Thứ Sáu Tuần II - Mùa Phục Sinh
Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su.
Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.
34 Bấy giờ có một người Pha-ri-sêu tên là Ga-ma-li-ên đứng lên giữa Thượng Hội Đồng ; ông là một kinh sư được toàn dân kính trọng. Ông truyền đưa các Tông Đồ ra ngoài một lát. 35 Rồi ông nói với Thượng Hội Đồng : “Thưa quý vị là người Ít-ra-en, xin quý vị coi chừng điều quý vị sắp làm cho những người này. 36 Thời gian trước đây, có Thêu-đa nổi lên, xưng mình là một nhân vật và kết nạp được khoảng bốn trăm người ; ông ta đã bị giết, và mọi kẻ theo ông cũng tan rã, không còn gì hết. 37 Sau ông, có Giu-đa người Ga-li-lê nổi lên vào thời kiểm tra dân số, và lôi cuốn dân đi với mình ; cả ông này cũng bị diệt, và tất cả những người theo ông ta đều bị tan tác. 38 Vậy giờ đây, tôi xin nói với quý vị : hãy để mặc những người này. Cứ cho họ về, vì nếu ý định hay công việc này là do người phàm, tất sẽ bị phá huỷ ; 39 còn nếu quả thật là do Thiên Chúa, thì quý vị không thể nào phá huỷ được ; không khéo quý vị lại thành những kẻ chống Thiên Chúa.” Họ tán thành ý kiến của ông.
40 Họ cho gọi các Tông Đồ lại mà đánh đòn và cấm các ông không được nói đến danh Đức Giê-su, rồi thả các ông ra. 41 Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su.
42 Mỗi ngày, trong Đền Thờ và tại tư gia, các ông không ngừng giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Đức Ki-tô Giê-su.
Đ.Một điều tôi kiếm tôi xin,
là luôn được ở trong đền Chúa tôi.
1Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi,
tôi còn sợ người nào ?
Chúa là thành luỹ bảo vệ đời tôi,
tôi khiếp gì ai nữa ?
Đ.Một điều tôi kiếm tôi xin,
là luôn được ở trong đền Chúa tôi.
4Một điều tôi kiếm tôi xin,
là luôn được ở trong đền Chúa tôi
mọi ngày trong suốt cuộc đời,
để chiêm ngưỡng Chúa tuyệt vời cao sang,
ngắm xem thánh điện huy hoàng.
Đ.Một điều tôi kiếm tôi xin,
là luôn được ở trong đền Chúa tôi.
13Tôi vững vàng tin tưởng
sẽ được thấy ân lộc Chúa ban trong cõi đất dành cho kẻ sống.14Hãy cậy trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào !
Hãy cậy trông vào Chúa.
Đ.Một điều tôi kiếm tôi xin,
là luôn được ở trong đền Chúa tôi.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn phải nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra. Ha-lê-lui-a.
Đức Giê-su cầm lấy bánh, rồi phân phát cho những người hiện diện, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Khi ấy, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái.
5 Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê : “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây ?” 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp : “Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người : 9 “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu !” 10 Đức Giê-su nói : “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi.” Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ : “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói : “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian !” 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.
Suy niệm: Xét về mức độ quảng bá, có thể nói, gây tiếng vang rộng lớn nhất chính là phép lạ Chúa hoá bánh ra nhiều với số người thụ hưởng phải xấp xỉ 10.000 người, vì tính riêng đàn ông đã hơn 5.000 người, chưa kể phụ nữ và trẻ em. Đó quả là một thành công vang dội; không lạ gì, dân chúng muốn bắt Đức Giê-su để tôn Ngài làm vua. Nhưng đó không phải là thứ vinh quang mà Đức Giê-su tìm kiếm. “Ngài trốn lên núi một mình” vì từ chối thứ vinh quang thế tục dựa trên tiền của và quyền lực. Trái lại, vinh quang mà Đức Giê-su nhắm đến chỉ đạt được qua khổ hình (Lc 24,26), khi Ngài chịu treo trên cây thập giá (Pl 2,8-9) và chỉ hoàn thành trong ngày cánh chung khi Ngài “ngự bên hữu Thiên Chúa” (Mc 16,15).
Bạn thân mến, có những lần bạn làm những việc tốt lành kín ẩn hoặc nhỏ bé, không được ai nhận biết, khen tặng, có khi còn bị lấy oán đền ơn. Bạn đừng buồn bực hay nản lòng, vì đó chính là dịp bạn “trốn lên núi với Chúa” để học với Chúa sự tự do nội tâm: làm điều thiện để nên giống Thiên Chúa là Cha trên trời, sống phục vụ chỉ vì muốn yêu thương như Chúa yêu ta.
Sống Lời Chúa: Dành ít phút thinh lặng để tâm sự riêng với Chúa hoặc âm thầm làm một việc tốt vì yêu mến Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa xin cho con yêu mến anh em vì yêu mến Chúa, biết tìm kiếm vinh quang đích thực hơn những sự tôn vinh chóng qua. Xin cho con biết “trốn lên núi” để gặp gỡ Chúa và tìm thánh ý Chúa mỗi ngày. Amen.