TẠP CHÍ DÂN VĂN
DANVAN MAGAZINE
Email: danvan...@gmail.com
----------------------------------------
KHÔNG VỀ VIỆT NAM NẾU CÒN VIỆT CỘNG (KVVNNCVC)
MUỐN CHỐNG TÀU CỘNG PHẢI DIỆT VIỆT CỘNG (MCTCPDVC)
MUỐN DIỆT VIỆT CỘNG PHẢI DIỆT VIỆT GIAN (MDVCPDVG)
--------------------
BẢN TIN CỦA TẠP CHÍ DÂN VĂN
(XIN TIẾP TAY PHỔ BIẾN THẬT RỘNG RÃI - CHÂN THÀNH CẢM TẠ.)
LTS: Mời qúy độc giả theo dõi cuộc phỏng vấn Nhà Văn Nữ Điệp Mỹ Linh của Đài Saigon Dallas, USA. Năm nay chị Điệp Mỹ Linh đã bước vào tuổi 81 nhưng giọng nói và nhận định của chị vẫn còn sác bén và chính xác.
-------------------
Đài Saigon Dallas phỏng vấn
nhà văn Điệp Mỹ Linh về tháng Tư, 1975
Hải Vận Hạm Nha Trang, HQ 505
Như Tuyền: Thưa quý thính giả, hôm nay chương trình văn học nghệ thuật chúng tôi hân hạnh được nói chuyện với nhà văn Điệp Mỹ Linh. Cô Điệp Mỹ Linh trước đây đã nói chuyện một đôi lần trên đài Saigon Dallas. Nhà văn Điệp Mỹ Linh đã có nhiều tác phẩm giá trị, đạc biệt là cuốn tài liệu viết về Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Thưa cô hôm nay cô khỏe không?
Điệp Mỹ Linh: Điệp Mỹ Linh xin trân trọng kính chào quý thính giả và Ban Giám Đốc của đài phát thanh Saigon Dallas. ĐML mến chào cô bạn trẻ Như Tuyền. Thưa cô, cảm ơn lời thăm hỏi của cô. Mỗi năm, vào mùa này tôi bị dị ứng với phấn hoa, cho nên, tôi thường bị nghẹt mũi và khan tiếng chứ không có gì quan trọng.
Như Tuyền: Thưa cô Điệp Mỹ Linh, chúng ta đang ở vào tháng Tư, người Việt chúng ta gọi là "Tháng Tư Đen". Trong lòng người Việt tị nạn, thưa cô, trong khoảng thời gian đầu tháng Tư 1975 cô ở đâu? Lúc ấy tình hình Hải Quân như thế nào? Lúc ấy cô có tháp tùng phu quân trong những cuộc hành quân hay không?
Điệp Mỹ Linh: Kính thưa quý thính giả, thưa cô Như Tuyền, đầu tháng Tư 1975, Bố của các con tôi – Hải Quân trung tá Hồ Quang Minh – đang phục vụ tại Phú Quốc; tôi ở Saigon.
Bất ngờ, Phó Đề Đốc Lâm Ngươn Tánh thanh tra các đơn vị Hải Quân tại Phú Quốc. Khi thấy ông Minh, Phó Đề Đốc Tánh gọi ông Minh đến, bảo: “Anh lấy các thứ cần dùng rồi về Saigon với tôi”.
Từ đó, ông Minh phục vụ tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân, Saigon.
Vì ông Minh không còn phục vụ đơn vị tác chiến nữa cho nên tôi không tháp tùng hành quân.
Thời điểm này tình hình chính trị tại Saigon rất phức tạp, nhưng “chưa đến nỗi nào”. Khi xảy ra thảm trạng của cuộc rút quân trên tỉnh lộ 7, từ Ban Mê Thuộc về Phú Yên thì Saigon bị “rúng động”!
Cơn “rúng động” về tỉnh lộ 7 tạm dứt, Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) được lệnh thực hiện các cuộc rút quân bằng đường biển, bắt đầu từ vùng I Duyên Hải.
Khi tin về cuộc rút quân đẫm máu tại bãi biển Thuận An được loan ra, giới chức chính quyền miền Nam cũng như đồng bào mới cảm nhận được cường độ tàn ác và dã man của cuộc xâm lăng do ông Hồ Chí Minh và cộng sản Việt Nam (csVN) chủ xướng!
Cho đến sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn đọc được vài dòng trách cứ của vài người thoát chết trong cuộc rút quân tại Thuận An. Những người này trách rằng: “Hải Quân có tàu mà chỉ đậu ngoài xa, ‘không chịu?’ vào cứu đồng đội!” Tôi chỉ buồn chứ không trách những vị này; vì tôi hiểu, những vị này không biết được rằng mỗi loại chiến hạm và chiến đỉnh của Hải Quân VNCH – cũng như của Hải Quân quốc tế – đều được xử dụng tùy theo năng lực của chiến hạm hoặc chiến đỉnh và độ sâu của nước, chứ không phải cứ thấy nước là chiến hạm hoặc chiến đỉnh “nhào” đến!
Đôi khi, tôi vẫn tự hỏi: Nếu, năm 1975, Hải Quân VNCH không vượt qua được nhiều khổ nạn để thực hiện những cuộc rút quân bằng đường biển thì số nạn nhân bị csVN sát hại tại vùng I Duyên Hải sẽ lên đến mức độ nào! Và, nếu Hải Quân VNCH không vượt qua biết bao nhiêu trở ngại để thực hiện Chuyến Ra Khơi Cuối Cùng, vào khuya 29/04/1975, thì sẽ có thêm bao nhiêu ngàn người miền Nam chết dưới tay csVN? Làm thế nào chúng ta có được cộng đồng người Việt di tản như hiện nay? Và làm thế nào chúng ta có thể hãnh diện về sự thành đạt vượt bậc của thế hệ di dân người Việt thứ II và thứ III.
(XEM TIẾP TRONG ATTACHMENTS KÈM THEO)