Mai tôi
đi...chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng
công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...
Trên giường bệnh,tử thần về thấp thoáng,
Xin
miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp
trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
Khoảnh khắc cuối... Đâu còn gì tha
thiết...
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng
buông bỏ trở về cùng cát bụi...
Sẽ dứt
điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để đi vào ranh giới của âm
dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...
Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành
trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu
kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương
thế...
Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương
rơi lệ,
Đừng vòng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây
phiền toái,nợ thêm người còn sống...
Ngoảnh nhìn lại,đời người như giấc mộng,
Đến
trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ
đã chất chồng,
Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến
bến...
Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu
nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ
đi trước, người sau rồi sẽ gặp...
NQH
07/31/2013