Cái
thú thứ hai là hưởng được nhiều thứ cùng một lúc. Tuỳ là bò, gà, hay
heo, những thứ bám vào xương có thể kể ra nhiều: thịt nạc, thịt mỡ, gầu,
nạm, da, sụn, gân, tuỷ. Cục xương to nhất không hơn nắm tay như giò heo
hoặc đuôi bò, dài khẳng khiu không hơn cây bút chì như xương chân gà,
lại cho ta nhiều thứ để thưởng thức như vậy. Ăn thịt heo luộc thì chỉ có
nạc và mỡ, ăn bít tết thì chỉ có thịt, ăn nem thì có thịt có da; không
thức ăn nào cho ta hưởng được nhiều thứ như gặm xương. Có lẽ vì sảng
khoái như vậy nên dân nhậu thường lấy xương làm mồi. Ở Sài gòn lúc
trước, nhiều dân
thầy dân thợ sau khi tan sở tạt vào một xe xí quách, loại xe phở đậu
trên vỉa hè, lai rai một vài xị hay vài chai trước khi về nhà. Rỉa một
miếng xí quách, chấm vào xì dầu (nước tương) có pha tương ớt, cho vào
miệng nhai, rồi ngẫm nghĩ, “Đời cũng còn nhìều thú vui đơn sơ mà đáng
sống.” Mà đúng thật, ăn xí quách cũng như sống cuộc đời, đủ mùi vị khi
ngọt bùi, khi cay đắng, khi đầy toan tính, khi thực bất ngờ. Ấy là chưa
kể nhấm thêm vài lá húng quế hoặc ngò mùi, ngò gai, cắn một tí ớt. Cộng
hưởng với men nồng của rượu, thực không có gì tiêu biểu cho cuộc đời lên
voi xuống chó cho bằng gặm xương.
Gặm
xương còn là một liều thuốc bổ, Calcium. Không hiểu sao nhiều người
phải mua calcium về uống, trong khi xương là nguồn calcium vô tận. Thử
hỏi uống một viên Calcium, vừa nhạt nhẽo vừa nóng, sao cho bằng gặm một
cục xương, vừa béo vừa bùi? Người Mỹ người Tây cần uống Calcium vì họ
không biết gặm xương! Chẳng những người Mỹ người Tây không biết gặm
xương mà thậm chí chó Mỹ chó Tây cũng không được gặm xương thật. Lũ
chúng nó chỉ được
gặm xương giả hoặc xương khô, không bao giờ được gặm xương do chủ
thưởng trực tiếp như chó quê nhà. Trời đất, chó thì phải gặm xương. Chó
mà không được gặm xương thì… làm chó để làm gì?
Ngoài
việc được khoái khẩu ra, cái thú gặm xương còn đem lại cho ta nhiều lợi
ích tinh thần. Trước hết, gặm xương tập cho ta
biết lập kế hoạch. Gắp cục xương bỏ vào tô, vào chén, hoặc vào đĩa
xong, ta phải ngắm nghía để lập phương án. Ta nên bắt đầu từ chỗ nào?
Phải gặm ngay từ bàn chân heo hay phải bắt đầu từ chỗ bên trên có nhiều
thịt? Gặm ở đâu thì còn tuỳ người. Có người thích cái dễ dàng trước khi
đến chỗ khó, nghĩa là gặm chỗ thịt nhiều trước khi đến chỗ gân. Gặm thế
này là gặm xuôi. Người khác lại thích gặm ngược, nghĩa là bắt đầu từ chỗ
móng, tuy khó khăn nhưng được cái miếng ngon thích thú, cái sần sật của
bàn chân heo. Kiểu gặm móng này cũng như cách tán gái. Có người thích
đốp chát, gặp em nào là phang ngay câu đầu môi chót lưỡi “Anh yêu em.”
Anh chàng này miệng thì vậy nhưng mắt thì lấm lét nhìn cô khác. Người
khác lại theo
phương án chậm mà chắc, cứ từ từ mà tán, đi đâu mà vội. Khổ nỗi, có anh
chậm quá nên người khác nhanh chân hơn phỗng mất người mình yêu dấu!
Gặm
xương tập cho ta đức kiên nhẫn. Ai không kiên nhẫn sẽ gặm ngay vào
chính cục xương, không gãy răng cũng dập môi. Từ từ mà gặm, nhìn lui
nhìn tới tính toán cho kỹ rồi ghé răng vào cắn một cái. Không chắc là
cắn ra được ngay đâu. Có thể lại phải cắn lui cắn tới, nhùng nhà nhùng
nhằng. Cục xương cứ như người đẹp, ngúng nga ngúng nguẩy “Em chã, em
chã!” Cứ yên tâm, trước sau gì em cũng thuộc về ta. Nói thì nói thế
nhưng cũng có lúc phải bỏ cuộc. Đã bảo cục xương giống như người đẹp mà,
có
phải cô nào ta tán cũng theo ta đâu?
Gặm
xương là một việc mạo hiểm. Khi gặm xương, ta không biết điều gì đang
chờ ta. Thịt chăng? Mỡ chăng? Gân chăng? Sụn chăng? Hay lại chính là cục
xương làm mẻ răng ta? Ta chẳng khác gì người đang mò mẫm trong một hang
động hoang vắng có cái khoái cảm của người mạo hiểm “ngậm ngải tìm
trầm.”
Gặm
xương còn dạy cho ta biết tuỳ thời, nghĩa là biết khi nào gặm, khi nào
bỏ. Đến lúc gặm mà không gặm thì mất miếng béo bở; đến lúc bỏ mà không
bỏ thì càng ráng càng gặp sức cản trở, không khéo thì gãy răng như
chơi! Chẳng ai còn lạ gì câu, “Thuận thiên dã tồn; nghịch thiên dã
vong.” Thế nhưng cái sự “thuận thiên” này cũng truân chuyên lắm. “Thuận
thiên” mà không khéo thì bị phê là “nịnh bợ” hoặc là “ăng-ten”. Tuỳ thời
trong việc gặm xương cũng na ná như lập phương án, biết bắt biết buông,
chẳng khác gì người biết chơi đàn thập lục.
Một
cái lợi nữa của việc gặm xương là tập luyện miệng răng lưỡi. Ba cơ quan
này phải phối hợp chặt chẽ để đạt hiệu quả cao nhất. Khi đã luyện được
mười thành công lực, ta có thể đem công phu này áp dụng nhiều nơi. Nhưng
quan trọng nhất là ta có thể tuyên bố xí quách ta vẫn còn ngon.
Hy vọng sẽ
được các bạn “nghiên cứu áp dụng ” trong thực tế. Ai có hứng thú xin bàn luận tiếp.