Vấn
đề hạnh phúc:
5
nỗi hối tiếc của người sắp qua đời.
The
Top Five Regrets of the Dying
***
Tác
giả Bronnie Ware là một nhạc sĩ sáng tác, từng là y tá chuyên điều trị người
sắp chết. Đây là những bệnh nhân biết mình không qua được, không muốn chữa trị
nữa mà về nhà chờ ngày ra đi vĩnh viễn. Trong những ngày đó, cô Ware tới chăm
sóc họ, cho họ uống thuốc, và họ trò chuyện với cô. Cô nói, “Họ trưởng thành
rất nhiều khi họ phải đối mặt với cái chết của mình.” Khi cô hỏi họ có gì tiếc
nuối không, một số câu trả lời cứ trở lại mãi. Dưới đây là 5 câu thường nghe
nhất. Cô Ware hiện đã viết thêm thành một quyển sách mang tên “THE TOP FIVE
REGRETS OF THE DYING,”nhà xuất bản Balboa Press, có bán trên Amazon.com.
*1.
“Tôi ước gì tôi có đủ can đảm để sống cho mình, thay vì sống theo ước muốn của
người khác.”*
Đây
là điều tiếc nuối lớn nhất, cô Ware nói. Khi sắp qua đời, nhìn lại, người ta
mới thấy mình có những điều ước chưa bao giờ thực hiện. Hầu hết mọi người còn
chưa thực hiện được một nửa điều mình muốn và phải nhắm mắt ra đi biết rằng đó
là do chọn lựa của mình. Cô Ware nói: “Điều quan trọng là thỉnh thoảng phải
thực hiện vài điều mình ước mơ. Đến lúc mình bệnh thì trễ mất rồi. Sức khỏe là
điều kiện để thực hiện nhiều thứ, mất rồi thì quá trễ.”
*2.
“Tôi ước gì tôi đã đừng đi làm nhiều quá như vậy.”*
Cô
Ware nói gần như bệnh nhân phái nam nào cũng nói vậy. Các ông ấy do quá quan
tâm việc làm, đã lỡ mất thời em bé hay thiếu niên của các con, lỡ mất tình bạn
với người bạn đường. Phụ nữ cũng nuối tiếc như vậy như ngở thế hệ các bệnh
nhân của cô Ware, số phụ nữ đi làm thường không nhiều. Còn đàn ông, thì “tất
cả nuối tiếc đã phí đi quá nhiều phần của cuộc đời cho cuộc chạy đường trường
vì sự nghiệp.”
*3.
“Tôi ước gì tôi có can đảm bày tỏ cảm xúc.”*
Nhiều
người cố nén cảm xúc để không bị đụng chạm. Kết quả là cuộc đời của họ bị đè
nén. Có người còn vì thế mà bị bệnh.
*4.
“Tôi ước gì tôi giữ liên lạc được với bạn bè.”*
Nhiều
người không thực sự biết giá trị của tình bạn cũ cho tới những tuần cuối đời
và nhiều khi không còn kịp tìm lại bạn cũ nữa. Đời sống bận bịu, ai cũng có
lúc bỏ bê bè bạn. Nhưng khi người ta biết mình sắp chết, người ta trước tiên
hết lo sắp xếp vấn đề tài sản đâu ra đấy, nhưng nhiều khi họ muốn sắp xếp để
giúp đỡ những người họ quan tâm. Rồi họ lại quá yếu, quá mệt, không làm
được việc này. Đến cuối đời, cái còn lại chỉ là bạn bè và người thân là quan
trọng.
*5.
“Tôi ước gì tôi cho phép mình được hạnh phúc hơn.”*
Điều
đáng ngạc nhiên là rất nhiều người nói lên điều này. Nhiều người phải đến lúc
gần ra đi mới thấy là hạnh phúc là một chọn lựa. Nhiều người cứ sống và làm
theo thói quen, để quên đi mất mình có quyền thay đổi hết để tìm đến hạnh
phúc. Đến lúc nằm trên giường bệnh, nhiều người lúc đó mới thấy chuyện người
khác nghĩ gì, chê bai gì, là chuyện không quan trọng gì hết. Họ chỉ muốn được
vui, được cười, được hạnh phúc.
*The
Top Five Regrets of the Dying*
By
Bronnie Ware
*1.
I wish I'd had the courage to live a life true to myself, not the life others
expected of me.*
"This
was the most common regret of all. When people realise that their life is
almost over and look back clearly on it, it is easy to see how many dreams
have gone unfulfilled. Most people had not honoured even a half of their
dreams and had to die knowing that it was due to choices they had made, or not
made. Health brings a freedom very few realise, until they no longer have
it."
*2.
I wish I hadn't worked so hard.*
"This
came from every male patient that I nursed. They missed their children's youth
and their partner's companionship. Women also spoke of this regret, but as
most were from an older generation, many of the female patients had not been
breadwinners. All of the men I nursed deeply regretted spending so much of
their lives on the treadmill of a work existence."
*3.
I wish I'd had the courage to express my feelings.*
"Many
people suppressed their feelings in order to keep peace with others. As a
result, they settled for a mediocre existence and never became who they were
truly capable of becoming. Many developed illnesses relating to the bitterness
and resentment they carried as a result."
*4.
I wish I had stayed in touch with my friends.*
"Often
they would not truly realise the full benefits of old friends until their
dying weeks and it was not always possible to track them down. Many had become
so caught up in their own lives that they had let golden friendships slip by
over the years. There were many deep regrets about not giving friendships the
time and effort that they deserved. Everyone misses their friends when they
are dying."
*5.
I wish that I had let myself be happier.*
"This
is a surprisingly common one. Many did not realise until the end that
happiness is a choice. They had stayed stuck in old patterns and habits. The
so-called 'comfort' of familiarity overflowed into their emotions, as well as
their physical lives. Fear of change had them pretending to others, and to
their selves, that they were content, when deep within, they longed to laugh
properly and have silliness in their life again."
*What's
your greatest regret so far, and what will you set out to achieve or change
before you die?*
***