VÕ
NGUYÊN GIÁP NHẪN QUÁ THÀNH NHỤC
Chế độ Cộng sản Việt Nam có một đội ngũ bồi bút chuyên nghề bưng bô và thổi
ống đu đủ. Chủ yếu là tầng bôc bọn lãnh đạo lên tới mây xanh, coi như thần
thánh. Một người đã từng được bọn bồi bút xưng tụng như thần thánh là Hồ chí
Minh. Sau Hồ chí Minh là đến Võ Nguyên Giáp. Giáp được tung hê như một thiên
tài quân sự, nhân cách cao, trí tuệ lớn, ngang tầm với thần thánh. Nói thật ,
Hồ và Giáp cũng thuộc loại người tài giỏi, nhưng so sánh với thần thánh là một
lối xưng tụng quá đáng, không đúng sự thật . Cần phải công tâm và công bình khi
đánh giá một nhân vật lịch sử, tung hê kiểu vẽ rắn thêm chân là điều không hay
và nên tránh để giữ cho được sự trung thực về vai trò mà nhân vật lịch sử này đã
làm cho nhân dân và đất nước.
Hồ chí Minh ngày còn sống cũng nhìn thấy được
đội ngũ bồi bút xưng tụng như thần thánh. Ông ghi lại cảm nhận này trong di
chúc ngày 14 tháng 8 năm 1969 trước khi qua đời như sau
“ ....Thật cũng tiếc, khi về già, biết mình sai
lầm, muốn chuộc lỗi mà không được nữa
Trước
khi viết phần cuối của tờ di chúc này. tôi xin thú nhận, tôi là một người,
không phải thần thánh gì nên khi tôi còn sống cũng đủ “ bảy tính “ như kinh nhà
Phật đã đề cập. Tôi không có vợ, nhưng cũng có được đứa con gái lai Pháp. Tôi ước
mong con gái tôi, khi đọc tờ di chúc này sẽ tha thứ cho tôi đã không đủ bổn
phận làm cha, nhưng phụ tử tình thâm, tôi luôn nhớ tới con gái tôi với muôn vàn
âu yếm
Ai cũng tưởng
tôi là con người vô thần, nhưng riêng Đức cha Lê hữu Từ thì biết tôi rất tin có
Đấng Tạo Hoá. Vì tin có ông trời nên tôi xin khẩn cầu cho nước ta và các nước
Cộng sản khác trên thế giới sớm thoát ách Cộng sản.
Tôi cũng
xin ông Trời cho tờ di chúc này có ngày được phổ biến khắp nơi
Cuối cùng,
tôi xin lâỷ Kiều, dùng hai câu thơ của cụ Nguyễn Du để tỏ lòng hối hận trước
cao xanh:
Rằng con biết tội đã
nhiều
Dẫu rằng sấm sét búa rìu cũng cam
Hà nội
14- 8 – 1969
Hồ chí Minh
( Muốn đọc toàn bộ di chúc này. Xin vào
www.nsvietnam.com, bấm vào tên Trần viết Đại Hưng, rồi bấm vào bài số 114) Một
cách lý giải về chuyện Hồ chí Minh bị mất quyền lực trong những năm cuối đời.
Nên nhớ di chúc này là bản viết tay, bảo đảm
sự trung thực, chứ nếu là bản đánh máy thì cũng khó tin được là của Hồ chí Minh
viết. Di chúc được bí mật chuyển qua Pháp sau ngày Hồ chí Minh qua đời.”
Văn thơ ca tụng Hồ chí Minh lên tới mây
xanh nhiều vô số kể. Chỉ xin trích dẫn hai câu thơ của nhà thơ Bảo Định Giang (
1919- 2005) để thấy tài nghệ thổi ống đu đủ
siêu đẳng của thi sĩ này.
Tháp mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ.
Con chim thi ca đầu đàn của miền Bắc là Tố
Hữu cũng có những vần thơ ngọt ngào để tô điểm cho hình ảnh thân thương gần gũi
của Hồ chí Minh:
Nhớ ông cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường
.... Người là cha, là bác là anh
Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
Hồ chí Minh là kẻ sát nhân
dính máu cả trăm ngàn đồng bào vô tội trong chiến dịch Cải cách ruộng đất. Trường
Chinh chỉ là con dê tế thần . Thế nhưng Hồ chí Minh được các bồi bút viết văn
làm thơ, làm nhạc ca tụng ông như một ông tiên thánh thiện, ông bụt hiền lành
làm bao nhiêu người tin ông là con người tốt lành. Đám tang ông , dân chúng
khóc như mưa. Dù chưa bao giờ ông nhận mình là Phật tử, thêá mà có người đúc tượng
ông thờ chung với những vị bồ tát khác trong một chùa ở Bình Dương. Thật là một
chuyện quái gỡ không thể chấp nhận được. Qua văn thơ, nhạc của các văn nô
chuyên nghề thổi ống đu đủ , chúng thổi ông thành con người siêu phàm , thánh
thiện như thần thánh trong khi ông đích thực là con quỷ dữ, hành hạ , đày đoạ ,
giết chóc thẳng tay đồng bào của ông theo chỉ thị của quan thầy quốc tế như
Staline và Mao trạch Đồng. Nói thế để thấy tội lỗi của bọn bồi bút vô lương tâm
chuyên nghề ăn gian nói dối, nịnh hót lãnh tụ để được chút cơm thừa canh cặn
sống qua ngày.
Võ nguyên Giáp mới qua đời tuần trước, đội
ngũ bồi bút lại có cơ hội làm việc. Hãy đọc bài ca tụng tướng Giáp của văn nô
Nguyễn trọng Tạo ca tụng tướng Giáp như thần thánh qua bài thơ “ Bất tử “ như
sau:
Thánh Gióng về trời,
Thánh Giáp về quê
Vì dân nước người trở
thành bất tử
Thành núi, thành mây ,
thành ruộng đồng, sông bể
Thành tượng hình chữ S
trên biển Đông.
Thành đền thờ trong mỗi
tấm lòng dân
Thành ngọn đuốc soi đường
đêm tăm tối
Thành mặt trời cho trần
gian nắng mới
Thành mặt trăng vành
vạnh tấm gương vàng.
( Thơ Nguyễn trọng Tạo kính
viếng Đại Tướng)
Phải công bình mà nói, Võ nguyên Giáp là một
viên tướng giỏi, dĩ nhiên có giỏi thì mới thắng quân Pháp trong trận chiến lịch
sử Điện Biên Phủ. Nhưng xin dừng lại ở tài dùng binh của ông thôi. Ca ngợi ông
trí tuệ cao, nhân cách lớn, ngang với thần linh là lối xưng tụng quá đáng của
bọn bồi bút vô liêm sỉ như Nguyễn trọng Tạo. Trọn cuộc đời, tướng Giáp đã bị
nhiều người làm nhục công khai trước mặt mọi người . Bản chất ông nhu nhược,
thụ động nên không phản ứng gì cả. Đó có phải là tư cách ,là uy dũng của một vị
tướng không?
