DOAN KET LA SUC MANH

0 views
Skip to first unread message

huyen nguyen

unread,
Feb 15, 2011, 9:08:57 PM2/15/11
to lscc...@googlegroups.com
neu noi "rung cay" la nhieu. su doan ket, giup nhau de chong lai khi hau mua bao. re dan xen lan nhau giup dat khong bi xoi mon, do che phu day, giup chung mat me, cac cay phong phu da dngco nhieu chung loai khac nhau nhung van nuong tua lan nhau, che cho cho nhau de song va ton tai lau dai, cac tan cay xoe rong che cho nhung cay nho hon, cay nay che cho cay kia
lien he vao cuoc song, moi nguoi phai doan ket dong gop y kien, phai lang nghe y kien cua tap the, phai chia se nhung luc ai do gap kho khan-con ve nguoi lanh dao phai quyet doan, co tinh than trach nhiem, phai thuong xuyen quan tam giup do moi nguoi duoi cap cua minh. day chi la suy nghi cua rieng minh, mong moi nguoi dong gop y kien ve cau tra loi cua minh nhe.
chuc cho CLB cua chung ta giong nhu "rung cay" vay. manh ca ve so luong lan chat luong."cay cang nhieu thi rung cang manh. ma.
minh co mot cau chuyen moi nguoi cung doc nhe:
SỨC MẠNH ĐOÀN KẾT

Ngày xửa, ngày xưa có một dân tộc rất gắn bó đoàn kết với nhau. Họ sống với nhau như một gia đình: không có thù hằn, không có cãi cọ, không có nỗi đau buồn. Trên vùng đất của họ có cả rừng, núi và biển đẹp tuyệt vời.

            Bỗng có một tên phù thuỷ độc ác muốn phá vỡ mọi cảnh đẹp trên vùng đất này. Hắn nghĩ mãi, nghĩ mãi, không biết ai có thể làm nổi việc này. Thế rồi hắn cũng nghĩ ra một cách là khích bác cho mọi người cãi cọ nhau.

            Hắn dò dẫm đến bên núi cao và thì thầm: “Núi cao, núi cao ơi, bạn cao to thế này, đẹp hùng vĩ thế này, mọi người đến chiêm ngưỡng bạn, các họa sĩ từ khắp nơi đến vẽ bạn, các nhà thơ từ khắp nơi đến làm thơ về bạn, thế nhưng thật là bất công vì bạn có được thế này là nhờ các viên đá nhỏ. Chính những viên đá nhỏ đó đã làm nên dãy núi lớn là bạn. Thế nhưng ai nhớ đến họ đâu? Có ai nhớ làm thơ về những viên đá nhỏ đâu? Có ai ngắm nhìn chúng đâu?”.

            Những viên đá nhỏ nghe thấy những điều này, và bắt đầu suy nghĩ. Rồi bỗng thấy ấm ức và tin lời tên phù thuỷ nọ: “Chúng ta mới quan trọng, nếu không có chúng ta thì lấy đâu ra núi?”. Thế là chúng bắt đầu chia rẽ, nghi ngờ, cãi cọ, tranh công với nhau, cho đến khi ngọn núi tan vụn ra. Không còn đâu ngọn núi cao hùng vĩ trên vùng đất này nữa.

            Tên phù thuỷ độc ác nọ hài lòng và bắt đầu tấn công đến biển.

Hắn đến bên bờ biển và thì thầm: “Biển rộng, biển rộng ơi, bạn rộng mênh mông thế này, đẹp lỗng lẫy thế này, mọi người đến chiêm ngưỡng bạn, các họa sĩ từ khắp nơi đến vẽ bạn, các nhà thơ từ khắp nơi đến làm thơ về bạn, hát những bài ca ngợi bạn, thế nhưng thật là bất công vì bạn có được thế này là nhờ các giọt nước nhỏ. Chính những giọt nước nhỏ đó đã làm nên biển mênh mông là bạn. Thế nhưng có ai nhớ đến họ đâu? Có ai nhớ làm thơ, làm nhạc về những giọt nướcnhỏ đâu? Có ai ngắm nhìn chúng đâu? Nếu không có những giọt nước nhỏ kia thì lấy đâu ra bạn, hỡi biển rộng?”.

            Những giọt nước nhỏ nghe thấy những điều này, và bắt đầu suy nghĩ. Rồi chúng bắt đầu thấy không hài lòng, sau rồi thấy giận dữ, bắt đầu cãi cọ và phẫn nộ: “nếu không có chúng ta thì lấy đâu ra có biển! Chính chúng ta đã tạo thành biển! chính chúng ta mới đáng được ca ngợi là đẹp đẽ!”

