1. Điều Chưa Hiểu...
Hắn, một người đàn ông thành đạt.
Năm ngoái, về thăm nhà, thấy Bố một mình thui thủi, cô đơn trong căn nhà trống vắng, vì Mẹ hắn đã khuất núi đã lâu, Hắn quyết định đưa Ông cụ lên thành phố ở với vợ chồng mình cho trọn đạo người con có hiếu.
Cứ tưởng rằng cụ sẽ vui, vì nhà Hắn là một ngôi biệt thự rộng rãi, sang trọng, lại có khu vườn sầm uất bao quanh, đủ loại hoa trái.
Vậy mà không phải thế!
Giáp Tết năm nay, Bố lại ... năn nỉ hắn để được trở về quê!
Hắn hoàn toàn KHÔNG HIỂU tại làm sao nữa?!
Nên đã cố dọ hỏi :
- Hay là vợ con đối xử tệ bạc với cụ chăng?!
- không, con dâu rất tốt, ngày nào cũng sai người làm lo ba bữa ăn thịnh soạn mà.
- Thế ... Sao bố lại đòi về quê?
- À, tại ở đây buồn 😞, không biết nói chuyện với ai ... và vì BA ĐÔI DÉP con ạ !
- ???!!!???!!! À, Con chưa hiểu lý do thứ hai ...
- Ừ, con bây chừ là người thành phố,
làm sao hiểu được ...
- Thì Bố nói cho con hiểu được không ạ?
- Thế thì ... Bố nói nhé: cả một năm nay, Bố cố để mà quen cái chuyện ở phòng WC mang dép Lào, phòng khách thì phải đi dép da, ra ngoài vườn thay dép tổ ong ...!!! theo "gia quy" của con!
Mỗi lần quên, là có Vợ con cầm đôi dép phù hợp đưa và nhắc nhở : Bố ơi đổi dép!
- ?!?!!!!???
- Bố thật ngại ngùng! Nên suốt ngày tự nhắc: Vườn - ong, Khách- da, Tắm - lào, lúc nào cũng nghĩ, lẩm bẩm: "ong, da, lào - lào da ong!" Nhưng Không thể nào quen được!
Ngủ, bố cũng mơ thấy mình lộn dép và vợ con đang nhìn bố với " đôi mắt hình viên đạn" với ... đôi dép cần thay thế trên tay ... bố sợ quá! Hưm hưm...🤨🤔
Thôi cho Bố về quê, dù buồn, khổ nhưng tự do con ạ ...
Ở nơi ấy, bố chỉ đi một đôi dép, dù trong nhà hay ngoài vườn ... Khỏi suốt ngày bận tâm, rồi chẳng muốn đi lại luôn!
Hưm ... Lào, da, ong ... lẩm bẩm riết rồi khùng luôn! Hì hì hic hic...
Ông cụ pha trò, cười nhưng như mếu! Trông thật đáng thương.
- ???!!!???!!!???!!!
À, hắn nhận ra mình có học, thành đạt, nhưng vẫn chưa hiểu một điều đơn giản là người già cần sự yêu thương, gần gũi, cảm thông hơn là nhà cao cửa rộng, cao lương mỹ vị gì cả!
Hắn, cứ tưởng mình có hiếu, nhưng thật sự là một kẻ vô tâm!
Và đã hối hận vô cùng, vội quì xuống trước mặt người đã sinh thành dưỡng dục mình nói :
- Xin Bố tha lỗi cho thằng con vô tâm này nhé;
Từ nay, bố chẳng cần phải thay đổi dép gì cả!
Nếu thích, bố cứ đi chân trần ngay trong phòng ngủ!
Con chỉ cần bố gần gũi con, chẳng cần qui định gì tất!
Hì hì, Bố ở lại với con nhé.
Rồi hắn nhào đến siết chặt đôi vai đang rung lên vì xúc động của người Bố.
Hắn dụi mặt vào ngực người đã thương yêu mình cả một đời để bốn dòng lệ hạnh phúc, trộn lẫn làm một!
Hắn chợt nhớ một câu nói thật hay: Hạnh Phúc Tại Tâm!
Ngoài kia, tiếng chim lảnh lót hót vang lừng bên những khóm mai vàng rực rỡ báo hiệu xuân về giữa đất trời bao la và trong lòng của hai người...
Hình như hắn còn thấy nụ cười hạnh phúc của người thứ ba, ở nơi thật xa ... nơi mịt mờ nhân ảnh của cõi vĩnh hằng, đó là nụ cười của mẹ!
Xin cảm ơn đời, cảm ơn Mẹ Cha, đã cho một cuộc đời hôm nayy và đã đánh thức hắn, hiểu được một điều đơn giản : " Con người cần nhất là sự cảm thông "... Nhưng chưa hẳn ai cũng hiểu được!?
Xin đa tạ và chào mừng mùa xuân.
SYMPATHY & EMPATHY

2.Giá trị cuộc sống qua câu chuyện cậu bé bán hòn đá.
Một ngày nọ, cậu bé Shahil hỏi sư phụ: “Thưa thầy, giá trị cuộc sống là gì? Vì con thấy ai cũng cầu mong cuộc sống của mình có giá trị”. Sư phụ của Shahil đưa cho cậu bé một hòn đá và bảo hãy mang ra chợ bán, nhưng có ai mua thì cũng không được bán và mang về, con sẽ biết được giá trị cuộc sống là gì.
Vì tò mò nên Shahil đã mang hòn đá ra chợ ngồi bán và cứ suy nghĩ mãi hòn đá thì có liên quan đến giá trị của cuộc sống. Shahil ngồi cả ngày chả ai hỏi mua hòn đá, đến cuối ngày có một người đi chợ thương tình đến bảo mua hòn đá với giá 1 đồng nhưng nhớ lời sư phụ dặn, Shahil không bán mà mang hòn đá về.
Gặp sư phụ, Shahil kể lại sự việc và lại hỏi: “Giá trị cuộc sống là ở đâu thưa thầy?”. Sư phụ chỉ cười và bảo: “Ngày mai con hãy mang hòn đá vào cửa hàng vàng và bán cho chủ cửa hàng nhưng nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không được bán, rồi con sẽ hiểu thế nào là giá trị cuộc sống”.
Hôm sau, Shahil cầm hòn đá mang vào cửa hàng vàng, thật bất ngờ, chủ tiệm trả cậu bé 500 đồng, Shahil lắc đầu không bán và chạy vội về gặp thầy, cậu vội vã hỏi: “Thưa thầy, hòn đá này có giá trị gì mà ngày hôm qua chẳng ai mua mà hôm nay lại có người trả tận 500 đồng?”. Sư phụ vẫn cười và lại bảo: “Nếu con muốn hiểu giá trị cuộc sống là gì thì ngày mai con hãy mang hòn đá này tới một tiệm đồ cổ và bán, nhớ là dù với bất kỳ giá nào thì con cũng không được bán và mang về cho ta”.
Shahil đờ cả người khi nghe chủ tiệm đồ cổ trả cậu một số tiền lớn bằng cả một gia tài để có được hòn đá nhưng nhớ lời thầy dặn, cậu lại ôm hòn đá chạy về. Shahil hỏi sư phụ: “Vậy hòn đá này là gì thưa thầy mà từ một thứ không giá trị không ai mua giờ nó đáng giá cả một gia tài?. “Đó chính là giá trị cuộc sống!”, sư phụ cười lớn rồi nghiêm nghị bảo Shahil: “Giá trị cuộc sống của mỗi con người đều do chính chúng ta quyết định, cũng giống như lúc con do dự khi mang một hòn đá không có giá trị đi bán. Giá trị cuộc sống là do chính chúng ta tạo dựng và đặt ra. Vì vậy hãy tự đặt mình vào nơi mà mọi người hiểu ta và đó là nơi giá trị sống được tôn trọng”.
5’=>4

3. Luôn sống trung thực để tâm an.
Lea vào trung học và cô bé nói với cha mẹ rằng mình cần một cái bàn học riêng, rộng hơn và có ngăn kéo để cất giữ tài liệu. Vì nhà nghèo nên Lea và cô em gái đều học chung một chiếc bàn. Mẹ Lea hứa sẽ mua cho cô một chiếc bàn ở hiệu bán đồ nội thất cũ vì không đủ tiền mua chiếc bàn mới.
Chiều hôm ấy, khi hết giờ học, hai mẹ con Lea đến hiệu bán đồ nội thất cũ. Mẹ bảo Lea cứ nhìn xem cái bàn nào cô bé thích để mẹ trả giá. Lea đi xung quanh, cô bé tình cờ mở ngăn kéo của một chiếc bàn học nhỏ màu cánh gián và nhìn thấy một túi nilon trong suốt chứa đầy những đồng rupi.
Tim Lea đập loạn xạ, cô bé nghĩ mình là người may mắn nhất, sắp tới là sinh nhật, cô có thể dùng số tiền này để mua những món đồ mình thích. Lòng tham trỗi dậy, Lea đẩy vội chiếc túi vào sâu trong ngăn kéo và đóng lại.
Lea ra nói với mẹ rằng, mình muốn mua chiếc bàn ấy và mẹ cô đồng ý. Lea cảm thấy nghẹt thở khi chiếc bàn được đặt vào phòng mình, chờ cho mẹ đi ra, cô khoá cửa và lấy túi tiền trong ngăn kéo ra. Trong túi có một tờ giấy, đó là một khoản tiền tiết kiệm của một người mẹ nghèo bệnh tật để lại cho các con của bà, Lea đếm được 12 nghìn rupi.
Lea hiểu rằng người phụ nữ ấy đã qua đời mà chưa kịp nói với các con về số tiền tiết kiệm ấy và các con bà đã bán chiếc bàn cho hiệu đồ cũ. Lea bắt đầu nghĩ cô sẽ làm gì với số tiền lớn này? Sẽ phải nói dối thế nào để sử dụng nó? Sẽ phải cất giấu ở đâu? Và cô bé bắt đầu sợ.
Từ lúc nhìn thấy số tiền và giấu giếm nó, Lea cảm thấy bất an, lo lắng, cô đã đánh mất đi sự hồn nhiên của mình. Lea quyết định nói sự thật với bố mẹ. Cha mẹ Lea rất xúc động vì con gái đã quyết định đúng, họ không trách cô và quay lại cửa hàng trả lại số tiền đó.
Từ lúc ấy Lea thấy nhẹ nhõm và thanh thản. Cô bé đã nhận ra được một bài học cho mình.
Nói dối để chiếm dụng những thứ không phải của mình sẽ làm cho bạn luôn cảm thấy bất an. Vì vậy hãy luôn sống trung thực bởi đó là một trong những giá trị đạo đức quan trọng nhất. Người ta có thể quên nhiều việc bạn đã làm nhưng không thể quên nhân cách của bạn.
Trust & Peace
Được gửi từ Yahoo Mail cho iPad