Google Groups no longer supports new Usenet posts or subscriptions. Historical content remains viewable.
Dismiss

Xem hình ngôi nhà của Tố Hữu “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,..."

1,396 views
Skip to first unread message

Homeless !♥! ®

unread,
Dec 13, 2016, 7:10:02 PM12/13/16
to

http://www.tienphong.vn/xa-hoi-phong-su/rung-rung-trong-vuon-xua-to-huu-1016944.tpo

PHÓNG SỰ
06:40 ngày 17 tháng 06 năm 2016
Trần Nguyễn Anh

Rưng rưng trong vườn xưa Tố Hữu

TP - Ngôi nhà ở quê hương, nơi nhà thơ cách mạng Tố Hữu lớn lên và cũng là cảm hứng của ông khi viết nhiều bài thơ, qua thời gian, giờ hoai mục có thể đổ sụp bất cứ lúc nào. Nhiều du khách tới thăm không khỏi bùi ngùi trước ngôi nhà trống tênh, buồn nhưng nhức.

Nhà thơ Tố Hữu (giữa) và anh trai Nguyễn Nẳm (áo trắng). Ảnh: Tư liệu.


Một xã hai di tích danh nhân cách mạng

Cách thành phố Huế không xa, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền được nhiều người biết đến là quê hương của hai nhà hoạt động cách mạng nổi tiếng, một người “giỏi về võ” là đại tướng Nguyễn Chí Thanh và một người “giỏi về văn” là nhà thơ Tố Hữu.

Đi từ thành phố Huế ra, tôi qua nhà đại tướng Nguyễn Chí Thanh trước. Ngôi nhà rường được lợp mái lá hẵng còn mới. Cạnh đó là một nhà trưng bày các hình ảnh hoạt động của đại tướng, một tấm bia lớn phục vụ nghi lễ dâng hương, một bức tượng toàn thân đại tướng nom rất thanh thoát. Khu lưu niệm mở cửa suốt ngày.

Cháu chắt của đại tướng ở ngôi nhà nhỏ trong khuôn viên và sống bằng nghề chăn nuôi gia cầm.

Một người trông coi nhà thờ họ ở trong làng cho biết: “Làng chúng tôi trước gọi là làng Lừ vì có nghề làm lừ bắt cá, nên chữ là làng Niệm Phò, nơi sinh ra và lớn lên của đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Nhà thơ Tố Hữu từng viết về làng tôi:

Như quê bạn Niệm Phò trơ trụi,
Đạn bom cày cả nương sắn, đồng khoai!

(Bài ca quê hương)

Từ khi khu lưu niệm này mở ra nhiều du khách, quan khách, các nhà nghiên cứu, nhiều thế hệ học sinh thường xuyên tham quan”.

Hỏi thăm nhà Tố Hữu tôi được mọi người chỉ cho cây cầu bắc qua dòng sông nhỏ xanh biếc: “Sau bụi tre là nhà cũ của Tố Hữu đó! Nhưng mà hư hại hết cả rồi, không có chi mà tham quan cả”.

Rưng rưng trong vườn xưa Tố Hữu ảnh 1
Vợ chồng ông Nguyễn Phương trong ngôi nhà đang xuống cấp.

Gió to chỉ lo nhà sập

Thấy có người hỏi thăm nhà Tố Hữu, những người trong quán cơm bụi trước làng bảo tôi: “Di tích ông Nguyễn Chí Thanh thì xây lâu rồi mà di tích ông Tố Hữu dự lệnh mãi mà chưa thấy động…”. Hóa ra nhà Tố Hữu ở ngay đầu làng, dưới chân cầu, trước kia có hẳn cái chợ làng với vài chục người buôn bán, khá đông đúc người lại qua. “Huyện dự định xây dựng khu lưu niệm Tố Hữu nên giải tỏa chợ chúng tôi mấy năm rồi, bây giờ thành ra bãi đất trống để hoang”.

Qua bụi tre, đi vào gặp ngôi nhà nhỏ bé, cũ kỹ dột nát nhất trong thôn Phù Lai. Quả thật, không thể nghĩ trước mắt lại là nhà của thi sĩ Tố Hữu năm xưa. Ngôi nhà cũ thấp, vá xíu, xiêu vẹo, thậm chí nhà dưới trống hoác, không phên, cửa. Khoảng sân xi măng phía trước thấy phơi một ít ngô. Trong nhà có cái xe đạp cũ, mấy chiếc giường cũ.

