Tự nhiên trong những lúc ni, im lặng biến thà nh một loại âm thanh vi diệu, nhưng không viết, không nói ra thì là m răng để chia sẻ. NgưỠi bạn của tôi nói tôi viết đi, nhưng biết viết răng đây?
Tá»± há» i trong lòng nếu là mình, thái độ mình sẽ ra răng khi mình biết ngà y mai mình sẽ nháºn má»™t bản án tá» hình ? Ä au khổ? Lạc quan để sống những ngà y còn lại? .... Cảm xúc cứ lẫn lá»™n quá khi nhìn thấy em vÃ
ngưỠi mẹ.
Ừ, thì vẫn biết cuá»™c sống là vô thưỠng. Ừ thì vẫn biết có sinh là có diệt. Ừ thì vẫn biết cuá»™c đỠi là như rứa đó ... nhưng vẫn ưng trách móc ông Trá» i tà xÃu cÅ©ng chỉ để muốn như má»™t ngưỠi mất ngưỠi thân "...để dòng nước mắt chảy là bá»›t khổ Ä‘i rồi...". Nếu nước mắt cứ chảy xuôi có lẽ ná»—i khổ cá»§a con ngưỠi sẽ vÆ¡i như bà i hát, nhưng cÅ©ng có những dòng nước mắt chảy ngược và o trong, để ná»—i khổ cà ng khổ hÆ¡n, để rồi thấy mình Ä‘ang Ä‘i trên con đưỠng cụt ngá»§n, Ä‘ang bước tá»›i cõi táºn cùng.
Gặp được em - Văn Nam - một bệnh nhân bệnh nặng, là ngưỠi đang chỠđợi
một ngà y thần chết đến đã mang đến những cảm xúc, những điỠu mình chỉ mới được nghe mà chưa từng nhìn thấy.
Em là ngưỠi bệnh HIV lần đầu trong đỠi mà tôi gặp. Ä Ã¡ng lẽ ở tuổi cá»§a em không phải là bệnh viện, không phải là kim tiêm, không phải là mà u trắng toát, không phải là những ngà y u ám; em - đáng lẽ thay vì những giá» nằm dà i trong bệnh viện, thở thiệt khó khăn là những giá» vui đùa vá»›i bạn bè cùng trang lứa, là được ngắm ông trăng, chÆ¡i vá»›i ông sao, là được nếm vị ngá» t cá»§a bánh trung thu,..., là những giỠđược nhìn thấy những Ä‘iá» u vi diệu cá»§a cuá»™c sống và trải qua những ngà y trá» n vẹn vá»›i Mẹ và ngưỠi em.
Em, bệnh nhân đã được chẩn đoán gần chuyển sang giai đoạn AIDS, những vết thâm đen trên môi em, tôi tự hỠi không biết có phải đó là những dấu hiệu của giai đoạn cuối? Em, cũng chỉ nghĩ là bụng mình đang đau, rồi một ngà y sẽ mình sẽ là nh bệnh; em quá nhỠđể biết cái kết của mình.
Trong lúc tôi đánh những dòng chữ nà y, có lẽ ngưỠi Mẹ cá»§a em và ngưỠi em cá»§a em đã có được kết quả xét nghiệm cá»§a mình. Những lá» i ngưỠi mẹ nói trà n đầy hi vá» ng cá»§a ngưỠi mẹ vỠđứa con còn lại, mong sao cho con được bình an. Tôi thấy tháºt xót xa cho ngưỠi mẹ Ä‘ang tá»± cố, Ä‘ang tá»± thầm nhá»§ vá»›i chÃnh mình: ngưỠi con còn lại cÅ©ng bình
an.
Mẹ em là m dâu, là m con, chưa má»™t ngà y được sung sướng. Chồng chết sá»›m, gánh nặng gia đình đặt lên vai ngưỠi đà n bà nhá» bé. Cô nhá» xÃu và gầy ốm. Hằng ngà y phải Ä‘i hái chè để nuôi con, hai bà n tay đã sá»›m chai lỳ từ đó . Sá»± cá»±c khổ từ quê chồng đã đẩy đưa ba mẹ con quay vá» quê ngoại, Ä‘i bán trứng hà ng ngà y cÅ©ng chỉ mong má»™t ngà y kia, ừ, cuá»™c sống mình khá hÆ¡n, con cái có thể có cái ăn, cái mặc. Nhưng giỠđây hi vá» ng mong manh quá.
Rồi đây cuộc sống của ba mẹ con sẽ như thế nà o? Những ngưỠi xung quanh sẽ đối xỠvới ngưỠi mẹ trẻ và hai đứa con thơ như thế nà o? Tôi không dám nghĩ.
Tôi không muốn viết ra má»™t Ä‘oạn kết nà o cả, nhưng tôi mong gia đình nhá» nà y sẽ nháºn được má»™t Ä‘oạn kết tháºt đẹp.... CÅ©ng chỉ mong má» i ngưỠi cùng nắm lấy bà n tay nhá» bé cá»§a em, cá»§a gia đình em để cùng chia sẻ.
P/S (Nói riêng vá»›i em): Nà y em, em biết không, em là má»™t thiên thần nhá» cá»§a cuá»™c sống nà y. Thiên thần đối vá»›i tôi. Nà y em, em biết không, có những cuá»™c gặp gỡ chỉ thoáng chốc mà thà nh thiên thu. Nà y em, cuá»™c đỠi nà y tháºt đáng ghét vì đã để em ra Ä‘i.
NgưỠi ra đi bến sông nằm lạnh
Nà y nhân gian có nghe đỠi nghiêng