Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggia...@gmail.com
MẸ CHÚA CHA LÀ AI
(Nhà Chúa Cha Bảo Lộc)
Suy Tư Thần Học của Jorathe Nắng Tím
Nguồn: https://tinmungduongpho.com/me-chua-cha-la-ai-nha-chua-cha-bao-loc-suy-tu-than-hoc/
TMĐP- Bài viết sẽ giúp quý Bạn cũng nhận ra sự khác biệt giữa danh hiệu “Mẹ Đức Giêsu Thiên Chúa làm người” theo giáo lý của Hội Thánh công giáo, và “Mẹ Chúa Cha” vừa được công bố như một mặc khải mới cho thời đại mới từ Chúa Cha.
Thực sự, tận thâm tâm, người viết chưa muốn đặt vấn đề mặc khải mới của Chúa Cha với “Nhà Chúa Cha Bảo Lộc”, nhưng sau khi xem youtube “Tiếng Nói Sự Thật” (TNST) phần 186, mà ngay phần đầu với công bố của chị Thiên Thương về mặc khải mới từ Chúa Cha đã làm người viết, lại một lần nữa thấy mình có bổn phận phải chia sẻ thêm với quý Bạn, trong tinh thần cùng đi tìm chân lý đức tin, và thánh ý Thiên Chúa trên tất cả chúng ta. Ngoài tinh thần này, người viết không có bất cứ một dụng ý nào khác, nhất là ý đồ đưa anh em mình vào đường cùng, phong toả đường sống, hoặc cắt đứt đường về của anh em.
Nghe chị Thiên Thương công bố măc khải mới cho thời đại mới, người viết được phép hiểu rằng: Chúa Cha muốn dùng ai, chọn ai làm việc cho Ngài, và dùng con người làm việc như thế nào thì hoàn toàn thuộc quyền của Ngài, và Ngài đã chọn nhà anh chị Quảng- Thiên Thương ở Bảo Lộc làm Nhà của Ngài, chọn chị Thiên Thương, một số linh mục, tu sĩ nam nữ và giáo dân làm việc cho Ngài, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Ngài, và ý Ngài được truyền đạt trực tiếp qua thư ký của Ngài là chị Thiên Thương.
Ngoài những mặc khải mới mà người viết ít nhiều đã đề cập trong những bài viết trước đây, có một mặc khải rất mới vừa được chị Thiên Thương công bố trong youtube mới nhất (TNST phần 186), đó là dưới sự chỉ đạo của Chúa Cha, và sự tác động của Chúa Thánh Thần, Đức Maria, mà mặc khải mới của Chúa Cha từ chị Thiên Thương gọi là “Mẹ Chúa Cha” đã xuống trong thân xác của chị Toàn, một giáo dân được Chúa Cha chọn làm việc tại Nhà Chúa Cha để truyền đạt cho nhân loại thánh ý của Ngài.
Trong bài chia sẻ này, người viết không trở lại việc Đức Maria nhập vào chị Toàn, dưới tác động của Chúa Thánh Thần như “giáo lý mới” cho thời đại mới của “Nhà Chúa Cha”, vì người viết đã dành riêng một bài với tựa đề “Đức Mẹ nhập hồn” để chia sẻ với qúy bạn rồi, nên hôm nay sẽ tập trung vào danh hiệu “Mẹ Chúa Cha” là danh hiệu mới được gán cho Đức Mẹ từ mặc khải mới của Chúa Cha tại “Nhà Chúa Cha Bảo Lộc”. Danh hiệu này toàn toàn xa lạ với người công giáo, và không tìm thấy bất cứ ở đâu trong giáo lý đức tin của Hội Thánh công giáo Rôma.
Đức Tin công giáo dạy gì về Thiên Chúa Cha?
Khởi đầu Kinh Tin Kính của Dân Chúa, các tín hữu tuyên xưng: “Tôi tin kính một Thiên Chúa, là Cha toàn năng, Đấng tạo thành trời đất muôn vật hữu hình và vô hình” .
Đức tin dậy chúng ta: Chúa Cha là Đấng Tự Hữu, nghiã là tự mình mà có, và Hằng Hữu, vì hằng có đời đời , như Ngài đã phán với Môsê khi ông xin được biết tên Ngài để nói với con cái Israel, nếu họ hỏi ông: ai sai ông đến với họ (x. Xh 3,13-14); Ngài là “Đấng sáng tạo trời đất” (St 1,1); là Đấng “tạo dựng con người theo hình ảnh mình” (St 1,27): “Ngày Thiên Chúa sáng tạo con người, Chúa làm ra con người giống như Thiên Chúa. Chúa sáng tạo con người có nam có nữ. Chúa ban phúc lành cho họ và đặt tên cho họ là “người”, ngày họ được sáng tạo” (St 5,1-2).
Đức tin cho chúng ta biết: không có ai tạo nên Thiên Chúa, vì như Ngài phán qua ngôn sứ Isaia: “Trước Ta, chẳng có thần nào khác được hình thành” (Is 43,10), “Ta là Thiên Chúa, và chẳng có thần nào như Ta” (Is 46,9), bởi “Ngoài Ngài ra, chẳng còn thần nào khác để Ngài phải chứng tỏ rằng các phán quyết của Ngài không bất công” (Kn 12,13).
Đức tin soi sáng chúng ta: Thiên Chúa “không phải phàm nhân mà gian ngoa được, cũng chẳng phải là con người mà phải hối hận” (Ds 23,19), nhưng Ngài là Thiên Chúa, “Đấng Toàn Năng… và danh Người thật chí thánh chí tôn” (Lc 1,49), như lời kinh Tán Tụng của Đức Maria trong cuộc thăm viếng chị họ Êlisabét, sau khi chịu thai Ngôi Hai bởi quyền phép Chúa Thánh Thần.
Như thế, Thiên Chúa Cha không có ai trước mình, trên mình, quyền năng hơn mình, sinh ra mình, nên không có mẹ cũng chẳng có cha, vì Ngài là Đấng Tự Hữu và Chủ Tạo: tự mình mà có, và từ mình mọi sự trên trời dưới đất, hữu hình và vô hình được tạo thành, trong đó có các thiên thần và loài người.
Khi cố tình gán cho Đức Maria danh hiệu “Mẹ Chúa Cha”, những người tự cho mình là người nhận trực tiếp măc khải mới từ Chúa Cha đã làm một việc rất đáng trách, không chỉ đáng trách vì đi ngược giáo lý của Hội Thánh, mà còn đáng trách vì xúc phạm nặng nề đến Đức Mẹ, khi cưỡng ép Mẹ phải nhận một danh hiệu hoàn toàn trái nghịch với con người, với ơn gọi, và với sứ vụ của Mẹ trong nhiệm cuộc cứu chuộc của Đức Giêsu, Con Mẹ.
Cố tình gán cho Đức Mẹ danh hiệu “Mẹ Chúa Cha” là không biết gì về ơn gọi làm thụ tạo được Thiên Chúa toàn năng bao phủ, cứu độ của Đức Mẹ; là không hiểu gì về hạnh phúc của phận nữ tỳ được Chúa Cha đoái thương nhìn tới của Đức Mẹ; là phủ nhận một cách trắng trợn biết bao điều cao cả mà Đấng Toàn Năng là Thiên Chúa Cha đã làm cho Đức Mẹ.
Ép Đức Mẹ vào cái danh “Mẹ Chúa Cha” mới được sáng chế cho thời đại mới, “Nhà Chúa Cha” đã nhận một mặc khải hoàn toàn chống lại con người luôn kính sợ Thiên Chúa, và cần lòng thương xót của Thiên Chúa là Đức Mẹ, khi đẩy ngài ra khỏi hàng ngũ của những phận mọn hèn tôi tớ Chúa, để đứng vào thế lực thù nghịch chống lại Thiên Chúa của “phường lòng trí kiêu căng”.
Cưỡng chế Đức Mẹ phải mang trên mình cái danh “Mẹ Chúa Cha” là tước đọat niềm vui của người khiêm nhường, và cưỡng bức Mẹ đứng về phía Satan say mê quyền lực, tham lam của cải để bị Chúa Cha hạ bệ và đuổi về tay trắng.
Áp đặt cho Đức Mẹ cái danh “Mẹ Chúa Cha” hão huyền, không nền tảng đức tin, không luận lý chặt chẽ, nhưng hoàn toàn vu vơ, bay bổng, lạc lõng, lại không đứng được vào đâu, không dính đến tín điều nào, không bám được vào bất cứ trụ cột chân lý đức tin nào là xóa hết trong trái tim Đức Mẹ ký ức của lòng thương xót Thiên Chúa đã dành cho dân tộc thánh của Mẹ, bởi từ dòng dõi của tổ phụ Ápraham, Ngôi Lời Thiên Chúa đã đến trong thế gian qua cung lòng của Mẹ (x. Kinh Tán Tụng của Đức Me, Lc 1, 46-55).
Tóm lại, tương quan của Đức Mẹ và Chúa Cha mãi là tương quan của thụ tạo trước Đấng Chủ Tạo; tương quan của Chúa Cha Toàn Năng với người nữ tỳ hèn mọn một lòng kính sợ, vâng phục Thiên Chúa; tương quan của thụ tạo bất xứng với một Thiên Chúa thương xót ban đầy ơn phúc, nên danh xưng “Mẹ Chúa Cha” làm tổn thương con người khiêm nhường, kín đáo, ẩn dật và luôn vâng phục thánh ý Chúa Cha của Đức Mẹ; là đưa Đức Mẹ từ phận nữ tỳ hèn mọn được Chúa Cha sủng ái, được Chúa Cha làm cho bao điều cao cả và mọi đời khen là người diễm phúc “vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói” (Lc 1,45) lên đỉnh cao của kiêu hãnh, tự mãn như Satan đã đem Đức Giêsu lên một ngọn núi cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, và bảo rằng: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lậy tôi” (Mt 4,8-9).
Đức Mẹ là Mẹ Đức Giêsu, Thiên Chúa làm người:
Có thể “Nhà Chúa Cha” nghĩ rằng: Ba ngôi Thiên Chúa chỉ là một Thiên Chúa, nên nếu Đức Maria đã là Mẹ của Ngôi Hai Thiên Chúa, thì cũng là mẹ của Ngôi Cha và trong tương lai không xa, có thể sẽ có mặc khải mới gán thêm cho Đức Mẹ danh hiệu “Mẹ của Ngôi Ba Thánh Thần”.
Như thế, một thụ tạo bỗng trở nên mẹ của Đấng Chủ Tạo, nữ tỳ của Thiên Chúa đột nhiên biến thành Mẹ Thiên Chúa Cha, con người với bản tính loài người tự nhiên được tôn lên làm mẹ của Thiên Chúa Toàn Năng. Thật là một điều không thể quan niệm được.
Cũng có thể do sự lầm lẫn về vai trò làm mẹ Đức Giêsu, Con Một Chúa Cha để thực hiện nhiệm cuộc cứu chuộc loài người của Chúa Cha, khi vâng lời Chúa Cha xuống thế gian làm người như mọi người, ngoại trừ tội lỗi.
Như đức tin dậy, vì nguyên tổ loài người đã bất tuân phục Thiên Chúa, nên tội lỗi đã vào thế gian, và con người phải chết, vì không còn được ở trong ân nghiã với Thiên Chúa, “nhưng Thiên Chúa”, tức Chúa Cha, “đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa đã sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ. Ai tin vào Con của Người thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào Danh của Con Một Thiên Chúa” (Ga 3, 16-18).
Thánh Phaolô quảng diễn chân lý trên trong thư gửi giáo đoàn Rôma như sau: “Thật vậy, mọi người đã phạm tội và bị tước mất vinh quang Thiên Chúa, nhưng họ được trở nên công chính do ân huệ Thiên Chúa ban nhưng không, nhờ công trình cứu chuộc thực hiện trong Đức Kitô Giêsu. Thiên Chúa đã đặt Người làm nơi xá tội nhờ máu của Người cho những ai có lòng tin” (Rm 3, 23-25).
Như thế, công cuộc cứu chuộc loài người là kế hoạch của Chúa Cha, được thực hiện bởi Chúa Con, với sự cộng tác của Chúa Thánh Thần, bằng mầu nhiệm Nhập Thể và con đường Nhập Thể làm người của Ngôi Hai Thiên Chúa đã đòi phải có một người mẹ, để Ngài có thể “làm người và ở giữa chúng ta”, khi hoàn tòan trút bỏ vinh quang Thiên Chúa của Ngài, để “mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,7-8).
Ở đây, chúng ta cần lưu ý một điều rất quan trọng, đó là Ngôi Hai Thiên Chúa đã xuống thế để làm người thật, làm con người trăm phần trăm chỉ trừ tội lỗi, với tất cả những gì là con người, thuộc về con người. Ngài được cưu mang trong lòng một người mẹ như tất cả các người con, được sinh ra, được nuôi dưỡng, yêu thương, giáo dục như bất cứ con người nào. Ngài cũng làm việc, và biết thế nào là cực nhọc, vất vả; biết vị mặn của mồ hôi, biết nước mắt của đau buồn, biết cay đắng của tình yêu bị phản bội, biết xót xa, quặn thắt của thất vọng, cô đơn. Ngài cũng biết đau đớn trên thân xác khi bị roi vọt, đóng đinh; biết nhục nhã khi bị chế diễu, nhạo cười; biết thẹn thùng, mắc cở khi bị lột trần truồng và treo trên thánh giá trước mắt mọi người. Ngài biết thương nhớ, trăn trở và trối trăn Mẹ mình cho môn đệ Ngài thương mến trước khi chết; biết chạnh lòng thương cảm và bao dung tha cho mọi người, và đã chết như mọi người phải chết…
Tóm lại, Ngôi Hai Thiên Chúa làm người thật, chứ không mượn xác người nào đó để “làm người”; không nhập hồn vào một thân xác của ai đó như kiểu lên đồng, nhập cốt. Chính vì thế, ở Ngôi Hai Thiên Chúa cùng lúc có hai bản tính: một bản tính Thiên Chúa, một bản tính loài người. Cả hai bản tính hiện diện trong cùng một con người Thiên Chúa là Đức Giêsu.
Vì thế, khi được chọn làm mẹ của Đức Giêsu, Đức Maria trở thành mẹ của “một Đức Giêsu duy nhất” không chỉ với bản tính loài người, mà còn với bản tính Thiên Chúa. Điều đó có nghiã: không thể cắt Đức Giêsu làm đôi, hay xẻ Đức Giêsu thành hai phần đặt cạnh nhau: một nửa là con người, một nửa là Thiên Chúa; một phần là nhân tính, phần kia thuộc thiên tính. Trái lại, Đức Giêsu là một và duy nhất với cả thiên tính và nhân tính không thể tách biệt, chia lìa. Và đó là lý do Đức Mẹ là Mẹ Đức Giêsu làm người, thì cũng là mẹ Đức Giêsu Thiên Chúa.
Do đó, danh hiệu Mẹ Thiên Chúa được dành cho Đức Mẹ, và điều này hợp lý. Tuy nhiên, danh xưng “Mẹ Thiên Chúa” của Đức Maria phải được hiểu trong ý nghiã của mầu nhiệm Nhập Thể của Đức Giêsu, Ngôi Lời Thiên Chúa, nghiã là Đức Mẹ chỉ là Mẹ của Đức Giêsu, chứ không thể “đổ đồng” là mẹ của cả Chúa Cha, và có thể sau này là mẹ luôn cả Chúa Thánh Thần, bởi Chúa Cha và Chúa Thánh Thần không xuống thế làm người, nên không mang bản tính loài người, đang khi Chúa Con làm người, và làm người như mọi người, nên phải có mẹ để cưu mang Con Người của Thiên Chúa, phải có mẹ để Thiên Chúa không làm người một cách chắp nối, vá víu, nửa vời, vài chục phần trăm, hay hữu danh vô thực, nghiã là mượn danh làm người, nhưng không làm người thực, không thực sự là người.
Tưởng cũng cần nhắc lại Kinh Tin Kính, trong đó, người công giáo tuyên tín Đức Giêsu là Thiên Chúa với bản tính Thiên Chúa: “Tôi tin Đức Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa sinh bởi Đức Chúa Cha từ trước muôn đời. Người là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, Ánh Sáng bởi Ánh Sáng, Thiên Chúa thật bởi Thiên Chúa thật, được sinh ra mà không phải được tạo thành, đồng bản thể với Đức Chúa Cha, nhờ Người mà muôn vật được tạo thành”.
Tiếp theo là phần tuyên tín Đức Giêsu là con người với bản tính loài người: “Vì loài người chúng ta, và để cứu độ chúng ta, Người đã từ trời xuống thế. Bởi phép Đức Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể trong lòng Trinh Nữ Maria, và đã làm người. Người chịu đóng đinh vào thập giá vì chúng ta, thời quan Phongxiô Philatô; Người chịu khổ hình và mai táng, ngày thứ ba Người sống lại như lời Thánh Kinh”.
Và phần sau cùng là ngày về trời và trở lại trong vinh quang Thiên Chúa của Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa: “Người lên trời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha, và Người sẽ lại đến trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Nước Người sẽ không bao giờ cùng”.