Nguyên nhân từ thời xa xưa khi Đảng
mới hoạt động là đã có hai khuynh hướng đối
chọi nhau trong Đảng. Phe Lê â Duẩn- Lê đức Thọ đương đầu với phe Hồ chí Minh,
Võ nguyên Giáp . Lữ Phương, một cán bộ chức thứ trưởng trong chính phủ Mặt Trận
Giải Phóng Miền Nam đã nhìn thấy rõ hai khuynh hướng đối chọi này. Trong bài viết “ Huyền
thoại Hồ chí Minh “ viết trước đây khá lâu, ông phân tích như sau:
“ Về Võ nguyên Giáp thì kết quả ai
cũng nhìn thấy: bị quy là kẻ cầm đầu chủ nghĩa xét lại và bị trù dập suốt một
thời gian dài, đến khi Lê Duẩn chết mới thôi. Còn về Hồ chí Minh thì dường như
chẳng có gì, nhưng thật sự cũng đã chịu số phận chung với tướng Giáp – Bên
ngoài thì vẫn đi đây đi đó.. nhưng bên trong đã dần dà bị cô lập, chỉ giữ vai
trò của một ngọn cờ tượng trưng, không có ảnh hưởng gì lắm tới nhưng quyết định
lớn. Theo một bài viết cuả Vũ Kỳ( đăng trên một số báo Văn Nghệ Xuân cách đây
vài năm). Công lao của Hồ chí Minh trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy 1968
vỏn vẹn chỉ có bài thơ Xuân: Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua. Thắng lợi tin vui
khắp mọi nhà.. Sau khi ghi âm bài thơ này thì ông được đưa đi....nghỉ. Vũ Kỳ
thuật rằng ông Hồ chỉ biết ngày giờ cuộc Tổng tiến công và nổi dậy nổ ra qua Đài
phát thanh nghe được ở nơi ông được gửi đi nghỉ là Bắc Kinh- cùng với giọng đọc
của ông, ra rả suốt ngày về bài văn vần nói trên.
Nhiều người đã nói đến nhiều khuynh hướng
đối nghịch nhau trong Đảng Cộng sản Việt Nam thời chiến tranh, nhưng qua câu chuyện trên, ta thấy
có hai xu hướng chính trong một thời gian dài: Lê Duẩn- Lê đức Thọ đối đầu với
Hồ chí Minh- Võ nguyên Giáp.
Dù sao chế độ vẫn cần sự thiêng liêng của
ông để tạo ra sự thiêng liêng cho chính mình nên cái chết của ông cũng đã được
cánh Lê Duẩn – Lê đức Thọ khai thác triệt để để xài một cách thoải mái. Ngày
chết của ông là 2 – 9 vì trùng với ngày Quốc Khánh nên người ta dời lại 3 – 9
- 1969. Trong di chúc cuối cùng, ông muốn được hoả táng và đem tro rải
xuống biển hoặc chôn vào một vùng đất nào đó, người ta lại bỏ không biết bao
nhiêu tiền bạc ra ướp xác và xây lăng nghìn đời cho ông “
Lữ Phương chỉ ghi nhận được liên minh Lê đức
Thọ , Lê Duẩn đối đầu và lấn át liên minh Hồ chí Minh, Võ nguyên Giáp. Sự thực
thê thảm hơn nhiều. Trong hồi ký “ Viết cho mẹ, quốc hội “ Đảng viên Nam kỳ
Nguyễn văn Trấn có kể lại chuyện người bạn Bùi công Trừng kể cho ông nghe trong
một buôỉ họp, Lê đức Thọ ăn hiếp, xài xể, nhục mạ Hồ chí Minh một cách tàn tệ.