Hai bố con chủ nhà đang đánh trần trên thửa ruộng sau nhà, dù trời đang nắng như đổ lửa. Thấy khách vào, người đàn ông tóc đã bạc màu, dáng vẻ khắc khổ đi vào bảo: “Tôi là Nguyễn Phương, cháu gọi ông Tố Hữu là chú ruột. Đây chính là nhà Tố Hữu. Bố tôi tên Nguyễn Nẳm là anh cả nên chúng tôi có trách nhiệm trông coi nơi này”.

Thấy ngôi nhà quá cũ kỹ, muốn sập tới nơi, tôi hỏi: “Sao bác lại sống trong căn nhà nguy hiểm thế này?”. Ông Nguyễn Phương bảo: “Nhà này xây từ năm 1980, không có tí sắt nào, nên giờ đã bục ra, nứt, nghiêng, không biết sập lúc nào. Mấy lần tôi định sửa sang lại, thì có đoàn thanh tra vào yêu cầu giữ nguyên hiện trạng vì đây là khu di tích lưu niệm”. Chủ nhà lại bảo: “Hay là họ sợ chúng tôi sửa chữa thì đội tiền đền bù lên chăng? Tôi chỉ có thể lợp lại cái mái”.

Ông Nguyễn Phương thông tin thêm: “Người ta đã vẽ sơ đồ phục dựng ngôi nhà rường ngày xưa để làm khu lưu niệm. Ngôi nhà này sau năm 1975 chúng tôi mới dựng lên, chứ ngôi nhà cổ mà chú tôi sinh ra thì làm gì còn nữa!”. Bà Lộc, vợ của ông Phương dẫn tôi ra hè, chỉ những vết nứt trên tường, bảo: “Gió to, chỉ lo nhà sập”.

Trên nền tích cũ

Ông Nguyễn Phương nói: “Ngôi nhà bố tôi và chú Tố Hữu sinh ra lớn lên chính là ở chỗ này chứ đâu. Nhà thờ họ chúng tôi trước cũng ở đây. Cố tôi là thầy thuốc nhưng giàu có, trong nhà có 30 người làm. Ruộng đồng nhiều, vào mùa, người làm tới báo: Lúa chín rồi thầy ạ. Cố tôi bảo cứ gặt đi. Gặp khi đói kém, nhà tôi đóng gạo vào bì, chèo thuyền đem đi phát cho dân trong vùng ăn. Cũng do gia đình khá giả nên chú tôi mới được lên Huế đi học rồi tham gia cách mạng”. Nhà thơ khi đi học trên Huế, thường đem bút giấy về nhà cho các bạn trong làng để khuyến khích mọi người học tập.

Hỏi ngôi nhà cổ ấy nay đâu, người cháu nhà thơ bảo: “Đây là vùng cách mạng, hầu hết người dân tham gia kháng chiến. Bộ đội về, chúng tôi tháo dỡ tòa nhà rường để làm hầm cho bộ đội trú ẩn tránh pháo kích. Sau 1975, mới dựng lại một ngôi nhà lá, đến năm 1980 xây lên như thế này”.

Người mê thơ Tố Hữu chắc không quên câu thơ trong: “Bài ca quê hương”.

Cơ chi anh, sớm được về bên nội,
Hôn nỗi đau tan nát Phù Lai

Sau Mậu Thân năm 1968, giặc khủng bố, tàn phá, đưa dân cư đi khỏi làng. Năm 1974, ông Nguyễn Nẳm về làng dựng lại nhà. Tháng 4/1975, ông Phương từ Sài Gòn về. Sau đó nhà thơ Tố Hữu về thăm quê. Ông Nguyễn Phương kể: “Mọi người tổ chức đón tiếp rất long trọng hai bên đường. Không ngờ chú tôi lại đi về bằng đò!”.

Chính chuyến về quê tháng 5/1975 ấy mà Tố Hữu đã viết nên những câu thơ:

29 năm dằng dặc xa quê
Nay mới về thăm mừng tái tê...
Mới được nghe giọng hờn dịu ngọt
“Huế giải phóng nhanh, mà anh lại muộn về!”

(Bài ca quê hương)

Ông Nguyễn Phương chính là người dẫn Tố Hữu đi ra mộ thắp hương cho tổ tiên. Ông kể: “Nhiều ngôi mộ cỏ mọc um tùm. Bảo vệ họ không cho chú cháu tôi vào, bảo rằng: Sợ vẫn còn mìn”.

Rưng rưng trong vườn xưa Tố Hữu ảnh 2
Ông Nguyễn Phương với những viên đá kê chân cột còn sót lại của ngôi nhà cổ Tố Hữu từng sinh ra và lớn lên. Ảnh: T.N.A.
Ôm đá mà mơ

Vợ chồng ông Nguyễn Phương dẫn tôi ra vườn, chỉ cho tôi những viên đá lớn kê chân cột đã cũ kỹ nằm trong đám cỏ, nói: “Dấu vết ngôi nhà rường năm xưa chỉ còn lại những viên đá này thôi đó”. Dựa vào những viên đá kê cột, cũng có thể mường tượng mức độ to lớn của ngôi nhà rường cổ mà thi sĩ Tố Hữu sinh ra, lớn lên.