Đọc đến đây, chắc quý Bạn cũng nhận ra sự khác biệt giữa danh hiệu “Mẹ Đức Giêsu Thiên Chúa làm người” theo giáo lý của Hội Thánh công giáo, và “Mẹ Chúa Cha” mà chị Thiên Thương vừa công bố như một mặc khải mới cho thời đại mới từ Chúa Cha.
Với suy nghĩ hạn hẹp của mình, người viết chỉ dám chia sẻ những điều căn bản để quý Bạn đừng rơi vào cạm bẫy của Satan khi “đánh lận con đen” để gán cho Đức Mẹ danh hiệu “Mẹ Chúa Cha”, bởi với danh hiệu này, nền tảng tín lý của Hội Thánh sẽ lung lay, toàn bộ giáo lý phải thay đổi, và tất nhiên, những ai chấp nhận mặc khải mới “Mẹ Chúa Cha” này sẽ không còn đủ điều kiện để tự nhận mình “không làm gì trái với giáo lý đức tin, vẫn ở trong Giáo Hội, vẫn thuộc về Giáo Hội, đang thực hiện chương trình của Chúa Cha”, bởi phủ nhận tín điều căn bản về Chúa Cha, không sớm thì muộn, người ta sẽ phủ nhận tất cả mọi tín điều của kho tàng đức tin được Đức Giêsu ký thác cho Giáo Hội của Ngài gìn giữ, loan truyền.
Xin Chúa Thánh Thần ban cho con, cũng như anh chị em của con đang làm việc ở “Nhà Chúa Cha” bên Việt Nam cũng như bên Mỹ được cùng nhận ra ánh sáng của Sự Thật và Tình Yêu, để trong mọi hoàn cảnh, mọi thử thách, kể cả giữa yếu đuối, lầm lạc, con tin rằng anh em ở “Nhà Chúa Cha” cũng như con đây vẫn không quên ngước nhìn lên Chúa là Nguồn Hy Vọng Cứu Rỗi cho mỗi người chúng con và toàn thể nhân loại.
*****
Thông báo chung từ Tin Mừng Đường Phố: Với mục đích Loan Báo Tin Mừng, tác giả Jorathe Nắng Tím và Tin Mừng Đường Phố chân thành cám ơn sự chia sẻ rộng rãi của Quý bạn, nhưng không đồng ý và không chịu trách nhiệm về những việc “làm lại” hoặc “thay đổi” nội dung cũng như hình ảnh của những clip gốc lấy từ nguồn Tin Mừng Đường Phố.
Trân trọng!
******
Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,
Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những thông tin này...
Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến thông tin này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.
Đặc biệt xin gởi cho những ai chưa có sử dụng internet
Xin chân thành cám ơn
////////////
Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggia...@gmail.com

TẠI SAO “NHÀ CHÚA CHA” LÀ ĐIỂM NÓNG?
Chuỗi Suy Tư Thần Học 02 (Hiện Tượng “NCC”) – Bài 05
Tác giả: Jorathe Nắng Tím
Nguồn: https://tinmungduongpho.com/
TMĐP- Phần những người Kitô hữu, chúng ta phải làm gì khi đứng trước điểm nóng có thể tạo thành đám cháy?
Xin lưu ý: Kính mời theo dõi những bài viết khác chia sẻ về hiện tượng "Nhà Chúa Cha tại Bảo Lộc, nay đã lập thêm nhà khác tại Virginia Hoa Kỳ":
ĐỘC CHIÊU “ĐÁNH LẬN CON ĐEN” CỦA MA QUỶ | Chuỗi Suy Tư Thần Học 02 (Hiện Tượng “NCC”)-Bài 04
https://tinmungduongpho.com/doc-chieu-danh-lan-con-den-cua-ma-quy-suy-tu-than-hoc/
MẸ CHÚA CHA là ai ? | Chuỗi Suy Tư Thần Học 02 (Hiện tượng "NCC") - Bài 03
https://tinmungduongpho.com/me-chua-cha-la-ai-nha-chua-cha-bao-loc-suy-tu-than-hoc/
Từ trừ quỷ đến nuôi quỷ | Chuỗi Suy Tư Thần Học 02 (Hiện tượng "NCC") - Bài 02
https://tinmungduongpho.com/tu-tru-quy-den-nuoi-quy-suy-tu-than-hoc/
Chia sẻ về hiện tượng Đức Mẹ nhập hồn | Chuỗi Suy Tư Thần Học 02 (Hiện tượng "NCC") - Bài 01
https://tinmungduongpho.com/chia-se-ve-hien-tuong-duc-me-nhap-hon-suy-tu-than-hoc/
Một vài chia sẻ trước hiện tượng "Nhà Chúa Cha" ở Bảo Lộc | Chuỗi Suy Tư Thần Học 01 (Hiện tượng "NCC") - Bài 01
https://www.youtube.com/watch?v=fWeR3Au_K7k&t=352s
https://tinmungduongpho.blogspot.com/2021/01/mot-vai-chia-se-truoc-hien-tuong-nha.html
***
TẠI SAO “NHÀ CHÚA CHA” LÀ ĐIỂM NÓNG?
Khi phân tích những vấn đề của “Nhà Chúa Cha”, người viết luôn tự nhủ mình phải “sống theo sự thật và trong tình bác ái” (Ep 4,15) như thánh Phaolô đã căn dặn, vì mục đích của việc trình bầy chân lý đức tin không nhằm đưa đến chia rẽ, nhưng tìm về hiệp nhất, vì tất cả “chỉ là một thân thể trong Đức Kitô, mỗi người liên đới với người khác như những bộ phận của thân thể” (Rm 12,5); không nhằm xét đoán “để tránh gây cớ cho anh em mình phải vấp hay phải ngã” (Rm 14,13), vì không ai được “xét xử điều gì trước kỳ hạn, trước ngày Chúa đến” (1 Cr 4,5), nhưng “theo đuổi những gì đem lại bình an và những gì xây dựng cho nhau” (Rm 14,19); cũng không nhằm tẩy chay, cô lập, loại trừ bất cứ người nào, dù người đó hoàn toàn đi ngược đường lối của giáo lý đức tin, và bất tuân phục Huấn Quyền, nhưng “đón nhận nhau” như Đức Kitô đã đón nhận mọi người (x. Rm 15,7), vì không phải những người anh em đang bị ma quỷ cám dỗ, lôi kéo, quậy phá mà chúng ta chống, nhưng cùng với những anh em này, chúng ta chống lại ma quỷ, bằng cùng nhau “tìm sức mạnh trong Chúa và trong uy lực toàn năng của Người… để có thể đứng vững trước những mưu chước của ma quỷ. Vì chúng ta chiến đấu không phải với phàm nhân, nhưng là với những quyền lực thần thiêng, với những bậc thống trị thế giới tối tăm này, với những thần linh quái ác chốn trời cao” ( Ep 6,10-12).
Và để tất cả “chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Đức Kitô vì Người là Đầu. Chính Người làm cho các bộ phận ăn khớp với nhau và toàn thân được kết cấu chặt chẽ.” (Ep 4,15-16), chúng ta phải cư xử với nhau như “những người được Thiên Chúa tuyển lựa, thánh hiến và yêu thương” với “lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà, nhẫn nại, chịu đựng, và tha thứ cho nhau” (x. Cl 3,12-13). Riêng với những vị có trách nhiệm giáo huấn, “người ấy phải lấy lòng hiền hoà mà giáo dục những kẻ chống đối: biết đâu Thiên Chúa lại chẳng ban cho họ ơn sám hối để nhận biết chân lý, và họ sẽ tỉnh ngộ, thoát khỏi cạm bẫy của ma quỷ đã dùng để bắt giữ họ và khiến họ làm theo ý nó?” (2 Tm 2,25-26).

Với tinh thần của người Kitô hữu nói trên, chúng ta mới có thể cùng nhau tìm xem đâu là nguyên nhân đã biến “Nhà Chúa Cha” thành điểm nóng, mà không làm tổn thương những anh chị em đang sống dưới mái nhà ấy, vì trong mọi trường hợp, họ vẫn luôn là anh em của chúng ta, nên chúng ta không được phép quy kết, chụp mũ họ là quỷ, hoặc người của quỷ, cánh tay nối dài của quỷ, con cái ma quỷ, vì chỉ một mình Thiên Chúa mới có quyền phán xét, vì chỉ một mình Ngài thấu suốt tâm can mỗi người.
Nhà Chúa Cha là điểm nóng vì mức độ leo thang trong hoạt động không phù hợp với giáo lý đức tin công giáo:
Hoạt động lúc đầu của Nhà Chúa Cha chỉ là chữa bệnh, trừ quỷ. Hầu như mọi người biết đến Nhà Chúa Cha qua hoạt động trừ quỷ, chữa bệnh này.
Tâm lý bình thường thì ai cũng muốn mình và người thân khỏi bệnh, nhất là những bệnh mà y khoa không tìm ra nguyên nhân, hoặc tái đi tái lại mà không hy vọng chữa hết, nên chuyện đi tìm nơi trị bệnh, kiếm thầy chữa bệnh, “vái tứ phương để gặp thầy gặp thuốc” là chuyện không có gì phải ầm ĩ. Ngay cả chữa bằng cách nào, trị theo kiểu nào cũng không là vấn đề cần quan tâm đối với người bệnh, miễn sao hết bệnh. Đó cũng là lý do nhiều người tự xưng mình là “thần y”, hoặc xưng là “thầy trừ tà, trừ quỷ”, và cũng là lý do nhiều con bệnh rơi vào hoàn cảnh “tiền mất tật mang”.
Nhà Chúa Cha thì hoàn toàn khác, vì ở đây, bệnh nhân được mời gọi đi vào sinh hoạt đạo đức bằng dự lễ mỗi ngày, ăn chay trường, cầu nguyện liên lỷ, sống tự hạ, và tha thứ như điều kiện để được chữa lành bệnh thân xác, vì bệnh được coi là hậu quả của việc ma quỷ đang hiện diện và quậy phá đương sự, nên bệnh chỉ hết, khi ma quỷ bị trục xuất ra khỏi người bệnh.
Nếu hoạt động ở Nhà Chúa Cha chỉ có thế, nghiã là chỉ thuần túy trừ quỷ, trừ tà thì có thể vấn đề không trở nên trầm trọng đến nỗi Đấng Bản Quyền giáo phận phải mạnh tay can thiệp, vì công việc trừ quỷ, sau một thời gian quan sát và phân định, Giám Mục giáo phận có thể hợp pháp hoá cách này cách khác, theo sự khôn ngoan của ngài, vì dù gì đi nữa, mục đích chính vẫn là duy trì “hiệp nhất, hiệp thông” trong Giáo Hội, để làm vinh danh Chúa và mưu ích cho các linh hồn mà Bản Quyền giáo phận luôn nhắm tới, và cố gắng thực hiện.
Nhưng vấn đề trở nên nhiêu khê, khi hoạt động của Nhà Chúa Cha đã không dừng ở việc trừ quỷ, trừ tà, nhưng leo thang một cách mau chóng và quyết liệt bằng những hoạt động thuộc phạm vi giáo lý đức tin, khi qủa quyết: Chúa Cha nhập cuộc với chương trình cứu thế mới của riêng Ngài, khi chọn một người và qua con người này, Chúa Cha trực tiếp mặc khải từ những việc bình thường trong ứng xử, và sinh hoạt hằng ngày, như phải trả lời thư của đức cha giáo phận thế nào, phải chăm sóc em bé thuộc diện “thai thánh” làm sao, có cần phải gỡ xuống các clip làm chứng theo lệnh của Giám Mục không… đến những mặc khải quan trọng gây hoang mang trong cộng đồng dân Chúa, và có thể làm đảo lộn toàn bộ Giáo Lý Đức Tin của Hội Thánh công giáo, có nguy cơ dẫn đến ly giáo như “không cần phải vâng phục Đấng Bản Quyền”, “Đức Maria là Mẹ của Chúa Cha”, “Đức Mẹ chọn chị Toàn và nhập vào chị để nói với nhân loại những điều Chúa Cha muốn, do chỉ thị trực tiếp của Chúa Cha, và tác động của Chúa Thánh Thần”, hoặc “Nhà Chúa Cha là nơi duy nhất Chúa Cha chọn đến ngự, chị Thiên Thương là người duy nhất Chúa Cha chọn để viết ra những mặc khải mới cho thời đại mới, và thánh ý của Ngài cho từng người, từng công việc”.
Vấn đề sở dĩ ngày càng trở nên nghiêm trọng mà hậu quả sẽ không nhỏ đối với đức tin của cộng đồng Dân Chúa, là vì hoạt động của Nhà Chúa Cha không còn được khoanh vùng, đóng khung, và giới hạn ở việc trừ quỷ, nhưng đã đi qúa xa, vượt qúa những gì Giáo Lý Đức Tin cho phép, khi tự cho mình quyền nhận mặc khải mới, quyền cắt nghiã và quảng bá mặc khải mới. Nói tóm lại, những bước chân của Nhà Chúa Cha đang lún sâu trong tiến trình ly giáo, tách khỏi Giáo Hội công giáo bằng những việc làm hoàn toàn đi ngược Giáo Lý Đức Tin tông truyền.

“Nhà Chúa Cha ” là điểm nóng vì quy tụ được nhiều thành phần trong Giáo Hội:
Có nhiều nhóm tự đặt mình ra ngoài Giáo Hội, khi không tuân phục Đấng Bản Quyền và tự động quảng bá những điều sai lạc, trái với giáo lý của Giáo Hội, nhưng những nhóm này không mấy được biết tới, và thường chỉ tồn tại một thời gian ngắn, và rất èo uột, vì thành viên của những nhóm này hầu như chỉ là giáo dân.
Khác với những nhóm này, “Nhà Chúa Cha” thu hút sự chú ý của rất nhiều người, lôi kéo cảm tình và ủng hộ của số đông đáng kể trong nước cũng như ngoài nước, vì có sự tham gia của nhiều linh mục, tu sĩ nam nữ, là thành phần ưu tú, đươc tuyển chọn, được thánh hiến, có kiến thức thần học, đạo đức, đáng tin cậy, từng giữ vai trò chủ chăn, lãnh đạo, hướng dẫn cộng đoàn.
Với người giáo dân, ở đâu có linh mục, tu sĩ hiện diện; hoạt động nào có linh mục, tu sĩ tham gia điều hành, cộng tác, ở đó có Giáo Hội, và an toàn của chân lý đức tin, vì với nhiều người: Cha là Chúa, Cha nói là Chúa nói, ý Cha là ý Chúa, nên không bận tâm suy nghĩ, cũng chẳng phải nặng lòng đắn do, nếu ở đó có cha, có sơ, có thầy; nếu việc đó có cha, sơ, thầy đang dấn thân thực hiện, vì các ngài không biết thì ai biết bây giờ, các ngài không thấy rõ thì ai thấy rõ đây.
Vấn đề còn lại là công tác quảng bá, lan toả sứ điệp, đường lối, và các phương tiện truyền thông đại chúng được khai thác, tận dụng. Chúng ta đừng quên: ở thời đại công nghệ thông tin cực kỳ tân tiến này, con người không chỉ lười biếng di chuyển, mà còn lười biếng suy nghĩ nữa, nên người ta chỉ dễ dàng đón nhận những gì đến tận phòng ngủ, vào tận giường, kề tận tai, ngay trước mắt. Vì thế, việc truyền giáo của chúng ta cũng phải thích nghi với con người thời đại, khi biết xử dụng những phương tiện của thời đại để loan báo Tin Mừng đến mọi người, mọi nhà. Và điểm này, Nhà Chúa Cha biết tận dụng.
“Nhà Chúa Cha ” là điểm nóng, vì gồm nhiều thành viên có khả năng, cá tính và nhiệt huyết:

Không thể chối cãi một sự thật, đó là đa số thành viên Nhà Chúa Cha đều là những người có khả năng về nhiều lãnh vực, và là những người có cá tính mạnh và đầy nhiệt huyết. Nhờ những tính cách này, anh chị em tuy khác nhau ở tuổi tác, địa vị xã hội cũng như chức vụ trong Giáo Hội, và hoàn cảnh sinh hoạt đời thưòng đã làm nên một nhóm gắn bó chặt chẽ, có cùng đường lối, chọn lựa. Chẳng hạn như khi được Giám Mục, hay Bề Trên nhà dòng yêu cầu tháo gỡ các clip làm chứng xuống , thì hầu như tất cả đã đồng lòng từ chối đề nghị này, và giữ vững lập trường chung.
Thực vậy, những yếu tố nhân loại này đóng góp không ít vào sự thành công của Nhà Chúa Cha, và với đà phát triển hiện nay, với những con người hội nhiều điều kiện thuận lợi, không lâu sẽ mọc lên đó đây nhiều Nhà Chúa Cha khác, như vừa khai trương Nhà Chúa Cha thứ hai ở tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ.

