

Nguồn tin và chi tiết: https://www.quora.com/What-is-a-day-like-in-the-life-of-a-really-old-person-like-70%2B-years?ch=8&oid=6105778&share=1f10a2f3&srid=EjmTY&target_type=question
HCD : Máy tóm tắt nội dung của vài mươi người bàn luận
Người ngoài bảy mươi tuổi sống ra sao mỗi ngày?
Đa số các câu trả lời của những người trong cuộc (từ 69 đến hơn 90 tuổi) đều cho thấy một sự thật: tuổi bảy mươi chưa phải là già cỗi, bất lực. Đời sống của họ vẫn đầy nhựa sống, bận rộn và tự chủ.
1. Đời sống hoạt động và tráng kiện
Nhiều vị tuy tuổi cao nhưng sức lực và tinh thần vẫn dẻo dai không thua gì giới trẻ:
Thích phiêu lưu và dã ngoại: Có cụ bà tuy đã cận kề bảy mươi vẫn cùng bạn đi xe máy hàng trăm dặm, cắm trại ngoài trời và tận hưởng thú vui riêng tư. Có cụ ông ngoài bảy mươi vẫn đi bộ đường rừng mười dặm, trèo đèo lội suối để ngắm hoàng hôn.
Lao động chân tay và sửa sang nhà cửa: Một cụ bà 76 tuổi tự mình bắc thang trét mạch tường, trộn xi măng sửa nền nhà, cắt tỉa cây cối trong vườn suốt cả ngày. Một cụ bà khác tự dùng búa, cưa tay để đóng lại cánh cổng sắt nặng nề mà không cần đàn ông giúp đỡ.
Làm việc và giúp ích xã hội: Có cụ ông 72 tuổi vẫn đi làm trọn ngày, đứng suốt nhiều giờ để hướng dẫn khách hàng về máy in tốc độ cao. Nhiều vị khác dành thời gian sửa soạn quà cáp đem tặng các trường học, nhà dưỡng lão hoặc tham gia các việc nghĩa vụ công ích.
2. Thú tiêu khiển và rèn luyện trí não
Để giữ cho tinh thần minh mẫn, các cụ thường có những thói quen rất lành mạnh:
Đọc báo và theo dõi thời sự: Một cụ ông 92 tuổi giữ thói quen dậy sớm từ 5 giờ rưỡi để đọc kỹ từng trang của hai tờ báo lớn, sau đó tập tạ nhỏ và đi bộ 3 dặm.
Nghệ thuật và văn chương: Có cụ ông 102 tuổi (là bạn của một người viết trong bản tin) vẫn dành nhiều giờ mỗi ngày trong phòng tranh để vẽ những bức sơn dầu lớn. Nhiều người khác chọn thú vui viết hồi ký, truyện ngắn, nặn đồ gốm, làm nữ trang hoặc chơi đố chữ trên máy tính bảng.
Thưởng thức nghệ thuật: Các cụ thích xem phim đen trắng thời thập niên 1940, nghe nhạc cũ thời thập niên 70-80, hoặc đi nghe nhạc, xem hát vào buổi tối.
3. Những nỗi niềm và góc khuất của tuổi già
Tuy phần lớn đều lạc quan, tuổi già vẫn mang lại những trở ngại không thể tránh né:
Sức khỏe suy giảm: Thân thể bắt đầu đau nhức, mắt mờ đi khiến việc đọc sách mau mệt, việc bình phục sau khi đau ốm cũng lâu hơn. Có người phải dùng đến khung tập đi, phải nhờ xe của hội cao niên đưa đón đi nhà thương hoặc gặp bác sĩ mỗi tuần.
Sự cô quạnh: Một cụ bà 77 tuổi chia sẻ hoàn cảnh buồn bã khi phải ở nhà mướn trong một con hẻm cụt, chân đau chờ mổ nên không đi đâu được, lối xóm lại thờ ơ không ai trò chuyện, khiến cuộc sống trở nên hiu quạnh.
Lời kết của một người ốm đau:
Tuổi tác thật ra chỉ là một con số và mang tính tương đối (như đứa trẻ 5 tuổi nghĩ rằng ông già 19 tuổi đã là "quá già"). Khi bước vào tuổi xế chiều, người ta không còn bị áp lực bởi tiền tài, danh vọng hay sự dòm ngó của người đời. Họ biết điều gì là đáng quý, sống chậm lại, bớt lo nghĩ và thong dong tự tại hơn tuổi trẻ rất nhiều.
HCD: Thưa quý bạn bên trên là tóm tắt ý kiến vài mươi người bàn luận, ngay dưới đây là ý kiến một người được Quora chọn. Có thì giờ thì các bạn đọc giải trí bận thì bỏ qua.
Thân tứ đại dập dìu sắc tướng, ngọn lửa lòng chẳng tắt dưới hoàng hôn;
Tánh chân như rũ sạch trần duyên, tòa sen báu vẫn lừng hương bách tuế.

Tôi năm nay đã bước sang tuổi 70 nhưng không nghĩ mình là người "quá già". Bạn tôi đã 102 tuổi và ông ấy mới xứng đáng với từ đó. Ông ấy vẫn dành nhiều giờ mỗi ngày trong xưởng vẽ để vẽ những bức tranh lớn, không phải vì sinh kế mà vì ông là một họa sĩ có tiếng và giàu có nhờ nghệ thuật. Đôi khi chúng tôi ăn trưa cùng nhau tại nhà ông với những món đơn giản như bánh mì kẹp thịt nguội. Chúng tôi chuyện trò sôi nổi về thế giới. Ông chia sẻ những khoảnh khắc tuyệt vời trong đời mình và hỏi han về cuộc sống của tôi. Những lúc đó, không ai nghĩ chúng tôi đã là bạn bè suốt 45 năm qua.
Bên trong tâm hồn, cả hai chúng tôi đều thấy mình không khác gì thời 16 tuổi. Điều đó có nghĩa là khi bạn 70 tuổi và được coi là "quá già", bạn vẫn sẽ cảm thấy tinh thần của mình y như hiện tại. Chớ nghĩ rằng tâm trí của chúng ta sẽ suy sụp theo thể xác. Cuộc sống thường nhật của tôi hôm nay gồm có tắm rửa, pha cà phê, làm bữa sáng, rồi hoàn thiện vài nét cuối cho các bức họa con bạch tuộc trên đồ gốm. Sau đó, tôi vội vã đến xưởng vẽ tại trung tâm dành cho người cao tuổi ở địa phương để mở lò lấy những món đồ tôi đã nung cho nhóm vào hôm thứ Tư, rồi lại xếp một loạt đồ mới vào lò. Tôi mua mấy chiếc bánh ngọt ở quán ăn tầng dưới, ra bãi biển trước tòa nhà ngồi trên một khúc gỗ để ăn, rồi đi mua một ít thức ăn, ghé tiệm thuốc mua mấy viên thuốc và vào cửa hàng mua thuốc lá điện tử cần sa. Tiếp đó, tôi mua đồ ăn trưa ở một quán ăn địa phương rồi trở về nhà.
Sự khác biệt duy nhất ở tuổi 70 là mọi việc tôi làm đều là vì bản thân mình, nghĩa là tôi tự định đoạt cách dùng thời gian của mình. Trung tâm cao niên ở địa phương là một cộng đồng tuyệt vời, nơi tôi gặp lại những người bạn cũ có khi nhiều năm chưa thấy mặt. Mọi người cùng lui tới ngôi biệt thự cổ này bên bãi biển như một nơi chốn thân thuộc của mình. Ở đây có các phòng phòng khách, xưởng nghệ thuật, lớp học nhạc, các nhóm đi bộ, xưởng nung đồ và vẽ tranh, hội thảo cho người viết văn, và các buổi biểu diễn âm nhạc trong một căn lều lớn trên thảm cỏ sát bờ biển. Căn lều này rất trang trọng, có cả đèn chùm pha lê và các mặt bên bằng bạt trong suốt có khóa kéo để đề phòng trời mưa. Quán ăn ở đây được điều hành như một nhà bếp thực tập cho những người trẻ muốn lấy kinh nghiệm làm việc ở nhà hàng, nhiều người trong số họ gặp những khó khăn khác nhau trong cuộc sống. Đồ ăn ở đây ngon, bổ dưỡng nhưng rẻ vì không nhằm mục đích kiếm lời. Vào các ngày thứ Sáu, họ bán các túi đồ ăn mang về với giá rẻ vì trung tâm đóng cửa vào cuối tuần.
Tất cả những dịch vụ này đều có thể sử dụng chỉ với mức phí 70 đô-la một năm. Ở đây còn có một xưởng mộc trang bị đầy đủ dụng cụ, chỉ phải trả một khoản phí nhỏ khi dùng nhưng thời gian thì không hề hạn chế. Nơi này mở cửa cho bất kỳ ai từ 55 tuổi trở lên. Những người bạn 55 tuổi của tôi lúc đầu hơi e ngại khi tôi mời họ đến "trung tâm cao niên", nhưng khi thấy chúng tôi được phục vụ chu đáo như thế nào, họ đều vui vẻ bỏ ra 70 đô-la để tham gia. Hầu hết các hoạt động đều miễn phí, bao gồm cả hai bữa tiệc có rượu sâm-panh và âm nhạc được tổ chức trong lều lớn mỗi năm hai lần. Tôi thấy mọi người ở đó đều đang tận hưởng cuộc sống của mình một cách trọn vẹn nhất. Bạn cũng nên như vậy. Hãy tìm một việc bạn yêu thích và làm việc đó vì tiền, khi ấy bạn sẽ không cảm thấy như đang phải làm việc. Tôi đang hoàn thiện hai cuốn tiểu thuyết, chúng gần như đã sẵn sàng để đem in nhưng tôi không có gì phải vội vã. Việc gì cũng cần có thời gian của nó. Nếu một câu chuyện đáng kể thì nó đáng được kể một cách chu đáo. Sau đó, tôi phải ngồi chụp một bức ảnh chân dung cho một tạp chí quốc gia, họ muốn làm một bài viết đặc biệt về những nỗ lực nghệ thuật của tôi.
Hãy nhớ rằng, ở bất kỳ độ tuổi nào cũng có những người có năng lực trí tuệ khác nhau. Tuổi tác không phải là liều thuốc chữa sự khờ dại. Hãy chọn bạn mà chơi một cách khôn ngoan và nhớ tìm kiếm bạn bè ngoài độ tuổi của mình. Người bạn 102 tuổi của tôi hơn tôi 32 tuổi, ông ấy là nguồn cảm hứng của tôi. Chúng tôi là bạn từ khi tôi 25 tuổi và ông ấy 57 tuổi. Mỗi lần nói lời tạm biệt, cả hai chúng tôi đều biết đó có thể là lần cuối cùng. Tôi luôn bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với ông và nói với ông rằng ông đã truyền cảm hứng cho tôi nhiều như thế nào. Cuộc đời là một chuyến hành trình chứ không phải là đích đến. Chúng ta không chọn được nơi mình sinh ra, nhưng mỗi ngày chúng ta đều đưa ra những lựa chọn để quyết định mình sẽ trở thành người như thế nào.
Tái bút: Về định nghĩa thế nào là "quá già", tôi từng có một cuộc trò chuyện với đứa cháu trai 5 tuổi của mình. Thằng bé khăng khăng rằng các ông nội, ông ngoại không phải là "người lớn". Câu chuyện chuyển sang phim Star Wars và thằng bé kể cho tôi nghe về nhân vật Yoda, người "vô cùng, vô cùng già". Tôi hỏi cụ thể là bao nhiêu tuổi, thằng bé đáp: "Ít nhất là 19 tuổi". Cuộc đời này mọi thứ đều có tính tương đối là vậy.
HCD :
Gốm nung bén lửa, mực lướt ngòi duyên, khép chương tiểu thuyết muộn màng, nửa bước thong dong đi cho trọn con đường hành giả;
Lều phủ đèn pha, bạt che mưa gió, nếm bánh ngọt ngon rẻ rúng, một đời tự chủ sống cho ra cái tánh chân như.