            Mải tranh cãi nhau, mri tự ngắm mình, mỗi giọt nước tự tách mình ra, phơi mình dưới ánh mặt trời và thế là bị biến thành hơi nước bay đi mất – thế là biển cũng chẳng còn.

            Tên phù thuỷ càng mừng rỡ và hắn chạy đến bên khu rừng và thì thầm: “Rừng xanh, rừng xanh ơi, bạn hùng vĩ thế này, xanh đẹp bí ẩn thế này, mọi người đến chiêm ngưỡng bạn, các họa sĩ từ khắp nơi đến vẽ bạn, các nhà thơ từ khắp nơi đến làm thơ về bạn, hát những bài ca ngợi bạn, nhưng thế có công bằng không nhỉ? Vì bạn được thế này là nhờ những cây xanh. Chính những cây xanh đó đã làm nên rừng hùng vĩ là bạn.”

            Nghe được điều này, cây xanh bắt đầu ồn ào lên, lay cành nghiêng từ bên nọ sang bên kia, rung lá rụng tơi bời. Mỗi cây xanh bắt đầu nghĩ đến riêng mình, tách mình ra để phơi mình dưới ánh nắng mặt trời. Cành lá quấn vào nhau, thân uốn cong lại – cây cối trong rừng chỉ mải cãi cọ nhau xem ai cao hơn, ai đẹp hơn, ai tốt hơn. Rễ của chúng bắt đầu thối rữa đất không còn giữ được chúng nữa. Thế rồi một cơn gió mạnh thổi qua, chẳng mất công gì cũng làm đổ cả rừng cây. Không vòn rừng xanh hùng vĩ trên mảnh đất này nữa.

            Tên phù thuỷ độc ác mừng rỡ vô cùng. Hắn quyết định sẽ gây xích mích cho cả dân làng. Hắn vội vã chạy đến chỗ dân làng đang nắm tay nhau múa vòng tròn. Nhưng trên đuwofng đi, tay với chân hắn tự nhiên lại gây sự với nhau. Tay, chân tranh nhau nói: “Chúng ta quan trọng nhất”, “Không, chúng ta quan trọng hơn”, “Nếu không có chúng ta thì làm gì có phù thuỷ?”. Cứ thế một hồi rồi tay chân xông vào đánh nhau. Sau đó đến lượt hai mắt lại tranh công nhau và nhìn nhau như nhìn kẻ thù… Cuối cùng, tên phù thuỷ ngã lăn quay ra đường và bị rã ra từng mảnh.

            Còn dân làng gắn bó và nhân hậu tập hợp lại, đồng lòng giơ cao tay lên phía trời cao xin với Đấng tối cao trả lại cho họ rừng xanh, biển rộng và núi cao. Đấng tối cao nghe thấy lời thỉnh cầu của họ, thu lượm hết những mảnh đá rời rạc lại, thả những giọt nước từ trên trời xuống, dựng những cây đổ đứng lên và trên mặt đất lại tuyệt vời như xưa: núi lại vút lên hùng vĩ, biển lại trải rộng mênh mông, và rừng lại xanh ngút ngàn, rì rào bài hát ngàn năm.

360.gif

Nguyen Chinh Vi 4084997

unread,
Feb 15, 2011, 9:50:53 PM2/15/11
to lscc...@googlegroups.com
tuyệt vời, bài viết rất ý nghĩa! Cảm ơn Huyền nhiều!

Vào 09:08 Ngày 16 tháng 2 năm 2011, huyen nguyen <nghu...@gmail.com> đã viết:



--
Nguyễn Chính Vị
ĐT: 09 02 044 063

360.gif

khang le

unread,
Feb 28, 2011, 4:34:39 AM2/28/11
to lscc...@googlegroups.com


Vào 09:50 Ngày 16 tháng 2 năm 2011, Nguyen Chinh Vi 4084997 <ncv...@student.ctu.edu.vn> đã viết:

Hại người rồi cũng đến lúc sẽ tự hại mình . Tôi tự  nghĩ  những con người như thế tại sao lại tồn tại mãi như thế. Ở xã hội nào, ở thời kỳ nào cũng có. Có lẽ khi có con người xấu thì mới có được sự định nghĩa về một con người tốt là như thế nào....

Cám ơn Huyền. Buổi chiều vui vẻ
--
                     " Hay song va cam nhan cuoc song nay bang ca Trai tim  "


ĐT  : 0977228836
Đc  : Tam Bình - Vĩnh Long
Email: lephuoc...@gmail.com
YH: phiung...@yahoo.com

360.gif
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages