ĐẠI-TÁ
CAO VĂN KHANH
Thiếu-Tá Cao Văn Khanh, nguyên
Chánh Sở I An-Ninh Quân-Đội, Vùng I Chiến-Thuật,
từ Đà-Nẵng, được
bổ-nhiệm vào làm Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát
Quốc-Gia Vùng II Chiến-Thuật, thay-thế viên-chức
dân-sự là Kiểm-Tra Nguyễn Bính,
sau khi Nha này vừa được lệnh dời
trụ-sở từ Buôn Ma Thuột
lên Pleiku, để
ở sát cạnh Bộ Tư-Lệnh
Quân-Đoàn II, vào hạ-bán-niên
1967.
Việc thay-đổi này nằm trong kế-hoạch
của Thiếu-Tướng Nguyễn Cao
Kỳ, Chủ-Tịch “Ủy-Ban Hành-Pháp Trung-Ương”
(tức Thủ-Tướng Chính-Phủ dưới
thời “Hội-Đồng Quân-Nhân Cách-Mạng”), bên
ngoài là để duy-trì và củng-cố chế-độ
Quân-Lực cầm-nắm chính-quyền, bên trong là để
loại-trừ Trung-Tướng Nguyễn
Văn Thiệu ra khỏi chức-vị
Chủ-Tịch “Ủy-Ban Lãnh-Đạo Quốc-Gia” (tức
Tổng-Thống).
Cánh tay mặt
của Thiếu-Tướng Nguyễn Cao
Kỳ là Thiếu-Tướng Nguyễn
Ngọc Loan, vừa là Cục-Trưởng An-Ninh Quân-Đội,
kiêm Đặc-Ủy-Trưởng Trung-Ương Tình-Báo,
vừa là Tổng-Giám-Đốc Cảnh-Sát Quốc-Gia.
Thiếu-Tá Cao Văn Khanh, nguyên
Chánh Sở I An-Ninh Quân-Đội, ở dưới
quyền của Cục-Trưởng ANQĐ Nguyễn
Ngọc Loan, nay làm Giám-Đốc Nha Cảnh-Sát
Quốc-Gia Vùng II Chiến-Thuật, thì cũng vẫn
ở dưới quyền của Tổng-Giám-Đốc
CSQG Nguyễn Ngọc Loan.
Rõ-ràng Thiếu-Tá Cao Văn Khanh
thuộc phe Thiếu-Tướng Nguyễn
Ngọc Loan, tức thuộc phe Thiếu-Tướng Nguyễn
Cao Kỳ.
Và công-tác ưu-tiên
trước mắt là chuẩn-bị cho cuộc
bầu-cử Tổng-Thống & Phó Tổng-Thống, vào
ngày 3-9-1967.
Đây là bước
thứ hai và là bước kết-thúc, mà Hội-Đồng
Quân-Nhân Cách-Mạng, qua Ủy-Ban Lãnh-Đạo
Quốc-Gia và Ủy-Ban Hành-Pháp Trung-Ương, đã nhượng-bộ
đòi-hỏi của dân-chúng và giới “Phật-Tử
Tranh-Đấu”, chấp-nhận xây-dựng cơ-cấu
dân-chủ, thực-hiện xong bước khởi đầu
là Hiến-Pháp cho nền Đệ-Nhị Cộng-Hòa (do
Quốc-Hội Lập-Hiến [được bầu vào
ngày 11-9-1966] thông-qua vào ngày
18-3-1967 và được Chính-Phủ ban-hành vào ngày
1-4-1967).
(Xem
bài “Tôi đã góp phần giữ
ghế tổng-thống cho ứng-cử-viên Nguyễn
Văn Thiệu” – Bấm
vào đây)
*
Trong khuôn-khổ cài-cấy các Trưởng-Ty
Cảnh-Sát Quốc-Gia (cấp Tỉnh/Thị) bằng người
của phe Nguyễn Cao Kỳ & Nguyễn Ngọc Loan, một số Trưởng
Ty đã được thay-thế.
Rất nhiều cơ-quan Cảnh-Sát Quốc-Gia
thời ấy đều ở trong tình-trạng
bất-ổn. Các cấp chỉ-huy từ bên Quân-Lực
được biệt-phái qua, gồm nhiều gốc-gác
quân/binh-chủng khác nhau – chỉ trừ Nghĩa-Quân
là chưa có dịp “nếm cơm Cảnh-Sát” – qua
làm “ông Cò” mà thôi.