Còn Lê Duẩn thì đày đoạ ông Hồ không thể tưởng tượng. Trong di chúc ngày 14
tháng 8 năm 1969 , Hồ chí Minh còn cho biết Lê Duẩn sai Bác sĩ Tôn thất Tùng
chích thuốc độc cho ông để ông chết dần . chết mòn. Bài nói chuyện của nhà văn
Sơn Tùng taị trường quản lý cho biết phe Duẩn, Thọ còn tạo dựng tai nạn phi cơ để
giết Hồ chí Minh khi Hồ chí Minh và người hầu cận Vũ Kỳ trở về Việt Nam bằng
phi cơ từ Trung Quốc cuối năm 1967 nhưng Hồ chí Minh may mắn thoát hiểm vì người
phi công quá tài giỏi. Những chuyện naỳ Võ nguyên Giáp không thể không biết và
từ đó càng khiếp đảm và sợ hãi trước sự tàn bạo của phe Duẩn, Thọ. Bởi vậy
không ai ngạc nhiên khi Giáp câm như hến khi những đàn em thân tín của mình bị
giết công khai bằng cách đầu độc như
Hoàng văn Thái, Lê trọng Tấn. Hồi ký “ Giọt nước trong biển cả “ của Hoàng văn
Hoan tiết lộ phe Duẩn, Thọ là thủ phạm giết Đại tướng Nguyễn chí Thanh khi
Thanh từ miền Nam ra Hà Nội năm 1967. Cuốn sách “ Bên thắng cuộc “ của Huy Đức
còn tiết lộ thêm chi tiết là khi chết thân thể Nguyễn chí Thanh tím bầm đen. Rõ
ràng là bị đầu độc. Khi Thanh chết thì lúc đó Hồ chí Minh bị phe Duẩn , Thọ tước
hết quyền lực rồi nên đành lặng thinh. Hồ cho mời vợ con Thanh đến nhà sàn của Hồ để chia buồn
mà thôi chứ chẳng biết làm gì hơn.
Cho tới bây giờ người ta không hiểu sao liên
minh Hồ chí Minh, Võ nguyên Giáp lại lép vế trước liên minh Lê Duẩn, Lê đức
Thọ. Trước nhân dân và thế giới, Võ nguyên Giáp lẫy lừng với trận Điện Biên Phủ
và Hồ chí Minh đang nắm chức vụ tối cao là Chủ tịch Đảng và Chủ tịch Đảng ,
trong khi Lê Duẩn và Lê đức Thọ chỉ là cán bộ bậc trung , chưa hề có uy tín gì
cả. Có thể Hồ chí Minh mất uy tín nhiều qua chuyện gưỉ cành đào tặng Tổng thống
miền Nam Ngô đình Diệm vào xuân 1963. Quốc tế Cộng sản không cho phép lối cư xử
thân thiện của Hồ chí Minh nên ông bị cô lập để trừng phạt, Còn Võ nguyên Giáp
không biết phạm sai lầm gì mà từ từ bị tước bỏ quyền lực. Có lẽ cần nhiều thời
gian và nhiều tiết lộ của những người trong cuộc thì mới trả lời được câu hỏi
hóc buá nói trên.
Lê Duẩn coi thường Võ nguyên Giáp đã đành
mà đệ tử của Lê Duẩn là Tố Hữu cũng làm nhục Giáp công khai trước mặt mọi người
luôn
Trong bài viết “ Sự thật ở đâu “ cố nhà văn
Hoàng Tiến kể chuyện Tố Hữu làm nhục Võ nguyên Giáp như sau:
“ ...Có lần trên màn Tivi, quay cảnh đón
Phó thủ tướng Tố Hữu nhân một chuyến công cán ở nước ngoài về. Nhiều cán bộ cao
cấp có mặt ở sân bay. Lần lượt Tố Hữu đi bắt
tay từng người- Đến Võ nguyên Giáp , khi ông Giáp giơ tay thì Tố Hữu lại
quay đi chỗ khác như mải nói chuyện với ai. Những người ngồi xem cùng tôi bình
phẩm, “ Quá lắm! Thiếu lịch sự quá lắm!”
Hà nội ngày 6 tháng 6 năm
2004
Lê Duẩn là người bổ nhiệm Tố Hữu vào chức
vụ Phó thủ tướng đặc trách về kinh tế. Tài nghệ làm thơ của Tố Hữu không làm
tốt chuyện phát triển kinh tế nên nền kinh tế nát như tương để rồi đưa dến sự
mất chức của Tố Hữu
Dân gian có câu nói bình phẩm chuyện này như
sau.
