
Nguồn tin và chi tiết: https://apnews.com/article/date-labels-food-safety-term=Morning%20Wire%20Subscribers
HCD: Máy dịch nội dung bài báo (có thể còn sót những “tiếng mới” khó hiểu khó nghe)
Đừng vội vứt đồ ăn khi mới vừa quá hạn trên nhãn!
Mấy vị chuyên gia vừa lên tiếng nhắc nhở bà con chớ có phung phí tiền bạc. Mấy cái nhãn ghi "Hạn dùng tốt nhất" (Best Before) dán trên hộp trứng, hộp sữa thường chỉ là cái mốc để biết đồ ăn lúc nào tươi ngon nhất thôi, chứ không phải hễ qua ngày đó là đồ ăn biến thành thuốc độc. Trong lúc giá cả chợ chuẩn đang đắt đỏ, chuyện cái gì cũng đem quăng vô thùng rác chỉ vì nhìn cái ngày dán trên hộp là cực kỳ tốn tiền tốn bạc!
Olga R. Rodriguez
Cập nhật lúc 5:03 sáng (giờ Thái Bình Dương), ngày 28 tháng 7 năm 2026
SAN FRANCISCO (AP) — Nếu bạn từng bỏ đi một hộp sữa hoặc một hũ sữa chua chỉ vì ngày ghi trên Vỏ hộpđã qua, thì bạn không phải là người duy nhất.
Rất nhiều người bỏ thức ăn chỉ vì thấy ngày ghi trên nhãn. Nhưng theo lời các nhà chuyên môn, trong nhiều trường hợp, thức ăn ấy vẫn còn ăn được.
Ngoài sữa bột dành cho trẻ nhỏ, hiện nay không có luật liên bang nào buộc phải dùng một lối ghi ngày tháng giống nhau trên các loại thức ăn. Vì vậy, những dòng chữ như
“Best Before” (ngon nhất trước ngày...),
“Best By” (ngon nhất nếu dùng trước...),
“Best If Used By” (giữ phẩm vị tốt nhất nếu dùng trước...),
“Enjoy By” (nên dùng trước...), hay
“Sell By” (cửa tiệm nên bán trước...) thường làm người mua bối rối.
Điều mà phần đông mọi người chưa biết là những dòng chữ ấy chủ yếu nói đến độ tươi ngon của món ăn, chứ không phải để cho biết món ấy còn an toàn hay không.
Tiểu bang California đang cố làm cho việc này rõ ràng hơn bằng một đạo luật mới. Theo luật ấy, các hãng làm thực phẩm chỉ còn được dùng hai loại nhãn: một loại nói về phẩm vị, và một loại nói về sự an toàn.
Dưới đây là vài điều giúp bạn hiểu rõ ý nghĩa các nhãn ghi ngày tháng trên thực phẩm, để khỏi phải bỏ đi những món vẫn còn dùng được, dù bạn không sống tại California.
Bài này thuộc loạt bài Be Well của hãng AP, chuyên nói về việc giữ gìn sức khỏe, vận động thân thể, ăn uống và sức khỏe tinh thần.
Tại Hoa Kỳ có hơn 50 lối ghi ngày khác nhau
Một cuộc khảo cứu năm 2019 của Trường Y tế Công cộng Bloomberg thuộc Đại học Johns Hopkins cho thấy hơn 80% người tiêu thụ tại Hoa Kỳ, ít nhất đôi khi, vẫn bỏ thức ăn khi thấy gần đến ngày ghi trên bao bì.
Ông Donald Schaffner, người chuyên nghiên cứu về sự an toàn của thực phẩm tại Đại học Rutgers, nói:
"Những ngày ghi trên nhãn chỉ bảo đảm rằng món ăn còn giữ được phẩm vị tốt cho đến lúc ấy. Chúng không nhằm nói rằng món ăn còn an toàn hay không."
Việc ghi ngày trên thực phẩm khác nhau tùy từng tiểu bang và do chính hãng sản xuất quyết định. Các nhà khảo cứu thuộc Đại học Maryland nhận thấy hiện có hơn 50 kiểu ghi ngày khác nhau được dùng trên khắp Hoa Kỳ.
Bà Rachel Zemser, một chuyên viên về khoa học thực phẩm tại vùng Vịnh San Francisco, người giúp các hãng chế tạo và đưa các món ăn mới ra thị trường, nói:
"Những ngày ấy được đặt ra theo nhận định của hãng sản xuất về lúc món ăn còn ngon nhất, hay lúc phẩm vị của nó đạt mức cao nhất."
Vỏ hộp ảnh hưởng đến thời gian thức ăn còn dùng được
Những món đóng hộp chưa mở như đậu, cà chua, trái cây, rau cải, cùng mọi loại thực phẩm đóng kín có thể để ở nhiệt độ thường, vẫn có thể giữ được nhiều năm sau ngày ghi trên nhãn.
Điều ấy cũng đúng với sữa đậu nành, sữa hạnh nhân đóng hộp, hay những món đã được đun nóng rồi đóng kín để có thể giữ ở nhiệt độ thường mà không cần bỏ tủ lạnh.
Các món khô như bánh quy, bánh giòn và ngũ cốc cũng giữ được rất lâu, vì chúng có rất ít hơi nước nên vi trùng khó sinh sôi.
Bà Zemser nói:
"Người ta có thể tự xem xét bằng cách ngửi và nếm. Những chiếc bánh quy khô hay bánh giòn có thể bị ỉu hoặc mất ngon, nhưng ăn vào thường không làm bạn đau bệnh."
Tuy nhiên, cần cẩn thận hơn với thịt bò, thịt gà và cá. Dù được cất trong tủ lạnh, chúng vẫn có thể hư. Nếu gói thật kín rồi đem đông lạnh trước ngày ghi trên Vỏ hộpthì sẽ giữ được lâu hơn.
Bà Zemser nói:
"Phần lớn vi trùng cần có hơi nước và không khí mới sinh sôi được. Vì vậy những món thật khô có thể giữ lâu, nhưng riêng thịt thì tôi không dám liều."
Trang mạng và chương trình miễn phí FoodKeeper, do Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, Đại học Cornell và Viện Tiếp Thị Thực Phẩm cùng thực hiện, có ghi rõ mỗi loại thực phẩm có thể giữ tươi và còn dùng được trong bao lâu.
California muốn làm cho cách ghi nhãn dễ hiểu hơn
California là tiểu bang đầu tiên tại Hoa Kỳ đặt ra một lối ghi nhãn thống nhất bằng cách bỏ hẳn kiểu ghi "Sell By".
Đạo luật bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7 vừa qua buộc các hãng bán thực phẩm tại California chỉ được dùng hai loại nhãn:
Ông Nate Rose, phát ngôn viên của Hiệp hội Các Tiệm Thực Phẩm California, cho biết dòng chữ "Sell By" vốn chỉ để các cửa tiệm biết nên bày bán món hàng trong bao lâu trước khi phẩm vị bắt đầu giảm.
Ông nói:
"Có thể xem đó như một cách ghi chú nội bộ dành cho người quản trị cửa tiệm và nhân viên."
Các nhà làm luật của tiểu bang New York cũng vừa thông qua một đạo luật tương tự. Hiện đạo luật ấy đang chờ Thống đốc Kathy Hochul ký ban hành.
Phần lớn các nhãn ghi ngày nói về phẩm vị, không phải sự an toàn
Theo luật liên bang, chỉ có sữa bột dành cho trẻ nhỏ là buộc phải ghi ngày hết hạn. Không nên dùng sau ngày ấy vì giá trị dinh dưỡng sẽ giảm dần theo thời gian.
Ông Schaffner giải thích:
"Đối với trẻ nhỏ, sữa bột là nguồn dinh dưỡng chính. Nếu dùng sữa đã quá hạn, đứa trẻ có thể không nhận đủ chất bổ cần thiết."
Nói chung, mỗi người nên tự xem xét món ăn trước khi quyết định bỏ đi. Nếu thấy có nấm mốc, mùi lạ hoặc màu sắc khác thường thì không nên dùng nữa.
Ngoài ra, hãy tin vào vị giác của chính mình.
Ông Schaffner khuyên:
"Hãy tập thói quen dùng thức ăn theo thứ tự cũ trước, mới sau; chỉ mua vừa đủ ăn; đừng mua quá nhiều đến nỗi không dùng hết. Vì chẳng ai muốn ăn những món đã mất ngon cả."
Nếu muốn, tôi cũng có thể sửa bản dịch này theo đúng văn phong miền Nam trước năm 1975 hơn nữa (thí dụ đổi "người tiêu thụ" thành "người mua", "phẩm vị" thành "mùi vị", "chương trình" thành "ứng dụng", v.v.) để đọc tự nhiên hơn.
Dưới đây là mấy lời bàn luận qua lại của thiên hạ xung quanh cái vụ này:
HCD: Đố các bạn tại sao tôi để nguyên văn mà không tóm tắt
Một hạt gạo rơi, mười giọt mồ hôi người cày cấy;
Một bữa ăn thừa, trăm tiếng thở dài kẻ đói lòng.
Lại rằng:
Của cải có dư, chớ để dư thành phung phí;
Từ tâm chưa đủ, nên đem cơm sẻ với người.
