

















Chuyện vui: Tấm lòng của nhân dân
Ông giám đốc đi làm về mặt mày không vui, bà vợ thấy vậy bèn hỏi:
- Có chuyện gì trông ông không vui, chắc hôm nay không có ai đưa “bao thơ” phải không?
- “Bao thơ” thì có... nhưng Ban Thanh Tra trung ương sắp đến cơ quan kiểm tra nhân sự. Ai cũng có bằng Tiến Sĩ, Thạc Sĩ ít ra cũng là Phó Giáo sư... Riêng tôi thì tay không. Tôi lo quá bà à! Bây giờ mà đi mua bằng nước ngoài thì không còn kịp nữa
Bà giám đốc cười khì:
- Tưởng chuyện “bao thơ” quá nhẹ... chớ chuyện bằng cấp thì ông khỏi lo.
- Làm sao không lo được, trong sở ai cũng có hai bằng cấp đại học hết...
-Dễ ợt, sáng mai ông gọi tòa soạn báo Báo Hà Nội Mới mướn nhờ đăng rao vặt ¼ trang thế nầy: “Tôi là Giám đốc XYZ....của Sở HoViLo (Chữ của Cha Hồng), hôm qua trên đường từ sở về nhà ghé qua chợ Chợ Long Biên (Quận Ba Đình) đã làm mất cái cập trong đó có một số hồ sơ và ba cái bằng cấp Tiến sĩ Kinh Tế (Mỹ), Tiến sĩ Quản trị Kinh Doanh (Mỹ), Thạc sĩ An Ninh Mạng (Pháp).
Ai nhặt được xin mang đến Sở HoViLo. Hậu tạ 5 triệu đồng.
Như vậy chỉ trong một ngày cả nước đều biết ông có những tới 3 bằng cấp nước ngoài.
Thưa các bạn nếu câu chuyện tới đó mà dứt thì thật là vô duyên.
Mời các bạn đọc thêm hồi hai nầy mới đủ bộ.
Chuyện: "Tấm lòng" của nhân dân
Sau khi đăng tin rao vặt mất cặp trên báo, ông Giám đốc ung dung đi làm, bụng bảo dạ: "Phen này thanh tra có đến thì cũng không lo."
Ai ngờ, sáng hôm sau, khi mới bước vào sở thì thấy có một bác xe ôm mặt mày hớn hở, tay xách một cái cặp da đen bóng loáng ngồi chờ xin gặp.
Khi thấy xếp bước vô xe ôm nói lớn cho mọi người trong phòng chờ cùng nghe:
Ông Giám đốc tái mặt, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Ông lắp bắp:
Bác xe ôm thật thà đáp lớn:
Ông Giám đốc run rẩy mở cặp ra. Đúng là có ba tấm bằng tiến sĩ trông mới tinh, mùi mực thơm phức, mà lạ nhất là... chúng được in trên giấy tốt hơn cả giấy bằng cấp thật. Lúc này, bác xe ôm mới ghé sát tai ông giám đốc nói nhỏ:
Bác xe ôm cười hiền hậu:
Ông Giám đốc đứng chết lặng, miệng lẩm bẩm:
Đuổi việc vì ly dị vợ
Hai công nhân viên sở HoViMu (Chữ của Cha Hồng) đang tán gẩu
Chuyện “kỷ luật nghiêm minh”
Một người hỏi:
– Sao anh bị phê bình mà vẫn lên chức?
Người kia cười:
– Vì phê bình là để rút kinh nghiệm, còn lên chức là để… tiếp tục rút kinh nghiệm cho người khác.
Chuyện “hiệu quả công việc”
Sếp nói:
– Năm nay phải nâng cao hiệu quả, giảm thủ tục.
Nhân viên hỏi lại:
– Vậy có bỏ bớt giấy tờ không ạ?
Sếp suy nghĩ:
– Không. Ta chỉ… làm giấy tờ nhanh hơn thôi.
Chuyện “chống tham nhũng”
Một người dân nghe loa phát thanh:
– Quyết tâm chống tham nhũng triệt để!
Ông quay sang hàng xóm:
– Vậy chắc sắp có thêm nhiều vụ mới được “phát hiện” nữa đây.
Chuyện “họp để giải quyết vấn đề”
– Sao vấn đề chưa xong mà đã họp tiếp?
– Vì nếu không họp thì không biết phải giải quyết cái gì nữa.
Chuyện “chỉ tiêu”
– Năm nay giao chỉ tiêu giảm giấy tờ.
– Nhưng nếu giảm giấy tờ thì lấy gì để báo cáo đã giảm giấy tờ?
Chuyện “báo cáo thành tích”
Một cán bộ hỏi cấp dưới:
– Tình hình năm nay thế nào?
Cấp dưới đáp:
– Dạ, báo cáo thì rất tốt.
– Còn thực tế?
– Dạ… đang cố gắng để giống báo cáo.
Chuyện “họp hành”
Một người hỏi:
– Sao cơ quan anh họp nhiều thế?
Người kia trả lời:
– Vì việc chưa giải quyết được nên phải họp.
– Sao họp mãi vẫn chưa xong?
– Vì còn phải họp để chuẩn bị cho cuộc họp sau.
Chuyện “trách nhiệm”
Một ông quan nói:
– Thành công là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt.
Người dân hỏi:
– Thế thất bại thì sao?
– Đó là do hoàn cảnh khách quan.





Được phân công | HCD

Trong đêm tối một viên cảnh sát đậu xe ngồi đợi bên ngoài một quán rượu đông khách trước giờ đóng cửa với hy vọng tóm được một người lái xe say rượu.
Khi quán nhậu sắp đóng cửa, mọi người lần lượt bước ra, người cảnh sát chợt thấy đúng mục tiêu...mà anh đang chờ. Người đàn ông đó rõ ràng là đã quá chén đến mức khó có thể bước đi vững vàng. Anh ta loạng choạng quanh bãi đậu xe mươi phút mới tìm ra được nơi chiếc xe của mình đậu. Sau đó đút chìa khóa vào mở cửa... một chiếc, hai, ba, bốn,... năm chiếc xe khác nhau, cuối cùng rồi anh ta cũng tìm thấy chiếc xe của mình.
Anh ta ngồi vào xe suốt mười phút, trong lúc những người khách khác của quán rượu lần lượt lên xe chạy đi. Anh ta bật đèn lên, rồi tắt, rồi lại bật lên. Rồi lại tắt. Sau đó anh ta bắt đầu cho xe tiến về phía bãi cỏ, rồi dừng lại, lùi xe rồi chạy tới. Sau cùng, khi xe của anh ta là chiếc duy nhất còn lại trong bải đậu xe thì anh ta mới chạy được ra đường và bắt đầu lái đi.
Viên cảnh sát chờ đợi nãy giờ liền bật đèn chớp và còi hú rượt theo, ra hiệu cho người đàn ông tấp vào lề. Người cảnh sát bảo anh đi theo đường thẳng, rồi bắt anh ta thổi thử nồng độ rượu bằng máy đo hơi thở. Anh ta ngoan ngoãn làm theo và trước sự ngạc nhiên của người cảnh sát, anh ta đã vượt qua một cách dễ dàng. Thử cũng không có một chút rượu nào trong hơi thở.Người cảnh sát ngẩn người lầm bầm:
- Chắc cái máy chết tiệt này bị hư rồi!.
Người đàn ông cười tủm tỉm
- Tôi không nghĩ vậy đâu. Tối nay, tới phiên tôi làm “chim mồi” mà.
Người cảnh sát hỏi:
- Đó là cái gì?
- Là mồi nhử được các bạn nhậu phân công.
Bị phạt vì dám nhìn vợ của Đô đốc | Lai T Nguyen
.png?part=0.2&view=1)
Một Đô đốc Hải quân mở tiệc chiêu đãi binh sĩ mình sau thời gian dài công tác lênh đênh trên biển. Như thường lệ, mọi người đều đứng xếp hàng ở boong dưới để nghe ngài Đô đốc đứng ở boong trên đọc diễn văn khai mạc.
Sau hơn 20 phút thao thao bất tuyệt, ông bắt đầu cảm thấy có dấu hiệu rất lạ là có một Đại tá không chú ý ông mà lại hau háu hướng mắt về phía cô vợ của ông .
Ông bèn kết thúc gọn bài diễn văn và sau khi dẫn vợ về phòng, ông mới khám phá ra nguyên do của vấn đề: cô vợ xinh đẹp của mình hôm ấy đã mặc váy quá ngắn mà lại quên Chip!
Trong lúc nổi nóng, ông bèn ký quyết định cách chức lão Đại tá kia.
Sự cố làm ông bị khiếu kiện ra tòa án quân sự, có thể thua kiện và bị tước quyền chỉ huy, vì không có bộ luật nào quy định rằng nhìn như thế thì bị cách chức cả.
Ông tìm đến một người bạn rất thân là luật sư ngành hàng hải cầu cứu giải nguy cho mình.
- Vớ vẩn, ai lại cách chức binh sĩ của mình chỉ vì họ nhìn lén vợ ông bao giờ!
Người bạn lên tiếng khiển trách. Mặc dù bực dọc, nhưng anh luật sư hứa là sẽ tìm cách biện luận giúp ông Đô đốc.
Một tuần trôi qua và cuối cùng thì anh này cũng nghĩ ra được giải pháp không những giúp bạn mình không bị đuổi việc mà còn làm cho quyết định trước đây của ông Đô đốc được thực thi. Giải pháp đó đơn giản như sau:
"Căn cứ vào khoản 5, điều 8 Luật Hàng hải quy định: ai phát hiện thấy các vết nứt dẫn đến dấu hiệu bị rò rỉ nước mà không khai báo thì tội nhẹ sẽ bị cách chức và cho thôi việc, nặng thì sẽ bị truy tố trách nhiệm hình sự".
( Sưu...tầm phào )
Tôi xin nhìn nhận đã thiếu sót khi “phát hiện vết nứt” mà không báo cáo ngay. Tuy nhiên, xin được làm rõ: trong tình huống ấy, hiện trường quá “nhạy cảm”, việc tôi bước ra chào và báo cáo ngay lập tức trước hàng trăm thủy thủ đứng xếp hàng ở boong e có thể gây... hậu quả nghiêm trọng hơn cho “danh dự” của....của toàn hạm đội.
Ngoài ra, theo kinh nghiệm chuyên môn, tôi đang tiến hành “quan sát nhiều lần” để chắc chắn không báo cáo sai sự thật — việc này hoàn toàn vì tinh thần trách nhiệm, chớ không hề có “động cơ cá nhân”.
Kính mong Đô đốc xem xét lại, nếu cần tôi rất sẵn sàng... những lần sau tiếp tục nhiệm vụ giám sát tình thế để bảo đảm an toàn tuyệt đối.
Trân trọng,
Đại tá (tạm thời thất nghiệp)
Một anh sinh viên “Tây” sang Việt Nam học tiếng Việt. Buổi trưa ngồi ăn cùng bàn với một anh sinh viên Việt Nam. Vì muốn tập nói tiếng Việt nên anh Tây bắt chuyện bằng câu nhận xét:
- Học tiếng tiếng Việt một thời gian sao tao thấy nó nghèo nàn quá!
Anh Việt Nam nghe vậy liền hỏi:
- Mầy căn cứ vào đâu mà nói tiếng Việt nghèo nàn?
Anh Tây:
- Tao tra tự điển Việt Nam thấy chỉ có khoảng 39.924 từ ngữ (Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học do GS. Hoàng Phê chủ biên). Chỉ bằng 1/10 số chữ trong tự điển Mỹ (American Heritage Dictionary) có khoảng 350.000 từ ngữ.
Anh Việt Nam “tự ái dân tộc” bèn hỏi:
- Tao hỏi mày vậy chớ tiếng Anh của mày có bao nhiêu chữ có nghĩ là “chết”.
Anh Mỹ hãnh diện nói:
- Nhiều lắm chớ đâu phải chỉ có một chữ “chết” như tụi bây. Thí dụ decease, pass away, pass on, succumb, rest in peace, bite the dust, breathe one's last...
Anh Việt Nam cười khì
- Vậy mà cũng khoe, thua xa tiếng Việt của tao. Tụi tao có chừng này chữ có nghĩa là chết để tao kể sơ cho mầy nghe.
Tụi tao dùng các động từ này đế nói “chết”: đi đời, tiêu đời, ra đi, đi tong, tử vong, quy tiên, băng hà, xong đời, hy sinh, qua đời, từ trần, tạ thế, khuất núi, trăm tuổi, quy tiên, mãn phần, hẻo, hẻo, nghẻo, ẳng, về với ông bà, về cõi Phật, về với Chúa, xuống suối vàng, lên bàn thờ ngồi, đi bán muối, chầu Diêm vương, bay về trời, một đi không trở lại, về cõi vĩnh hằng...
Anh Tây nói:
-Tao chịu thua rồi...nhiều quá!
Anh Việt xua tay:
- Đâu đã hết, còn nữa đây này: khuất bóng, khuất mặt, băng hà, viên tịch, tịch diệt, hóa độ, vãng sanh, được Chúa gọi về, an nghỉ trong Chúa, trận vong, đền nợ nước, vị quốc vong thân, tử nạn, thiệt mạng, bỏ mạng, bất đắc kỳ tử, thăng thiên, xuôi tay nhắm mắt, trút hơi thở cuối cùng. về nơi chín suối. về với ông bà ông vải, về với tổ tiên. cưỡi hạc quy tiên. mất, trốn, nghẻo, toi, ngỏm, ngủm, đi đời, đi tong, thăng. sập nguồn, chết dấp, chết mất xác, bỏ xác ....
Anh Việt Nam uống hớp nước rồi bồi thêm:
- Đấy là tao mới kể sơ sơ chuyện 'chết' của con người thôi đó nghe mày. Chớ còn gà vịt heo cúi mà chết thì tụi tao kêu là giãy đành đạch, toi, toi mạng, toi cơm... Cây cối chết thì tụi tao kêu là héo, rũ, rụi, khô héo, héo queo, héo rũ, khô rụi, úng thủy thối rễ, lụi tàn, tróc gốc,... Đến cái bóng đèn, cái máy xe mà chết tụi tao cũng kêu là đứt bóng, xịt ngòi, sập nguồn... Mày thấy tiếng Việt tụi tao giàu hay nghèo?
- Đó chỉ mới nói chuyện chữ nghĩa Việt Nam phong phú thôi. Hôm nào gặp mày tao nói chuyện về tính “văn hóa” lễ phép lịch sự của tiếng Việt dù cho đó là những câu chửi nhau khi gây lộn cho mày nghe.