Sự lấn-cấn
& lủng-củng ấy đã để lại trong tôi,
và hẳn là trong Thiếu-Tá Cao Văn
Khanh, ít nhất là một kỷ-niệm, đúng hơn
là một hậu-quả, bi+hài khó quên. Lần đó tôi cùng
Ông Nguyễn Khắc Nghị (Chủ-Sự
Phòng Nhân-Viên của Nha) tháp-tùng Thiếu-Tá Giám-Đốc
Cao Văn Khanh lên Đà-Lạt
để ông chủ-tọa lễ bàn-giao chức-vụ Trưởng
Ty CSQG Tỉnh Tuyên-Đức
& Thị-Xã địa-phương. Từ sân bay chỉ
có Ông Vũ Đình Mai là Trưởng-Phòng
Nhân-Viên của Ty ra đón, và về tới Ty thì cũng
chẳng thấy viên thiếu-tá nào, trong hai nhân-vật tân
và cựu Trưởng-Ty, đứng ra tiếp-xúc với
Giám-Đốc của mình, mặc dù họ cũng
hiện-diện mà với vẻ mặt tỉnh bơ.
Thấy lạ, tôi bèn gật đầu sơ qua như
chào hai viên thiếu-tá nhà-binh, xong hỏi Ông Vũ
Đình Mai, Trưởng-Phòng Nhân-Viên của Ty:
– Chương-trình thế nào, sao chưa
thấy ai đứng ra giới-thiệu gì cả?
Một viên thiếu-tá nói với viên kia nhưng nói
lớn tiếng:
– Tao không còn là Trưởng-Ty, tao hết
nhiệm-vụ.
Viên kia trả lời:
– Tao chưa nhậm-chức, tao chưa phải
là Trưởng-Ty, nên tao chưa thuộc quyền Nha!
Tôi nghĩ chắc
họ đều cùng cấp-bậc thiếu-tá như nhau,
lại khác binh-chủng, nên chẳng nhường-nhịn
gì nhau; nhưng hẳn mỗi người đều có
một thế-lực nào khá mạnh nâng-đỡ đằng
sau. Kẻ đến thì có chỗ ngồi, thế nhưng
người đi thì chưa hẳn đã mất ghế –
mà là chuyển vùng tới nơi nào khác béo-bở hơn
chăng (?).
*
Với
Thiếu-Tá Cao
Văn Khanh,
ở cương-vị mới có những cái mới khác
với chốn cũ:
Vùng I chỉ có 6
Tỉnh & Thị; Vùng II có đến 13 Tỉnh &
Thị. Địa-thế Vùng II gồm có Cao-Nguyên và Duyên-Hải;
đồng-bằng thì có người Chiêm, sơn-cước
thì có người Thượng và Phong-Trào “Fulro”.
Quân-Đội Đồng-Minh thì có đến 2 Sư-Đoàn
(Sư-Đoàn I Bộ-Binh và Sư-Đoàn 101 Không-Kỵ);
ngoài Mỹ còn có thêm 2 Sư-Đoàn
Đại-Hàn (Sư-Đoàn
Bạch-Mã và Sư-Đoàn Mãnh-Hổ). Bên cạnh
Cảnh-Sát Quốc-Gia lại có 2 giới cố-vấn
Hoa-Kỳ: PSD (Public Safety Division= An-Toàn Công-Cộng [Công-An],
phụ-trách Cảnh-Sát Sắc-Phục) và CSD (Combined Studies
Division= Nghiên-Cứu Phối-Hợp, tức Phối-Trí-Viên
CIA, yểm-trợ Cảnh-Sát Đặc-Biệt).
So với các
phần-hành khác, công-tác của Ngành Cảnh-Sát Đặc-Biệt
có tầm quan-trọng nổi bật về mặt chính-trị
cả trong hoạt-động chống-Cộng lẫn
về nội-tình dân-chúng và chính-quyền. Do đó,
Thiếu-Tá Cao Văn Khanh, trước
những vấn-đề mới+lạ, nhất là đối
với các Phối-Trí-Viên, thường hỏi ý-kiến
của tôi, đi đâu cũng thường kéo tôi đi
theo.