Vợ chồng ông Phương nói: “Chú tôi ra đi hoạt động, mãi không về nhà. Hồi Pháp, có lần về tuyên truyền cách mạng thì gặp dân ở đình. Người làng chỉ nghe tiếng chú tôi trong đình vọng ra. Không ai nhìn thấy chú tôi ngồi ở đâu”.

Những năm 1960, ông Phương gặp anh trai đi tập kết về, nghe anh bảo: “Chú ta ngoài Hà Nội làm chức gì lớn lắm, họp hội đồng hương, anh vẫn gặp chú”. Ông Phương đang tính đi học, anh trai bảo: “Nhà ta có truyền thống cách mạng, phải đi hoạt động trước đã, hòa bình thống nhất học chưa muộn em ạ”. Trong chiến dịch Mậu Thân, ông Phương làm kinh tài, lưng đeo ruột tượng mấy triệu đồng dân quyên góp, dẫn đoàn dân công 500 người đang đêm gùi gạo tiếp tế cho bộ đội chủ lực, băng qua đồn, súng giặc bắn như mưa. Rồi anh trai hy sinh, ông Phương cũng bị địch bắt, nhưng ông không khai danh sách những người đã quyên góp cho cách mạng.

Ông Phương kể: “Gia đình chúng tôi vì hoàn cảnh chiến tranh chia cắt, lâu lâu mới gặp được nhau. Khi hòa bình thống nhất, chú bảo tôi: Chú có nguyện vọng sau này mua miếng đất rộng, tất cả họ hàng chúng ta sống quây quần bên nhau. Tiếc rằng, việc chưa làm được, chú tôi đã qua đời”.

Ông Phương dẫn tôi đi quanh ngôi nhà cũ xiêu vẹo nói: “Chú tôi tuy xa quê nhiều năm ra Bắc, mà đọc thơ biết chú vẫn đau đáu nhớ về quê, đó là điều động viên chúng tôi trong cuộc sống hằng ngày”. “Trước kia nhà cửa ruộng vườn đẹp lắm, không phải như bây giờ! Sau vườn có cây dâu da rất to mà chú tôi thích ăn quả ấy lắm. Cảnh cũ nay chẳng còn gì” - người cháu của thi sĩ Tố Hữu bùi ngùi.

Câu chuyện dựng nhà lưu niệm Tố Hữu ở quê ông vẫn còn dở dang. Ông Hoàng Công Khanh, Chủ tịch xã Quảng Thọ cho tôi biết: “Xã chúng tôi có 942ha, dân số 1.780 hộ, 7.000 khẩu, không thể có đủ ngân sách xây dựng nhà lưu niệm cho nhà thơ Tố Hữu. Từ năm 2009 huyện Quảng Điền có dự án quy hoạch xây dựng nhà lưu niệm nhà thơ Tố Hữu. Phương án dựng nhà rường xưa để làm nơi giáo dục truyền thống cho lớp trẻ và phục vụ du khách xa gần thường tìm tới thăm”. Ông Khanh giải thích: “Sở dĩ đến giờ dự án chưa triển khai được là do huyện chưa tìm được nguồn kinh phí”.

5/2016

Trao đổi với phóng viên Tiền Phong, TS Phan Tiến Dũng, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Thừa Thiên – Huế cho biết: “Nhân dân Thừa Thiên - Huế từ lâu có nguyện vọng xây dựng nhà lưu niệm danh nhân Tố Hữu, nhà thơ nổi tiếng không chỉ ở Việt Nam mà được biết tại nhiều nước, đồng thời ông cũng là nhà cách mạng tiên phong. Dự án nhà lưu niệm vốn là của huyện Quảng Điền, quê hương nhà thơ đề xuất. Mới đây tỉnh họp bàn và thấy rằng việc xây dựng nhà lưu niệm Tố Hữu là một dự án lưu niệm danh nhân quan trọng thuộc hạng mục cấp nhà nước quản lý, do đó tỉnh đang gấp rút hoàn thiện hồ sơ báo cáo trung ương. Hy vọng sớm được trung ương phê duyệt”.


=====

Homeless !♥! ®

unread,
Dec 13, 2016, 7:11:36 PM12/13/16
to

https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2012/04/21/nghi-an-ve-bai-tho-khat-mau-cua-to-huu/


“ Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu
Trên mạng Internet từ lâu đã loan truyền bài thơ “Giết, giết nữa…” của nhà thơ Tố Hữu. Trong đó có những đoạn, có những câu:

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,

Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,

Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,

Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

Nhà phê bình văn học Lại Nguyên Ân cho rằng đây là bài thơ “phi nhân đáng hổ thẹn” vì cái ác, sự khát máu được đây cao tới tột đỉnh. Có lẽ trong thơ ca cách mạng xét trên quy mô toàn thế giới chẳng có nhà thơ cách mạng nào lại “đỏ” đến mức này.

Có đúng là của Tố Hữu?


Tố Hữu có “Cô gái sông Hương, bài ca mở đường, Trần Thị Lý, Bầm ơi, Bà má Hậu Giang…” tràn đầy tinh thần con người. Ông nhỏ lệ với cô ca kỹ bán mình kiếm tiền trên dòng sông Hương “Thuyền em rách nát còn lành được không”; bầm gan với mẹ già nua tuổi tác phải xuống đồng cây lúa trong giá lạnh buốt tim để có thóc gạo nuôi quân đánh giặc: “Bầm ra ruộng cấy Bầm run”; hoặc rên xiết cảm nhận nỗi đau bị tra tấn của Trần Thị Lý như chính mình bị tra tấn: “Điện giật, dui đâm, dao cắt, lửa nung”… Không có một lương năng lương thiện thì khó có thể viết được những bài thơ, câu thơ chan chứa tình sẻ chia giữa người với người như vậy. Một người có tấm lòng như vậy, sao lại có thể viết ra những câu thơ mà sự khát máu đã đạt tới đỉnh như vậy? Thật khó tin. Nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân cũng nghi ngờ sự chuẩn xác này.

Không tin. Nhưng bài thơ vẫn còn đó, chỉ vào Google gõ vài chữ “giết, giết nữa”, chỉ trong mươi giây là nó hiện hình ra cùng tác giả rành rành là nhà thơ Tố Hữu.

Bạn bè Tố Hữu, anh em nhà Tố Hữu, Đồng chí nhà Tố Hữu đâu rồi, sao không ai lên một tiếng, dù chỉ hai chữ “đình chính”. Trong trường hợp này “không lên tiếng” có nghĩa là ghi nhận bài thơ này do chính Tố Hữu làm ra.

Con người không phải là thánh nhân, mà thánh nhân “nói 10 điều có điều không dùng được, tiều phu nói 10 điều cũng có điều dùng được – Khổng Tử”, phải chăng đây là điều mà Tố Hữu “nói ra” nhưng không dùng được? Nhưng là không dùng được với ai? Hãy xem bài thơ ấy ra đời trong hoàn cảnh nào:

– 586.000 nạn nhân trong cải cách ruộng đất.

Trong đợt cải cách ruộng đất đẫm máu diễn ra trong các năm 1955-1956 ở miềm Bắc có 586.000 nạn nhân của cải cách ruộng đất.

Gần đây người ta lại đưa ra con số nạn nhân “chính xác nhất” là 172.008 người, trong đó có 123.266 người (71,66%) được chính thức xác nhận là oan. Con số này ghi trong một tài liệu được biên soạn rất công phu, in ấn rất thẩm mỹ nhưng có lẽ ít ai đọc: Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000 do Viện Kinh Tế Việt Nam xuất bản. Có lẽ vì rất ít người đọc nên con số rất quan trọng này chưa được ai nhắc lạị. Tuy nhiên con số này cũng còn mang tính mù mờ.

Trước hết, con số 172.008 này là những người bị giết hay là những người bị đem xét xử? Tài liệu không nói rõ, nhưng giả thuyết đúng nhất vẫn là những người bị giết vì ít nhất ba lý do:

1. Tài liệu nói rằng, đợt cải cách được thực hiện tại 3.563 xã với mười triệu dân và tỷ lệ được qui định trước là 5,68% (trang 85, tập II), một con số tùy tiện nhưng lại có dáng dấp như kết quả của một tính toán rất chính xác. Tỷ lệ này được các cai đội cải cách ruộng đất thi hành một cách máy móc, vì tài liệu nói các xã cố “truy bức để đôn tỷ lệ địa chủ lên 5% như một qui định bắt buộc” (trang 86, Tập II). Nếu như vậy, tổng số người bị xét xử phải trên 500.000 người chứ không phải 172.008 người.

2. Không có, hay chỉ có rất ít người bị xử án tù, vì ngay sau năm 1956 đợt cải cách ruộng đất đã bị coi là một sai lầm. Cũng không thấy tài liệu nào nói đến trường hợp những người bị đem xét xử được trắng án hay bị xử tử cả. Như vậy, phải hiểu rằng đã có khoảng 586.000 người bị xét xử, trong đó 172.008 người bị giết, những người khác đã bị hành hạ và sau đó được tha trong chính sách sửa sai.

