Fwd: Giải pháp ngoại giao cho Syria hay thỏ a thuận ngầm Nga-Mỹ ?

0 views
Skip to first unread message

Chu Tam

unread,
Sep 11, 2013, 9:49:44 PM9/11/13
to



Giải pháp ngoại giao cho Syria hay thỏa thuận ngầm Nga-Mỹ ?

Tổng thống Mỹ Obama và đồng nhiệm Nga Putin - REUTERS/ P.M Monsivais
Tổng thống Mỹ Obama và đồng nhiệm Nga Putin - REUTERS/ P.M Monsivais

Anh Vũ RFI
Giữa lúc kịch bản về một cuộc can thiệp quân sự vào Syria lên đến cao trào thì Nga bất ngờ đưa ra sáng kiến đặt kho vũ khí của chế độ Damas dưới sự kiểm soát của quốc tế giúp giải tỏa phần nào cho cuộc khủng hoảng Syria. Giải pháp được tổng thống Obama chấp thuận dường như là một thỏa thuận ngầm giữa Nga và Mỹ.

Trong khi cộng đồng quốc tế đang bị chia rẽ về hành động quân sự trừng phạt Damas và cả thế giới đang căng thẳng chờ đợi quyết định của Quốc hội Mỹ về việc cho tấn công Syria hay không thì hôm 09/09/2013 Matxcơva bất ngờ đưa ra sáng kiến đề nghị chế độ Syria đặt kho vũ khí hóa học của mình dưới sự kiểm soát của Quốc tế trước khi phá hủy hoàn toàn.
Damas đã nhanh chóng nắm lấy cơ hội này để tránh khỏi bị tấn công, đồng ý với đề xuất của Nga. Giới ngoại giao phương Tây sau một hồi suy tính thận trọng hầu hết đều tỏ ý tán thành với giải pháp của Matxcơva. Một sự kiện hiếm thấy khi đề nghị giải quyết khủng hoảng Syria của Nga, một đồng minh từ trước đến nay vẫn tìm cách che chắn cho Damas, lại nhanh chóng đạt được sự tán đồng gần như toàn bộ cộng đồng quốc tế, từ Trung Quốc, Iran, Liên hiệp châu Âu cho đến Hoa Kỳ.
Tối qua 10/9/2013, tổng thống Obama đã đẩy lùi xa dần khả năng mở chiến dịch quân sự nhắm vào Syria, cùng lúc Thượng viện Mỹ cũng thông báo hoãn vô thời hạn việc bỏ phiếu cho phép chính phủ sử dụng vũ lực như dự kiến tiến hành vào hôm nay. Như vậy là một giải pháp ngoại giao cho hồ sơ nóng bỏng Syria đã hình thành cho dù chưa ai biết kết quả của nó sẽ tới đâu.
Theo giới quan sát, điều có thể thấy ngay được là sáng kiến của Nga đã phác họa được một lối thoát cho chính quyền Obama nhiều hơn là một giải pháp cho hồ sơ Syria. Chuyên gia François Géré, Giám đốc Viện phân tích chiến lược Pháp (Ifas), nhận định trên báo Le Point rằng đề xuất mới của Matxcơva đã giúp cho Barack Obama thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đánh hay không đánh Syria.
Trước một bước chuyển biến nhanh chóng trong hồ sơ Syria như vậy, giới quan sát đặt dấu hỏi về một thỏa hiệp giữa Washington và Matxcơva. Theo báo New York Times, đề xuất của Matxcơva thực ra đã được thảo luận từ trước giữa Nga và Mỹ.
Trong cuộc họp báo tại Luân Đôn hôm 09/09, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã tuyên bố : Nếu chế độ Syria từ bỏ kho vũ khí hóa học để quốc tế kiểm soát thì các cuộc tấn cống sẽ có thể không xảy ra. Ngay sau đó thì Nga “cụ thể hóa” ý tưởng đó bằng sáng kiến “đột phá” như đã thấy.
Một quan chức của chính quyền Mỹ tiết lộ với AFP : “ Thông báo của Nga là kết quả của nhiều tháng họp hành trao đổi giữa hai tổng thống Obama và Putin, giữa Ngoại trưởng John Kerry và người đồng cấp Serguei Lavrov, về vai trò của Nga trong việc vô hiệu hóa kho vũ khí hóa học của Syria”. Ông cũng cho biết thêm, tại Thượng đỉnh G20 tại Saint-Petersbourg vừa qua, ông Putin đã “ một lần nữa đề cập “đến sáng kiến này” và “ông Obama đã đánh giá đó có thể là một hướng hợp tác”.
Nhật báo Israel Haaretz từ hôm 01/09/2013 cũng đã tiên liệu điều này. Dẫn nguồn tin kín trong giới ngoại giao phương Tây, tờ báo Israel cho biết kế hoạch của Obama là : Đề nghị bỏ phiếu ở Quốc hội để câu thêm thời gian khi đang thương lượng với Nga về một giải pháp kiểm soát kho vũ khí hóa học của Damas.
Kịch bản đó lúc này đang hiện rõ trong sáng kiến mà Nga vừa đưa ra và nó đã nhanh chóng dàn xếp được hai điểm quan trọng : Washington thì sẽ không còn phải bắt buộc sử dụng đến chiến dịch quân sự vốn đang bị dư luận phản đối, Matxcơva thì được thêm thanh thế của một cường quốc đồng thời vẫn bảo vệ được đồng minh Damas trước nguy cơ bị quốc tế trừng phạt.
Trong lúc Washington đã tìm được lối thoát, giới quan sát nghĩ tới nước Pháp, đồng minh duy nhất của Mỹ quyết tâm trừng phạt Syria, và đặt câu hỏi, liệu trong hậu trường của giải pháp ngoại giao vừa rồi Paris có đóng vai trò gì không? Để khỏi rơi vào cái bẫy như khi hùng hồn tuyên bố sẵn sàng mở chiến dịch quân sự, lần này Paris đá quả bóng sang sân Hội đồng Bảo an bằng một nghị quyết về Syria.
Ngoài nội dung kiểm soát kho vũ khí hóa học của Syria, đặt điều kiện trừng phạt bằng vũ lực nếu Damas không tuân thủ đầy đủ nghĩa vụ quốc tế, nghị quyết của Pháp đòi Damas đưa ra Tòa án quốc tế những kẻ chịu trách nhiệm trong vụ thảm sát bằng vũ khí hóa học hôm 21/08. Có lẽ cũng không nên ngạc nhiên khi thấy ngay lập tức Nga đã bác bỏ nghị quyết này trong phiên họp hôm qua của Hội đồng Bảo an.

Xông vào trụ sở UBND TP.Thái Bình, bắn 4 người trọng thương

11/09/2013 18:19

(TNO) Lúc 14 giờ chiều nay (11.9), tại TP.Thái Bình (tỉnh Thái Bình) vừa xảy ra một vụ án chấn động. Hung thủ mang súng đột nhập vào trụ sở UBND TP.Thái Bình, nổ sung vào 4 cán bộ, nhân viên của Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP.Thái Bình.

 
Phòng làm việc của Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP, nơi hung thủ đột nhập và bắn người
 
Các cơ quan chức năng khám nghiệm hiện trường
Có mặt tại đây ngay sau khi vừa xảy ra vụ nổ sung, PV Thanh Niên Online đã có được một số thông tin ban đầu về vụ việc này.
Theo một số nhân chứng, thời điểm xảy ra vụ việc là gần 14 giờ chiều. Lúc đó, do UBND TP tổ chức cuộc họp nghe báo cáo dự thảo quy chế Quy hoạch Kiến trúc TP nên lãnh đạo Văn phòng UBND và các phòng ban khác đều đi họp. Đúng 14 giờ, rất nhiều người trong UBND TP nghe thấy tiếng nổ “bụp, bụp” rồi nghe thấy tiếng kêu la, huyên náo tại khu vực tầng 1, nơi đặt trụ sở Trung tâm Phát triên Quỹ đất TP.
Một nhân chứng có mặt tại nơi xảy ra vụ nổ sung cho biết: Hung thủ là đàn ông, độ tuổi khoảng 30, bất ngờ mở của bước vào phòng làm việc của Trung tâm Phát tiển Quỹ đất TP. Lúc đó tại đây có 6 người đang ngồi làm việc trong phòng.
Sau khi vào phòng, hung thủ hỏi “Ai là Tư?” (Giám đốc Trung tâm phát triển quỹ đất TP.Thái Bình - PV). Khi nghe nói người tên Tư không có ở đây, hung thủ hỏi tiếp “Ai là Dũng?” (Phó giám đốc Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP.Thái Bình - PV).
Khi biết ông Dũng có mặt trong phòng, hung thủ rút súng giấu trong người ra rồi nhắm bắn thẳng vào đầu những người có mặt rồi chạy ra cửa tẩu thoát.
 
Khu vực hung thủ gây án
 
Người dân Thái Bình bàn tán về vụ việc
Vụ nổ súng chỉ diễn ra trong khoảng 10 phút. Tại hiện trường có 4 người bị bắn gồm Phó giám đốc Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP Vũ Ngọc Dũng, 3 nhân viên của trung tâm là Bùi Đức Xuân, Vũ Công Cương và Nguyễn Thanh Dương.
Ngay lập tức, cả bốn người đều được đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình cấp cứu. Sau đó, 2 người bị thương tích nặng nhất là Vũ Ngọc Dũng và Nguyễn Thanh Dương đã được đưa lên cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức - Hà Nội.
Theo thông tin ban đầu, đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ. Nguyên nhân gây án có thể do liên quan đến việc đền bù đất.
Đến 16 giờ 30 chiều nay, Công an Thái Bình vẫn đang tiếp tục làm rõ vụ việc.
UBND TP.Thái Bình cho biết sẽ tổ chức họp báo về vụ việc này lúc 18 giờ cùng ngày.
Thanh Niên Online sẽ thông tin về vụ việc này đến bạn đọc.
Tin, ảnh: Hoàng Long

Thiểu năng trí tuệ

Nguyên Anh (Danlambao) - Trong bối cảnh kinh tế bi đát, doanh nghiệp thi nhau ngừng hoạt động, người thất nghiệp đầy đường, trộm cướp nổi lên như giặc lòng dân oán thán thì người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn phú Trọng đã có buổi làm việc với Học viện Quốc phòng và phát biểu chỉ đạo trong đó nổi lên những vấn đề chính: (1) cảnh giác trước âm mưu của bọn thế lực thù địch, phản động; (2) tuyệt đối trung thành với mục tiêu, lý tưởng đảng, kiên định con đường đi lên XHCN; (3) 
quán triệt sâu sắc chủ nghĩa Mác, Lê, tư tưởng HCM (*).

Sau khi khuôn mặt giả tạo của ngài trình làng trên truyền hình cho 90 triệu người dân chiêm ngưỡng thì những ai quan tâm đến tình hình đất nước cũng đặt câu hỏi về các mệnh đề vừa nêu!

Hình như Nguyễn Phú Trọng là nạn nhân của căn bệnh tự kỷ ám thị như các con bệnh thần kinh khác khi nhìn đâu cũng thấy địch, địch ở trước mặt, ở sau lưng, ở bên phải, bên trái và những ai mình không biết đều có thể là địch, buồn cười hơn khi ông ta lại gieo vào đầu những quân nhân cái ý tưởng của mình.

Nhưng lạ một chỗ là dù biết đích xác bọn thù địch là bọn đế quốc phương Tây thế nhưng các quan chức trong triều đình của ông thi nhau qua lạy lục, nào là Tô huy Rứa với hợp tác toàn diện cùng Nhật Bản (chủ yếu xin tài trợ ODA và bán sức lao động người dân VN với giá rẽ mạt) nào là Trương tấn Sang mong muốn hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ, nào là P.TT Nguyễn Xuân Phúc đi tìm sự tin cậy tại đất nước cựu thù...

Như vậy Nguyễn phú Trọng đã chứng minh cho mọi người được chứng kiến câu danh ngôn bất hủ của cố Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu: Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm!

Một mặt thì đi năn nĩ cầu cạnh nhưng mặt khác lại xem đó là bọn phản động thù địch!

Về vấn đề tuyệt đối trung thành với mục tiêu, lý tưởng của đảng dĩ nhiên tất cả những ai trong bộ máy cầm quyền đều đồng thuận vì chỉ có trung thành khuyễn mã mới có cơ hội ngoi lên trong đống phân xã nghĩa từ đó làm bàn đạp bốc hốt để mau chóng vinh thân phì gia, nhắm mắt bịt tai trước những bất công xã hội, chủ quyền đất nước bị xâm hại.

Và càng bi kịch hơn khi cái lý tưởng của đảng ngày hôm nay chỉ còn vài nước kiên định, trong đó tinh thần bạn bè quốc tế vô sản đã hiện nguyên hình là bọn anh em chó má khi thằng bạn vàng bốn tốt o ép ngày đêm.

Thế nhưng người đứng đầu nhà nước CS Nguyễn Phú Trọng lại âm thầm nuốt nhục, cố tình lãng quên điều đó, tự ru ngủ mình trước nổi đau dân tộc để cho đảng mãi trường tồn nhưng ông ta cũng không nghĩ mình đã là một tên Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc của thời đại!

Tiếp tới để khỏa lấp cái nhu nhược, hèn hạ của mình Tổng Trọng còn đem cái chủ nghĩa thổ tả Mác Lê ra làm màu cùng thuộc cấp!

Chủ nghĩa Mác, Lê đề cao chủ thuyết cộng sản, trong đó chủ nghĩa CS là một thế giới đại đồng, không còn cảnh người bóc lột người, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu từ ngày khai sinh đến nay đã chứng minh cho toàn thế giới thấy sự bất cập và không tưởng!

Các quốc gia gạo cội từng theo chủ thuyết CS như Balan, Hungary, Tiệp khắc, Đông Đức đã nhận thấy điều đó và họ đã từ bỏ để dẫn đưa dân tộc mình thành một quốc gia văn minh giàu mạnh, ngay cả quê hương của Lê Nin ngày nay đã không còn thì há cớ gì dân tộc VN lại u mê đi theo?

Cứ nhìn vào bức tranh toàn cục xã hội VN dưới sự lãnh đạo của đảng CS sẽ thấy:
 
Khoảng cách giàu nghèo ngày càng xa do những bất cập trong điều hành, quản lý;

Đại gia đỏ do gầy dựng từ thế lực CS(xuất thân từ giai cấp vô sản) đang ăn trên ngồi trốc và tàn phá đất nước;

Giáo dục tụt hậu so với thế giới, y tế nhiều bất công, an sinh xã hội, phúc lợi cộng đồng không phổ cập đồng đều đến mọi người dân;

Chủ quyền quốc gia bị xâm hại và nhà cầm quyền vẫn không có động thái nào khả thi ngoài vài cuộc phát biểu linh tinh tang tang với người dân của các quan chức. (Trương Tấn Sang, Phạm Bình Minh) 

Và cuối cùng, Nguyễn Phú Trọng đừng nên đem những lý luận u mê của mình phát biểu trước giới quân nhân và nhân dân vì khi làm như vậy ông đã gần như khẳng định câu phát biểu của mình trước đó không xa: 

- Quân đội phải tuyệt đối trung thành và bảo vệ đảng (!) mà đó lại là một cái đảng phái già nua, tham quyền cố vị rệu rã lỗi thời.

- Lực lượng vũ trang Việt Nam chỉ có một nhiệm vụ chính: bảo vệ Tổ Quốc! 

Những quân nhân còn tại ngũ hãy xem lại các mệnh đề của Nguyễn phú Trọng và tự hỏi: tại sao chúng ta phải xã thân cho một bè lũ cường quyền? 

- Quân đội, công an không có nhiệm vụ phải trung thành tuyệt đối và bảo vệ đảng! vì nếu chỉ bảo vệ đảng CS, khi đảng phái đối lập xuất hiện và bị đàn áp vô hình chung đảng CSVN sẽ là một đảng phái phản động khi dùng bạo lực đàn áp chính người dân của mình!

Nhiệm vụ chính và thiêng liêng nhất của Quân Đội & Công an là: 
- bảo vệ Tổ Quốc 
- bảo vệ Nhân Dân 

và hãy quăng cái chủ nghĩa giáo điều Mác Lê, tư tưởng HCM ngụy biện của Nguyễn Phú Trọng vào cái thùng rác của lịch sử!



__________________________________


Cho thuê giấy phép hành nghề = bác sĩ tiếp tay cho điều ác !!  
P ETROTIMES                                           18:20 | 09/09/2013

Việc các phòng khám Trung Quốc hoành hành, thực hiện chữa bệnh vượt quá chuyên môn cho phép, “lừa tiền” của bệnh nhân không phải là chuyện lạ. Điều đáng nói là đằng sau hầu hết các vụ việc đó là sự vô trách nhiệm của các bác sĩ trong nước đã cho thuê mướn bằng cấp và mặc cho người khác dùng danh nghĩa của mình thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật !! 
Cuối tháng 8 vừa qua, Thanh tra Sở Y tế TP HCM phối hợp cùng các lực lượng liên quan tiến hành kiểm tra phòng khám Apollo số 228 – 228A Trần Hưng Đạo, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, TP HCM và phát hiện nhiều người Trung Quốc hành nghề trái phép tại đây. Tuy nhiên, điều đặc biệt là phòng khám có đến 8 – 9 bác sĩ người Việt đứng tên phụ trách chuyên môn trên nhiều lĩnh vực hoạt động của phòng khám nhưng tại thời điểm thanh tra không có mặt một bác sĩ nào người Việt thực hiện công tác khám chữa bệnh tại đây, toàn bộ hoạt động đều do những nhân sự người Trung Quốc điều hành.
Thực ra, đây không phải là chuyện lạ mà cũng chỉ là “bổn cũ soạn lại”. Các vụ kiểm tra phòng khám có yếu tố nước ngoài trên địa bàn TP HCM trước đây đều cho thấy họ dùng một chiêu bài là: bác sĩ người Việt đứng tên trên danh nghĩa, được trả tiền thuê chứng chỉ hành nghề hằng tháng, ngoài ra không biết gì về hoạt động của phòng khám đối tượng thuê bằng tự do tổ chức việc kinh doanh.

Một phòng khám y học cổ truyền Trung Quốc bị phát hiện sai phạm.
Rất nhiều phòng khám đã bị phát hiện sử dụng chiêu bài này. Cụ thể như: Tháng 6/2012, Thanh tra Sở Y tế TP HCM kiểm tra tại Phòng chẩn trị Y học cổ truyền Đông Phương, 762 Cách Mạng Tháng Tám, phường 5, quận Tân Bình. Phòng khám do lương y Phan Xưng đứng tên trên giấy phép hành nghề. Trên thực tế, lương y này chỉ đứng tên còn hoàn toàn không biết gì về hoạt động của phòng khám. Thậm chí, ông biết phòng khám có bác sĩ nào đang hành nghề, có chuyên môn ra sao, máy móc, thuốc men sử dụng như thế nào… Toàn bộ mọi hoạt động tổ chức, đầu tư khám chữa bệnh đều giao cho người Trung Quốc “thuê bằng” tự do điều hành.
Núp trên danh nghĩa là các phòng khám Việt, nhiều phòng khám Trung Quốc đã không ngần ngại “moi tiền” bệnh nhân để thu những khoản lợi khủng bằng các chiêu quảng cáo, câu khách. Họ sử dụng các loại máy móc chữa bệnh nhập lậu mà ngay đến các bác sĩ, những nhà quản lý trong ngành y cũng không biết là máy gì, các phương pháp chữa bệnh cũng “bí truyền” không ai biết. Phòng khám còn sử dụng các loại thuốc nhập lậu, không rõ nguồn gốc xuất xứ, thuốc không được phép lưu hành trên thị trường, quá hạn sử dụng… Mỗi lần khám, mua thuốc bệnh nhân phải chịu chi phí “cắt cổ”.
Hậu quả là không ít bệnh nhân bởi sự thiếu hiểu biết, quá tin vào những lời quảng cáo của các phòng khám này phải lâm vào tình cảnh “tiền mất tật mang”. Rất nhiều bệnh nhân tốn chi phí hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng để rồi bệnh nhẹ thành nặng, hoặc may mắn có hết bệnh cũng phải chịu chi phí gấp nhiều lần so với điều trị tại các bệnh viện. Đơn cử, Bệnh viện Chợ Rẫy TP HCM từng tiếp nhận cấp cứu cho bệnh nhân nữ, 28 tuổi, ngụ ở Bình Phước bị biến chứng khi thực hiện phẫu thuật cắt trĩ tại phòng khám Huê Hạ, số 8B Lý Thường Kiệt, quận 5. Bởi tin vào lời quảng cáo trị dứt điểm, không đau, phẫu thuật nhanh và về luôn trong ngày mà bệnh nhân đã tốn hơn chục triệu đồng cho ca phẫu thuật cắt trĩ đơn giản và kết quả là bị biến chứng “suýt” mất mạng.

Bệnh nhân bị biến chứng sau khi phẫu thuật tại phòng khám Trung Quốc phải chuyển qua Bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu
Tuy nhiên, bên cạnh việc trách người cũng phải xét đến ta. Sở dĩ các phòng khám Trung Quốc có thể thực hiện khám chữa bệnh “chui” là có sự “tiếp tay” của một số bác sĩ người Việt thiếu y đức đã coi nhẹ sức khỏe và tính mạng của người bệnh, cho thuê bằng cấp để người khác dựa vào đó “lừa đảo” người dân trong nước !!
Mặc dù tình trạng cho thuê bằng hành nghề y đã bị phát hiện từ rất lâu, nhưng hiện nay nó vẫn tồn tại khá phổ biến. Có lẽ bởi việc cho thuê bằng quá dễ dàng, thu lợi cao mà khi bị phát hiện thì mức xử phạt lại quá nhẹ.
Hiện nay, mức xử phạt hành chính đối với hành vi cho người khác thuê, mượn chứng chỉ hành nghề theo điều 5, khoản 4, điểm d của Nghị định 96/2011/NĐ-CP chỉ từ 10 – 15 triệu đồng và có áp dụng hình thức bổ sung là tước quyền sử dụng chứng chỉ hành nghề từ 6 – 12 tháng. Nhìn vào mức xử phạt này có thể thấy là quá nhẹ vì thực tế tiền phạt này chưa bằng tiền một tháng mà các bác sĩ cho thuê bằng nhận được.
Thiết nghĩ việc cho thuê bằng trong nghề y là sai phạm nghiêm trọng bởi không chỉ là hành vi vi phạm pháp luật mà còn là sự tiếp tay cho ngoại bang làm điều ác, gây thiệt hại đến sức khỏe, tính mạng, tài sản của người dân. Do đó, cần có những biện pháp chế tài nghiêm khắc hơn với hành vi này, để tăng tính răn đe, phòng ngừa; thậm chí việc tước quyền sử dụng chứng chỉ hành nghề vĩnh viễn đối với những bác sĩ có hành vi cho thuê bằng cho các phòng khám Trung Quốc cũng là một biện pháp cần phải xét đến !!

Tự do dân chủ và vấn đề điện hạt nhân .
Thục Quyên (SaveVietnam´sNature)
https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSpyGJ4sDmFWgnPootZPoZcTksfGwKJ7vsSJvWJRwPSTTP9Gz6OeQHai cây cổ thụ của ngành năng lượng hạt nhân Việt Nam, hai vị giáo sư khả kính
Nguyễn Khắc Nhẫn và Phạm Duy Hiển, vừa dạy chúng ta một bài học không những
về sự hiểu biết đứng đắn về tình trạng điện hạt nhân (ĐHN) trên thế giới và tại VN,
mà trong cuộc phỏng vấn (1) của RFI ngày 4/09/2013, hai vị còn làm gương cho
mọi người ,lấy cách ứng xử của mình để thể hiện Tự do Nhân quyền cần thiết nhằm
bảo vệ sự sống còn của dân tộc .
Nói theo một thiền sư VN nổi tiếng khắp thế giới, không có con đường đưa
đến Tự Do Dân Chủ, chính con đường là Tự Do Dân Chủ (TDDC). TDDC
không là một cái đích trọn vẹn xuất hiện từ không có gì và chỉ xuất hiện
trong một tương lai xa vời, TDDC cũng không phải hoàn toàn không thể có vì bị một thế lực nào đàn áp,
hay có vì một thế lực nào cho phép, mà tinh thần Tự do đã và đang tiềm ẩn  và chỉ cần mỗi con dân VN nhận
thức và thể hiện nó theo phương cách của mình.
Thật ra, đáng lý GS Nguyễn Khắc Nhẫn và GS Phạm Duy Hiển không có gì phải cắt nghĩa thêm về cơ nguy thảm họa
ĐHN sẽ tàn phá đất nước và phá hủy môi trường sống của những thế hệ con cháu chúng ta, trong thời kỳ hậu
Three Mile Island ,  Chernobyl và Fukushima hiện nay. Mọi sự đã quá rõ ràng. Sau cả chục năm tiên phong đem sự
hiểu biết chuyên môn cùng kinh nghiệm vài chục năm của mình để cắt nghĩa và chỉ dẫn những người chưa hiểu biết,
sự lên tiếng cuả hai vị mới đây,  ngoài việc tóm tắt mọi lý do chính không cho phép Việt Nam phạm lỗi lầm giết
người đi vào con đường ĐHN, còn một lần nữa tiên phong đưa ra khía cạnh nhân bản và trách nhiệm của vấn đề:
quan tâm và dấn thân gánh vác, đem sự hiểu biết để bảo vệ sự sống của con người VN thế hệ này cũng như những
thế hệ tiếp nối, thể hiện Tự do Dân chủ bằng cách lên tiếng bất kể trong tình huống nào để nói lên sự thật, gạt bỏ
chút lợi lộc cá nhân, dù là sự yên thân của tuổi già mà mọi người có quyền hưởng.
Là người VN, nghe tiếng VN, thì chúng ta thừa tinh tế thấy rõ sự kiện, tưởng chừng là khác nhau về mức độ chống
ĐHN của hai vị giáo sư, thật ra chỉ là chút khác biệt về cách nói,tùy thuộc hoàn cảnh nơi sống. Một người đã từng
dạy học tại VN trước 75 và sau khi thành danh tại hải ngọai, đã từng về VN nhiều lần sau 75 để mong đóng góp xây
dựng đất nước và cuối cùng đã phải ngao ngán dứt khoát tuyên bố với nhà cầm quyền đương thời từ chối mọi lời mời,
ngày nào VN chưa buông bỏ chương trình “Điện hại dân, hại nước”. Người kia ,”với tư cách của một người được giao
nhiệm vụ làm ngành hạt nhân từ 35 năm nay ở trong nước” và cũng vì còn sống trong nước nên chịu sự chi phối của nền
pháp luật khấp khiểng đương thời  (với bản chất chẳng khác luật rừng) đành phải dè dặt hơn trong cách khẳng định.
GS Hiển đi từ “không nhất trí với việc làm sớm và làm ồ ạt ĐHN”, cho tới” nhưng bây giờ một khi chính phủ đã quyết,
thì chúng tôi phải nói rất mạnh … chừng nào đội ngũ nhân lực đó mà chưa sẵn sàng, thì chưa có thể làm, chưa có thể cho
vận hành, xây dựng nhà máy ĐHN được”.
Vả lại làm làm gì khi đã có những công trình nghiên cứu chứng minh VN không cần ĐHN?
Cả hai vị giáo sư , hai nhà chuyên môn sáng giá nhất của VN trong ngành năng lượng hạt nhân, chính là những người
có thẩm quyền nhất để bác bỏ sự xuất hiện của ngành kỹ nghệ ĐHN tại VN cũng như thúc bách đòi hỏi một chương
trình năng lượng hiệu lực và có trách nhiệm, để người dân được no đủ và nâng cao mức sống của người dân cho không quá tụt hậu:
-tức khắc chú trọng nâng cao hiệu suất sử dụng điện và
-cấp tốc dồn hết sức lực, kế họach và phát triển các năng lượng tái tạo.
Đã có những giải đáp thực tiễn sẵn sàng để VN có thể học hỏi từ những nước văn minh trên thế giới và áp dụng, cớ sao
phải ngụy tạo, thủ đọan, để bịt mắt dân và hại nước cho bằng được?
Tự do Nhân quyền không phải là một đặc ân do ai ban phát. Những tổ chức dân sự mọi nơi trên thế giới đã nghiễm nhiên
hành động và chứng tỏ sức mạnh của người dân có thể áp lực những nhà cầm quyền phải trực diện sự thật và không ngừng
thay đổi theo đà tiến triển của nhân lọai , thay đổi những quyết định sai lầm có hại cho đất nước. Sức khỏe và hạnh phúc
của người dân là tiên quyết. Một quyết định sai lầm dù đã được quốc hội thông qua vẫn là một quyết định sai lầm, cần bàn
thảo lại và sửa đổi, ngay cả hủy  bỏ.
Quan trọng là người dân phải dứt khoát lên tiếng .
Có rất nhiều hình thức để lên tiếng dù nhà cầm quyền không muốn dân lên tiếng hay cấm cản, gây khó dễ. Sức mạnh chính
là sự quan tâm và tinh thần trách nhiệm của lớp người có khả năng hiểu biết rộng .
Lớp người này rất may mắn Việt Nam không thiếu, chỉ cần họ theo gương hai giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn và Phạm Duy Hiển lên tiếng.
Lên tiếng không phải là một hành vi can đảm mà chỉ đơn thuần là điều mà lương tâm con người đòi hỏi phải làm.
Đâu là hàng trăm ngàn những chuyên viên, sinh viên cũ của hai vị giáo sư?
Đâu là những đồng nghiệp, những nhà khoa học VN trong cũng như ngoài nước?
Đâu là những nhà trí thức, những cô giáo, thầy giáo đang mang trọng trách hướng dẫn
thế hệ con em, tương lai của đất nước?
Đâu là những nhà tôn giáo, luật gia,với chức năng bảo tồn nền đạo đức dân tộc, đảm bảo công bằng xã hội?
Đâu là những nhà y tế đã nguyện bảo vệ sức khỏe, sự sống và môi trường sống của con người?
Đâu là những nhà truyền tin , nhà văn, với thế đứng hàng đầu trong việc nối kết mọi người trong nước với thế giới bên ngoài,
góp sức mở rộng tầm hiểu biết?
Đất nước Việt Nam có thể đang tụt hậu về mặt vật chất nhưng không thể để thế giới lầm tưởng chúng ta cũng tụt hậu về mặt
trí tuệ .Bảo vệ nhân quyền, bảo vệ môi sinh, tinh thần trách nhiệm toàn cầu là vấn đề dân trí, là đặc thù của nền văn minh thế kỷ 21.
Không thể vỗ ngực đánh đuổi ngọai xâm trong khi giao trọn tương lai sự sống của bao thế hệ con người VN cho những công ty
ĐHN ngọai quốc.
Có thể gọi là thành công khi khai mạc được một “Trung tâm Quốc tế Khoa học và Giáo dục liên ngành” với sự hiện diện của 5
nhà vật lý mang giải Nobel không, trong khi trẻ em tiểu học VN bị bỏ mặc cho tập đoàn Rosatom múa gậy vườn hoang, tung
chút tiền mọn, nhồi sọ những tuyên truyền rẻ tiền vào đầu óc non nớt của chúng ?(2).
Danh dự dân tộc Việt Nam cần được bảo vệ.
Chúng ta phải lên tiếng.
Trong tình huống này chúng ta không thể nhân danh bất cứ một cái gì để im lặng chịu trận, nhưng có thể nhân danh tất cả những gì
thiêng liêng cao qúi nhất để lên tiếng :
Tôi không đồng ý làm Điện Hạt Nhân tại VN và sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm phổ biến tin tức giúp mọi người chung
quanh tôi hiểu rõ về sự nguy hại này!
T.Q.
Tác giả trực tiếp gửi cho BVN

Báo Lề Trái Cho Lẽ Phải - Diễn Đàn Chung Cho Ý Riêng

Mười một tháng chín...

Phạm Thanh Nghiên
(Tặng đồng đội tôi, những người bị bắt trong mùa thu 2008).
Mười một tháng chín năm 2001 không chỉ là ngày tồi tệ trong lịch sử nước Mỹ mà còn trở thành biểu tượng về nỗi kinh hoàng cho nhân loại. Trong khi cả thế giới đang tưởng niệm bẩy năm ngày xảy ra “sự kiện 11 tháng 9” thì một chiến dịch khủng bố khác đã được thực hiện. Vụ khủng bố không xảy ra ở nước Mỹ, thủ phạm không phải Osama Bin Laden và không có ai bị chết. Mười một tháng chín năm 2008, chính quyền cộng sản đã tiến hành một chiến dịch bắt bớ với quy mô lớn nhằm vào những nhân vật đấu tranh cho Nhân quyền và Dân chủ ở Việt Nam.
  
Trong số những nhân vật đầu tiên bị bắt đi vào ngày 11 tháng 9 là các ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Văn Trội, Nguyễn Văn Túc. Lần lượt những ngày kế tiếp là các nhân vật tranh đấu khác gồm: Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Tính, Ngô Quỳnh, Vũ Hùng, Trần Đức Thạch, Nguyễn Kim Nhàn và tôi, Phạm Thanh Nghiên. Hơn bốn mươi năm tù là “phần thưởng” dành cho chúng tôi, dành cho khát vọng Tự do và những giá trị tốt đẹp của Con người.

Ngày hôm nay, 11 tháng 9 năm 2013, tròn 12 năm kể từ ngày khủng bố mười một tháng chín trên đất Mỹ. Và cũng đã năm năm kể từ ngày cộng sản tiến hành “chiến dịch bắt bớ mùa thu 2008”, chúng tôi đều đã lần lượt ra tù. Nhưng có một người vẫn còn nằm lại, ở một trong những nhà tù khắc nghiệt nhất của hệ thống nhà tù cộng sản: nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, người nhận bản án nặng nề nhất trong số chúng tôi.

Ads not by this site
Trong năm năm qua, nhà văn của chúng ta đã trải qua bốn nhà tù. Không ít lần trong thời gian năm năm ấy ông đã bị biệt giam , bị phân biệt đối xử, bị nhốt trong buồng kỷ luật với lý do “vi phạm nội quy trại giam” mà trên thực tế là một hình thức trả thù hèn hạ vì ông đã đấu tranh để phản đối sự vô nhân đạo của cai tù áp đặt lên ông và những người tù khác. Sự tàn bạo của chế độ nhà tù cộng sản không  còn là điều xa lạ nhưng chúng ta vẫn không khỏi ngỡ ngàng nhận tin ông bị cùm chân ngay trên giường bệnh hồi cuối năm 2012. Khí phách và sự khảng khái của một nhà văn yêu nước không chỉ làm cho chúng ta xúc động, khâm phục mà còn khiến những tên cai tù máu lạnh đang lăm lăm chiếc cùm sắt phải chùn tay, lùi bước: “Nếu các anh cùm chân tôi, thì tôi sẽ chọn cái chết ngay trên giường bệnh này!”

Cách đây không lâu, sự kiện Blogger  Điếu Cày tuyệt thực trong tù trở thành một trong những sự kiện khiến công luận trong và ngoài nước đặc biệt quan tâm. Người ta đếm từng ngày anh tuyệt thực và gọi đó là “lịch Điếu Cày”. “Lịch Điếu Cày” chỉ dừng lại ở con số 36 khi anh ngừng tuyệt thực đồng nghĩa với việc cai tù buộc phải đáp ứng những yêu cầu chính đáng của một người tù lương tâm bất khuất. Người đã bất chấp hiểm nguy để báo tin Điếu Cày tuyệt thực chính là ông, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Dùng từ “hiểm nguy” không quá vì đối với một Tù nhân lương tâm, khi trao  đổi với người thân trong những cuộc thăm gặp thì dù là thông tin liên quan đến bản thân mình còn bị cho là cấm kỵ. Huống hồ đó là thông tin về một Tù nhân lương tâm khác, nhất lại là thông tin vào diện “nhạy cảm”.

Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa thì khi vừa thông báo tin này cho bà biết, “ông Nghĩa lập tức bị công an bịt mồm, lôi đi xềnh xệch” và đương nhiên, cuộc gặp bị hủy bỏ. Ngay sau đó, ông Nghĩa được chuyển từ buồng tập thể sang buồng giam chỉ có hai người. Không phải ngẫu nhiên Trần Văn Tiến, tên tội phạm làm gián điệp cho Trung Quốc, lại từng có “thành tích” đánh người (trước đó đã đánh một Tù nhân lương tâm khác là ông Nguyễn Kim Nhàn) được bố trí để ở chung với nhà văn, một người rất quyết liệt trong đấu tranh chống bá quyền Trung Quốc. Vào lần thăm gặp gần đây, bà Nga cho biết chồng bà không chỉ bị tên Tiến đánh, mà còn liên tục bị đe dọa và xúc phạm đến nhân phẩm. Hắn từng ngang nhiên tuyên bố: “Mày (Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa) sẽ chết trước khi kịp bước chân vào nhà”. Lời đe dọa nghe giống với thông điệp của chính quyền gửi đến “kẻ chống đối” hơn là của một người tù nói với một người tù.

Năm trong số sáu năm tù nhà văn đã trải qua với bao nhiêu hiểm nguy và thử thách. Một năm còn lại, có thể những hiểm nguy và thử thách sẽ nhiều hơn nhưng chúng ta tin, một con người luôn hướng đến tương lai như ông sẽ vượt qua tất cả để trở về trong chiến thắng.

Những Tù nhân lương tâm khác đều sẽ trở về trong Chiến thắng. Vì tương lai là của chúng ta.

Hôm nay, để kỷ niệm năm năm ngày nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và các đồng đội của ông bị bắt, xin được tặng lại quý độc giả bài thơ “Cầu xin đau cả loài người” ông viết hồi tháng 9 năm 2007, một năm trước khi bị bắt. Bài thơ - như ông tâm sự- là để “kính viếng hương hồn những người dân Myanmar đã ngã xuống trong cuộc biểu tình chống chế độ quân phiệt cuối tháng 9 năm 2007”. 

                           “Người đã ngã trên đường Yangon
                            Tôi sẽ ngã trên đường Hà Nội”.

Không lâu sau khi tôi, ông và nhiều anh em khác bước chân khỏi căn nhà quen thuộc của mình để đối mặt với cuộc sống ngục tù thì đường phố Yangon đã không còn thêm những xác người. Người dân Miến Điện đã được Tự do. Một kết thúc có hậu cho một Dân tộc từng trải qua nhiều đau thương, mất mát.

Ads not by this site
Việt Nam có thể phải rất lâu hoặc có thể không bao lâu nữa để có một cuộc xuống đường như mong muốn.Trong số những người “sẽ ngã” có thể có ông-nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa- có tôi, bạn hay bất cứ một người dân Việt Nam nào. Nhưng, chúng ta sẽ ngã cùng với nụ cười nở trên môi: Nụ cười Việt Nam. Nụ cười Chiến thắng. Nhưng trước mặt chúng tôi đã có đoàn người vững vàng tiến tới và đang ca bài Chiến thắng.

                                Cầu xin đau cả loài người
                                                                           Nguyễn Xuân Nghĩa
           Người đã ngã trên đường Yangon
          Ngực áo cà sa đang thủng
          Tiếng súng độc tài vang trên xứ sở chùa chiền

          Sao người bên ấy giống mẹ tôi,
          Người giống bố tôi.
         Con trâu lưỡi cày chung gốc
         Cây lúa, cây ngô một hạt phân cành

       Sao đất nước của người giống đất nước của tôi
       Hoa văn mái chùa chung nét
       Tiếng chuông phương Nam, tĩnh hồn phương Bắc
       Gốc Bồ Đề, tràng hạt cầm chung.

       Kẻ cầm quyền bên người sao giống bên tôi
      Viên đạn giống nhau ngôn từ cũng giống
      Cái người mất là cái tôi đang mất
      Tiếng thét bên kia nghe ở bên này

      Người đã ngã trên đường Yangon
      Tôi sẽ ngã trên đường Hà Nội.
      Giọt máu trộn chung, đỏ hai mảnh đất
      Cầu xin đau cả loài người.

DienDanCTM
nguồn: http://phamthanhnghien.blogspot
 




Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages