Kính gửi: Quý thành viên Mạng lưới Carbon Rừng,
Mạng lưới Carbon rừng xin chia sẻ tới quý anh/chị báo cáo khoa học:
An Integrity Assessment of Global Forest Carbon Offset Projects do Đại học Cambridge công bố.Báo cáo tập trung vào một vấn đề đang được quan tâm rộng rãi trong thời gian gần đây:
mức độ tin cậy của các tín chỉ carbon rừng trên thị trường carbon tự nguyện. Mặc dù các dự án trồng rừng, trồng lại rừng (AR) và cải thiện quản lý rừng (IFM) được kỳ vọng đóng vai trò quan trọng trong giảm phát thải và loại bỏ carbon, nhiều bằng chứng khoa học cho thấy
lượng tín chỉ được cấp có thể cao hơn đáng kể so với lượng carbon thực tế mà rừng hấp thụ, làm gia tăng rủi ro mất niềm tin đối với thị trường.
Thông qua việc sử dụng dữ liệu viễn thám độc lập (ảnh vệ tinh và LiDAR từ chương trình GEDI của NASA) để đối chiếu với kết quả thẩm định của các tổ chức phát hành tín chỉ, nghiên cứu đã phân tích 154 dự án carbon rừng tại 24 quốc gia
thuộc 6 chương trình cấp tín chỉ quốc tế (CDM, VCS, Gold Standard, ACR, CAR, CCER). Kết quả cho thấy
mức độ chênh lệch mang tính hệ thống giữa tín chỉ được cấp và lượng carbon thực tế. Trung bình, lượng tín chỉ carbon được cấp cao hơn khoảng 121% so với ước tính độc lập; ngay cả trong kịch bản kiểm định thận trọng nhất, mức chênh lệch vẫn ở khoảng 74%. Kết quả này này xuất hiện ở tất cả các chương trình, trong đó các dự án trồng rừng và trồng lại rừng cho thấy rủi ro cao hơn so với các dự án cải thiện quản lý rừng. Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng rủi ro mất tính toàn vẹn thường gia tăng ở các dự án quy mô nhỏ, tại những quốc gia có năng lực thể chế còn hạn chế, hoặc khi tổ chức thẩm tra thiếu chuyên môn hóa và trách nhiệm giải trình.
Trong bối cảnh Việt Nam đang phát triển thị trường carbon trong nước và thúc đẩy các sáng kiến carbon rừng, nghiên cứu này mang lại nhiều bài học quan trọng:
- Thứ nhất, không nên chỉ tập trung vào việc tạo ra nhiều tín chỉ, mà cần đặt trọng tâm vào độ tin cậy và giá trị thực của tín chỉ carbon.
- Thứ hai, cần coi minh bạch dữ liệu là nền tảng: ranh giới dự án, phương pháp tính, kết quả giám sát và thẩm tra phải được công khai và có thể kiểm chứng.
- Thứ ba, nên sử dụng dữ liệu vệ tinh và công nghệ giám sát độc lập như một công cụ hỗ trợ, không chỉ dựa vào báo cáo của dự án.
- Thứ tư, cần nâng cao yêu cầu đối với đơn vị thẩm tra, bảo đảm họ có chuyên môn sâu, độc lập và chịu trách nhiệm giải trình.
Trân trọng,
Ms. Lê Thu
Điều phối viên, Mạng lưới EUDR Lâm nghiệp