Thiếu-Tá Cao
Văn Khanh cùng
tôi tổ-chức một cuộc hội-thảo An-Ninh và
Phản-Tình-Báo (tức Cảnh-Sát Đặc-Biệt) toàn
Vùng II, tại “Biệt-Điện Bảo Đại”
ở Nha-Trang,
với sự tham-dự của tất cả Trưởng-Ty
CSQG, Trưởng-Phòng CSĐB, Trưởng-Ban
Hoạt-Vụ của các Tỉnh & Thị, mời
Thiếu-Tướng Nguyễn
Ngọc Loan
từ Sài-Gòn
ra chủ-tọa.
(Xem bài tường-thuật trong cuốn “Cảnh-Sát-Hóa”
– Bấm vào đây)
Cuộc hội-thảo ấy đã đạt
được kết-quả tốt-đẹp:
Thiếu-Tướng Nguyễn
Ngọc Loan hài
lòng, nói sẽ bảo các Vùng khác làm theo, và về
Tổng-Nha thì thăng thiếu-tá Cao
Văn Khanh lên
trung-tá.
Từ đó, uy-tín của Trung-Tá Giám-Đốc Cao
Văn Khanh
đối với các Trưởng-Ty CSQG toàn Vùng II
được nâng cao rõ-ràng.
Và cá-nhân tôi cũng được Thiếu-Tướng
Nguyễn
Ngọc Loan
nhớ mặt nhớ tên, cho nên, sau đó, khi ông họp
mật với các đơn-vị-trưởng CSQG và An-Ninh
Quân-Đội Vùng II và các Tỉnh & Thị
trực-thuộc tại Cam-Ranh,
ông đã nói với Trung-Tá Cao
Văn Khanh:
về bảo “thằng Nhuận”
nó lập kế-hoạch chi-tiết [nâng Kỳ
hạ Thiệu]
gửi gấp cho các Ty thi-hành.
(Đã kể trong bài
“Tôi đã góp phần...”nêu
trên – Bấm vào đây)
*
Trung-Tá Cao
Văn Khanh
đến Pleiku
cùng với vợ, không thấy có con. Bà vợ thì hay
đến ngồi đồng-bóng tại một ngôi đền
bên cạnh tư-dinh của Tư-Lệnh Quân-Đoàn II.
Tại nhà của ông giám-đốc, có một toán
nhân-viên CSQG, chừng mươi người,
bảo-vệ. Có lần tôi đến quan-sát thì thấy
có một thanh-nam lạ mặt; hỏi dò thì được
biết đó là một người con riêng của ông,
từ Sài-Gòn
lên, nhưng mang họ là Lê-Bá...
Trong những lần nghe ông nói chuyện với
bạn-bè, tôi để ý thấy ông nhắc đến Huế,
đặc-biệt là xóm bờ sông Phát-Lác.
Đó là con đường men theo con sông An-Cựu
(Núi
Ngự-Bình: trước tròn, sau méo; sông An-Cựu:
nắng đục, mưa trong)
ở phía nội-ô thành-phố, từ cầu qua chợ,
đến các dinh-thự của các quan-chức thời Pháp-thuộc
và Nam-Triều, rồi Trường Tiểu-Học An-Cựu,
xuống đến con cầu bắc ngang cái cống
gọi là Cống Phát
Lác. Tương-truyền
trước kia đó là một khu rậm lác, vua Quang-Trung
từng dừng chân ở đó, dân-chúng đua nhau đi
“phát lác” để có chỗ trống cho binh-sĩ
dựng lều trú tạm, và cho chiến-mã uống nước
và tắm sạch bụi đường.
Đến khi tôi nghe trung-tá Chánh Sở II An-Ninh Quân-Đội
tiết-lộ tên của Trung-Tá Cao
Văn Khanh là
Vận,
tôi bỗng giật mình. Hồi nhỏ, tôi học ở Trường
Tiểu-Học An-Cựu;
vì tôi học giỏi nên các giáo-viên rất thương và
thường đến nhà thăm gia-đình tôi, trong
đó có Thầy Trợ Cử (tức Trợ-Giáo Tráng
Cử, con
của Kỳ-Ngoại-Hầu Cường-Để,
thân-phụ của cựu Thiếu-Tá Liên
Thành) và
Thầy Lê-Bá
Vận. Khi Việt-Minh
lên, sau cuộc Cách-Mạng
Mùa Thu 1945,
đa-số các thầy đi theo kháng-chiến hoặc
đổi vùng, tôi không còn gặp lại nữa.
Lén dò hồ-sơ cá-nhân của ông tại Phòng Nhân-Viên,
tôi thấy ông khai là sinh ở Lào
(Ai-Lao).
Phải chăng một số cán-bộ Việt-Minh (cộng-sản
Việt-Nam),
phiêu-bạt qua Lào,
rồi người thì sống lưu-vong, kẻ đổi
lý-lịch về mật hoạt-động tại Miền
Nam nước
ta?
Sau đó, có lần theo ông lên Kontum,
ghé nhà bà-con của ông, tôi mới biết được
đó là người anh của ông, tên Lê
Bá L...
Trong vụ Việt-Cộng tấn-công Thị-Xã Pleiku
đêm 30
rạng ngày mồng một Tết Mậu-Thân, tư-thất
của Trung-Tá Cao
Văn Khanh là
một mục-tiêu đầu tiên của địch;
kết-quả cả 10 nhân-viên CSQG bảo-vệ nhà ông
đều bị tử-thương, kể cả con trai
của ông, cũng là nhân-viên Cảnh-Sát từ Sài-Gòn
lên ăn Tết với ông.
Sau khi ông đã rời khỏi CSQG, có dịp ghé nhà
thăm ông tại Sài-Gòn,
tôi thấy ông có một người con trai và một người
con gái ở đó, không biết con của bà nào; nhưng
bà hồi ở Pleiku
thì không thấy nữa.
*
Trung-Tá Cao
Văn Khanh,
thời-gian làm Giám-Đốc Nha CSQG Vùng II
Chiến-Thuật, ngoài công-vụ ra, cũng có lem-nhem
về tiền-bạc và đàn-bà.
Thí-dụ trong vụ
VC tấn-công dịp Tết Mậu-Thân, Ty CSQG Tỉnh Darlac
có bắt một số thương-gia Hoa-Kiều, ông
đã ra lệnh chuyển hết nội-vụ lên Nha. Không
biết ông đã nhận được bao nhiêu, nhưng
khi viên Lý-Sự-Trưởng Hoa-Kiều từ Ban
Mê Thuột lên
xin ký giấy “bảo-lãnh” cho các nghi-can, để
trả tự-do cho họ, trong lúc chính tôi không được
ông giao thẩm-vấn cứu-xét gì cả, Trung-Tá Cao
Văn Khanh
đã chỉ vào tôi mà nói với nhà “chạy-chọt”:
Gặp riêng Ông Nhuận để lập thủ-tục
giấy-tờ, mọi sự đều nằm trong tay
của ông ấy đó! (Dù
sao đó cũng là một ý “tốt” của cấp
chỉ-huy của tôi, muốn giúp cho tôi được
dịp có tiền – mặc dù tôi không làm theo.)
Có lần ngủ đêm tại một khách-sạn
ở Thị-Xã Quy-Nhơn,
Trung-Tá Cao Văn
Khanh đã
bảo tôi ngủ chung phòng với một nữ-nhân-viên,
dù cổ là một người cháu họ xa của ông...
*
Trung-Tá Cao
Văn Khanh là
người đầu-tiên, có lẽ duy-nhất, áp-dụng
quy-chế về cấp-hiệu của CSQG, mang lon 2 sao, không
chỉ ở Vùng II mà còn vào tận Sài-Gòn.
Xem hình dưới đây thì thấy (theo trí nhớ
riêng của tôi):
Chữ V là Phó Thẩm-Sát-Viên, tương-đương
Hạ-Sĩ, Trung-Sĩ, Trung-Sĩ Nhất.
Vạch thẳng là Thẩm-Sát-Viên, tương-đương
Thượng-Sĩ, Thượng-Sĩ Nhất, Chuẩn-Úy.
Vạch thẳng có viền là Biên-Tập-Viên, tương-đương
Thiếu-Úy, Trung-Úy, Đại-Úy.
Cúc bạc 8 cánh là
Quận-Trưởng, tương-đương thiếu-tá,
trung-tá, đại-tá. Các Quận-Trưởng Đồng-Hóa
(có bằng cử-nhân) bắt đầu mang 1 cúc (thiếu-tá).
Khi làm Trưởng-Ty hoặc là Quận-Trưởng Chính-Ngạch
thì mang 2 cúc.
Sao 4 cánh là
Kiểm-Tra, tương-đương thiếu-tướng
2 sao, trung-tướng 3 sao, đại-tướng 4 sao.
Ở Vùng II, có Phó Giám-Đốc (cao hơn Trưởng
Ty) Nguyễn
Đức Thịnh
thời Giám-Đốc Nguyễn
Bính mang 3 cúc
(đại-tá), Phó Giám-Đốc (cao hơn Trưởng
Ty) Lê Tú Trúc
dưới thời Cao
Văn Khanh
mang 3 cúc (đại-tá), nên Giám-Đốc Cao
Văn Khanh
mang 2 sao (thiếu-tướng).
Sau khi
Thiếu-Tướng Nguyễn
Ngọc Loan
bị thương, rời khỏi Cảnh-Sát Quốc-Gia,
Đại-Tá (về sau là Chuẩn-Tướng) Trần
Văn Hai qua
thay-thế.
Tôi giúp Trung-Tá Cao
Văn Khanh
tổ-chức buổi lễ khánh-thành trụ-sở Nha Giám-Đốc
CSQG Vùng II Chiến-Thuật tại Pleiku,
có Chuẩn-Tướng Trần
Văn Hai
từ Sài-Gòn
lên chủ-tọa.
Xong xuôi, được thăng lên cấp, Đại-Tá
Cao Văn Khanh
rời khỏi CSQG, được chuyển về làm
Phụ-Tá Đặc-Ủy-Trưởng Trung-Ương Tình-Báo,
dưới quyền Thiếu-Tướng Nguyễn
Khắc Bình.
Tại Phủ Đặc-Ủy, Đại-Tá Cao
Văn Khanh cũng
đích-thân tổ-chức các đường dây tình-báo.
Ông có một số “nhà an-toàn”, trong đó có
một phòng ngủ trên lầu của một khách-sạn
lớn ở Sài-Gòn.
Là chỗ thân-tình, ông ghi cho tôi số phòng và
mật-hiệu để khi tôi đến thì nhân-viên văn-phòng
khách-sạn trao ngay chìa-khóa cho tôi. Ông nói:
– Vô đây mà có bồ-bịch thì dẫn
đến đó.
*
Rồi Đại-Tá
Cao Văn Khanh
lại được chuyển qua làm Tổng-Giám-Đốc
Quan-Thuế.
Có lần tôi cùng Ông Nguyễn
Khắc Nghị,
Chánh Sở Nhân-Huấn Bộ Chỉ-Huy CSQG Khu II, nhân có
việc vào Bộ Tư-Lệnh, ghé thăm Đại-Tá Cao
Văn Khanh
tại nhà riêng của ông.
Chúng tôi hỏi đùa về chuyện các bà, các cô.
Vị Tổng-Giám-Đốc Quan-Thuế của Việt-Nam
Cộng-Hòa đáp:
– Trời ơi, đuổi đi không hết!
Có vụ cả mẹ lẫn con đều cùng tranh nhau
hiến thân...
Lần khác, riêng tôi với ông, tôi hỏi phải chăng
hồi ấy [1967] chính ông đã báo-cáo cho
Tổng-Thống Nguyễn
Văn Thiệu
biết vụ Thiếu-Tướng Nguyễn
Cao Kỳ, qua
Thiếu-Tướng Nguyễn
Ngọc Loan,
âm-mưu lập-kế giành ngôi tổng-thống, nên
tổng-thống [Nguyễn
Văn Thiệu]
mới dành đặc-quyền đặc-lợi cho ông như
thế này, thì ông mỉm cười, gật gật đầu,
không trả lời thẳng, mà nói qua chuyện khác:
– Ở Phủ Đặc-Ủy mình chẳng có
gì...
*
Và rồi thì
xảy ra cuộc đổi đời, đúng nghĩa đổi
đời đối với toàn-dân Miền
Nam Việt-Nam,
trong đó có cựu Đại-Tá Cao
Văn Khanh.
Sau hơn 12 năm
bị tập-trung “cải-tạo”, về nhà vào năm
1987 thì tôi nhận được thư thăm của
nhiều thân-nhân & bạn-hữu ở xa Nha-Trang;
nhưng nhiều nhất và liên-tục nhất là
nhạc-sĩ Lê
Mộng Bảo và cựu Đại-Tá Cao
Văn Khanh.
“Anh” Cao Văn Khanh (xưng-hô
theo kiểu VC) kể-lể, tâm-sự với tôi thật
nhiều, đại-ý là ông bị tù lao+cải xong về
mất hết tài-sản, vợ+con, thất-nghiệp, làm
thử nhiều nghề, cuối-cùng thì đành giúp
việc cho một trại heo kiếm sống qua ngày.
Thư thì thật dày,
mỗi tuần mấy lần; tôi thấy ông viết trên
nhiều loại giấy, màu mực chỗ đậm
chỗ nhạt, nghĩ ông quá nghèo, tôi gửi vào ông
mấy chục con tem, ông gửi thư trách, tiếng
Huế: Mi coi thường tau, tệ
chi đến nỗi không có con tem gởi thơ cho mi?
Trạng-huống
của ông khiến tôi ân-hận là mình đã từng có
những tháng ngày nghi ông là một điệp-viên nằm
vùng của cộng-sản Việt-Nam.
Cuối năm 1991, tôi vào Sài-Gòn
để lập thủ-tục đi Mỹ
theo diện HO. Tôi tìm thăm ông tại một địa-chỉ
mà ông ghi cho. Đó là một ngôi biệt-thự hai
tầng vốn rất lộng-lẫy, mà nay xuống
cấp như nhiều cơ-ngơi của “người
Quốc-Gia” trước kia. Phần chính phía trước
đã bị cưỡng-chiếm, chủ-nhân chỉ
được chừa cho một phòng phần phụ phía
sau.
Tôi đến lúc ông
vắng nhà, được một thiếu-phụ tự
nhận là vợ của ông. Tôi tự giới-thiệu liên-hệ
giữa tôi và cựu Đại-Tá Cao Văn
Khanh, bà ấy vui-vẻ như gặp được
người “phe ta”, cởi-mở chuyện-trò
với tôi.
Bà kể, đại-ý:
Bà là một cô
bạn gái của ông từ hồi xa xưa, nhưng vì hoàn-cảnh
mà phải xa nhau.
Bây giờ mới
gặp lại nhau thì ông không còn trẻ-trai, lại
bị quốc-biến mà phải long-đong, tứ-cố
vô-thân, mà bà thì cũng gặp cảnh khó-khăn, nên bà
mủi lòng thông-cảm đem ông về đây.
Đến đây thì
ông về nhà. Tôi đứng dậy chào, bắt tay, ôm
nhau thật lâu. Xong tôi ngắm ông, thấy ông hồng-hào,
áo quần tươm-tất, lộ vẻ ngạc-nhiên. Như
hiểu ý tôi, bà liếc xéo ông mà nói:
– Lúc đầu
tôi không nhận ra. Ông đen và hôi như một con heo. Tôi
phải tẩy rửa lột xác cho ông, rồi đưa
đi sắm áo quần, giày dép, phục-vụ cho ông
ăn ngon ngủ kỹ nên mới tươi-tỉnh như
thế này đấy.
Cả ba chúng tôi cùng
cười.
Vợ+chồng cựu Đại-Tá Cao
Văn Khanh mời tôi ở lại ăn cơm. Chúng
tôi nói chuyện với nhau thật nhiều, thật vui, và
thật thân-mật, ấm-cúng như người trong nhà.
Điều tôi
mừng nhất là ông gặp được một người
vợ tuy tuổi trung-niên nhưng còn dáng-dấp
trẻ-trung, xinh-đẹp, dịu-hiền, đảm-đang,
nhất là nồng-thắm yêu ông, để ông từ
đây thực-sự đổi đời, làm
lại cuộc sống trong hạnh-phúc gia-đình.
Tôi tin ở người
bạn đời mới có của ông. Bà ấy ân-cần
ngỏ ý mời tôi, và vợ+con tôi, khi vào Sài-Gòn
để đợi lên đường thì đến
ngụ tạm ở đây với hai ông+bà, chịu
chật với nhau, (lời bà) nhưng có như thế thì
mới thân, mới vui.
Cựu Đại-Tá
Cao Văn Khanh tiếp lời:
– Chúng ta đều
cùng cực-khổ, đều cùng đợi ngày ra
với Thế-Giới Tự-Do.
NhuanXuanLe