Re: Những chú tắc kè hoa. - Khánh Quyên

348 views
Skip to first unread message
Message has been deleted

phạm lưu đạt - 10C3

unread,
Apr 29, 2010, 1:26:08 PM4/29/10
to Lá Lành Đùm Lá Rách
Họ Tắc kè (hay cắc kè, cắc ké), danh pháp khoa học Gekkonidae, là một
họ các loài thằn lằn cổ nhất trong nhóm thằn lằn hiện đại. Chúng sống
ở các vùng khí hậu ấm trên khắp thế giới. Tắc kè có tiếng kêu độc đáo
trong các loại thằn lằn, chúng dùng âm thanh để giao tiếp với nhau.

1196 loài tắc kè khác nhau. [1]. Phần lớn tắc kè không có mí mắt mà

màng trong suốt, được làm sạch bằng cách liếm. Nhiều loài tắc kè xả
mùi hôi hoặc phân vào kẻ thù của chúng để tự vệ. Nhiều loài có giác
bám dưới các ngón chân cho phép chúng bám vào thân cây, trần và tường
nhà dễ dàng.
Nhà tôi có mấy chú tắc kè hoa thường xuyên trú ngụ ngay sau các
tủ
quần áo. Nói chung là chúng thường thích ở những chỗ kín ít có ánh
sáng, ban đêm mới cất tiếng kêu:
-Tắc kè!...tắc kè ! ...tắc kè....ị ị ị...
Đó là tiếng kêu của tắc kè đêm đêm tại căn nhà của tôi, nhất là
bước
sang mùa mưa.Tiếng kêu đó gần như đã trở thành quen thuộc.Tắc kè như
là một thành viên của gia đình tôi mặc dù trong đêm khuya thanh tĩnh
nó cất tiếng kêu hơi ồn ào , nếu không quen sẽ rất khó ngủ bởi bị nó
đánh thức.
Thế nhưng tiếng kêu của loài vật hoang dã này đã trở nên gần gũi
với
gia đình tôi biết bao ! nhất là những ngày chuyển đổi thời tiết, nó
lại kêu nhiều hơn.
Tôi vẫn không thể quên hình ảnh con tắc kè ở bên gốc cây khế há
miệng đỏ lòm cách đây mấy hôm , nó cứ ám ảnh tôi mãi mãi.
Chả là ,hôm ấy nhà tôi có thợ làm cái mái hiên che ở phía Tây .
Khi
mấy người thợ lấy mấy tấm tôn lợp mái để bên gốc cây khế thì có
người bỗng kêu lên :
- A ! Tắc kè ! Có cả tắc kè mẹ lẫn tắc kè con !
Rồi đưa cái bịch ni lông tới gần nói :
-Bắt đi ! Bắt về nuôi !
Con gái tôi nghe thế nên vội từ trong nhà chạy ra. Nó sợ mấy người
bắt về ngâm rượu ( nghe nói rượu tắc kè uống rất tốt cho sức khoẻ lại
còn chữa được một số bệnh ) nên nó vội nói :
- Đừng bắt ! đây là tắc kè nhà cháu nuôi mấy năm nay ! Không được
giết
nó , tội nó !
Có người bảo :
-Bắt về nuôi chứ có giết thịt đâu !
Con gái tôi vẫn không chịu , nó bảo :
- Cũng không được vì nó đã đến ở vườn nhà cháu , nếu bắt đi là xui
lắm ! ( điều này thì tôi cũng đã nghe người ta nói nhưng tôi không
tin , bởi tôi ít khi tin những điều mê tín dĩ đoan đại loại như
vậy ).
Tôi từng nghe nhiều người nói( chẳng hiểu họ dựa vào cơ sở nào),
rằng ;"Nếu tắc kè tự dưng vào nhà ở là rất may mắn , còn nếu tự nó
bỏ đi hoặc mình đuổi , hoặc bắt nó làm thịt là rất xui xẻo "Không
phải
vì điều đó mà chủ yếu là tôi không muốn giết con vật đã thường trực
trong "lãnh thổ"của mình mấy năm nay.Vả lại, tôi cũng không đồng tình
việc con người vì chạy đua theo lợi ích, vì những ham muốn cá nhân mà
đã tuỳ tiện săn , bắt những loài vật hoang dã , và cũng có nghĩa họ
đang đe doạ huỷ diệt môi trường sinh thái ( trừ phi do một lí do bất
đắc dĩ như để đánh đổi một mạng người thì lại là vấn đề khác )
Quay trở lại con tắc kè bên gốc khế.
Một trong ba người làm thợ kĩ nghệ sắt đã bắt con tắc kè con dời ra
chỗ khác để không làm tổn thương đến nó trong khi con mẹ vẫn nằm lì
bên gốc khế , không nhúc nhích .Mấy người muốn đuổi nó đi chỗ khác vì
họ sợ nhỡ ra trong lúc làm việc sẽ vô ý làm chết nó. Có một người
trong đám thợ đã lấy một sợi dây đưa vào miệng con tắc kè mẹ để
hy
vọng nó ngậm lại mà đem đi chỗ khác thì nó chẳng những không ngậm mà
còn há miệng đỏ lòm, hình như là để tự vệ .Nhìn sự phản ứng yếu ớt ấy
mà tôi thương nó dễ sợ . Tôi định đưa tay ra bắt nó nhưng tôi lại sợ
vì có người nói rằng " Nếu tắc kè cắn thì chỉ chờ khi có sấm nó mới
chịu há miệng ra ).Điều này thì tôi vẫn hoài nghi không hiểu thực hư
thế nào.Rồi mọi người và cả tôi mải làm việc nên không để ý đến con
tắc kè nữa nhưng cả hai mẹ con tắc kè đã không còn mối đe doạ nào
nữa!
Có lẽ vì tình mẫu tử thiêng liêng nên con tắc kè mẹ sẵn sàng chịu
mọi nguy hiểm để bảo vệ con ? Và tôi thầm nghĩ : " loài vật tuy không
có ngôn ngữ như con người, tuy nó không có đầy đủ nhận thức tiến
hoá
như con người nhưng đừng tưởng nó không có " tâm hồn"!

Hình ảnh co tắc kè nằm lì không chịu bò đi , hình ảnh nó há miệng
để
tự vệ mách bảo cho tôi điều đó và tôi liên tưởng đến hình ảnh con
người , hình ảnh người mẹ Việt Nam suốt đời chịu thương chịu khó
chăm
lo cho con , che chở cho con mà không sợ bát kì một nguy hiểm nào kể
cả khi tính mạng bị đe doạ .


Vâng, đúng thế ! Người mẹ Việt Nam nói riêng và mọi người mẹ trên
thế giới nói chung luôn tiềm ẩn một tình cảm thiêng liêng và cao cả
hơn bất cứ tình cảm nào khác dành cho con cái !
Là con người, vì những đứa con yêu , người mẹ sẵn sàng hy sinh tất
cả ! . Vì con cái , người mẹ sẵn sàng chịu bao cơ cực để những ước
mong con lớn lên từng ngày rồi trưởng thành , khôn lớn. Ai đã từng
làm
mẹ mà không từng bấm tính từng ngày kể từ khi mang thai cho đến kì
sinh nở , cầu nguyện được "mẹ tròn con vuông" ? Đã từng làm mẹ , ai
không từng ít nhất một lần thức trắng đêm, mắt thâm quầng , phờ phạc
vì con chẳng may bị " trái gió trở trời " ? Ai đã từng làm mẹ mà
không khỏi bồi hồi ,xao xuyến, mừng vui đón nhận từng cử chỉ của
con từ khi con cất tiếng khóc chào đời , đến khi con đã tưởng thành
vẫn mòn mỏi ngóng trông mà không hết lo toan ?
Và biết đâu loài vật vô tri , vô giác nhưng con tắc kè vẫn có thể
có tiếng nói riêng, tâm trạng riêng mà khoa học chưa khám phá được ?
Hôm nay đây, khi ngồi viết những dòng này thì con tắc kè hoa bên
gốc khế hôm nào vẫn sống an toàn. Khác chăng, nó đã dời địa điểm
gần
đó.Tôi phát hiện ra điều này nhân lúc tôi dọn dẹp vườn tược. Riêng
tắc kè con thì tôi chưa thấy nhưng tin chắc được tắc kè mẹ chở che,
nó vẫn còn đâu đó mà thôi !
Thi thoảng tôi vẫn nghe tiếng kêu của con tắc kè mẹ ở ngoài vườn :
Tắc kè!...Tắc kè !...

Khánh Quyên

..................
Cắc kè là cắc kè bông
Ở bên người bạn bón trồng tình thương
Hôm nay thêm chái tây hiên
Che sương, tránh gió ưu phiền mà chi.
Về đây tình tự sớm hôm
Về đây khêu ngọn lửa lòng...buồn vui
Cắc kè thân thiết kia ơi
Mùa xuân dẫu lỡ bên đồi mộng mơ...
hdt


...........
Tắc kè là tắc kè bông
Bà con gì với phú ông thạch sùng?
Thiếu mẻ kho hóa khốn cùng
Cho hay tích lũy thiên trùng mà chi
Sao bằng ta cứ cho đi
Chuyện xưa nhắc nhở những gì hở ai?
Tắc kè là tắc kè hoa
Thân mang y vị hóa ra hại mình
Chìm trong rượu đế một bình
Họa này cũng bởi chúng sinh hồ đồ
Thôi thì sinh tử hư vô...
nta

.........
Thạch sùng còn thiếu mẻ kho , cậy giàu
Bởi chưng coi trọng đồ " cao" ( cao sang, đắt tiền )
Xem thường đồ " mọn " lại phô mình giàu
Thế nên đành chuốc lấy câu
"Bồ hòn làm ngọt " ,buồn rầu lắm thay!
Thế gian xin nói cho ngay
Mấy ai nắm chắc bàn tay tối ngày
Dòng sông có lúc vơi đầy
Đời người có lúc bấy chầy - nhục- vinh
Có khi phải chịu thiệt mình
Có khi lại được hiển vinh môn đời
"Trăm hay muôn sự tại Trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao
Có đâu thiên vị người nào
Chữ TÀI chữ MỆNH dồi dào cả hai
Nguyễn Du quả đúng bậc thầy
Lời thơ xưa để hôm nay vận vào
Người thời " hải vị sơn hào"
Kẻ thời cơm cháo lao đao cực mình.
Lẽ nào ngoảnh mặt làm thinh
"Lá lành lá rách " là tình cưu mang
Kè hoa, cùng sống một làng
Thắn lằn - bò sát , họ hàng mà thôi
Chúng sinh xin nhớ mấy lời
Môi trường huỷ diệt, liệu người vui sao
Cành cao thì mặc cành cao
Lẽ nào đành đoạn... đem vào... hư không
KQ

mời tiếp

biển dài

unread,
Apr 29, 2010, 2:52:18 PM4/29/10
to Lá Lành Đùm Lá Rách
Eo ơi, Dung sợ mấy con thuộc giống Thằn Lằn lắm cô ơi
BQN

nhu1970

unread,
Apr 29, 2010, 5:01:04 PM4/29/10
to Lá Lành Đùm Lá Rách
Đọc thơ cô học được thêm nhiều thứ qúa - cám ơn cô Q.
Còn thơ của hai cụ Hòa và Ái thì cứ như một trai một gái
hát với nhau vậy - Thích lắm
nhup1970

Quyen Khanhquyen

unread,
Apr 29, 2010, 7:08:14 PM4/29/10
to lalanhd...@googlegroups.com

Chào quý anh chị em LLĐLR mến thương !
Chào hai cô nương ( Biển Dài và Nhu1970)!
Chúc mọi sự an lành và luôn luôn có những nụ cười đọng mãi trên môi ! hi hi hi!!!!
Cảm ơn hai nàng công chúa đã bớt thì giờ quý báu để đọc bài KQ gởi LLĐLR. Chỉ là một chút sở đoản KQ gửi vô cho trang mình thêm phần phong phú mà thôi .
   Còn chị Dung, chị sợ mấy con vật thuộc họ thằn lằn ? chẳng có gì đáng sợ như chị tưởng đâu mà tại chị CÀY ĐƯỜNG NHỰA quen nên thấy vậy hà .Mấy con vật này hiền lành và dễ thương lắm.Tiếc là không chụp được máy kiểu hình để gửi vô bài luôn vì ban ngày ít khi tắc kè ló ra , còn ban đêm khi các " nàng",các "chàng" ấy xuất hiện thì ...hì hì!!!  KQ chết lâm sàng (ngủ khò ) rồi.
 Hai nàng  và anh chị em ở bển vui nhé !

Muối Tiêu

unread,
Apr 29, 2010, 7:37:11 PM4/29/10
to Lá Lành Đùm Lá Rách
Dung cô nương mà sợ thằn lằn hả, bên này đâu có quanh quẩn trong
nhà đâu mà sợ vậy :D
;) :D
mt1631

biển dài

unread,
Apr 30, 2010, 6:35:55 PM4/30/10
to Lá Lành Đùm Lá Rách
Vô đề

Vô đề - thơ Lưu Trọng Lư
Con tắc kè rắc lên vọng gác thời gian
Đâu chỉ tiếng nấc
Em có nghe trong tiếng lá bay
nghiêng
Có cả tiếng cựa mình tắc kè chờ
hoa nở
Từng canh, từng canh hương tỏa
Không! Chẳng gì có thể mất
Chẳng gì đã chết
Giữa đất nghĩa, trời nhân
Trừ cái phũ phàng
Muôn đời
chôn cất

sưu tầm - BQN


Quyen Khanhquyen

unread,
Apr 30, 2010, 7:15:05 PM4/30/10
to lalanhd...@googlegroups.com


Cảm ơn chị Dung nha ! bài thơ rất hay và giàu ý nghĩa hàm súc.
Bữa nay KQ sợ bị cúp điện bất thường nên vội vô mạng sớm hơn thường ngày nè ! Vô từ khi gần 5 h sáng (VN) cơ đấy ! lại còn chuẩn bị đi dọn vườn nữa nè ! hi hi hi!!!!
Phen này hình như cụ  "Nậu  Đạt " nhà ta bị "túng từ" nên còn nợ nhiều bài lắm nghen  ông nậu? ha ha ha !!!( xem ra cái câu "Thạch Sùng thiếu mẻ kho" lại gán cho cụ ta ( chí ít cũng là tại thời ) được... đơi!!!!Lêu lêu !!!



phạm lưu đạt - 10C3

unread,
May 1, 2010, 3:54:32 PM5/1/10
to Lá Lành Đùm Lá Rách
Hahaha
Đợi xong việc thì có thơ tặng bà chị Thanh Chương
Đạt
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages