Chia se " thang 7"

1 view
Skip to first unread message

han nguyen

unread,
Aug 25, 2010, 4:11:40 AM8/25/10
to Night ESC
Mẹ tôi...

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý
do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong
lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để
kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi?
Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày
hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:

- Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi
cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà:

- Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó,
vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của
mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi.
Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được
một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà
gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ.
Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi
có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén
vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc
mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi,
thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già
trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo,
có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên:

- Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!

Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời:

- Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!

Và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một
thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã,
bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận
nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua
căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói
rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an
sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá
thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore
bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con
sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra
khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn
bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất giác
mạc một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một
mắt, nên mẹ đã cho con giác mạc mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì
mẹ có để bác sĩ có thể thay giác mạc mắt cho con, nhưng chưa bao giờ
mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ
kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một
thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ.

Mẹ yêu con lắm,

Mẹ..."

Mẹ tôi...

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con ...

Minh Thi Phuong Nguyen

unread,
Aug 25, 2010, 4:17:48 AM8/25/10
to Night ESC
Đành rằng đọc và suy ngẫm để biết yêu thương mẹ hơn, nhưng mình thực
lòng không thích câu chuyện này bởi nó quá nghiệt ngã. (Sorry to say
so, hope to see more comments)

Phuong Minh

Nghi Phu Hua

unread,
Aug 25, 2010, 4:26:33 AM8/25/10
to nigh...@googlegroups.com
Tháng 7 là tháng xá tội vong nhân nhỉ, Chuện của bạn buồn thật. Mình
nghe chuyện những người nhận nội tạng của người khác thì sẽ mang một
phần tính cách của người đó. Ko bít có đúng không nhỉ. Nếu bạn nhận
nội tạng từ một người chết thì linh một phần linh hồn của người đó sẽ
ở trong bạn. Ít nhất khi nhìn vào gương người đàn ông trong chuyện sẽ
nhìn thất ánh mắt của mẹ mình, mãi mãi.

han nguyen

unread,
Aug 25, 2010, 4:40:07 AM8/25/10
to nigh...@googlegroups.com
Trong cuộc sống, những gì đắng cay, nghiệt ngã sẽ làm con người ta luôn nhớ mãi.
Cũng như nhân vật người con trong câu chuyện này, anh ta sẽ nhớ mãi
suốt cuộc đời còn lại và chúng ta cũng sẽ nhớ mãi vì đó là 01 bài học.

Anyway, thank you for your comment.


Vào 15:17 Ngày 25 tháng 8 năm 2010, Minh Thi Phuong Nguyen
<kate.n...@gmail.com> đã viết:

long

unread,
Aug 26, 2010, 9:14:48 AM8/26/10
to Night ESC
Đọc truyện chỉ muốn chửi thề, đề nghị admin xóa gấp.

Bup Le

unread,
Aug 29, 2010, 6:01:25 AM8/29/10
to nigh...@googlegroups.com
em cam on chi da chia se cau chuyen nay. vo cung hay va y nghia cho thang 7 nay. day la mot bai hoc vo cung quy gia. Chi co nhung cau chuyen nao hay nhu the thi hay chia se nha chi. HAY LAM. THANG 7 LA THANG VO CUNG Y NGHIA VA LA THANG DAC BIET. PHAI CHI CAU CHUYEN NAY MA TAT CA MOI NGUOI TREN DAT NUOC VA THE GIOI DEU DUOC doc hay nghe qua thi hay biet may chi ha.

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con ...
 
cong cha nhu nui thai son
nghia me nhu nuoc trong nguon chay ra
mot long tho me kinh cha
cho tron CHU HIEU moi la dao con
 
DU BA ME TA CO THE NAO DI NUA THI CUNG LA DANG SINH THANH - NUOI DUONG TA THANH NGUOI.
ta phai biet quy trong .chu khi ba me di ve coi vinh hang thi ta co HOI HAN- AN NAN-thi DA QUA MUON ROI.
 
CHUC CA GIA DINH MINH CUOI TUAN ZUI ZE-  HANH PHUC   -VA NHO CO NHUNG MAU CHUYEN  CA DAO - TUC NGU - THANH NGU- NAO HAY THI CUNG CHIA SE CHO MOI NGUOI NHE! THANKS SO MUCH!

2010/8/25 han nguyen <ngocha...@gmail.com>

mai nguyen

unread,
Aug 29, 2010, 10:08:47 PM8/29/10
to nigh...@googlegroups.com

Cuoc doi me la mot ki quan vi dai. Tinh thuong me la dai duong menh mong. Trai tim me la dong nhac bat tan. Tam hon me la bai tho tuyet tac. Giai dieu vao doi thanh nhung ca dao. Tieng ru ngot ngao dieu em sau lang, thieng lieng nuoi lon cuoc doi con. Cho du co song nhung ngay vat va, vinh nhuc va dau thuong, chung ta hay giu hoai trong long mot noi niem tha thiet va tran trong, nang niu, gin giu tam long bao dung, do luong cua cha me
Vào 17:01 Ngày 29 tháng 8 năm 2010, Bup Le <lethingo...@gmail.com> đã viết:

Minh Phan

unread,
Aug 30, 2010, 6:06:27 AM8/30/10
to nigh...@googlegroups.com
Tôi kiên nhẫn đọc cả câu chuyện chỉ thích được những câu thơ cuối  "đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ...." còn câu chuyện thì thấy bực cả mình(im really sorry to say that..),người con đó thật quá bất hiếu,nhẫn tâm...
Khi anh ta còn nhỏ có thể không hiểu được nhiều thấy xấu hổ có thể bỏ qua..Nhưng đằng này anh ta đã cố gắng để thành tài,đã trưởng thành hơn mà vẫn không nhận thức được điều mình đã làm còn lớn giọng to tiếng quát mẹ mình thì con người anh ta không thể dùng được mà nếu ai biết được sự thật của anh ta thì sẽ không bao giờ tôn trọng hay kính nể anh ta nữa(cho dù anh ta có thành đạt).."...Có tài mà không có đức là người vô dụng."



Vào 09:08 Ngày 30 tháng 8 năm 2010, mai nguyen <nguyenmai....@gmail.com> đã viết:

Bup Le

unread,
Oct 4, 2010, 7:56:54 AM10/4/10
to nigh...@googlegroups.com
 HI! EVERYBODY!
 
Truyện ngắn "Nhân nào quả nấy"
 
»Một hôm một người đàn ông  trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối,  anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề, đậu phía  trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac cũ kĩ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt  bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng  đồng hồ, không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm  hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.
 
 Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc  xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó,  nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta...
 
 Anh nói: 'Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm  áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.'
 
 Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với  một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryanbò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào  và lại bị trầy da chỗ khuỷ tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó.
 
 Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị  đau rát.
 
 Trong khi anh đang siết chặt mấy con ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt  đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể  cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà  lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền.Bryan chưa hề nghĩ đến điều là sẽ được trả tiền, đây không  phải là nghề của anh. Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, Phật  hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ
 
Anh nói với bà cụ, nếu bà  thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ, bà có  thể sẵn sàng cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: 'Và hãy nghĩ  đến tôi'
 
Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh  mới bắt đầu lên xe của mình đi về. Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng  anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.
 
Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy  một tiệm ăn nhỏ.. Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước  khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được  thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà.. Chị  hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị  mỉm cười vui vẻ với bà dù đã phải đứng suốt ngày nay để tiếp khách. Bà cụ để ý  thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn  của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ ra sự căng thẳng hay đau nhức làm chị thay  đổi thái độ.
 
Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Và bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại  sao một người có ít đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng cho một người lạ mặt rất  nhiều..
 
Sau khi ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một  trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà  cụ.. nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa mất rồi. Lúc chị hầu bàn  quay trở lại thì bà cụ đã đi khuất . Chị hầu bàn thắc mắc, không biết bà cụ kia  có thể đi đâu. Khi dọn dẹp, chị để ý trên bàn thấy có dòng chữ viết lên chiếc  khăn giấy lau miệng…
 
Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà  cụ viết: 'Cô sẽ không nợ gì tôi cả. Tôi cũng đã từng ở vào tình cảnh thiếu thốn  giống như cô hiện nay. Có ai đó đã một lần giúp tôi, giống như bây giờ tôi đang  giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô  nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.
 
Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng, bà cụ còn lót  tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la nữa.
 
Thật ra, còn có những bàn ăn cần lau dọn, những  hũ đường cần đổ đầy, và những khách hàng để phục vụ... Và chị hầu bàn đã hoàn  tất những việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.
 
Tối hôm đó khi đi làm về và  leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho.  Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy? Với  sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo  lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn  nhẹ và thì thào bên tai anh, 'Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan  Anderson, ạ.
 
Logged
Đường tuy ngắn không đi không đến
Việc tuy nhỏ không làm không nen
 
 
 
2010/8/25 Minh Thi Phuong Nguyen <kate.n...@gmail.com>:
330.gif
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages