Ngôn sử
Hắn
nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải
thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của
ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt.
Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại.
Không
ngờ như thế mà lại may cho hắn. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn
bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi :
- Bôn ba không qua thời vận.
Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà
mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn
hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế
mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi"lịch sự" mất vài trăm cây.
Lịch sự?
- À, đó là một tiếng mới - hắn cười to. Bây giờ
người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ
người ta nói là "lịch sự". Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì
cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao
nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng
bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.
Tiền lùi?
- Đó cũng là một từ; mới nữa. "Lùi" có nghĩa là tiền
mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng
thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.
Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và
nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích "mố" cũng là tiếng mới xuất
hiện, dùng thay cho "thời trang", hay "mốt" trước đây. Hắn cho tôi một
sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.
Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười :
-
Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là "giả"
nữa mà nói là "đểu". Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.
Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:
- Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?
Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :
- Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ.Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ "có" và "là", être et avoir, to be and to have.
Người
Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô
lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng
Việt là "ăn".
Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì cóăn, thằng nào thua thì đói;
Sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn,
Vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau,
Nói
chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp... Ngay cả lúc chửi nhau
cũng cho ăn cái này cái kia, Rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn
giật.
Cái
gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây
giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu,
nhà trường đểu... Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp
qua ngôn ngữ.
Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :
Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.
Vô Danh