Về thành phần của con số 172.008 nạn nhân này, bảng thống kê ghi như sau: Địa chủ cường hào gian ác: 26.453 người, trong đó 20.493 người bị oan (77,4%); Địa chủ thường: 82.777 người, trong đó 51.480 người bị oan (62%); Địa chủ kháng chiến: 586 người, trong đó 290 bị oan (49%); Phú nông: 62.192 người, trong đó 51.003 người bị oan (82%); Tổng cộng: 172.008 nạn nhân, trong đó 123.266 người bị oan : 71,66%.

Ông Trường Chinh từ chức tổng bí thư đảng nhưng vẫn ở lại bộ chính trị, làm chủ tịch quốc hội, sau đó làm chủ tịch nước và tổng bí thư đảng, lúc chết được quốc táng. Ông Lê Văn Lương, mất chức trong bộ chính trị và ban bí thư đảng, nhưng sau đó được trở lại bộ chính trị kiêm bí thư thành ủy Hà Nội. Hồ Viết Thắng từ chức khỏi ban chấp hành trung ương đảng. Hoàng Quốc Việt, một cấp lãnh đạo chủ chốt của đợt cải cách ruộng đất, được chuyển qua làm chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc.

Tố Hữu, trưởng ban tuyên truyền trung ương, người được cho là tác giả của câu thơ:



“Giết, giết nữa bàn tay không chút nghỉ

Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong”;

tiếp tục lên, tới chức Phó Chủ tịch thứ nhất Hội đồng Bộ trưởng, tức Phó Thủ tướng thứ nhất nước Việt Nam thống nhất. Sau này, khi đã về già, Tố Hữu viết trong hồi ký (xuất bản năm 2000) như sau:

“Không thể kể hết những cảnh tượng bi thảm mà những người bị qui oan là địa chủ, ác bá phải chịu đựng ở những nơi được phát động”, nhưng không nói gì đến những người “không bị qui oan”.

Các cán bộ tôm tép của các đội cải cách ruộng đất dĩ nhiên là không hề gì.

Phải chăng nhà thơ đã bị phong trào cách mạng thôi thúc mà viết ra hoặc ông sợ cái lòng thương người như thương cô gái sông Hương sẽ bị quy là “lòng tốt tiểu tư sản” mà vội vàng “giết giết nữa…” làm cái vung che đậy để khỏi bị liên lụy? Hẳn nhận xét này cũng mang tính nghi nghờ rất nhiều.

Người sưu tầm.

17 nhận xét:


Đức Việt06:00 Ngày 21 tháng 4 năm 2012
Tôi không nghĩ bài thơ đạt đến đỉnh cao tột cùng của sự khát máu !Trong bối cảnh Liên Xô diệt Cu-Lắc , Trung Quốc đấu tố giết địa chủ nhưbộ phim Bạch MaoNữ ,thì ở VN cũng đấu tố , dựng cọc tre khắp nơi để cho các vị cốt cán thả sức đấu rồi bắn giết thì bài thơ này là bình thường.Ngay trong Quốc ca cũng có câu :”thề phanh thây uống máu quân thù…”Không trách TH được !Có trách là trách một nhúm người từ thuở ban đầu đã du nhập cái mớ học thuyết ngoại lai vào ch những ANH PHA, CHỊ DẬU để vùng lên như chúng ta đã thấy !Tội ở đây không phải d thi sĩ gây ra mà tội ở đây là do những” lãnh tụ”‘ tạo thành .CNXH đã tàn phá dân tộc ta như thế !Nó đẻ ra những quái thai khủng khiếp mà dân tộc ta phải gánh chịu.Thế mà có kẻ vẫn còn nhân danh” nhân dân nước tôi ” đi rao giảng CNXH cho anh bạn nghèo bên Tây bán cầu …Thật là quái đản ! Các nhà văn ,nhà thơ cả ông Lại Nguyên Ân còn ngậm miệng đến bao giờ ?

Trả lờiXóa


Kenttnt04:47 Ngày 22 tháng 4 năm 2012
Bánh vẽ

Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
Cầm lên nhấm nháp
Chả là nếu anh từ chối
Chúng sẽ bảo anh phá rối
Đêm vui
Bảo anh không còn có khả năng nhai
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…
Thế thì còn dịp đâu nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
Như không có gì xảy ra hết
Và những người khác thấy anh ngồi
Họ cũng ngồi thôi
Nhai nhồm nhoàm
Trừ Đi

Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Có phải tôi viết đâu! Một nửa
Cái cần đưa vào thơ, tôi đã giết rồi
Giết một tiếng đau – giết một tiếng cười
Giết một kỷ niệm – giết một ước mơ – tôi giết
Cái cánh sắp bay – trước khi tôi viết
Tôi giết bão ngoài khơi cho được yên ổn trên bờ
Và giết luôn mặt trời lên trên biển – Giết mưa
Và giết cả cỏ trong mưa luôn thể
Cho nên câu thơ tôi gầy còm như thế
Tôi viết bằng xương thôi, không có thịt của mình
Và thơ này rơi đến tay anh
Anh bảo đấy là tôi.
Không phải!
Nhưng cũng chính là tôi – Người có lỗi
Đã phải giết đi bao nhiêu cái
Có khi không có tội như mình

Ai? Tôi!

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi!

Tôi – người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!

Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,
Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười
Chế Lan Viên

Trả lờiXóa


lkk04:49 Ngày 23 tháng 4 năm 2012
Cuộc đời của Tố Hữu là, như tự chính mình đánh giá qua một bài thơi cuối đời trước khi chết, là “sống là chó và chết cũng là chó”. Chỉ có thế mới đúng cho lũ đầu trâu mặt ngựa.

Trả lờiXóa


Pham Viet Dao blog TỐ HỮU: 26 NĂM: TỪ “ THƠ HIỀN “ ĐẾN THƠ “ KHÁT MÁU “?! | rfi15:19 Ngày 26 tháng 4 năm 2012
[…] Vươn nhân ngày Quốc tế lao động 1.5) Hôm 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo “ Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


-TỐ HỮU: 26 NĂM, TỪ “ THƠ HIỀN “ ĐẾN THƠ “ KHÁT MÁU “?! « TTXCC16:08 Ngày 26 tháng 4 năm 2012
[…] Vươn nhân ngày Quốc tế lao động 1.5) Hôm 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo “ Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


TỐ HỮU: 16 NĂM, TỪ “ THƠ HIỀN “ ĐẾN “THƠ KHÁT MÁU “?! – BS « vonga105:21 Ngày 27 tháng 4 năm 2012
[…] Vươn nhân ngày Quốc tế lao động 1.5) Hôm 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo “ Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


danden06:21 Ngày 27 tháng 4 năm 2012
Tố Hữu cũng là “lãnh tụ ” đấy .

Trả lờiXóa


Chân Không Cư sỹ02:45 Ngày 01 tháng 5 năm 2012
Phó Thủ tướng chứ chơi à.
Mà trước đấy làm còn cái gì “ban văn hóa tư tưởng trung ương”,
đã từng đọa đầy bao hiền tài đất Việt như Trần Dần, Hoàng Cầm…

Mà lại cũng có khi chỉ khố đỏ khố xanh
mà cũng còn Bảo Hoàng hơn cả Nhà Vua nữa cơ đấy.

Ôi, cũng bởi Tham- Sân- Sy mà ra nghiệp chướng cả thôi.

Trả lờiXóa


Aí Mi02:42 Ngày 03 tháng 5 năm 2012
Tui thấy Tố Hữu không chỉ giỏi làm thơ kích động bạo lực (như dẫn chứng trên ni) mà ổng còn giỏi lam thơ hoan hô. Chiến thắng Điện Biên Phủ ổng vỗ tay to nhất: Hoan hô chiến sĩ Điện Biên (2 lần); Hoan hô đ/c Võ Nguyên Gíap; Hoan hô Hồ Chí Minh cha của chúng ta…Cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân ổng ngồi ở HN hoan hô rầm trời: “Hoan hô anh giải phóng quân/ Kính chào anh con người đẹp nhất”.Trong 2 cuộc chống xâm lăng ổng là cổ động viên nhiệt tình nhất. Ông là đại thi hào dân tộc trên lĩnh vực thơ hoan hô và là cổ đọng viên xuất sắc của 2 cuộc chiên tranh đẫm máu.

Trả lờiXóa


Vũ Hoàng12:44 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
Thì thằng Tố hữu đích thị là một loài chó săn mà.

Trả lờiXóa


T.12:45 Ngày 17 tháng 5 năm 2012
Đây là bài thơ tiêu biểu cho Xã Hội Chủ Nghiã, một xã hội tôn thờ nhữbg tên đồ tể khát máu như Staline, Mao Trạch Đông và bản chất của chủ nghiã xã hội là chém giết dân lành!

Trả lờiXóa


Tố Hữu: 16 năm từ “thơ hiền” tới thơ “khát máu” « TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online12:52 Ngày 17 tháng 5 năm 2012
[…] 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo của tác giả kí tên Người Sưu Tầm (NST): “Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


-Tố Hữu: 16 năm từ “thơ hiền” tới thơ “khát máu” « TTXCC16:51 Ngày 18 tháng 5 năm 2012
[…] 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo của tác giả kí tên Người Sưu Tầm (NST): “Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


Tố Hữu: 16 năm từ “thơ hiền” tới thơ “khát máu” « Huynh Đệ Hiệp Thông Chia Sẻ18:04 Ngày 18 tháng 5 năm 2012
[…] 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo của tác giả kí tên Người Sưu Tầm (NST): “Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


hien18:39 Ngày 18 tháng 5 năm 2012
Các bác có mà ngồi đây phán lung tung ,phải hay không phải thơ Tố Hữu. Phải công nhận TH là thiên tài làm thơ của Việt Nam, dù ông không phải là nhà thở giỏi nhất ,nhưng cũng thuộc vào hàng thượng thừa về tài năng. Về điểm náy thì các bác đồng ý nhá. Thơ ông có những bài ,những khổ thơ rất lãng mạn , gần gũi và đầy hình tượng mặc dù sự thật của hoàn cảnh có thể bi đát và u ám.
Hì hì , thế nhưng thơ của ông lãng mạn thì ít , lên gân cốt toàn , gồng lên thì nhiều vô số kể . Đặc biệt là ông có thể gieo vần bất cứ từ nào bất cứ sự vật nào ông cũng có điều có thể gieo vần ,gieo thơ.
Đích thị bài thơ trên là của ông chứ chẳng sai, mỗi nhà thơ đều có những mô tip riêng nhá nhiều bài thơ mà ta đọc lên là cũng biết tên tác giả ,TH mà một trong những nhà thơ ấy,đọc bài thơ nào mà bóc mùi khăm khẳm thì đích thị thơ ông TH (không phải bài nào cũng như thế nhá ).Thơ TH mà thuộc dạng bóc mùi thì có mà đầy,thơ ông càng bóc mùi thì ông cang lên cao ,nếu chiến tranh VN mà chưa ko chấp dứt sớm có lẽ ông lên tới tột đỉnh của chính quyền VN, biết đấu ông lên tới chức Chủ Tịch nước không chừng.
Bài náy có phải của TH ? Chắc chắn là của anh Lành rồi .

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Stalin! Stalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.

Trả lờiXóa


nhân dân báo chí21:56 Ngày 18 tháng 5 năm 2012
[…] 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo của tác giả kí tên Người Sưu Tầm (NST): “Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa


-Tố Hữu: 16 năm từ “thơ hiền” tới thơ “khát máu” « ttxcc208:47 Ngày 30 tháng 5 năm 2012
[…] 20/04/2012, tôi đọc bài chuyên khảo của tác giả kí tên Người Sưu Tầm (NST): “Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu’’ trên badamxoe của nhà văn Phạm Thành (…), bất giác liên tưởng tới một […]

Trả lờiXóa

Thẻ: 17 phản hồi, Bà Đầm Xòe

This entry was posted on Tháng Tư 21, 2012 at 4:38 sáng and is filed under Báo chí, Chuyên trang Bà Đầm Xòe, Lý luận phê bình. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

4 phản hồi to ““ Nghi án” về bài thơ khát máu của Tố Hữu”
chém xạo Says:
Tháng Năm 5, 2014 lúc 5:32 sáng | Trả lời
tôi từng đọc thơ ông Tố Hữu, từng cảm nhận và hiểu chất thơ của ông
bài thơ “giết, giết…” chỉ là trò vớ vẩn của các nhà “rận chủ” trên mạng chế lại để bôi bác Tố Hữu mà thôi, giọng thơ rất nhảm, lại còn cố ý chen cái tên Stalin vào
nghe có vẻ rất “hợp lý” nhưng nếu ai thật sự quan tâm, hãy tìm đến những người hâm mộ thơ Tố Hữu, và họ sẽ chỉ rõ
danh nhân Hồ Chí Minh mà bọn rận còn kiếm chuyện bêu xấu được thì việc gì chúng nó không bỏ qua Tố Hữu

bạn bè, đồng chí của Tố Hữu đã già hoặc không còn nữa, ai rảnh hơi mà để ý đến trò hề của rận trên internet

gần 40 năm chống phá nhà nước xhcn, thử hỏi bầy đàn 3que xỏ lá đã lôi kéo được bao nhiều, và trong số đó có ai hành động không khắm bựa

Trần giả Tiên Says:
Tháng Bảy 19, 2014 lúc 11:11 sáng | Trả lời
“danh nhân Hồ Chí Minh” (!?)

Híc! Híc! Thế kỷ 21, thời đại IN TẸC LÉT, hầu hết mọi việc được phơi bày trên mạng cho mọi người đọc và dùng ÓC NGƯỜI sàn lọc để tìm ra những thông tin có giá trị và bổ ích để học hỏi, nâng cao kiến thức.

