Quan điểm của em là học và học nữa, học mãi nên bác hỏi là nghiên cứu
để làm gì thì em luôn nghĩ là nghiên cứu để học tập và đương nhiên để
làm việc tốt hơn. Trong thực tế công việc thì phân tích, nghiên cứu về
động sản và bất động sản để áp dụng pháp luật về giao dịch bảo đảm
trong hệ thống ngân hàng mình phục vụ được tốt hơn, đúng đối tượng và
quy định pháp luật hơn ! Thực tế, em thấy tham khảo được kinh nghiệm
nghiên cứu, các bài viết về động, về bất, về thế chấp và về cầm cố cho
em cái đánh giá rất tổng hợp về các quy định liên quan để pháp luật có
thay đổi gì là em có thể nắm bắt nhanh hơn, áp dụng cho chính xác
hơn !
Đúng là pháp luật Anh, Mỹ em không có tài liệu để nghiên cứu nên cái
nhìn có chăng còn phiến diện ! Tuy nhiên, em nghĩ là nghiên cứu không
bao giờ thừa, nhưng có một điều em muốn bày tỏ theo suy nghĩ chủ quan
của em thì pháp luật VN là pháp luật đóng nhiều hơn mở, ngược lại của
các nước phát triển mà điển hành là Anh, Mỹ …lại là pháp luật khuyến
khích sự sáng tạo và đặc biệt họ tôn trọng sự thoả thuận của các bên
(Nguyên tắc tuyệt đối là tuân thủ sự thoả thuận cá nhân và các bên
giao dịch), chứ không như pháp luật VN đặt ra một cái khung và cứ thoả
thuận gì cũng được miễn là trong cái khung đó ! nên mới có thể thấy là
Luật sư nước ngoài tư vấn, soạn thảo hợp đồng cầm cố, thế chấp, bảo
lãnh có đến mấy chục trang và đương nhiên là thù lao của họ tính theo
trang (có thể vì thế mà thù lao, lương, thưởng của họ cao hơn hẳn
chúng ta !) Em đã từng nhiều lần phải đánh giá, góp ý cho các hợp đồng
hàng chục trang đó, và kết luận cá nhân em là nhiều cái quy định cụ
thể đến mức không cần thiết và đặc biệt là điều này dẫn lại điều kia
và điều kia dẫn tiếp điều khác nữa…Những người chuyên luật như Ngân
sư, Pháp sư và cả luật sư thì đọc, hiểu và áp dụng cũng không hề đơn
giản nhưng khách hàng (đa phần trình độ còn hạn chế hay sợ HĐ quá phức
tạp, sợ bị gài bẫy !) thì những hợp đồng của các Luật sư ngoại quốc
rất khó áp dụng ở VN. Ở bên em thì thấy luôn luôn có một hợp theo kiểu
VN, nếu một bên là nước ngoài thì có 2 HĐ song song 2 thứ tiếng và nếu
khách hàng đồng ý thì bản VN luôn được ưu tiên áp dụng khi xảy ra
tranh chấp.
- Về việc các bên ký hợp đồng thế chấp hoặc cầm cố nhưng giao tài sản
cho bên thứ 3 thì các bên có thể ký hợp đồng bảo quản, hợp đồng gửi
giữ tài sản…cái này BLDS và NĐ 163 đã quy định rõ là hợp đồng gửi giữ
tài sản rồi mà bác ợ !
- Em có trao đổi thêm, là khi sửa đổi BLDS thì dự thảo báo cáo nguyên
nhân sửa đổi các biện pháp bảo đảm trong BLDS thì bên cơ quan chủ trì
giải thích có đưa ra một quan điểm đó là luật quốc tế quy định thế nên
ta phải làm như vậy (quy định từ việc ký HĐ cầm cố, thế chấp căn cứ
vào ĐS, BĐS sang căn cứ vào chuyển giao hay không chuyển giao !) cho
phù hợp vì chúng ta đã gia nhập WTO, hội nhập kinh tế thì hội nhập
pháp luật cũng phải như thế chứ không nói là vì bảo vệ bên nào quản lý
tài sản. Em không có điều kiện kiểm tra theo các căn cứ luật pháp quốc
tế nhưng em thấy luật quốc tế rất ổn định còn luật mình thì cứ thay
đổi liên miên, lung tung như Bác Đức từng viết hẳn một bài về cái vụ
luật này dẫn ra luật kia và ngược lại…khó thế thì đến Luật sư nào
chẳng chịu ! Luật sư nước ngoài thì bó tay luôn vì Luật nước ta thay
đổi nhanh quá !
- Nếu về chuyện quản lý tài sản thì đúng là không cần quan tâm đến
tài sản đó là động hay là bất. Tuy nhiên, em nghĩ các Ngân pháp cũng
không phải quá quan tâm bởi về thực tế NH không bao giờ nắm giữ tài
sản vì không thể đủ kho, lưu giữ để nhận nhiệm vụ này mà đa số đều quy
định là các bên thuê giữ tài sản đó. Nếu là tài sản có giấy chứng nhận
quyền sử dụng, quyền sở hữu thì NH giữ bản gốc rồi (nắm đằng
chuôi !). Nếu không có giấy tờ nêu trên thì đều thuê bên thứ ba giữ
tài sản !
- Ơ bác ơi ! khái niệm Cầm cố, thế chấp là hình thức thực hiện hợp
đồng còn khái niệm vật bảo đảm là nói về tài sản tức thực thể chứ !
khác nhau hoàn toàn mà bác !
Chết thật, em mắc cái bệnh nói dài, nói dai…hy vọng là các bác không
bảo nói dại ! Tuy nhiên, mong các bác thông cảm nha, vì như bác Đức
dạy bảo thì phải luận bàn tới tận chân tơ, kẽ tóc để áp dụng tốt thì
em cứ mạo muội thế !
Kính các bác đắc thọ