... “Ma quỷ có thừa các xảo kế tinh ranh để cám dỗ chúng ta
không thương yêu tha nhân mà lương tâm mình vẫn không bị cắn rứt, vì mình có
những lý do vừa chính đáng lại rất hợp lý nữa! Chúng đâu có trực tiếp cám dỗ
chúng ta không yêu thương tha nhân, nhưng lại gieo vào tâm trí chúng ta sự tính
toán về kết quả của việc bác ái chúng ta làm. Ai lại không mong việc làm của
mình có kết quả, nhất là những việc tốt, những nghĩa cử yêu thương? Khi ma quỷ
cám dỗ ta về viễn cảnh không như ý làm chúng ta chán nản, ngần ngại, bó tay
trước tình thế chẳng giải quyết được gì, thì ma quỷ đã thành công rất nhiều lần
và với rất nhiều người. Đã yêu, xin đừng tính toán.” Xin được
chia sẻ cùng qúy vị qua bài viết: “Đừng để lỡ cơ hội”. Của + TGM Giuse Ngô Quang Kiệt. Chúc qúy vị và gia quyến có được những
ngày vui vẻ, mạnh khỏe, bằng an và hạnh phúc bên người thân thương.
Tình Thân
Giáp&Tuyết
Đừng để lỡ cơ hội
Truyện
cổ tích Trung Quốc kể về sự tích “Con Thỏ Ngọc” trên mặt trăng như sau: Thuở
ấy, Ngọc Hoàng Thượng Đế, muốn biết dân cư dưới trần gian sinh sống ra sao, sai
một ông tiên xuống để quan sát. Ông tiên giả dạng làm một người ăn mày già yếu,
ăn mặc rách rưới, đi lang thang vào một buổi chiều mùa đông mưa lạnh. Ông lão
đi ăn xin và xin chỗ trọ.
Nhà đầu tiên mà ông gõ
cửa là nhà con chó sói. Hé cửa nhìn ra, thấy ông lão già nua rách rưới, chó sói
nhe nanh đe dọa để xua đuổi. Ông lão sợ hãi vội chạy đi. Nhà thứ hai mà ông gõ
cửa là nhà con cáo. Con cáo chửi mắng ông thậm tệ nhưng chẳng cho gì. Buồn tủi,
ông lại tiếp tục đi dưới trời mưa lạnh. Sau cùng ông gõ cửa một căn nhà bé nhỏ.

Đó
là nhà con thỏ trắng. Thấy ông lão run rẩy dưới trời mưa, Thỏ trắng vội vàng mở
cửa mời ông vào. Thỏ đưa ông đến ngồi gần bên đống lửa, đem quần áo ướt hong
bên đống lửa cho khô. Ông lão rên rỉ: “Cậu thỏ ơi, tôi đói quá, cậu có gì cho
tôi ăn không? Nếu không tôi chết mất”. Thỏ vội vàng thưa: “Thưa ông, mùa đông
năm nay kéo dài quá, nên rau cỏ dự trữ cháu đã ăn hết cả rồi. Nhưng cụ yên trí,
thế nào cháu cũng tìm được thức ăn đãi cụ”. Thỏ chất thêm củi cho lửa cháy to
hơn. Giữa lúc ông lão còn ngạc nhiên chưa biết thỏ định làm gì thì thỏ đã nhảy
vào giữa đống lửa ngùn ngụt cháy. Chẳng mấy chốc, một mùi thơm tỏa lan cả căn
nhà bé nhỏ. Thì ra thỏ đã tự nguyện hy sinh thân mình, làm một món ăn cho ông
lão ăn mày. Ông lão về trời tường trình mọi sự với Ngọc Hoàng Thượng Đế. Ngọc
Hoàng Thượng Đế liền cho triệu sói, cáo và thỏ tới. Sói và cáo bị trừng phạt
nặng nề. Còn thỏ thì được khen thưởng cho ở trên Cung Trăng như một vị thần.
Nên người Trung Quốc cũng gọi mặt trăng là Ngọc Thố.
Đây chỉ là một câu
chuyện cổ tích, không có thực. Nhưng ý nghĩa của câu chuyện đáng cho ta suy
nghĩ. Sói và cáo rất ân hận vì đã bỏ lỡ cơ hội. Phải chi chúng biết đó là ông
tiên thì chúng đã tiếp đãi ân cần rồi. Nhưng bây giờ thì đã muộn. Chúng chẳng
hy vọng gì chuộc lại được lỗi lầm để trở thành thần tiên. Cơ hội chẳng bao giờ
trở lại nữa. Tương tự như thế,
những người ở làng quê Nagiarét hôm nay cũng đã để lỡ cơ hội đón tiếp Đấng Cứu Thế. Con Thiên Chúa giả dạng làm
một người thường đến sống giữa họ mà họ không biết. Họ chỉ biết đó là con ông
thợ mộc Giuse. Họ chỉ biết gia đình Người rất nghèo, chẳng có danh giá gì trong
làng. Họ coi thường Người. Họ không tin Người. Họ hất hủi Người. Họ đã để lỡ cơ
hội nghìn năm một thuở. Đức Giêsu không làm một phép lạ nào ở đó. Người bỏ
Nagiarét đi đến các làng chung quanh. Và Người sẽ chẳng bao giờ trở lại
Nagiarét nữa. Đó là cơ hội cuối cùng cho họ.
Hằng ngày chúng ta
cũng đã bỏ lỡ biết bao nhiêu cơ hội như thế. Ta đã bỏ lỡ không tiếp đón Chúa
đến thăm khi ta bịt mắt không nhìn thấy những cảnh khổ chung quanh; khi ta bưng
tai không nghe những tiếng kêu than khóc lóc; khi ta làm ngơ trước những cảnh
ngộ nghiệt ngã, khi ta ngoảnh mặt quay lưng trước những nạn nhân của thiên tai
hoạn nạn. Nhất là ta bỏ lỡ không nghe thấy tiếng Chúa cảnh báo để ăn năn sám
hối. Chúa đã nhắc nhở ta nhiều lần nhiều cách: qua các vị bề trên; qua các tai
nạn; qua lời khuyên của những người thân; qua lời phê phán của những người thù
ghét ta. Hôm nay, Chúa còn tiếp tục nhắc nhở. Nếu ta không nghe, biết đâu hôm
nay sẽ là lần cuối cùng. Chúa sẽ không bao giờ nhắc nhở nữa. Chúa sẽ bỏ ta mà
đi như đã bỏ làng Nagiarét và không bao giờ trở lại. Như thế thì thật nguy hiểm
cho linh hồn ta.

Để nhận biết Chúa, ta phải rèn luyện cho mình một đức tin mạnh mẽ. Ánh
mắt đức tin giống như ngọn đèn soi chiếu vào đêm đen giúp ta nhận ra Chúa trong
anh em, trong những biến cố Chúa gửi đến.
Để đón tiếp Chúa, ta phải rèn luyện cho mình một trái tim luôn luôn rộng
mở yêu thương. Một trái tim yêu thương sẽ rất bén nhạy để nghe được
tiếng nói của Chúa, dù tiếng nói ấy chỉ thì thầm trong sâu thẳm lòng mình; hiểu
được những dấu chỉ của Chúa, dù những dấu chỉ ấy chỉ mơ hồ thoáng qua; nhận
được khuôn mặt của Chúa, dù khuôn mặt ấy đã bị biến dạng qua những đau thương
của cuộc đời.
Lạy Chúa, xin cho con
tỉnh thức để nhận ra và đón nhận Chúa mỗi lần Chúa đến với con.