất tên của vị sĩ quan này). Qua điện thoại vị sĩ
quan này lớn tiếng:
- Tôi báo động cho thiếu tá biết, thằng Cao Văn Viên đã bỏ đi rồi.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài ôn tồn nói với vị sĩ quan này:
- Đại úy không nên dùng những ngôn ngữ đó. Dù sao Đại Tướng Viên cũng
là Tổng Tham Mưu Trưởng của toàn thể quân đội, và việc bỏ đi của Đại
Tướng Cao Văn Viên thuộc về lịch sử. Để lịch sử sau này sẽ phán đoán
việc làm của đại tướng. Tôi sẽ tới Phòng 3 ngay bây giờ, chuyện đâu
còn có đó.
Khi Thiếu Tá Phạm Châu Tài quay trở lại Bộ Tổng Tham Mưu, ông không
gặp vị sĩ quan đã gọi điện thoại cho ông. Hầu như Phòng 3 trống trơn,
Thiếu Tá Tài không còn tin vào cặp mắt của mình. Xe cộ chạy dọc ngang,
các sĩ quan cao cấp có xe Jeep chở đầy đồ đoàn trên xe. Người ta chạy
tứ tung, kêu gọi nhau ơi ới. Nhìn ra ngoài cổng chính cũng như cổng
phụ của Bộ Tổng Tham Mưu người ta ra vào lũ lượt. Vẫn còn những toán
lính Quân Cảnh mang sắc phục hành sự tại hai điếm canh, song hình như
họ cũng đứng đó bất lực như Thiếu Tá Phạm Châu Tài.
Trong buổi sáng 28 Tháng Tư tại Bộ Tổng Tham Mưu, văn phòng của Đại
Tướng Cao Văn Viên trống trơn. Các phòng, ban của Bộ Tổng Tham Mưu chỉ
vài tháng trước nhộn nhịp kẻ ra người vào, quân nhân các cấp ra vào áo
quần thẳng tắp, giờ đây sáng ngày 28, Thiếu Tá Phạm Châu Tài thấy cơ
quan đầu não của Quân Lực VNCH vắng lặng như tờ. Ông chua chát nhận
chân được thế nào là một đoàn quân không có tướng cầm đầu. Ông nghiệm
lại từ lúc về trình diện tăng phái về trấn cửa cho Bộ Tổng Tham Mưu,
được Đại Tá Tòng – Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành Dinh, tiếp vào lúc xế
chiều của ngày 26 Tháng Tư, tới bây giờ là 10 giờ sáng của ngày 28
Tháng Tư, chưa một lần nào Thiếu Tá Tài nhìn thấy bóng dáng ông Đại
Tướng Cao Văn Viên. Không hiểu trong những giờ phút thập tử nhất sinh
như thế này, ông đại tướng ở đâu, làm gì. Ngay cả ông Đại Tá Tòng cũng
biến mất không thấy tăm hơi. Trong sân Bộ Tổng Tham Mưu, quân nhân các
cấp người chạy lên, kẻ chạy xuống như là những quân đèn cù. Xe Jeep,
xe Dodge phun khói mờ trời đất. Nhiều chiếc xe còn kéo theo cả móc
hậu, bên trong đầy đồ đạc, dụng cụ. Ai nấy đều như mê sảng.
Trong hoàn cảnh đó, Thiếu Tá Phạm Châu Tài cho dù muốn xin một cái
lệnh của cấp trên, cũng sẽ không tìm ra một sĩ quan cao cấp nào để ban
hành lệnh.
Khoảng 11 giờ trưa ngày 28 Tháng Tư, Thiếu Tá Phạm Châu Tài gọi điện
thoại liên lạc với Đại Tá Phan Văn Huấn, lúc đó đang đóng quân ở Suối
Máu – Biên Hòa, để trình bày tình hình ở Bộ Tổng Tham Mưu. Trong
khoảng hai, ba tiếng đồng hồ liền Bộ Tổng Tham Mưu như là cảnh tan chợ
chiều. Vào khoảng 3 giờ chiều, Đại Tá Phan Văn Huấn đích thân lái xe
từ Suối Máu về gặp Thiếu Tá Phạm Châu Tài, thì tình hình ở Bộ Tổng
Tham Mưu đã dịu xuống, những ai muốn TAN HÀNG khi chưa có lệnh TAN
HÀNG đã không còn hiện diện tại đơn vị. Hai vị chỉ huy của Liên Đoàn
81 Biệt Cách Dù trao đổi với nhau vài câu ngắn ngủi, rồi chia tay để
mỗi người quay về với nhiệm vụ của mình.
Khoảng 4 giờ rưỡi chiều, một nhân viên của Tổng Hành Dinh Bộ Tổng Tham
Mưu liên lạc với Thiếu Tá Tài, mời lên gặp Đại Tá Trần Văn Thăng, một
sĩ quan thâm niên của Cục An Ninh Quân Đội, không hiểu do lệnh của ai,
đã được đưa về thay thế cho Đại Tá Tòng trong chức vu. Chỉ Huy Trưởng
Tổng Hành Dinh Bộ Tổng Tham Mưu. Khi hội kiến xong trở ra, Thiếu Tá
Tài nhận thấy Đại Tá Thăng có lẽ là người phúc hậu, một cấp chỉ huy
đàng hoàng tử tế, chứ không phải một sĩ quan tác chiến dầy kinh
nghiệm. Thật tình mà nói thì Đại Tá Thăng không phù hợp với tình thế
dầu sôi lửa bỏng trong lúc này.