Thì lũ VẸM LÁO loài SỌ KHỈ, ÓC HEO vẫn tiếp tục mụ mị, phân bua, lấp liếm, TỰ SƯỚNG, TỰ PHONG “danh nhân” trông quá tội nghiệp?

“gần 40 năm” dựng “nước xhcn, thử hỏi” lũ “bầy đàn” cọng sản đã làm được gì cho đất nước?

Ngoài xúi triệu Thanh niên đi vào cỏi chết trong cuộc chiến VÔ NGHĨA.

Bây giờ đất nước teo tốp vào tay giặc TÀU, thanh nam, nữ tú tiếp tục LAO ĐỘNG nô lệ VINH QUANG khắp mọi nơi trên thế giới, thậm chí muốn rời bỏ “thiên đàng xã hội cực ngu” (xhcn) dể ở lại xứ người mong mỏi kiếm chút tiền gởi về nuôi gia đình, Thanh nữ cũng phải bán thân, phải lấy chồng nước ngoài để thoát ra khoi thiên đàng của TH ca tụng, thằng Văn NÔ của thằng cs ở hang HỒ CHÓ MÁ vây mà “CHÉM XẠO” vẫn chém gió, tự sướng, tự phong v.v…

Ôi, tội nghiệp cho lũ VẸM LÁO chém xạo loại SỌ KHỈ, ÓC HEO ăn theo nói lấy được, loài ngu lâu dôt bền nhờ cám đảng.

YH Says:
Tháng Bảy 18, 2014 lúc 9:28 chiều | Trả lời
Vâng, cái bản chất khốn nạn của Cộng sản là chúng chối.
“Yêu biết mấy nghe con tập nói, tiếng đầu lòng con gọi Xít-Ta-Lin” Thơ tưởng nhớ Stalin. Chối.
Cái thời Cày Tận Gốc, Trốc tận rễ. Cũng chối.

Thằng khốn nạn HCM có vợ (nó có vợ thật ra cũng chả sao). Cũng chối.

Tài liệu LIÊN-XÔ ngày nay chứng mình thằng khốn nạn HCM làm theo lệnh của LIÊN-XÔ . Cũng chối.

Cái chuyện chúng chặn Facebook. Cũng chối (lúc đầu thì bảo là DNS). Tất nhiên khi bị chửi thì chúng chặn ở ISP này, không ở ISP kia, hoặc ở lúc này, không ở lúc khác , vân vân

Cái gì chúng cũng chối. Giống như chuyện thằng khốn nạn HCM thật sự ĐƯỢC UNESCO BẦU làm Danh-Nhân VĂN-HÓA-THẾ GIỚI.

Chuyện nhỏ, không có gì là “nguy hiểm” như thằng khốn nạn HCM có vợ khựa mà chúng còn GIẤU, thì còn chuyện gì nữa (“nguy hiểm” hơn) mà thằng chó đẻ HCM không giấu ???

YH Says:
Tháng Bảy 18, 2014 lúc 10:31 chiều | Trả lời
Rồi cái cờ sau đây mà thằng HCM rinh về VN. CŨNG CHỐI.

Nhục quá nên bịa ra chuyện Công Nông Binh Sỉ bla bla , “thức xuốt đêm” hình thành được cái ngôi sao !

Chắc nói thẳng, nói thật, là cái nền đỏ và cái sao năm cánh là biểu tượng của Đảng, thì nói đại ra đi , những vẫn chối, vẫn bài đặt giấu giếm như thằng khốn nạn HCM.
[IMG]http://i42.tinypic.com/2dr50uc.jpg[/IMG]

Gửi phản hồi


=====

thahuong

unread,
Dec 13, 2016, 7:55:29 PM12/13/16
to
On Wednesday, December 14, 2016 at 11:11:36 AM UTC+11, Homeless !♥! ® wrote:
> https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2012/04/21/nghi-an-ve-bai-tho-khat-mau-cua-to-huu/
>
>
Vậy mà, tu+` nhiều năm trước tôi đụng nhẹ vào "danh nhân " ToHuu hay đụng vào thằng "bác" là các cháu ngoan rên lên là "vô học , phản động , ăn cháo đá bát ..." !

xnguyen...@gmail.com

unread,
Mar 28, 2019, 1:13:08 PM3/28/19
to
Bài thơ giết không phải của Tố Hữu vậy thì của Nguyễn Văn Thiệu tổng thống vnch , vậy mấy cụ cs vừa lòng chưa.

Hao Nguyen

unread,
Apr 4, 2019, 5:06:18 AM4/4/19
to
Trăng trầm lịch sử xoay vần.
Vần thơ gieo ác mãi còn mới in.
0 new messages