“ Nhà chính trị đi làm thơ “ ( Ám chỉ Hồ
chí Minh, vì Hồ chí Minh là nhà chính trị nhưng rất sính làm thơ , chuyện gì
cũng làm vài câu thơ)
Nhà thơ đi làm kinh tế ( Ám chỉ Tố Hữu
vì Tố Hữu là nhà thơ mà đi phụ trách chuyện kinh tế)
Thống chế đi đặt vòng ( Ám chỉ Đại tướng
Võ nguyên Giáp được bổ nhiệm làm chức cai đẻ)
Huy Đức trong “ Bên thắng
cuộc “ còn kể chuyện Lê đức Thọ tỏ ý khinh miệt Võ nguyên Giáp như thế nào.
Cuốn sách kể :
“ Theo giáo sư Hồ ngọc Đại, con rểã ông Lê
Duẩn thì một hôm ông Giáp gọi điện thoại kêu ông Đại tới nhà , ông Đại nói, “
Ông Giáp hẹn tôi 13 giờ , nhưng 15 giờ tôi mới đến- Gặp , ông bảo là đã chờ tôi
lâu lắm rồi. Ông khoác vai tôi rồi nói, “ Đại đưa hộ thư này trực tiếp đến anh
Ba giúp nhé” Té ra chiều hôm đó có cuộc họp bàn về vấn đề của tướng Giáp- Tối
tôi đưa thư cho ba tôi, ông nói “ Tào lao”
“. Ông Hồ ngoc Đại kể tiếp, “ Có lần tôi sang nhà số 2 Nguyễn cảnh Chân
chúc tết Lê đức Thọ. Tới nơi , tôi thấy ông Giáp cũng vừa đến. Từ trong nhà ra,
ông Thọ đi qua trước mặt mà không thèm chào ông Giáp một câu, bước đến ôm lấy
tôi. Có lần ông Thọ nói ông còn để cái đầu ông Giáp trên cổ là đã may lắm.”
Lê đức Thọ làm nhục Võ nguyên Giáp theo
lời kể con rể Lê Duẩn Hồ ngọc Đại cũng có thể coi là khá nhẹ nhàng. Đến Lê Duẩn
thì sự khinh bỉ nặng nề thô bỉ hơn nhiều. Mới đây, nhà báo Lê phú Khải có viết
bài “ Đại tướng Võ nguyên Giáp như tôi đã
biết “ như một lời tuởng niệm sau khi tướng Giáp qua đời. Bài viết kể chuyện
ông Lê Duẩn đã công khai nhục mạ ông Giáp một cách tàn tệ , thô bỉ trước đám đông.
Bài viết kể rõ chuyện này như sau:
“ Nhà văn Trần đình Hiến, dich giả hàng
đầu các tác phẩm văn học Trung Quốc đương đại sang tiếng Việt của các tác giả
như Mặc ngôn, Gia bình Ao, Vệ Tuệ
v..v có mặt trong một quán càphê
gần trụ sở Hội Nhà Văn Việt Nam ở đường Nguyễn đình Chiểu, sáng ngày 16/4/2013 vừa qua, có cả bác sĩ tù nhân lương tâm Phạm hồng Sơn
và tôi cùng ngồi đàm đạo. Ông đã kể:
“ Sau chiến tranh biên giới với Trung
Quốc năm 1979, tên Trọng Hy Đông, ở uỷ ban Kiều vụ, Quốc vụ viện Trung Quốc,
hàm ngang bộ trưởng, sang Việt Nam để giải quyết các vấn đề hậu chiến tranh như
tù binh Việt Nam. Ông được mời đến để phiên dịch cho cuộc làm việc giữa hai
bên.
Khi xe của Đại tướng Võ nguyên Giáp vừa đến,
cũng là lúc của Lê Duẩn vừa tới. Lê Duẩn đã chỉ mặt Võ đại tướng và nói như
quát, “ Cuộc họp không có anh! “ Võ nguyên Giáp nói, “ Vậy tôi về,”. Thế là cụ
Võ lủi thủi lên xe ra về
Kể đến đây nhà văn Trần đình Hiến kết luận
“ Tôi không thể ngờ những người lãnh đạo tối cao của đất nước lại đối xử với
nhau như xã hội đen như thế ! Nhất là lại công khai trước mặt tất cả mọi người
“
Phải nhận trong tầng lớp lãnh đạo của Đảng
Công sản Việt nam, Võ nguyên Giáp là ngươì có học, còn Lê Duẩn, Lê đức Thọ , Trần quốc Hoàn là thứ
vô học nên có cách hành xử thô bạo. Bọn này đối xử thô bỉ, bất lịch sự với Võ
nguyên Giáp cũng là điều dễ hiểu thôi. Sau Lê Duẩn, Lê đức Thọ đến Lê đức Anh, Đỗ
Mười cũng coi Võ nguyên Giáp không ra gì, Vụ án Năm Châu, Sáu Sứ do Lê đức Anh
bày ra để làm nhục tướng Giáp. Rồi sau này dến thứ thuộc hàng con cháu như
Nguyễn tấn Dũng coi thường , không một chút kính trọng Võ nguyên Giáp, Tướng
Giáp dã nhiều lần viết thư góp ý không nên khai thác bô xít Tây Nguyên, không
phá bỏ Hội trướng lịch sử Ba Đình, không mở rộng thủ đô Hà Nội. Tất cả nhưng
lûời góp ý chân thành , thống thiết của tướng Giáp đều bị quăng thùng rác.
Những ý kiến góp ý của tướng Giáp dều không được trả lời vì bọn chính quyền
hiện taị quá coi rẻ, khinh miệt ông, không đáng cho chúng trả lời những góp ý
của ông.
Nói chung ông bị khinh bởi ông nhút
nhát, nhu nhược. Làm tướng, ông có biết câu nói bất khuất để đời của tướng quân
Trần bình Trọng “ Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vua đất Bắc” để rồi chết. Đó mới là anh
hùng, chứ đâu hèn yếu như tướng cai đẻ
Võ nguyên Giáp mà bọn văn nô ca tụng là anh hùng mấy bữa nay thì cả là một sự
mỉa mai, Anh hùng gì mà ai nạt nộ cũng run , ai to tiếng cũng sợ.
Võ nguyên Giáp đánh Tây, diệt Mỹ nhưng bàn
tay Võ nguyên Giáp cũng dính máu người quốc gia tranh đấu qua vu án Ôn như Hầu
trong đó Giáp chỉ huy quân tàn sát một đảng phái của người quốc gia cùng chống
Pháp như Viêt Minh. Phải nhớ rằng Cộng sản độc quyền kháng chiến. Chúng không
chấp nhận những đảng phái quốc gia khác chống Pháp như chúng và sẵn sàng ra tay
tiêu diệt. Một ví dụ minh chứng cụ thể cho chuyện này là chúng thủ tiêu Đức
thầy Huỳnh phú Sổ của Phật giáo Hoà Hảo trong khi ngài cũng chống Pháp như
chúng. Nhưng khi thấy lực lượng Hoà Hảo lớn mạnh là chúng ra tay trừ khử người
lãnh đạo để làm suy yếu lực lượng Hoà Hảo. Cho nên cẩn thận với quan niệm chống
ngoại xâm của Cộng sản Việt Nam vì chúng không thuần túy chống ngoại xâm vì lòng yêu
nước mà còn vì chủ nghĩa Cộng sản của chúng. Võ nguyên Giáp cũng như Hồ chí
Minh cũng không thoát khỏi vòng kim cô ý thức hệ nên hành xử không đúng tinh
thần của một người Việt Nam yêu nước theo truyền thống từ ngàn xưa. Cần phải tỉnh
táo phê phán lòng yêu nước của người Cộng sàn Võõ nguyên Giáp và cả của Hồ chí
Minh.
Chuyện bên Tàu ngày xưa thời Hán Sở tranh
hùng, có Hàn Tín luồn trôn tên bán thịt ngoài chợ. Đó là lúc Hàn Tín còn hàn vi
, thất thế.,nhưng khi Hàn Tín lên chức đại tướng rồi thì không còn nhút nhát sợ
hãi ai nữa và không để ai làm nhục mình nữa. Việt Vuơng Câu Tiễn của nước Việt
hạ mình nhẫn nhục nếm phân vua Ngô là Phù Sai dể sau này quật ngã Phù Sai chứ
không hèn hạ nếm phân kẻ thù suốt đời.
Nói về chuyện Đảng giao cho ông chức cai đẻ.
Nhân dân cười chê tướng Giáp làm nghề đặt vòng cho phụ nữ tránh thai. Thế thì
ông có biết là một tướng như ông mà làm
nghề cai đẻ là một sự xấu hổ , nhục nhã hay không. ? Xin thưa rằng ông biết. Có
bài viết kể rằng bà vợ tên Hà cuả ông là người đầu tiên tỏ vẻ khó chịu trước
chuyện Đảng giao chức cai đẻ cho ông. Bà nói với ông điều này thì ông giả lả,
chữa thẹn bằng cách nói rằng, ‘ Chuyện sinh đẻ là chuyện thường tình.” Tại sao
ông không can đảm từ chối chức vụ cai đẻ mặc dù ông biết đó là chuyện xấu hổ
cho bản thân ông. Tại vì ông sợ sự trừng phạt Đảng sẽ dành cho ông nếu ông khước
từ chức cai đẻ. Ông chấp nhận chịu nhục để sống.
Bùi Tín trong một hai quyển sách xuất bản
ở hải ngoại có kể chuyện Lê Duẩn thường đánh
giá tướng Giáp là loại người “ nhát như thỏ đế ‘ vì không dám đề ra cách
hành quân táo bạo để đánh quân thù. Biết ông là loại người nhút nhát, nhu nhược
nên Lê Duẩn tiếp tục ăn hiếp ông cho đến khi qua đời. Lê đức
Thọ cũng thế, luôn có những hành động thô bỉ, bất lịch sự dành cho ông.
Ngày cuối làm lễ quốc tang cho ông là
ngày 13 tháng 10 năm 2013. Lúc quan tài ông chưa hạ huyệt ở quê hương Quảng
Bình của ông thì có lệnh ngưng treo cờ rũ để đón Thủ tướng Lý khắc Cường của
Trung Cộng sang thăm. Thế là rõ ràng ông chết rồi mà vẫn còn bị làm nhục, Bọn
cầm quyền cho ngưng ngay chuyện treo cờ rũ dể tang ông hầu làm vưà lòng quan
thầy Trung Cộng, Chúng coi thường ông khi ông còn sống, chúng chẳng kính trọng
gì khi ông qua đời. Đó là cái giá ông phải trả khi lúc nào cũng xử sự theo chữ
Nhẫn dể cuối cùng mang nhục . Nhục cho bản thân ông và nhục cho cả chế độ Cộng
sản Việt Nam,
Thôi thì “ nghiã tử là nghiã tận”, hôm nay
nói lên những điều sai trái của ông với ước mong những người lãnh đạo Việt Nam
tương lai sẽ không lập lại cách sống “ luôn nhẫn để chịu nhục “ của ông. Ông
cũng có ưu điểm là sống trong sạch, không tham nhũng, nên dân cũng xuống đường đông
đảo dể tiễn đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng. Đó cũng là phần thưởng tinh thần
quý báu mà dân dành cho ông sau hơn nửa thế kỷ làm tướng.
Mong sao linh hồn ông tiêu diêu thảnh
thơi nơi miền cực lạc sau 103 năm làm người cay đắng, buồn đau
Los Angeles, Một chiều hoang lạnh đầu thu giữa tháng 10 năm 2013
TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG
Hay vào www.hung-viet.org bấm vào hàng chữ
Nhân vật- Tác giả phiá trên rồi bấm vào tên Trần viết Đại Hưng.)
“