Khoảng 5 giờ chiều ngày 28 Tháng Tư, trong lúc Thiếu Tá Phạm Châu Tài
đang đứng trên nóc một cao ốc gần Bộ Tổng Tham Mưu, nơi bố trí của một
toán Biệt Cách Dù thì thấy một phi đội A37 bay vụt qua trên đầu, Thiếu
Tá Tài nghĩ là phi cơ của Không Quân đi oanh tạc ở đâu về.. Bốn chiếc
A37 bay thật thấp xẹt qua các nóc cao ốc, rồi hướng về phía phi trường
Tân Sơn Nhất. Thế rồi Thiếu Tá Tài thấy những cụm lửa, khói bốc lên ở
phi trường. Té ra không phải là máy bay của phe ta mà là phi cơ địch
bỏ bom xuống phi trường. Phản ứng đầu tiên của Thiếu Tá Tài là ra lệnh
cho binh sĩ của ông phòng thủ trên các cao ốc chĩa hết súng, kể cả
súng cá nhân lên trời đề bắn hạ các phi cơ này, nếu chúng quay lại bỏ
bom vào Bộ Tổng Tham Mưu là nơi mà ông chịu trách nhiệm phòng thủ. Tất
cả chỉ xảy ra trong vòng vài phút, chỉ một pass bom, song phi đạo
chính của phi trường Tân Sơn Nhất đã bị hư hại nặng. Mãi mấy tiếng
đồng hồ sau, qua làn sóng của đài phát thanh VC, Thiếu Tá Phạm Châu
Tài mới biết được mấy chiếc A37 đó là của Không Quân VNCH, bị bỏ lại ở
ngoài TrungAQ khi các đơn vị ở đó triệt thoái xuống phía Nam. Các phi
cơ này do tên phản bội Nguyễn Thành Trung hướng dẫn, bay từ phi trường
Phan Rang vào oanh tạc phi trường Tân Sơn Nhất.
Sau khi Đại Tá Thăng nhận nhiệm vụ, lệnh đầu tiên và có lẽ cũng là
lệnh duy nhất của ông ban ra trong tư cách Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành
Dinh là kể từ giờ không một ai được phép RA khỏi Bộ Tổng Tham Mưu, còn
người VÀO, thì có lẽ trong giờ thứ 25 này, mấy ai còn nghĩ đến việc
quay trở lại một địa điểm sắp làm mồi cho lửa đạn. Sau khi phi trường
bị mấy chiếc A37
bỏ bom bất ngờ, vào khoảng 6 giờ chiều, Tướng Nguyễn Văn Chức từ Bộ
Tổng Tham Mưu lái xe Jeep ra ngoài, bị lính Quân Cảnh chặn lại, nhưng
ông Chức vẫn muốn lái xe ra ngoài, thấy vậy các binh sĩ Biệt Cách Dù
can thiệp, và yêu cầu Tướng Chức quay trở lại. Suốt đêm 28, tiếng súng
lớn nhỏ ở khắp nơi vọng về, song tại khu vực phòng thủ của Thiếu Tá
Phạm Châu Tài tình hình lắng dịu.
Ngày 29 Tháng Tư, Bộ Tổng Tham Mưu đã có một Tổng Tham Mưu Trưởng
khác: Trung Tướng Vĩnh Lộc. Vì Tướng Cao Văn Viên đã chuồn, cho nên
không hề có lễ bàn giao giữa hai ông tân và cựu Tổng Tham Mưu Trưởng.
Dầu sao thì sự hiện diện của một ông tướng cũng vãn hồi phần nào bộ
mặt của Bộ Tổng Tham Mưu, khiến cho cơ quan đầu não này có một chút
sinh khí. Thiếu Tá Phạm Châu Tài thấy một số tướng lãnh khác cũng tới
cùng với khá nhiều sĩ quan cấp đại tá.
Buổi chiều ngày 29 Tháng Tư, Tướng Vĩnh Lộc và một số tướng lãnh hội
họp với nhau ngay tại phòng khánh tiết của Tổng Tham Mưu Trưởng. Buổi
họp giống như một buổi tiếp tân nhiều hơn là một cuộc họp trong tình
thế cực kỳ khẩn trương. Hầu như không một vị sĩ quan nào ngồi trên
ghế, có tới vài chục vị đứng quây quần với nhau thành nhiều nhóm.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài được gọi lên tương kiến trong buổi họp kỳ lạ
này. Cùng đi với Thiếu Tá Tài là bốn người lính cận vệ, và cả Thiếu Tá
Tài ai nấy đều trang bị vũ khí khắp người. Thiếu Tá Tài được giới
thiệu như là một người hùng. Ông ghi nhận được trong buổi họp này
ngoài Trung Tướng Vĩnh Lộc, tân Tổng Tham Mưu Trưởng còn có sự hiện
diện của Trung Tướng Nguyễn Hữu Có,
Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, và một chuẩn tướng nữa có bảng tên là Hỷ
(không có họ) và sau cùng có chừng mười mấy vị phần lớn là đại tá. Sau
khi được các sĩ quan cao cấp bắt tay khích lệ, Thiếu Tá Tài được Trung
Tướng Có hỏi thăm về tình trạng đơn vị, và nhắn nhủ:
- Em ráng giữ Bộ Tổng Tham Mưu cho tới sáng ngày mai. Ráng giữ nguyên
vẹn cho tới ngày mai. Đã có giải pháp.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài ngửng mặt lên nhìn thẳng vào mắt các tướng lãnh
trong phòng họp rồi bằng một thái độ quả quyết, một giọng nói tự tin
trả lời cho Trung Tướng Nguyễn Hữu Có:
- Tôi xin cam đoan với quý vị tướng lãnh và các vị sĩ quan trong phòng
họp này, là trong đêm nay sẽ không có một con kiến, một con ruồi nào
lọt được vào Bộ Tổng Tham Mưu chứ đừng nói tới một thằng VC.
(còn tiếp)