Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa. Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông đành ở lại.
Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.
Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, 'muốn biết thì ở lại đây đêm nay'. Chị thỏ đen tặc lưỡi ở lại.
Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.
Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa. On 8/1/10, Nguyen Toan Khoa <toankho...@gmail.com> wrote:
> Cai ten tac gia nay quen lam, ko nho da doc dau do roi
>
> 2010/7/30 Hà Linh <dongth...@gmail.com>
>
>> *Thảo Hảo (Phan Thị Vàng Anh)*
>> *1. Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh*
>>
>> Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã
>> hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã
>> ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần,
>> thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan.
>> Không
>> báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh
>> ngang
>> trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong
>> bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an
>> ủi,
>> như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn
>> thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ
>> còn
>> không thì...
>>
>> *2. Luôn có những người khác mà chị không biết*
>>
>> Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình.
>> Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không
>> thế.
>>
>> Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy,
>> nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười
>> với
>> họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.
>>
>> Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một
>> người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không
>> nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng
>> của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng
>> dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào
>> công
>> dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành
>> bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể
>> chuyện
>> thỏ bông.
>> Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có
>> anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con
>> đường
>> hoa nhựa.
>>
>> Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ
>> không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.
>>
>> *3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị *
Phan Thị Vàng Anh sinh ngày 18 tháng 8 năm 1968 tại Hà Nội, tốt nghiệp Đại học Y khoa Thành phố Hồ Chí Minh năm 1993, hiện sống ở Thành phố Hồ Chí Minh, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1996. Năm 2005, bà được bầu làm ủy viên ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam nhiệm kỳ 7.
Bà là con gái của nhà thơ Chế Lan Viên và nhà văn Vũ Thị Thường.
Đoạn thơ dưới đây từng được đưa vào sách giáo khoa tiếng Việt Lớp 1 của Việt Nam.
|
Bởi năm tiết trôi qua Chẳng tặng em hoa hồng
Chẳng bao giờ anh khen Đến rạp hát, công viên Giờ học có còn đâu
Em chỉ ước hai mình |