Truyện đáng đọc- Phan Thị Vàng Anh

530 views
Skip to first unread message

Hà Linh

unread,
Jul 30, 2010, 6:28:41 AM7/30/10
to kskv...@googlegroups.com, nhom KSKV group
Thảo Hảo (Phan Thị Vàng Anh)

Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa. 

Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.

Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông đành ở lại. 

Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm. 

Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ đen tặc lưỡi ở lại. 

Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.


Cô mát-xa đố: "Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?" 

Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô.

Cô bảo: "Muốn biết thì ở lại đây đêm nay". 

Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được. 



Thưa chị em phụ nữ, 

Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông. 

Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. "Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình." Nghe như một châm ngôn. 

Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy. 

Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa. 

Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác. 

Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác. 

Bởi vì các chị quá hiền, 

Bởi vì các chị quá dữ, 

Bởi vì các chị quá ngăn nắp, 

Bởi vì các chị quá bừa bộn... 

Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi. 

Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái. 

Trong khi đó, 

Thưa các chị, 

Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu: 

1. Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh 

Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì... 

2. Luôn có những người khác mà chị không biết 

Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế. 

Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu. 

Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông. 
Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa. 

Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn. 

3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị 

Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình. 

** 

Tóm lại: 

Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ? 
Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi. 
Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi xử dụng sau khi đã cân nhắc được mất. 

Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn làm hoa dại hay hoa nhựa. 

Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Ðể không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.

Nguyen Toan Khoa

unread,
Jul 31, 2010, 2:53:19 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com
Cai ten tac gia nay quen lam, ko nho da doc dau do roi

2010/7/30 Hà Linh <dongth...@gmail.com>

Hà Linh

unread,
Jul 31, 2010, 10:35:02 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com
Troi, Phan Thi Vang Anh ma k bit ha? Tu hoi hoc pho thong la da biet rui ma.

On 8/1/10, Nguyen Toan Khoa <toankho...@gmail.com> wrote:
> Cai ten tac gia nay quen lam, ko nho da doc dau do roi
>
> 2010/7/30 Hà Linh <dongth...@gmail.com>
>

>> *Thảo Hảo (Phan Thị Vàng Anh)*

>> *1. Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh*


>>
>> Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã
>> hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã
>> ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần,
>> thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan.
>> Không
>> báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh
>> ngang
>> trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong
>> bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an
>> ủi,
>> như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn
>> thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ
>> còn
>> không thì...
>>

>> *2. Luôn có những người khác mà chị không biết*


>>
>> Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình.
>> Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không
>> thế.
>>
>> Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy,
>> nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười
>> với
>> họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.
>>
>> Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một
>> người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không
>> nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng
>> của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng
>> dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào
>> công
>> dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành
>> bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể
>> chuyện
>> thỏ bông.

>> Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có
>> anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con
>> đường
>> hoa nhựa.
>>
>> Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ
>> không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.
>>

>> *3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị *

huynh pham hoang

unread,
Jul 31, 2010, 10:43:59 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com

Phan Thị Vàng Anh sinh ngày 18 tháng 8 năm 1968 tại Hà Nội, tốt nghiệp Đại học Y khoa Thành phố Hồ Chí Minh năm 1993, hiện sống ở Thành phố Hồ Chí Minh, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1996. Năm 2005, bà được bầu làm ủy viên ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam nhiệm kỳ 7.

Bà là con gái của nhà thơ Chế Lan Viên và nhà văn Vũ Thị Thường.

huynh pham hoang

unread,
Jul 31, 2010, 10:45:15 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com

Cảm xúc lần đầu tiên

Đoạn thơ dưới đây từng được đưa vào sách giáo khoa tiếng Việt Lớp 1 của Việt Nam.

Sáng nay con vào lớp mẹ
Học trò tíu tít gọi cô
Lần đầu tập làm cô giáo
Con như đang đi trong giấc mơ
Bọn trẻ ngây thơ xinh xắn
Đứa nào trông thật ngoan
Giọng đọc líu lo chim hót
Bình thường mắt ước mơ màng
Hình ảnh cánh buồm mẹ giảng
Đua con tới bến bờ xa
Chuyện của cha con bác ấy
Có gì giống mẹ con ta
Mẹ ơi! Biển xanh quá đỗi
Mịn màng cát trắng dưới chân
Nắng sớm hồng tươi rực rỡ
Mẹ là buồm trắng hoá thân
Con đang dập dềnh giỡn sóng
Lớp mình như biển mênh mông.

