Thứ Năm Tuần II - Mùa Chay
Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời ; phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa.
Bài trích sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a.
5Đức Chúa phán như sau :
Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời,
lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa,
và lòng dạ xa rời Đức Chúa !
6Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa
chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ,
hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra,
nhưng sẽ ở mãi nơi đồng khô cỏ cháy,
trong vùng đất mặn không một bóng người.
7Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa,
và có Đức Chúa làm chỗ nương thân.
8Người ấy như cây trồng bên dòng nước,
đâm rễ sâu vào mạch suối trong,
mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì,
lá trên cành vẫn cứ xanh tươi,
gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại,
và không ngừng trổ sinh hoa trái.
9Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người,
ai dò thấu được ?
10Ta là Đức Chúa,
Ta dò xét lòng người, thử thách mọi tâm can.
Ta sẽ thưởng phạt ai nấy
tuỳ theo cách nó sống và việc nó làm.
Đ.Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa.
1Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân,
chẳng bước vào đường quân tội lỗi,
không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng,2nhưng vui thú với lề luật Chúa,
nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày.
Đ.Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa.
3Người ấy tựa cây trồng bên dòng nước,
cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh,
cành lá chẳng khi nào tàn tạ.
Người như thế làm chi cũng sẽ thành.
Đ.Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa.
4Ác nhân đâu được vậy :
chúng khác nào vỏ trấu gió thổi bay.6Vì Chúa hằng che chở nẻo đường người công chính,
còn đường lối ác nhân đưa tới chỗ diệt vong.
Đ.Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa.
Hạnh phúc thay người thành tâm thiện chí, hằng ấp ủ lời Chúa trong lòng, nhờ kiên nhẫn mà sinh hoa kết quả.
Con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-sêu dụ ngôn sau đây : “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.
23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên : ‘Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát ; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm !’ 25 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. 26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’
27 “Ông nhà giàu nói : ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này !’ 29 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’ 30 Ông nhà giàu nói : ‘Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.’ 31 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.’”
Suy niệm: Đó là tiếng van xin thảm thiết của ông nhà giàu thốt lên từ bóng tối âm phủ. Thật là một bi kịch xót xa khi một người từng “mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” giờ đây lại khao khát một giọt nước nhỏ xíu từ tay người cùng khổ mà ông từng bỏ mặc. Ông nhà giàu không bị kết án vì đã làm điều ác, mà vì ông đã không làm gì để chia sẻ với anh La-da-rô nghèo khó nằm ngay trước cổng nhà ông. Ở đời này, ông không lấp đầy được khoảng cách từ bàn ăn đến cánh cổng nhà ông, thì qua đời sau, khoảng cách đó sẽ trở thành “một vực thẳm lớn” đến nỗi không ai có thể vượt qua được.
Bạn thân mến, đừng để cuộc đời bạn kết thúc bằng lời cầu xin muộn màng như thế. Chúa không đòi hỏi bạn điều gì quá lớn lao. Hạnh phúc vĩnh cửu có thể đến với bạn, bắt đầu từ một mẩu bánh bẻ đôi, một sự chia sẻ nhỏ bé, một cử chỉ cảm thông đơn sơ. Đừng đợi đến ngày mai, nhưng ngay hôm nay, hãy bắt nhịp cầu nối yêu thương đến những con người rất bình thường mà bạn dễ ‘ngó lơ’: Có thể đó là bác bảo vệ công ty, người lao công ngoài đường phố, một người đồng nghiệp ít nói, một người lao động đi sớm về khuya là hàng xóm của bạn, hay những mảnh đời bất hạnh mà bạn gặp đây đó trên đường đời.
Sống Lời Chúa: Luôn sẵn sàng chia sẻ, phục vụ người anh em đang cần đến.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su đầy lòng thương xót, xin mở mắt con để con thấy anh chị em đang đau khổ, và mở tay con để con biết chia sẻ với họ trước khi mọi sự trở nên quá muộn. Amen.