Đứng trước hiện tượng Nhà Chúa Cha được xem như điểm nóng, chúng ta thấy có nhiều nhận định khác nhau từ nhiều phía: người ủng hộ thì cho rằng “Nhà Chúa Cha” đích thực là công trình của Thiên Chúa. Những người này hầu hết không quan tâm đến những vấn đề thuộc tín lý, nhưng hài lòng vì Nhà Chúa Cha đang làm một công việc, mà từ xưa đến nay chưa bao giờ xẩy ra, cũng chưa ai dám làm, đó là trở thành “Tiếng Nói Sự Thật” công khai đối đầu với tiếng nói của Giáo Quyền mà từ bao đời vẫn mãi chỉ là tiếng nói “độc thoại, độc quyền, độc đóan”; hài lòng vì nhờ có “Nhà Chúa Cha ”, công trình của Chúa Cha, Tiếng Nói của Sự Thật mới được cất lên, mới có cơ hội bật ra từ cửa miệng những người giáo dân “thấp cổ bé miệng” mà chưa bao giờ được tích cực hướng dẫn, khuyến khích, nâng đỡ bởi những người thuộc hàng giáo sĩ, tu sĩ.
Bên cạnh những người ủng hộ là những người đả kích, lên án. Tất nhiên những người này xem “Nhà Chúa Cha” là nhà của ma quỷ, là tổ quỷ và nặng lời nguyền rủa những ai đến cư ngụ và làm việc trong nhà này.
Đứng giữa hai nhóm người này là nhóm có khuynh hướng bàng quan, nhưng thực dụng: bàng quan vì tận thâm tâm, vấn đề tín lý hoàn toàn được coi nhẹ, vì những Giáo Lý Đức Tin không giữ một vai trò nào trong đời sống của họ. Nhưng thực dụng, khi cho rằng phải có Nhà Chúa Cha, phải có lực lượng đối kháng, giữ vai trò phản biện, phê bình, thì Giáo Hội mới canh tân, đổi mới, cũng như phải có người chê xấu, ta mới chăm chút diện mạo.
Phần chúng ta, những người Kitô hữu, chúng ta phải làm gì khi đứng trước điểm nóng có thể tạo thành đám cháy?
Một tâm hồn sôi sục căm tức? Không. Một trái tim vô cảm, không quan tâm ? Không. Một cõi lòng trống vắng, như thửa đất hoang để thú dữ tha hồ tung hoành? Không.
Bởi điều chúng ta phải làm chính là điều thánh Phaolô đã căn dặn tín hữu Philipphê trong thư của ngài: “Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Kitô Giêsu… Và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em” (Pl 4,6-7.9).
Chính trong Đức Giêsu Kitô, với ơn Bình An của Ngài, tất cả chúng ta sẽ hiệp thông, hiệp nhất với nhau, dù hiện nay chúng ta đang đứng ở những vị trí khác nhau, có khi đối nghịch nhau trước “điểm nóng”, miễn là tất cả chúng ta đều biết “đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều chúng ta thỉnh nguyện ”.
Xin Đức Maria là trạng sư thần thế trước mặt Thiên Chúa Ba Ngôi thương cầu bầu cho Giáo Hội và chúng con !
*****
Thông báo chung từ Tin Mừng Đường Phố: Với mục đích Loan Báo Tin Mừng, tác giả Jorathe Nắng Tím và Tin Mừng Đường Phố chân thành cám ơn sự chia sẻ rộng rãi của Quý bạn, nhưng không đồng ý và không chịu trách nhiệm về những việc “làm lại” hoặc “thay đổi” nội dung cũng như hình ảnh của những clip gốc lấy từ nguồn Tin Mừng Đường Phố.
Trân trọng!
Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggia...@gmail.com

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
Hội Nghị Thường Niên kỳ I/ 2021
(12/4/2021 – 16/4/2021)
BIÊN BẢN
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam họp Hội nghị thường niên kỳ I/ 2021, tại Tòa Giám mục Nha Trang, từ chiều thứ Hai ngày 12/4/2021 đến thứ Sáu ngày 16/4/2021, với sự tham dự của Đức Hồng Y Phêrô Nguyễn Văn Nhơn và đông đủ tất cả các thành viên của Hội Đồng Giám Mục.
Trong dịp này, Đức Tổng Giám mục Marek Zalewski, Đại diện Đức Thánh Cha tại Việt Nam đã gửi thư chúc mừng Hội nghị, đồng thời trình bày về ý nghĩa Thông điệp “Fratelli Tutti” và chuyến Tông du của Đức Thánh Cha tại Iraq. Trước tình trạng dịch bệnh Covid-19 tại Việt Nam cũng như trên toàn thế giới, Đức Tổng Giám mục nhắc lại lời của Đức Thánh Cha, mời gọi Hội Đồng Giám Mục tìm ra những phương thế mục vụ thích hợp và hăng say làm chứng cho tình yêu của Thiên Chúa trong hoàn cảnh hiện nay.
Hội Đồng Giám Mục đã gửi thư chúc mừng Đức Tổng Giám mục Leopoldo Girelli mới được Đức Thánh Cha bổ nhiệm làm Tân Sứ thần Tòa thánh tại Ấn Độ. Hội Đồng Giám Mục cũng chúc mừng Đức cha Gioan Đỗ Văn Ngân được Đức Thánh Cha bổ nhiệm làm Giám mục chính tòa giáo phận Xuân Lộc; Đức cha Luy Nguyễn Anh Tuấn làm Giám quản Tông tòa giáo phận Hà Tĩnh; đồng thời tri ân quý Đức cha đã mãn nhiệm.
Trong Hội nghị lần này, Hội Đồng Giám Mục đã nghe tường trình từ các Ủy ban trực thuộc và đưa ra một số quyết định.
I. Tường trình của các Ủy ban
- Ủy ban Loan báo Tin Mừng đã và sẽ tổ chức những cuộc gặp gỡ theo miền (Bắc, Trung, Nam) để trao đổi và khích lệ công việc loan báo Tin Mừng, đặc biệt sẽ cùng giáo phận Long Xuyên tổ chức cuộc gặp gỡ toàn quốc để hội thảo về đề tài: “Loan báo Tin Mừng theo phương pháp kể chuyện Chúa Giêsu”.
- Ủy ban Phụng tự đang chờ Bộ Phụng tự chuẩn y Sách Lễ Rôma và Sách Các Bài Đọc.
- Ủy ban Công lý và Hòa bình đã và đang tổ chức nhiều cuộc họp để thống nhất đường hướng hoạt động trong 4 năm tới với các chủ đề trong Học thuyết xã hội của Giáo hội: môi trường, hòa bình - đối thoại, công lý – công bằng và nhân quyền. Ủy ban cũng tái phục hồi trang web để phục vụ độc giả xa gần (www.ubclhb.com ).
- Ủy ban Bác ái Xã hội – Caritas vừa qua đã đón nhận rất nhiều sự trợ giúp của cộng đồng dân Chúa, trong nước cũng như hải ngoại, và đã kịp thời chuyển tới các vùng dịch bệnh Covid-19 và các địa phương bị lũ lụt. Việc làm này đã để lại nhiều ấn tượng rất tốt đẹp trong cộng đồng xã hội.
- Ủy ban Tu sĩ trình bày những khó khăn trong việc thực hiện các chỉ thị mới đây của Bộ Đời sống Thánh hiến, liên quan đến các dòng tu có chung một linh đạo. Hội Đồng Giám Mục sẽ trình bày việc này với Tòa Thánh để xin hướng dẫn.
- Ủy ban Giáo dân đã và sẽ tổ chức các cuộc hội thảo về Hội đồng Mục vụ giáo xứ, các Đoàn thể Công giáo tiến hành.
- Hội Đồng Giám Mục trao toàn bộ thư viện của Giáo hoàng Học viện Piô X cho Học viện Công giáo quản lý và sử dụng, nhằm bảo tồn và phục vụ việc nghiên cứu thần học.
II. Một số quyết định
- Trong Năm kính thánh Giuse (08/12/2020 – 08/12/2021), tất cả các giáo xứ trong các giáo phận dành ngày thứ Tư hằng tuần để dâng Thánh lễ và làm việc đạo đức kính thánh Giuse, xin Ngài gìn giữ Giáo hội hoàn vũ và Giáo hội tại Việt Nam
- Ủy thác cho Ban Thường vụ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam việc nghiên cứu đề án gửi nhân sự du học về các ngành chuyên môn.
- Trao cho Đức Tổng Giám mục Giuse Vũ Văn Thiên việc tìm hiểu về khả thể thiết lập cơ sở chính của Học viện Công giáo Việt Nam tại Tổng Giáo phận Hà Nội.
- Tiến hành thủ tục xin phong chân phước và hiển thánh cho Đức cha François Pallu và Đức cha Pierre Lambert de la Motte. Chấp thuận cho Đức cha Giáo phận Đà Lạt xúc tiến hồ sơ xin phong chân phước và hiển thánh cho Đức cha Jean Cassaigne.