huynh pham hoang

unread,
Jul 31, 2010, 10:57:15 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com
Tuyen tap truyen ngan Phan Thi Vang Anh, bang mobipocket (prc), bac nao chua co thi cai dat de su dug nhe! http://www.thuvien-ebook.com/thong-tin/download/
PhanThiVangAnh.prc

huynh pham hoang

unread,
Jul 31, 2010, 11:50:57 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com
Nhan truong hop chi Tho Bong!
Nhan truong hop chi tho bong.prc

huynh pham hoang

unread,
Jul 31, 2010, 11:58:26 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com
Con người Vàng Anh tồn tại nhiều mặt tính cách. Vàng Anh của thơ, của truyện, của kịch bản phim, biên tập sách, của tạp bút, tiểu phẩm... và gần đây nhất là Vàng Anh trong phim tài liệu hiện đại. Nhưng trong gương mặt đa năng đấy, vẫn luôn hiện diện một cây bút sắc sảo, tinh tế và đầy tinh thần đương đại.


Vàng Anh của thơ 

Hôm nay trời nắng chang chang. 
Mèo con đi học chẳng mang thứ gì. 
Chỉ mang một chiếc bút chì. 
Và mang một mẩu bánh mì con con. 


Sự nghiệp thơ của Phan Thị Vàng Anh chỉ dừng lại ở đấy, hoặc có viết cũng không đưa ra phổ biến nữa.

Vàng Anh của truyện 

Nổi nhất của Phan Thị Vàng Anh phải nói là truyện ngắn. Vỏn vẹn chỉ trong hai tập truyện Khi người ta trẻ và Hội chợ, nhưng Vàng Anh đã tạo nên một phong cách truyện ngắn rất đặc trưng: ngắn gọn, súc tích mà sắc sảo, thâm thuý và không lẫn vào đâu được. Bác Nguyễn Khải từng khen Vàng Anh một câu rất ngắn mà nức tiếng: Nguyễn Huy Thiệp mặc váy. 

Vàng Anh của tạp bút 

Vàng Anh luôn biết dừng lại đúng lúc. Đang từ núi truyện ngắn, chị leo xuống đất rồi lồm cồm bò lên một núi khác, gọi là tản văn. Sau gần 3 năm liên tục xuất hiện trên mục Tôi xem nghe đọc thấy - báo TT&VH, Vàng Anh tập hợp lại thành một tập sách nhỏ Nhân trường hợp chị thỏ bông. Bạn đọc như vừa gặp lại một Vàng Anh quen thuộc của truyện ngắn, lại vừa ngạc nhiên phát hiện ra một Vàng Anh khác, nhiều màu hơn. 

Trong 34 tản văn in trong tập này, có những cái thể hiện một Vàng Anh đầy tinh thần công dân, xây dựng, thẳng thắn và dân chủ. Duyên dáng nhất, hóm hỉnh nhất, đàn bà nhất phải nhắc tới cái Nhân trường hợp chị thỏ bông, lấy làm tiêu đề cho cả tập. 

Vàng Anh của phim 

Vàng Anh đang dừng lại với tản văn, với một tập sách và cái bút danh Thảo Hảo để đời. Lần này chị nhảy sang một lãnh địa khác, không phải thế mạnh của mình là phim tài liệu. Sau ba tháng theo lớp học làm phim tài liệu Varan (làm phim trực tiếp), thành quả của chị là bộ phim tài liệu dài 33 phút có cái tên rất ngộ nghĩnh Trong phường Thành Công, có làng Thành Công. 

Phim làm xong từ năm ngoái, nhưng mãi tới tháng 11 vừa rồi mới được đem ra chiếu tại L'Espace ở Hà Nội trong chương trình phim tài liệu Sống ở thành phố. Không khí tại hội trường hôm đó, khoảng 2/3 khán giả ta, 1/3 khán giả tây lâu lâu lại rộ lên cười từng hồi khi chứng kiến cảnh sinh hoạt vui vẻ, hài hước và khá náo nhiệt của những người dân lao động bình thường trong một khu phố nhỏ của Hà Nội. 

Ý thức rất rõ mình là một người mới đến nên Vàng Anh không tham vọng làm phim luận đề to tát về thế hệ này thế hệ nọ, chỉ đơn giản xoáy ống kính (bằng máy quay phim kỹ thuật số) vào một chủ đề rất thú vị trong đời sống thường nhật của người dân đô thị nhưng ít ai để ý - cái loa phường. 

Bộ phim kể chuyện về cảnh sinh hoạt náo nhiệt của một ngôi làng cổ trong phường Thành Công, nơi người ta phải sửa chữa lại đường dây và lắp đặt loa phát thanh mới. Máy quay (bộ phim này do chính Vàng Anh tự quay và đạo diễn) bắt đầu mô tả cảnh sinh hoạt thường ngày của bà con lao động trong khu phố, những gánh hàng rong của các bà các chị, chiếc xe chở than tổ ong của một anh nông dân, một con cua nhỏ thoát ra từ rổ cua của chị bán hàng rong bò lổm ngổm trên phố... rồi đi vào nội dung chính: lắp đặt loa phường làm sao để truyền thông tin đến bà con nhanh và hiệu quả nhất. Thế là nảy sinh đủ chuyện, nào là đường làng quá hẹp khó bắt dây vào, phát thông tin vào giờ nào hiệu quả nhất, bố trí loa như thế nào cho hợp lý để bà con khỏi kêu là chĩa thẳng vào nhà, đinh tai nhức óc đến nỗi nhiều người dân phải lén leo lên phá loa hoặc xoay loa hướng lên trời. 

Đoạn kết phim đọng lại nhiều dư âm. Sau một ngày sinh hoạt náo nhiệt, bà con làng Thành Công thu dọn trở về nhà trả lại cho phố phường sự yên tĩnh, ánh sáng của đèn điện hắt lên tường những con ngõ sâu hun hút, chiếc loa phường nằm lặng lẽ cô độc trên cao... 

Và sẽ là...? 

Có thể sẽ chẳng bao giờ Vàng Anh theo nghề phim tài liệu như chị nói, nhưng chị đã học được rất nhiều cái nhìn từ đây. Ấy là cách nhìn cuộc sống không công thức, sáo mòn, giáo điều, không áp đặt. Và khi truyền đi một thông điệp, là không phải để mất đi các mối quan hệ mà là để có thêm các mối quan hệ, là không phải nhìn về người khác mà là sống với người khác, là tính hài hước và nhân bản khi nhìn cuộc sống. 

(Theo Sinh Viên Việt Nam)

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:04:21 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Em Chỉ Ước
Tác Giả: Phan Thị Vàng Anh


Em không thể thiếu anh 
Như cỏ cây thiếu nắng 
Buổi học nào anh vắng 
Em chỉ muốn về nhà

Bởi năm tiết trôi qua 
Em như người mất ngủ 
Vở em anh gửi chữ 
Tay em, anh gửi vòng

Chẳng tặng em hoa hồng 
Chỉ vài chùm hoa dại, 
Khi bạn bè thách hái 
Nữa thật, đùa trao em

Chẳng bao giờ anh khen 
Áo em hôm nay đẹp 
Nhưng anh không than mệt 
Suốt một ngày chở em

Đến rạp hát, công viên 
Sau mỗi chiều tan học 
Khi xa trường em khóc 
Nghĩ không còn gặp nhau

Giờ học có còn đâu 
Mọi chuyện thành dĩ vãng 
Sợ rằng anh quên lãng 
Cả chuyện tình học sinh

Em chỉ ước hai mình 
Suốt một đời đi học.

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:14:11 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Để được đi xa thì... (Phan Thị Vàng Anh)

Dậy sớm 
từ lúc bốn giờ sáng 
Làm gà trống trên cây giật mình vội gáy 
Sương đầu ngọn lá hốt hoảng 
rơi 

Vào cái giờ bông hoa đơn giản nhất cũng còn hương 
Đất cũng còn hương 
Chưa hề nghĩ đến sâu khi vẹt ngang cành lá 
Lòng rất thờ ơ với quả 
Lờ mờ treo như không phải để ăn. 

Dậy sớm 
Từ lúc bốn giờ sáng 
Nhạc mở thế nào cũng là to 
Mới biết lũ chó không hề ngủ 
Hớn hở đi theo chủ 
thành đàn 
Và hai con mèo 
vắng mặt 
không lý do.

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:15:52 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Công Chức (Phan Thị Vàng Anh)

Đến khi máy lạnh chưa mở, bình đun nước chưa mở, 
                                             và cửa còn đóng 
Khi mùi giấy tờ còn ấm suốt hành lang và tiếng giầy 
               của chính mình vang đến nhức óc. 
Thấy yêu đến nghẹt thở cái công tắc đèn mỗi ngày 
                  mình là người đụng đến đầu tiên.

6.2001

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:17:21 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com

Nửa đêm 
Cái mầm cây chồi lên từ đất 
Lấm lét nhìn quanh rồi nở bung hai lá mầm rất mịn 
Trong lành. 

Sương, nắng, mưa, gió và tất cả những gì rơi xuống, những gì bao quanh nắn cho thân cây thẳng 
Mỗi năm choàng thêm một vòng vân 
Cái hành trình khó nhọc được thiên nhiên đánh dấu công bằng 
Ghi nhận mơ ước của đời cây là tán. 

Mơ ước của đời cây có là gỗ quan tài nổ bừng trong lửa? 
Hay trăm năm ẩm áp gói hòm da thịt giữa đất đen? 
Khi vươn lên chẳng cây nào nghĩ mình rồi thành giường tủ 
Không một thân cây nào uốn mình cho giống hình khung cửa 
Kéo rèm. 

Mỗi bài thơ tôi tôi giết một ước mơ cây giết đến tận cùng 
Thành bột giấy.

4. 2006 

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:22:18 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Sơ đồ nhà mẹ (Phan Thị Vàng Anh)

Cửa chính 
Không phải lúc nào cũng mở 
Không phải lúc nào cũng mở bốn cánh 
Thỉnh thoảng mới mở đến cánh thứ ba 
Thường thì một cánh 
Đủ lách mình vào ra 

Cửa cây chanh 
Bên phải là chuồng gà 
(đã lâu gà không ở 
đậu tất cả dòng họ 
                 trên cành 
đẻ 
rơi 
quả 
rụng cùng chanh) 
Cũng không phải lúc nào cũng bung hai cánh 
mỗi ngày hai bận xe vào ra. 

Cửa bếp 
Một kiểu mở duy nhất 
Cho một cánh 
Với năm nhà hàng xóm 
cùng nhìn qua.

2002

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:24:32 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Tập làm thơ (Phan Thị Vàng Anh)

Rướn lên nào, cầu kỳ vào nào, con lừa già chỉ biết gặm cỏ thực tế 
Rồi phun ra cũng chỉ những dòng thực tế 
Mắt chỉ thấy cây là cây, hoa là hoa, 
Cái đầu đáng đập tung ra để moi thử nằm đâu cái hạt tí hon tưởng tượng 
Mỗi sáng làm vài dòng, thử khác với mình, vung tay cao hơn đầu, bất cần trán 
Vẫn không qua khỏi cái bề mặt lầm lỳ của cuộc sống 
Một với một là hai. 
Tôi bất tài, tôi bất tài, tôi bất tài 
Tập làm thơ như tập múa, những ngón tay thô kiểu gì cũng không thành hình sen nở 
Tôi phục kẻ thù tôi, nghĩ ra những câu co quắp, rợn người, thoát ra ngoài biên giới não 
Cũng có lúc tôi lủi vào trong cái chăn lục bát đống rơm bà ngoại 
Những sáu những tám cùng nhau dặt dìu ru ngủ tôi có tài 
Tôi có tài, tôi có tài, tôi có tài 
Chẳng bao giờ đến mức “tai một vần” 

Đã cố cầu kỳ hết những dòng trên, giờ thì buồn ngủ 
Nhai cái kẹo lạc dính hai hàm răng chẳng muốn mở miệng ngáp một lần.

2004

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:19:18 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Ngày lạnh nhất Hà Nội (Phan Thị Vàng Anh)
Phố nhoen nhoét và mưa van vát 
Những chiếc taxi bỗng nhiên trở mặt gọi không dừng lại 
Tất cả đàn ông trong hàng thịt chó đều mặc áo đen 
Hai đốm lửa – hai cái áo len đỏ một góc phòng nhức mắt 
Ngày lạnh nhất 
Hôm nay đài báo ngày lạnh nhất. 



Não đàn bà làm bằng gì mà chỉ nghĩ chuyện tình yêu? 
Chụm đầu nghiêm trọng như âm mưu chỉ để bàn về một người đàn ông bé nhỏ? 



Về thôi 
Bóng đèn cuối cùng của chung cư đã cháy 
Dò dẫm đi lên những cầu thang ướt như bùn chảy 
Cái điện thoại cả tối không một tiếng reng 
Trong tay làm một ngọn đèn 
Loạng choạng 



Sao phải chịu mùa đông lạnh nhất ở đây? 
Mặc nhiều áo tới nỗi xa lạ với da thịt của chính mình 
Phải về nhà thuê chỉ thấy đèn chưa bật 
Phải viết nhật ký mỗi ngày chỉ cùng một thắc mắc 
Chữ cong queo vì đeo găng? 

Nhớ Sài Gòn quá, tựa lưng vào tường mà khóc 
Âm thầm thôi, trong đêm chỉ đôi mắt mèo động đậy 
Nhớ lúc phong phanh áo mỏng rất gần tim 
Nhớ những con hẻm nhỏ ít tiếng nói nhớ những con người lầm lũi... 



Bước tiếp thôi còn một tầng nữa thôi 
Bỗng thấy mình còn sống còn đau còn hạnh phúc 
Lại sợ rồi sẽ hết, những ngày này sẽ hết 
Hai tiếng nữa thôi, ngày lạnh nhất sẽ qua 
Buồn làm sao, chuyện gì rồi cũng thành ấm áp.

1. 2005 

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:28:07 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Trong Cúc Phương (Phan Thị Vàng Anh)

Đi cả ngày không giáp mặt một con thú 
Chỉ những đàn bướm trắng đơn điệu 
Bay nhanh nhanh như thôn nữ ngày đi chợ 
bị trai trêu 

Hoa lít nhít lẫn vào trong cỏ 
Muốn ngửi 
lại ngại mũi dính đất 
Hơi rừng như mật 
như kẹo the 
như góc phố thuốc Bắc 

Tất cả chim hót đều giấu mặt.

2001 

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:29:29 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Về nhà (Phan Thị Vàng Anh)

Mở cửa ra 
      là thấy giường 
              là thấy bàn, 
                      là thấy máy. 

Thấy lá xanh vươn qua song 
Đồng hồ trên tường 
                   giật cục chạy 
Góc tường nhện vẫn giăng 
Và mọt nghiến chân bàn 

Không hỏng gì 
Không mất gì... 

Chỉ chó con 
           lớn phổng phao, 
                          lạnh nhạt

6.2001

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:33:05 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Tất cả thơ của Thảo Hảo chỉ có thế, bác nào tìm ra đc thơ mới thì post lên cho ace thưởng thức nhe!!! hihi

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:37:12 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Gửi VB

Chúng ta là cá và nước
Cá bơi và nước trôi

Chúng ta là bánh mì và chả lụa
Bán riêng và ăn chung

Chúng ta - hai kẻ ghét Hà Nội
Lại bồn chồn khi vào đến Cửa Ô
Sợ đường ra Nội Bài ngang qua những ruộng bắp
Lá ngày đông còn lưa thưa.

Chúng ta - hai vốc cát Quảng Trị
Hai ly trà đá Sài Gòn
Hai cái đầu tưởng lạnh như băng
Vào một ngày rất bình thường
Bị làn gió nhẹ góc hồ Gươm
thổi cho
xiêu vẹo.

24/12/2002

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:38:07 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Ngủ

Nào cần gì phải đi xa
Lên giường nhắm mắt, cũng là đi chơi
Có khi mộng cũng núi đồi
Cũng sông, cũng biển, cũng thời trẻ thơ
Có khi gặp lại bất ngờ
Mấy người thiên cổ, mấy giờ cố nhân
Cần gì phải cất bước chân
Chỉ nghiêng mép chiếu đã gần đã xa

Lang thang hồn trước cửa nhà
Kịp về đúng lúc con gà gáy trưa.

huynh pham hoang

unread,
Aug 1, 2010, 12:38:54 AM8/1/10
to kskv...@googlegroups.com
Đã đến Huyền Mi. Bình an

đã bỏ vali vào tủ
và mắc quần áo lên
đã thử các công tắc đèn
chọn một màu vàng ấm nhất
đã xin lễ tân phích nước
pha bình trà cúc hăng hăng
đã vùi mình vào trong chăn
nghe tiếng còi tàu đang tới
u u
âm âm
rầm rập
rầm rầm
xa dần
xa dần
rồi 
mất
đã mở tung cửa và tắt đèn cởi áo 
nhìn xuống đường
đối diện có anh thợ khóa
một giờ sáng còn ăn cơm

hai giờ xe ôm buồn bã
ba giờ xung quanh ngủ cả
đóng băng cả những ánh đèn
ngày mai sẽ viết thư thêm...
giờ nằm im và ngửa cổ
cho đầu thõng xuống cạnh giường
để phòng nước mắt có chảy
chầm chậm
ngược dòng

tuôn.

2001

Hà Linh

unread,
Jul 31, 2010, 11:35:54 PM7/31/10
to kskv...@googlegroups.com
Thx thx a Huynh. Thich Phan Thi Vang Anh lem! >.<. Se danh time de doc :-).
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages