Buổi sáng hôm sau ngày được chuyển ra trại A30 Phú Khánh,. sau khi các đội ổn định, chúng tôi phải đi lao động chứ không ăn cơm tù mà ở không được, và người tù Trưởng Ban Tổng Hợp Trại, phân phối công việc cho các đội, là anh Đại úy nguyên là Cảnh sát Nguyễn Văn Tạo,. Trưởng Ban Tổng Hợp quyền uy một cõi, cán bộ trại đói no đều do một tay anh Tạo . Hồi còn Trung úy anh làm Trưởng Cuộc CSQG Sông Lòng Sông, Tuy Tịnh Chàm, quận Tuy Phong, Long Hương. Năm 1972 để chuẩn bị cho đấu tranh chính trị với VC, khóa sinh Sĩ quan Trường Bộ Binh Thủ Đức, trước khi ra trường phải đi chiến dịch . Khóa này Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho ra hết Bình Thuận trên 2000 Sinh Viên Sĩ Quan . Được chia ra về các xã, thôn mỗi toán cỡ 30 người do một sĩ quan Đại Đội Phó phụ trách . Tôi nhận một toán SVSQ ra hoạt động vùng Càn Rang, Tuy Phong . Vùng này VC rất nhiều, nên để an toàn cho anh em tôi liên lạc với anh Tạo tại xã Sông Lòng Sông xin cho họ tối đến được vào trụ sở xã ngủ vì xã có đồn bót vững chắc, từ đó tôi quen với anh, về sau anh xin đổi về quê anh ở Tuy Hòa và lên Đại úy làm Chỉ huy Trưởng CSQG quận Tuy An . Tại đây Nhà 13, tôi gặp anh Tạo, anh vô cùng mừng rỡ, anh mới hỏi tôi, trước giờ ở đâu và có cần anh giúp đỡ gì không vì giờ này anh được trại giao cho làm Trưởng Ban Tổng Hợp lo việc phân công các đội lao động .Tôi mới nói với anh, nếu anh thương tôi thì anh cho Nhà 13 làm công việc gì mà có thể cải thiện kiếm ăn thêm vì anh em đói quá, chứ không mong gì hơn . . .
-“Ai có tên đứng qua một bên xe và ai không có tên ngồi yên tại chỗ.” Con số được kêu tên vào chiều hôm ấy là 142 người gồm khoảng trên 80 cảnh sát và trên 60 mươi quân cán chính, trong số đó có đại úy Kế, Chi khu trưởng Tuy An, và anh chỉ huy trưởng CSQG Tuy Hòa Đại úy Nguyễn Văn Tạo bạn của tôi....
– Nguyễn Khánh, chủ tịch xã Hòa Thắng
– Nguyễn Phúc (em ông Khánh), trưởng ban quân xa ty Cảnh sát Phú Yên
– Trung úy Nguyễn Văn Nê là cuộc trưởng thị xã Tuy Hòa
– Nguyễn Phương (rể ông Khánh) là cuộc phó xã Hòa Đa
– Châu Văn Hiển là Cảnh sát viên ty Cảnh sát Tuy Hòa
– Nguyễn Hai là Cán bộ Xây dựng nông thôn
– Ngô Văn Bộn là Cán bộ Xây dựng nông thôn…
Thảm thiết thay gia đình ông Nguyễn Khánh, bị thảm sát bốn người một lúc.
Ngoài ra, trong số sát thủ trong đêm thảm sát hãi hùng, tôi còn nhớ tên một người du kích là: Nguyễn Công Chánh”.
Gám Đốc Lê Văn Liễm bình thản tuyên bố :
- Vì điều kiện học tập tại địa phương nầy không tốt cho một số quá đông, do vậy 142 người nầy sẽ được về tỉnh học tập với các điều kiện tốt hơn. Sau những chuẩn bị nhanh gọn để lên đường, tất cả 142 người chia tay các bạn để “đi về một phương trời khác” khi chạng vạng vừa buông. Có ngờ đâu, đoàn 142 người dắt díu nhau đi, không phải đi về tỉnh mà đi theo lối phía Bắc, qua ngõ “Lù Ba” và tiến dần tới các bãi thảo nguyên hoang vắng dẫn tới bên chân núi “Chà Rang”…Khi trời vừa tối sẩm, những người cải tạo còn ở lại Đình Thọ chợt nghe một tiếng nổ lớn và tiếp sau đó là những loạt đạn đại liên xối xả từ xa vọng về. Lúc đó, các tay quản giáo đã hô lên rằng : đó là tiếng súng đánh nhau của bộ đội ta và tàn quân ngụy. Nghe thì nghe vậy nhưng trong lòng mỗi người đang nung nấu một mối nghi ngờ và lo âu. Rồi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi xe của ông giám đốc Công an Lê Văn Liễm lại đến.
Gần một tuần sau, trong khi lao động, một số anh em cải tạo nghe dân làng Đình Thọ kháo láo :
-Cách đây mấy đêm, có từng đoàn 5 người một, bị trói tay bằng dây dù, dẫn về phía núi Chà Rang và bị bắn chết chồng chất. Các trẻ em chăn bò cũng hoảng sợ kinh hoàng khi chứng kiến hàng đống xác người chết hôi thúi cả một vùng núi Chà Rang. Riêng người viết bài nầy, đã theo chân người thân đi tìm xác chú tại địa điểm trên. Trước khi đến “bãi xác” được chất hàng đống to đã bốc mùi kinh khiếp, một bãi nào dép, giày, bi đông, dụng cụ…nằm la liệt trên phần đất phía ngoài. Có lẽ, trước khi bị bắn, các cán bộ muốn “thanh tra đồ đạc phạm nhân” trước, để khỏi phải lục lọi trong cái đám xác bầy nhầy máu thịt !... Gần đây tôi cũng được biết về tin chính một số nữ du kích của VC đích thân cầm mã tấu chém chết nhiều người chiến sỹ VNCH một cách man rợ trong lúc tay bị trói chặt, họng súng AK của bọn khát máu chĩa thẳng vào người . Từng thân xác ngã gục được chúng đạp xuống các lỗ đào sẵn .
Có ai ngờ, trong sô 142 “học viên về tỉnh cải tạo” với những loạt đạn đại liên định mệnh tối hôm ấy, lại có một người sống sót. Nghe đâu người này sau đó đã cắn dây trói, chạy trốn vào phía Nam và thay tên đổi họ yên ổn làm ăn nơi một vùng đất mới…
Không biết trong hồ sơ về tội ác của Cộng Sản mà nghị viện Âu Châu đã lên án bằng nghị quyết 1481 ngày 24/01/2006 có liệt kê vụ thảm sát Mậu Thân (1968) ở Huế và thảm sát Mùa Xuân (1975) ở Phú Yên không ? Nếu không có, thì xin ai đó ở hải ngoại Âu Châu, làm ơn liên lạc với chúng tôi để ghi thêm vào “hồ sơ tội ác của cộng sản” cho đủ “con số tròn” .
Trong sự kiện này còn có một người sống sót là Đại úy Nguyễn Văn Tạo Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia Tuy Hòa do được cô giao liên nhớ ơn cứu sống và đã đến kịp thời nơi thảm sát với lệnh cầm tay của tên Lê Văn Liễm cứu sống anh Nguyễn Văn Tạo, cô này đã đánh đổi bằng mất đảng, mất tất cả mọi quyền lợi chỉ để đổi lấy mạng sống ân nhân của mình, và dĩ nhiên anh chỉ thoát chết nhưng vẫn bị cải tạo như những người khác .
May mắn cho anh, Giám Thị trại A30 Phú Khánh Trung tá VC Trần Đức Hạnh, cũng có cảm tình với anh qua nghĩa cử cứu người giao liên VC, Cô ta lại là con nuôi của y nên trọng dụng anh . Riêng cô giao liên yêu anh và thăm nuôi anh cho đến ngày anh ra tù năm 1982, hai người kết hôn với nhau và sống tại Sài Gòn với nghề bán chợ trời .Anh em sĩ quan cải tạo tại A30 Phú Khánh có gặp anh chị, nhưng anh không tiếp xúc nhiều trừ những người quen thân, có lẽ vì mặc cảm sao đó, một phần vì chị không chịu đi, anh đành ở lại với vợ người đã có ơn cứu sống anh và đi cho hết quãng đời còn lại . Sau này khổ quá, chị đổi ý muốn qua Mỹ diện HO nhưng trễ, vì, càng ngày càng khó sống với thân phận của một người tù cải tạo trở về . .
Riêng tên khát máu Lê Văn Liễm sau nầy thăng cấp đại tá làm giám đốc sở công an tỉnh Phú Yên cho tới khoảng năm 1997. Sau một vụ bê bối tham nhũng hàng chục tỷ đồng đã “hạ cánh an toàn” trong nhiệm vụ mới tại Cục Hậu Cần của Bộ Công An.