- Trao cho Tiểu ban Giáo luật soạn thảo “Bản hướng dẫn việc phong chức linh mục cho tu sĩ thuộc dòng Giáo phận”.
- Xúc tiến việc xin phép thành lập “Trung tâm Tĩnh dưỡng giáo sĩ Việt Nam” tại Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng.
- Ấn định Hội nghị thường niên kỳ II/2021 sẽ được tổ chức tại Tòa Giám mục Thái Bình, từ ngày 11/10/2021 đến 15/10/2021.
Hội Nghị kết thúc trong niềm vui cùng với Giáo phận Nha Trang cử hành Thánh lễ Tạ ơn, nhân kỷ niệm 350 năm Đức cha Pierre Lambert de la Motte đặt chân tới vùng đất Nha Trang, và kỷ niệm 50 năm linh mục của Đức cha Giuse Võ Đức Minh, Giám mục giáo phận Nha Trang.
Tòa Giám mục Nha Trang, ngày 16/4/2021
Tổng thư ký
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
(đã ký)
+ Phêrô Nguyễn Văn Khảm
Giám mục giáo phận Mỹ Tho
Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggia...@gmail.com

QUÀ TẶNG TIN MỪNG:
Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh
THIÊN NHIÊN MINH CHỨNG: CÓ SỐNG LẠI
Kính mời xem video tại đây:
Khi một người đi du lịch ở nước ngoài về, họ kể cho chúng ta nghe tháp Eiffel cao thế nào, sắt sơn màu gì, dòng sông Seine nước chảy ra sao. Chúng ta tin có như vậy. Đó là tin bởi nghe. Rồi khi họ cho ta xem những tấm hình kỷ niệm họ đứng bên bảo tàng viện Louvre. Ta càng tin họ hơn về những gì đã nghe. Đó là tin bởi thấy. Tin bởi thấy (bằng mắt) thì dễ hơn tin bởi nghe (bằng tai). Trăm nghe không bằng một thấy.
Thường thì cho nghe trước, xem sau. Trình tự này cũng giống như bài Tin Mừng hôm nay.
Khởi đầu: 2 môn đệ đi Emmau về thuật lại họ đã gặp Chúa như thế nào lúc đi đường và bẻ bánh. Mọi người bàn tán. Đó là tin bởi nghe. Rồi Chúa hiện ra, Ngài đưa tay chân (có vết thương) cho họ xem. Và đó là tin bởi thấy.
Các Tông đồ tin bởi thấy, nhưng truyền lại cho chúng ta thì chỉ bằng lời. Vì thế chúng ta chỉ còn một cách để tin: Tin bởi nghe. Các Tông đồ không có máy ảnh, để ghi lại một bức hình khi Chúa hiện ra. Không có video để quay cảnh Chúa giơ tay chân, ăn bánh trước mặt các Tông đồ như thế nào. Iphone di động càng không có. Vì thế chúng ta không có cơ hội tin bởi thấy, mà hoàn toàn tin bởi nghe.
Nhưng không phải cứ nghe gì là tin cái đó. Không phải cứ thấy cái gì là tin liền ngay. Một con người chưa bước ra khỏi nhà mà ba hoa nói về những chuyện ở tận bên Tây bên Tàu, ta nghe đó nhưng đâu có tin.
Một con người đưa tấm hình rõ ràng họ chụp đứng trên toà nhà chọc trời Nữu Ước. Ta thấy đó – nhưng đâu có tin, nhất là gần đây, nhìn những Album, có cảnh cô dâu chú rể chui vào ly rượu, chui vào TV, chụp hình, ta thấy đó, nhưng đâu có tin thật như vậy. Vì ta biết rõ, chẳng qua là ghép hình, là photoshop.
Vậy từ nghe đến tin và từ thấy đến tin còn cần đến bộ óc phán đoán, nhận xét. Đó mới là cái chính. (ở đây, chúng ta tạm thời không bàn tới tin là ơn nhưng không Chúa ban).
Vậy nếu chúng ta, những kể hậu sinh của các Tông đồ, chúng ta chỉ được nghe mà không được thấy về Chúa sống lại, thì điều đó cũng không thiệt hại gì cho chúng ta, vì chúng ta còn bộ óc để suy xét nữa, và bộ óc sẽ cho chúng ta thấy nhiều khi cả những điều mà các Tông đồ thời xưa không thấy.
Nếu thiên nhiên mặc khải có Thiên Chúa, (như nhìn thiên nhiên, vũ trụ với trật tự lạ lùng, liền biết có Chúa là Đấng tạo thành), thì thiên nhiên cũng mặc khải – cho ta thấy- có sự sống lại. Ta sẽ điểm 4 hình ảnh thiên nhiên cũng minh chứng sự sống lại:
1. Hạt lúa: nếu phơi khô – ướp lạnh – cất kỹ – vẫn là hạt lúa. Nhưng nếu ngâm nước, chôn dưới đất, sinh ra cây lúa.
Hình ảnh này chính Chúa đã dùng . Và thánh Phaolô đã nói tới khi trả lời cho dân Corinto. Họ hỏi Phaolô khi sống lại, lấy xác nào mà trở về ? Phaolô đã trả lời– Bạn gieo vật gì thì vật ấy phải chết đi mới sống lại được chứ. Vật bạn gieo không phải là thân cây tương lai, song chỉ là hạt. Từ hạt, Chúa làm nảy nở cây riêng biệt. Đó là hình ảnh kỳ diệu – cho chúng ta hiểu được phần nào việc sống lại – việc đi từ thế giới này chuyển qua thế giới bên kia.
2. Con bướm: khi nhìn một con bướm ngày đẹp đẽ, có ai lại nghĩ rằng nó thoát xác từ một con sâu róm lông lá xấu xí, phải bò chui dưới lá cây đất đá. Sâu nào ra bướm đó. Có cái liên tục và có cái cách quãng. Nhìn vào đây, chúng ta có thể suy ra: từ thân xác hay chết, thuộc về cát bụi, sẽ trở thành thân xác vinh quang thuộc thần thiêng, đi từ trạng thái này sang trạng thái khác.
3. Bảo tồn xác: Tại sao phải chôn cất con người đàng hoàng? Tại sao khi con người chết, khác hẳn với con vật. Tôn trọng, thì người ta làm lăng tẩm để giữ xác, hoặc chôn cất với quan tài gỗ quí để giữ xác được lâu; hoặc nữa, có hoả thiêu cũng giữ lại tro cốt. Tất cả sự quí trọng đối với thân xác đó như muốn cho ta thấy, cho ta hiểu xác loài người sẽ có một ngày trở nên như thế nào đó chứ chẳng lẽ chết là hết? Đức tin Kitô giáo gọi là sống lại.
4. Vật quí giá: Hình ảnh này tôi học được nơi một linh mục trong Dòng, nay đã chết. Điều chúng ta tưởng khó tin nhất là xác loài người sống lại, lại không khó tin lắm theo lý luận này. Trong một bữa ăn, linh mục này nói, chứng minh xác sống lại dễ lắm. Và cha lý luận: Nếu chúng ta có 1 radio cổ lỗ sĩ, dùng đèn, ta bỏ đi cũng không tiếc, nhưng nếu ta có Tivi video, đa hệ, tự động tối tân, ta bỏ đi ta có tiếc không? Nếu ta có máy vi tính thông minh, ta vất đi, ta có tiếc không. Thân xác chúng ta còn giá trị, qúi báu gấp bội cái đầu video, cái máy vi tính cực kỳ tối tân. Đầu óc, con tim, cánh tay… bất cứ cái gì cũng vô giá. Đến nỗi lúc tạo dựng xong con người, Chúa nói “tốt quá sức”. Vậy lẽ nào Chúa lại để cho cái tốt đẹp quá sức đó phải hư nát?
Ngay cả khi thân xác ta già nua, bệnh hoạn, tật nguyền, thì thân xác đó vẫn mang hình ảnh của Chúa: Nào Ta dựng nên con người giống hình ảnh Ta. Làm sao Chúa Tạo Hoá lại để nó hư nát được?
Thánh Phêrô trong bài giảng chứng minh Chúa Giêsu sống lại, đã dùng đến Tv 15: “Chúa sẽ không để mạng tôi chôn vùi trong âm phủ”. Vậy là ta đã thử dùng 4 hình ảnh thiên nhiên cung cấp để minh chứng có sự sống lại của thân xác là: Hạt lúa, con bướm, tôn trọng xác người, và vật thể quí giá.
Tin Chúa Giêsu chết và sống lại thì dễ hơn là tin chúng ta sẽ sống lại. Ngài là Chúa, Ngài sống lại cũng dễ thôi, cũng như chúng ta dễ dàng tin Tổng Thống quyền lực vô song, Vua kia giàu có … nhưng từ cái giàu có, quyền lực của Tổng Thống, của vua kia mà chúng ta cũng được lây hưởng, đó mới là điều khó. Thì, Đức Kitô chết và sống lại, có mục tiêu là để chúng ta cũng được sống lại như Ngài. Đó chính là TIN MỪNG. Đúng là tin vui mừng thật.
Khi con người đón nhận cái Tin Mừng đó, thì cơ may không còn hiểm nghèo nữa, hy sinh không còn khó chịu nữa, già lão không phải là thảm hoạ, cuộc sống không là ngục tù và cái chết không phải là tử thù.
Xin cho mọi người Kitô hữu biết sống trọn Tin Mừng này bằng cách luôn hát Alleluia trong mọi lúc, luôn biết qúi trọng thân xác mình và tha nhân vì một ngày kia xác loài người sẽ sống lại.
Lm Anphong Nguyễn Công Minh, ofm
Hẹn gặp lại
Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggia...@gmail.com

QUÀ TẶNG TIN MỪNG:
Chúa Nhật 4B Phục Sinh
Kính mời xem video tại đây:
Hôm nay Chúa Nhật Chúa Chiên Lành. Đấng Chăn Chiên Lành, đích thị là chính Chúa GiêSu. Nhưng Ngài cũng tuyển chọn những kẻ nối tiếp Ngài, để trở thành những kẻ chăn chiên, như Ngài nói với Phêrô sau khi sống lại, hãy chăn dắt các chiên con, chiên mẹ của Thầy. Giám mục là những đấng chăn chiên. Hơn 4000 GM trên thế giới. Hầu hết là đấng chăn chiên lành. 99,9% là lành. Linh mục cũng được gọi cách nào đó là kẻ chăn chiên. Khoảng 400.000 linh mục trên thế giới. Khá đông, nên cũng lẫn nhiều kẻ chăn chiên không lành lắm. Vụ linh mục lạm dụng tình dục tại Mỹ nổ ra mới đây, là một ví dụ, gây biết bao thiệt hại cho Giáo Hội, uy tín lẫn tiền của!
Tuy 400.000 linh mục là đông như vậy, nhưng so với 40 năm trước đây, lại tụt từ nửa triệu xuống còn 400 ngàn. Lẽ ra con số phải càng ngày càng tăng, vì dân số tăng, con chiên tăng, nhưng kẻ chăn lại giảm, giảm thảm hại, nhất là tại Âu Châu, sau đó là Mỹ Châu.
-Có người nói rằng, vì luật độc thân, cho nên mới sút giảm con số linh mục như thế.
-Có người nói, vì không được cưới vợ, cho nên có những kẻ chăn chiên không lành như vậy. Và họ lập luận:
Vậy để không giảm sút, để quân bình và tốt lành, hãy hủy luật độc thân của linh mục, trở về với thời nguyên thủy, như các tông đồ: rõ nhất là Phêrô tông đồ cả: có mẹ vợ đau nặng được Thầy đến chữa lành.
Luật độc thân linh mục của Giáo Hội nghi lễ LaTinh xuất hiện muộn thời, nhưng là một điểm son cho đoàn chiên. Khi không có vợ có con, thì lo lắng cho đoàn chiên ắt phải chu đáo hơn nhiều.
Nhưng ngày nay có nhiều người đã đưa ra những luận điệu có vẻ xây dựng, đề nghị cho các linh mục được lập gia đình giống như các mục sư Tin Lành, để cứu vãn tình trạng thiếu ơn gọi, khan hiếm linh mục, vì sợ rằng mai ngày không còn đủ tông đồ làm việc cho Chúa, thiệt hại cho các linh hồn. Và nhất là để linh mục quân bình hơn, vì nhờ có gia đình?
Nhưng chúng ta hãy nghe thuật lại những phức tạp sau đây, đã được chính các vị chủ chăn tiết lộ về tình trạng của các giáo hội có luật cho phép linh mục lập gia đình và mục sư có đôi bạn.
1. Mục sư Jungmann nói: "Qúi vị đừng nghĩ rằng chỉ có Giáo Hội Công Giáo của quí vị gặp khủng hoảng, bên Tin Lành chúng tôi còn gặp khủng hoảng nặng hơn bên quí vị rất nhiều.”
Đâu phải được lập gia đình, là đi làm linh mục, hoặc mục sư đông hơn đâu. Nhiều khi ngược lại, bởi họ không thấy lý tưởng cao cả nơi ơn gọi đó. Cho nên họ chẳng phấn đấu để vào.
2. Trong một cuộc họp mặt giữa linh mục Công Giáo và mục sư Tin Lành, một mục sư phát biểu về đời sống độc thân: "Tôi bắt đầu hiểu giá trị đời sống độc thân nơi Giáo Hội Công Giáo. Tôi cảm thấy các linh mục là anh em với nhau, và tạo nên một gia đình thực sự. Không thể nói được như thế đối với chúng tôi... Nếu một mục sư nào đó thành công, tôi không sung sướng gì; nếu một mục sư nào đó thất bại, tôi cũng không đau xót gì với ông. Giữa chúng tôi không có bầu khí gia đình, họa chăng cũng chỉ có giữa vợ chồng chúng tôi thôi".
Năm 1974 dịch Kinh Thánh chung giữa Tin Lành và Công Giáo tại Đalat, đã thấy một chút khó khăn của đời đôi bạn làm mục vụ. Vì Tin Lành đi là đi cả vợ con, phải bố trí phòng riêng. Khi xuống nhà cơm, họ ngồi theo gia đình. Còn linh mục, chỗ nào trống là kê vào. Rất thanh thản và tự do!
3. Đức Tổng Giám Mục Công Giáo ở Beyrouth (Liban) tâm sự: "Các Đức cha hãy cố giữ lấy kho tàng quí báu của Giáo Hội Latinh, tức là luật linh mục độc thân. Tôi đã có nhiều kinh nghiệm trong vấn đề này; vì Giáo Phận tôi, một Giáo Phận theo nghi lễ Đông Phương: Có linh mục độc thân và có linh mục lập gia đình. Lắm vấn đề phức tạp mà quí vị không thể tưởng tượng được.
“Giáo Hội Công Giáo chúng tôi cũng như bên Chính Thống Giáo luôn nuôi ở Tòa Giám Mục vài cha sống độc thân, để dự phòng sau này làm Giám Mục kế vị chúng tôi, vì Giáo Luật đòi buộc Giám Mục phải sống độc thân (linh mục thì không buộc).”
4. Lại còn phức tạp do luật buộc linh mục chỉ được kết hôn một lần trước khi lãnh Chức Thánh. Có những trường hợp linh mục mới có 30 hoặc 35 tuổi, vợ ông đã chết, tay bồng tay bế, lũ con nheo nhóc, không ai nuôi dưỡng, thật nan giải.
5. Trong việc mục vụ càng phức tạp hơn: Mặc dầu tập quán linh mục lập gia đình đã có từ xưa truyền lại, giáo dân vẫn quí mến linh mục độc thân hơn: các ngài dù ở xa hoặc đi đến đâu, họ cũng tìm cách gặp gỡ, để xưng tội và xin lễ.
6. Linh mục có gia đình chỉ phục vụ trọn vẹn ngày Chúa Nhật, còn các ngày khác họ phải lo làm ăn để nuôi sống gia đình. Như thế làm sao “sẵn sàng” được với mọi người.
7. Thuyên chuyển một linh mục có gia đình thật là một vấn đề khó khăn. Được lệnh, ông sẽ bảo: "Con sẵn sàng, nhưng vợ con mắc làm ở Sở kia, các cháu lại đang học ở trường nọ, gia đình con không cùng đồng tâm đến địa phương (sắp phải đến) đó".
8. Có khi linh mục thì tốt, nhưng bà vợ hoặc con cái chưa nói là xấu, chỉ không được giáo dân trong xứ có thiện cảm, thì cũng đủ để họ ghét luôn cả linh mục, rồi dần dà xa việc đạo. Trường hợp mà xảy ra thù hằn thì còn mất cả Đức Tin nữa. Nếu thuyên chuyển linh mục ấy không được, thì cha truyền con nối, tiếp tục giữ giáo xứ từ thế hệ này qua thế hệ khác, làm cho cả xứ đạo phải chịu sự áp bức của một gia đình, nên đời sống đạo sa sút không thể lường được!
Kết Luận
Là con cái Chúa và Giáo Hội Công Giáo nghi lễ LaTinh (nơi có luật độc thân linh mục), chúng ta hãy cầu nguyện trong ngày Quốc Tế cầu cho Ơn Gọi này, cho có được nhiều mục tử biết quí trọng và tuân giữ đời sống độc thân đến cùng, vì đó như một quà tặng quí giá cho đoàn chiên mà Chúa gửi đến.
Tuy vậy chúng ta cũng hãy cầu cho những linh mục trong các giáo hội không có luật độc thân linh mục (như Công giáo Đông phương, như Chính Thống…) nữa, để dù linh mục độc thân hay linh mục có gia đình trong các giáo hội được phép, thì họ, quan trọng phải là những mục tử nhân từ như Chúa Giêsu là vị Thầy nhân từ tuyệt hảo. Amen.
(góp nhặt từ vài nguồn)
Lm Anphong Nguyễn Công Minh, ofm
Hẹn gặp lại
Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggia...@gmail.com
QUÀ TẶNG TIN MỪNG:
Thứ Bảy, tuần THỨ BA PHỤC SINH
CHÓI TAI KHÔNG PHẢI LÀ XẤU
Lm. MINH ANH
TGP. HUẾ
Kính mời theo dõi video tại đây:

Khi ấy, rất nhiều các môn đệ của Chúa Giêsu đã nghe và đã phản kháng: “Lời gì khó nghe quá! Làm sao chịu nổi?”. (Ga 6, 60)
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay kết thúc diễn từ Bánh Hằng Sống thâm trầm và sâu sắc của Phúc Âm thánh Gioan. Đọc từ đầu đến cuối, nếu tinh ý, chúng ta sẽ thấy, Chúa Giêsu đã đi từ những tuyên bố chung chung, dễ chấp nhận, đến những tuyên bố khá thách thức, trực tiếp hơn. Nghe những lời ấy, nhiều người bỏ đi, vì “Lời này chói tai quá! Ai nghe được!”. Thế nhưng, ‘chói tai không phải là xấu’.
Trước Mầu Nhiệm Thánh Thể, cách chung, có ba thái độ dễ nhận ra ở ba hạng người. Trước hết, thái độ của một đức tin sâu sắc; thứ đến, thái độ của sự thờ ơ; và sau cùng, thái độ của sự không tin, là những gì chúng ta đọc thấy trong Tin Mừng hôm nay. Họ nói, “Lời này chói tai quá!”. Một câu nói thẳng thắn nhưng đáng suy gẫm vì lẽ, đôi khi, ‘chói tai không phải là xấu’; ngược lại là khác.
Một cách nào đó, lời dạy của Chúa Giêsu về Bí tích Thánh Thể đúng là những câu nói khó nghe nếu không nói là chói tai. “Chói tai” theo nghĩa, niềm tin vào Bí tích Tình Yêu này chỉ có thể có, và thực hiện được nhờ một đức tin hình thành từ sự mặc khải nội tâm qua tiếng nói bên trong của Chúa Thánh Thần. Đó cũng là ‘sức lôi lực kéo’ của Chúa Cha như Chúa Giêsu nói. Trong trường hợp của những người bỏ đi, dù đã được nghe dạy dỗ, tâm hồn họ vẫn bị đóng kín trước ân sủng của đức tin; họ vẫn bị kẹt ở một cấp độ thuần tuý trí tuệ, và do đó, ý tưởng về việc ăn Thịt và uống Máu Con Thiên Chúa vượt quá những gì họ có thể hiểu được. Vì vậy, ai có thể chấp nhận một tuyên bố như thế ngoại trừ kẻ nghe được điều Thiên Chúa nói với họ từ nội tâm của họ mà thôi; vì chỉ có xác tín nội tâm mới có thể cho con người khả năng tin nhận tính trung thực của Bí tích Thánh Thể.

Khi rước lấy những gì mà bên ngoài dường như chỉ là ‘bánh với rượu’, chúng ta tin là đang rước chính Chúa Giêsu Kitô. Muốn được vậy, chúng ta phải hiểu giáo huấn của Ngài về Bánh Ban Sự Sống là ‘một sự thật sống còn’ cho linh hồn. Câu nói của Ngài chói tai, lời dạy của Ngài khó nghe nhưng là ‘một sự thật cấp thiết’; và đây là lý do tại sao hành vi đức tin này phải được ‘thực hiện một cách nghiêm túc; kính tin nghiêm túc, và đón nhận nghiêm túc’. Đối với hạng người thứ hai, những người không thẳng thắn chối từ nhưng thờ ơ với sự dạy dỗ này vì họ cho rằng, giáo huấn này chỉ là biểu tượng. Thế nhưng, biểu tượng không chỉ là biểu tượng; đó là một giáo huấn sâu sắc, đầy thử thách và có khả năng thay đổi cả cuộc sống của một con người. Vì lẽ, với Bí tích này, chúng ta được thông phần sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa, Đấng ban nó cho con người chỉ vì yêu thương.
Nhiều người bỏ đi, vấn đề quan trọng không phải là bỏ đi nhưng là bỏ đi để sau đó, ‘chọn ai để đi’. Từ câu hỏi của Phêrô, “Lạy Thầy, chúng con sẽ đi theo ai?”, chúng ta hiểu được niềm tin của hạng người thứ nhất, rằng, trung thành với Thiên Chúa là vấn đề về lòng ‘trung thành với một con người’ mà chúng ta tự ràng buộc mình để cùng người ấy đi trên một con đường; người này là chính Chúa Giêsu.
Cha Stanislaus, dòng Thánh Tâm, có người anh linh mục Dòng Tên, kể về thân phụ của mình. “Cha tôi bỏ đạo; ông cấm cả nhà đi lễ. Một hôm, ông ghé thăm người bạn, chủ tiệm thịt. Tình cờ, một bà già bước vào. “Bà muốn gì?”, ông hỏi; “Tôi muốn mua một chút thịt?”. “Bà có tiền?”; “Không có; bù lại, tôi đi lễ, cầu cho ông”. “Giá một Thánh Lễ bao nhiêu?”, và như để diễu cợt, cả hai cười oà; chủ tiệm cầm một tờ giấy, viết nguệch ngoạc đưa cho bà, “Đây, điều tôi muốn. Lễ về, đưa tấm giấy cho tôi”. Sau lễ, bà ghé tiệm, đưa giấy cho ông chủ. Cầm tờ giấy, ông đặt lên cân. Lạ thay, tờ giấy nhận chìm cán cân lệch hẳn một bên! Chủ tiệm lấy một khúc xương đặt lên đĩa kia, khúc xương không làm đĩa cân nhúc nhích. Tò mò, cứng cỏi, ông đặt một đùi cừu; vẫn không nhúc nhích. Hai ông đổi tờ giấy qua đĩa cân kia, kết quả vẫn vậy. Cả hai bừng tỉnh; họ tái mặt, không còn cười đùa. Họ bắt đầu thay đổi! Chuyện lạ đồn ra, tiệm ngày càng phát đạt. Điều đáng ghi nhận, là nhờ phép lạ ấy, hai ông ý thức Thánh Lễ thật vô giá; cũng từ đó, họ dự lễ mỗi ngày. Gia đình tôi từ đó trở nên đạo đức nhờ tham dự Thánh Lễ hằng ngày. Ơn gọi linh mục của hai chúng tôi phát triển và lớn lên từ đó”.
Anh Chị em,
Như người cha sốt sắng trở lại của hai linh mục kia, câu nói chói tai của Chúa Giêsu: “Ai ăn Thịt Tôi và uống Máu Tôi, sẽ ở trong Tôi” sâu sắc đến mức nào? Thực tế, ‘chói tai không phải là xấu’ rất đúng ở đây. Vì thế, chúng ta phải nghiêm túc xem xét đức tin của mình hoặc ‘sự thiếu vắng nó’. Những gì Chúa Giêsu dạy là thay đổi cuộc sống; vì đó là sự sống. Để khi hiểu rõ, chúng ta được thử thách để tin bằng cả trái tim mình hoặc quay lưng lại với sự không tin. Hãy cho phép bản thân hết lòng tin và chúng ta sẽ thấy mình đang tin vào một Mầu Nhiệm sâu sắc, có sức biến đổi nhất!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa Giêsu, giáo huấn của Chúa về Bí tích Thánh Thể cao cả vượt quá sự hiểu biết của con, nhưng ‘chói tai không phải là xấu’. Xin mở mắt con và tâm trí con để con có thể lắng nghe lời Ngài và đáp lại với một đức tin sâu sắc nhất”, Amen.
(lời nhắn: mọi người đều có thể yêu cầu được nhận bài suy niệm tương tự của cùng tác giả trong mỗi ngày, xin liên lạc qua email: minhan...@gmail.com – xin cảm ơn).
Lm. MINH ANH, TGP. HUẾ