

















Chuyện vui: Tấm lòng của nhân dân
Ông giám đốc đi làm về mặt mày không vui, bà vợ thấy vậy bèn hỏi:
- Có chuyện gì trông ông không vui, chắc hôm nay không có ai đưa “bao thơ” phải không?
- “Bao thơ” thì có... nhưng Ban Thanh Tra trung ương sắp đến cơ quan kiểm tra nhân sự. Ai cũng có bằng Tiến Sĩ, Thạc Sĩ ít ra cũng là Phó Giáo sư... Riêng tôi thì tay không. Tôi lo quá bà à! Bây giờ mà đi mua bằng nước ngoài thì không còn kịp nữa
Bà giám đốc cười khì:
- Tưởng chuyện “bao thơ” quá nhẹ... chớ chuyện bằng cấp thì ông khỏi lo.
- Làm sao không lo được, trong sở ai cũng có hai bằng cấp đại học hết...
-Dễ ợt, sáng mai ông gọi tòa soạn báo Báo Hà Nội Mới mướn nhờ đăng rao vặt ¼ trang thế nầy: “Tôi là Giám đốc XYZ....của Sở HoViLo (Chữ của Cha Hồng), hôm qua trên đường từ sở về nhà ghé qua chợ Chợ Long Biên (Quận Ba Đình) đã làm mất cái cập trong đó có một số hồ sơ và ba cái bằng cấp Tiến sĩ Kinh Tế (Mỹ), Tiến sĩ Quản trị Kinh Doanh (Mỹ), Thạc sĩ An Ninh Mạng (Pháp).
Ai nhặt được xin mang đến Sở HoViLo. Hậu tạ 5 triệu đồng.
Như vậy chỉ trong một ngày cả nước đều biết ông có những tới 3 bằng cấp nước ngoài.
Thưa các bạn nếu câu chuyện tới đó mà dứt thì thật là vô duyên.
Mời các bạn đọc thêm hồi hai nầy mới đủ bộ.
Chuyện: "Tấm lòng" của nhân dân
Sau khi đăng tin rao vặt mất cặp trên báo, ông Giám đốc ung dung đi làm, bụng bảo dạ: "Phen này thanh tra có đến thì cũng không lo."
Ai ngờ, sáng hôm sau, khi mới bước vào sở thì thấy có một bác xe ôm mặt mày hớn hở, tay xách một cái cặp da đen bóng loáng ngồi chờ xin gặp.
Khi thấy xếp bước vô xe ôm nói lớn cho mọi người trong phòng chờ cùng nghe:
Ông Giám đốc tái mặt, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Ông lắp bắp:
Bác xe ôm thật thà đáp lớn:
Ông Giám đốc run rẩy mở cặp ra. Đúng là có ba tấm bằng tiến sĩ trông mới tinh, mùi mực thơm phức, mà lạ nhất là... chúng được in trên giấy tốt hơn cả giấy bằng cấp thật. Lúc này, bác xe ôm mới ghé sát tai ông giám đốc nói nhỏ:
Bác xe ôm cười hiền hậu:
Ông Giám đốc đứng chết lặng, miệng lẩm bẩm:
Đuổi việc vì ly dị vợ
Hai công nhân viên sở HoViMu (Chữ của Cha Hồng) đang tán gẩu
Chuyện “kỷ luật nghiêm minh”
Một người hỏi:
– Sao anh bị phê bình mà vẫn lên chức?
Người kia cười:
– Vì phê bình là để rút kinh nghiệm, còn lên chức là để… tiếp tục rút kinh nghiệm cho người khác.
Chuyện “hiệu quả công việc”
Sếp nói:
– Năm nay phải nâng cao hiệu quả, giảm thủ tục.
Nhân viên hỏi lại:
– Vậy có bỏ bớt giấy tờ không ạ?
Sếp suy nghĩ:
– Không. Ta chỉ… làm giấy tờ nhanh hơn thôi.
Chuyện “chống tham nhũng”
Một người dân nghe loa phát thanh:
– Quyết tâm chống tham nhũng triệt để!
Ông quay sang hàng xóm:
– Vậy chắc sắp có thêm nhiều vụ mới được “phát hiện” nữa đây.
Chuyện “họp để giải quyết vấn đề”
– Sao vấn đề chưa xong mà đã họp tiếp?
– Vì nếu không họp thì không biết phải giải quyết cái gì nữa.
Chuyện “chỉ tiêu”
– Năm nay giao chỉ tiêu giảm giấy tờ.
– Nhưng nếu giảm giấy tờ thì lấy gì để báo cáo đã giảm giấy tờ?
Chuyện “báo cáo thành tích”
Một cán bộ hỏi cấp dưới:
– Tình hình năm nay thế nào?
Cấp dưới đáp:
– Dạ, báo cáo thì rất tốt.
– Còn thực tế?
– Dạ… đang cố gắng để giống báo cáo.
Chuyện “họp hành”
Một người hỏi:
– Sao cơ quan anh họp nhiều thế?
Người kia trả lời:
– Vì việc chưa giải quyết được nên phải họp.
– Sao họp mãi vẫn chưa xong?
– Vì còn phải họp để chuẩn bị cho cuộc họp sau.
Chuyện “trách nhiệm”
Một ông quan nói:
– Thành công là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt.
Người dân hỏi:
– Thế thất bại thì sao?
– Đó là do hoàn cảnh khách quan.